Trấn Hoa Đông.
Nơi này nằm ở vùng ven các con sông nên không khí khá mát mẻ. Đa số người dân ở đây là đánh bắt cá, trồng hoa quả mang đến các tỉnh thành.
Hôm nay, bầu trời u ám, người dân trong trấn không mấy người ra ngoài.
Tại một con hẻm cách trung tâm trấn một đoạn đường có một căn nhà nhỏ. Nơi này là nhà của Ninh Lộ. Trước kia, cô cũng là dân thành phố sau khi mẹ cô mất mọi chuyện dần thay đổi. Từ cô tiểu thư được cưng chiều lại bị vứt bỏ không thương tiếc. Sau một trận bệnh nặng, cô không biết mình đã ngủ bao lâu đến khi tỉnh lại lần đầu tiên thấy gương mặt lạ lẫm trong gương cô đã rất sốc. Từ gương mặt thanh tú, dáng người mảnh khảnh bỗng trở nên mũm mĩm như biến thành người khác.
Sự tự ti càng lúc một tăng lên khi lời bàn tán sau lưng cô. Cú sốc thứ hai lại kéo đến, ba đón về một người phụ nữ và một cô gái xinh đẹp. Dần dần, cô gái ấy chính là thiên kim tiểu thư duy nhất của nhà họ Ninh. Ba cô nhẫn tâm đuổi cô ra khỏi nhà. Cả thế giới của cô sụp đổ khi mẹ mất, ai cũng quay lưng lại với mình. Đến cả bản thân cô cũng đã quay lưng với chính mình. Cô dùng số tiền ít ỏi của mình, rời khỏi thành phố đến một nơi xa xôi hẻo lánh. Cứ như vậy, cô đã ở đây hơn sáu năm. Và cũng đã bỏ quên mình từ lúc nào.
Ninh Lộ mở cửa nhìn lên bầu trời u ám. Cô đưa tay ra đón lấy những hạt mưa rơi xuống.
"Mưa rồi. Chắc là không ai tranh giành với mình nữa."
Ninh Lộ quay vào trong lấy áo mưa, chiếc giỏ lớn vác lên vai, liền bước ra ngoài. Cô nhớ mình có đặt bẫy ở gần khu vực hạ lưu sông. Hy vọng sẽ thu hoạch được gì đó.
Hòa vào màn mưa, cô men theo con đường tắt phía đèo để đến được gần hạ lưu. Nhưng do quá nóng vội mà cô quên mất cân nặng của mình. Đường dốc trơn trượt khiến cô mất thăng bằng ngã xuống.
"Á..."
May mắn là lúc ngã, cô đã va vào cái gì đó khiến cú ngã không đau lắm.
"May mắn thật."
Nhưng mà không đúng, mình ngồi lên cái gì vậy có độ ấm.
Cô nuốt nước bọt, nhìn xuống.
Mắt Ninh Lộ mở to, vội vàng ngồi dậy.
Mặt dù cơn mưa tầm tã cô vẫn nhận thức được, cú ngã này khiến người ta bị thương không hề nhẹ. Máu hoà lẫn nước mưa dưới chân cô đây.
"Không liên quan đến mình."
Cô vội vàng quay đi. Mưa thế này sẽ không ai nhìn thấy đâu nhỉ.
Nhưng mà, người này là cô làm bị thương mà. Hít sâu một hơi, cô quay lại.
Thử đưa tay ra kiểm tra xem còn thở hay không.
Cô thở hắt ra, may mắn vẫn còn sống. Giờ phải đưa về nhà cái đã.
[...]
Khó khăn lắm, cô mới đưa người này về nhà. Cô cởi chiếc áo mưa vướng víu ra. Giờ này, cô mới nhìn rõ được người mình mang về trong như thế nào. Cô khẽ mắng.
"Rõ là yêu nghiệt."
Nhếch nhác như vậy vẫn không thể lấn át cái vẻ ma mị này.
Cô nhìn vết thương trên trán vẫn còn rỉ máu, có thể thấy được khá là sâu.
"Sẽ không chết chứ."
Vội vàng đi tìm hộp y tế. Giờ phải xử lý, cầm máu trước đã.
Cô ở một mình nên những vật dụng này đều không thể thiếu được.
Cô lấy khăn bông, lau khô tóc lại nhìn đến bộ quần áo ướt đẫm.
