[Andrew X Ivan] [AndrewIvan] Giữ Lấy Nhau
Mười năm
T/g
Đây là truyện ms của t😛
Ivan
Andrew! Anh lại trèo qua ban công nhà em nữa hả?!
Ivan chống nạnh đứng giữa phòng, mái tóc còn rối vì vừa ngủ dậy, nhìn người con trai cao lớn đang phủi phủi bụi trên tay áo mình như thể đó là chuyện hết sức bình thường
Andrew
/Nhướn mày, môi cong lên thành một nụ cười quen thuộc/
Anh gõ cửa mà em không mở. Hàng xóm thân thiết mười mấy năm rồi, trèo qua chút có sao đâu?
Ivan
Anh mà té xuống thì sao?
Andrew
Thì em phải chịu trách nhiệm
Ivan
/Đỏ mặt/
Liên quan gì em!
Andrew
/Bước lại gần, cúi xuống một chút để nhìn thẳng vào mắt cậu/
Vì anh trèo qua để gặp em mà
Ivan quay mặt đi, tim đập thình thịch. Dù đã quen hơn mười năm, dù ngày nào cũng gặp, cậu vẫn chưa bao giờ miễn nhiễm được với kiểu nói chuyện nửa đùa nửa thật của Andrew
Hai nhà là hàng xóm từ khi họ còn bé xíu. Ảnh cưới của bố mẹ hai bên treo chung trong một khung ảnh lớn ở phòng khách, bởi họ chơi thân với nhau từ thời đại học. Andrew lớn hơn Ivan hai tuổi, từ nhỏ đã được giao nhiệm vụ “trông chừng em Ivan”
Kết quả là… Ivan lớn lên trong sự trêu chọc không ngừng nghỉ của Andrew
Hồi còn bé, Andrew thích giật tóc Ivan rồi chạy mất. Lớn hơn chút, anh đổi chiến thuật: gọi cậu là “bé con” trước mặt bạn bè. Đến khi cả hai đều vào đại học, Andrew vẫn không chừa
Andrew
Hôm nay bé con của anh mặc áo mới à?
/vừa dựa tường vừa nhìn Ivan đang cặm cụi khóa cửa nhà/
Ivan
/Nghiến răng/
Em hai mươi mốt tuổi rồi
Andrew
Ừ, nhưng vẫn thấp hơn anh một cái đầu
Andrew
/Bật cười, xoa đầu cậu/
Được rồi, được rồi
Andrew
Mà đi ăn sáng không? Anh bao
Ivan lườm anh một cái nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo. Từ nhỏ đến lớn, Andrew luôn là người nắm tay cậu trước mỗi lần băng qua đường, là người đứng chắn trước mặt khi có ai trêu chọc cậu, là người ngồi cạnh khi cậu buồn
Có những đêm mưa to, Ivan sợ sấm, cậu lén chạy sang nhà Andrew. Hai người nằm chung một giường, Andrew ôm cậu lại
Andrew
Ngủ đi, có anh ở đây rồi
Khi đó Ivan mới mười hai tuổi
Và hình như từ lúc ấy, trái tim cậu đã lỡ nhịp
Ivan
Anh… có bao giờ nghĩ đến chuyện mình sẽ cưới ai không?
Andrew đang ngồi trên giường chơi game, nghe vậy thì dừng tay lại. Anh quay sang nhìn Ivan, người đang nằm sấp đọc sách ở bên cạnh
Ivan
/Cố tỏ ra bình thản/
Ai vậy?
