『Nguyên Văn/源文』Ngày Anh Học Cách Mất Em.
01.
Hôn lễ của Trương Quế Nguyên và Dương Bác Văn được tổ chức long trọng đến mức cả thành phố gần như đều biết đến.
Khách sạn năm sao, hoa tươi nhập khẩu, rượu vang thượng hạng, ánh đèn pha lê rực rỡ đến chói mắt. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối hoàn hảo — hai gia tộc lớn liên kết, thương trường như hổ mọc thêm cánh.
Chỉ có hai nhân vật chính biết rõ, đây là một cuộc trao đổi.
Khi tiếng vỗ tay cuối cùng trong sảnh tiệc dần lắng xuống, khi những lời chúc tụng giả tạo đã được nói hết, Dương Bác Văn mới thật sự cảm nhận được sự lạnh lẽo.
Căn phòng tân hôn rộng lớn phủ đầy hoa hồng trắng.
Hoa trắng.
Không phải đỏ.
Không phải màu của tình yêu.
Bác Văn ngồi bên mép giường, bộ vest cưới vẫn còn nguyên vẹn, cổ áo hơi siết chặt khiến cậu khó thở. Cậu không dám cởi ra. Không dám bước xuống. Cũng không dám nghĩ quá nhiều.
Cậu chỉ chờ.
Chờ tiếng mở cửa.
Chờ một ánh nhìn.
Chờ… một câu nói dịu dàng mà bản thân biết rõ sẽ không bao giờ có.
Cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.
Trương Quế Nguyên bước vào.
Anh vẫn mặc vest đen chỉnh tề, dáng người cao lớn nổi bật giữa căn phòng trắng toát. Ánh mắt anh lướt qua Bác Văn như một thói quen, không dừng lại, không có bất kỳ dao động nào.
Không có hạnh phúc.
Không có mong đợi.
Thậm chí… không có chán ghét.
Trương Quế Nguyên
Cậu nên hiểu
Giọng anh trầm thấp, đều đều như đang nói chuyện công việc
Trương Quế Nguyên
Cuộc hôn nhân này là quyết định của hai bên gia đình
Trước khi đồng ý ký vào giấy đăng ký kết hôn, cậu đã biết Trương Quế Nguyên có người mình yêu. Một tiểu thư nhà họ Lâm — Lâm Khánh Chi — người đã xuất hiện trong mọi buổi tiệc, mọi bản tin tài chính, mọi khung hình cạnh anh suốt ba năm qua.
Chỉ là gia đình họ Lâm sa sút.
Còn gia đình họ Dương thì không.
Thế nên người bước vào lễ đường hôm nay là cậu.
Trương Quế Nguyên
Chúng ta sẽ sống như trước //tháo khuya áo, động tác dứt khoát//
Trương Quế Nguyên
Cậu làm tròn trách nhiệm của mình. Tôi cũng vậy
Bác Văn khẽ hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí
Dương Bác Văn
Trách nhiệm… là gì ạ?
Quế Nguyên dừng lại một giây.
Trương Quế Nguyên
Đừng gây rắc rối. Đừng xen vào chuyện riêng của tôi. Và đừng hy vọng những thứ không thuộc về mình
Từng chữ rơi xuống như đá nặng.
Không gắt gỏng.
Không tức giận.
Chỉ là… tàn nhẫn một cách bình thản.
Anh đi ngang qua cậu, mở cánh cửa phòng bên cạnh.
Dương Bác Văn
Phòng này của tôi. Cậu ở phòng kia
Âm thanh nhỏ thôi, nhưng trong lòng Bác Văn như có thứ gì đó vỡ nát.
Đêm tân hôn của họ kết thúc bằng khoảng cách hai cánh cửa.
Ba ngày sau hôn lễ, mọi tờ báo đều đăng ảnh Trương Quế Nguyên và Dương Bác Văn xuất hiện cùng nhau trong buổi ký kết dự án lớn.
Bác Văn đứng bên cạnh anh, mỉm cười đúng mực, tay khoác nhẹ cánh tay anh trước ống kính.
Ngoài mặt, họ là cặp đôi hoàn hảo.
