Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DabiShiga] X [ Dabi X Tomura ] Lặng Lẽ.

Chapter 1

_ Nhận thức _
...
Hideout về đêm im ắng đến mức, nghe rõ tiếng bóng đèn huỳnh quang rè rè trên trần
Khói thuốc lơ lửng trong không khí, quẩn quanh như thể, không tìm được lối thoát
Dabi ngồi dựa vào ghế sofa, chân gác lên bàn, mắt hờ hững nhìn về phía đối diện
Tomura đang ngồi đó.
nó co một chân lên ghế, lưng hơi khom xuống, tóc rũ trước mắt
Những ngón tay thô ráp, nứt nẻ của nó gõ lên mặt bàn, một nhịp vô định
Tập tài liệu trước mặt bị lật qua lật lại, không mục đích, như thể đầu óc nó đang trôi dạt ở nơi nào đó rất xa
Gã vốn chẳng để ý
Ít nhất, gã luôn nghĩ thế.
Dabi chưa bao giờ là kiểu người sẽ quan sát một cái gì đấy quá lâu
Gã nhìn người khác để phán đoán điểm yếu, để cân nhắc lợi ích, để xác định ai có thể lợi dụng được
Tất thảy đều có mục đích
Nhưng gần đây
Ánh mắt của gã cứ.. Dừng lại quá lâu
Dừng lại ở cái cách nó nhíu mày khi đọc báo cáo
Dừng lại ở thói quen cắn môi khi suy nghĩ gì đấy khó nhằn
Dừng lại ở vệt máu khô nơi cổ nó, thứ nó lơ đãng gãi ra mỗi khi căng thẳng
Và điều làm chính gã khó chịu, bực bội nhất - là khi nó ho.
Chỉ là một tiếng ho khan thôi, rất nhỏ, chẳng ai để ý
Thế mà gã nghe rõ mồn một
Khó chịu
Khó chịu đến mức, gã dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn mạnh hơn mức cần thiết
Tomura liếc qua, đôi mắt đỏ sẫm, dừng lại ở gã vài giây
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Khói thuốc..
Dabi
Dabi
?
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Làm tao đau đầu.
Giọng nó khàn, nhỏ, không lớn nhưng đủ để gã nghe
Đáng ra gã sẽ cười nhạt, bảo nó tự bịt mũi lại
Hoặc gã sẽ châm thêm một điếu chỉ để trêu chọc
Nhưng hôm nay gã không làm thế.
Gã im lặng
Rồi ném cả bao thuốc vào góc phòng
Tomura khựng lại một nhịp, nó thấy lạ, có lẽ thế, nhưng nó không hỏi, nó không và chưa bao giờ để tâm gã làm gì.
Trong mắt nó, Dabi chỉ là một quân cờ. Quân cờ có giá trị sử dụng cao
Một đồng minh mạnh, một kẻ nguy hiểm đáng tin - nó nghĩ thế.
Chỉ thế, không hơn không kém
Gã biết rõ điều đó
Và chính cái sự rõ ràng ấy mới khiến lòng ngực gã như bị bóp nghẹn
Dabi chống khuỷu tay lên thành ghế, bàn tay che nửa gương mặt vá chằng chịt của mình.
Từ góc nhìn của gã, Tomura trông mỏng manh đến mức.. Buồn cười..
Một thủ lĩnh tương lai, kẻ kế thừa của bóng tối - lại ngồi co ro như một đứa trẻ chưa lớn
Gã đã từng tự hỏi
Nếu có một ngày, nó biến mất thì sao?
Ý nghĩ ấy đến đột ngột Và đáng sợ..
Ngực gã thắt lại.
Không phải kiểu khó chịu khi mất đi một đồng minh mạnh
Cũng không phải lo lắng chiến lược sụp đổ
Nó là một thứ gì đó, khác, rất cá nhân
Rất ích kỷ, và rất ngu xuẩn để nói ra
Gã thích nó.
Nhận thức đó rơi xuống đầu Dabi như một gáo nước lạnh
Không, nó chẳng phải thứ tình cảm dịu dàng mà ngoài kia thường nói
Nó nặng nề, âm ỉ, giống như ngọn lửa xanh trong lồng ngực gã - thiêu đốt chậm rãi, không bùng lên
Gã thích nó..
