Mảnh Ghép Hoàn Hảo Nhất
1
Hôm họ gặp nhau là vào 1 ngày trời nắng rất đẹp , nhưng vẫn ko thể níu lại đc người con trai ấy
Ngày hôm đấy tựa như cuộc đời đặt dấu chấm nhưng người đấy bỗng xông vào thế giới của tôi mà ko báo trước
Tôi là con người nhưng tựa như máy móc quen phục tùng mệnh lệnh cha mẹ tôi yêu cầu tôi phải luôn dành hạng nhất làm rạng danh Dương Gia quanh năm họ ko ở nhà cũng ko áp lực mấy chỉ là mỗi khi ko còn ở hạnh nhất họ sẽ để tôi tự sinh tự diệt lên suốt 12 năm đi học số lần tôi tụt hạng chỉ có 4 lần
Ko phải vì tôi giỏi mà tôi biết nếu mình ko đạt yêu cầu chắc chắn sẽ ko có đường sống họ ko cho tôi chết sợ làm ảnh hưởng danh tiếng của họ cũng ko cho tôi sống tử tế trong 18 năm đầu đời thứ khiến giúp tôi dễ thở hơn là học bán mạng mà học họ sẽ nương tình tha cho tôi 1 thời gian
Tôi cảm thấy ko sao cả cứ phục tùng theo họ là đc rồi . Nhiều lúc cũng rất ngưỡng mộ cậu ấy Tả Kỳ Hàm có thể tùy ý phá phách thành tích đội sổ hừm có lẽ nhược điểm là sự khỏe yếu cứ tưởng 2 bọn tôi là 2 đường thẳng song song sẽ chẳng bao h va vào nhau nhưng là tự cậu ấy phá vỡ ranh giới đó mà xông vào kéo tôi ra khỏi vực thẳm
Tả Kỳ Hàm
Xin Chào tớ tên Tả Kỳ Hàm học lớp 12B1
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn 12A1
Tả Kỳ Hàm
Wow lớp trọng điểm sao giỏi vậy
Dương Bác Văn
Cậu cũng là lớp chuyên giỏi ko kém
Tả Kỳ Hàm
Ko có đâu thành tích tớ thấp nhất trường
Tả Kỳ Hàm
Có vẻ cậu ko hay thấy tớ vì tớ ở bệnh viện còn nhiều hơn ở nhà nữa
Dương Bác Văn
Cậu chung phòng ktx với tôi
Dương Bác Văn
Chả qua cậu về thì đi ngay còn tôi từ trong thư viện tối mới về
Dương Bác Văn
Về ktx đi còn mấy đề nữa tôi chx giải xog
Tả Kỳ Hàm
H mới đầu năm thôi mà
Dương Bác Văn
Thấy chán thôi
Dương Bác Văn
Tôi đc tuyển thẳng rồi
Tả Kỳ Hàm
Suy nghĩ của học bá người thường như tôi ko hiểu đc
Mới trên sân thượng đc 1 tý về Tả Kỳ Hàm lại lên cơn sốt rồi
Tả Kỳ Hàm
//Giọng khàn đi//Xin lỗi làm phiền cậu rồi
Tả Kỳ Hàm
Bình thường sẽ có người đến đưa tớ đi nhưng nay muộn rồi ko tiện
Tả Kỳ Hàm rơi vào cơn mê rồi
Dương Bác Văn
//Định thay nước//
Dương Bác Văn
Ko đi đâu cả tôi vẫn luôn ở đây
Tả Kỳ Hàm bám lấy tay Dương Bác Văn ko rời mãi ko chịu thả ra cuối cùng đàng ngủ cùng Tả Kỳ Hàm vậy
Dương Bác Văn
Ngủ ngon Tiểu Kỳ Kỳ của tớ
Tả Kỳ Hàm
//Ôm Dương Bác Văn chặt hơn//
2
Hừm... Thật ra Bác Văn đã biết Kỳ Hàm từ lâu
Dương Gia hoạt động chủ yếu ở Lĩnh Vực Y tế
Hồi nhỏ Dương Bác Văn thường đến các bệnh viện nhà mình để trốn khỏi những kì vọng vô hình kia
Lúc đó Dương Bác Văn ngây thơ lắm cũng phụ thuộc vào gia đình, thế giới của 1 đứa trẻ non nớt thế giới nhỏ lắm
Khi chứng kiến Tả Kỳ Hàm thân thể gầy gò, lúc nào cũng nằm trên giường bệnh ko đi đâu đc
