Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vết Thương Trong Em(Chiphao)

chương 1

Sân trường giờ ra chơi ồn ào náo nhiệt, nhưng ở góc hành lang vắng phía sau dãy nhà đa năng, không khí đặc quánh lại như băng giá. Huyền đứng đó, đôi vai gầy khẽ run lên dưới lớp áo đồng phục trắng. Em cố tình đứng nghiêng người, đôi bàn tay gầy gộc đan chặt vào nhau giấu sau lưng để che đi vết máu đang thấm dần qua lớp vải kết quả của việc cha em đập vỡ chai rượu lên người em tối qua trong cơn say xỉn
Em nhìn Chi bằng ánh mắt của một kẻ bộ hành thấy nước giữa sa mạc, lấy hết can đảm đưa ra mẩu giấy nhỏ ghi nỗ lực học tập của mình. Giọng em khàn đục, chứa đựng bao nhiêu hy vọng nhỏ nhoi
pháo
pháo
Chi ơi, bài kiểm tra khảo sát vừa rồi tớ được điểm cao nhất khối... tớ đã cố gắng rất nhiều vì trước đây cậu bảo cậu chỉ thích những người học giỏi, có tương lai thôi
Chi không thèm liếc mắt nhìn mẩu giấy, cũng chẳng buồn để tâm đến sự run rẩy trong giọng nói của đối phương. Cô đang bận chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu, khuôn mặt xinh đẹp không chút cảm xúc, đôi mắt nhìn vào hư không như thể người đứng trước mặt chỉ là một hạt bụi phiền phức. Cô quay sang, nhìn Huyền từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt lạnh lùng, rồi khẽ nhếch môi
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Nhóc không biết phiền à? Nhìn lại cái bộ dạng nhếch nhác, ám mùi nghèo hèn và u ám của mình đi, Huyền. Cậu đứng gần làm tôi thấy ngột ngạt đến mức khó thở
Huyền sững sờ, mẩu giấy trên tay khẽ run rồi rơi xuống mặt đất đầy cát bụi. Chi tiến lại gần thêm một bước, ghé sát tai Huyền, hơi thở thanh mát nhưng lời nói lại mang theo kịch độc
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Nghe cho kỹ này: Tôi không yêu cậu. Tôi chưa từng, và sẽ không bao giờ cần thứ tình cảm bệnh hoạn, bám đuôi này của cậu. Đối với tôi, sự tồn tại của cậu chỉ là một sự phiền phức rẻ tiền. Nếu còn chút tự trọng cuối cùng, hãy biến đi cho sạch mắt tôi
Mỗi chữ Chi thốt ra như một lưỡi dao nhỏ đâm sâu vào những vết xước từ gia đình vốn đã quá chằng chịt trong lòng Huyền. Em không nói gì, cũng chẳng khóc. Những giọt nước mắt dường như đã cạn khô từ những đêm dài nghe tiếng đập phá ở nhà. Đôi mắt vốn đã trầm buồn giờ đây hoàn toàn mất đi ánh sáng, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm, trống rỗng
pháo
pháo
Tớ... tớ hiểu rồi. Xin lỗi cậu
Huyền thầm thì, giọng nói hẫng hụt như tiếng lá rụng cuối mùa. Huyền lẳng lặng quay lưng, em không đi về lớp mà chậm rãi bước về phía phòng y tế. Cánh tay phải của em giờ đây đã đau nhức nhối, vết thương bị động đậy khiến máu thấm thành một vệt dài đỏ thẫm trên tay áo. Bên trong phòng y tế, mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi. Cô y tá vừa nhìn thấy Huyền đã buông một tiếng thở dài đầy ngao ngán, không buồn ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ trực
y tá
y tá
Lại là em à Huyền? Lần này là cha em đánh hay mẹ em mắng mà để ra nông nỗi này? Tôi nói thật, tôi cũng quên mất đây là lần thứ mấy tôi phải băng lại những vết thương này cho em rồi. Nhà em đúng là một cái địa ngục, sao em không báo công an đi
Huyền không đáp lại, em lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế gỗ bong tróc, để mặc cô y tá sát trùng vết thương một cách máy móc. Cảm giác xót buốt từ cồn không thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lồng ngực. Ở nhà, em bị cha mẹ coi là đồ bỏ đi, là cái bao cát để trút giận. Ở trường, người duy nhất em coi là ánh sáng lại bảo em là vết nhơ, là phiền phức
Huyền đã chính thức mất đi điểm tựa cuối cùng để bám víu vào cuộc đời này. Băng bó xong, Huyền lầm lũi trở về lớp khi tiếng chuông vào tiết vang lên khô khốc. Em đi ngang qua chỗ Chi nhưng không còn dừng lại, không còn lén đặt vào ngăn bàn cô hộp sữa hay cái bánh như mọi ngày. Em ngồi xuống vị trí ngay sau lưng Chi, lặng lẽ mở tập vở.
Hôm nay là tiết kiểm tra tập trung. Huyền nhìn xuống bàn tay phải đã bị băng kín mít, cứng đờ và đau buốt đến tận xương tủy, không thể nào cầm nổi bút. Em nén một hơi thở dài đau đớn, rồi bình thản dùng tay trái cầm lấy cây viết. Vì vốn dĩ thuận cả hai tay, nên dù cánh tay phải đang biểu tình dữ dội, Huyền vẫn bắt đầu đặt bút.
