[ĐN HARRYPOTTER] Oan Gia Ngõ Hẹp!
Chương 1: Oan Gia Từ Chuyến Tàu
Tiếng còi vang lên giữa sân ga 9¾, báo hiệu chuyến tàu tốc hành sắp rời khỏi London. Năm học mới tại Howarts sắp bắt đầu — năm nhất của một hành trình dài mà chẳng ai biết sẽ thay đổi thế giới phù thủy mãi mãi.
Hermione Granger siết chặt tay mẹ — bà Granger — trước khi bước lên tàu. Cô bé tóc xù ôm khư khư cuốn Lịch sử Hogwarts, ánh mắt sáng rực vì háo hức.
Đa nhân vật
“Con chắc chắn sẽ làm tốt,” mẹ cô mỉm cười.
Hermione Granger
gật đầu thật mạnh.
Trên tàu, cô nhanh chóng gặp lại hai cậu bạn vừa quen: Harry và Ron.
Ron Weasley — cậu bé tóc đỏ đến từ một gia đình thuần phù thủy đông anh chị em — đang loay hoay với con chuột Scabbers.
Harry Potter — cậu bé nổi tiếng với vết sẹo hình tia chớp — vẫn còn hơi ngượng ngùng trước ánh nhìn tò mò của những người xung quanh.
Hermione nghiêm túc chỉnh lại cà vạt đồng phục.
Hermione Granger
“Các cậu nên thay áo choàng trước khi tàu đến nơi. Và mình nghĩ mình đã đọc gần hết sách giáo khoa rồi.”
Harry Potter — cậu bé nổi tiếng với vết sẹo hình tia chớp — vẫn còn hơi ngượng ngùng trước ánh nhìn tò mò của những người xung quanh.
Hermione nghiêm túc chỉnh lại cà vạt đồng phục.
Ron Weasley
Ron tròn mắt. “Gần hết á?”
Cửa toa tàu bỗng mở ra. Một cậu bé tóc bạch kim, dáng đi đầy tự tin bước vào. Theo sau là hai người bạn: Blaise Zabini và Pansy Parkinson.
Draco Malfoy
“À,” cậu ta cất giọng kéo dài, “Tao nghe nói Harry Potter cũng ở toa này.”
Hermione khẽ nhíu mày khi thấy ánh mắt cậu ta lướt qua cô như thể cô vô hình.
Draco Malfoy
“Tao là Draco Malfoy,” cậu ta nói, chìa tay về phía Harry. “Nếu mày biết chọn bạn, tao có thể giúp cậu tránh giao du với… những người không xứng tầm.”
Ron đỏ mặt vì tức giận. Hermione lập tức lên tiếng:
Hermione Granger
“Thật lịch sự khi đánh giá người khác ngay lần đầu gặp mặt đấy.”
Draco liếc cô, nhếch môi.
Draco Malfoy
“Và thật ồn ào khi xen vào chuyện không liên quan đến mình.”
Không khí trong toa tàu chợt căng như dây đàn.
Harry Potter
Harry rụt tay lại. “Mình nghĩ mình có thể tự chọn bạn.”
Draco Malfoy
Ánh mắt xám của Draco thoáng lạnh đi. “Tùy mày.”
Cửa đóng lại. Hermione thở hắt ra.
Ron Weasley
Ron lầm bầm: “Đúng là đồ chồn bạc tự cao.”
Hermione không nói gì, nhưng trong lòng cô ghi nhớ cái tên đó.
Tại Đại Sảnh Đường của Hogwarts, những ngọn nến bay lơ lửng trên trần nhà như bầu trời sao.
Hermione gần như nín thở vì choáng ngợp.
Giáo sư Minerva McGonagall đọc danh sách học sinh năm nhất. Khi đến lượt Draco Malfoy, chiếc Nón Phân Loại vừa chạm đầu đã hô lớn:
Tiếng vỗ tay vang lên từ bàn Nhà Rắn.
Minerva McGonagall
“Hermione Granger!”
Hermione bước lên. Tim cô đập thình thịch. Chiếc nón khẽ thì thầm:
Đa nhân vật
“Thông minh, tham vọng… nhưng lòng dũng cảm cũng rất mạnh mẽ. Tốt hơn hết là… GRYFFINDOR!”