Andrew
/Chống cằm, nhìn cậu một lúc lâu/
Một người anh quen hơn mười năm rồi
Trang sách trong tay Ivan khựng lại
Andrew
/Không trả lời ngay, chỉ cúi xuống gần hơn/
Em đoán thử đi
Ivan tim đập nhanh đến mức cậu sợ Andrew nghe thấy. Cậu vờ lật trang sách khác
Andrew
Ngốc thật
/bật cười, vỗ nhẹ lên lưng cậu/
Andrew
Thôi, chơi game tiếp đây
Ivan thở phào, nhưng đồng thời trong lòng lại có chút hụt hẫng
Phải rồi… Andrew đẹp trai, học giỏi, tính cách tốt. Có biết bao người thích anh. Còn cậu… chỉ là cậu bé nhà bên, được anh chăm sóc từ nhỏ
Cậu đã thích Andrew từ năm mười lăm tuổi
Mùa đông năm đó, Ivan bị sốt cao. Andrew nghe tin liền chạy sang, mang theo một túi thuốc và cả cháo nóng
Andrew
Em lớn rồi mà vẫn để mình bệnh như vậy hả?
/cau mày/
Ivan
/Nằm trong chăn, mặt đỏ bừng/
Em… có cố ý đâu
Andrew
/Đặt tay lên trán cậu/
Nóng quá
Andrew
/dịu giọng/
Ngoan nào
Anh ngồi bên cạnh, đút từng thìa cháo cho Ivan. Cậu vừa xấu hổ vừa cảm động
Ivan
Nếu sau này anh có người yêu, anh còn sang chăm em như vậy không?
Andrew
/Khựng lại/
Em muốn anh không chăm em nữa à?
Ivan
Không phải...
/cắn môi/
Andrew
/Đặt bát cháo xuống, nhìn thẳng vào cậu/
Ivan
Andrew
Anh chưa từng nghĩ đến chuyện không có em trong cuộc đời mình
Tim Ivan như muốn nổ tung
Ivan
Nhưng… nếu anh yêu người khác thì−
Andrew
/Thở dài/
Ai nói anh sẽ yêu người khác?
Không khí bỗng trở nên yên lặng
Andrew
/Cúi xuống gần hơn/
Anh thích em
Andrew
Anh chưa từng đùa về chuyện này
/nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu/
Andrew
Anh thích em từ lâu rồi
Ivan cảm giác như mọi suy nghĩ trong đầu mình rối tung
Ivan
Nhưng… em nhỏ hơn anh…
Andrew
/mỉm cười/
Anh đợi em lớn lên mà
Ivan
/Bật khóc/
Em… em cũng thích anh
Ivan
/Gật đầu, nước mắt rơi lã chã/
Em sợ nói ra thì mất anh…
Andrew
/Kéo cậu vào lòng/
Ngốc, em không nói anh mới sợ mất em
Đêm đó, họ chính thức nắm tay nhau không phải với tư cách bạn thân nữa
Yêu Andrew đồng nghĩa với việc mỗi ngày đều bị trêu
Andrew
Bé con của anh hôm nay đi đâu đấy?
Ivan
Đừng gọi em như vậy trước mặt người khác!
Andrew
Anh gọi trước mặt ai đâu, chỉ có hai đứa thôi mà
Andrew
/Bật cười, hôn nhẹ lên trán cậu/
Em đáng yêu quá
Nhưng Ivan biết mình đang cười
Tình yêu của họ không ồn ào. Vẫn là những buổi tối xem phim chung, vẫn là những lần ngủ chung giường khi một trong hai người buồn, vẫn là những buổi sáng Andrew sang gõ cửa gọi Ivan dậy
Giữa họ giờ đây có những cái nắm tay không cần lý do
Một buổi tối, hai gia đình tụ họp ăn cơm như thường lệ
Bố Ivan
Hai đứa lớn hết rồi. Không biết bao giờ mới dẫn người yêu về ra mắt đây
Andrew bình tĩnh gắp thêm thức ăn vào bát cậu
Mẹ Ivan
Mẹ nghĩ Andrew chắc nhiều người theo lắm
/trêu/
Andrew
/Nhìn sang Ivan, ánh mắt dịu dàng/
Con chỉ cần một người thôi
Ivan
/Cúi đầu, tai đỏ ửng/
Sau bữa cơm, Andrew kéo Ivan ra vườn
Andrew
/Hít sâu/
Nói với ba mẹ
Ivan
/Sững người/
Bây giờ á?