Những dòng chữ hiện ra đều tăm tắp, vẫn đẹp và thanh mảnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng chỉ mình Huyền biết, mỗi nét bút hạ xuống là một lần em phải gồng mình để ngăn cơn run rẩy lan từ bả vai phải sang
Chi ngồi phía trước, vô tình đánh rơi chiếc bút thiên long xuống sàn. Cô cúi người xuống nhặt, và chính lúc này, từ một góc nhìn thấp, Chi bàng hoàng khựng lại. Cô nhìn thấy lớp băng trắng xóa quấn kín từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải của Huyền, lấp ló sau ống tay áo đồng phục bị kéo xếch lên do em đang mải viết
Màu đỏ thẫm của máu tươi bắt đầu rỉ qua lớp gạc trắng muốt ngay trước mắt Chi. Cô chợt nhớ lại lúc ra chơi mình đã mắng em là diễn trò, là rẻ tiền. Hóa ra, trong lúc em đang chịu đựng sự tan vỡ của gia đình và vết thương thể xác rỉ máu, cô lại bồi thêm một nhát dao vào linh hồn em
Sự kiên cường đến lạnh lùng của Huyền người đang dùng tay trái viết những dòng chữ đẹp đẽ ngay sau lưng mình khiến lòng Chi bỗng dâng lên một cảm giác sợ hãi và hối hận muộn màng. Cô định quay lại nói gì đó, nhưng nhìn thấy cái bóng lưng đơn độc và đôi mắt không còn chút sức sống của Huyền, môi cô cứng đờ lại
Kết thúc giờ làm bài, Huyền là người đầu tiên nộp giấy. Em thu dọn sách vở, lẳng lặng rời khỏi lớp mà không nhìn Chi lấy một lần. Em đi thẳng ra cổng trường, bước đi liêu xiêu dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Những vết xước cũ và nỗi đau mới đã chính thức khép lại cánh cửa trái tim của cô gái mang tên Huyền vào buổi chiều hôm ấy
Đêm đó, con hẻm nhỏ như bị bóp nghẹt bởi mùi rượu nồng nặc và tiếng gào thét chát chúa. Chi đứng nép mình sau bức tường loang lổ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng qua khe cửa mục nát. Cô thấy người đàn ông say xỉn vung tay, thấy Huyền ngã nhào, thấy máu từ vết thương cũ trên tay em lại trào ra, đỏ thẫm trên nền xi măng lạnh lẽo. Nhưng điều tàn nhẫn nhất là khi cha Huyền túm lấy cổ áo em, lôi xềnh xệch ra cửa rồi vứt chiếc cặp sách sờn cũ ra đường: Cút! Từ nay tao không có loại con như mày!. Cánh cửa gỗ đóng sầm lại, để lại Huyền nằm co quắp giữa màn đêm. Trong giây phút em ngước mắt lên, em đã nhìn thấy Chi. Một ánh nhìn cầu cứu yếu ớt vụt tắt trong tíc tắc, thay thế bằng sự thất vọng cùng cực khi thấy Chi vì quá sợ hãi mà quay lưng chạy trốn vào bóng tối. ... Sáng hôm sau, nắng sân trường rực rỡ một cách vô tình. Huyền bước vào lớp với bộ đồng phục nhăn nhúm, đôi mắt đỏ ngầu vì cả đêm lang thang không nơi nương tựa. Gò má em tím tái, cánh tay phải băng bó kín mít được em giấu nhẹm dưới gầm bàn. Chi bước đến, tay cầm hộp sữa hạt và túi bánh đắt tiền, giọng cô khẽ giọng nghẹn đi, run rẩy: Huyền... cậu ăn chút gì đi. Tớ... tớ mua cho cậu này. Làm ơn... ăn một miếng thôi. Trái ngược với dự đoán, Huyền không gạt đi. Em lẳng lặng đưa bàn tay trái run rẩy ra nhận lấy, nhưng không hề bóc vỏ mà lặng lẽ cất vào cặp. Sao cậu không ăn luôn? Chi ngạc nhiên hỏi. Để dành... làm bữa tối. Huyền thầm thì, giọng khàn đặc. Chi sững người, nhưng cô vẫn không biết rằng Huyền đã bị đuổi khỏi nhà. Cô chỉ đơn giản nghĩ rằng em đang dành dụm vì cái nghèo. Suốt buổi học, Huyền dùng tay trái viết bài, nét chữ vẫn đẹp đến nao lòng nhưng mỗi nét bút như một lần em gồng mình chống lại cơn đói và nỗi đau thể xác. Đêm hôm đó, sự hối hận giày vò khiến Chi không thể chợp mắt. Cô lấy xe đạp điện chạy vòng quanh khu phố, và rồi tim cô thắt lại khi thấy một bóng dáng nhỏ bé đang co quắp trên chiếc ghế đá công viên tối tăm. Huyền đã ngủ say vì quá kiệt sức. Bên cạnh em là vỏ hộp sữa đã cạn và túi bánh đã vơi một nửa bữa tối duy nhất của em. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Chi thấy rõ những vết bầm tím mới chồng lên vết cũ, thấy cả lớp băng gạc trên tay em đã khô cứng lại vì máu. Huyền run lên trong cơn mê, miệng lẩm bẩm: Tớ không phiền nữa... Chi ơi... tớ không phiền nữa đâu... Nước mắt Chi rơi lã chã. Cô đau đớn nhận ra mình đã tàn độc đến mức nào khi bỏ mặc em giữa sự sống và cái chết. Chi lặng lẽ tiến lại, nhẹ nhàng bế lấy cơ thể gầy gộc, nhẹ tênh của Huyền lên. Em không hề hay biết, chỉ khẽ rúc đầu vào lồng ngực Chi như tìm kiếm chút hơi ấm cuối cùng. Chi đưa em về nhà mình, đặt em nằm lên chiếc giường êm ái mà em hằng mơ ước. Khi đắp chăn cho em, Chi nhìn thấy bàn tay trái của Huyền vẫn còn dính vết mực từ bài kiểm tra hồi chiều. Những vết xước từ gia đình và nhát dao từ sự thờ ơ của chính mình khiến Chi nghẹn đắng. Cô quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em, khóc không thành tiếng: Tớ mới là kẻ đáng ghê tởm, Huyền ạ. Xin lỗi vì đã để cậu đau đớn đến thế này...

