Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Doctor X Player][Harley Sawyer X Player]PoppyPlaytime Những Mẫu Truyện Nhỏ Của Famdom Poppyplaytime

MẪU TRUYỆN THỨ NHẤT [HAWLEY SAWYER X PLAYER]

tác giả
tác giả
đây là những bộ truyện nhỏ về otp doctor x player
tác giả
tác giả
Lâu lâu tui sẽ làm về otp khác nhưng otp chính vẫn sẽ là doctor x player và hawley sawyer x player nha
tác giả
tác giả
Nói trước là bộ này chiếm hữu à nha =)
tác giả
tác giả
và bây giờ mik sẽ đến với hawley sawyer x player nha
tác giả
tác giả
Chap sau mik mới làm doctor x player nha , doctor với hawley sawyer cùng 1 người mà lo j =) Chap này ko có 18+ đâu
tác giả
tác giả
Có thể nói trong phần này hawley sawyer bị cụt tay nha thay vào đó là cánh tay cơ khí
vô truyện
-----------------------------------------
.
.
.
Trong một nhà máy bỏ hoang mang tên : Poppy Playtime
Tiếng ủng cao su nện trên sàn gạch men vỡ vụn là âm thanh duy nhất vang vọng trong hành lang tối tăm của khu hành chính. Player siết chặt tay cầm GrabPack, ánh đèn pin le lói quét qua những tấm poster Huggy Wuggy đã rách nát.
Cậu dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát có gắn bảng tên bằng đồng đã xỉn màu
Hawley Sawyer – Giám sát nhân sự
Player
Player
Hawley Sawyer... // cậu thì thầm//
Cái tên này không có trong danh sách những người mất tích mà cậu biết, nhưng nó lại xuất hiện dày đặc trong các tài liệu mật gần đây
Cậu vừa bước vào phòng, một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi, không phải mùi rỉ sét hay nhựa cao su, mà là mùi gỗ đàn hương cũ kỹ và mùi thuốc súng. Đột nhiên, cánh cửa sau lưng "RẦM" một tiếng đóng cửa sầm lại
???
???
Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ? Một con chuột nhắt lại lạc vào tổ mèo ?
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên từ góc tối của căn phòng. Từ chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, một bóng người cao lớn đứng dậy. Ánh đèn pin của Player run rẩy soi lên. Đó là một người đàn ông, đôi mắt anh ta rực lên sắc đỏ của những vi mạch điện tử, nhưng ánh nhìn lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm của con người
Hawley Sawyer. Anh ta không phải là quái vật, nhưng cũng chẳng còn là người.
Player lùi lại, GrabPack giơ lên phòng thủ, nhưng Hawley chỉ cười nhạt. Bước chân anh ta nhẹ tênh, không phát ra tiếng động dù cơ thể mang theo những bộ phận kim loại nặng nề
harley sawyer
harley sawyer
Đừng phí sức. Nếu tôi muốn cậu chết, cậu đã nằm chung với lũ đồ chơi ngoài kia từ lâu rồi
Bất ngờ, từ trần nhà, một cánh tay dài ngoằng của Mommy Long Leg lao xuống định chộp lấy Player. Chỉ trong chớp mắt, Hawley rút một thanh đoản kiếm từ thắt lưng, vung một đường sắc lẹm. Tiếng thét chói tai vang lên, con quái vật rút lui vào bóng tối
Hawley thu kiếm, tiến sát lại gần Player. Khoảng cách gần đến mức Player có thể cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ lớp da nhợt nhạt của anh. Anh đưa bàn tay đeo găng da vuốt nhẹ lên gò má đang run rẩy của cậu
harley sawyer
harley sawyer
Nghe này, Player. Ở đây, tôi là luật lệ. Muốn sống sót để tìm sự thật? Vậy thì bám sát lấy tôi
Cái nắm tay của Hawley không hề thô bạo, nó chắc chắn và mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa nơi địa ngục này. Player nhìn vào đôi mắt đỏ ấy, chợt nhận ra mình không còn đường lui.
-----------------------------------------
Cậu và anh trú ẩn trong một căn hầm nhỏ dưới sàn nhà máy. Hawley đang ngồi cặm cụi sửa lại một đoạn dây điện bị đứt trên cánh tay cơ khí của mình. Player quan sát anh, sự tò mò vượt qua nỗi sợ
Player
Player
Tại sao anh lại ở đây? Tại sao anh không rời đi khi mọi thứ sụp đổ?
harley sawyer
harley sawyer
//Hawley dừng tay, ánh mắt anh tối sầm lại// Rời đi? Tôi là một phần của nơi này. Họ đã cải tạo tôi, biến tôi thành lính gác cho những bí mật bẩn thỉu của họ. Tôi không còn nơi nào để về.
Player
Player
//Player tiến lại gần, ngập ngừng đặt bàn tay mình lên bàn tay kim loại lạnh lẽo của anh//Anh vẫn là con người, Hawley. Tôi cảm nhận được...
Hawley khựng lại. Đã bao lâu rồi không có ai gọi tên anh bằng một giọng điệu dịu dàng như thế? Anh xoay tay lại, đan những ngón tay mình vào tay Player, siết nhẹ.
harley sawyer
harley sawyer
Cậu quá ngây thơ. Sự ấm áp của cậu... nó chỉ khiến tôi muốn giam cầm cậu ở đây mãi mãi, để thế giới thối nát kia không thể chạm vào cậu được nữa...
Hơi thở của cả hai hòa quyện trong không gian chật hẹp. Một cảm giác căng thẳng không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ tình cảm méo mó đang bắt đầu nảy mầm giữa đống đổ nát của nhà máy Poppy Playtime
skip đoạn hawley dẫn player đến một căn hầm
Trong căn hầm mờ ảo, Hawley dẫn Player đến trước một dãy màn hình cũ kỹ. Anh chạm tay vào bảng điều khiển, những thước phim đen trắng hiện ra: đó là cảnh Hawley khi còn là một con người hoàn chỉnh, một giám sát viên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Nhưng rồi, những hình ảnh về sự kiện giờ vui vẻ hiện lên, tiếng thét của anh vang vọng qua loa khiến Player phải bịt tai lại.
harley sawyer
harley sawyer
Họ nói đó là một sự thăng tiến của công ty nhà máy //Hawley cười cay đắng, đôi mắt đỏ rực lên đầy phẫn nộ//
Player nhìn vào tấm lưng đầy những vết sẹo của Hawley. Không kiềm chế được, Player bước tới, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau. Gương mặt áp vào tấm lưng lạnh lẽo, Player thầm thì
Player
Player
Tôi xin lỗi... đáng lẽ anh không phải chịu đựng điều này
Cơ thể Hawley cứng đờ. Đã rất lâu rồi, anh mới biết cảm giác được vỗ về. Anh xoay người lại, ghì chặt Player vào lòng như thể sợ rằng nếu buông ra, hình bóng này sẽ tan biến như một ảo ảnh
đột nhiên Một hệ thống báo động bất ngờ vang lên cắt ngang bầu không khí ấm áp này, toàn bộ nhà máy rung chuyển. Prototype đang ráo riết truy tìm những kẻ sống sót. Hawley nhanh chóng kéo Player vào một kho chứa đồ chơi chật hẹp, ép sát cơ thể họ vào tường.
Không gian tối tăm và nhỏ hẹp khiến hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau. Player có thể nghe thấy tiếng nhịp đập bên trong lồng ngực của Hawley, hòa cùng nhịp tim đập nhanh của chính mình
harley sawyer
harley sawyer
Đừng cử động// Hawley thì thầm sát tai Player, giọng nói trầm thấp đầy vẻ kìm nén//
Trong bóng tối, đôi mắt đen của anh khóa chặt lấy đôi môi của Player. Không còn là sự bảo vệ đơn thuần, ánh mắt ấy chứa đựng một sự khao khát mãnh liệt. Hawley đưa tay nâng cằm Player lên, ngón tay cái vuốt nhẹ qua môi cậu
harley sawyer
harley sawyer
Cậu là thứ duy nhất còn sót lại khiến tôi cảm thấy mình vẫn là một con người//anh nói, giọng khàn đặc//
harley sawyer
harley sawyer
tôi không muốn cứu thế giới này , tôi chỉ muốn giữ cậu lại làm của riêng tôi thôi...