Andrew
Ừ, anh không muốn giấu nữa
Ivan
/Run run/
Nếu họ phản đối thì sao?
Andrew
/Nắm chặt tay cậu/
Thì anh vẫn chọn em
Câu nói đó khiến Ivan không còn sợ nữa
Họ quay vào nhà, đứng trước mặt hai gia đình
Andrew
Ba mẹ… con có chuyện muốn nói
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ
Andrew
Con và Ivan… đang yêu nhau
Không khí im lặng đến đáng sợ
Ivan siết tay Andrew, tim đập như trống trận
Andrew
/Gật đầu/
Tụi con đã suy nghĩ rất kỹ
Bố Ivan
/Nhìn hai người một lúc lâu, rồi thở dài/
Ta đã đoán từ lâu rồi
Bố Ivan
Con tưởng ba không thấy mấy ánh mắt con nhìn nó sao?
Mẹ Ivan
/Lau khóe mắt/
Hai đứa ở bên nhau hơn mười năm rồi
Mẹ Ivan
Nếu thật lòng yêu nhau… thì chúng ta còn mong gì hơn
Ivan
/Nghẹn ngào/
Vậy là… ba mẹ đồng ý?
Bố Andrew
/Cười lớn/
Chứ không lẽ cấm? Nó mà không cưới con, chú cũng không tha cho nó đâu
Andrew
/Bật cười, quay sang nhìn Ivan/
Nghe chưa? Em bị ép cưới anh rồi
Ivan
/Đỏ mặt nhưng không giấu nổi nụ cười/
Em… tự nguyện
Lễ cưới được tổ chức vào một ngày nắng đẹp
Ivan đứng trước gương, tim đập nhanh. Bộ vest trắng khiến cậu trông vừa trưởng thành vừa dịu dàng
Andrew bước vào phòng, nhìn cậu không chớp mắt
Andrew
/Tiến lại gần, chỉnh lại cà vạt cho cậu/
Anh đã đợi ngày này mười năm rồi
Khi họ bước ra lễ đường, hai gia đình ngồi hàng ghế đầu, ánh mắt tràn đầy tự hào
Andrew
/Nắm tay Ivan thật chặt/
Em có hối hận không?
Ivan
/Lắc đầu/
Không, em chỉ tiếc là mình không nói sớm hơn
Andrew
Không sao, chúng ta còn cả đời phía trước
vai j cũng đc
Anh Andrew, anh có đồng ý lấy Ivan làm bạn đời, yêu thương và chăm sóc suốt đời không?
Andrew
/Không chần chừ/
Tôi đồng ý
vai j cũng đc
Ivan, em có đồng ý−
Ivan gật đầu trước khi câu hỏi kết thúc
Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay
Andrew bật cười, ôm cậu vào lòng giữa tiếng chúc mừng của mọi người
Đêm tân hôn, họ vẫn ngồi trên giường như bao lần trước, chỉ khác là trên tay đều có nhẫn cưới
Ivan
/Tựa đầu vào vai Andrew/
Anh này
Andrew không để cậu nói hết câu
Andrew
Anh vẫn sẽ trèo qua ban công nhà em
Ivan
/Bật cười/
Phiền thật
Andrew
/Hôn nhẹ lên tóc cậu/
Nhưng em thích mà
Ivan
Ừm...