chương 2

Cơn mưa ngoài kia vẫn rả rích không ngừng, gột rửa đi cái nóng hầm hập của Sài Gòn nhưng lại làm tăng thêm cái lạnh lẽo trong lòng đứa trẻ bị ruồng bỏ. Phương Mỹ Chi nhìn Pháo đang cuộn tròn trong vòng tay mình, đôi vai gầy vẫn còn run lên bần bật vì những tiếng nấc nghẹn. Cô không thể để em ở lại cái nơi xô bồ, đầy mùi mồ hôi và những lời chửi bới của đám phu phen này thêm một giây nào nữa.
Dứt khoát và mạnh mẽ, Mỹ Chi dìu Pháo đứng dậy, mặc cho tà áo dài trắng ngần của mình đã lấm lem bùn đất và nước mưa. Cô đưa em lên xe, lái thẳng về căn hộ riêng của mình một không gian tách biệt hoàn toàn với sự khắc nghiệt của gia tộc họ Nguyễn
Về đến nhà, Mỹ Chi nhẹ nhàng ôm em vào trong, đặt em xuống chiếc sofa êm ái. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, xua đi bóng tối bủa vây. Nhìn Pháo với đôi mắt sưng húp, làn da nhợt nhạt vì kiệt sức và những vết trầy xước rướm máu trên cánh tay do bốc vác, trái tim Mỹ Chi thắt lại. Cô đi lấy hộp y tế, quỳ xuống sàn, tỉ mỉ lau sạch những vết bẩn và xức thuốc cho em
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Đau không?.....bé
Mỹ Chi thầm thì, giọng cô mềm mại như tơ lụa. Pháo không trả lời, em chỉ lặng lẽ nhìn cô. Trong đôi mắt ấy không còn vẻ bất cần thường ngày trên lớp, mà chỉ còn sự tổn thương và khao khát được che chở. Sự im lặng giữa hai người lúc này không hề nặng nề, mà nó chứa đựng một sợi dây liên kết vô hình đang dần thắt chặt
Mỹ Chi ngước nhìn em, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng gang tay. Cô cảm nhận được hơi thở gấp gáp của học trò và cả mùi hương oải hương nồng nàn từ chính cơ thể mình đang bao bọc lấy em. Không kìm lòng được trước dáng vẻ tội nghiệp nhưng đầy mê hoặc ấy, Mỹ Chi đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc ướt dính trên trán Pháo, rồi cô chậm rãi tiến lại gần.
Cô đặt lên đôi môi khô khốc của Pháo một nụ hôn nhẹ nhàng. Đó không phải là một nụ hôn chiếm hữu hay nồng cháy, mà là một nụ hôn chứa đựng sự an ủi, vỗ về và một lời hứa ngầm rằng: Từ nay, chị sẽ không để em phải chịu khổ nữa.Pháo ngỡ ngàng, đôi mi dài run rẩy khép lại. Em không đẩy ra, ngược lại còn khẽ nghiêng đầu để cảm nhận rõ hơn hơi ấm từ môi cô giáo. Nụ hôn ấy như một mồi lửa nhỏ, thắp sáng cả một vùng trời tối tăm trong lòng Gió Mùa
Mỹ Chi rời môi, nhìn sâu vào đôi mắt đang ngập tràn sự lệ thuộc của Pháo, cô khẽ mỉm cười
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Ngoan, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Mọi chuyện... cứ để chị lo
Sau nụ hôn, Mỹ Chi không rời đi. Cô ngồi xuống bên cạnh, kéo Pháo vào lòng mình một lần nữa. Pháo lúc này dường như đã trút bỏ hết lớp vỏ gai góc, em dựa vào ngực cô, lắng nghe nhịp tim đều đặn của người phụ nữ thanh cao ấy. Mùi hương oải hương nồng nàn từ cơ thể Mỹ Chi như một liều thuốc an thần, vỗ về mọi nỗi đau trong em.
Cả hai cứ thế im lặng giữa căn phòng tĩnh mịch. Mỹ Chi tựa đầu lên mái tóc em, tay khẽ vuốt ve tấm lưng gầy. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới nhòa đi, chỉ còn lại hai linh hồn đang sưởi ấm cho nhau. Pháo thấy mí mắt mình nặng trĩu, sự an toàn tuyệt đối này khiến em không còn muốn gồng mình mạnh mẽ thêm nữa. Em nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của cô phả nhẹ lên đỉnh đầu, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ ngay trên ngực cô
Mỹ Chi nhìn xuống gương mặt đang say ngủ của em, một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ nảy nở trong lòng. Cô biết, từ giây phút này, cuộc đời của Gió Mùa đã chính thức thuộc về Nắng Hạ.
Ánh nắng ban mai rọi qua khe rèm, khẽ đậu trên gương mặt còn vương nét mệt mỏi của Pháo. Em cựa mình, cảm giác ấm áp và mùi hương oải hương quen thuộc bao vây lấy tâm trí. Khi Pháo còn đang lơ mơ giữa giấc ngủ và hiện thực, một vòng tay mềm mại nhưng đầy sức mạnh đã siết lấy cơ thể em. Phương Mỹ Chi đã thức dậy từ lâu. Cô nhìn ngắm em của mình trong nắng sớm, một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt dâng trào. Cô không muốn em rời khỏi chiếc giường này, không muốn em quay lại khu chợ đầu mối nhếch nhác hay căn nhà họ Nguyễn lạnh lẽo kia nữa.
