Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vạn Cổ Đế Chủ

1. Thế giới mới

Ưm.. - Vương Minh Nguyệt khẽ mở mắt. Trước mắt cô không phải là trần nhà khu chung cư quen thuộc của cô mà là một trần nhà xa lạ. Cơn đau đầu vụt đến, những ký ức mơ hồ tái hiện lại.

Cô nhớ mình đang làm việc sau chuỗi ngày tăng ca liên tục thì tầm nhìn của cô mờ dần rồi gục xuống bàn. Sau đó thì cô lại xuất hiện ở đây, đây là xuyên không sao?

[Là xuyên không] - Một giọng nói có chút máy móc vang lên trong đầu cô

Thật luôn? Làm việc quá sức rồi xuyên không luôn sao? Cái tình huống gì vậy trời - Vương Minh Nguyệt lẩm bẩm - ủa mà ai vừa mới nói vậy?

[Thiên Thư]

Thiên Thư? Là cô gái nào tên Thiên Thư hả? Cô ở đâu? -nhìn quanh phòng

[Nam Quốc sơn hà Nam Đế cư

Tiệt nhiên định phận tại Thiên Thư]

Thần bảo trong truyền thuyết? Thiên Thư Nghịch thế Thần bảo? - Minh Nguyệt bất ngờ thốt lên - mà khoan? Mình biết nó Thần bảo là do lúc trước vô tình tìm hiểu. Còn vế sau là từ đâu ra?

[Từ ký ức của nguyên chủ]

Nguyên chủ? Là chủ nhân thân xác này sao? - cô thắc mắc nhìn cơ thể mình

[Thông tin nguyên chủ:

Vương Minh Nguyệt là một cô gái trẻ, nhan sắc ưa nhìn. ở với ba từ nhỏ, mẹ cô đã bị mất tích từ lúc cô mới lọt lòng. Lớn lên bằng tình thương yêu của người cha, thiếu thốn tình cảm của mẹ, nhưng trong tâm cô, người mẹ ấy chắc cũng rất yêu thương cô, vì cha luôn bảo vậy. Khi cô lên 15 tuổi, đi kiểm tra linh căn thì nhận ra bản thân lại là một kẻ không thể tu luyện. Vì cảm thấy phụ lòng người cha bao năm chăm sóc mình nên cô đã nghĩ quẩn]

Sao khờ vậy em ơi! - Minh Nguyệt cảm thán một câu, bất ngờ nhận ra điều gì đó - Tu luyện? Linh căn? Là sao nữa?

[Đây là An Nam Đại Lục, nơi đây có thể tu luyện và thành tiên. Vì vậy hệ sinh thái ở đây cũng vô cùng đa dạng, có nhân loại, có yêu thú, thần thú và những tộc hình người khác]

Nghe như mấy bộ tiên hiệp ấy nhể? Kích thích quá chừng - cô giọng chút hứng thú nhưng rất nhanh đã xìu xuống - nhưng cơ thể không có linh căn, sao mà tu luyện gì chứ.

[Không Linh căn? Thì đã sao chứ? Ngày xưa, Tản Viên Thượng Thần chỉ là một kẻ bị xem là linh căn phế vật, không thể tu luyện, nhưng Ngài vẫn theo con đường Thể tu mà thành một trong những vị Thượng Thần đấy thôi. Chỉ có kẻ ngu muội mới cho là không linh căn là phế vật]

Tản Viên Thượng Thần? Sơn Tinh? - Vương Minh Nguyệt mấp máy môi hỏi lại

[Đúng vậy]

Vậy, vậy ta có thể bước vào con đường Thể tu không? - Minh Nguyệt tràn đầy hy vọng hỏi

[Được!]

Vậy làm sao để luyện thể? Tự phá gân cốt à? - Cô theo những bộ truyện tu tiên lúc kiếp trước suy đoán

[Sơn Tổ Đế Chủ Kinh, Thể tu công pháp Tà Điển.

Hồng hoang sơ tịch ủ nguyên căn,

Non Tổ tàng linh trấn thế gian.

