┆AllNegav┆Tựa Như Làn Nước
Chương 1- Kẻ Mộng Mị Trong Đôi Mắt
Thành phố Thiên Tân – nơi mà mọi khái niệm về pháp luật đều trở nên vô nghĩa.
Nơi những con đường dài hun hút luôn bị bao phủ bởi lớp sương xám mờ ảo, che giấu những bí mật mà bất kỳ ai nhìn thấu cũng đều phải run sợ. Ở đây, sự biến mất của một con người là chuyện xảy ra như hơi thở; những vụ cướp, trả thù, thanh trừng đều được xem như nhịp sống thường nhật.
Bóng tối tại Thiên Tân không phải chỉ là đêm. Nó là một thế lực vô hình, nuốt chửng ánh sáng, khiến ngay cả mặt trời cũng không đủ can đảm chiếu xuống.
Những kẻ sống ở đây – hoặc là mạnh đến mức khiến người khác phải nhìn mà nép sang một bên, hoặc là yếu đến mức bị nghiền nát trong nháy mắt.
Và trong thế giới đó, các gia tộc ngầm tồn tại như những “trụ cột vô thanh”. Mỗi người trong số họ đều được rèn luyện để trở thành kẻ lạnh lùng, tính toán, không sợ hãi, không do dự – những con người mà ánh mắt thôi cũng đủ khiến người khác hiểu rằng họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần thiết để giữ lấy quyền lực.
Trần Thiện Thanh Bảo – TOP 2
Tuổi: 20
Xuất thân: Con trai duy nhất của gia tộc Trần – nắm trong tay hệ thống tài chính ngầm và bất động sản tối mật.
Tính cách bên ngoài: Điềm tĩnh, lịch lãm, nói ít làm nhiều. Ánh mắt luôn lặng như mặt hồ, không ai đoán được anh đang nghĩ gì.
Tính cách ẩn: Tính toán đến mức lạnh buốt. Anh nhìn thấu điểm yếu con người nhanh như nhìn thời tiết. Không sợ hãi, không do dự, và không tin vào lòng tốt.
Ngành nghề gắn liền: Tài chính – đầu tư – quản lý dòng tiền đêm.
Thanh Bảo là “cánh tay phải của đêm”, nhưng không ai thật sự hiểu anh nghĩ gì.
Trần Thiện Thanh Bảo
Nếu tôi im lặng, không phải vì tôi nhân nhượng. Mà vì tôi đang chọn cách khiến mọi thứ kết thúc sạch sẽ nhất.
Ngô Hải Nam – Anh cả ( Gia tộc Ngô Gia)
Tuổi: 23
Tính cách bên ngoài: Đĩnh đạc, nói chuyện điềm nhiên, tác phong đầy khí chất của người từng trải.
Tính cách ẩn: Không đặt niềm tin vào bất kỳ ai. Trong đầu anh mọi thứ đều là bài toán: lời – lỗ – rủi ro – kiểm soát.
Ngành nghề: Công nghệ – trí tuệ nhân tạo ngầm – thu thập dữ liệu.
Ngô Hải Nam
Tôi không nghi ngờ người khác. Tôi chỉ xác định xem ai sẽ phản bội tôi trước.
Ngô Hoàng Bách – Anh hai
Tuổi: 21
Tính cách bên ngoài: Tươi cười, thân thiện, giống kiểu người vô hại.
Tính cách ẩn: Nụ cười ấy chỉ để che giấu sự lạnh lẽo. Bách là kiểu người có thể bóc trần bản chất người khác chỉ bằng vài câu nói.
Ngành nghề: An ninh mạng – công nghệ theo dõi.
Ngô Hoàng Bách
Tôi không cần chạm vào bạn. Chỉ cần biết bạn sợ gì, là đủ.
Ngô Nguyên Bình – Em út
Tuổi: 18
Tính cách bên ngoài: Trầm, lặng, rất ít bộc lộ cảm xúc.