"Cái này, tôi không cố ý đâu."
Nhưng mà những vết thương khác cũng cần xử lý mà. Hít sâu một hơi, cô bắt đầu cởi cúc áo ra. Cảm ơn ngón tay chạm vào thật là không tệ chút nào nha. Trông có vẻ gầy nhưng khi cởi ra thì chậc... Vẫn là nên làm việc quan trọng trước đi.
Nói là tâm tịnh nhưng mà mặt cô sắp bốc khói luôn rồi. Yêu nghiệt thật.
Cô vội vàng lấy chăn đắp lại sau khi xử lý vết thương.
"Mình phải đi tắm. Trời nóng quá mà."
Cơn mưa bên ngoài vẫn ầm ầm không ngớt chắc hẳn sẽ kéo dài. Không ngoài dự đoán, mưa lớn cả đêm.
Đến gần sáng, hơi ẩm càng dày đặc khiến cơ thể có chút lạnh. Cô mơ mơ hồ hồ sờ soạn tìm chiếc chăn quen thuộc. Theo phản xạ tự nhiên, hơi ấm này thật dễ chịu.
Đang say ngủ, Ninh Lộ có cảm giác ánh mắt ai đó đang nhìn mình. Nhưng nơi này sao lại có người khác được. Tay đặt bên ngoài chiếc chăn, cứ có cảm giác không đúng. Khẽ mở mắt.
"..." Ninh Lộ.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cô, hốc mắt đỏ lên.
"Cái đó, tôi... Cái đó..."
Giờ giải thích thế nào đây. Đêm qua sau khi xử lý vết thương xong, sau khi thay quần áo xong định sẽ tìm quần áo thay cho người ta. Cuối cùng cũng quên mất. Hiện tại, chỉ quấn chiếc chăn. Vậy là đêm qua, mình chiếm tiện nghi người ta cả đêm. Nhưng mà cái cảm giác đó thật sự... Rất, rất thích.
"Thật quá đáng. Sao tôi không mặc quần áo. Còn, còn... Cô lại không."
"..." Ninh Lộ ngẩn ra. Cái logic gì đây. Chẳng lẽ, tôi mặc quần áo là sai sao. Mà tên này, giọng nói vừa trầm vừa êm tai. Càng nghe càng muốn mang đi cất giấu làm của riêng.
"Khụ! Khụ! Đêm qua, tôi nói chỉ là sự cố. Anh tin không?"
[...]
Cô ho hai tiếng, để bình tĩnh lại. Cái tên yêu nghiệt này. Giờ trong lại càng yêu nghiệt hơn. Ngũ quan tinh tế, mắt phượng hẹp , mũi cao thẳng, đôi môi bạc mỏng rất gợi cảm. Làn da trắng đến mức muốn mù mắt cô luôn rồi. Dù vết thương cũng không thể che đi vẻ mị hoặc đó.
"Không tin. Trách nhiệm này cô chịu cũng phải chịu, không chịu cũng phải chịu."
"..." Ninh Lộ. Kệ đi, bồi thường ít tiền cũng không lỗ.
Cô gật gật đầu.
"Chịu trách nhiệm cũng được. Nhưng mà..."
Cô chưa kịp nói hết câu, gương mặt yêu nghiệt ấy đã lề sát vào người cô. Hai tay chống bên hông. Chiếc chăn liền tụt xuống một ít, cơ ngực trần đang rất, rất gần cô. Cái này thật sự là...
"Đầu, đau."
Giọng nói cứ như đang làm nũng với cô vậy Nhưng một giây sau làm cô sợ đến tái xanh mặt rồi.
Anh ngã xuống, đầu tựa vào hõm vai cô.
Sau tim mình lại đập nhanh như vậy. Giờ cũng không phải là lúc nghĩ đến chuyện này.
"Anh không sao chứ, trả lời tôi đi."
Cô vội vàng đẩy anh ra khỏi người mình. Vội vàng vào trong lấy quần áo để anh mặc vào.
"Dù sao cũng không phải lần đầu thấy."
Cô mặt dày tìm lí do.
Lúc này, cô mới để ý trong túi quần anh có một chiếc ví da. Không quan tâm cô bỏ vào túi xách, gọi xe liền cổng anh ra ngoài. Vừa rồi, anh nói đầu mình đau hẳn là do cú ngã đêm qua.