Thích cái cách nó nhìn thế giới với sự căm ghét
Thích sự mong manh mà nó cố gắng che giấu dưới lớp vỏ gai góc
Thích cả việc nó chẳng bao giờ cần gã, theo cách gã nghĩ, và muốn.
Và đó mới là vấn đề
Đúng, Tomura sẽ không bao giờ thích gã
Gã hiểu nó quá rõ
Nó tôn thờ lý tưởng rách nát của mình
Nó bám vào mục tiêu như một kẻ sắp chế-t nắm lấy cọng rơm
Tình cảm cá nhân? Thứ đó chỉ làm chậm bước tiến của nó
Vô dụng, phiền phức
Nó sẽ không bao giờ nhìn gã theo cách gã đang nhìn nó
Sẽ.. Không bao giờ
Dabi bật cười khẽ
Một tiếng cười khàn, chẳng vui vẻ gì
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Cười cái gì?
Tomura hỏi, ánh mắt cảnh giác
Dabi
Dabi
Không gì.
Gã đáp, giọng điệu thản nhiên
Nhưng bên trong không thế, mọi thứ đã thay đổi
Gã nhận ra rất rõ
Mình bắt đầu để ý đến việc nó đứng quá gần một ai đấy
Bắt đầu thấy khó chịu khi nó vô thức dựa vào Kurogiri dù chỉ để hỏi thông tin
Bắt đầu muốn, đập nát bất cứ thứ gì khiến nó bị thương
Nguy hiểm thật..
Gã không sợ anh hùng, cũng chẳng mảy may cái chế-t hay sự phản nội
Gã sợ thứ cảm xúc này
Vì nó khiến gã yếu đi.
Vì nó, khiến gã muốn giữ lại một người vốn chẳng thuộc về mình
Tomura đứng dậy, đi ngang qua gã, trong khoảnh khắc, vai nó chạm nhẹ vào tay gã
Chỉ nhẹ thôi, tình cờ, lướt qua, nhưng cũng đủ để Dabi thấy da mình như bị thiêu đốt
Nó không hề nhận ra, thậm chí chẳng hề để tâm
Và có lẽ, nó sẽ chẳng bao giờ biết
Dabi ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng nó khuất dần sau hành lang tối mịt mù
Nếu một ngày, nó yêu ai đấy, tất nhiên sẽ chẳng phải gã
Và dù biết vậy, gã vẫn chẳng thể dập tắt ngọn lửa đang cháy âm ỉ này
Gã thở hắt một hơi, dài, nặng nề
Dabi
Dabi
Chết tiệt..
Lần đầu tiên trong đời
Dabi ước mình không nhận ra điều đó.
...
___
Roulier🌷
Roulier🌷
đói otp quá😭
Roulier🌷
Roulier🌷
nên viết hihihoho
Roulier🌷
Roulier🌷
Lawlu từ từ nha, chưa có idea☠️☠️
Roulier🌷
Roulier🌷
1k chữ..

Chapter 2

_ Lệch _
...
Nhịp sống của League vốn chẳng có gì đáng nói
Sáng - hoặc đúng hơn là gần trưa, cả đám mới lục đục dậy
Kurogiri chuẩn bị thông tin, Twice thì ngồi lảm nhảm, Himiko thì cứ lượn qua lượn lại như mèo con thiếu kiên nhẫn
Hoặc nói cách khác là con bé nhoi
Và ở một góc phòng, Tomura, nó ngồi trước màn hình, gãi cổ tay đến bật cả mảng da mỏng, mắt dám chặt vào bản tin anh hùng
Mọi thứ lặp đi lặp lại, đều đặn đến phát chán
Dabi vốn cũng là một phần của cái nhịp lặp ấy - ngồi xa nhất có thể, khói thuốc vờn quanh người, đôi mắt xanh cháy lạnh lẽo
Như thể chẳng có gì để gã bận tâm
Nhưng hôm nay, có gì đó, lệch
Chỉ một chút thôi
Đủ nhỏ để người khác chẳng buồn để tâm, nhưng đủ rõ để chính gã không thể làm ngơ
Gã không hút thuốc
Bao thuốc vẫn nằm im lìm trong túi áo, ngón tay gã vô thức chạm vào mép bao vài lần, rồi lại thôi
Tomura ho khan hai tiếng rất khẽ khi vừa xem xong đoạn tin về một anh hùng nào đấy, chắc mới nổi
Gã nghe thấy
Rõ đến mức khó chịu
Cả phòng có lẽ cũng nghe thấy, nhưng không ai phản ứng, chẳng buồn để ý
Gã suýt nữa
Suýt nữa rút điếu thuốc ra, châm lửa như thói quen, rồi.. Dừng lại giữa chừng
Ngón tay khựng lại, một nhịp, rồi buông, không ai chú ý
Trừ nó.