Tính cách ẩn: Trực giác sắc bén đến mức đáng sợ. Bình luôn phát hiện điều người khác che giấu.
Ngành nghề: Điều tra – phân tích tâm lý.
Ngô Nguyên Bình
Bạn nghĩ bạn giấu được à? Tôi nhìn thấy sự run rẩy trong ánh mắt bạn từ lâu rồi.
Lê Quang Hùng – Anh cả ( Gia tộc Lê)
Tuổi: 24
Tính cách bên ngoài: Kiên định, điềm tĩnh, xử lý tình huống như nước chảy mây trôi.
Tính cách ẩn: Không bao giờ quên ai từng hại gia tộc. Sự lạnh lùng của anh khiến người khác chùn bước.
Ngành nghề: Vận tải ngầm – chuỗi cung ứng bóng tối.
Lê Quang Hùng
Tôi không trả thù. Tôi chỉ trả lại đúng những gì người ta đã chọn gửi cho tôi.
Lê Hồng Sơn – Anh hai
Tuổi: 22
Tính cách bên ngoài: Khôn ngoan, mềm dẻo, giỏi đàm phán và che giấu cảm xúc.
Tính cách ẩn: Một khi đã xác định kẻ thù, Sơn không bao giờ buông tha.
Ngành nghề: Trung gian thương lượng – tài chính vận chuyển.
Lê Hồng Sơn
Đừng nhầm sự lịch sự của tôi với sự yếu đuối. Tôi chỉ đang chọn thời điểm thích hợp.
Lê Hồ Phước Thịnh – Anh ba
Tuổi: 20
Tính cách bên ngoài: Tinh nghịch, nụ cười nửa miệng như chẳng sợ gì.
Tính cách ẩn: Thịnh giỏi chơi đòn tâm lý. Là kẻ khiến người khác rơi vào bẫy lúc nào không hay.
Ngành nghề: Giao dịch thông tin – buôn hàng tối mật.
Lê Hồ Phước Thịnh
Ai cũng có giá. Vấn đề là bạn muốn tự ra giá… hay để tôi ép giá.
Lê Quang Huy – Em út
Tuổi: 17
Tính cách bên ngoài: Trẻ, yên lặng, luôn đứng sau quan sát.
Tính cách ẩn: Một thiên tài bẩm sinh, suy nghĩ không ai đoán được.
Ngành nghề: Phân tích dữ liệu – chiến thuật đường dài.
Lê Quang Huy
Thắng hay thua không quan trọng. Quan trọng là tôi biết trước kết cục từ lúc trò chơi bắt đầu.
Nguyễn Xuân Bách – Anh cả ( Gia tộc Nguyễn)
Tuổi: 23
Tính cách bên ngoài: Lịch sự, trầm ổn, có phần xa cách.
Tính cách ẩn: Lạnh lùng tột độ. Anh đặt lợi ích gia tộc lên trên tất cả.
Ngành nghề: Ngân hàng – quản lý nguồn vốn ngầm.
Nguyễn Xuân Bách
Trên đời chỉ có hai loại người: Người tôi hợp tác… và người tôi không cần tồn tại trong kế hoạch.
Nguyễn Thành Công – Em út
Tuổi: 19
Tính cách bên ngoài: Ít nói, bình thản.
Tính cách ẩn: Rất giỏi nắm những khe hở pháp lý để biến nguy thành lợi.
Ngành nghề: Luật ngầm – kiểm soát hồ sơ tối mật.
Nguyễn Thành Công
Luật pháp không bảo vệ ai. Nó chỉ bảo vệ kẻ biết dùng nó đúng chỗ.
Bùi Trường Linh – Anh cả ( Gia tộc Bùi)
Tuổi: 28
Tính cách bên ngoài: Trí tuệ, điềm đạm, giọng nói nhẹ nhưng đầy uy lực.
Tính cách ẩn: Luôn tính ba bước trước người khác. Không thích ồn ào, nhưng bước đi của anh luôn gây chấn động.
Ngành nghề: Công nghệ – mã hóa – hệ thống bí mật.