Bất đoạt càn khôn nhi lập cực,

Đế lâm vô niệm, vạn nhạc hoàn.]

Một luồn tri thức cổ lão ngay lập tức tràn vào đầu cô, cảm giác đau đớn từ linh hồn như vạn kim đâm vào, đau không thể tả, nhưng cô chẳng thể làm gì, chỉ có thể chịu đựng. Minh Nguyệt đau đớn, cắn chặt răng, cảm giác như đầu muốn vỡ, kinh mạch trong người như muốn xuất huyết. Ngay khi nàng sắp ngất đi, cảm giác đau đớn ấy lại biến mất, thay vào đó là một cảm giác ấm áp như từng dòng suối ấm áp chảy qua kinh mạch, gột rửa toàn bộ.

Sơn Tổ Đế Chủ Kinh, quá huyền diệu rồi - Minh Nguyệt khẽ cảm thán - Bước đầu tiên, nếu muốn nhập đạo, phải lấy một ngọn núi làm căn cơ, có chút khó khăn.

[Người đi trên đường Đế Chủ, nếu chỉ là một thứ bình thường, sao có thể chạm được đích? Phải có khó khăn mới tạo nên một Đế Chủ chân chính]

Ta hiểu rồi - Minh Nguyệt khẽ ngồi dậy - mà Tà Điển là cấp bậc nào, sao trong ký ức nguyên chủ lại chẳng có?

[Đại Việt Giới chia tu sĩ thành 9 cấp bậc:

Sĩ - Uý - Tá - Tướng - Chiến Hầu - Nguyên Soái - Chiến Hoàng - Chiến Vương - Chiến Đế

Mỗi Cấp bậc lại chia ra, Thiếu - Trung - Thượng - Đại. Riêng Sĩ là Hạ Sĩ - Trung Sĩ - Thượng Sĩ

Công pháp chia làm 7 cấp:

Binh pháp - Chiến Pháp - Hầu Pháp - Soái Pháp - Hoàng Pháp - Vương Pháp - Đế Pháp

Vũ khí chia làm 7 cấp:

Chiến Khí - Linh Chiến Khí - Hồn Chiến Khí - Trọng Khí - Thiên Khí - Cực Khí - Đạo Binh

Pháp bảo chia làm 7 cấp:

Phàm Bảo - Linh Bảo - Huyền Bảo - Trấn Bảo - Thiên Bảo - Cực Bảo - Đạo Bảo

Mỗi cấp lại chia ra, Hạ cấp - Trung cấp - Thượng cấp

Tương truyền, từ thuở hồng hoang, có một chủng tộc không có linh căn, nhưng lại mạng đến mức Thiên đạo e dè, là Thái Sơ Nhân Tộc. Công pháp họ luyện cũng chính là thói quen. Những Công pháp ấy sau được Lạc Long Quân đặt là Tà Điển. Sau hơn 2000 năm lịch sử, người biết về nó đã không còn nhiều.

Sơn Tổ Đế Chủ Kinh là môn công pháp của Huyết Nguyệt Thần Nữ, Thánh nữ của Thái Sơ Nhân Tộc, người từng một quyền đấm tan Thiên đạo chi nhãn]

Minh Nguyệt nghe vậy liền đi ra ngoài cửa sổ, hướng mặt lên trời, nói thầm - Buff quá tay rồi papa!!!

Cạch! Tiếng cửa gỗ vang lên, một người đàn ông trung niên với mái tóc đã đổi màu muối tiêu, bước vào.

Nguyệt, con tỉnh rồi? - Giọng ông có chút lo lắng

2. Phàm Cốt - Trọng Cốt Ngưng Thân

Người đàn ông trung niên nhìn cô đầy lo lắng mà khẽ hỏi - Nguyệt, con thấy sao rồi?

