Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

//1409 - TruongViet// Những Mẩu Chuyện.

#1. Gọi anh

Việt nhận ra Trường thích được gọi là "anh" từ lúc hai đứa quen nhau.
Mà cũng không phải kiểu nói ra rõ ràng gì, chỉ là mỗi lần Việt lỡ gọi "anh Trường" thì Trường sẽ im im rồi cười một mình.
Nên Việt cũng đoán được
Nhưng mà đoán được thì cũng không có nghĩa là quen.
Hôm đó tập xong trễ.Sân gần như vắng hết, chỉ còn vài cái đèn còn bật.Trường ngồi dưới đất tựa lưng vào hàng ghế,hai chân duỗi thẳng ra,mồ hôi còn chưa kịp khô
Việt tiến lại gần, đứng trước anh
Quốc Việt
Quốc Việt
Đứng dậy,đi về.
Văn Trường
Văn Trường
Mệt quá...
Quốc Việt
Quốc Việt
Anh lúc nào chả mệt.
Trường khựng lại một nhịp
Văn Trường
Văn Trường
Gì?
Việt cũng khựng theo
Quốc Việt
Quốc Việt
Không... có gì
Văn Trường
Văn Trường
//Cười// Gọi lại đi
Quốc Việt
Quốc Việt
Không
Văn Trường
Văn Trường
Đi màaa
Quốc Việt
Quốc Việt
Không là không
Văn Trường
Văn Trường
//Chìa tay ra// Kéo anh dậy
Việt nhìn cái tay đó vài giây rồi nắm lấy. Tay anh ấm hơn bình thường, chắc do mới tập xong
Trường đứng dậy, nhưng không buông ra.
Quốc Việt
Quốc Việt
Bỏ ra
Văn Trường
Văn Trường
Không.
Hai đứa đứng sát nhau ngay giữa sân, không có ai. Nhưng Việt vẫn thấy ngại
Quốc Việt
Quốc Việt
Người ta thấy bây giờ...
Văn Trường
Văn Trường
Ai thấy?
Quốc Việt
Quốc Việt
Thì...lỡ
Trường khẽ siết nhẹ tay Việt
Văn Trường
Văn Trường
Gọi anh lần nữa đi
Quốc Việt
Quốc Việt
Không
Văn Trường
Văn Trường
Anh nghe chưa rõ
Việt quay mặt đi
Quốc Việt
Quốc Việt
Trường...
Văn Trường
Văn Trường
Không chịu
Quốc Việt
Quốc Việt
Anh Trường...
Văn Trường
Văn Trường
//Cười//
Một nụ cười mãn nguyện.
______________
Ra tới cổng rồi, mà Trường vẫn cứ đi chậm chậm kế bên Việt