Bùi Trường Linh
Sự im lặng của tôi luôn là tín hiệu bạn nên lo lắng nhất.
Bùi Duy Ngọc
Tuổi: 25
Tính cách bên ngoài: Linh hoạt, lanh lợi, hơi nghịch.
Tính cách ẩn: Khi Ngọc nghiêm túc, đối thủ thường không kịp phản ứng.
Ngành nghề: Hacker – kiểm soát dữ liệu ẩn.
Bùi Duy Ngọc
Điều nguy hiểm nhất không phải là thứ bạn làm. Mà là thứ bạn nghĩ tôi không biết
Đỗ Nhật Trường – Anh cả ( Gia tộc Đỗ)
Tuổi: 23
Tính cách bên ngoài: Ít nói, ánh mắt sâu, điềm tĩnh.
Tính cách ẩn: Trường luôn biết sự thật trước khi nó được tiết lộ. Không ai che mắt anh được.
Ngành nghề: Truyền thông – tin tức ngầm.
Đỗ Nhật Trường
Thông tin không bao giờ tự biến mất. Chỉ là tôi chưa chọn nói ra thôi.
Đỗ Nam Sơn – Em út
Tuổi: 18
Tính cách bên ngoài: Nhanh nhẹn, khéo miệng, thích quan sát.
Tính cách ẩn: Sơn thu thập bí mật như một sở thích.
Ngành nghề: Gián điệp thông tin.
Đỗ Nam Sơn
Bạn càng giấu, tôi càng muốn biết.
Võ Đình Nam
Tuổi: 22
Thân phận: Con trai duy nhất của một gia tộc bình thường – nhưng chưa ai dám gọi anh “bình thường”.
Tính cách bên ngoài: Điềm đạm, giọng nói trầm và ít biểu cảm. Dù đứng giữa ồn ào, Nam vẫn mang cảm giác “không thuộc về nơi này”.
Tính cách ẩn: Một đôi mắt sắc như lưỡi dao – nhìn thấu bản chất con người trong một cú liếc. Không ai dám thử nói dối trước mặt anh, bởi họ sẽ cảm thấy mình “đang đứng trần trụi” trước một người chẳng bao giờ nói nhiều.
Ngành nghề: Mạng lưới quan hệ – kết nối thế lực trong bóng tối.
Võ Đình Nam
Tôi không chọn phe. Tôi chọn lợi thế.
Vũ Trường Giang
Tuổi: 21
Thân phận: Con trai duy nhất của gia đình Vũ – gia đình không dính đến thế giới ngầm, nhưng Giang thì lại khác.
Tính cách bên ngoài: Lạnh lẽo, ít cười, luôn quan sát mọi thứ như đang phân tích từng nhịp thở của người đối diện.
Tính cách ẩn: Giang là dạng người không bao giờ tấn công trước. Anh chỉ ra tay khi đối phương chắc chắn mất cảnh giác — và lần đó luôn là lần cuối.
Ngành nghề: Buôn bán thông tin – độc lập, không phục tùng bất kỳ thế lực nào.
Vũ Trường Giang
Tôi không thích nói nhiều. Nhưng mỗi lần tôi lên tiếng… ai đó sẽ phải đổi hướng đi.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tuổi: 20
Thân phận: Con trai duy nhất của gia tộc Phan – gia đình có truyền thống nghệ thuật, nhưng Hoàng chọn sân khấu của bóng tối.
Tính cách bên ngoài: Phóng khoáng, nghệ sĩ, luôn mang theo nụ cười khiến người khác mất cảnh giác.
Tính cách ẩn: Sau vẻ thư sinh ấy là một bộ não nhạy cảm đến đáng sợ. Anh đọc cảm xúc và tâm lý đối phương nhanh như thể họ vừa tự khai tất cả.
Ngành nghề: Giải trí ngầm – sân khấu bóng tối, nơi mọi cảm xúc đều có thể bị thao túng.
Phan Đức Nhật Hoàng
Nhìn mặt tôi tưởng tôi hiền… Thì bạn đã sai ngay từ giây đầu tiên.