Cô nhìn sang ông, một người đàn ông trung niên, nhìn qua cũng đã ngũ tuần hoặc hơn rồi. Gương mặt phúc hậu, nhưng cũng có chút trầm lắng theo thời gian. ánh mắt vẫn còn sáng suốt, minh mẫn, đang nheo lại đánh giá cô, sâu trong ấy vẫn thấy chút gì đó buồn và lo lắng. Dáng người ông không quá cao, chỉ tầm 1m7, hơi gầy, quần vải, áo bà ba sồng, đúng phong cách, một người nông dân miền Tây.

Theo ký ức cô biết, người này là Vương Chấn Cơ, cha của nguyên chủ, là một lão nông phu bình thường, sáng làm đồng, trưa đan lưới, tối lại đi giăng câu, quanh năm làm lụng để nuôi nguyên chủ. Lần này vì hay tin con mình không có Linh căn, sợ cô tủi thân, ông dẫn con đi du lịch với số tiền dành dụm của mình, để rồi hay tin con mình nghỉ quẩn mà tìm đến cái chết. May mắn, trời phật thương, con ông không chết, nhưng mà bị cô xuyên qua đoạt xá rồi.

Ba, con không sao rồi! - Minh Nguyệt khẽ nói, trong lòng cô bất giác cảm giác thương ông

Không sao là tốt, không sao là tốt! - Vương phụ thân khẽ xoa đầu nữ nhi mình - Lần sau đừng dại dột như vậy, nghe không? - ông không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở

Vâng, ba - cô khẽ gật đầu

Đói không? Ba có mua ít cháo nè, ăn với ba nha - ông nhẹ nhàng hỏi đầy quan tâm

Dạ, ba - cô nghĩ đến cái bụng mình đang réo lên vì đói liền đáp - để con đi ra ăn với ba.

Khỏi đâu cô nương, nằm đó đi, để ba đem vào. Mới khoẻ thì ở đó mà dưỡng - Vương phụ thân khẽ cười nói rồi đi ra ngoài

Minh Nguyệt nhìn theo bóng lưng ông mà sống mũi cảm giác cay cay. Kiếp trước, cô cũng từng có một gia đình, có cha, có mẹ, có cả chị và em gái nhưng rồi, một biến cố xảy ra, chỉ còn một mình cô trên đời, sau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đã có một ngày cô có lại cảm giác có người thân, cô còn cảm thấy Vương Chấn Cơ lại vô cùng quen thuộc, lại càng thương ông.

Chốc sau, ông mang theo hai tô cháo lòng vào, đặt lên bàn, ông không vội mà lại giường - Con đi được không, Nguyệt?

Dạ, không sao đâu ba, con có bị gì đâu - cô cười trả lời ông rồi đứng dậy khỏi giường, một cảm giác suy nhược ập đến làm cô muốn ngã khụy xuống nhưng may là ông kế bên bắt cô lại.

Cẩn thận chút, con gái mà lỗ mũi ăn trầu là không thằng nào thương đâu - Vương phụ thân trêu

Vào bàn ăn, ông lặng lẽ gắp những miếng thịt bỏ vào tô cô, lấy đi những phần gan, ruột, thứ mà nguyên chủ không ăn. Cô nhìn mà lòng lại xót thay cho ông ấy. Cô tự hứa với lòng, bản thân một ngày nào đó sẽ không để ông phải chịu khổ như này nữa.

Quyết tâm vừa đặt xuống, một cảm giác kỳ lạ từ trong thức hải cô dâng lên, một cảm giác được cái gì đó liên tục kêu gọi cô, Minh Nguyệt nhìn ra cửa sổ, một ngọn núi hùng vĩ, trang nghiêm và đầy bí ẩn nằm sừng sững ở đấy, cô cảm giác được, nó kêu gọi cô.

Vương phụ thân nhìn theo ánh mắt nàng, khẽ nhíu nhẹ mày rồi như chưa có chuyện gì - Đó là Thiên Cấm Sơn, ba nghe người ta nói, trên núi có một thứ gì đó mà khiến cho mọi Tu sĩ đều e ngại mà không dám đến gần, chỉ có những người theo Phật giáo ở trên núi và xung quanh chân núi thôi.

