Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Thấm Tình

Chương 1 – Thấm

▂ ▃ ▄ ▅ ▆ ▇ █ █ ▇ ▆ ▅ ▄ ▃ ▂
Đêm trong khách sạn không hẳn yên tĩnh.
Điều hòa vẫn chạy đều đều trên trần, ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt xuống nền thảm, ngoài kia thành phố vẫn sáng như chưa từng biết mệt.
Chỉ là giữa hai người trên giường, không ai vội nói điều gì.
Ga giường nhàu lại.
Áo sơ mi của Quang Anh nằm vắt trên lưng ghế, tay áo rũ xuống sát sàn.
Đức Duy kéo chăn lên ngang ngực, nằm nghiêng nhìn anh đang đứng trước cửa kính, châm một điếu thuốc.
Khói trắng lặng lẽ tan trong ánh đèn hắt ngược từ ngoài vào.
Duy không thích mùi thuốc, nhưng em chưa bao giờ bảo anh đừng hút.
Có những thứ không cần cấm đoán, vì cấm cũng chẳng thay đổi được gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lại nghĩ gì đấy.
Duy hỏi, giọng còn hơi khàn sau một đêm dài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì.
Quang Anh đáp, vẫn không quay lại.
Cái “không” đó quen lắm.
Một năm rồi, lần nào cũng vậy.
Anh không bao giờ kể mình đang nghĩ gì sau mỗi lần ở cùng em.
Như thể cảm xúc là thứ anh có thể tự xử lý, không cần chia sẻ, cũng không cần giải thích.
...
Duy chống tay ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có bao giờ thấy chuyện này đi quá xa chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu để gọi là xa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kiểu.. nếu có người hỏi, anh sẽ gọi “nó” là gì.
Anh im lặng một lúc lâu hơn bình thường, rồi mới quay đầu nhìn em.
Ánh mắt đó làm Duy khó chịu, vì nó quá bình tĩnh.
Không né tránh, không lúng túng, cũng không mềm đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cần “một cái tên” à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ muốn biết anh có nghĩ đến nó hay không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nghĩ đến em.
Câu đó không ngọt, không dịu dàng, chỉ là nói ra như một sự thật hiển nhiên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... –?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghĩ theo kiểu.. không muốn ai chạm vào em.
Không khí trong phòng khựng lại một nhịp.
Duy mím môi, cố giữ giọng bình thản.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có quyền gì chứ.
Quang Anh dập tắt điếu thuốc bằng tay, rồi bước về phía giường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không có quyền.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh không thích.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thích là đủ à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Với anh thì đủ.
Duy bật cười, nhưng tiếng cười nhỏ và hụt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết không, em cực ghét cái kiểu đó của anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
... –?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho em tất cả, nhưng không bao giờ nói mình đang giữ em.
Quang Anh ngồi xuống mép giường.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài gang tay.
Anh nhìn thẳng vào mắt Duy, không né tránh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chưa từng giữ em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh cũng chưa từng buông.
...
Một năm trước, ở cái bar ồn đến mức phải ghé sát tai mới nghe được tiếng nói, họ đã bắt đầu bằng một câu gần như khiêu khích.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn tôi nãy giờ đấy à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm, thì sao.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mắc gì nhìn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì cậu nhìn lại tôi.
Chỉ vậy thôi.
Hai thiếu gia quen được theo đuổi, quen được người khác chủ động. Không ai chịu lùi.
Tối đó họ uống chung một bàn, rời đi cùng một thang máy.
Sáng hôm sau không ai nhắn tin trước, nhưng một tuần sau lại gặp nhau ở một buổi tiệc khác.
Ban đầu là trùng hợp.
Sau đó là cố ý.
Rồi thành mặc định.
Không ai tỏ tình, không ai hứa hẹn.
Nhưng mỗi lần Duy đi dự tiệc, chỉ cần có người chạm tay hơi lâu một chút, tối đó điện thoại em sẽ rung.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đang ở đâu.
Không phải để đón về.
Chỉ để biết.
Và lần nào Duy cũng nói thật.
Không phải vì ngoan.
Mà vì muốn xem anh phản ứng thế nào.
...
Hiện tại, Duy cúi xuống, kéo lại cổ áo sơ mi của Quang Anh đang mặc hờ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết em là người thế nào mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tham.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em tham, nên em không muốn chia.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có bắt em chia không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh cũng không nói em là của anh.
Quang Anh thở ra, đưa tay chạm lên má em.
Cử chỉ không vội, không cố chiếm hữu.
Chỉ như kiểm tra xem em còn ở đó, còn ấm, còn thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không giỏi gọi tên mọi thứ đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
.. Anh cũng không phải người muốn cho nhiều rồi rút lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói xem, anh đang cho em cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thời gian.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sự ưu tiên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và việc anh không để ai thay thế em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe giống yêu nhỉ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sợ à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em sợ.. anh không gọi đó là yêu.
Quang Anh cúi xuống một chút, tựa trán vào trán em.
Không vội, không cần thêm cử chỉ nào khác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nghĩ anh cần gọi tên mới thật à?
Duy im lặng.