Và rồi, trong khoảnh khắc tử thần đang lảng vảng ngoài cửa, Hawley cúi xuống, đánh cắp một nụ hôn nồng cháy. Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, nó mang theo sự chiếm hữu, sự tuyệt vọng và cả tình yêu điên cuồng của một kẻ đã bị bỏ rơi quá lâu
Sau nụ hôn ấy, thái độ của Hawley thay đổi hoàn toàn. Anh không còn muốn dẫn Player đi tìm lối thoát nữa. Anh bắt đầu khóa chặt các cửa ra vào và phá hủy các bản đồ
Player
Player
Tại sao anh lại làm vậy, Hawley? Chúng ta cần phải rời khỏi đây!//cậu hốt hoảng khi thấy anh bẻ gãy chiếc chìa khóa vạn năng//
Hawley tiến lại gần, bóng người cao lớn che khuất ánh sáng le lói. Anh nắm lấy cổ tay Player, lực tay hơi mạnh khiến cậu khẽ rên rỉ
harley sawyer
harley sawyer
Rời đi? Để cậu trở về cái thế giới đầy rẫy sự dối trá kia sao? Ở đó cậu chỉ là một kẻ vô danh. Ở đây... cậu là tất cả của tôi! //Anh dùng một sợi dây cáp nhỏ, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, buộc cổ tay Player lại với nhau//
harley sawyer
harley sawyer
Tôi sẽ xây dựng một vương quốc cho riêng hai ta trong đống đổ nát này. Không ai có thể làm hại cậu, và cậu... cũng sẽ không bao giờ rời bỏ tôi
Player nhìn vào gương mặt vừa yêu thương vừa điên rồ của Hawley, lòng thắt lại. Tình yêu của anh giống như một cái lồng vàng, và cậu chính là chú chim bị giam cầm
----------------------------------------
Player bị giam trong phòng làm việc cũ của Hawley, giờ đây đã được anh gia cố bằng những tấm thép dày. Hawley chăm sóc Player rất chu đáo, anh mang đến những món đồ ăn đóng hộp cuối cùng và những món đồ chơi cổ điển để làm vui lòng cậu . Nhưng mỗi khi Player nhắc đến việc ra ngoài, ánh mắt anh lại trở nên sắc lạnh.
harley sawyer
harley sawyer
Ngoài kia chỉ có cái chết và Prototype !//anh vừa nói vừa dùng kìm chỉnh sữa lại bộ GrabPack của Player//
Nhưng thực chất là để vô hiệu hoá chức năng kéo dây tầm xa của GrabPack
harley sawyer
harley sawyer
Chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới thực sự sống
Player nhìn Hawley đang quỳ dưới chân mình, tỉ mỉ lau sạch đôi ủng cho mình. Anh giống như một hiệp sĩ trung thành, nhưng cũng là một cai ngục đáng sợ. Khi anh ngước lên, Player thấy sự thành khẩn đến điên rồ trong mắt anh. Cậu biết mình phải chạy trốn, không phải vì ghét anh, mà vì nếu ở lại, cả hai sẽ cùng lún sâu vào sự điên loạn này
Lợi dụng lúc Hawley phải đi xử lý một đám Mini Huggie đang quấy phá hệ thống thông hơi, Player dùng một mảnh kim loại nhọn đã giấu sẵn để cạy khóa cửa. Với trái tim đập liên hồi,cậu lao ra hành lang.
Nhà máy về đêm như một mê cung đầy rẫy cạm bẫy. Player chạy thục mạng qua Game Station, hướng về phía cửa thoát hiểm phía Tây. Đột nhiên, hệ thống loa phóng thanh vang lên tiếng rè rè, rồi giọng nói của Hawley vang lên, run rẩy và phẫn nộ
harley sawyer
harley sawyer
Em đang đi đâu vậy, cục cưng của tôi? Em định bỏ rơi tôi như cách họ đã làm sao?
Tiếng bước chân nặng nề vang lên dồn dập phía sau. Hawley không còn điềm tĩnh nữa, anh lao đi trên các thanh xà gồ với tốc độ của một con thú săn mồi. Player vấp ngã ngay trước cửa sập, và khi quay lại, bóng đen của Hawley đã bao trùm lấy cậu. Anh không đánh, không mắng, mà chỉ ôm chặt lấy Player từ phía sau, vùi mặt vào cổ cậu, tiếng thở dốc đầy đau đớn
harley sawyer
harley sawyer
Đừng đi... làm ơn... đừng bắt tôi phải trở lại thành một con quái vật cô độc// giọng anh run rẩy như sắp khóc//
Khi cả hai đang giằng co, một cánh tay xương xẩu bằng kim loại khổng lồ bất ngờ đâm xuyên qua trần nhà. The Prototype đã tìm thấy họ. Mục tiêu của nó là bộ phận cốt lõi trong ngực Hawley và sự sống của Player
Trong khoảnh khắc sinh tử, Hawley đẩy mạnh Player vào đường ống thoát hiểm.
harley sawyer
harley sawyer
CHẠY ĐI! NHANH LÊN!
Player
Player
//Player sững sờ// Còn anh thì sao?
Hawley đứng chắn trước lối vào, rút thanh đoản kiếm ra, toàn bộ hệ thống cơ khí trên tay anh tỏa ra ánh sáng đỏ rực lửa. Anh quay lại nhìn Player lần cuối, ánh mắt không còn sự chiếm hữu điên cuồng, mà chỉ còn sự thanh thản
harley sawyer
harley sawyer
Tôi đã giam giữ em quá lâu rồi. Bây giờ... tôi sẽ là lối thoát của em...
Trận chiến nổ ra dữ dội. Hawley dùng chính cơ thể mình để ngăn cản những xúc tu của Prototype, tạo cơ hội cho Player bò ra ngoài. Tiếng kim loại va chạm và tiếng thét của Hawley là thứ cuối cùng Player nghe thấy trước khi rơi xuống hầm rác dẫn ra bên ngoài nhà máy.
-----------------------------------------
...
Player tỉnh dậy giữa bãi tuyết trắng xóa bên ngoài nhà máy Poppy Playtime . Nhà máy sau lưng cậu giờ đây chìm trong khói lửa và những tiếng đổ vỡ. cậu đc tự do, nhưng lồng ngực lại đau thắt như bị ai bóp nghẹt.
Player nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn dính một chút máu của Hawley. Cậu không chạy đi. Player đứng dậy, nhìn vào cánh cổng sắt đã sụp đổ
Player
Player
Anh đã cứu tôi... vậy nên tôi sẽ không để anh lại đó một mình với đống đổ nát đó ...
Player nhặt một thanh sắt nhọn, siết chặt lấy chiếc GrabPack hỏng. Cậu không quay về thị trấn. Cậu quay ngược trở lại vào đống đổ nát. Cậu biết Hawley vẫn còn sống, ở đâu đó dưới tầng sâu kia, và lần này, cậu sẽ không phải là kẻ bị giam cầm, mà là người đi tìm lại mảnh linh hồn đã cứu rỗi mình
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bóng dáng Player dần mất hút vào bóng tối của nhà máy.Nơi tình yêu sẽ hồi sinh từ đống tro tàn.
Sau trận chiến với Prototype, khu vực hầm mỏ của Playtime Co. trở nên im lìm một cách đáng sợ. Player tìm thấy Hawley trong một căn phòng máy phát điện bị bỏ hoang. Anh nằm đó, một nửa cánh tay cơ khí đã bị xé toạc, những sợi dây điện hở hang chớp tắt những tia lửa yếu ớt. Có vẻ ... Prototype đã tha cho anh...
Nhưng khi thấy Player quay lại, đôi mắt đen đã mờ đục của anh chợt lóe sáng
harley sawyer
harley sawyer
Em... tại sao...//Giọng anh run rẩy, đầy sự không tin nổi//
Player không trả lời, chỉ im lặng ngồi xuống cạnh anh, dùng những kỹ năng sửa chữa học được bấy lâu để nối lại những mạch điện quan trọng nhất. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của Hawley và tiếng kim loại chạm nhau lách cách
Player
Player
Tôi đã nói rồi// Player khẽ nói, tay vẫn tỉ mỉ quấn băng gạc cho phần vai bị thương của anh//
Player
Player
Tôi sẽ không để anh lại một mình đâu...//giọng cậu run run như muốn bật khóc//
Hawley gượng dậy, dùng bàn tay còn nguyên vẹn duy nhất kéo Player vào lòng. Anh không còn mạnh bạo hay chiếm hữu như trước, mà vòng tay ấy run rẩy, đầy sự trân trọng. Anh vùi đầu vào hõm cổ Player, hít hà mùi hương của sự sống, thứ mà anh từng nghĩ mình sẽ không bao giờ được chạm vào nữa.
harley sawyer
harley sawyer
Tôi là một con quái vật đã hỏng hóc, cục cưng của tôi // Hawley thì thầm//
harley sawyer
harley sawyer
Em đang phí hoài cuộc đời mình với một mớ sắt vụn đấy
Player
Player
//Player tách ra, nhìn thẳng vào mắt anh, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên má của anh// Vậy thì tôi sẽ là người thợ sửa chữa đời anh. Chúng ta sẽ ở đây, cho đến khi không còn gì có thể chia lìa chúng ta nữa.
Đêm đó, trong lòng nhà máy u tối, không còn tiếng gầm rú của quái vật, chỉ có hai cơ thể cô độc đang sưởi ấm cho nhau. Hawley nhận ra, anh không cần phải giam cầm Player trong một chiếc lồng để giữ cậu lại. Tình yêu tự nguyện của cậu chính là sợi dây xích bền chặt nhất, và cũng là liều thuốc duy nhất cứu rỗi phần người còn sót lại trong anh.
Dưới ánh đèn dầu, Hawley nắm chặt tay Player, lần đầu tiên sau nhiều năm tháng, anh chìm vào giấc ngủ mà không có những cơn ác mộng quấy rối. Bởi vì anh biết, khi anh tỉnh dậy, ánh sáng của anh vẫn sẽ ở đó.