Phạm Khôi Vũ
Tuổi: 20
Thân phận: Con trai duy nhất của gia tộc Phạm – từng là thương nhân hợp pháp, nhưng mất trắng chỉ sau một phi vụ mờ ám. Gia tộc tan rã, chỉ còn Khôi Vũ đứng lên từ đống tro tàn.
Tính cách bên ngoài: Trầm lặng, ít ai để ý. Cậu giống như chiếc bóng không tồn tại — cho đến khi người ta nhận ra mình bị “đọc” sạch.
Tính cách ẩn: Một chiến lược gia bẩm sinh. Vũ luôn kiên nhẫn đến mức khiến người khác khó chịu — nhưng chính sự kiên nhẫn đó là dao đâm vào thời điểm hoàn hảo nhất.
Ngành nghề: Đấu giá bí mật – thu mua vật phẩm tối mật, kiểm soát thị trường ngầm âm thầm nhưng chính xác.
Phạm Khôi Vũ
Kiên nhẫn không phải là đợi chờ. Mà là biết khi nào ra tay để không cần làm lần thứ hai.
Đêm đó, gió chạy dọc những vách nhà gỗ như đang báo trước điều gì đó lệch khỏi quỹ đạo bình thường. An ngồi trong phòng, ánh đèn bàn vàng nhạt phủ lên trang sách còn dang dở. Cậu không biết rằng những âm thanh nhỏ ngoài sân không phải tiếng mèo, mà là thứ lạnh lẽo hơn nhiều.
Cánh cửa chính bật mở một tiếng “rầm” khô khốc.
An giật thót. Từ phòng khách, tiếng cha mẹ cậu vang lên—không phải tiếng nói, mà là tiếng vật lộn, nghẹn lại và đầy tuyệt vọng. Những bóng người xa lạ, giọng nói trầm đục, sắc lạnh như kim loại. An đứng chết lặng sau cánh cửa phòng hé mở.
XXX
/Tiếng mẹ cậu—run lên, yếu ớt/ An… đừng ra đây…
Một khoảng lặng kéo dài như nuốt chửng căn nhà. Sau đó, tất cả im bặt. Một sự im lặng nặng đến mức An cảm giác cả thế giới bị bọc trong một lớp tối đặc quánh. Cậu bước ra, từng bước như dẫm lên băng mỏng. Không còn tiếng nói nào đáp lại cậu nữa—chỉ còn lại căn phòng tĩnh lặng, đồ đạc lộn xộn, và hơi thở lạnh ngắt của nỗi mất mát đang siết chặt lấy trái tim cậu.
Gã đàn ông cuối cùng còn trong nhà quay lại nhìn An, ánh mắt không phải của con người mà là một hố sâu không đáy.
XXX
/Cười nhẹ, khô như tro tàn/ Nhớ lấy cảm giác này. Nó sẽ theo mày suốt đời.
An đứng đó — mắt mở to, trái tim co lại, và một phần nào đó trong cậu vỡ vụn mà không bao giờ ghép lại được nữa.
Chương 2 - Thiên Thần Giữa Màu Máu
Bầu trời đêm của Thiên Tân như bị một bàn tay vô hình kéo xuống thật thấp, âm u nặng trĩu. Mưa trút xuống không ngừng, từng hạt nước như những mũi kim lạnh buốt xuyên qua màn đêm.
Giữa con đường không bóng người, một cậu bé chừng 9-10 tuổi đang ngồi gục trước hiên nhà đổ nát là Đặng Thành An.
Áo quần ướt sũng. Mái tóc bết lại vì nước mưa. Cả người run nhẹ, nhưng ánh mắt lại trống rỗng đến kỳ lạ — như thể cậu không còn cảm nhận được cái lạnh nữa.
Cũng trong một đêm mưa như thế này...cha mẹ cậu đã ra đi. Không một lời trăn trối. Không một lời giải thích. Thế giới của Thành An biến mất chỉ trong khoảnh khắc.