Xe nơi này không nhiều. May mắn là đã gọi được.
Từ trấn Hoa Đông đến bệnh viện gần nhất cũng tầm năm mươi phút. Bệnh viện này nằm ở trấn Bắc Thành.
Tài xế rõ ràng nhìn vào kính chiếu hậu vài lần. Cứ như sợ tôi ăn tươi nuốt sống người này vậy. Nhưng ánh mắt này, cô cũng không còn lạ lẫm nữa.
Xe cuối cùng cũng đến bệnh viện.
Bệnh viện trấn Bắc Ninh.
Phòng cấp cứu.
"Người nhà bệnh nhân đến quầy đóng tiền, làm hồ sơ nhập viện."
"Vâng!"
Cô lúng túng không biết anh tên gì, ở đâu. Chợt nhớ đến chiếc ví trong túi xách. Mở ra xem, bên trong còn ít tiền mặt, thẻ. Căn cước sao lại có hai cái. Mà tên cũng không giống.
Giờ cũng không phải để suy nghĩ những chuyện này. Cô lấy một cái ra.
Dạ Trạch Nhiên, ở đây tên này sẽ hợp hơn. Sau khi làm hồ sơ nhập viện, đóng tiền. Cô mới trở lại phòng cấp cứu.
Cô ngồi ở ghế chờ, hy vọng sẽ không sao. Nếu thật sự xảy ra chuyện thì cô toi đời. Lí do, lấy cân nặng đè chết người sao.
Đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt.
Cô đứng dậy.
"Bác sĩ, anh ấy sao rồi?"
Bác sĩ nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới.
"..." Ninh Lộ. Ý gì đây?
"Hiện tại đã không còn gì đáng ngại. Vết thương ngoài da xử lý khá tốt. Chỉ có vết thương trên đầu cần phải theo dõi thêm."
"Vâng, cám ơn bác sĩ."
Nghe như vậy cô cũng yên tâm hơn rồi.
Sau khi đưa anh đến phòng bệnh.
Cô ngồi trên ghế cạnh giường. Giờ này, cô mới mở ví ra xem lần nữa xem có thông tin liên hệ người nhà anh hay không.
"Sao lại không có."
Ngoài tiền, giấy tờ tùy thân ra thì chẳng có gì khác cả. Mà thông tin trên căn cước này cô chưa từng nghe qua hoặc là do cô không để tâm đến thế giới không thuộc về mình.
Cô cầm căn cước trong tay lại thở dài. Làm sao đây?
Cảm giác rất khẽ chạm vào bàn tay cô.
Ninh Lộ liền nhìn xuống.
"Anh tỉnh rồi. Tôi đi gọi bác sĩ."
Anh không buông tay, mắt khép hờ.
"Đầu, đau quá."
Ninh Lộ nuốt nước bọt. Chẳng lẽ, mình đè hỏng đầu người ta rồi. Nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh.
"Tôi gọi bác sĩ, sẽ không đau nữa. Chờ tôi."
Dạ Trạch Nhiên khẽ mở mắt. Bóng dáng mờ mờ không rõ khuất sửa cánh cửa.
Bác sĩ rất nhanh đã đến, kiểm tra một lần nữa. Xác định bên trong não anh có máu bầm. Dù không lớn nhưng cũng không thể can thiệp trực tiếp được mà phải dùng thuốc để tự tan.
Ninh Lộ sau khi nghe xong cảm thấy áy náy vô cùng. Cú ngã của cô đúng là liên lụy người ta quá nhiều. Đợi anh tỉnh lại sẽ hỏi số điện thoại người thân. Sau này, cô kiếm được nhiều tiền sẽ bù đắp lại cái khoảng mình ứng tạm từ anh vậy.
Dạ Trạch Nhiên khẽ mở mắt, mọi thứ trước mắt rất mờ. Kể cả tay mình cũng không nhìn rõ lắm. Mọi thứ trong đầu cũng trống rỗng như vậy. Cứ như bị một lớp sương mù bao phủ.
Ninh Lộ mừng rỡ lấy điện thoại ra đưa trước mặt anh.
"Cuối cùng anh tỉnh rồi. Anh liên lạc với người nhà đến đón mình được không? Hoặc là nói ra cũng được tôi sẽ giúp anh gọi."