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Dậy ăn sáng thôi, bé con của chị
Mỹ Chi thầm thì, giọng cô khàn đục đầy tình tứ. Pháo định tự mình bước xuống giường, nhưng Mỹ Chi đã nhanh hơn. Cô khẽ bế bổng em lên theo kiểu công chúa, khiến Pháo hốt hoảng bám chặt lấy cổ cô. Bước ra phòng khách, Mỹ Chi đặt em ngồi lên đùi mình bên bàn ăn. Một cánh tay cô giữ chặt lấy eo em, kéo sát cơ thể gầy gò của học trò dính chặt vào lồng ngực mình, như thể chỉ cần nới lỏng một chút là em sẽ tan biến
pháo
pháo
Chị... để em tự ngồi ăn được mà
Pháo ngượng nghịu, đôi gò má đỏ bừng vì sự tiếp xúc quá đỗi thân mật này. Mỹ Chi không trả lời, cô chỉ khẽ nhếch môi cười. Bàn tay còn lại của cô không hề để yên, nó luồn qua lớp áo ngủ mỏng manh, áp sát vào làn da mịn màng của Pháo. Cô thong thả xoa bóp bầu ngực mềm mại của em, từng nhịp tay vừa nhẹ nhàng vừa đầy khiêu khích. Pháo run rẩy, chiếc thìa trong tay suýt rơi xuống bát cháo nóng hổi. Em khẽ rên rỉ, đầu dựa vào vai cô, hơi thở trở nên gấp gáp
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Ngoan nào, ăn đi em. Chị muốn em có sức... vì lát nữa chúng ta còn phải đến trường
Mỹ Chi vừa nói, vừa gia tăng lực đạo nơi bàn tay đang chu du trong lớp áo em. Cô muốn Pháo hiểu rằng, dù ở bất cứ đâu, cơ thể và linh hồn em đã thuộc quyền sở hữu của cô giáo thanh cao này. Sự đối lập giữa bữa sáng bình yên và những đụng chạm dục vọng khiến Pháo hoàn toàn bị khuất phục. Ăn xong, Mỹ Chi khẽ hôn lên môi em, một nụ hôn nồng nàn vị sữa và tình ái. Cô lấy ra chiếc hộp sang trọng chứa thiết bị rung mới mua hôm qua, ánh mắt khóa chặt lấy em
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Hôm nay đến lớp, chị muốn em mang theo cái này. Để mỗi khi chị làm bài, em sẽ luôn nhớ về chị
Vào lớp, Pháo ngồi ở dãy bàn dưới, ngay phía sau Chi. Vừa đặt cặp xuống, Chi khẽ quay lại, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt đang lảng tránh của Pháo. Cô thong thả lấy từ trong túi cặp ra một chiếc điều khiển nhỏ xíu, nằm gọn trong lòng bàn tay.
phương mỹ chi
phương mỹ chi
"Ngoan nào, Gió Mùa của tớ. Hôm nay chúng ta sẽ học một tiết Văn thật 'thú vị' nhé."
Chi thì thầm, nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc. Tiết học bắt đầu, tiếng giảng bài của thầy giáo đều đều vang lên. Chi ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc ghi chép nhưng ngón tay dưới ngăn bàn đã âm thầm ấn nút
pháo
pháo
"Ưm..."
Pháo giật nảy người, sống lưng cong lên. Thiết bị rung mà Chi ép em mang từ nhà bắt đầu hoạt động ngay tại nơi nhạy cảm nhất. Pháo cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt lấy mép bàn để không phát ra tiếng rên rỉ. Sự rung động êm ái nhưng mãnh liệt tấn công dồn dập khiến em run rẩy, lồng ngực phập phồng vì hơi thở gấp gáp. Chi vẫn thản nhiên ngồi phía trên, thỉnh thoảng lại vờ như mỏi cổ để quay ra sau, ánh mắt lạnh lùng nhưng rực lửa tình khi nhìn thấy gương mặt đẫm mồ hôi và đôi môi bị cắn đến rướm máu của Pháo.
Chi liên tục gia tăng mức độ. Mỗi lần Chi nhấn nút, Pháo lại cảm thấy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Em khẽ rên nhẹ, một âm thanh vụn vỡ chỉ đủ để Chi ngồi ngay phía trước nghe thấy giữa không gian lớp học yên tĩnh. Sự chiếm hữu của Chi lúc này lên đến đỉnh điểm; cô thích thú khi thấy mình có thể điều khiển khoái cảm của người yêu ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà không ai hay biết
Dưới gầm bàn, Pháo cảm thấy một dòng dịch ấm nóng lại bắt đầu tràn ra, thấm đẫm lớp vải mỏng manh. Em nhìn bóng lưng thanh cao của Chi phía trước, lòng vừa giận vừa yêu, vừa nhục nhã nhưng cũng đầy đê mê. Gió mùa rốt cuộc đã hoàn toàn tan chảy trong sự kiểm soát tuyệt đối của chị
Trong không gian lớp học yên ắng, chỉ còn tiếng phấn rơi lách tách trên bảng đen, Phương Mỹ Chi ngồi phía trên, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi quan sát bóng dáng run rẩy của Pháo ngay sau lưng mình. Chiếc máy mới mua – loại mà Pháo dặn mua nhẹ thôi đang hoạt động với nhịp rung êm ái nhưng dai dẳng, khiến Pháo gần như kiệt sức. Mãi đến gần cuối tiết, thấy đôi vai Pháo run rẩy quá mức, Mỹ Chi mới khẽ nới lỏng ngón tay, tạm thời tha cho em. Pháo thở phào nhẹ nhõm, em cố lấy lại bình tĩnh, lau vệt mồ hôi rịn trên trán, cứ ngỡ cơn ác mộng ngọt ngào này đã tạm dừng.
Mời em Pháo lên bảng trả lời câu hỏi về đoạn trích này. Pháo giật mình, em khép nép đứng dậy, cố gắng bước đi thật vững chãi. Khi em đi ngang qua chỗ Mỹ Chi ngồi, cô không nhìn em, nhưng bàn tay dưới ngăn bàn đã âm thầm siết chặt chiếc điều khiển. Pháo bước lên bục giảng, đối diện với ánh mắt của cả lớp. Em cầm viên phấn, giọng run run bắt đầu trình bày.
Nhưng ngay khi Pháo vừa viết được chữ đầu tiên, Mỹ Chi khẽ nhếch mép, ngón tay cô lại ấn nút
pháo
pháo
Ưm...