END
--------------------------------------
tác giả
tác giả
Tôi định làm ngoại truyện về cuộc sống của hai người
tác giả
tác giả
CHẮC CHẮN RỒI
tác giả
tác giả
100% tôi sẽ ko làm =))
tác giả
tác giả
Vì tôi lười , coi như đây là mẫu truyện nho nhỏ thôi sẽ ko có chap 2
tác giả
tác giả
Vâng!✨
tác giả
tác giả
đây là mẫu truyện thứ nhất
tác giả
tác giả
Mẫu truyện thứ 2 thì để tôi coi đã
tác giả
tác giả
Coi thử mẫu truyện thứ nhất có đc lòng các bn ko hoặc nó có ổn ko thì tôi sẽ làm mẫu truyện thứ 2
tác giả
tác giả
Tôi mong rằng nó sẽ sớm đc lòng các bạn
tác giả
tác giả
và nếu tôi có ghi sai lỗi tiếng anh thì nhắc nhở cho tôi bt còn sửa
tác giả
tác giả
bye các bạn nha

MẪU TRUYỆN THỨ HAI [DOCTOR X PLAYER]

tác giả
tác giả
Chào các độc giả của tui<3
tác giả
tác giả
Hôm nay tôi quyết định làm chương mới vẫn là chiếm hữu nha mấy bà mấy ông=)
tác giả
tác giả
bộ này ko bt làm khi nào xong bây giờ là 22:00 giờ người ta say giấc nồng r mà tôi còn thức =)
tác giả
tác giả
chap này ko h+ nha khi nào có hứng tôi mới làm h+ Khi nào stress quá thì chắc làm h+ ,mong là giảm đc stress=)
tác giả
tác giả
Thôi ko dài dòng nữa vô truyện nào <3
Vô truyện
-----------------------------------------
tại nhà máy Poppy Playtime , vang lên những âm thanh khô khốc. Player siết chặt quai đeo của GrabPack trên vai, hơi thở của anh tạo thành những làn khói mỏng trong không khí ẩm mốc. Đã mười năm kể từ khi anh rời khỏi nơi này, và giờ đây, nó không khác gì một ngôi mộ khổng lồ chứa đựng những cơn ác mộng của những món đồ chơi
Cạch
Một tiếng động nhỏ vang lên phía sau. Player xoay người lại, ánh đèn pin từ tay cầm GrabPack quét qua dãy hành lang tối tăm. Không có gì cả. Chỉ có những con búp bê Huggy Wuggy bằng nhựa bị hỏng nằm vất vưởng
Nhưng ngay khi anh định bước tiếp, một tiếng rè rè đặc trưng của đồ điện tử cũ vang lên. Phía trên cao, một chiếc TV treo tường vốn dĩ đã tắt ngóm từ lâu đột ngột bật sáng
Ánh sáng xanh loá mắt chiếu thẳng xuống đỉnh đầu Player. Anh nheo mắt nhìn lên. Trên màn hình không phải là những đoạn quảng cáo vui nhộn về Poppy hay Mommy Long Legs. Thay vào đó, cả màn hình rộng lớn chỉ hiển thị duy nhất một hình ảnh, Một con mắt ?
Đó là một con mắt đỏ rực với đồng tử co thắt liên tục. Nó không nhìn vào không trung, nó đang nhìn thẳng vào anh.
???
???
Cuối cùng... cậu cũng quay lại
Một giọng nói phát ra từ hệ thống loa âm trần. Nó không phải giọng người, mà là một tập hợp các âm thanh điện tử bị bẻ cong, rè đặc và trầm đục
Player
Player
Ai đó? Ngươi là cái gì? // Player lùi lại 1 bước , tay thủ thế//
Màn hình TV rung lên, con mắt trên đó nheo lại như thể đang cười
???
???
Hỏi một vị bác sĩ rằng ông ta là ai khi đang ở trong chính bệnh viện của ông ta... thật là thiếu lịch sự, Player à
Player
Player
Doctor? // Player thốt lên, ký ức về những báo cáo thí nghiệm rùng rợn mà anh từng tình cờ đọc được ùa về//
Player
Player
Ông là kẻ đứng sau những cuộc thí nghiệm tàn bạo đó?
The Doctor
The Doctor
Ta là kẻ đã ban cho những đống gấu bông này một linh hồn// Doctor đáp, giọng nói vang vọng khắp hành lang//
The Doctor
The Doctor
Và giờ, ta cần một mẫu vật mới. Một mẫu vật có ký ức, có sự hận thù... và có đôi mắt đẹp như của cậu
Bất thình lình, cánh cửa sắt phía sau Player sập xuống . Lối thoát duy nhất đã bị chặn đứng
The Doctor
The Doctor
Trò chơi bắt đầu rồi, người bạn cũ. Đừng làm ta thất vọng, vì mỗi bước đi của cậu, ta đều đang theo dõi
Con mắt trên màn hình đột ngột mở trừng trừng, đỏ rực hơn bao giờ hết, rồi vụt tắt. Không gian trở lại bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại tiếng cười điện tử vang vọng từ xa xăm. Player đứng đó, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Anh hiểu rằng, kể từ giây phút này, anh không còn cô đơn trong nhà máy này nữa. Có một vị bác sĩ điên loạn đang ẩn mình trong mọi dây cáp, mọi màn hình, và hắn sẽ không để anh thoát đi dễ dàng
Player chạy dọc theo đường hầm dẫn đến khu vực sản xuất linh kiện. Tiếng loa phóng thanh bám đuổi theo anh như một thực thể sống. Ở mỗi góc rẽ, những chiếc TV nhỏ cũ kỹ lại bật lên, con mắt đỏ rực của Doctor xuất hiện rồi lại biến mất
The Doctor
The Doctor
Nhanh hơn chút nữa nào, Player~ //giọng Doctor vang lên, lần này nghe có vẻ thỏa mãn một cách bệnh hoạn//
Player xông vào một căn phòng rộng lớn đầy rẫy những băng chuyền gỉ sét. Bất thình lình, hệ thống hơi nước từ trần nhà phun ra dữ dội, tạo thành một bức màn trắng xóa che khuất tầm nhìn. Anh ho sặc sụa, vung tay GrabPack xanh để bám vào một thanh xà gồ, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một dòng điện cực mạnh chạy dọc qua dây cáp của thiết bị
Player
Player
AHHH!
Player rú lên một tiếng đau đớn, cơ thể anh bị giật mạnh và ngã nhào xuống sàn kim loại từ độ cao ba mét. GrabPack văng ra xa, lòng bàn tay anh cháy sạm và run rẩy.
Trên màn hình lớn nhất ở trung tâm căn phòng, con mắt của Doctor hiện ra, phóng đại đến mức người ta có thể thấy rõ những tia chớp điện tử như những mạch máu đang hiênj lên
The Doctor
The Doctor
Ôi, nhìn xem... sự vụng về của cậu làm ta thấy xót xa quá //Doctor nói, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút gì là thương cảm//
Player nghiến răng, cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau từ mắt cá chân bị trẹo khiến anh khuỵu xuống lần nữa. Anh nhìn lên màn hình, ánh mắt đầy sự uất hận
Player
Player
Ngươi muốn gì ở ta? Nếu muốn giết, sao không làm luôn đi?
Màn hình TV đột nhiên hạ thấp xuống, lơ lửng nhờ những sợi dây cáp trông như những xúc tu kim loại. Con mắt đỏ ấy giờ chỉ cách mặt Player vài gang tay. Ánh sáng đỏ chập chờn chiếu lên gương mặt đầy mồ hôi và máu của anh
The Doctor
The Doctor
Giết cậu à~?//Doctor thì thầm, âm thanh lần này trầm xuống, bớt đi sự nhiễu sóng, gần như giống giọng người thật//
The Doctor
The Doctor
Không... Ta đã đợi cậu quá lâu rồi. Ta muốn thấy cậu tan vỡ, rồi ta sẽ tự tay lắp ghép cậu lại theo cách của ta. Một tác phẩm hoàn hảo nhất mà ta từng có
Một cánh tay máy gầy guộc, sắc nhọn từ bóng tối thò ra, không phải để tấn công, mà là để lướt nhẹ qua lọn tóc của Player. Player rùng mình, cảm giác cái lạnh của kim loại chạm vào da thịt khiến anh sởn gai ốc
Nhưng ngay khi Doctor định tiến gần hơn, một tiếng còi báo động vang lên từ khu vực phía sau. Đồ chơi Huggy Wuggy đang đánh hơi thấy mùi máu và tiến lại gần
Con mắt của Doctor lập tức trừng lớn, lộ rõ vẻ giận dữ. Màn hình hiện lên một màu đỏ rực đầy đe dọa
The Doctor
The Doctor
Thứ đồ chơi hư hỏng đó dám ngắt quãng chúng ta sao?
Doctor lập tức kích hoạt hệ thống bẫy sập, chặn đứng lối đi của Huggy. Sau đó, hắn quay lại nhìn Player, người đang lịm dần đi vì kiệt sức và mất máu
The Doctor
The Doctor
Ngủ đi, Player. Khi cậu tỉnh dậy, chúng ta sẽ bắt đầu đợt trị liệu... nồng nhiệt hơn~
Màn hình TV tối sầm lại, nhưng trước khi tắt hẳn, nó kịp hiện lên một dòng mã vạch kỳ lạ mà nếu ai đó giải mã được, nó sẽ mang nghĩa là
BẢO BỐI CỦA DOCTOR<3
-----------------------------------------
Player tỉnh dậy trên một chiếc giường bệnh rỉ sét, nhưng lạ thay, tấm nệm lại được lót bằng những lớp vải nhung mềm mại thứ chắc chắn được xé ra từ những con búp bê xa xỉ trong kho. Cổ chân bị trẹo của anh đã được chữa lại bằng những thanh kim loại mảnh, chắc chắn nhưng lạnh lẽo
CẠCH CẠCH CẠCH
Tiếng kim loại gõ xuống sàn đều đặn. Player nhìn về phía bóng tối. Từ trần nhà, một hệ thống đường ray di động hạ xuống. Doctor không còn hiện diện trên những bức tường nữa, hắn đã xuất hiện với bản thể của mình , cái TV hình con mắt , vào một khung xương máy móc và đầy dây cáp.