Tomura không quay đầu lại, nhưng lông mày khẽ nhíu một chút, rất nhẹ, chỉ là vô thức
Sau đó nó lại tiếp tục lướt màn hình như chưa từng có gì
Dabi biết mình vừa làm một chuyện ngu ngốc
Gã không hút thuốc, vì sợ nó ho thêm
Nghe thật sự nực cười
Gã tựa lưng sâu hơn vào ghế, mắt nhắm hờ, cố tỏ ra lười biếng như thường lệ
Nhưng không, mọi giác quan lại tập trung quá mức cần thiết vào tiếng gõ phím của nó
Tiếng ghế cọ sàn, tiếng nó khẽ thở dài khi thông tin không như ý
League vẫn ồn ào
Luôn ồn ào
Twice đang tranh cãi với chính mình, gã lười để ý
Himiko cứ đòi ra ngoài, hình như là muốn kiếm “ đồ chơi ” gì đấy
Kurogiri nhẹ nhàng nhắc nhở kế hoạch tuần tới
Tất cả đều bình thường
Chỉ có Dabi là không
Khi Tomura đứng dậy đi lấy nước, ly thủy tinh trên bàn, nó đưa tay lấy, không cẩn thận làm cái ly suýt trượt khỏi mép bàn, không lớn, không ồn, chỉ đơn giản là một cú chạm nhẹ, đủ để văng nước còn thừa trong ly
Dabi đã nhìn thấy trước khi nó kịp phản ứng
Ngọn lửa xanh loé lên nơi đầu ngón tay, rất nhỏ, rất nhanh, đủ để hơ khô mấy giọt nước li ti trước khi nó chạm đến tập tài liệu
Không ai để ý
Tomura cũng không
Nó chỉ khẽ cau mày nhìn vệt nước biến mất nhanh hơn bình thường, rồi lắc đầu, cho rằng chắc mình nhìn nhầm
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Chắc tại mệt quá..
Nó lầm bầm, nhỏ
Dabi lại nghe khá rõ
Gã cười khẽ
Dabi
Dabi
Thủ lĩnh mà cũng có ngày yếu đuối vậy à?
Giọng gã vẫn cái tông giễu cợt quen thuộc
Tomura liếc qua, ánh mắt đỏ sậm dừng lại trên gương mặt gã vài giây
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Im đi
Một câu ngắn gọn, bình thường
ấy thế mà Dabi lại cảm thấy nhẹ đi một chút khi nó đáp lại
Ít nhất nó vẫn nói chuyện với gã như mọi ngày
Ít nhất mọi thứ vẫn chưa thay đổi
...
____
...
Chiều xuống
Cả bọn tản ra mỗi người một góc
Tomura ngồi xổm trên sàn, lưng tựa vào tường, mắt nhìn chăm chăm vào một mảnh game cũ đã vỡ nát
Thói quen kỳ lạ của nó
Dabi đi ngang qua, thật sự là chỉ đi ngang qua thôi
Nhưng bước chân gã chậm lại một chút khi nhìn thấy những vết nứt nơi cổ tay nó, đỏ hơn bình thường một chút
Gã dừng lại, một khắc, rồi bước tiếp
Không hỏi, cũng chẳng nói, không làm gì cả
Vì gã mà miệng là mọi thứ khác ngay
Và gã không muốn khác
Nếu bước thêm một bước, gã sẽ không thể lùi lại nữa
Tomura như cảm nhận được ánh nhìn ấy, nó không ngẩng đầu, nhưng vai hơi cứng lại, chỉ một chút
Nó biết Dabi đã nhìn, kỳ lạ, gã có bao giờ để tâm đến nó?