Bàn Nhà Sư Tử bùng nổ tiếng reo hò.
Ron và Harry cười rạng rỡ.
Từ bàn Nhà Rắn, Draco Malfoy nhìn sang, ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên lẫn thách thức.
Những ngày học đầu tiên nhanh chóng chứng minh rằng Hermione thực sự xuất sắc. Trong giờ Độc dược của giáo sư Severus Snape, cô trả lời chính xác mọi câu hỏi.
Draco, ngồi bàn bên kia phòng, khó chịu khi thấy giáo sư Snape — vốn nổi tiếng thiên vị Nhà Rắn — không thể bắt lỗi cô.
Giờ học Bay với giáo sư Rubeus Hagrid (theo chương trình năm nhất là thầy dạy Chăm sóc Sinh vật Huyền bí sau này, còn Bay là với Madam Hooch) khiến cả lớp nhốn nháo. Khi Neville gặp sự cố, Draco cười lớn — và bị Harry đối đầu ngay giữa sân.
Từ hôm đó, mối quan hệ giữa hai Nhà gần như đóng băng.
Nhưng điều khiến Draco khó chịu nhất không phải Harry.
Cô luôn phản bác lại cậu trong lớp, luôn đạt điểm cao hơn, luôn có cách nói chuyện khiến cậu không thể bắt bẻ. Và mỗi lần hai ánh mắt chạm nhau — đó không chỉ là sự khinh ghét.
Một tia lửa nhỏ mà cả hai đều không muốn thừa nhận.
Hermione từng nghĩ Draco chỉ là một cậu bé kiêu ngạo bị nuông chiều.
Draco từng nghĩ Hermione chỉ là một “con nhà Muggle” quá tham vọng.
Nhưng họ chưa biết rằng, từ năm nhất cho đến những năm tháng đen tối khi Voldemort trở lại, số phận sẽ nhiều lần đẩy họ vào cùng một lối đi hẹp.
Oan gia ngõ hẹp — có lẽ — đã bắt đầu ngay từ khoảnh khắc chiếc tàu rời khỏi sân ga ấy.
Chương 2: Con Quỷ Trong Nhà Vệ Sinh Nữ
Những tuần đầu tiên tại Hogwarts trôi qua với hàng núi bài tập và những cuộc ganh đua không hồi kết giữa hai Nhà.
Hermione Granger nhanh chóng trở thành học sinh nổi bật nhất năm nhất. Cô luôn giơ tay đầu tiên trong lớp Biến hình của Minerva McGonagall, thuộc lòng từng công thức trong lớp Bùa chú, và không hề sợ ánh nhìn lạnh lẽo của Severus Snape trong giờ Độc dược.
Điều đó khiến Draco Malfoy khó chịu.
Draco Malfoy
“Con nhỏ đó nghĩ mình là ai chứ?” Draco lầm bầm với Blaise Zabini khi thấy Hermione lại được cộng điểm cho Gryffindor.
Blaise Zabini
“Ít nhất cô ta không cố gây chú ý,” Blaise nhún vai.
Draco liếc sang bàn Nhà Sư Tử.
Hermione đang giải thích điều gì đó cho Harry và Ron. Cô nói nhanh, ánh mắt sáng rực, mái tóc xù khẽ lay theo từng cử động.
Cậu quay đi, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác khó gọi tên.
Đại Sảnh Đường được trang trí bằng những quả bí ngô khổng lồ và đàn dơi bay lượn trên trần. Nhưng trước bữa tiệc, một sự việc đã xảy ra.
Trong giờ Bùa chú, Ron buột miệng chê Hermione là “biết tuốt” khi nghĩ rằng cô không nghe thấy. Nhưng cô nghe thấy.
Hermione chạy khỏi lớp, nước mắt lăn dài.
Draco vô tình nhìn thấy cảnh đó ở hành lang. Cậu khựng lại một giây — rồi quay đi, tự nhủ rằng điều đó không liên quan đến mình.
Cho đến khi tiếng cửa Đại Sảnh bật mở.
Giáo sư Albus Dumbledore đứng dậy. Nhưng người xông vào trước là giáo sư Quirrell, hét lên:
Đa nhân vật
“Quỷ khổng lồ trong hầm ngục!”