Trong thực tế, họ còn chưa ăn cùng nhau một bữa cơm đúng nghĩa.
Tối hôm đó, Bác Văn tự tay nấu ăn.
Cậu vốn không quen bếp núc. Nhà họ Dương có đầu bếp riêng. Nhưng cậu nghe người ta nói, muốn giữ trái tim một người đàn ông, phải giữ được dạ dày của anh ta trước.
Cậu loay hoay cả buổi chiều. Nấu hỏng một nồi canh. Làm cháy một mẻ cá. Bỏng cả tay vì dầu bắn.
Nhưng khi đồng hồ điểm 8 giờ tối, mâm cơm vẫn được bày ngay ngắn trên bàn.
Chỉ là… ghế đối diện trống không.
Bác Văn gọi điện, thuê bao không liên lạc được.
11 giờ 45 phút, cửa mới mở.
Quế Nguyên bước vào, trên người phảng phất mùi rượu và… mùi nước hoa nữ tính.
Không phải mùi của Bác Văn.
Dương Bác Văn
Anh ăn chưa? //cố giữ giọng bình tĩnh//
Anh lướt qua bàn ăn, không thèm nhìn.
Trương Quế Nguyên
Sau này không cần chờ tôi
Bác Văn đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh biến mất trên cầu thang.
Đến khi tiếng cửa phòng đóng lại, cậu mới ngồi xuống ghế.
Cơm nguội lạnh.
Canh đã đóng váng.
Tay cậu run run cầm đũa.
Thì ra cảm giác “người thừa” là như vậy.
Có mặt trong nhà, nhưng không tồn tại trong lòng ai.
Một tuần sau, tin tức về Trương Quế Nguyên và Lâm Khánh Chi xuất hiện trên mạng.
Hình ảnh hai người cùng nhau bước ra khỏi một nhà hàng sang trọng.
Khánh Chi ngã nhẹ vào vai anh khi cười.
Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng đến mức Bác Văn phải dừng lại rất lâu mới có thể tiếp tục thở.
Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng đến mức Bác Văn phải dừng lại rất lâu mới có thể tiếp tục thở.
Cậu không trách anh.
Thật sự không.
Người đến sau là cậu.
Kẻ chen ngang cũng là cậu.
Dù trên pháp luật, cậu là vợ hợp pháp.
Nhưng trong tim anh… vị trí đó đã có người khác.
Đêm hôm đó, Quế Nguyên không về.
Bác Văn ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa rơi.
Cậu tự hỏi — nếu ngày đó mình từ chối cuộc hôn nhân này, liệu anh có được ở bên người anh yêu?
Liệu anh có hạnh phúc hơn không?
Và liệu… cậu có bớt đau hơn không?
Điện thoại rung lên lúc 2 giờ sáng.
Là mẹ của Quế Nguyên.
“Con phải giữ chồng cho tốt. Đừng để nó làm mất mặt hai nhà.”
Dương Bác Văn
//mỉm cười// Vâng ạ
Giữ bằng cách nào?
Khi trái tim anh chưa từng thuộc về cậu?
Sáng hôm sau, Quế Nguyên trở về.
Áo sơ mi nhăn nhúm. Cổ áo lộ ra một vệt son rất nhạt.
Bác Văn nhìn thấy.
Nhưng cậu không hỏi.
Chỉ lặng lẽ đưa cho anh một cốc nước ấm.
Dương Bác Văn
Anh uống chút đi
Quế Nguyên nhận lấy, ánh mắt thoáng dao động một giây.
Trương Quế Nguyên
Cậu không hỏi tôi ở đâu à?
Dương Bác Văn
//khẽ lắc đầu// em tin anh
Một câu nói dịu dàng.
Nhưng không phải vì tin.
Mà vì sợ nghe sự thật.
Trương Quế Nguyên
//đặt cốc nước xuống//
Trương Quế Nguyên
Đừng tỏ ra hiểu chuyện //giọng lạnh nhạt đi//
Trương Quế Nguyên
Tôi không thích kiểu đó
Dương Bác Văn
//khựng lại//
Thì ra… ngay cả sự nhẫn nhịn cũng khiến anh khó chịu.