Pháo khựng lại, viên phấn trên tay vẽ một đường nguệch ngoạc trên bảng. Sự rung động đột ngột và mãnh liệt hơn hẳn lúc nãy khiến toàn thân em tê dại. Pháo phải bám chặt lấy cạnh bục giảng để không ngã khuỵu. Dưới lớp váy đồng phục, thiết bị tai quái kia đang điên cuồng tấn công vào điểm nhạy cảm nhất. Pháo khẽ rên nhẹ, một âm thanh mỏng manh bị tiếng phấn nghiến trên bảng che lấp, nhưng Mỹ Chi ngồi ở dãy đầu nghe rất rõ
Mỹ Chi không dừng lại, cô liên tục ấn theo từng nhịp trình bày của Pháo. Cứ mỗi khi em định mở miệng phát âm, cô lại nhấn mạnh hơn, khiến lời nói của Pháo trở nên đứt quãng, hổn hển như đang hụt hơi. Cả lớp chỉ nghĩ em đang lo lắng vì không thuộc bài, nhưng chỉ mình Mỹ Chi biết người yêu của mình đang phải chịu đựng khoái cảm nhục nhã đến mức nào ngay giữa thanh thiên bạch nhật
Sau khi cố gắng hoàn thành bài trả lời, Pháo bước xuống bục giảng với gương mặt hoàn toàn không biểu cảm. Em không nhìn bất cứ ai, cũng không nhìn Mỹ Chi. Pháo lầm lũi xuống bàn ngồi, hai tay khẽ ôm chặt lấy bụng để che giấu sự run rẩy kịch liệt đang lan tỏa khắp cơ thể. Dưới gầm bàn, cơ bụng em thắt lại, cảm giác trống rỗng xen lẫn khoái cảm quá độ khiến em chỉ muốn gục xuống ngay lập tức. Mỹ Chi từ phía trên hơi nghiêng đầu nhìn lại, thấy dáng vẻ chịu đựng của người yêu, trong lòng cô dâng lên một cảm giác chiếm hữu vừa đắc thắng vừa xót xa.
Chứng kiến Pháo ngồi bất động ở dãy bàn dưới, đôi bàn tay gầy gộc khẽ ôm chặt lấy bụng để ngăn những cơn co thắt dư chấn của thiết bị rung, lòng Phương Mỹ Chi bỗng chùng xuống. Sự đắc thắng của một kẻ chiếm hữu ban nãy nhanh chóng bị thay thế bởi cảm giác xót xa khi thấy gương mặt em trắng bệch, không còn một chút huyết sắc. Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, đám học sinh ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ. Mỹ Chi không vội vàng rời đi. Cô thong thả mở cặp, lấy ra một hộp sữa tươi còn hơi lạnh, rồi chậm rãi bước xuống phía bàn của Pháo
Chi đứng chắn ngay trước mặt em, tà áo dài phẳng phiu đổ bóng xuống mặt bàn gỗ. Cô không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt hộp sữa ngay trước tầm mắt của Pháo. Một bàn tay Chi khẽ đặt lên vai em, cảm nhận rõ sự run rẩy vẫn chưa hoàn toàn biến mất dưới lớp áo đồng phục mỏng manh.
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Uống đi. Sữa ấm bụng, sẽ thấy đỡ hơn
Mỹ Chi khẽ nói, giọng cô lúc này dịu dàng đến lạ thường, không còn vẻ lạnh lùng hay trêu chọc như lúc trên bục giảng. Pháo ngước nhìn, đôi mắt vẫn còn hơi rưng rưng vệt nước chưa kịp khô. Em nhìn hộp sữa, rồi nhìn bàn tay Chi đang đặt trên vai mình. Một cảm giác tủi thân dâng trào, nhưng hương vị ngọt ngào từ sự quan tâm của Chi lại khiến em không thể khước từ. Pháo khẽ gật đầu, em run rẩy cầm lấy hộp sữa, hơi lạnh từ vỏ hộp như xoa dịu đi cái nóng rát đang âm ỉ trong cơ thể
phương mỹ chi
phương mỹ chi
"Chị xin lỗi... ban nãy chị hơi quá tay. Ngoan, uống hết đi rồi chị đưa xuống phòng y tế nghỉ ngơi."