Harry và Ron chợt nhớ ra Hermione vẫn còn ở nhà vệ sinh nữ tầng dưới.
Draco nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện của họ — và hiểu ngay điều đó có nghĩa là gì.
Và Hermione đang ở một mình.
Cậu siết chặt tay. Lý trí bảo cậu mặc kệ. Nhưng chân lại vô thức bước theo hướng khác với dòng học sinh Nhà Rắn.
Trong nhà vệ sinh nữ, Hermione vừa kịp nhận ra sự nguy hiểm thì cánh cửa đã bật tung.
Con troll khổng lồ xuất hiện — thân hình đồ sộ, cây chùy nặng nề quét ngang làm vỡ tan bồn rửa.
Hermione cố giữ bình tĩnh.
Hermione Granger
“Wingardium Leviosa!” — nhưng giọng cô run lên.
Đúng lúc đó, Harry và Ron xông vào.
Draco đứng ngoài cửa vài giây — rồi bước vào, khẽ rít:
Draco Malfoy
“Các người điên thật rồi.”
Trận chiến diễn ra hỗn loạn. Ron thành công dùng câu thần chú nâng cây chùy của troll lên cao — và nó rơi thẳng xuống đầu con quái vật.
Con troll đổ sầm xuống sàn.
Hermione thở dốc. Draco đứng dựa vào tường, tim đập mạnh hơn bao giờ hết.
Giáo sư McGonagall và giáo sư Snape nhanh chóng xuất hiện.
Hermione — theo đúng nguyên tác — nói dối rằng mình tự đi tìm troll vì đã đọc về chúng, và Harry cùng Ron chỉ đến cứu cô.
Cậu có thể nói ra rằng mình cũng có mặt. Có thể khiến Gryffindor bị trừ thêm điểm.
Snape nhìn Draco một giây đầy nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm.
Tối đó, khi mọi chuyện đã lắng xuống, Hermione bắt gặp Draco ở hành lang.
Hermione Granger
“Cậu theo chúng tôi vào đó,” cô nói khẽ.
Draco Malfoy
Draco khoanh tay. “Tao chỉ đi nhầm đường.”
Hermione Granger
“Cậu không phải kiểu người đi nhầm đường.”
Ánh mắt họ chạm nhau dưới ánh đuốc lập lòe.
Draco Malfoy
“Đừng hiểu lầm,” Draco lạnh giọng. “Tao không cứu mày.”
Hermione Granger
Hermione nhếch môi nhẹ. “Tôi cũng không nhờ.”
Hai người quay lưng bước về hai hướng khác nhau.
Nhưng từ hôm đó, giữa họ không chỉ còn là sự khinh ghét đơn thuần.
Ở nơi sâu thẳm trong lâu đài, con chó ba đầu canh giữ một vật bí ẩn. Và khi năm học tiếp diễn, mọi chuyện sẽ dẫn đến Hòn đá Phù thủy — nơi Harry Potter sẽ đối mặt với kẻ đứng sau tất cả, kẻ phục vụ cho Voldemort.
Nhưng với Hermione và Draco…
Oan gia ngõ hẹp không còn chỉ là va chạm ngẫu nhiên.
Mà là hai con đường — dù cố tránh — vẫn đang dần giao nhau.
Chương 3: Bí Mật Sau Cánh Cửa Cấm
Mùa đông phủ trắng khuôn viên Hogwarts. Tuyết rơi dày trên tháp cao, còn bên trong lâu đài, những bí mật dần lộ diện.
Sau đêm Halloween, mối quan hệ giữa Hermione, Harry và Ron trở nên gắn bó hơn bao giờ hết.
Hermione không còn chỉ là “cô bé biết tuốt” — mà là bạn của họ.
Cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy. Nhưng mỗi lần Hermione phát biểu trong lớp, ánh mắt xám bạc ấy luôn dừng lại lâu hơn một nhịp.
Fluffy và cánh cửa bị khóa
Một lần bị Filch truy đuổi vì ra ngoài ban đêm, Harry, Ron và Hermione vô tình phát hiện căn phòng có con chó ba đầu khổng lồ — Fluffy — đang canh giữ một cánh cửa sập.
Draco biết chuyện này sớm hơn họ một chút.