Cậu không khóc. Không la hét. Chỉ ngồi đó, để mưa rơi lên người như muốn cuốn trôi tất cả cảm xúc cuối cùng còn lại.
Đặng Thành An
/Lẩm bẩm, giọng khàn đặc/ Nếu ông trời đã lấy hết rồi…
Đặng Thành An
Thì… còn để lại mình con làm gì?
Tiếng mưa không trả lời. Chỉ có tiếng sấm xa xa vang lên như một sự mỉa mai tàn nhẫn.
Ánh đèn pha rọi qua con đường ướt lạnh.
Cửa xe mở ra, bước xuống là một người thanh niên cao lớn, khoác áo tối màu, mái tóc hơi ướt vì mưa — nhưng vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm như thể bão tố chẳng liên quan gì đến anh.
Võ Đình Nam - ánh mắt sắc đến mức khiến trời mưa cũng như bị kéo lệch hướng. Anh không nói gì ngay lập tức. Chỉ đứng đó vài giây, quan sát cậu bé đang ngồi trên nền đất lạnh.
Cái nhìn ấy… như xuyên thấu hết mọi lớp phòng vệ của người khác.
Đặng Thành An
/Ngước lên, đôi mắt đỏ vì mệt mỏi/ Anh đứng nhìn làm gì…?
Đặng Thành An
Muốn cười tôi à?
Võ Đình Nam
/Tiến lại gần, giọng nói trầm, rõ từng chữ/ Tôi chẳng bao giờ cười trên nỗi đau của ai.
Võ Đình Nam
Vì tôi biết… có những vết thương không ai có quyền chạm vào.
Đặng Thành An
/Cúi đầu xuống, ngón tay siết lại/ Anh cũng đến để lấy thứ gì đó của tôi sao? Nhà tôi… chẳng còn gì đâu.
Võ Đình Nam
/Quỳ xuống trước mặt cậu, vẫn giữ dáng vẻ bình thản/ Tôi không cần thứ thuộc về cậu.
Võ Đình Nam
/Nghiêng mặt, nhìn thẳng vào mắt An/ Tôi chỉ thấy một đứa trẻ đang bị thế giới vứt lại.
Một cơn gió lạnh thổi qua. Thành An khẽ rùng mình, nhưng không rời mắt khỏi Nam.
Đặng Thành An
Vậy anh muốn gì…?
Võ Đình Nam
/Đáp mà không chớp mắt/ Muốn cậu đứng dậy.
Võ Đình Nam
/im lặng vài giây rồi nói tiếp/ Nếu tiếp tục ngồi chết lặng ở đây, cậu sẽ bị nuốt chửng. Nhưng nếu đi cùng tôi…
Võ Đình Nam
/Xoay nhẹ chìa khóa xe trong tay/ Cậu sẽ có cơ hội chọn lại cuộc đời của mình.
Đặng Thành An
/Nhíu mày, không tin/ Tại sao… lại là tôi?
Võ Đình Nam
/Thoáng cong khóe môi — nụ cười nhạt khó hiểu/ Vì cậu có ánh mắt của một kẻ đã mất tất cả… và kẻ như vậy, nếu sống tiếp… sẽ mạnh hơn bất cứ ai.
Thành An im lặng rất lâu. Mưa tiếp tục rơi, lạnh và nặng. Nhưng lần đầu tiên, cậu cảm thấy hơi ấm — không phải từ cơ thể, mà từ lời nói của một người lạ. Cậu đứng dậy, bước chậm từng chút một.
Võ Đình Nam
/Mở cửa xe/ Đi hay không… tùy cậu. Nhưng cơ hội thì không đến lần thứ hai.
Đặng Thành An
/Hít một hơi, giọng run nhưng rõ ràng/ Nếu đi theo anh… tôi sẽ không phải hối hận chứ?
Nam nhìn cậu thật sâu, ánh mắt vừa lạnh vừa kỳ lạ như chứa những bí mật không ai hiểu nổi.