Vậy ạ? Con muốn đến đó chơi thử một lần. - Minh Nguyệt khẽ nói

Nếu con muốn, mai ta đưa con đi - Vương phụ thân nhìn cô nuông chiều nói

Dạ, ba

Giờ con nghỉ ngơi cho khoẻ đi, để ba dẹp cho - Vương Chấn Cơ, gom hai tô lại, dìu cô về lại giường.

...****************...

Màn đêm buông xuống, căn phòng cô chìm trong bóng tối u tịch, cô ngồi đả tọa, hơi thở nhẹ đều, không gấp .

Thiên Thư, ta muốn lĩnh ngộ tầng đầu tiên của Sơn Tổ Đế Chủ Kinh - Minh Nguyệt giọng điệu chắc chắn nói với Thiên Thư.

[Hiện tại cô không đủ điều kiện để hoàn toàn nắm giữ được tầng đầu tiên, nhưng miễn cưỡng thì có thể luyện được chút da lông của nó, để cơ thể đạt chuẩn luyện tầng đầu]

Một luồng kiến thức chạy vào đại não cô, một giọng nói cổ lão như đến từ thời Hồng Hoang vang vọng trong linh hồn.

Địa tức quy nguyên nhập cốt căn,

Huyết trầm như thạch, lực vô ngôn.

Tâm tĩnh bất dao thân tự định,

Nhất niệm trầm sâu, vạn lực tồn.

Đại não cô đau nhứt dữ dội, linh hồn như bị bóp méo, đau đến mức cô muốn ngất đi.

[Đừng chống cự nó, theo nó mà thôn nạn thiên địa khí] - Thiên Thư nhắc nhở

Vương Minh Nguyệt nghe theo lời Thiên Thư, bắt đầu theo khẩu quyết mà thôn nạp thiên địa chi khí. Thời gian xung quanh cô như chậm lại, một tia Địa khí từ Địa mạch gần đó cộng hưởng rồi để cô hấp thu. Tia Địa khí, vào cơ thể cô, theo khẩu quyết của Sơn Tổ Đế Chủ Kinh, dẫn đi khắp mọi kinh mạch trong cơ thể nàng, nó gột rửa mọi tạp chất, gia cố kinh mạch và gân cốt cô.

Đến khi cô mở mắt lần nữa, trời đã hừng sáng. Cô cảm nhận cơ thể mình, cảm giác được bây giờ rất khác, cô cảm giác, bản thân bây giờ đã khác xa ngày hôm qua.

Sơn Tổ Đế Chủ Kinh, tầng đầu tiên, Phàm Cốt • Trọng Cốt Ngưng Thân. Quả thật rất phi phàm, ta đã lĩnh ngộ được Phàm Cốt cảnh rồi - Minh Nguyệt lẩm bẩm - Nhưng muốn tiếp tục phải tìm được Sơn hồn, phải đến Thiên Cấm Sơn một chuyến rồi.

Cạch! Cánh cửa mở ra, Vương Chấn Cơ đi vào - Con gái, xong chưa? Ta đi thôi, trễ quá, nắng lên thì thân già này chịu không nổi đâu

3. Núi Chọn Người

Thiên Cấm Sơn vừa là cấm địa vừa là nơi linh thiêng bậc nhất miền Tây, cái đấy không phải nói cho vui, xung quanh núi luôn phủ một tầng sương mù mỏng, người phàm khi leo núi cũng không ít lần lạc nơi đó, tu sĩ bỏ mạng trên Thiên Cấm Sơn cũng không ít.

Cẩn thận chút, đi gần ba, coi chừng lạc đó - Vương Chấn Cơ vừa rẽ cây đi trước vừa nhắc nhở cô

Vâng ba - Minh Nguyệt đi sát ông

Từ khi bước vào màn sương này, cảm giác thứ gì đó kêu gọi cô dần rõ ràng hơn, cảm giác như tiếng trống trận, lại giống như âm thanh thét gào của vạn binh sĩ.