Xe hai đứa dựng cạnh nhau, mà chẳng ai leo lên trước
Văn Trường
Văn Trường
Nãy gọi anh nghe đã ghê
Quốc Việt
Quốc Việt
Văn Trường
Văn Trường
Gọi nữa đi
Quốc Việt
Quốc Việt
Không.
Văn Trường
Văn Trường
Ích kỉ vậy...
Quốc Việt
Quốc Việt
//Quay sang// Anh bị gì vậy?
Văn Trường
Văn Trường
//Cười// Thích.
Im lặng một chút, rồi nói nhỏ hơn:
Văn Trường
Văn Trường
Thích em gọi anh...
Việt thấy tai mình nóng lên
Quốc Việt
Quốc Việt
Về đi...
Văn Trường
Văn Trường
Gọi anh đi rồi về
Quốc Việt
Quốc Việt
Anh.
Văn Trường
Văn Trường
Ừ?
Quốc Việt
Quốc Việt
Đi về.
Trường cười tới mức phải quay lưng đi.
Văn Trường
Văn Trường
Vâng ạ.
Quốc Việt
Quốc Việt
"Cái tên này..."
_______
Văn Trường
Văn Trường
Việt.
Quốc Việt
Quốc Việt
Gì?
Văn Trường
Văn Trường
Lại đây.
Quốc Việt
Quốc Việt
Gì nữa...
Việt vừa bước lại, Trường khẽ cúi xuống thì thầm:
Văn Trường
Văn Trường
Ôm anh một cái đi...
Việt đứng im
Ba giây rồi năm giây...
Việt bước tới gần từng chút một, rồi tựa trán vào vai Trường
Không hẳn là ôm, nhưng đủ gần
Trường vòng tay lại rất nhẹ. Không chặt , chỉ giữ thôi.
Văn Trường
Văn Trường
Em nhỏ con quá...sao làm cầu thủ được hay thế.
Quốc Việt
Quốc Việt
Im
Anh cười khẽ
Văn Trường
Văn Trường
Em
Quốc Việt
Quốc Việt
Văn Trường
Văn Trường
Mai phải gọi anh như thế này đấy nhé
Quốc Việt
Quốc Việt
//Đẩy anh ra// Không biết...
Văn Trường
Văn Trường
//Cười// Biết ngay mà...
________
Lên xe rồi mà Việt vẫn nghe tiếng của anh nói vọng theo:
Văn Trường
Văn Trường
Anh về trước nha!!!
Quốc Việt
Quốc Việt
Ừ!
Văn Trường
Văn Trường
Nhớ ăn cơm nghỉ ngơi cho tốt đấy,em!
Quốc Việt
Quốc Việt
Anh cũng vậy.
Sau đó cả hai ai về nhà nấy. Nhưng khi chạy được một đoạn, Việt mới nhận ra
Mình gọi "anh" nữa rồi.