Em từng nghĩ mình là kẻ tham lam.
Muốn nhiều hơn những gì hai người đang có.
Muốn một danh phận.
Muốn một câu khẳng định rõ ràng giữa bao nhiêu ánh nhìn xung quanh.
Nhưng càng ở bên Quang Anh lâu, em càng nhận ra anh là kiểu người không nói nhiều, không hứa hẹn, nhưng mỗi lần xuất hiện đều đúng lúc.
Mỗi cuộc hẹn đều do anh sắp xếp.
Mỗi lần Duy bị cuốn vào những mối quan hệ xã giao mệt mỏi, người nhắn tin đầu tiên luôn là anh.
Không phải để kiểm soát.
Chỉ để nhắc rằng em có nơi để quay về.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kẻ tham lam như em, chỉ gặp đúng một người muốn cho nhiều.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu anh đổi ý..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không đổi.
Câu trả lời bình thản đến mức khiến Duy không biết nên tin hay không.
Nhưng chính sự bình thản đó lại làm em an tâm hơn những lời thề thốt.
Quang Anh không giỏi nói “anh yêu em”.
Có lẽ anh cũng chưa từng nghĩ đến việc phải nói ra.
Nhưng anh ở lại lâu hơn mỗi lần trước.
Anh không rời đi ngay khi đồng hồ gần sáng.
Anh nằm xuống cạnh Duy, kéo chăn lên ngang vai em một cách tự nhiên, như thể việc đó vốn dĩ nên như vậy.
Duy nghiêng người, tựa đầu lên ngực anh.
Nhịp tim dưới lớp da ấm áp, đều và vững.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có bao giờ nghĩ.. nếu một ngày em chán anh không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ không đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao anh chắc quá vậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh hiểu em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không phải người rời đi trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Còn anh thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích mất thứ mình đã chạm vào.
Câu nói đó nghe vừa nhẹ, vừa nặng.
Duy không hỏi thêm, em hiểu anh theo cách của riêng mình.
Không phải qua lời hứa, mà qua những lần anh siết tay em giữa đám đông, qua ánh mắt anh thay đổi mỗi khi có ai đó nhìn em quá lâu.
Họ chưa từng công khai điều gì.
Nhưng trong mắt nhau, sự khẳng định đã tồn tại từ rất lâu.
...
Đêm trôi chậm hơn bình thường.
Thành phố ngoài kia vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn xa lạ.
Còn trong căn phòng này, giữa mùi nước hoa và hơi ấm còn sót lại, hai người nằm cạnh nhau mà không cần thêm một câu xác nhận.
Duy nhắm mắt lại.
Có lẽ em vẫn là kẻ tham lam.
Nhưng nếu người trước mặt là Nguyễn Quang Anh – người luôn cho nhiều hơn mình tưởng, thì sự tham lam đó không còn đáng sợ nữa.
Nó chỉ đơn giản là.. thấm.
✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈

Chương 2 – Tình

▂ ▃ ▄ ▅ ▆ ▇ █ █ ▇ ▆ ▅ ▄ ▃ ▂
Sáng hôm đó Đức Duy tỉnh dậy trong một cảm giác khác hẳn mọi lần.
Không phải vì ánh nắng, không phải vì căn phòng khách sạn vẫn còn mùi nước hoa lẫn hơi ấm quen thuộc.
Mà vì bên cạnh em vẫn còn một người.
Quang Anh chưa rời đi.
Cánh tay anh vẫn đặt ngang eo Duy như tối qua, không lỏng hơn cũng không chặt hơn.
Nhịp thở đều, trầm, không vội vàng.
Duy nằm yên một lúc lâu trước khi xoay người lại.
Khi em cử động, Quang Anh mở mắt, nhìn em bằng ánh nhìn tỉnh táo chứ không mơ màng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Sao anh còn chưa về?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có việc gì sao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... –?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
.. Nhưng anh muốn ở lại, chờ tới khi em thức.
Câu trả lời không hoa mỹ, cũng không mang ý nghĩa gì lớn lao.
Nhưng nó đủ làm tim Duy khẽ thắt lại.
Một năm qua, anh luôn là người rời đi trước.
Không phải vì lạnh lùng, chỉ vì cả hai chưa từng nói mình là gì của nhau.
Ở lại qua buổi sáng đồng nghĩa với việc thừa nhận điều gì đó sâu hơn.
...
Buổi tối là tiệc của nhà họ Hoàng.
Duy vốn quen với những bữa tiệc kiểu này – rượu, ánh đèn, những cái bắt tay và những câu hỏi được ngụy trang bằng nụ cười.
Nhưng hôm nay em cảm thấy mình không còn đứng một mình giữa tất cả nữa.
Quang Anh đến đúng giờ.
Không sớm, không muộn.
Anh bước vào với dáng vẻ bình thản quen thuộc.
Vài người tiến lại bắt chuyện, trong đó có một cô gái từng được đồn là “rất hợp” với anh.
Duy nhìn từ xa.
Không ghen, nhưng vẫn quan sát.
Một năm qua, em đã quen với việc tự trấn an mình rằng ánh mắt anh dành cho mình khác với người khác.