Ngươi đến rồi. - một âm thanh vang vọng bên tai làm cô giật mình nhìn lại.

Xung quanh cô giờ đây đã bị bao vây trong sương mù dày đặc, quay lại thì bóng dáng Vương phụ thân đã không còn, xung quanh chỉ còn một màn sương trắng xoá và âm thanh như kêu gọi cứ vang vọng bên tai.

Thiên thư, nơi này có ổn không vậy? - Minh Nguyệt hơi lo lắng hỏi. Nhưng đáp lại cô chỉ là một tràn im lặng kéo dài.

Vương Minh Nguyệt hít sâu một hơi rồi đi theo tiếng gọi bí ẩn kia. Chân cô vừa đi vài bước, một cảm giác kỳ lạ ập đến, cảm giác như cô vừa bước qua một cánh cửa vô hình vậy.

Không gian trước mặt bỗng chốc thay đổi, không còn là rừng cây hay sương mù nữa mà là một mãnh đất hoang cằn cỗi, xung quanh đầy những thi thể và máu tanh. Bầu trời nhuộm một màu đỏ như máu, chính giữa ấy là một con mắt hờ hững nhìn xuống, lôi kiếp vờn quanh con mắt ấy như nó chính là một, Thiên đạo chi nhãn, thứ chỉ xuất hiện để diệt kẻ nghịch thiên.

Cô muốn thốt lên tiếng cảm thán nhưng nhận ra, bản thân chỉ có thể nhìn, chẳng thể nói hay cử động được gì cả. Bỗng lúc đó từ đâu, một vầng Huyết Nguyệt hiện ra, kết hợp với bầu trời đỏ rực lại khiến nó vừa đẹp vừa hoang dã đến rợn người.

Bên dưới vầng Huyết Nguyệt ấy, một thân ảnh bước đi, một nữ nhân mặc võ phục, đầu đội bồng, gương mặt bị sương che đi, chẳng nhìn rõ. Nàng bước đến đối diện với Thiên Đạo chi nhãn, chẳng chút e sợ mà nắm chặt tay thành quyền.

Thiên đạo lập ra luật, ta sẽ là kẻ phá luật. Ta sẽ cho ngươi biết, chẳng cần Linh căn chó má của ngươi ta vẫn là một đại năng - Nàng vừa nói vừa tụ thành quyền.

Huyết Nguyệt sau lưng nàng như cộng hưởng với một quyền đó, cánh tay nàng cộm lên chằn chịt đường gân đen đầy cổ lão và uy nghiêm. Một quyền đấm ra, chẳng hoa mỹ, chỉ một quyền đơn giản mà cuồng bạo. Quyền vừa tung ra, hư ảnh Huyết Nguyệt lao theo đó rồi rạn nứt, phá tan hết tất cả lôi kiếp đang liên tục đánh xuống, nhẹ nhàng như xé bỏ từng lớp giấy mỏng, đến khi chạm vào Thiên Đạo Chi nhãn nó liền phát bạo. Một vụ nổ vang lên, như một vụ nổ siêu tân tinh, không gian xung quanh nứt toát ra, hư không loạn lưu xuất hiện khắp nơi trong bán kính trăm trượng. Thiên Đạo chi nhãn, thứ đại diện cho quyền uy của Thiên Đạo bắt đầu xuất hiện vết nứt, vết nứt lan rộng ra và rồi vỡ vụng thành những đóm sáng li ti khắp thiên địa, bầu trời màu máu cuối cùng cũng trở về với màu trong xanh vốn dĩ của nó.

Bùm!! Cánh tay vừa xuất quyền của nàng bị nổ thành huyết vụ, máu từ khắp lỗ chân lông nàng trao ra liên tục. Nhưng nàng vẫn đứng đó chẳng ngã xuống, nàng đã chết nhưng vẫn hiên ngang vì là người có thể đồng quy vu tận với Thiên Đạo.