Cậu đã nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa giáo sư Rubeus Hagrid và một người lạ mặt trong quán Ba Cây Chổi. Tò mò — và có phần muốn tìm điểm yếu của Harry — Draco âm thầm theo dõi.
Nhưng khi thấy Hermione đứng trước cánh cửa ấy, tay run run giữ chặt đũa phép, cậu cảm thấy khó chịu.
Draco Malfoy
“Mày đúng là không biết sợ?” Draco nói nhỏ khi bất ngờ xuất hiện sau lưng cô trong thư viện.
Hermione Granger
Hermione giật mình. “Cậu theo dõi tôi?”
Draco Malfoy
“Đừng tự đề cao thế.” Draco hạ giọng. “Thứ sau cánh cửa đó không phải trò đùa.”
Hermione Granger
Hermione nheo mắt. “Cậu biết gì?”
Draco im lặng vài giây. Cậu nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của giáo sư Severus Snape khi đi ngang qua hành lang tầng ba.
Draco Malfoy
“Chỉ là lời khuyên,” cậu nói khẽ. “Đừng xen vào chuyện không thuộc về Gryffindor.”
Hermione Granger
Hermione khẽ bật cười. “Vậy thì cậu cũng nên tránh xa. Đây không phải chuyện của Slytherin.”
Lần này, Draco không đáp lại.
Khi Hagrid bí mật nuôi một con rồng Na Uy tên Norbert, Hermione là người giúp Harry và Ron tra cứu cách xử lý.
Draco phát hiện ra và lập tức báo cho giáo sư McGonagall — đúng như nguyên tác.
Nhưng đêm chuyển Norbert lên tháp Thiên văn, mọi chuyện không diễn ra như Draco mong đợi.
Cậu không ngờ Hermione cũng có mặt.
Khi cả hai cùng bị bắt quả tang và bị trừ điểm nặng, Draco nhìn sang cô.
Hermione tái mặt khi bảng điểm Nhà Sư Tử tụt thảm hại.
Nhưng nụ cười không thành.
Cậu không hiểu vì sao cảm giác chiến thắng lại nhạt nhẽo đến vậy.
Khi Harry phát hiện ra giáo sư Quirrell đang âm mưu đánh cắp Hòn đá để phục vụ cho Voldemort, bộ ba quyết định hành động.
Draco không biết toàn bộ kế hoạch.
Nhưng cậu nhận ra điều gì đó sắp xảy ra khi thấy Hermione vội vã chạy qua hành lang đêm đó.
Draco Malfoy
“Này, Granger!” cậu gọi khẽ.
Draco Malfoy
“Nếu mày đang làm chuyện ngu ngốc…” Draco nói, giọng thấp hơn thường lệ, “…thì ít nhất cũng phải sống sót để tiếp tục tranh cãi với tao.”
Hermione khựng lại một giây.
Hermione Granger
“Cảm ơn vì lời động viên,” cô đáp, nửa mỉa mai, nửa chân thành.
Đêm đó, Harry đối mặt với Quirrell và linh hồn Voldemort. Hòn đá Phù thủy bị phá hủy, đúng như diễn biến vốn có.
Draco chỉ biết chuyện vào sáng hôm sau.
Khi nhìn thấy Hermione vẫn bình an ngồi ở bàn Nhà Sư Tử, cậu mới thở ra nhẹ nhõm — dù không ai nhận ra.
Nhà Slytherin suýt giành Cúp Nhà, cho đến khi giáo sư Albus Dumbledore trao điểm cuối cùng cho Harry, Ron, Hermione và Neville.
Draco siết chặt tay khi cờ Nhà Sư Tử tung bay trên trần Đại Sảnh.
Hermione vô tình bắt gặp ánh mắt cậu bên kia bàn.
Harry chưa biết hành trình phía trước sẽ còn nguy hiểm hơn — với Phòng chứa Bí mật, Tử Thần Thực Tử, và cuộc trở lại của Voldemort.
Hermione chưa biết trái tim mình sẽ nhiều lần dao động giữa lý trí và cảm xúc.
Cậu chưa biết rằng cô gái Nhà Sư Tử ấy sẽ trở thành điểm yếu lớn nhất của mình.
Oan gia ngõ hẹp — mới chỉ bắt đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play