/khẽ siết chặt tay lại/
Ngoài cửa sổ, ánh đèn vàng ấm áp hắt vào căn phòng quen thuộc – căn phòng đã chứng kiến họ lớn lên, cãi nhau, làm hòa, tỏ tình, và giờ đây là bắt đầu cuộc sống hôn nhân
Là đủ để một tình bạn hóa thành tình yêu
Là đủ để hai gia đình trở thành thông gia
Và là khởi đầu cho một hạnh phúc kéo dài mãi mãi
Lời Cầu Nguyện
Trên thiên đàng có vô số vị thần
Nhưng ở nơi cao nhất của thiên giới, nơi mà ngay cả mây cũng không chạm tới, chỉ có một vị thần duy nhất ngự trị
Ivan không nhớ mình đã tồn tại bao lâu
Có lẽ là hàng nghìn năm. Có lẽ lâu hơn
Thời gian trên thiên đàng không trôi như dưới trần gian. Một thế kỷ của loài người chỉ giống như một cái chớp mắt đối với các vị thần
Và với Ivan… nó còn ngắn hơn nữa
Cậu ngồi trên chiếc ngai làm từ ánh sáng, đôi mắt màu bạc nhìn xuống thế gian
Dưới kia, con người đang sống
Những lời cầu nguyện bay lên bầu trời như vô số đốm sáng nhỏ, lấp lánh rồi tan biến trong không khí
Nhưng Ivan rất hiếm khi đáp lại
Không phải vì cậu tàn nhẫn
Có hàng triệu lời cầu xin mỗi ngày
vai j cũng đc
Xin cho con giàu có
vai j cũng đc
Xin cho con chiến thắng
vai j cũng đc
Xin cho con sống lâu
Ivan nghe thấy một lời cầu nguyện rất khác
Không phải cầu xin tiền bạc
Không phải cầu xin sức mạnh
?
Xin hãy giữ cho mẹ con được bình an
Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu chú ý đến một con người cụ thể
Cậu đưa tay lên, chạm nhẹ vào một đốm sáng
Ngay lập tức, hình ảnh hiện ra
Một cậu bé khoảng mười tuổi. Mái tóc vàng rối bời, quần áo đơn giản
Cậu bé đang quỳ trước một bức tượng thần nhỏ
Ivan
/Hơi ngạc nhiên/
Cậu bé này… tin vào ta sao?
Bởi vì ở thời đại đó, rất ít người còn thờ phụng vị thần tối cao
Họ cầu nguyện với những vị thần nhỏ hơn, dễ tiếp cận hơn
Nhưng cậu bé này thì không
Mỗi ngày, cậu đều cầu nguyện với Ivan
Andrew lại quỳ trước tượng
Andrew
Thần Ivan… hôm nay con giúp mẹ bán được nhiều bánh hơn, cảm ơn ngài
Andrew
Thần Ivan, hôm nay con bị ngã khi chạy… nhưng không sao, con vẫn ổn
Andrew
Thần Ivan, hôm nay trời đẹp lắm
Ivan bắt đầu chú ý đến cậu bé
Không phải vì lời cầu xin
Mà vì… Andrew hầu như không cầu xin gì cho bản thân
Giống như đang nói chuyện với một người bạn
Từ cậu bé mười tuổi thành thiếu niên mười bảy
Cậu vẫn cầu nguyện mỗi ngày
Dù cuộc sống không hề dễ dàng
Cửa tiệm nhỏ của họ ngày càng vắng khách
Một đêm mưa, Andrew quỳ trước tượng thần lâu hơn bình thường
Andrew
Con biết con không nên đòi hỏi…
Andrew
Nhưng nếu có thể… xin hãy cứu mẹ con
Nước mắt của cậu rơi xuống sàn
Trên thiên đàng, Ivan nhìn cảnh đó rất lâu
Cậu đã thấy vô số người khóc
Nhưng không hiểu sao… lần này lại khác
Ivan
/Khẽ thở dài/
Chỉ một lần thôi
Một tia sáng rơi xuống trần gian
Căn bệnh biến mất như chưa từng tồn tại
Bác sĩ không hiểu chuyện gì xảy ra
Andrew
/Chạy đến trước tượng thần, quỳ xuống/
Cảm ơn ngài!