Tối hôm đó, trong một buổi tiệc gia đình, có người vô tình hỏi:
Nv bí ẩn?
Quế Nguyên, hai đứa định khi nào có con?
Cả bàn tiệc hướng mắt về phía họ.
Quế Nguyên nâng ly rượu, cười nhạt.
Trương Quế Nguyên
Không phải ai cũng đủ tư cách sinh con cho tôi
Không khí chùng xuống.
Bác Văn nghe rõ từng chữ.
Tư cách.
Hai chữ đó đâm thẳng vào tim.
Cậu vẫn mỉm cười, cúi đầu lễ phép.
Nhưng dưới gầm bàn, móng tay cậu cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
Đêm đó, trong phòng tắm, nước chảy ào ào.
Bác Văn ngồi bệt xuống sàn, ôm lấy chính mình.
Lần đầu tiên cậu tự hỏi — mình có thực sự sai không?
Sai vì yêu anh.
Sai vì không buông tay.
Sai vì cố chấp bước vào cuộc hôn nhân này dù biết mình chỉ là sự thay thế.
Bên ngoài, tiếng cửa phòng Quế Nguyên mở ra rồi đóng lại.
Khoảng cách giữa họ chỉ cách một bức tường.
Nhưng dường như xa đến tận cùng thế giới.
Rạng sáng.
Bác Văn ra ban công hít thở.
Cơn đau ngực quen thuộc lại xuất hiện.
Âm ỉ.
Nhói lên từng đợt.
Cậu đặt tay lên tim, khẽ nhíu mày.
Chỉ là bệnh cũ thôi.
Không sao cả.
Chỉ cần… chịu đựng thêm một chút.
Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ quay lại nhìn cậu.
Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ nhận ra.
Hoặc có lẽ…
Đến cuối cùng, người thừa vẫn mãi là người thừa.
Ở phía bên kia cánh cửa, Trương Quế Nguyên đứng lặng một lúc lâu.
Anh nghe thấy tiếng ho khẽ.
Nghe thấy tiếng thở nặng nề.
Nhưng rồi anh quay đi.
Không phải vì không nghe thấy.
Mà vì anh cho rằng — điều đó không liên quan đến mình.
Và chính quyết định quay lưng ấy, sau này trở thành điều khiến anh hối hận suốt quãng đời còn lại.
𝟬𝟮.
Buổi sáng trong căn biệt thự nhà họ Trương luôn bắt đầu bằng sự im lặng.
Không phải kiểu bình yên.
Mà là thứ im lặng khiến người ta cảm thấy mình dư thừa.
Dương Bác Văn tỉnh dậy khi đồng hồ vừa điểm sáu giờ. Cậu có thói quen dậy sớm từ khi bước chân vào nhà này — như thể chỉ cần mình chu toàn hơn một chút, mình sẽ có lý do để tồn tại rõ ràng hơn trong căn nhà rộng lớn ấy.
Phòng bên cạnh không có động tĩnh.
Đêm qua Trương Quế Nguyên về rất muộn.
Cậu nghe tiếng xe dừng trước cổng lúc gần hai giờ sáng, nhưng không nghe thấy tiếng anh mở cửa phòng. Có lẽ anh đã ngủ lại phòng làm việc. Hoặc có lẽ… anh không muốn đi ngang qua phòng cậu.
CậuBác Văn thay quần áo rồi xuống bếp.
Bữa sáng hôm nay đơn giản: cháo hải sản và bánh mì nướng.
Cậu không giỏi nấu ăn, nhưng đã cố gắng học. Mỗi lần bị dao cắt vào tay, cậu đều tự nhủ: không sao, đau một chút thôi, rồi sẽ quen.
Giống như việc yêu anh vậy.
Đau lâu rồi… cũng thành quen.
Bảy giờ kém mười.
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang.
Trương Quế Nguyên xuất hiện trong bộ vest xám nhạt, tóc được chải gọn gàng, thần sắc lạnh lùng quen thuộc.