Hành động mang sữa và lời xin lỗi dịu dàng của Chi khiến bức tường phòng thủ trong lòng Pháo tan biến. Gió mùa rốt cuộc vẫn không thể cưỡng lại được sự sưởi ấm từ Nắng Hạ, dù đôi khi tia nắng ấy có thiêu đốt đến đau lòng

chương 3

Tiếng chuông báo giờ giải lao đã dứt từ lâu, không gian hành lang chỉ còn lại tiếng gió xào xạc qua những kẽ lá phượng già. Trong lớp học vắng lặng, Phương Mỹ Chi vẫn ngồi bất động ở dãy bàn cuối. Cô không bận tâm đến việc tà áo dài tím nhạt – biểu tượng cho sự thanh cao, chỉn chu của mình giờ đây đã ướt đẫm một mảng lớn bên ngực trái. Nước mắt của Pháo nóng hổi, thấm qua lớp vải lụa mỏng manh, chạm trực tiếp vào trái tim đang thắt lại vì hối hận của cô.Pháo không còn khóc to, em chỉ khẽ nấc lên từng hồi rệu rã. Sự hành hạ từ chiếc máy rung tai quái ban nãy cộng thêm nỗi nhục nhã khi bị điều khiển ngay trên bục giảng đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của đứa trẻ tội nghiệp. Em dựa hẳn vào lòng Chi, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt lấy eo cô như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng đời đục ngầu
Mỹ Chi nhìn xuống mái tóc đen hơi rối của em, lòng dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Cô khẽ đưa tay, nâng nhẹ bờ vai gầy guộc của Pháo, xoay người em lại để em có thể tựa vào mình một cách thoải mái nhất. Đôi bàn tay thon dài, trắng ngần của vị lớp trưởng vốn chỉ quen cầm bút, giờ đây lại dịu dàng khẽ nâng eo em lên, đặt em ngồi gọn vào giữa hai chân mình
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Ngoan... Chị ở đây rồi. Không ai dám làm hại em nữa
Chi thầm thì, giọng cô khàn đặc, chứa đựng một lời thề nguyện chiếm hữu mãnh liệt. Cô bắt đầu nhịp nhàng dùng lòng bàn tay xoa xoa tấm lưng em. Những vòng tròn nhỏ, đều đặn lan tỏa hơi ấm, xoa dịu đi những cơn co thắt dư chấn còn sót lại trong cơ bụng của Pháo. Pháo khẽ rùng mình, cảm giác an toàn tuyệt đối này là thứ mà em chưa bao giờ nhận được từ gia tộc họ Nguyễn. Ở căn biệt thự lộng lẫy kia, em chỉ là một món đồ bốc vác rẻ mạt; nhưng ở đây, trong vòng tay của Mỹ Chi, em thấy mình được trân trọng như một báu vật
Dần dần, tiếng nấc nhỏ dần rồi tắt hẳn. Pháo quá mệt mỏi, em thả lỏng hoàn toàn cơ thể, đầu dựa vào vai Chi, đôi mắt sưng húp khẽ khép lại. Em ngủ thiếp đi trên đôi chân ấy tựa như một chú mèo nhỏ vừa tìm thấy tổ ấm sau trận bão rừng. Hơi thở của em dần trở nên đều đặn, đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy như đang gọi tên ai đó trong cơn mơ màng
Đúng lúc ấy, những tia ánh nắng chiều tà cuối cùng của mùa hạ khẽ lách qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ. Một dải nắng vàng rực rỡ nhưng dịu dàng đậu nhẹ lên gương mặt đang say ngủ của Pháo. Ánh sáng ấy len lỏi vào từng sợi tóc mai, làm nổi bật làn da trắng sứ vốn bị che lấp bởi khói bụi chợ búa hằng đêm. Dưới tác động của nắng, những đường nét thanh tú trên gương mặt em trở nên lung linh, thoát tục đến lạ kỳ
Mỹ Chi nhìn đến ngẩn ngơ. Cô thấy tim mình đập lệch nhịp khi chứng kiến vẻ đẹp mong manh này. Ánh nắng không chỉ sưởi ấm căn phòng, mà còn càng làm tăng thêm sức hút mê người của Pháo, biến em thành một thỏi nam châm khổng lồ hút trọn linh hồn cô vào đó. Chi khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ tênh lên vầng trán đẫm mồ hôi của em, thì thầm một mình giữa không gian tĩnh mịch
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Gió Mùa à... đời này em đừng mong chạy thoát khỏi chị
Cả thế giới ngoài kia có thể quay lưng với em, nhà họ Nguyễn có thể ruồng bỏ em, nhưng Nắng Hạ này sẽ mãi mãi bao phủ lấy em, dù sự bao phủ ấy đôi khi mang theo cả sự thiêu đốt tàn nhẫn.
Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc, Pháo khẽ cựa mình tỉnh giấc. Cảm giác ấm áp từ đôi chân của Mỹ Chi và mùi hương oải hương quen thuộc khiến em không muốn rời xa nửa bước. Dưới ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả căn phòng, Pháo ngước đôi mắt còn vương chút sương mờ nhìn lên người đối diện. Bất chợt, sự gai góc của cô bé bốc vác đêm qua tan biến sạch sẽ, thay vào đó là một sự yếu mềm đầy nũng nịu. Pháo khẽ nhõng nhẽo, đôi tay nhỏ bé bám chặt lấy vạt áo dài đã nhăn nhúm của Chi, gương mặt áp sát vào lồng ngực cô. Em bĩu môi, giọng nói khàn khàn vì vừa khóc xong, thầm thì đầy vẻ dỗi hờn
pháo
pháo
Chị ác lắm... Hành hạ em cho đã rồi giờ mới dỗ
Mỹ Chi khẽ cười, bàn tay vẫn đều đặn xoa xoa bên eo em, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều lẫn chiếm hữu. Thấy Chi chỉ cười mà không nói, Pháo càng được đà, em rướn người lên, đôi môi hồng đào khẽ chu ra, thanh âm nhỏ như tiếng mèo kêu nhưng lại mang sức công phá mãnh liệt
pháo
pháo
Hôn em đi... Phải hôn bù mới chịu
Lời đề nghị ngây ngô mà đầy khiêu khích ấy khiến tim Mỹ Chi lệch đi một nhịp. Cô không thể chối từ vẻ đẹp mong manh đang được ánh nắng bao phủ kia. Chi cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả lên chóp mũi Pháo. Không để em chờ lâu, Chi đặt lên môi em một nụ hôn sâu, nồng nàn và đầy tính đánh dấu chủ quyền. Pháo khẽ rên rỉ trong cổ họng, vòng tay ôm siết lấy cổ chị, tận hưởng sự ngọt ngào bù đắp cho những đắng cay vừa trải qua
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Ngoan, cả đời này chị chỉ hôn mình em thôi, Gió Mùa của chị