Ivan ngồi trên thiên đàng, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ đó
Trong lòng cậu bỗng xuất hiện một cảm giác lạ
Những năm sau đó, Andrew trở thành người truyền bá tín ngưỡng của Ivan
Cậu đi khắp nơi, sửa sang đền thờ cũ, dựng lại tượng thần đã bị lãng quên
vai j cũng đc
Tại sao cậu tin vị thần đó đến vậy?
Andrew
/Mỉm cười/
Vì ngài đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi
Andrew đã hai mươi lăm tuổi
Cậu lại quỳ trước tượng thần
Andrew
Con không biết ngài có thật sự nghe thấy không…
Andrew
/Cười nhẹ/
Con chỉ muốn nói là… cảm ơn
Andrew
Nhờ ngài, con có mẹ. Có cuộc sống này
Trên thiên đàng, Ivan lặng lẽ nhìn xuống
Lần đầu tiên sau hàng nghìn năm…
Các vị thần khác kinh ngạc
vai j cũng đc
Ngài đi đâu vậy?
Cậu chỉ bước về phía cánh cổng dẫn xuống trần gian
Andrew đang chuẩn bị đóng cửa đền
Bỗng có tiếng bước chân phía sau
Andrew
Xin lỗi… đền đã đóng cửa rồi
/quay lại/
Trước mặt cậu là một chàng trai lạ
Mái tóc bạc như ánh trăng. Đôi mắt sáng đến mức gần như phát sáng
Người đó nhìn bức tượng thần… rồi nhìn Andrew
Andrew
/Ngạc nhiên/
Đúng vậy
Ivan
Cậu… là người tin vào Ivan?
Chàng trai im lặng một lúc
Andrew
/Suy nghĩ một chút/
Vì tôi cảm thấy… ngài không hề cô đơn
Ivan
/khựng lại/
Ý cậu là sao?
Andrew
/Nhìn lên tượng thần/
Ngài ở trên thiên đàng một mình quá lâu
Andrew
Ít nhất… tôi muốn có một người nói chuyện với ngài
Lồng ngực cậu bỗng nhói lên
Sau hàng nghìn năm… đây là lần đầu tiên có người nghĩ đến cảm xúc của một vị thần
Andrew
/Quay lại/
À, tôi quên hỏi… anh là ai?
Andrew
/Cười/
Trùng tên với thần của tôi
Từ hôm đó, Ivan bắt đầu sống ở trần gian
Andrew nghĩ anh chỉ là một người lữ hành
T/g
K bt người lữ hành là j thì tự tra đi, t lười giải thic😛
Họ dần trở nên thân thiết
Ivan không hiểu nhiều về thế giới loài người, nên Andrew dạy cậu đủ thứ
Andrew
Anh có tin vào thần không?
Ivan
/Nhìn cậu, ánh mắt dịu đi/
Có
Ivan
/Khẽ cười/
Một vị thần rất ngốc
Trái tim của thần… cũng có thể rung động
Một buổi tối, hai người ngồi trên mái nhà nhìn sao
Andrew
Tôi luôn nghĩ… nếu có ngày được gặp thần Ivan thật…
Ivan
/Quay sang/
Cậu sẽ làm gì?
Andrew
/Suy nghĩ một chút/
Chắc là… cảm ơn ngài
Andrew
Vì đã không bỏ rơi tôi
Sau đó, một đôi cánh ánh sáng hiện ra sau lưng cậu
Bầu trời đêm bỗng sáng rực
Andrew
/Sững người/
Anh… anh…
Ivan
/Nhìn cậu/
Ta là vị thần mà cậu đã cầu nguyện suốt mười lăm năm
Andrew
/Lắp bắp/
Vậy… anh xuống đây vì…
Ivan
/Tiến lại gần/
Vì cậu
Ivan khẽ chạm tay lên má cậu
Ivan
Cậu là người duy nhất… khiến ta muốn rời khỏi thiên đàng
Ivan
/Cúi xuống, chạm trán vào trán cậu/
Andrew
Ivan
Ta nghĩ… ta đã yêu cậu rồi
Andrew
Vậy… lời cầu nguyện của tôi có hiệu nghiệm không?