Võ Đình Nam
Đời tôi chưa từng có chỗ cho hai chữ ‘hối hận’. Đi thôi.
Và thế là…giữa đêm mưa của Thiên Tân, một thiếu niên bị bỏ lại bởi số phận đã bước lên xe cùng một kẻ mang ánh nhìn lưỡi dao.
Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời của Đặng Thành An không còn là cuộc đời của một đứa trẻ mồ côi. Một “thiên thần” đã ngã vào vũng tối màu máu… và không bao giờ trở lại như trước nữa.
Chương 3 - Lồng Kính Của Kẻ Được Cưng Chiều
Đêm mưa vẫn chưa dứt khi chiếc xe màu đen của Võ Đình Nam rẽ vào con đường dẫn vào biệt thự nhà anh. Hai bên đường là những trụ đèn vàng lạnh, soi lên từng hạt mưa như kim loại rơi xuống.
Thành An ngồi im lặng trên ghế, nước mưa vẫn nhỏ xuống từ tóc cậu. Không nói một lời. Không khóc. Chỉ nhìn vào kính xe, nơi phản chiếu một gương mặt còn quá trẻ để chịu đựng mất mát vừa xảy ra.
Nam liếc nhìn cậu trong vài giây ngắn ngủi.
Võ Đình Nam
Cậu run à? /giọng trầm, phẳng như mặt nước không gợn/
Đặng Thành An
/Lắc đầu/ Em không lạnh.
Nam nhếch nhẹ một góc môi, nụ cười không rõ là cười thật hay chỉ là phản ứng vô thức.
Võ Đình Nam
Không lạnh, nhưng sắp ngã.
Xe tiến đến cổng chính. Cánh cổng khổng lồ bằng thép đen trượt mở, im lặng đến mức đáng sợ.
Hàng dài người hầu, thẳng tắp, đồng phục đen. Hai hàng vệ sĩ đứng nghiêm, ánh mắt cứng như vũ khí. Tất cả đồng loạt cúi người khi xe của Nam vừa dừng lại. Giây tiếp theo—một cảnh tượng không ai dám tin.
Nam mở cửa trước khi vệ sĩ kịp làm. Anh không chờ dù đã được che ô, nước mưa tạt ướt áo vest nhưng anh không quan tâm. Anh cúi xuống, luồn một tay qua vai Thành An, nâng cậu lên như thể cậu quá nhẹ để chống đỡ mọi thứ một mình.
Một người quản gia đứng đầu hàng, không giấu được kinh ngạc:
Quản Gia Thiên
Cậu chủ… người đang bế… là ai?
Võ Đình Nam
/Không dừng bước, giọng trầm và bình thản đến kỳ lạ/ Người của tôi đưa về.
Quản Gia Thiên
/Chớp mắt/ Cậu chủ, áo của cậu—
Võ Đình Nam
Ướt thì bỏ đi là được. /cắt ngang/
Ngữ điệu lạnh nhưng không hề thô, lại mang cảm giác không thể trái lời.Tất cả cúi đầu thấp hơn.
Đặng Thành An
/Khẽ siết tay vào áo Nam/ …Sao anh giúp em? Em không quen anh.
Nam dừng chân ở bậc thềm, nhìn thẳng vào ánh mắt mệt mỏi của An dưới mái tóc ướt. Ánh nhìn của anh sắc, nhưng không hề độc. Giống như một lưỡi dao hiểu rất rõ mình phải cắt vào đâu để không làm đau người khác.
Võ Đình Nam
/Nói khẽ/ Không cần quen.
Đặng Thành An
…Vậy tại sao—
Võ Đình Nam
Vì em còn sống.
Nam bước vào đại sảnh phủ màu đen lạnh lẽo và sang trọng đến mức nghẹt thở.
Võ Đình Nam
Và vì tôi không muốn để một 'thiên thần' ngồi ngoài mưa.
Đặng Thành An
/Cúi mắt, giọng nhỏ nhưng sâu đến mức khiến không gian như lặng đi/ Vậy… em là gì của anh?