Nhưng cũng chẳng buồn để tâm
Gã rời đi, căn phòng lại trở về nhịp thở cũ
Tomura đưa tay gãi cổ, khẽ nhíu mày
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
“ Dạo này.. ”
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
“ Nó bị gì vậy chứ.. ”
Chỉ là một ý nghĩ, không hỏi ai cả
Nó vứt mảnh game sang một bên, đứng dậy, tiếp tục tính toán kế hoạch mới
Dabi đứng ở hành lang tối phía sau, lưng dựa vào tường lạnh
Ngực gã âm ỉ
Chỉ một thay đổi nhỏ thôi
Không hút thuốc
Không châm lửa vô cớ
Không buông vài câu đùa cợt, đôi khi quá trớn
Chỉ từng ấy thôi
Nhỏ đến mức League không buồn nhận ra
Nhỏ đến mức chính Tomura cũng chỉ khẽ khựng lại rồi bỏ qua
Nhưng đủ để Dabi hiểu rằng, mình đang tự điều chỉnh mọi thứ xung quanh nó
Một cách.. Vô thức
Một cách nguy hiểm
Gã nhắm mắt lại
Nếu cứ tiếp tục thế này
Sớm muộn gì cũng lộ
Và điều tệ nhất không phải là bị phát hiện
Mà là nếu một ngày Tomura nhìn thẳng vào gã và nói
“ mày đang mong chờ điều gì từ tao ? ”
Dabi biết rõ mình sẽ không trả lời được
Vì câu trả lời quá đáng khinh
...
____
Roulier🌷
Roulier🌷
Lệch nguyên tác Lệch nguyên tác Lệch nguyên tác
Roulier🌷
Roulier🌷
viết hoàn toàn theo ý tưởng / sở thích cá nhân😭
Roulier🌷
Roulier🌷
Không biết có ai đọc không nhưng cứ nói trước vậy thôi🥸

Chapter 3

_ Va Chạm _
...
Nhiệm vụ lần này không ồn ào
Chỉ là một cuộc gặp
Một sự “hợp tác” miễn cưỡng giữa Tomura Shigaraki và Kai Chisaki, hay còn có cái tên khác, kẻ mà giới ngầm gọi là Overhaul
Đi cùng Tomura là Dabi và Mr. Compress
Kho chứa hàng bỏ hoang mùi sắt gỉ và bụi bặm.. Ánh đèn vàng chập chờn, không khí căng như dây đàn
Overhaul đứng phía đối diện, găng tay trắng sạch sẽ giữa đám đàn em. Ánh mắt hắn lướt qua từng người của League, dừng lại lâu hơn một chút.. Ở Tomura
Overhaul
Overhaul
Thật thô lỗ khi mang theo đám người thiếu kỷ luật như thế này...
Hắn lên tiếng, giọng bình thản đến lạ
Tomura nghiêng đầu
Nụ cười nó khàn đặc, cong vẹo, có chút nhạt nhẽo, tay khẽ đưa lên cổ
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Ngươi nghĩ.. Mình khác biệt lắm à?
Chỉ một câu nói, không khí lập tức lạnh đi
Mr. Compress khẽ cười, như thể ông đang thưởng thức một vở kịch
Dabi đứng phía sau Tomura nửa bước. Khoảng cách khá nhỏ..
Gần đến mức chỉ cần Tomura lùi lại một chút là có thể chạm vào ngực gã
Gã không cố ý đứng gần như vậy
Ít nhất là gã đã tự nhủ như thế
...
Cuộc nói chuyện diễn ra đúng như dự đoán.. Căng thẳng, mỉa mai, đầy sự thăm dò. Overhaul đưa ra điều kiện. Tomura đáp trả bằng sự khinh thường, quá quen thuộc
Rồi chuyện xảy ra
Quá nhanh
Một trong những đàn em của Overhaul mất kiên nhẫn
Chỉ một chuyển động tay rất nhỏ
Chỉ một tích tắc
Mặt sàn dưới chân Tomura rạn nứt - dấu hiệu của Quirk đang kích hoạt
Mr. Compress kịp nhận ra, nhưng ông ở quá xa
Tomura tất nhiên cũng nhận ra
Nhưng nó không lùi
Tomura chưa bao giờ và không có khái niệm chùn bước
Và ngay khoảnh khắc sàn bê tông nổ tung từ dưới chân nó---
Ngọn lửa, xanh, từ xa bùng lên
Dabi
Gã không kịp suy nghĩ
Không hề cân nhắc cũng chẳng tính toán lợi ích
Gã chỉ bước lên vài bước
Vai gã va tương đối mạnh vào Tomura, đẩy nó lệch khỏi vị trí cũ đúng nửa mét. Lửa xanh quét ngang mặt sàn, cắt đứt phần bê tông đang bị tái cấu trúc
Tiếng nổ nhỏ vang lên. Bụi mịt mù. Khi mọi thứ lắng xuống, Tomura đứng chếch sau lưng Dabi
Gần hơn mức cần thiết
Bàn tay gã vẫn giơ ra phía trước, ngọn lửa còn âm ỉ nơi đầu ngón tay
Không ai nói gì trong vài giây ngắn ngủi
Overhaul nhìn cảnh đó, ánh mắt lạnh băng. Như thể hắn thật sự chẳng để tâm
Overhaul
Overhaul
“ Thiếu kiên nhẫn thật.. ”
Suy nghĩ lướt qua nhanh chóng
Hắn liếc tên đàn em vừa ra tay, kẻ đó lập tức lùi lại
Tomura không nhìn Overhaul
Nó đang nhìn Dabi
Chỉ là một cái nhìn, rất ngắn..