Andrew
/Nhìn thẳng vào mắt cậu/
Tôi từng cầu xin… được ở bên ngài
Gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc bạc của Ivan. Đôi cánh ánh sáng phía sau cậu dần tan đi, chỉ còn lại ánh sáng nhàn nhạt như những hạt bụi sao
Andrew vẫn đang nhìn cậu. Nhìn đến mức Ivan bắt đầu thấy… bối rối
Ivan
Andrew…
/khẽ ho một tiếng/
Ivan
Cậu đừng nhìn ta như vậy
Ivan
/Quay mặt đi một chút, tai hơi đỏ lên/
Như thể… ta là thứ gì đó rất lạ
Ivan
/Quay lại ngay lập tức/
Cái gì?
Andrew
/Chống tay ra sau, ngồi gần lại một chút/
Người trước mặt tôi là vị thần tối cao mà tôi đã cầu nguyện suốt mười lăm năm
Andrew
/Nhìn Ivan từ đầu đến chân/
Lại còn nói vừa mới tỏ tình với tôi nữa
Ivan
/Lập tức đỏ mặt/
Ta… ta chỉ nói sự thật
Andrew
/khẽ cười/
Nhưng mà này
Andrew
/Nhìn thẳng vào mắt cậu/
Ngài có biết… người mình vừa tỏ tình đang nghĩ gì không?
Ivan
/Khựng lại/
Ta… không biết
Andrew tiến gần thêm một chút
Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài tấc
Ivan lập tức căng thẳng thấy rõ
Ivan
Andrew… cậu làm gì vậy?
Andrew
Ngài là thần, nhưng có hiểu về tình yêu của loài người không?
Ivan
/Im lặng vài giây/
…Không nhiều
Andrew
/Mỉm cười/
Vậy tôi dạy ngài nhé
Ivan còn chưa kịp hỏi “dạy cái gì”, Andrew đã nhẹ nhàng đưa tay lên chạm vào má cậu
Bàn tay ấm áp của con người khiến Ivan giật mình
Lời nói còn chưa kịp hết, Andrew đã nghiêng người lại gần và hôn cậu
Chỉ là đôi môi Andrew khẽ chạm lên môi Ivan, như đang thử xem điều đó có thật không
Vị thần tối cao của thiên đàng − người từng chứng kiến hàng nghìn năm lịch sử của nhân loại lúc này lại hoàn toàn không biết phải làm gì
Tim cậu đập nhanh một cách kỳ lạ
Andrew
/Nhìn Ivan, ánh mắt dịu dàng/
Đó gọi là hôn
Ivan
/vẫn còn đứng đơ/
…Ta biết
Andrew
/Bật cười/
Nhưng ngài chưa từng thử đúng không?
Ivan
/Quay mặt đi, rõ ràng là xấu hổ/
…Chưa
Andrew
/Chống cằm nhìn cậu/
Thật không thể tin được
Ivan
/Lập tức quay lại/
Sao?
Andrew
Ngài là vị thần tối cao
Andrew
/Hơi cúi xuống, ghé gần lại/
Nhưng lại đỏ mặt chỉ vì một nụ hôn
Ivan
/Lập tức đưa tay che miệng mình/
Ta… ta không có
Ivan
/Lúng túng nhìn sang hướng khác/
Đó chỉ là… phản ứng bình thường thôi
Andrew
/Nhẹ nhàng kéo tay Ivan xuống/
Vậy… thử lại lần nữa nhé?
Ivan
/Lập tức hoảng/
Khoan−!