#2. Lỡ lời.

Buổi chiều hôm đó trời oi bức đến khó chịu. Cả lớp vừa học xong tiết cuối, ai cũng mệt mỏi, tiếng quạt trần quay lạch cạch càng làm không khí thêm nặng nề.
Việt ngồi quay xuống phía Trường, cười cười chìa ra một cây kẹo
Quốc Việt
Quốc Việt
Cho nè. Nay thấy anh mệt quá
Trường đang bực chuyện gì đó ở nhà, đầu óc rối tung, lại còn bị bài kiểm tra làm không tốt. Cậu không nhìn cây kẹo, chỉ nhăn mặt.
Văn Trường
Văn Trường
Không ăn.
Quốc Việt
Quốc Việt
//Hơi khựng lại// Thì để đó lát nữa ăn cũng được mà
Không hiểu sao câu nói đơn giản đó lại khiến Trường khó chịu. Cảm giác bị quan tâm lúc đang bực bội chỉ làm cậu muốn nổi nóng hơn.
Văn Trường
Văn Trường
Anh đã nói là không ăn mà? Phiền quá vậy?
Câu nói bật ra hơi lớn, mấy đứa xung quanh cũng quay lại nhìn. Việt rụt tay về, im lặng một chút.
Quốc Việt
Quốc Việt
Xin lỗi...
Văn Trường
Văn Trường
Lúc nào cũng bám theo anh,em không còn việc gì làm à? Khó chịu thật đấy.
Không gian như đông cứng lại. Việt không nói gì nữa. Chỉ lặng lẽ đặt cây kẹo lên bàn Trường rồi quay lên. Vai cậu hơi run run nhưng Trường lúc đó không để ý.
___________
Đến lúc tan học, Trường mới dần bình tĩnh lại.
Anh nhìn xuống bàn,cây kẹo vẫn nằm đó.
Lúc này những lời nói ban nãy từ từ hiện trong đầu
Trường nhăn mặt, tim chùng xuống. Anh nhớ lại vẻ mặt của Việt lúc đó, không cãi lại, không giận dữ, chỉ im lặng.
Văn Trường
Văn Trường
Chết thật...
Văn Trường
Văn Trường
//Đứng bật dậy// Mày thấy Việt đâu không?
Anh hỏi đại một đứa trong lớp
Tất cả trong một.
Tất cả trong một.
Học sinh: Ai biết nãy thấy đi ra sau trường hay sao o
________
Sau trường vắng hơn phía trước rất nhiều. Chỉ có mấy hàng cây với bức tường cũ, gió thổi nhẹ làm lá xào xạc. Trường đi vòng qua góc tường… rồi dừng lại.
Việt đang ngồi đó, co người lại, mặt vùi vào hai tay.Vai cậu run lên từng nhịp nhỏ.Tiếng nấc rất khẽ,nhưng đủ để nghe thấy.Tim Trường thắt lại.Cậu chưa từng thấy Việt khóc như vậy.
Văn Trường
Văn Trường
Việt...
Quốc Việt
Quốc Việt
//Giật mình, vội lau nước mắt// E-em về trước
Nhưng vừa đứng dậy thì Trường đã nắm lấy tay em.
Văn Trường
Văn Trường
Khoan đã...
Việt không quay lại
Quốc Việt
Quốc Việt
Không sao đâu.//hơi nghẹn//
Văn Trường
Văn Trường
//Cắn môi// Anh xin lỗi...
Quốc Việt
Quốc Việt
. . . //không trả lời//
Văn Trường
Văn Trường
Mấy lời hồi nãy...anh không có ý đó...Tại anh đang bực...
Im lặng.
Rồi Trường bước tới,kéo nhẹ em lại vào lòng.
Quốc Việt
Quốc Việt
//Cứng người//
Văn Trường
Văn Trường
//Ôm chặt hơn// Anh xin lỗi...thật đấy
Quốc Việt
Quốc Việt
//Run lên một chút// Anh nói em phiền..
Văn Trường
Văn Trường
//Nhắm mắt lại// Anh sai rồi.
Một lúc sau, Việt mới từ từ nắm nhẹ áo Trường rồi khóc.Không còn cố kìm nữa,nước mắt thấm qua lớp áo làm Trường thấy nóng ran cả ngực.
Văn Trường
Văn Trường
Anh không ghét em… không thấy em phiền...
Văn Trường
Văn Trường
Anh sai ngàn lần,anh xin lỗi em...
Văn Trường
Văn Trường
Nên đừng khóc nữa mà
Việt không đáp, chỉ nắm áo chặt hơn.Hai đứa đứng im dưới tán cây, gió chiều thổi qua nhè nhẹ.Một lúc lâu sau, tiếng nấc mới dần nhỏ lại.
Văn Trường
Văn Trường
Mai anh mua kẹo cho em nhé...?
Quốc Việt
Quốc Việt
//Khịt mũi// Không cần.
Văn Trường
Văn Trường
Không cần anh cũng mua
Việt im lặng, không nói gì nữa.
Chỉ đứng đấy, không buông tay.

#3. Giao thừa.