"Người nhà."
Anh lẩm bẩm. Người nhà nào nữa.
"..." Ninh Lộ. Biểu cảm giác đây?
Tuy nhiên, cô vẫn nở nụ cười.
"Đúng là người nhà của anh."
"Đã ngủ cùng nhau không phải người nhà sao."
Ninh Lộ nghe lời cả người như hoá đá. Thật sự là không ổn rồi. Cái này là hỏng đầu thật rồi.
Hộ lý, bác sĩ vừa hay mở cửa bước vào. Nghe câu này đều há hốc mồm. Tuổi trẻ bây giờ, khẩu vị không hề nhạt.
"..." Ninh Lộ.
Lại nghe anh nói tiếp.
"Cô đã hứa chịu trách nhiệm giờ lại quên rồi. Đêm qua, cả người tôi đều bị cô sờ..."
[...]
Ninh Lộ xấu hổ lấy tay che miệng anh lại.
"Bác sĩ, chỉ là hiểu lầm. Hiểu lầm."
Tên này lời gì cũng nói được.
"Haha... Tuổi trẻ mà. Chúng tôi hiểu."
Dạ Trạch Nhiên lấy tay cô ra khỏi miệng.
"Căn phòng này, sao cứ mờ mờ vậy. Có phải mọi người đang bày trí cái gì không?"
"..." Ninh Lộ nhìn một vòng căn phòng. Với cùng sáng sủa mà.
"..." Hộ lý, bác sĩ cũng nhìn theo một vòng.
"Cái đó... Anh xem mấy ngón?"
Ninh Lộ xòe bàn tay mũm mĩm trước mắt anh quơ quơ.
Dạ Trạch Nhiên giữ lại.
"Tôi nói không rõ thôi. Có phải là không thấy đâu."
Ninh Lộ nuốt nước bọt hỏi lần nữa.
"Tên anh là gì?"
"Dạ Trạch Nhiên."
Vừa nghe câu trả này cô liền thở phào. May quá, vẫn ổn.
"Cũng may, không ngốc."
Dạ Trạch Nhiên khẽ nhíu mày, anh cầm căn cước lên đưa ngay trước mắt cô.
"Tôi nói không thấy rõ. Không phải là mù nha. Cái tên to như vậy mà."
Khoé miệng cô giật giật nhìn sang bác sĩ.
Kết quả, Dạ Trạch Nhiên bị mất trí nhớ tạm thời, và mắt phải dùng một loại kính đặc biệt để ổn định lại ánh sáng. Tin xấu là Ninh Lộ phải chăm sóc anh đến khi tìm được người nhà. Dù sao, chuyện này cũng là do cô. Tin tốt là tiền trong ví anh tạm thời là của cô rồi. Cũng không tệ lắm.
Mấy ngày ở bệnh viện.
Buổi tối, cô đều nằm trên giường bệnh của Dạ Trạch Nhiên. Còn anh thì tựa ở ghế. Cũng không biết ai là người bệnh nữa. Không khỏi thừa nhận, tên yêu nghiệt này khá chu đáo.
Nằm viện vài ngày cuối cùng cũng được về nhà rồi. Cô thật sự là rất mệt mỏi. Với thân hình mũm mĩm này của cô cứ tạm bợ ở chiếc giường nhỏ thật là rất khó chịu.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện.
Cổ áo phía sau bị giữ lại.
Ninh Lộ ngẩng mặt lên.
"Dạ Trạch Nhiên, anh cao thì hay lắm à."
Dạ Trạch Nhiên bĩu môi.
"Nắm tay đi. Mắt thật sự rất khó chịu."
Được là tôi sai, tôi sai. Cô nắm lấy tay anh.
Phía trước, có một cửa hàng quần áo nam. Cô lại nhìn sang Dạ Trạch Nhiên. Kệ đi, dù sao cũng là tiền của anh mà.
Hai người bước vào trong.
"Kính chào quý khách."
"Anh ở đây lựa vài bộ quần áo. Tôi đi nhà vệ sinh sẽ ra ngay."
"Được!"
[...]
Lời thị phi ở đâu cũng nghe thấy.
Ninh Lộ ở trong nhà vệ sinh nghe rất rõ.