Nhưng Andrew đã cúi xuống lần nữa
Lần này nụ hôn lâu hơn một chút
Cậu chậm rãi nhắm mắt lại
Andrew
/dừng lại/
Ngài học nhanh thật đấy
Ivan
/Lập tức quay mặt đi, tai đỏ bừng/
Đừng trêu ta nữa…
Andrew
/Cười dịu dàng, kéo Ivan lại gần/
Được rồi, không trêu
Ivan nhìn bàn tay đang đan vào tay mình mà cười
Trên bầu trời, những vì sao lặng lẽ tỏa sáng
Và lần đầu tiên sau hàng nghìn năm…
Vị thần tối cao của thiên đàng cảm thấy tim mình đập nhanh chỉ vì một con người
Đừng Đến Gần Tôi
Ivan không thích ánh sáng
Ánh sáng khiến mọi thứ trở nên rõ ràng. Rõ đến mức cậu không thể trốn tránh những ký ức, những khoảng trống trong lòng, những thứ đã mất đi mãi mãi
Vì vậy, Ivan thường ngồi ở góc lớp
Nơi ánh nắng không chạm tới
vai j cũng đc
Ê, thằng đó lại ngồi một mình kìa
vai j cũng đc
Nhìn nó creepy thật
vai j cũng đc
Nghe nói nó không có ba mẹ
vai j cũng đc
Ừ, mồ côi mà
Hoặc có lẽ… buồn đến mức không còn biểu cảm nào nữa
Mười năm trước, nhà Ivan cháy
Ngọn lửa nuốt trọn căn nhà gỗ nhỏ trong đêm
Cha cậu không kịp chạy ra
Nhưng chỉ một thời gian ngắn
Một buổi sáng, Ivan tỉnh dậy và nhận ra mình chỉ còn một mình
Chỉ có sự im lặng kéo dài đến tận bây giờ
Andrew
Chỗ này có ai ngồi chưa?
Một người con trai đứng trước mặt cậu
Ivan
/Nhìn anh vài giây, rồi cúi xuống/
Chưa
Andrew
/Ngồi xuống/
Cảm ơn
Nhưng người kia lại chủ động
Andrew
Chúng ta cùng lớp mà giờ mới nói chuyện
Andrew cũng không khó chịu
Andrew
Không sao, từ giờ nói chuyện cũng được
Andrew là kiểu người… rất phiền
Ít nhất là theo tiêu chuẩn của Ivan
Còn cậu thường trả lời 1 cách lạnh lùng, không quan tâm lắm
Nhưng Andrew vẫn không bỏ cuộc
Andrew
/đặt một hộp sữa xuống bàn cậu/
Cậu chưa ăn gì từ sáng
Ivan
/nhìn hộp sữa/
Không liên quan đến cậu
Rồi anh đẩy hộp sữa lại gần hơn
Andrew
Nhưng tôi vẫn để đây
Dần dần, Andrew trở thành một phần trong cuộc sống của Ivan
Một phần… mà cậu không thể hiểu
Tại sao anh lại quan tâm?
Tại sao anh không bỏ đi như những người khác?
Tại sao… anh không thấy chán?
Andrew
Ivan, cuối tuần này cậu có bận không?
Andrew
Đi đâu đó với tôi nhé?
Andrew
/Cười/
Tôi chưa nói đi đâu mà
Andrew
Vậy thì ngồi với tôi ở công viên cũng được
Andrew
Coi như… giúp tôi không bị cô đơn?
Câu nói đó khiến Ivan hơi sững lại
Ngày hôm đó, họ ngồi trên ghế đá công viên
Andrew kể vài chuyện linh tinh
Đó đã là một điều khác thường
Ivan bị kéo vào sau trường
Ba người đứng chắn trước mặt cậu
vai j cũng đc
Nghe nói mày được Andrew chăm sóc lắm nhỉ?