Tomura không rõ là ngạc nhiên hay khó chịu, hay đơn thuần là nó chỉ đang đánh giá tình huống
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Mày xen vào làm gì?
Nó hỏi, giọng khàn, thấp
Nếu theo lẽ thường, câu đó sẽ theo nghĩa là trách móc
Nhưng lần này không phải thế
Nó chỉ đơn giản là hỏi..
Dabi không quay lại
Chỉ khẽ nói, vẻ lơ đãng như thường
Dabi
Dabi
Chán nên đốt thử thôi
Giọng gã vẫn thản nhiên như mọi khi. Như thể đó chỉ là một hành động ngẫu hứng..(?)
Như thể việc đứng chắn trước Tomura là điều hoàn toàn ngẫu nhiên
Mr. Compress hơi nghiêng đầu
Ông không nói gì
Nhưng ánh mắt thì không bỏ sót chi tiết nào từ nãy đến giờ
Tomura nhìn Dabi thêm vài giây rồi thôi
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Giữ người của mày cho kỹ, Overhaul
Nó nói, giọng lạnh hẳn
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Tao không cho phép ai động vào đồ của tao
' Đồ của tao '
Dabi nghe rõ, rõ đến mức gã hơi sững lại
Overhaul không phản bác. Cuộc trao đổi tiếp tục, nhưng không khí đã thay đổi, rõ ràng
Cuối cùng, Tomura lấy được thứ nó muốn trong cái thỏa thuận tạm thời này, đây sẽ là một bước đi trong kế hoạch lớn hơn của nó
Nó xoay người rời đi trước, Mr. Compress theo ngay sau
Dabi là người cuối cùng ra khỏi đấy
Khi đi ngang qua Tomura, nó khẽ khựng lại một nhịp. Chỉ.. một nhịp
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Đừng..
Dabi
Dabi
?
Dabi
Dabi
Sao?
Tomura Shigaraki
Tomura Shigaraki
Đừng có tự ý chạm vào tao..
Câu nói tưởng chừng nhẹ, như gió thoảng
Không gay gắt. Cũng không giận dữ. Chỉ là một ranh giới được nhắc lại
Rồi nó tiếp tục bước
Dabi đơ ra, đứng nhìn sàn nhà lạnh lẽo
Rồi gã nhìn lên bàn tay mình
Bàn tay từng đẩy nó ra khỏi nguy hiểm giờ vẫn còn hơi run
Không phải vì sợ
Mà vì.. Nhận thức.
gã đã không nghĩ
Cũng chẳng tính toán
Không quan tâm đến việc mình lộ liễu bao nhiêu.
Gã chỉ biết.. Nếu sàn nhà đó chạm vào nó..
Ý nghĩ ấy khiến cổ họng gã khô lại
Dabi
Dabi
Ch€t tiệt..
Gã lẩm bẩm, không tin nổi chính mình
Gã ngẩng đầu, nhìn Tomura đi phía trước, bóng lưng gầy gò giữa hành lang tối
Nó chẳng quay đầu lại
Nhưng bước chân nó chậm hơn bình thường.. một chút
Chỉ một chút.. Vừa đủ để Dabi bắt kịp.
Và dù không ai nói thêm lời nào, cả hai đều biết..
Có thứ gì đó vừa lộ ra
Khá mơ hồ
Nhưng cũng, rõ ràng
...
_____
Roulier🌷
Roulier🌷
Buồn ngủ mà ráng viết
Roulier🌷
Roulier🌷
đọc thấy kì hay gì thì cho tớ xin lỗi nha ạ🥹💖

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play