"Con mập ấy có gì xứng với tiểu soái ca đó. Thật là đóa hoa rực rỡ giẫm bãi phân trâu."
"Có thể là cô ta có tiền."
"Nhìn dáng vẻ nghèo hèn đó thì tiền cái gì. Rõ ràng là dùng trò bẩn gì đó."
Ninh Lộ siết chặt tay vừa định mở cửa thì khựng lại.
Là giọng nói của Dạ Trạch Nhiên.
"Miệng mình thối nên quản cho tốt vào. Nếu tôi nghe thấy lời không hay về vợ tôi nữa. Các người tự gánh hậu quả."
Cái khí chất này làm sao giả được.
Họ cúi đầu xuống.
"Xin lỗi! Chúng tôi không dám nữa."
Sau đó liền rời đi.
Ninh Lộ khóe mắt có chút cay. Lần đầu tiên, có người bảo vệ cô như vậy.
Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh đã nhìn thấy Dạ Trạch Nhiên tựa lưng chờ bên ngoài.
"Khụ! Anh đứng ở nhà vệ sinh nữ làm gì?"
Dạ Trạch Nhiên cứ như đứa trẻ to xác nắm lấy tay cô.
"Tôi sợ."
"Sợ cái gì?" Vừa rồi tên nào bên ngoài nói chuyện rất oai phong mà.
"Cái đó... Tôi không biết. Chúng ta đã ngủ cùng nhau. Cô không được bỏ rơi tôi đâu."
Lơi vừa thốt ra cửa Dạ Trạch Nhiên.
Khiến cho một số người làm rơi cả quần áo đang lựa trên tay. Ánh mắt nhìn cô cứ như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Anh có thể đừng nhắc nữa không."
Cô nghiến răng nghiến lợi.
"Không được. Cô không chịu trách nhiệm thì ngày nào tôi cũng phải nhắc. Nếu không, cô quên thì sao."
"..." Ninh Lộ thật sự là cạn lời. Đại ca, tôi là phụ nữ còn không bắt anh chịu trách nhiệm thì thôi đi. Còn đằng này có người hay không anh đều nhắc. Cứ như sợ cả thế giới này không biết hai người đã ngủ cùng nhau vậy.
Hít sâu một hơi, cô lãng sang chuyện khác.
"Anh chọn quần áo xong chưa?"
Dạ Trạch Nhiên lắc đầu.
"Cô lựa đi. Tôi không biết."
Anh ngồi xuống ghế, cắn hạt dưa nhìn cô.
Ninh Lộ gật đầu, đưa ngón tay về phía anh. Được, anh giỏi. Dù sao, cô cũng không muốn ở lại đây thêm nữa.
"Anh thử xem."
Một bộ thể thao, quần tây, áo phông tay dài. Thêm hai bộ đồ ngủ ở nhà.
Dạ Trạch Nhiên nhìn cô.
"Không mua đồ lót à. Ở nhà không cần mặc sao?"
Một lần nữa, ánh mắt dò xét lại hướng về cô. Kiểu cô gái mập mạp này có chút quá phấn khích. Sau đó lại nhìn nhau gật đầu. Ờ thì, nếu người khác thì nói vậy nhưng cái tên yêu nghiệt này thì cũng không phải là không được.
Ninh Lộ cố gắng bình tĩnh lại.
"Tổ tông, tôi mua. Được chưa."
Cô không biết tên tổ tông này mất trí nhớ tạm thời đến bao giờ. Anh ta mà mất trí nhớ ư. Khôn cha người ta thì có.
Sau khi thanh toán xong, cô gọi xe để trở về trấn Hoa Đông.
Lên xe chưa được bao lâu, tổ tông này lại chiếm tiện nghi cô rồi.
Anh nằm lên đùi cô, vòng tay ôm qua eo ngủ rất ngon.
"Anh, cái... Thả ra."
"Đầu đau lắm. Cô cũng ôm tôi như cả đêm mà. Có sao đâu."
Giọng anh cứ như đang làm nũng hơn.
"..." Tài xế trợn mắt nhìn qua kính chiếu hậu.
"..." Ninh Lộ.
Cả đoạn đường, Dạ Trạch Nhiên vẫn ôm cô ngủ. Thật sự là làm tức chết cô mà.
[...]
Download MangaToon APP on App Store and Google Play