Cách đó một khoảng xa, một thân ảnh trong bộ áo dài trắng, nhìn một màn vừa rồi nhưng ánh mắt vẫn không chút dao động, cứ như việc đấm vỡ cả Thiên Đạo chi nhãn chỉ là một việc cỏn con, không đáng chú ý vậy. Thân ảnh ấy chỉ nhẹ lắc đầu rồi quay lưng rời đi, nhưng bỗng chốc người ấy đứng lại, nhìn về phía Minh Nguyệt, môi khẽ nhếch lên nụ cười. Mặc dù gương mặt mờ ảo nhưng với vóc dáng đó, cô nhận ra, đó là nữ nhân, nhưng lại rất quen thuộc, lại chẳng biết gặp ở đâu.

Trong thức hải cô, Thiên Thư bỗng rung động nhẹ lên, rồi ngay lập tức lại chìm vào tĩnh lặng như chưa có gì.

Ảo cảnh tan đi, cô trở về trong màn sương dày đặc, trước mặt cô giờ đây là một ngọn núi nhỏ, nó lơ lửng trước mặt cô, bên trên ngọn núi ẩn hiện một chữ "Cấm". Chính nó là thứ liên tục kêu gọi cô từ đầu.

[Đây là Thiên Cấm Sơn Hồn, mau nhận lấy nó, nó đã chọn ngươi.] - Thiên Thư từ nãy giờ yên lặng, giờ bỗng chốc lên tiếng.

Minh Nguyệt không hỏi lại, cô dũi tay ra chạm vào nó, khi ngón tay cô vừa chạm vào, nó đã theo đó chui vào thân thể cô mà biến mất. Cơ thể cô bỗng chốc truyền đến một cảm giác đau đớn thấu trời xanh, cảm giác như xương khớp toàn thân bị bẻ gãy vụn nhưng rồi một cảm giác ấm áp truyền đến, xương cốt một lần nữa hồi phục.

Bùm!! Xương cốt vừa hồi phục hoàn toàn, da thịt cô ngay lập tức nổ tung, chỉ còn một bộ xương và đôi mắt cô, nội tạng cũng chẳng còn.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, một tia địa mạch dâng lên khỏi mặt đất, nhung nham nóng bỏng bao lấy người cô, tạo thành từng đường kinh mạch. Từ trong thể nội, Thiên Cấm Sơn Hồn phát ra lực lượng tái tạo lại nội tạng và da thịt cho cô.

...****************...

Mặt trời dần lặn xuống, đã bị Thiên Cấm Sơn che đi một nữa, một thân ảnh mềm mại, da dẻ trắng hồng rắn chắc đi ra khỏi màn sương. Minh Nguyệt giờ khác lắm, cô vẫn chỉ là một Hạ Sĩ vừa nhập đạo nhưng khí thế lại như một ngọn núi.

Vương Chấn Cơ thấy cô liền đứng dậy khỏi tảng đá, phủi phủi mông - Nguyệt, con bị lạc à?

Dạ, con lạc mất ba nên giờ mới mò được đường xuống đây. - cô biện đại lý do trả lời

Về thôi con, tối rồi - Vương Chấn Cơ, vươn vai rồi xoay người bước đi.

Ba, con trên đấy thấy cái lạ lắm - Minh Nguyệt khẽ nói.

Suỵt, những gì nên nói thì nói, không nên thì không cần nói. - Vương phụ thân nhìn cô nghiêm túc nói, nhưng lại bật cười nói tiếp - Vạn vật đều có linh, có khi là có gì đó chọn con rồi.

Ba không thắc mắc gì khác sao? - Minh Nguyệt khẽ bước sau ông hỏi

Con là con ba, có gì phải thắc mắc? - Vương Chấn Cơ quay lại nhìn vào mắt cô rồi khẽ bật cười - Nhanh về thôi cô nương, ngày mai ta về nhà.

Dạ ba - Minh Nguyệt đáp rồi nhanh chóng chạy theo sau cha.

Ánh chiều tà rọi lên hai thân ảnh, bóng nằm xuống mặt đất. Hai cha con nắm tay nhau đi về khách sạn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play