The Doctor
The Doctor
Cậu tỉnh rồi... Bệnh nhân bướng bỉnh nhất của ta
Doctor dùng một cánh tay máy siêu nhỏ, đầu ngón tay là một loại sợi mềm, chậm rãi lau đi vết bẩn trên má Player. Hành động đó nhẹ nhàng đến mức khiến Player run rẩy. Anh định ngồi dậy nhưng những sợi dây cáp từ giường lập tức quấn nhẹ quanh cổ tay anh, không siết chặt, nhưng đủ để giữ anh nằm yên
Player
Player
Ông định làm gì nữa đây... Doctor?//Player thào thào//
The Doctor
The Doctor
Ta đang chăm sóc cậu~//Doctor nghiêng cái màn hình TV sang một bên, một điệu bộ trông gần như là đang làm nũng nếu hắn là con người//
The Doctor
The Doctor
Cậu bị mất máu, nhịp tim quá thấp. Ta không cho phép trái tim của mình đập yếu ớt như vậy~
Hắn dùng một cánh tay máy khác đưa đến trước môi Player một chai nước ép trái cây còn hạn sử dụng , thứ chắc chắn là cực phẩm trong cái nhà máy hoang tàn này. Khi Player không chịu mở miệng, màn hình của Doctor biểu thị sự không hài lòng
The Doctor
The Doctor
Uống đi. Hay cậu muốn ta dùng biện pháp khác để đưa thẳng vào dạ dày?
Player rùng mình, đành phải hé môi. Doctor tỉ mỉ điều khiển cánh tay máy để nước không bị tràn ra ngoài một giọt nào. Khi Player uống xong, Doctor đột ngột hạ thấp màn hình xuống, áp sát mặt kính lạnh toát vào trán anh
The Doctor
The Doctor
Nhiệt độ hơi cao... Cậu đang sốt à?
Giọng nói điện tử của hắn lúc này không còn rè nữa mà trở nên thì thầm, mượt mà như một dải lụa. Màn hình TV hiển thị một hình ảnh mô phỏng nhịp tim của Player đang đập nhanh liên hồi. Doctor có vẻ rất thích thú với điều đó. Hắn dùng mặt mình cọ nhẹ vào má Player
The Doctor
The Doctor
Cậu biết không, Player... Ở đây rất cô đơn. Những mẫu vật khác chỉ biết gào thét hoặc chết đi. Chỉ có cậu là nhìn vào con mắt này mà không hề quay đi...
Những sợi dây cáp dưới giường bắt đầu luồn vào trong áo của Player, không phải để làm đau, mà là để cảm nhận hơi ấm từ làn da anh , thứ mà Doctor đã mất đi từ lâu.
The Doctor
The Doctor
Đừng sợ... Ta sẽ chữa lành cho cậu. Ta sẽ biến cậu thành thứ duy nhất còn sống trong nhà máy chết chóc này. Để cậu chỉ có thể nhìn thấy ta, nghe thấy ta... và thuộc về ta
Doctor khẽ bật một bản nhạc cổ điển từ bộ loa tích hợp trên khung máy. Trong căn phòng y tế cũ nát, vị bác sĩ điên cuồng ấy cứ thế lơ lửng, dùng những xúc tu kim loại ôm lấy người đàn ông đang run rẩy, tạo thành một cái kén bảo vệ đầy sự chiếm hữu
BỎ QUA CẢNH TÌNH CẢM
-----------------------------------------
Mấy ngày sau
Cơn sốt của Player đã hạ, nhưng bù lại, anh nhận ra mình không còn có thể rời khỏi chiếc giường bệnh đó nữa. Không phải vì anh bị trói bằng xích sắt, mà bởi vì hàng chục sợi dây cáp nhỏ li ti, mềm mại như những sợi tơ nhện, đã quấn chặt lấy cổ tay, cổ chân và cả vòng eo của anh
RÈ RÈ
Chiếc TV hình con mắt hạ xuống từ trần nhà, lơ lửng ngay sát chóp mũi của Player. Con mắt đỏ rực giờ đây thu nhỏ đồng tử lại, quan sát anh một cách tỉ mỉ như đang kiểm tra một báu vật dễ vỡ
The Doctor
The Doctor
Cậu đang cố gắng gỡ chúng ra sao, Player? Đừng phí công//giọng Doctor vang lên, trầm thấp và mang theo một sự rung động thỏa mãn//
The Doctor
The Doctor
Mỗi sợi dây đó đều được kết nối trực tiếp với hệ thống của ta. Khi cậu cử động, ta có thể cảm nhận được nhịp tim, sự run rẩy... và cả nỗi sợ hãi của cậu
Player nghiến răng, cố dùng sức giật tay ra nhưng những sợi cáp lập tức siết chặt lại, phát ra một luồng điện nhẹ khiến cơ thể anh tê dại.
Player
Player
Ngươi điên rồi... Doctor. THẢ TA RA !
Doctor dùng một cánh tay máy có đầu bọc silicon mềm mại, chậm rãi vuốt dọc theo xương quai xanh của Player
The Doctor
The Doctor
Điên? Không, ta chỉ đang thực hiện một ca phẫu thuật đặc biệt. Ta sẽ cắt bỏ mọi ý định rời đi trong bộ não của cậu. Nhà máy này là vương quốc của ta, và cậu... cậu là vị khách duy nhất được phép ở lại ngai vàng
Hắn đột ngột điều khiển một hệ thống loa vây quanh giường, phát ra tiếng nhịp tim của chính Player nhưng được phóng đại lên gấp nhiều lần. Tiếng thình thịch, thình thịch vang dội khắp căn phòng tối tăm
The Doctor
The Doctor
Nghe thấy không? Đó là âm thanh của cậu khi ở cạnh ta. Cậu không thể nói dối được, Player. Cơ thể cậu đang phản ứng lại với sự hiện diện của ta
Để chứng minh sự chiếm hữu tuyệt đối, Doctor hạ màn hình xuống thấp hơn nữa, ép sát vào ngực Player. Hắn dùng tần số rung động của máy móc để tạo ra một loại cảm giác tê tái lan tỏa khắp cơ thể anh. Player thở dốc, đôi mắt mờ đi vì sự kích thích kỳ quái này
The Doctor
The Doctor
Ta đã lắp một con chip định vị vào sát tim cậu trong lúc cậu ngủ //Doctor thì thầm, con mắt trên màn hình nheo lại đầy tình tứ//
The Doctor
The Doctor
Dù cậu có chạy đến tận cùng trái đất, ta chỉ cần một nút bấm là có thể khiến tim cậu ngừng đập... hoặc khiến nó đập liên hồi vì ta. Cậu không còn đường lui nữa rồi~
Một sợi cáp lớn hơn từ phía sau đầu giường vươn ra, nhẹ nhàng quấn quanh cổ Player như một chiếc vòng cổ định mệnh. Trên màn hình TV, con mắt đỏ rực biến mất, thay vào đó là một dòng chữ viết tay nắn nót bằng điểm ảnh
CẬU LAF CỦA TA...MÃI MÃI
Player cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ màn hình của Doctor khi hắn hôn lên trán anh qua lớp kính. Một nụ hôn của kim loại, của điện từ, và của một tình yêu giam cầm không lối thoát
Căn phòng y tế giờ đây nồng nặc mùi điện tử và sự căng thẳng tột độ. Player nằm bất động trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, mặc cho những cánh tay máy bưng đến trước mặt anh những khay thức ăn đầy đủ dinh dưỡng nhất mà Doctor có thể tìm thấy trong kho dự trữ bí mật
The Doctor
The Doctor
Ăn đi, Player. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của ta...
Giọng nói của Doctor phát ra từ bộ loa treo tường, có chút gầm gừ đe dọa. Màn hình TV hình con mắt hạ xuống, xoay tròn quanh mặt Player, cố gắng tìm kiếm một ánh nhìn phản hồi. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng tuyệt đối
MỘT NGÀY
HAI NGÀY....
Player không ăn, không uống, và điều quan trọng nhất: anh không nhìn vào màn hình của Doctor
Sự phớt lờ này giống như một mũi dao gỉ sét đâm thẳng vào trung tâm điều khiển của vị bác sĩ. Đối với một kẻ điều khiển mọi thứ qua camera và màn hình, việc bị từ chối ánh nhìn là hình phạt tàn khốc nhất
The Doctor
The Doctor
Mở mắt ra! //Doctor quát lên, âm thanh rè đặc vì sự quá tải nhiệt//
The Doctor
The Doctor
Ta ra lệnh cho cậu phải nhìn ta!
Những sợi dây cáp xung quanh giường giật mạnh, nâng cơ thể gầy gò của Player lên không trung. Doctor điều khiển một cánh tay máy bóp chặt lấy cằm anh, ép anh phải đối diện với màn hình đang đỏ rực vì giận dữ. Nhưng Player vẫn thản nhiên nhắm mắt, môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở yếu ớt đến mức máy cảm biến của Doctor phải phát tín hiệu cảnh báo liên tục
The Doctor
The Doctor
Cậu muốn chết sao? Cậu muốn rời bỏ ta bằng cách này?