Đêm giao thừa năm đó lạnh hơn mọi năm
Việt kéo cao cổ tay áo,hai tay nhét vào túi áo mà vẫn thấy lạnh. Ngoài đường đông nghịt người, tiếng nói cười vang lên khắp nơi. Đèn treo đỏ rực, từng dây lấp lánh như sao rơi xuống phố.
Trường đi bên cạnh em,chậm rãi hơn bình thường
Hai người không nói gì nhiều, thỉnh thoảng tay áo chạm nhau
Văn Trường
Văn Trường
Lạnh không?
Quốc Việt
Quốc Việt
//Lắc đầu// Không lạnh
Nhưng vừa nói xong đã hắt hơi một cái, Trường bật cười khẽ
Văn Trường
Văn Trường
Không lạnh dữ chưa?
Quốc Việt
Quốc Việt
//Lườm anh// Tại gió thôi
Trường không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ kéo em đứng sát vào trong vỉa hè, chắn bớt gió.
Họ dừng lại ở một khoảng trống nhỏ, ít người nhưng là nơi có thể nhìn thấy bầu trời rõ nhất.
Người xung quanh bắt đầu đếm ngược, chỉ còn vài phút nữa thôi là sang năm mới. Việt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời,tim đập nhanh một cách kì lạ.
Không hiểu vì đông người hay vì đang đứng cạnh Trường nữa.
Văn Trường
Văn Trường
Việt.
Quốc Việt
Quốc Việt
Hửm?
Văn Trường
Văn Trường
Anh có chuyện muốn nói.
Việt quay sang, thấy Trường đang nhìn mình. Ánh mắt nghiêm túc đến mức làm em hơi khựng lại.
Quốc Việt
Quốc Việt
Gì vậy anh?
Trường không trả lời ngay, chỉ nhìn em một lúc lâu.
Xung quanh bắt đầu ồn lên
Mười!
Chín!
Tám!
Quốc Việt
Quốc Việt
//Cười// Anh không nói là hết giờ đó.
Trường vẫn nhìn em, như thể đang lấy hết can đảm.
Bảy!
Sáu!
Năm!
Văn Trường
Văn Trường
Anh thích em.
Câu nói rơi xuống giữa tiếng đếm ngược ồn ào, nhưng em vẫn nghe rõ.
Em sững người, không kịp phản ứng.
Bốn!
Ba!
Hai!
Văn Trường
Văn Trường
Không phải kiểu thích bình thường.
Văn Trường
Văn Trường
Là kiểu muốn ở bên em,mãi mãi.
Một!
ĐÙNG-
Pháo hoa nổ tung trên bầu trời. Ánh sáng rực rỡ tràn xuống, nhuộm cả khuôn mặt hai người thành những màu lấp lánh.
Việt vẫn đứng im. Tim em đập mạnh đến mức mà có thể Trường cũng nghe thấy
Quốc Việt
Quốc Việt
Thật?
Văn Trường
Văn Trường
Thật.
Pháo hoa tiếp tục nổ. Đỏ, vàng,xanh, sáng rực cả bầu trời.
Quốc Việt
Quốc Việt
//Cúi đầu// Em thích anh...
Văn Trường
Văn Trường
Thật?
Quốc Việt
Quốc Việt
Thật.
Trường bật cười,nhẹ nhưng rõ ràng là vui.
Pháo hoa lại nổ, sáng đến chói mắt. Trường bước tới một bước, ôm em vào lòng. Em giật mình một chút, nhưng không đẩy ra, chỉ nắm nhẹ áo anh.
Quốc Việt
Quốc Việt
Trường...//thủ thỉ//
Pháo hoa vẫn nổ liên tục, tiếng cười vang khắp nơi. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Việt chỉ nghe thấy tiếng tim đập sát bên mình.
Văn Trường
Văn Trường
//Chạm vào trán em// Chúc mừng năm mới.
Quốc Việt
Quốc Việt
//Cười khẽ// Chúc mừng năm mới.
Rồi Trường hôn em. Chỉ nhẹ nhàng, không hấp tấp, không mạnh bạo. Việt đứng im đấy, như thể chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra.
Khi tách ra, mặt Việt đỏ hẳn
Quốc Việt
Quốc Việt
Anh...
Văn Trường
Văn Trường
Sao? //Cười//
Quốc Việt
Quốc Việt
Anh hôn em...
Văn Trường
Văn Trường
Thì sao? Bạn trai em mà.
Quốc Việt
Quốc Việt
Ai cho anh nói thế!?//Đánh nhẹ vào vai anh//
Nhưng vẫn đứng sát lại, không rời ra nữa. Pháo hoa dần tắt, chỉ còn vài tia sáng cuối cùng. Nhưng tay hai người vẫn nắm chặt, không buông.
Năm mới đã bắt đầu, và lần này họ đã bắt đầu cùng nhau.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play