Tiếp nối khoảnh khắc nồng nàn trong lớp học vắng, khi những giọt lệ đã khô và dư vị của nụ hôn vẫn còn vương vấn trên đầu môi, Phương Mỹ Chi khẽ chỉnh lại tà áo dài đã nhăn nhúm vì trận khóc của Pháo. Cô nhìn em của mình, giờ đây không còn là kẻ bốc vác gai góc, mà chỉ là một cô bé đang khẽ nhõng nhẽo đòi được cưng chiều.Mỹ Chi mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự dung túng tuyệt đối. Cô đứng dậy, đôi bàn tay trắng ngần khẽ nắm lấy tay em, mười ngón tay đan chặt vào nhau không rời một kẽ hở. Cô dắt Pháo bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt, hướng về phía canteen trường khi nắng chiều đã nhạt dần. Đi bên cạnh Chi, Pháo khẽ cúi đầu, mái tóc rối che đi đôi gò má vẫn còn ửng hồng vì thẹn thùng
Tại canteen vắng vẻ, Mỹ Chi tự tay chọn những món em thích nhất. Cô ngồi đối diện, đôi mắt không rời khỏi dáng vẻ ăn uống của Pháo. Nhìn em lúc này, Chi chợt thấy tim mình mềm nhũn. Pháo ăn một cách ngon lành, hai má phúng phính phập phồng, đôi mắt long lanh ngây ngô chẳng khác gì một con mèo nhỏ đang đói bụng. Vì ăn quá vội, một chút vụn bánh và nước sốt dính lên khóe miệng mà em chẳng hề hay biết. Mỹ Chi khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu lẫn cưng chiều. Cô không dùng khăn giấy, mà chậm rãi vươn tay ra, dùng ngón cái khẽ lau đi vết bẩn ấy. Hành động đột ngột khiến Pháo khựng lại, em ngước nhìn Chi, đôi môi nhỏ hơi hé mở định nói gì đó nhưng lại bị ánh mắt rực lửa của cô làm cho đông cứng
Dưới ánh nắng hoàng hôn hắt qua cửa sổ canteen, từng đường nét của Pháo càng trở nên lung linh, càng làm tăng thêm sức hút mãnh liệt khiến Mỹ Chi chỉ muốn giấu nhẹm em đi, không cho ai nhìn thấy. Cô khẽ mút nhẹ đầu ngón tay vừa lau cho em, giọng khàn đặc đầy tình tứ
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Ăn từ từ thôi, mèo con của chị. Không ai tranh của em đâu.
Pháo đỏ mặt, em lí nhí vâng lời rồi lại cúi xuống ăn tiếp, nhưng bàn tay dưới gầm bàn vẫn bí mật tìm kiếm và đan chặt lấy tay Chi. Sự ngọt ngào này dường như đã khiến em quên đi mọi đòn roi của nhà họ Nguyễn, quên đi cả những nhục nhã vừa trải qua, chỉ còn lại sự hiện diện duy nhất của Nắng Hạ đời mình.
Sau khi rời khỏi canteen với cái bụng đã no căng và trái tim ngập tràn mật ngọt, Phương Mỹ Chi dắt tay Pháo tản bộ về phía góc sân trường vắng lặng. Dưới gốc cây bàng cổ thụ tỏa bóng mát rượi, cả hai cùng ngồi xuống thảm cỏ xanh rì còn vương chút hơi ấm của nắng tàn. Mỹ Chi không còn vẻ nghiêm nghị của một lớp trưởng ưu tú, cô buông lỏng bờ vai, để Pháo tự nhiên tựa đầu vào hõm cổ mình. Trong không gian chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng chim lích chích gọi nhau về tổ, Pháo bỗng cảm thấy mọi gánh nặng của thân phận con ghẻ nhà họ Nguyễn bấy lâu nay tan biến sạch sẽ. Em ngước nhìn những kẽ lá đan xen, nơi những tia ánh nắng cuối ngày lọt qua thành từng đốm tròn nhảy múa trên tà áo dài của Chi, rồi khẽ cười vui vẻ
Nụ cười này... chị muốn giữ nó cho riêng mình mãi mãi. Mỹ Chi thầm thì, bàn tay cô vẫn không rời khỏi eo em, thi thoảng lại xoa xoa nhẹ nhàng như một thói quen gây nghiện. Pháo xoay người lại, đôi mắt long lanh nhìn Chi đầy nhõng nhẽo. Em không còn sợ hãi, không còn trốn tránh, mà chủ động đan chặt mười ngón tay mình vào tay cô. Hai người cứ thế ngồi dưới gốc cây, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt, thi thoảng lại nhìn nhau mà khẽ cười rạng rỡ. Nụ cười của Pháo lúc này trong trẻo và ngây ngô chẳng khác gì một con mèo nhỏ vừa tìm thấy hũ mật, càng làm tăng thêm sức hút khiến Mỹ Chi không thể rời mắt
Dưới gốc cây già chứng kiến bao thế hệ học trò, Nắng Hạ và Gió Mùa đã thực sự hòa quyện. Không còn thiết bị rung, không còn nước mắt nhục nhã, chỉ còn lại sự bình yên thuần khiết nhất mà cả hai hằng khao khát. Mỹ Chi khẽ nâng cằm em lên, định trao thêm một nụ hôn nồng cháy thì bất chợt.
Dưới gốc cây bàng già, nụ hôn nồng nàn vừa dứt, không gian như ngưng đọng lại trong sự ngọt ngào đến lịm người. Phương Mỹ Chi vẫn còn giữ lấy cằm Pháo, ánh mắt rực lửa tình chưa kịp tan biến, thì bất chợt "con mèo nhỏ" trong lòng cô giật mình bừng tỉnh. Pháo sực nhớ ra đây là sân trường, dù vắng vẻ nhưng vẫn có thể có người đi ngang qua. Sự táo bạo ban nãy nhường chỗ cho nỗi thẹn thùng tột độ. Đôi gò má em đỏ bừng như cánh phượng vĩ, lan dần xuống tận cổ. Em lắp bắp không thành tiếng, đôi tay đang đan chặt lấy tay Chi bỗng nới lỏng ra
pháo
pháo
Em... em phải về... muộn giờ bốc vác là ông ta đánh chết
Nói rồi, Pháo ngại ngùng quay mặt đi, không dám đối diện với ánh mắt đầy chiếm hữu của Mỹ Chi thêm một giây nào nữa. Em đứng bật dậy, đôi chân gầy gộc bỏ chạy thật nhanh về phía cổng trường. Dáng vẻ chạy trốn cuống cuồng của em dưới ánh nắng hoàng hôn cuối ngày trông vừa mong manh vừa đáng yêu, càng làm tăng thêm sức hút khiến Mỹ Chi đứng ngẩn ngơ nhìn theo
Mỹ Chi đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi mình, nơi vẫn còn vương chút vị ngọt và hơi ấm của Pháo. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin của kẻ đã nắm giữ được trái tim đối phương. Cô không đuổi theo, vì cô biết Gió Mùa dù có chạy xa đến đâu cũng sẽ tìm về với Nắng Hạ của đời mình
Thế nhưng, khi Pháo vừa chạy ra đến cổng trường, nụ cười trên môi em tắt ngấm. Cha ghẻ nhà họ Nguyễn cùng đám tay sai đã đứng sẵn ở đó, bộ dạng hầm hầm sát khí. Lão túm lấy cổ áo em, gầm lên: Con khốn! Mày dám ở đây hú hí với đứa nào mà bỏ bê kho hàng hả?!!!!