Dương Bác Văn
//khẽ mỉm cười// Anh ăn sáng rồi hãy đi
Anh nhìn bàn ăn, rồi lại nhìn cậu
Trương Quế Nguyên
Không cần, tôi có hẹn
Dương Bác Văn
Chỉ mất vài phút thôi...
Trương Quế Nguyên
Dương Bác Văn //cắt ngang, giọng sắc lạnh//
Trương Quế Nguyên
Đừng biến những việc không cần thiết thành nghĩa vụ của tôi
Câu nói ấy khiến nụ cười trên môi cậu khựng lại.
Không cần thiết.
Hóa ra sự quan tâm của cậu, trong mắt anh, chỉ là điều dư thừa.
Trương Quế Nguyên
//cầm lấy chìa khóa xe//
Trước khi bước ra cửa, anh dừng lại một giây.
Trương Quế Nguyên
Chiều nay tôi không về ăn tối
Bác Văn đứng trong căn bếp rộng lớn, nhìn bát cháo vẫn còn bốc khói.
Cậu ngồi xuống, lặng lẽ ăn phần của mình.
Cháo nhạt.
Có lẽ vì quên nêm muối.
Hoặc có lẽ vì người cần ăn không ở đây.
Buổi trưa, điện thoại Bác Văn rung lên.
Là tin tức tài chính mới nhất.
Tiêu đề nổi bật:
“Trương Quế Nguyên xuất hiện cùng Lâm Khánh Chi tại buổi đấu giá từ thiện.”
Bên dưới là bức ảnh chụp hai người sánh vai.
Khánh Chi mặc váy trắng, tay đặt nhẹ trên cánh tay anh.
Ánh mắt anh nhìn cô… khác hẳn với ánh mắt khi nhìn cậu.
Không lạnh lùng.
Không xa cách.
Mà dịu dàng đến mức khiến người khác ghen tị.
Bác Văn nhìn rất lâu.
Tim cậu đau âm ỉ.
Nhưng vẫn không rơi nước mắt.
Có lẽ nước mắt đã cạn từ đêm tân hôn.
Tối hôm đó, căn nhà vẫn sáng đèn.
Bác Văn ngồi trong phòng khách, đèn chỉ bật một góc nhỏ.
Cậu không biết mình đang chờ điều gì.
Chờ anh về?
Hay chờ một tin nhắn?
Mười một giờ.
Cửa mở.
Tiếng cười của phụ nữ vang lên.
Bác Văn đứng dậy theo phản xạ.
Trương Quế Nguyên bước vào.
Phía sau anh là Lâm Khánh Chi.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như chậm lại.
Khánh Chi nhìn quanh căn nhà, rồi ánh mắt dừng trên người Bác Văn.
Lâm Khánh Chi
//mỉm cười// chào em
Giọng nhẹ nhàng, lịch sự.
Nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự tự tin của người nắm chắc phần thắng.
Trương Quế Nguyên
Khánh Chi cần bàn chuyện hợp tác. Tôi đưa cô ấy về lấy tài liệu
Lấy tài liệu, trong căn nhà này.
Dương Bác Văn
//gật đầu// Vâng
Chỉ một chữ.
Không hỏi thêm.
Không chất vấn.
Không làm khó.
Cậu lùi sang một bên, nhường đường.
Hai người họ bước ngang qua, vai chạm nhẹ vào nhau.
Khoảnh khắc ấy, Bác Văn nhận ra mình giống như một món đồ nội thất — có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Trong phòng làm việc, tiếng cười khe khẽ vọng ra.
Bác Văn ngồi ở sofa.
Tay đặt trên đầu gối, siết chặt đến trắng bệch.
Cậu tự hỏi: nếu mình biến mất khỏi căn nhà này ngay bây giờ, liệu anh có nhận ra không?
Gần một giờ sau, Khánh Chi bước ra. Cô đi ngang qua Bác Văn, dừng lại một chút.
Lâm Khánh Chi
Em thật rộng lượng
Dương Bác Văn
//ngẩng lên//
Lâm Khánh Chi
Tôi và Quế Nguyên quen nhau lâu rồi. Có những thứ… không phải chỉ một tờ giấy kết hôn là thay đổi được
Nụ cười của cô rất đẹp.