Võ Đình Nam
/Nhìn cậu, thì thầm—đủ nhỏ để chỉ hai người nghe/ Là người cần một nơi để đứng vững.
Võ Đình Nam
/Nói thêm, sắc bén như kim loại rơi xuống nền đá/ Còn em có trở thành gì… thì để sau.
Võ Đình Nam
Quản gia Thiên. /lên tiếng ngay khi bước vào sảnh/
Quản Gia Thiên
/Vội cúi đầu/ Có mặt, thưa cậu chủ.
Võ Đình Nam
Chuẩn bị một phòng ở tầng ba.
Ngữ khí của Nam không lớn nhưng mỗi chữ như mệnh lệnh đóng dấu sắt.
Võ Đình Nam
Phòng trống cuối hành lang. Sưởi bật mức cao nhất. Thay ga giường mới. Chuẩn bị khăn và nước nóng.
Quản Gia Thiên
/Thoáng ngập ngừng nhìn cậu bé trong vòng tay Nam/ Còn quần áo cho… cậu bé thì.. --
Võ Đình Nam
/Không chờ ông nói hết câu/Dùng đồ của tôi.
Tất cả người hầu đều cúi đầu sâu hơn. Không ai dám nói. Không ai dám thở mạnh. Tại sao chỉ là một cậu bé xa lạ chỉ nhìn thấy ngoài đường trong buổi tối mưa - anh lại đối sử và thay đổi như thế?
Nam không bỏ An xuống mà bế thẳng cậu lên bậc thang, bước đi không nhanh, không vội, nhưng cực kỳ chắc chắn.
Đặng Thành An
/khẽ nói, giọng nhỏ đến mức như sợ phá vỡ không khí im lặng quanh họ/ …Em tự đi được mà, bỏ em xuống đi.
Võ Đình Nam
/Liếc xuống, giọng lạnh nhưng tâm thì không/ Im lặng đi! Vừa ngồi giữa mưa mấy tiếng. Em nghĩ em đứng nổi?
Đặng Thành An
/im lặng, rồi nói/ Có mấy tiếng thôi, chứ không phế.
Võ Đình Nam
/Nói, giọng anh trầm và lạnh nhưng không hề cay nghiệt/ Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ trước tôi. Tôi thấy hết đấy.
Dù lời nói không dễ nghe cho lắm nhưng nó ấm đấy, cậu nghe hết, hiểu hết, biết hết, nhưng không hiểu người con trai trước mặt mình lại yêu chiều cậu đến vậy, lời nói dù không yêu thương, không chua hoa nhưng lòng cậu lại ấm lên bất ngờ, nhưng được sưởi ấm cả lòng và cả... người.
Phòng tầng ba. Cánh cửa mở ra, ánh đèn vàng ấm tràn vào.
Một căn phòng rộng, tường màu xám tro, sàn gỗ tối. Trang trí đơn giản: giường lớn, tủ gỗ đen, chiếc ghế bành cạnh cửa sổ. Không xa hoa đến ngộp thở—mà là sự im lặng dễ chịu, đủ để một người đã kiệt sức có thể thở nổi.
Nam đặt An xuống ghế rồi mở cửa phòng tắm. Hơi nóng từ máy sưởi phả ra.
Võ Đình Nam
Vào tắm. /nói nhanh/
Võ Đình Nam
Em ở đây lạnh thêm nữa là sốt.
Đặng Thành An
/Ngẩng lên, đôi mắt còn đọng nước mưa/ Anh chuẩn bị nhanh thật…
Võ Đình Nam
Anh không chuẩn bị. /quay người, đặt khăn tắm lên bồn rửa/
Võ Đình Nam
Nhà này luôn sẵn sàng cho mọi tình huống.
Võ Đình Nam
/Im vài giây, rồi nói thêm, chậm mà chắc/ Nhất là khi anh quyết định đưa ai đó về.