Nhưng hôm nay, em muốn thấy điều đó rõ ràng hơn.
Khi cô gái kia cười và đặt tay lên tay áo anh, Quang Anh không giật ra ngay.
Anh lắng nghe, trả lời vài câu xã giao rồi nhẹ nhàng lùi lại một bước, tạo khoảng cách đủ lịch sự.
Sau đó anh nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Duy và không rời đi nữa.
Anh bước đến bên em như thể đó là điểm dừng duy nhất của mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chủ tiệc sao lại đứng ở đây một mình vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đang xem anh giao lưu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xem rồi.. có hài lòng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng được.
Quang Anh khẽ nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khó tính thật.
Một người quen tiến lại, hỏi đùa rằng hai người dạo này đi cùng nhau nhiều quá.
Trước đây, Quang Anh thường chỉ cười, để người khác tự hiểu theo cách họ muốn.
Nhưng lần này anh nói rất rõ ràng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đi cùng em ấy.
Không phải câu nói đánh dấu chủ quyền, chỉ là xác nhận.
Sau khi người kia rời đi, Duy nhìn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Anh biết câu đó có nghĩa gì không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... –?
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không muốn em phải trả lời một mình nữa.
Câu đó khiến Duy không nói thêm được gì.
Có lẽ đây chính là điều em đã chờ suốt một năm.
Không phải một màn tỏ tình ồn ào, mà là việc anh tự bước đến và đứng cạnh em trước tất cả.
...
Tiệc kết thúc khi đèn đã dịu đi và tiếng nhạc nhỏ dần.
Hai người rời khỏi sảnh cùng lúc.
Không ai còn nhìn họ bằng ánh mắt tò mò.
Mọi thứ đã rõ ràng theo cách không cần giải thích thêm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy là.. chính thức rồi hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm hửm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe lạ thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lạ.. vì trước giờ mình không gọi tên.
Duy cười nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tình mình cũng.. ra gì đấy chứ.
Câu cảm thán nghe đơn giản nhưng lại chân thật.
Không ai trong hai người từng nghĩ sẽ nghiêm túc đến mức này khi bắt đầu.
Họ chỉ va vào nhau trong một quán bar ồn ào, chỉ vì một ánh nhìn không chịu lùi.
Vậy mà một năm sau lại ngồi đây, nói về chuyện học cách yêu như hai người trưởng thành.
...
Mấy tuần sau, Duy chợt để ý thấy anh không còn hút thuốc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Sao dạo này em không thấy anh hút thuốc nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh bỏ rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả.. tại sao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bỏ thuốc lá rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khi hôn em sẽ không có gì độc hại nữa.
Câu trả lời đó không được chuẩn bị trước.
Nó được thốt ra như một điều hiển nhiên, không cần phô trương.
Nhưng chính sự tự nhiên đó lại khiến Duy nghẹn lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Em đâu có ép anh bỏ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh tự nguyện mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trước đây anh có thể nghĩ mọi thứ chỉ là.. tùy lúc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu đã chính thức, anh không muốn giữ những thứ có thể làm em khó chịu.
Duy nhìn anh rất lâu.
Một năm qua, em không thích mùi thuốc nhưng chưa từng cấm.
Em nghĩ nếu mình đòi hỏi quá nhiều, anh sẽ lùi lại.
Nhưng hóa ra, khi được gọi tên đúng nghĩa, người ta tự biết phải làm gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Cảm ơn anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện nên làm mà.
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có sợ không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.. Sợ mình không biết yêu đúng cách.
Quang Anh nhìn em, ánh mắt không còn che giấu gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không chắc mình biết yêu thế nào là đúng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh biết anh muốn ở bên em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phần còn lại có thể học.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Học.. với em hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em cũng không giỏi chuyện đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai người không giỏi vẫn có thể làm được một mối quan hệ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Duy cúi xuống hôn anh, lần này lâu hơn một chút.
Không vội vàng, không thử thách, chỉ là một cái chạm xác nhận rằng từ giờ họ không còn phải đoán xem mình là gì của nhau nữa.
Không còn cảm giác bất an như trước.
Không còn phải chờ tin nhắn xác nhận.
Vì hôm nay, anh đã đứng cạnh em giữa ánh đèn, đã gọi tên mối quan hệ theo cách của mình, và thậm chí còn bỏ đi một thói quen chỉ để những nụ hôn sau này không còn vị khói.
Kẻ tham lam cuối cùng cũng có được điều mình muốn.
Còn người luôn cho nhiều, lần đầu tiên hiểu rằng cho nhiều nhất không phải là lời hứa, mà là thay đổi vì một người.
Và giữa họ, thứ từng mập mờ suốt một năm, cuối cùng cũng có hình dạng rõ ràng.
Tình.
✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈
✎ FUONGMEO
✎ FUONGMEO
(𓂂꜆◕⩊◕꜀𓂂)
✎ FUONGMEO
✎ FUONGMEO
Thấy shao?
✎ FUONGMEO
✎ FUONGMEO
Nếu thích, hãy để lại cho FuongMeo một đánh giá nha ♡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play