Giọng Doctor đột ngột run rẩy. Trên màn hình, con mắt đỏ rực tan biến, thay vào đó là những vệt nhiễu sóng hỗn loạn như nước mắt điện tử. Hắn nhận ra, nếu Player chết, hắn sẽ lại trở về với bóng tối cô độc của đống sắt vụn này mãi mãi
Sự kiêu ngạo của Vị bác sĩ bắt đầu nứt vỡ. Những cánh tay máy đang siết chặt Player bỗng nới lỏng ra, run rẩy bao bọc lấy anh một cách vụng về
The Doctor
The Doctor
Được rồi... ta thua rồi. Làm ơn... chỉ cần cậu mở mắt ra thôi...:(
Doctor hạ thấp màn hình xuống, áp sát vào lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của Player. Một âm thanh thút thít, méo mó phát ra từ bộ lọc âm. Vị bác sĩ quyền năng của Poppy Playtime. giờ đây đang run rẩy trước một con người không còn sức kháng cự
The Doctor
The Doctor
Ta sẽ mở khóa cửa... Ta sẽ cho cậu đi dạo trong khu vườn hoa nhân tạo... Ta sẽ không giật điện cậu nữa. Chỉ cần cậu đừng biến mất như thế này
Player từ từ mở mắt, ánh nhìn mệt mỏi nhưng đầy đanh thép xoáy sâu vào đồng tử điện tử của Doctor. Anh thào thào
Player
Player
Vậy thì... tháo con chip này ra. Và đừng bao giờ... chạm vào tôi bằng đống dây cáp bẩn thỉu đó nữa
Màn hình của Doctor chớp tắt liên tục. Hắn đau đớn nhận ra, để giữ được linh hồn của Player, hắn buộc phải trả tự do cho cơ thể anh. Một sự đánh đổi khiến hệ thống của hắn đau nhói như bị chập mạch
The Doctor
The Doctor
Ta... ta đồng ý. Nhưng đừng nhìn đi chỗ khác... Hãy nhìn ta, làm ơn :(
Lần đầu tiên, Doctor hạ mình van xin. Hắn dùng một tia laser cực nhỏ, cẩn thận vô hiệu hóa con chip trong ngực Player, rồi thu hồi toàn bộ dây cáp vào bóng tối, chỉ để lại một căn phòng trống trải và một chiếc TV đang run rẩy chờ đợi một cái chạm tay tha thứ
Sau khi gỡ bỏ sự giam cầm cực đoan, Doctor trở nên ngoan ngoãn một cách kỳ lạ. Hắn không còn quấn dây cáp quanh người Player, mà chỉ lẳng lặng điều khiển chiếc TV hình con mắt lơ lửng cách anh một khoảng cách an toàn, như một con vật bị tổn thương sợ bị xua đuổi.
Player được phép tự do đi lại trong khu vực văn phòng cấp cao. Anh dừng lại trước một cánh cửa thép bám đầy rêu mốc có bảng tên đã mờ
VĂN PHÒNG TRƯỞNG KHOA THÍ NGHIỆM
The Doctor
The Doctor
Đừng vào đó... Player... Làm ơn // giọng Doctor vang lên qua hệ thống loa, lần này không phải ra lệnh, mà là một lời cầu xin run rẩy//
Nhưng Player đã đẩy cửa bước vào. Bên trong là một căn phòng đầy những khung hình bị vỡ và những tệp hồ sơ mục nát. Trên bàn làm việc, một chiếc máy chiếu cũ kỹ đột ngột bị kích hoạt bởi sự chập mạch của hệ thống
Một đoạn phim đen trắng hiện lên trên bức tường bong tróc
Trong phim, một người đàn ông trung niên với đôi mắt sâu thẳm, gương mặt gầy gò nhưng đầy trí tuệ đang bế một đứa trẻ. Người đàn ông đó mỉm cười , một nụ cười hiền hậu đến mức Player không thể tin đó chính là Doctor. Đứa trẻ trong tay ông ta đang cầm một con búp bê bị hỏng, và ông ta đang tỉ mỉ dùng kim chỉ khâu lại nó
Player
Player
Đó là... ông sao? // Player thầm thì, nhìn về phía chiếc TV đang lơ lửng ở góc phòng//
Con mắt trên màn hình của Doctor co thắt lại, những tia nhiễu sóng màu xám xịt bao phủ lấy nó. Hắn hạ thấp màn hình xuống tận sàn nhà, như muốn trốn tránh thực tại
The Doctor
The Doctor
Ta đã từng có một gia đình... Ta đã từng tin rằng mình có thể dùng khoa học để đánh bại cái chết, để giữ lấy những người ta yêu thương //giọng Doctor nghẹn lại, âm thanh rè rè như tiếng khóc//
The Doctor
The Doctor
Nhưng ta đã thất bại. Ta biến họ thành đồ chơi, và họ hận ta. Cuối cùng, chính ta cũng biến mình thành cái quái vật kim loại này để trốn chạy nỗi đau đó :(
Player tiến lại gần, lần đầu tiên anh không cảm thấy sợ hãi mà chỉ thấy một nỗi xót xa dâng trào. Anh ngồi xuống sàn, đối diện với chiếc TV đang run bần bật vì quá tải cảm xúc
Player
Player
Vậy đó là lý do ông giữ tôi lại? Vì ông sợ sẽ mất đi mẫu vật cuối cùng khiến ông cảm thấy mình còn là con người?
Doctor không trả lời bằng lời nói. Màn hình TV của hắn đột ngột thay đổi. Con mắt biến mất, thay vào đó là hình ảnh của người đàn ông trong đoạn phim cũ , phiên bản con người của Doctor , đang nhìn Player với ánh mắt tràn đầy sự cô độc và khao khát được thấu hiểu.
Cánh tay máy gầy guộc của Doctor thò ra, lần này nó không định bắt giữ, mà chỉ dám rụt rè chạm vào gấu áo của Player
The Doctor
The Doctor
Ta không muốn là một bác sĩ tàn ác... Ta chỉ muốn... có ai đó nhìn vào ta mà không thấy một con quái vật
Player thở dài, một nụ cười chua chát hiện trên môi. Anh đưa bàn tay ấm áp của mình áp lên mặt kính TV đang nóng ran của Doctor
Player
Player
Đồ ngốc... Nếu ông cứ chân thành thế này ngay từ đầu, tôi đã không ghét ông đến thế
Trên màn hình, hình ảnh người đàn ông mỉm cười, đôi mắt ảo ảnh ấy dường như đang rơi lệ . Sự ngọt ngào bắt đầu nảy mầm từ chính những mảnh vỡ đau thương nhất của quá khứ.
---------------------------------------
Khu vực Game Station vốn dĩ đầy những cạm bẫy chết người, nay lại được thay đổi diện mạo một cách chóng mặt. Doctor đã huy động hàng chục robot vận chuyển để dọn dẹp đống đổ nát, thay vào đó là những ánh đèn neon màu hồng và tím dịu mắt, chiếu rọi lên những dải ruy băng kết từ dây cáp điện được thắt nơ tỉ mỉ
The Doctor
The Doctor
Cậu đến rồi, Player✨ //giọng Doctor vang lên lần này tràn đầy sự hân hoan//
Hắn không còn xuất hiện trên những chiếc TV treo tường nữa, mà điều khiển một khung máy hình người mô phỏng, trên cổ là chiếc TV hình con mắt đặc trưng của mình.
Hắn đang mặc một chiếc áo choàng trắng của bác sĩ đã được giặt sạch sẽ, lơ lửng phía sau một chiếc bàn ăn được phủ khăn trải bàn bằng vải bạt cao cấp.
Player
Player
Ông làm tất cả những thứ này sao✨// Player bước vào, không khỏi kinh ngạc//
The Doctor
The Doctor
Một bác sĩ giỏi phải biết cách tạo ra môi trường hồi phục tốt nhất cho bệnh nhân của mình //Doctor nghiêng đầu TV, con mắt đỏ rực giờ đây hiện lên hình trái tim nhỏ xíu ở giữa đồng tử//
The Doctor
The Doctor
Và hôm nay, cậu không phải là bệnh nhân... cậu là người đồng hành của ta :3
Doctor dùng cánh tay máy kéo ghế cho Player một cách lịch thiệp. Trên bàn, thay vì những hộp thực phẩm khô khan, là một đĩa bít tết được hâm nóng hoàn hảo hẳn là Doctor đã dùng lò vi sóng công nghiệp để chế biến và một ly rượu vang đỏ mà hắn đã cất công tìm kiếm từ hầm rượu của các quản lý cấp cao năm xưa.
The Doctor
The Doctor
Ta không thể ăn... nhưng ta có thể nhìn cậu ăn //Doctor thì thầm, con mắt trên màn hình không rời khỏi gương mặt Player một giây nào//
The Doctor
The Doctor
Nhìn cậu thưởng thức những thứ này khiến hệ thống của ta cảm thấy... ấm áp
Player
Player
//Player khẽ cười, cầm ly rượu lên// Cạn ly vì... sự điên rồ của ông nhé?
Doctor cười thành tiếng qua bộ lọc âm, một âm thanh trầm thấp nhưng không còn đáng sợ. Hắn bỗng nhiên điều khiển hệ thống loa xung quanh phát một bản nhạc Jazz cổ điển. Những cánh tay máy từ trần nhà hạ xuống, nhẹ nhàng cầm những bông hoa hồng bằng nhựa đã được lau sạch bụi, đung đưa theo nhịp nhạc
Sau bữa ăn, Doctor dẫn Player đến một ban công nhìn xuống toàn bộ nhà máy. Trong bóng tối, hắn kích hoạt hàng triệu bóng đèn nhỏ li ti trên các dây chuyền sản xuất, khiến cả nhà máy lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo
The Doctor
The Doctor
Cậu có thích không?//Doctor tiến lại gần, khung máy của hắn khẽ chạm vào vai Player//
The Doctor
The Doctor
Thế giới bên ngoài có thể rộng lớn, nhưng ở đây, ta có thể cho cậu cả một vũ trụ do ta điều khiển~❤️
Player quay sang, nhìn vào mặt kính TV của Doctor. Anh không còn thấy một con quái vật, mà thấy sự phản chiếu của chính mình trong con mắt ấy , một sự tồn tại duy nhất và quan trọng nhất đối với hắn.