Nhưng lúc nào cũng nở nụ cười tỏ ra mình ko sao
Cho dù bị bệnh hành hạ đau đớn như thế nào
Dương Bác Văn biết Tả Kỳ Hàm từ đó còn Tả Kỳ Hàm thì chẳng biết trong những ngày tháng mệt mỏi luôn có 1 người lặng lẽ dõi theo mình
Tả Kỳ Hàm tỉnh giấc thấy ánh đèn mờ ngoài rèm khi mở rèm ra thấy Dương Bác Văn đang cặm cụi làm đề
Giọng mới dậy nghe như làm nũng vậy
Dương Bác Văn
Hôm nay lên lớp đc ko
Dương Bác Văn
Vậy thay đồ đi đến căng-tin ăn
Đến lúc đi cũng hơn 6h trước khi ra ngoài Dương Bác Văn tháo kính đang đeo ra thay bằng kính cận dày hơn đáy chai
Triệt để phong ấn nhan sắc đi đường thì cúi gằm đầu xuống ko ngẩn lên mất luôn khi chất nam thần mà Tả Kỳ Hàm thấy lúc mới dậy thậm chí còn tưởng mình bị ảo giác mới thây Dương Bác Văn đẹp như thês
Nhưng mà Kỳ Hàm biết cảnh tượng buổi sáng là thật dung mạo bây h cũng là thật
Sự biến đổi này có thể chít người đấy
Tả Kỳ Hàm
Sao cậu ko đeo kính kia
Dương Bác Văn
Có nhiều rắc rối tìm đến
Tả Kỳ Hàm
Lại cháo sao ngán lắm rồi á
Dương Bác Văn
Ăn đi trưa về ăn cái khác
Tả Kỳ Hàm
Bộ cậu ko ăn hả cầm sách ra chi
Tả Kỳ Hàm
Mà cậu có bạn bè j ko
Tả Kỳ Hàm
Đâu sao ko thấy đi chung với cậu
Dương Bác Văn
Ra nước ngoài hết rồi
Tả Kỳ Hàm
Vui thật đó tớ chẳng có ai là bạn cả
Tả Kỳ Hàm
À làm bạn với bệnh viện cũng vui//Cười//
Dương Bác Văn
Ăn đi còn lên lớp
Tả Kỳ Hàm
Này sách có j thú vị lắm à
Tả Kỳ Hàm
cậu ngắm nó suốt vậy
Dương Bác Văn
Nó giúp tôi vui
Tả Kỳ Hàm
*Thú vui của học bá à*
Tả Kỳ Hàm
Này đừng ngắm nó nữa ngắm tớ này
Dương Bác Văn
Cậu thì có gì ?
Tả Kỳ Hàm
Tui làm cậu cười
:ê thằng mọt sách ra về gặp tao
Tả Kỳ Hàm
Này cậu định để như này đến bao h
Tả Kỳ Hàm
Ít nhất cũng lên phản kháng đi chứ
Dương Bác Văn
Bám theo tôi hoài vậy
Tả Kỳ Hàm
Này ngoài học ra cậu còn làm j khác ko
Tả Kỳ Hàm
Vậy nhảy cho tôi xem đi
Dương Bác Văn
Quay về thế giới của câụ đi
Tả Kỳ Hàm
Về đó đc j với 4 bức tường à
Dương Bác Văn
Người nhà sẽ chăm sóc cậu tốt hơn
Tả Kỳ Hàm
Haha, cậu yên tâm họ bận lắm chẳng có thời gian cho tôi đâu
Tả Kỳ Hàm
Ném tiền đấy để tôi tự sinh tự diệt là xong nghĩa vụ mà
Cứ thế Tả Kỳ Hàm tìm cách bắt chuyện với Dương Bác Văn nhưng người này ít nói quá đưa cậu chuyện vào ngõ cụt hoài
1 ngày chạy nhảy như thế năng lượng Tả Kỳ Hàm cũng hết lại bị cơn sốt hành hạ
Còn bướng ko nói cho Dương Bác Văn biết đến mức mê sảng làm Dương Bác Văn hoảng 1 trận
Tả Kỳ Hàm
Ba.. mẹ.. anh.. chị.. xin. lỗi..
Tả Kỳ Hàm
Đáng nhẽ ra.. con.. ko lên tồn tại..
Tả Kỳ Hàm
Con.. biết mình là gánh nặng.
nhưng.. đừng bỏ.. con.. đc.. ko..
Tả Kỳ Hàm
Quay.. đầu lại nhìn.. con.. này..
Dương Bác Văn
Ngoan nào ngủ đi tôi ở đây
Tả Kỳ Hàm
Đừng bỏ.. đi.. mà..
Dương Bác Văn
Không đi đâu hết tôi ở đây
Tả Kỳ Hàm
Con.. xin.. lỗi..