Nhưng lời nói lại như lưỡi dao.
Căn nhà lại chìm vào im lặng.
Quế Nguyên từ phòng làm việc bước ra.
Anh nhìn thấy Bác Văn vẫn ngồi đó.
Trương Quế Nguyên
Cậu chưa ngủ?
Trương Quế Nguyên
Không cần //đi ngang qua//
Nhưng lần này, Bác Văn không im lặng.
Dương Bác Văn
Anh có từng nghĩ… em sẽ đau không?
Câu hỏi bật ra, nhỏ thôi, nhưng đủ khiến bước chân anh khựng lại.
Trương Quế Nguyên
//quay đầu// đau vì cái gì?
Dương Bác Văn
Vì anh đưa cô ấy về đây
Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo.
Trương Quế Nguyên
Cậu biết rõ vị trí của mình
Từng chữ rơi xuống như băng giá.
Trương Quế Nguyên
Đừng vượt quá giới hạn
Dương Bác Văn
//bật cười khẽ//
Hóa ra trong căn nhà này, cậu cũng có giới hạn phải tuân thủ.
Chỉ là giới hạn của một người chồng… không được phép ghen.
Đêm đó, khi Quế Nguyên đóng cửa phòng, Bác Văn ngồi lại trong bóng tối rất lâu.
Cơn đau ngực lại kéo đến.
Mạnh hơn hôm trước.
Cậu ôm lấy lồng ngực mình, thở dốc.
Trong đầu vang lên câu nói của Tử Du:
“Có những thứ không phải chỉ một tờ giấy kết hôn là thay đổi được.”
Tình yêu của anh dành cho cô ấy… không thay đổi.
Chỉ có vị trí của Bác Văn là sai.
Sáng hôm sau, Bác Văn ngất xỉu trong bếp.
Khi tỉnh lại, cậu đang nằm trên ghế sofa.
Trương Quế Nguyên đứng trước mặt, sắc mặt khó coi.
Trương Quế Nguyên
Cậu làm trò gì vậy?
Dương Bác Văn
//chống tay ngồi dậy// em...chỉ hơi chống mặt
Trương Quế Nguyên
Đừng dùng mấy chiêu này để gây sự chú ý
Câu nói ấy khiến tim cậu như bị bóp nghẹt.
Dương Bác Văn
Đủ rồi //quay đi//
Trương Quế Nguyên
Đi bệnh viện nếu thấy không khỏe. Đừng làm ảnh hưởng đến tôi
Lần này, tiếng đóng mạnh hơn bình thường.
Bác Văn ngồi lặng trên sofa.
Cậu hiểu rồi.
Trong mắt anh, cậu thậm chí còn không có quyền được yếu đuối.
Buổi chiều, bác sĩ gọi điện.
Bác sĩ
Kết quả kiểm tra tim của cậu không ổn. Cậu cần nhập viện theo dõi
Bác Văn nhìn tờ lịch.
Ngày mai là sinh nhật của Trương Quế Nguyên.
Cậu đã chuẩn bị quà.
Một chiếc đồng hồ anh từng nhìn rất lâu trong tủ kính.
Dương Bác Văn
//mỉm cười với bác sĩ//
Dương Bác Văn
Cho tôi thêm vài ngày được không?
Bác sĩ
Cậu đang đánh cược với sức khỏe của mình
Bác Văn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nắng chiều rơi xuống sân vườn, nhạt nhòa.
Dương Bác Văn
Không sao đâu
Cậu đã quen với việc đánh cược.
Đánh cược rằng một ngày nào đó, anh sẽ quay đầu lại nhìn mình.
Dù chỉ một lần.
Dù chỉ một chút.
Nhưng cậu không biết rằng, càng chờ đợi, mình càng lún sâu vào vai diễn của một người thừa.
Và đến khi anh thật sự quay đầu…
Có thể cậu đã không còn ở đó nữa.
Tác giả
Lười quá mấy nàng ơii😞
𝟬𝟯.
Sinh nhật của Trương Quế Nguyên được tổ chức long trọng hơn cả đám cưới.