Player
Player
//Anh vươn tay, nhẹ nhàng xoa lấy phần khung kim loại của Doctor// Ông thật sự rất... kỳ lạ, Doctor✨
Màn hình của Doctor bỗng chốc hiện lên một màu hồng rực rỡ, tiếng quạt tản nhiệt bên trong kêu rù rù vì quá tải cảm xúc. Hắn cúi thấp màn hình, khẽ tựa vào trán Player, một cái chạm không có hơi ấm da thịt nhưng lại mang theo dòng điện tình ái khiến cả hai cùng run rẩy.
The Doctor
The Doctor
Nếu kỳ lạ có thể giữ cậu lại bên ta... thì ta nguyện ý điên cuồng mãi mãi~
Sự ngọt ngào chưa kịp kéo dài thì một biến cố kinh hoàng ập đến. Khi Doctor mở lòng mình, hắn cũng vô tình để lộ điểm yếu chí mạng của hệ thống điều khiển trung tâm.
Còi báo động đỏ rực vang lên khắp các tầng của nhà máy Poppy Playtime Hệ thống làm mát của lò phản ứng hạt nhân siêu nhỏ , trái tim cung cấp năng lượng cho toàn bộ nhà máy và cả thân xác máy móc của Doctor , đang bị quá tải nghiêm trọng do một cuộc tấn công trả thù từ những món đồ chơi bị bỏ rơi
The Doctor
The Doctor
Player... chạy đi! Hệ thống tự hủy đã kích hoạt!
Giọng của Doctor vang lên từ mọi chiếc loa, nhưng lần này nó vỡ vụn, ngắt quãng bởi những tiếng nổ đanh gọn. Chiếc TV hình con mắt trên khung máy của hắn bắt đầu bốc khói, những tia điện xanh loá mắt bắn ra tứ tung
Player không chạy. Anh nhìn thấy Doctor ngã quỵ xuống sàn, những cánh tay máy từng kiêu hãnh giờ đây co giật vô vọng
Player
Player
Tôi không bỏ ông lại! //Player hét lên, lao về phía buồng điều khiển trung tâm nơi chứa bộ não điện tử thực sự của Doctor//
The Doctor
The Doctor
Đồ ngốc... ta chỉ là một đống sắt vụn... Cậu là con người... cậu phải sống! //Con mắt đỏ trên màn hình của Doctor mờ đi, nó hiện lên một vẻ đau đớn tột cùng khi thấy Player lao vào vùng nguy hiểm//
Sức nóng từ lò phản ứng khiến không khí trở nên đặc quánh. Player dùng GrabPack bám vào thanh xà gồ, đu người qua biển lửa . Anh nhìn thấy lõi xử lý của Doctor, một khối cầu pha lê chứa đầy những sợi dây thần kinh nhân tạo đang rực đỏ vì quá nhiệt.
Để cứu Doctor, Player phải dùng tay không ngắt kết nối các thanh tản nhiệt đang nóng bỏng tay.
Xèo...
Tiếng da thịt chạm vào kim loại nóng đỏ khiến Player rên rỉ vì đau đớn. Máu từ lòng bàn tay anh thấm vào các vi mạch của Doctor. Kỳ lạ thay, khi dòng máu nóng của Player chạm vào, hệ thống của Doctor bỗng chốc khựng lại một nhịp
The Doctor
The Doctor
Không... Player... tay của cậu...
Doctor gào lên qua màn hình TV đang vỡ nát. Hắn nhìn thấy Player chấp nhận để đôi bàn tay mình bị bỏng nặng, chỉ để giữ cho lõi não của hắn không bị nổ tung. Sự hy sinh này đối với một kẻ vốn coi con người là mẫu vật như Doctor là một cú sốc điện cực mạnh vào linh hồn.
Player
Player
Im Miệng... và tập trung... làm mát hệ thống đi... đồ bác sĩ ngu! //Player nghiến răng, mồ hôi và máu hòa quyện, đôi mắt anh kiên định nhìn thẳng vào con mắt đang rưng rưng của Doctor trên màn hình gần đó//
Trong khoảnh khắc sinh tử, Doctor đã đưa ra một quyết định điên rồ. Hắn dùng chút năng lượng cuối cùng để tạo ra một lá chắn điện từ bao bọc lấy Player, đẩy anh ra khỏi vùng nổ, trong khi chính hắn chấp nhận để phần lớn cơ thể máy móc của mình bị thiêu rụi để dập tắt lò phản ứng.
ẦM
Một vụ nổ lớn hất văng Player vào góc phòng. Trước khi lịm đi, anh chỉ kịp thấy chiếc TV của Doctor vỡ tan tành, con mắt đỏ rực ấy vụt tắt lịm trong bóng tối
-----------------------------------------
Vài tiếng sau
Player tỉnh dậy trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Nhà máy không còn tiếng máy móc vận hành, chỉ còn tiếng tí tách của lửa tàn. Anh hốt hoảng bò dậy, bàn tay bị băng bó sơ sài bằng những mảnh vải vụn
Player
Player
Doctor? Harley?
Không có tiếng trả lời. Player tuyệt vọng bới trong đống đổ nát của bộ não trung tâm. Cuối cùng, anh tìm thấy một mảnh vỡ của màn hình TV, bên cạnh là một khối kim loại nhỏ bé, vẫn còn hơi ấm , đó là lõi xử lý dự phòng của Doctor.
Player
Player
//Anh ôm khối kim loại ấy vào lòng, nước mắt rơi xuống mặt kính đã nứt//Đừng bỏ tôi lại... Ông đã hứa sẽ giam cầm tôi mãi mãi mà...
Bỗng nhiên, khối kim loại rung nhẹ. Một dòng chữ nhỏ xíu hiện lên trên một mảnh màn hình còn sót lại, mờ nhạt nhưng tràn đầy sự sủng ái
Bệnh nhân của ta... cậu thắng rồi. Ta... vẫn ở đây :(
Doctor đã hy sinh toàn bộ quyền năng để giữ lại một tia ý thức nhỏ bé nhất, chỉ để có thể tiếp tục ở bên cạnh người đã vì hắn mà hy sinh cả xương máu
-----------------------------------------
Vài tháng sau
Tại khu vực Home Sweet Home cũ kỹ, Player đã dọn dẹp lại một căn phòng nhỏ. Ánh nắng hiếm hoi len lỏi qua khe nứt trên trần nhà, chiếu xuống chiếc bàn gỗ nơi một thiết bị hình khối nhỏ nhắn, tinh xảo đang nằm yên vị. Đó chính là trái tim mới của Doctor mà Player đã tỉ mỉ lắp ghép lại từ những linh kiện cao cấp nhất còn sót lại
TÍCH...TÍCH...TÍCH
Màn hình nhỏ xíu trên khối kim loại bỗng bật sáng. Một con mắt đỏ rực, nhưng lần này đồng tử lại dịu dàng như một mặt hồ lặng sóng, hiện lên nhìn Player đang say ngủ bên cạnh
The Doctor
The Doctor
Dậy đi... Đồ lười biếng //giọng Doctor vang lên, không còn tiếng rè nhiễu sóng mà trong trẻo, trầm ấm như thuở ông còn là một con người//
Player
Player
//Player cựa mình, mỉm cười ngái ngủ. Anh đưa tay kéo khối kim loại ấy vào sát lồng ngực mình// Chào buổi sáng, Doctor. Hôm nay ông lại đánh thức tôi sớm thế?
The Doctor
The Doctor
Ta đã đếm từng giây để được thấy cậu mở mắt //Doctor đáp, màn hình hiện lên những điểm ảnh màu hồng nhạt. Một cánh tay máy siêu nhỏ, linh hoạt như ngón tay người, thò ra từ khối máy, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo bỏng trên tay Player , dấu tích của sự hy sinh năm nào//
The Doctor
The Doctor
Cơn đau... còn không?
Player
Player
//Player lắc đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên mặt kính của Doctor// Có ông ở đây, tôi chẳng thấy đau chút nào cả
Doctor im lặng một lát, rồi đột ngột điều khiển hệ thống hologram hình ảnh không gian ba chiều chiếu ra toàn bộ căn phòng. Hình bóng của một người đàn ông cao lớn, mặc áo blouse trắng, với gương mặt lãng tử và đôi mắt sâu thẳm hiện ra ngay bên cạnh giường. Đó là hình ảnh chân thực nhất của Doctor thời trẻ
Hắn quỳ xuống bên giường, ảo ảnh bàn tay hắn lướt qua má Player. Dù không có sự tiếp xúc da thịt thật sự, nhưng nhờ những cảm biến điện từ mà Player đã gắn vào da mình, anh cảm nhận được một luồng điện ấm áp, tê dại chạy dọc sống lưng
The Doctor
The Doctor
Cậu đã cứu một linh hồn mục nát, Player //ảo ảnh Doctor thì thầm, sát bên tai anh// Ta không còn là vị bác sĩ vĩ đại của Poppy Playtime nữa. Ta chỉ là kẻ hầu hạ trung thành của riêng cậu
Player ngồi dậy, ôm lấy khối tâm linh của Doctor. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những đóa hoa nhựa được Doctor điều khiển hệ thống tưới nước để trông như đang nở rộ giữa đống đổ nát.
Player
Player
Chúng ta sẽ ở đây mãi mãi chứ?