Cánh cửa kính phòng tắm đóng lại. Trong lúc An tắm, Nam lặng lẽ mở tủ mình ở phòng đối diện. Anh lấy một chiếc sơ mi trắng rộng, mềm, mùi thơm nhẹ và một chiếc quần đen ngắn. Anh mang vào phòng của An, đặt gọn trên giường.
Khi An bước ra, tóc vẫn nhỏ giọt, chiếc khăn choàng trên vai, cái khoát ngang eo, Nam nhìn cậu vài giây rồi nói.
Đặng Thành An
/Do dự/ Đồ đó của anh mà…
Võ Đình Nam
Đồ em chưa có.
Võ Đình Nam
/Giọng vẫn lạnh, nhưng lần này có chút gì đó mềm dưới lớp băng/ Ngày mai anh dẫn em đi mua sắm đồ cho em sao, bây giờ thì mặc đỡ bộ này đi.
Sau khi An mặc xong, Nam không nói gì. Anh chỉ bước đến, nâng cằm cậu nhẹ nhàng để xem thử mặt cậu có tái không. Rồi bế cậu lên ghế cạnh giường, lấy khăn và máy sấy.
Đặng Thành An
Sao anh cứ bế em? /hỏi, giọng nhỏ như hơi thở/
Võ Đình Nam
/Bật máy sấy, gió ấm phả vào tóc An/ Vì em nhẹ...
Võ Đình Nam
/Dừng vài giây, rồi nói tiếp / ...Và vì anh muốn.
Không gian ấm lên theo tiếng máy sấy. An nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau một đêm dài… cảm giác như mình còn được tồn tại.
Điện thoại của Nam rung trong túi quần. Anh tắt máy sấy, đặt nhẹ lên bàn.
Võ Đình Nam
Anh ra ngoài chút. /nói, giọng trầm xuống thấy rõ/
Đặng Thành An
Ừm… Em ở đây được. /gật đầu/
Nam bước ra cửa, khép lại một khoảng nhỏ. Anh nhấn nút nghe.
Võ Đình Nam
/Giọng trầm bất ngờ, sắc và lạnh của anh vang trong hành lang/ …Nói nhanh đi.
XXX
/Giọng nam thấp, dồn dập/ Cậu Nam, chuyện của khu ngoại ô đêm nay—giám sát camera cho thấy có kẻ thứ ba xuất hiện tại hiện trường gia đình bị sát hại.
Võ Đình Nam
/Im lặng, giọng hạ thấp, như vừa kéo mọi thứ xuống vực/ Gửi toàn bộ footage cho tôi
XXX
Còn đứa bé—cậu định xử lý thế nào?
Võ Đình Nam
/Nhếch môi, nhưng nụ cười không hề mang ý vui/ Đừng lo về nó.
Võ Đình Nam
/Nói, từng chữ rơi xuống như kim loại/ Vì tôi không để ai chạm vào thứ đã bước vào chiếc lồng kính này.
Anh kết thúc cuộc gọi. Trong phòng, Thành An nhìn quanh. Căn phòng rộng- trần cao. Ánh đèn vàng dịu. Cậu chạm vào thành giường, rồi tường, rồi sàn gỗ mát lạnh. Mọi thứ quá sạch, quá hoàn hảo… giống như thứ gì đó được chuẩn bị sẵn để cất giữ hơn là để sống.
Đặng Thành An
/Thì thầm, giọng còn non nhưng sâu/ Là nhà… hay là lồng?
Gió điều hòa thổi nhẹ qua. Căn phòng yên tĩnh đến mức cậu nghe rõ nhịp tim mình. Một nơi ấm áp… nhưng cũng có cảm giác như nơi mà thiên thần không có quyền rời đi một khi đã bước vào.
Cậu ngẩng đầu nhìn cửa. Bóng dáng cao lớn của Nam đang quay lại và An hiểu… từ giây này, cuộc đời cậu đã bước vào một thế giới mới.
Một nơi mà một ' thiên thần ' đón nhận sự ấm áp và giam cầm chỉ khác nhau bằng độ dài của một hơi thở.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play