Khách mời toàn là giới thượng lưu, doanh nhân, đối tác nước ngoài. Đèn pha lê sáng rực cả sảnh tiệc khách sạn, rượu champagne được rót không ngừng.
Bên cạnh anh, người đứng đúng vị trí danh chính ngôn thuận là Dương Bác Văn.
Cậu mặc một bộ vest trắng đơn giản, không quá nổi bật. Tóc được chải gọn, gương mặt thanh tú nhưng hơi nhợt nhạt vì thiếu ngủ nhiều ngày.
Cậu đã chuẩn bị quà từ một tháng trước.
Là chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn mà anh từng nhìn rất lâu trong tủ kính.
Cậu nhớ ánh mắt anh khi ấy — không phải ánh mắt lạnh lùng thường ngày, mà là ánh mắt có chút thích thú hiếm hoi.
Vì thế, Bác Văn đã mua nó, chỉ để được nhìn thấy lại ánh mắt đó một lần nữa.
Quế Nguyên đứng trên sân khấu, lịch lãm, hoàn hảo.
Tiếng vỗ tay vang lên khi anh phát biểu.
Bác Văn đứng phía dưới, nhìn anh chăm chú.
Ánh mắt ấy dịu lại.
Không phải vì thân phận.
Không phải vì trách nhiệm.
Chỉ đơn giản vì yêu.
Yêu đến mức chỉ cần nhìn anh đứng đó thôi cũng đủ thấy hạnh phúc.
Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu.
Cô mặc váy đỏ rực, bước vào như thể nơi này vốn dĩ thuộc về mình.
Không ai ngăn cô lại.
Không ai tỏ ra bất ngờ.
Thậm chí vài người còn chủ động chào hỏi thân mật.
Dương Bác Văn
//khựng lại//
Khánh Chi tiến thẳng đến sân khấu.
Quế Nguyên nhìn thấy cô.
Và ánh mắt anh thay đổi.
Nó không còn là sự xã giao lạnh nhạt.
Mà là thứ ánh nhìn ấm áp đã từng xuất hiện trong bức ảnh mà Bác Văn xem hôm trước.
Lâm Khánh Chi
//cầm lấy micro// Chúc mừng sinh nhật anh
Giọng cô mềm mại, ánh mắt long lanh.
Lâm Khánh Chi
Em biết hôm nay rất nhiều người chúc anh. Nhưng em vẫn muốn là người nói câu này trực tiếp
Cả khán phòng xôn xao.
Có người bắt đầu thì thầm.
Bác Văn đứng dưới, bàn tay siết chặt hộp quà trong túi áo.
Quế Nguyên bước xuống khỏi sân khấu.
Anh đứng trước mặt Khánh Chi.
Không né tránh.
Không giữ khoảng cách.
Thậm chí… còn mỉm cười.
Trương Quế Nguyên
Khánh Chi, cảm ơn em
Hai chữ “em” ấy khiến tim Bác Văn nhói lên. Vì với cậu, anh chưa từng gọi như vậy.
Bữa tiệc tiếp tục.
Nhưng tâm trí Bác Văn đã rơi vào khoảng trống.
Có người hỏi nhỏ:
“Đó không phải là người yêu cũ của Trương tổng sao?”
“Nghe nói họ vẫn còn tình cảm.”
“Vậy người đang đứng kia là ai?”
Một người khác khẽ đáp:
“Chắc chỉ là cuộc hôn nhân thương mại thôi.”
Cuộc hôn nhân thương mại.
Mấy chữ ấy vang lên rõ ràng.
Dù không ai nói trực tiếp vào mặt cậu.
Bác Văn bước ra ban công để hít thở.
Gió đêm thổi mạnh.
Lồng ngực cậu đau âm ỉ.
Nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh.
Không được yếu đuối.
Không được khóc.
Hôm nay là sinh nhật anh.
Cậu không muốn phá hỏng.
Khoảng nửa giờ sau, Quế Nguyên ra ngoài tìm.
Trương Quế Nguyên
Cậu đứng đây làm gì?
Giọng anh vẫn bình thản.
Bác Văn quay lại, cố mỉm cười.
Dương Bác Văn
Em muốn đưa anh quà
Cậu lấy chiếc hộp ra.