Một cú đẩy mạnh khiến cậu lùi lại
vai j cũng đc
Im lặng cái gì? Nói chuyện đi chứ
Từ đó khiến không khí chùng xuống một nhịp
Chỉ là… bàn tay cậu siết lại
Giọng Andrew nói vang lên từ phía sau
Andrew
/Bước tới, ánh mắt không còn dịu dàng như thường ngày/
Tránh ra
vai j cũng đc
Mày là gì của nó?
Anh chỉ kéo Ivan ra phía sau mình
Nhưng ánh mắt Andrew đủ để khiến họ rút lui
Andrew
Ivan, cậu ổn không?
Andrew nắm lấy cổ tay cậu
Ivan
/Giật lại/
Đừng chạm vào!
Những vết sẹo dày đặc chồng chéo lên nhau
Không phải một, không phải hai mà là...rất nhiều
Andrew cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại
Ivan
/Giật tay ra, kéo tay áo xuống/
Đừng nhìn
Giọng cậu lạnh nhưng hơi run
Andrew không biết phải nói gì
Anh cảm thấy mình không hiểu nổi con người trước mặt
Andrew
Cậu… đã phải trải qua cái gì vậy?
Ivan
…Không liên quan đến cậu
Andrew
/Siết chặt tay/
Liên quan
Ivan
/Lùi lại một bước/
Đừng xen vào cuộc sống của tôi
Andrew
Cậu gọi cái này là sống sao?
Câu nói đó khiến Ivan khựng lại
Anh chưa từng thấy ai… chấp nhận sự đau đớn một cách bình thản như vậy
Từ hôm đó, Andrew càng quan tâm Ivan nhiều hơn
Nhưng Ivan… lại dần xa cách
Tránh cả sự dịu dàng mà trước đây cậu từng lặng lẽ chấp nhận
Andrew
/Đứng trước cửa lớp/
Cậu tránh tôi
Andrew
/Sững lại/
…Tại sao?
Ánh mắt không còn lạnh lùng như trước
Andrew
/Bước tới/
Vậy thì nói cho tôi hiểu
Ivan
…Tôi không muốn quen với việc có ai đó ở bên
Ivan
Nếu một ngày… cậu cũng biến mất như họ thì sao?
Không khí như đông cứng lại
Ivan
Thà là không có từ đầu… còn hơn là mất đi
Andrew
Tôi sẽ không biến mất
Ivan
/Khẽ đẩy anh ra/
Đừng
Ivan ngồi một mình trong phòng
Căn phòng tối, đầy yên tĩnh
Nhưng hôm nay… có gì đó khác
Những lời của Andrew cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu
Andrew
Tôi sẽ không biến mất
Ivan
/Siết chặt tay/
Dối trá…
Mọi thứ rồi cũng sẽ rời đi
Bên trong là một lưỡi dao nhỏ
Khi lưỡi kim loại chạm vào da, cậu khựng lại một giây vì cơ thể vẫn còn phản xạ, nhưng rồi cảm giác ấy nhưng chóng biến mất. Thay vào đó là sự tê liệt quen thuộc lan ra trên cánh tay
Không đau như người ta nghĩ
Ít nhất… không phải kiểu đau khiến cậu sợ hãi
Nó chỉ là một cảm giác rất rõ ràng
Khác với những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu
Đây là thứ cậu có thể cảm nhận được
Mọi thứ trước mắt trở nên mờ đi
Mọi thứ xung quanh trở nên xa dần
Chỉ còn lại một suy nghĩ cuối cùng rất mơ hồ
Ivan
“Nếu… ngày mai không cần tỉnh dậy…”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn sáng, nhưng trong căn phòng đó…
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra
Ngày mai, liệu Ivan có còn xuất hiện ở góc lớp quen thuộc hay không
T/g
Văn ko đc 9₫ t drop ht truyện😡
Download MangaToon APP on App Store and Google Play