Chứng kiến cảnh người mình vừa nâng niu trên đôi chân, vừa xoa xoa vỗ về ban nãy bị gã đàn ông thô lỗ ghì chặt cổ áo, Phương Mỹ Chi cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Cơn thịnh nộ bùng lên, xóa tan vẻ thanh cao thường ngày. Cô bước tới, từng nhịp gót giày nện xuống sân trường khô khốc, vang vọng như tiếng sấm báo hiệu giông bão. Mỹ Chi đứng chắn trước mặt lão già, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào bàn tay đang siết chặt lấy Pháo. Cô khẽ tức giận, giọng nói lạnh lùng nhưng đanh thép vang lên
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Buông em ấy ra. Ông không có quyền chạm vào người của tôi
bà em
bà em
Người của cô? Nó là con nợ, là đứa bốc vác nhà tôi. Cô lấy cái gì mà đòi người
Mỹ Chi không hề nao núng, cô lấy từ trong chiếc túi xách sang trọng ra một xấp tiền dày cộm, ném thẳng xuống mặt bàn đá gần đó. Ánh mắt cô khinh bỉ nhìn gã đàn ông hèn hạ
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Tôi muốn trao đổi. Số tiền này đủ để mua đứt sự tự do của em ấy, cộng thêm tất cả số nợ mà ông thêu dệt nên. Cầm lấy và biến khỏi cuộc đời của Pháo ngay lập tức❄️
Nhìn thấy xấp tiền xanh mướt, đôi mắt lão già sáng rực lên. Bản chất tham tiền của kẻ tiểu nhân trỗi dậy, lão liền đồng ý ngay tắp lự, buông thõng tay khỏi cổ áo Pháo khiến em suýt ngã khuỵu. Lão vơ vội lấy tiền, hậm hực bỏ đi cùng đám tay sai, không quên để lại cái nhìn hằn học. Pháo đứng sững sờ, đôi mắt rưng rưng lệ nhìn bóng lưng kiên cường của Chi dưới ánh nắng hoàng hôn. Mỹ Chi quay lại, dứt khoát nắm lấy tay em, mười ngón tay đan chặt vào nhau không rời. Cô kéo em vào lòng, hơi thở vẫn còn vương chút giận dữ nhưng hành động lại vô cùng dịu dàng
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Từ nay, em không còn là con ghẻ nhà họ Nguyễn nữa. Em chỉ là Gió Mùa của riêng mình chị thôi
phương mỹ chi
phương mỹ chi
đc chứ
pháo
pháo
Daaaaaaa
Sau khi gã cha ghẻ cầm xấp tiền rồi hậm hực biến mất vào màn đêm đang dần buông xuống, sự căng thẳng tột độ trong lòng Pháo bỗng chốc vỡ òa. Đôi chân em bủn rủn, không còn chút sức lực nào để đứng vững sau bao nhiêu biến cố dồn dập từ sáng đến giờ. Phương Mỹ Chi nhìn thấy dáng vẻ lảo đảo của em, cơn giận dữ ban nãy lập tức tan biến, thay vào đó là một sự xót xa đến thắt lòng. Không để em phải gắng gượng thêm một giây nào, Chi cúi xuống, khẽ bế bổng em lên tay. Thân hình Pháo nhỏ bé, nhẹ tênh trong vòng tay cô, khiến Chi càng thêm căm phẫn sự ngược đãi của nhà họ Nguyễn bấy lâu nay.
Cô bước từng bước dứt khoát ra xe ô tô đang đỗ gần đó. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, gương mặt Pháo tựa vào vai cô, hơi thở vẫn còn hụt hẫm và đôi mắt rưng rưng nhìn người con gái vừa bỏ một số tiền lớn để mua đứt cuộc đời mình. Chi mở cửa xe, nhẹ nhàng đặt con mèo nhỏ vào ghế phụ như đặt một báu vật dễ vỡ
Cô không vội vã khởi động máy mà cúi người sát vào em, đôi bàn tay thon dài cẩn thận kéo sợi dây an toàn rồi cài lại thật chắc chắn. Khoảng cách quá gần khiến Pháo ngửi thấy mùi hương oải hương nồng nàn tỏa ra từ cơ thể Chi, trái tim em lại một lần nữa rung động dữ dội. Chi khẽ nâng cằm em lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán như để trấn an
phương mỹ chi
phương mỹ chi
Ngoan, từ giờ chị sẽ là dây an toàn duy nhất của em. Không ai có thể mang em đi được nữa
Sự chiếm hữu của Nắng Hạ giờ đây đã trở thành sự bảo hộ tuyệt đối. Dưới ánh nắng tàn cuối ngày len lỏi qua cửa kính, sức hút của hai tâm hồn vừa tìm thấy nhau càng tăng thêm mãnh liệt. Chi khởi động xe, dắt Gió Mùa rời xa khỏi ngôi trường, rời xa khỏi quá khứ đau thương để trở về tổ ấm của riêng hai người

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play