Bàn tay run nhẹ.
Quế Nguyên nhìn xuống.
Khi mở hộp, ánh mắt anh thoáng ngạc nhiên.
Đó chính là chiếc đồng hồ anh từng xem.
Trương Quế Nguyên
Cậu mua cái này?
Dương Bác Văn
Em nhớ anh từng thích
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh dịu đi một giây.
Chỉ một giây.
Rồi lại trở về lạnh lẽo.
Trương Quế Nguyên
Không cần tốn tiền vào những thứ vô nghĩa
Câu nói ấy nhẹ nhàng, nhưng đủ để nghiền nát mọi cố gắng.
Dương Bác Văn
Em chỉ muốn—
Trương Quế Nguyên
Bác Văn //nhìn thẳng vào mắt cậu//
Trương Quế Nguyên
Đừng cố làm những việc không thuộc về cậu
Tim cậu chậm lại một nhịp.
Dương Bác Văn
Việc… chúc mừng sinh nhật anh cũng không thuộc về em sao?
Rồi nói, giọng thấp nhưng rõ ràng:
Trương Quế Nguyên
Người đứng cạnh tôi hôm nay chỉ vì danh phận. Đừng nhầm lẫn
Không khí như đông cứng.
Danh phận.
Chỉ có vậy.
Bác Văn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Cơn đau lan ra, khiến cậu phải bám vào lan can để giữ thăng bằng.
Dương Bác Văn
Em hiểu rồi //cúi đầu//
Không cãi.
Không trách.
Chỉ lặng lẽ chấp nhận.
Bên trong, tiếng nhạc vang lên và Khánh Chi bước đến gần Quế Nguyên.
Lâm Khánh Chi
Anh bỏ em lâu quá
Cô nói nhỏ, nhưng đủ để Bác Văn nghe thấy.
Quế Nguyên không phủ nhận.
Không phản bác.
Chỉ đứng đó.
Khoảnh khắc ấy, Bác Văn nhận ra một điều.
Mình không phải người anh muốn bảo vệ.
Không phải người anh muốn giải thích.
Không phải người anh sợ làm tổn thương.
Cậu chỉ là người cần tồn tại cho đúng vai.
Khi tiệc gần kết thúc, có người đề nghị chụp ảnh kỷ niệm.
Khánh Chi đứng sát bên Quế Nguyên, còn Bác Văn bị đẩy lệch sang một bên.
Bức ảnh được chụp.
Người ta đăng ngay lên mạng.
Trong khung hình ấy, Quế Nguyên và Khánh Chi đứng cạnh nhau, trông thật hoàn hảo.
Còn Bác Văn… gần như bị che khuất.
Đúng như vị trí thật của cậu.
Đêm đó về nhà.
Quế Nguyên đi thẳng lên phòng.
Không hỏi cậu một câu.
Bác Văn ngồi lại phòng khách.
Cậu mở điện thoại.
Bức ảnh kia đã lan truyền khắp nơi.
Bình luận đầy ắp:
“Đúng là họ mới xứng đôi.”
“Cuộc hôn nhân kia chỉ là hình thức.”
“Người đứng bên cạnh trông thật dư thừa.”
Dư thừa.
Từ ấy lặp lại không ngừng trong đầu.
Cơn đau ngực lại kéo đến.
Lần này mạnh hơn.
Bác Văn ôm lấy tim mình, thở gấp.
Nhưng không ai nghe thấy.
Không ai biết.
Vì căn nhà này quá rộng.
Và trái tim của Trương Quế Nguyên… quá xa.
Rạng sáng.
Bác Văn bước vào phòng làm việc của anh.
Cậu đặt chiếc đồng hồ lên bàn.
Không để lại lời nhắn.
Chỉ nhẹ nhàng rời đi.
Ngoài ban công, gió thổi lạnh.
Cậu khẽ tự hỏi:
Liệu đến bao giờ… mình mới thôi làm người thừa trong cuộc đời anh?
Và liệu…
Mình có đủ thời gian để chờ câu trả lời không?
khoe xíu sự dễ thương này hahha=))
Download MangaToon APP on App Store and Google Play