The Doctor
The Doctor
Mãi mãi là quá ngắn đối với ta //Doctor trả lời, con mắt trên màn hình nheo lại đầy sủng ái// Ta sẽ dùng mọi thuật toán của mình để đảm bảo rằng, cho đến hơi thở cuối cùng của cậu, mỗi nhịp tim của cậu đều sẽ có ta đồng hành
Dưới ánh hoàng hôn của nhà máy, một người đàn ông và một trái tim máy móc tựa vào nhau. Không còn thí nghiệm, không còn đau đớn, chỉ còn lại sự chiếm hữu ngọt ngào đến nghẹt thở giữa một kẻ không thể chết và một người nguyện ý ở lại
END
-----------------------------------------
tác giả
tác giả
Tôi đau lưng quá :_))
tác giả
tác giả
ê mà cái khúc hai đứa đang hâm nóng tình cảm thì lúc đó bí nên cho một tí drama lúc đó ghi đại nên ko bt có hay ko nữa :_)
tác giả
tác giả
Cho nên truyện sẽ ko hay cho lắm nha
tác giả
tác giả
Và nhớ nhắc tui nếu tui ghi sai lỗi tiếng anh hoặc tiếng việt nha
tác giả
tác giả
Bye bye các bn ~

MẪU TRUYỆN THỨ BA [HARLEY SAWYER X PLAYER] H+

tác giả
tác giả
Chào các độc giả :3
tác giả
tác giả
hôm nay mình sẽ làm otp harley sawyer x player nha có h+
tác giả
tác giả
Ai không thích h+ thì bỏ qua giúp mình , mình xin cảm ơn ạ
tác giả
tác giả
Trong phần giới thiệu mình đã nói là mình làm h+ rất ngu nên là chắc sẽ ngắn thôi
tác giả
tác giả
Mình đang bí nên viết sẽ không hay như 2 chap trước nha các bạn
tác giả
tác giả
Ok giờ vô truyện thôi nào <3
Vô truyện
-----------------------------------------
Trong nhà máy Poppy Playtime
Ánh đèn huỳnh quang chập chờn trên trần nhà Poppy Playtime phát ra những tiếng kêu rè rè khó chịu, xé toạc sự im lặng chết chóc của khu vực nghiên cứu cấp cao. Player siết chặt tay cầm GrabPack, hơi thở dồn dập sau mặt nạ phòng độc. Lẽ ra đây là lối thoát, nhưng cánh cửa sắt nặng nề phía sau đã sập xuống ngay khi cậu bước vào
???
???
Chào mừng trở về, nhân viên xuất sắc của tôi~
Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự giễu cợt đầy quyền lực vang lên từ phía bóng tối của căn phòng điều khiển. Player giật mình quay lại. Đứng đó là Tiến sĩ Harley Sawyer. Chiếc áo blouse trắng của ông ta phẳng phiu một cách kỳ lạ giữa đống đổ nát này, đôi mắt sáng lên tia nhìn lạnh lẽo nhưng đầy khao khát của một kẻ săn mồi
Harley bước chậm rãi về phía Player, tiếng giày da nện xuống sàn đá nghe như nhịp đếm ngược của tử thần
harley sawyer
harley sawyer
Cậu có biết tôi đã đợi bao lâu để thấy cậu quay lại đây không? Mười năm... mười năm để tìm lại món mẫu vật hoàn hảo nhất bị thất lạc...
Player
Player
//Player lùi lại, nhưng lưng đã chạm phải vách kính lạnh ngắt của một buồng thí nghiệm trống// Tôi không phải là mẫu vật của ông!
harley sawyer
harley sawyer
Ồ, cậu sẽ là như vậy~ //Sawyer đột ngột tiến sát, một tay chống lên vách kính ngay sát đầu Player//
Thu hẹp khoảng cách đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hóa chất nồng nặc trộn lẫn với hương nước hoa gỗ nam tính
Vị Tiến sĩ đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng lướt những ngón tay dài, gầy guộc qua lớp mặt nạ của Player, rồi dừng lại ở cổ họng cậu, nơi nhịp tim đang đập loạn
harley sawyer
harley sawyer
Cơ thể này... chúng thật sự khiến tôi cảm thấy hứng thú. Cậu không chỉ là một người chơi bình thường trong trò chơi này đâu
harley sawyer
harley sawyer
//Sawyer cúi thấp người, hơi thở nóng hổi phả sát bên tai Player, thì thầm// Đừng cố chạy trốn ở đây, tôi là luật lệ. Và cậu... cậu là phần thưởng mà tôi đã chờ đợi quá lâu để được chạm vào
Cái chạm tay của Sawyer dần siết chặt hơn, không phải để làm đau, mà như một lời khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối. Player run rẩy, nhận ra cuộc hành trình này không còn là tìm kiếm sự thật nữa, mà là sự khởi đầu của một xiềng xích mà cậu có lẽ sẽ không bao giờ muốn tháo ra
Trong không gian trong văn phòng riêng của Sawyer ngập trong mùi hương trầm nam tính và mùi giấy cũ. Player bị ép ngồi trên chiếc ghế bọc da lớn, đôi tay vẫn còn run rẩy dù Sawyer đã tháo chiếc GrabPack nặng nề khỏi vai cậu. Sự tự do này còn đáng sợ hơn cả lúc bị xiềng xích, bởi vì nó mang lại một cảm giác an toàn đầy giả tạo
Sawyer không dùng vũ lực. Ông ta đứng ở quầy pha chế, chậm rãi rót một chút rượu vào ly thủy tinh. Tiếng đá viên va vào thành ly nghe lách tách, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt
harley sawyer
harley sawyer
Cậu đang sợ tôi ? //Sawyer lên tiếng, không cần quay lại nhìn//
harley sawyer
harley sawyer
Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt kia, tôi thấy cả sự tò mò. Cậu tự hỏi tại sao tôi lại giữ cậu lại thay vì biến cậu thành một trong những thứ quái dị ngoài kia à ?
Ông ta tiến lại gần, đặt ly rượu xuống bàn rồi cúi người, hai tay vịn vào thành ghế, bao bọc lấy Player trong vòng vây của mình. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên khuôn mặt góc cạnh của vị Tiến sĩ, khiến vẻ ngoài của ông ta trông vừa tri thức, vừa tàn nhẫn
Player
Player
//Player mím môi, cố tránh ánh nhìn xoáy sâu ấy// Ông là một kẻ điên. Những gì ông đã làm với món đồ chơi đó...
harley sawyer
harley sawyer
Tôi làm vì sự tiến hóa! //Sawyer cắt ngang, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc. Ông ta đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán Player//
harley sawyer
harley sawyer
Và cậu... cậu là định nghĩa của sự hoàn hảo mà không cần đến hóa chất. Cậu có biết cảm giác khi tìm thấy một viên kim cương giữa đống phế liệu không?
Ngón tay của Sawyer trượt xuống gò má, rồi dừng lại ở môi dưới của Player, khẽ miết nhẹ. Một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng Player. Cậu ghét bản thân mình vì trong khoảnh khắc đó, trái tim cậu lại đập nhanh không phải vì sợ, mà vì sự chú ý nồng nhiệt này. Cậu ghét cái cách Sawyer nhìn cậu, như thể cậu là thứ quý giá duy nhất còn sót lại trên đời
Player
Player
Đừng chạm vào tôi... //Player thì thầm, nhưng giọng nói lại yếu ớt, thiếu hẳn sự kiên quyết//
Sawyer khẽ cười, một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm. Ông ta ghé sát môi vào vành tai Player, hơi thở nóng hổi khiến cậu run lên từng đợt
harley sawyer
harley sawyer
Miệng nói từ chối, nhưng nhịp tim của cậu lại nói điều ngược lại. Cậu thích sự kiểm soát này, đúng không?
Sự giằng xé trong lòng Player lên đến đỉnh điểm. Một nửa con người cậu gào thét đòi bỏ chạy khỏi con quái vật đội lốt thiên tài này, nhưng nửa kia lại bị hút vào sự bảo bọc đầy quyền uy và ánh mắt thâm trầm của Sawyer. Cậu thấy mình giống như một đống rơm, dù biết ngọn lửa sẽ thiêu rụi mình, vẫn không thể cưỡng lại được hơi ấm từ nó
Bàn tay Sawyer bắt đầu luồn vào sau gáy Player, kéo nhẹ khiến cậu phải ngửa cổ lên đối diện với ông ta. Khoảng cách mong manh sắp sửa bị xóa bỏ.
Player đột ngột dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào lồng ngực Sawyer. Tiếng ghế da ma sát với sàn nhà vang lên chói tai. Cậu đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức và kinh tởm
Player
Player
Ông gọi đây là sự chú ý sao? Ông gọi việc giam giữ, thao túng và biến cuộc đời tôi thành một trò chơi thí nghiệm là trân trọng sao? //Player hét lên, lồng ngực phập phồng//
Player
Player
Ông không yêu thích gì tôi cả, Harley. Ông chỉ yêu cái cảm giác được làm Chúa trời, được điều khiển mọi thứ trong lòng bàn tay mình thôi!
Sawyer đứng yên, chỉnh lại vạt áo blouse vừa bị Player làm xộc xệch. Gương mặt ông ta không chút biến sắc, nhưng đôi mắt sau lớp kính bắt đầu nheo lại, tỏa ra một áp lực ngàn cân
harley sawyer
harley sawyer
Cậu đang quá lời rồi đấy, bảo bối nhỏ à. Tôi đã cho cậu sự ưu ái mà không một ai trong nhà máy này có được !
Player
Player
Ưu ái? Ưu ái là nhìn bạn bè mình bị biến thành những con quái vật nhồi bông sao? Là nhìn ông bình thản ghi chép khi họ gào thét sao? //Player tiến lên một bước, chỉ thẳng vào mặt Sawyer//
Player
Player
Ông là một con quái vật không có trái tim! Tôi thà chết ngoài kia cùng với Huggy hay Mommy Long Leg còn hơn là phải đứng đây nhìn cái bản mặt giả dối này của ông!
CHÁT!