Dương Bác Văn
Cậu ko có lỗi ngủ đi
Mãi đến rạng sáng Tả Kỳ Hàm mới ngừng có lẽ vì quá mệt còn Dương Bác Văn kiên nhẫn từng tý dỗ Tiểu Mít Ước kia vào giấc
Bản thân cũng chẳng ngủ thêm đc chút gì
3
Tả Kỳ Hàm
Kỳ lạ thật đó ngày thứ 3 rồi tớ chx vào viện giỏi ko
Dương Bác Văn
Giỏi mệt thì bảo tôi
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn tớ muốn ăn kem
Dương Bác Văn
Đang bệnh ăn uống cái gì
Tả Kỳ Hàm
Đi mà ~
Văn Văn~
Một lát sau Tả Kỳ Hàm cầm kem trên tay nhưng kem này làm từ kẹo ko lạnh ko tan đc
Tả Kỳ Hàm
Tớ muốn ăn kem thật cơ mà
Dương Bác Văn
Đây là gì//Chỉ cây kem//
Nói rồi Tả Kỳ Hàm tức dậm chân đi trước ko thèm đợi Dương Bác Văn nữa
Dương Bác Văn
Đừng giận nữa
Tả Kỳ Hàm
Hừ//quay mặt đi//
Dương Bác Văn
Tôi đi cho người khác à
Tả Kỳ Hàm
//Cầm lấy bánh//
Dương Bác Văn
//Cầm tay Tả Kỳ Hàm//
Dương Bác Văn
Cậu rạch tay?
Tả Kỳ Hàm
Đừng bỏ tớ mà. ...
Dương Bác Văn
//Trên tay cầm túi thuốc//
Dương Bác Văn
Khóc cái gì ?
Tả Kỳ Hàm
Tớ tưởng cậu bỏ tớ rồi
Dương Bác Văn
Lần sau bỏ luôn
Dương Bác Văn
đưa cái tay ra đây
Dương Bác Văn
Cái thân cậu ko thương ai thương hả
Dương Bác Văn
Mơ đi cái gì cũng có
Hôm nay một ngày chẳng nắng nhưng gió rất lớn họ cũng bỏ Dương Bác Văn vào 1 ngày như vậy
Trương Quế Nguyên
Hi tôi là học sinh mới từ Anh chuyển về mong đc giúp đỡ nhiều
Trương Quế Nguyên
Tôi tên Trương Quế Nguyên
Trương Hàm Thụy
Tôi tên Trương Hàm Thụy đi cùng cậu ấy
Dương Bác Văn
//Làm rớt bút//
Dương Bác Văn
À ko sao lơ đãng thôi
Trương Hàm Thụy
Bọn em ngồi cùng Dương Bác Văn đc ko ạ
Trương Hàm Thụy
Có quen biết từ trước ạ
Tả Kỳ Hàm
ko muốn cậu ấy ngồi cùng cậu
Trương Quế Nguyên
Hi lâu rồi ko gặp
Trương Quế Nguyên
Lạnh lùng thế à
Trương Hàm Thụy
Quế Quế ra chơi nói sau
Trương Hàm Thụy
Mấy năm nay sống có tốt ko
Trương Quế Nguyên
lâu rồi ko gặp chảnh lên rồi à
Dương Bác Văn
Cho cậu Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ủa lấy đâu ra vậy
Dương Bác Văn
//Đẩy 2 ly cho Trương Hàm Thụy//
Dương Bác Văn
//Uống thuốc//
Dương Bác Văn
//Sờ trán Tả Kỳ Hàm//
Tả Kỳ Hàm
Ko ổn sẽ bảo cậu
Trương Quế Nguyên
Mấy ngày nữa Trần Tuấn Minh, Trần Dịch Hằng sẽ về
Trương Quế Nguyên
Hờ hững vậy à cái đuôi sắp về chẳng thấy vui j nhỉ
Trương Quế Nguyên
Cậu cứ bênh mãi thế
Trương Hàm Thụy
Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Rồi rồi ko nói nữa là đc chứ gì
Dương Bác Văn
Biết phòng ktx chx
Trương Hàm Thụy
Rồi tý dọn đồ vào thôi
Tả Kỳ Hàm
Có vẻ cậu ko thik họ lắm nhỉ
Tả Kỳ Hàm
Tớ cảm thấy cái cậu Quế Nguyên gì đó nói chuyện kì ghê
Dương Bác Văn
Toàn ác ý phải ko
Dương Bác Văn
Chẳng sao cả
Dương Bác Văn
Sắp tới lại ồn ào mệt thật
Tả Kỳ Hàm
Cậu còn có tớ mà//cười//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play