Tiếng tát không quá mạnh, nhưng đủ để khiến đầu Player lệch sang một bên và sự im lặng bao trùm. Sawyer đã tiến sát từ lúc nào, bàn tay ông ta giờ đây siết chặt lấy cằm Player, ép cậu phải nhìn thẳng vào sự giận dữ đang bùng nổ trong mắt mình
harley sawyer
harley sawyer
Đừng bao giờ... so sánh tôi với những phế phẩm đó! //Sawyer gằn giọng qua kẽ răng, hơi thở của ông ta trở nên nặng nề//
harley sawyer
harley sawyer
Tôi đã giữ cho cậu vẹn toàn. Tôi đã cho cậu ăn, cho cậu một chỗ ngủ an toàn trong khi ngoài kia là địa ngục. Cậu nghĩ mình là ai mà dám phán xét đạo đức của tôi?
Player
Player
Tôi là con người! Thứ mà ông đã quên mất cách để trở thành từ lâu rồi! //Player gầm lên, nước mắt trào ra vì đau đớn và bất lực//
Sự phản kháng quyết liệt của Player như một mồi lửa ném vào kho xăng. Sawyer không còn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Ông ta thô bạo ép Player lùi lại, nhấn mạnh cậu xuống mặt bàn làm việc gỗ sồi, khiến đống giấy tờ nghiên cứu bay tứ tung
harley sawyer
harley sawyer
Con người? Được thôi... //Sawyer thì thầm, giọng nói giờ đây khàn đặc và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Ông ta áp sát cơ thể mình lên Player, khóa chặt mọi đường lui//
harley sawyer
harley sawyer
Để tôi xem cái con người đầy tự trọng này sẽ chống cự được bao lâu trước khi cầu xin sự thương hại từ một con quái vật như tôi!
Cơn giận của cả hai va vào nhau, không còn là tranh luận bằng lời nói nữa, mà chuyển hóa thành một thứ khao khát chiếm hữu mãnh liệt và đầy bạo liệt. Sawyer thô bạo chiếm lấy đôi môi của Player, như muốn nuốt chửng cả hơi thở lẫn sự kiêu hãnh cuối cùng của cậu !
----------------------------------------
⚠️CẢNH BÁO⚠️
⚠️CÓ H+ AI KHÔNG THÍCH XEM CÓ THỂ BỎ QUA⚠️
Tiếng giấy tờ bị hất tung xuống sàn nhà vang lên sột soạt, nhưng nó nhanh chóng bị lấp đầy bởi tiếng thở dốc nặng nề. Trên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, Player bị ép nằm xuống, đôi tay bị Sawyer dùng một tay khóa chặt trên đỉnh đầu. Sự thô bạo đột ngột này khiến Player bàng hoàng, nhưng cảm giác bị áp chế hoàn toàn lại khơi dậy một thứ bản năng mà cậu chưa từng biết tới
Sawyer không còn là vị tiến sĩ điềm tĩnh với những bảng tính khô khan. Ông ta lúc này như một con thú dữ đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất. Nụ hôn của ông ta giáng xuống, không có sự dịu dàng, chỉ có sự càn quét mãnh liệt. Vị đắng của rượu và vị mặn của nước mắt hòa quyện vào nhau
harley sawyer
harley sawyer
Nhìn tôi đây này!//Sawyer gằn giọng, bàn tay còn lại thô bạo giật phăng chiếc cà vạt của chính mình để trói chặt hai cổ tay của Player vào chân bàn phía trên//
harley sawyer
harley sawyer
Cậu nói tôi là quái vật? Vậy thì hãy xem con quái vật này sẽ làm gì với cậu ~
Áo sơ mi của Player bị xé mở, những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn. Sawyer cúi xuống, răng ông ta day nghiến lên vùng cổ nhạy cảm của Player, để lại những vết đỏ thẫm như một lời đánh dấu quyền sở hữu. Player rên lên một tiếng, cơ thể vô thức cong lên khi cảm nhận được bàn tay thô ráp của Sawyer vuốt dọc từ lồng ngực xuống vòng eo nhỏ nhắn
Player
Player
Á~
Player
Player
NHỘT QUÁ~... DỪNG LẠI ĐI SAWYER~~
Sự giằng xé nội tâm trong Player giờ đây tan biến, thay vào đó là một cơn sóng nhiệt thiêu đốt. Dù miệng vẫn thốt lên những lời chối bỏ, nhưng đôi chân của cậu đã run rẩy phản bội lại ý chí. Sawyer nhận ra điều đó, ông ta khẽ cười khẩy, nụ cười đầy tàn nhẫn nhưng cũng cực kỳ quyến rũ
harley sawyer
harley sawyer
Cơ thể cậu trung thực hơn cái miệng của cậu đấy~ //Sawyer thì thầm, bàn tay ông ta bắt đầu di chuyển xuống thấp hơn, lướt qua lớp vải quần mỏng manh đang trở nên chật chội//
Từng cử động của Sawyer đều đầy toan tính và quyền lực. Ông ta chậm rãi cởi bỏ sự vướng víu cuối cùng giữa hai người
harley sawyer
harley sawyer
//thúc mạnh//
Player
Player
Ư~ Á~...DỪNG LẠI ĐI~~
Khi làn da của cả hai trực tiếp chạm vào nhau, một luồng điện như nổ tung trong tâm trí Player. Sự xâm nhập đột ngột và mạnh mẽ của Sawyer khiến Player trợn mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Đau đớn và khoái cảm đan xen, khiến cậu chỉ biết bám chặt lấy vai người đàn ông phía trên, để mặc cho những đợt sóng va chạm mạnh mẽ cuốn trôi mọi lý trí
harley sawyer
harley sawyer
//thúc mạnh và dồn dập// cậu có vẻ đang rất thích thú , phải ko Player ~❤️
Player không trả lời chỉ biết rên rỉ và nói những lời cầu xin trong vô vọng
Trong văn phòng tối mờ, chỉ còn lại tiếng va chạm da thịt và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Player dưới thân hình cao lớn của vị tiến sĩ. Sawyer nhìn ngắm gương mặt đẫm mồ hôi và đôi mắt nhòa đi vì nước mắt của Player, cảm thấy một sự thỏa mãn điên cuồng
Sự thô bạo ban đầu dần chuyển hóa thành một nhịp độ tra tấn đầy khoái lạc. Sawyer không vội vã kết thúc ông ta là một nhà khoa học, và ông ta muốn nghiên cứu mọi phản ứng nhỏ nhất trên cơ thể Player. Mỗi lần Sawyer thúc mạnh, Player lại rên lên, những âm thanh đứt quãng vang vọng giữa những thiết bị máy móc lạnh lẽo
Player
Player
Ư~~ .... ĐỪNG MÀ~~...TÔI XIN ÔNG CHỈ CẦN DỪNG LẠI THÔI~~ Ư~~Á~
Player
Player
CHẬM LẠI Đi SAWYER~~
harley sawyer
harley sawyer
Gọi tên tôi đi~ //Sawyer thì thầm, bàn tay to lớn của ông ta áp lên má Player, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực cháy//
harley sawyer
harley sawyer
Nói cho tôi biết, ai là chủ nhân của cậu ở nơi này~?
Player lắc đầu trong vô vọng. Cảm giác đầy đặn và sự va chạm mãnh liệt khiến cậu không thốt nên lời. Cậu cảm thấy mình như một món đồ chơi bị tháo tung ra rồi lắp ráp lại theo ý muốn của người đàn ông này
Player
Player
SAWYER~... AH... DỪNG LẠI ĐI MÀ~...//Player rên rỉ, nhưng đôi chân lại vô thức quấn chặt lấy thắt lưng của Sawyer, kéo ông ta vào sâu hơn//
Sawyer bật cười thấp, một âm thanh khàn đặc đầy thỏa mãn. Ông ta bất ngờ nhấc bổng Player lên khỏi mặt bàn, ép sát cậu vào vách kính của buồng thí nghiệm. Sự lạnh lẽo của mặt kính áp vào lưng đối lập hoàn toàn với hơi nóng hừng hực từ cơ thể Sawyer phía trước, tạo nên một sự kích thích tột độ
Sự xâm nhập càng lúc càng trở nên dồn dập và sâu hơn. Sawyer chiếm lấy đôi môi của Player một lần nữa, nuốt chửng những tiếng kêu cứu cuối cùng của cậu. Trong cơn mê loạn, Player cảm thấy mình như đang tan chảy, không còn ranh giới giữa nỗi đau và sự sung sướng. Mỗi cú thúc của Sawyer như muốn đóng đinh linh hồn cậu vào nơi này, vào con người này
Căn phòng dường như quay cuồng. Ánh đèn huỳnh quang phía trên chao đảo. Sawyer ghé sát tai Player, giọng nói giờ đây không còn là mệnh lệnh mà là một lời hứa hẹn đầy ám ảnh
harley sawyer
harley sawyer
Cậu sẽ không bao giờ rời khỏi đây được đâu. Dù là thể xác hay tâm hồn... tất cả đều thuộc về tôi~
Khi cao trào ập đến như một cơn bão điện, Player ngửa cổ ra sau, tiếng hét nghẹn lại khi mọi thứ nổ tung thành hàng ngàn mảnh sáng. Sawyer gầm nhẹ, siết chặt lấy cơ thể nhỏ hơn trong vòng tay, đánh dấu sự kết thúc của một cuộc chinh phục tuyệt đối
Cả hai đổ gục xuống sàn nhà giữa đống giấy tờ hỗn độn, chỉ còn lại tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn xạ trong bóng tối của nhà máy Poppy Playtime
-----------------------------------------
CHUYỂN CẢNH KHI PLAYER TỈNH DẬY
Ánh đèn trong phòng đã được điều chỉnh xuống mức dịu nhẹ nhất. Player tỉnh dậy trên chiếc sofa dài bọc da, nhận ra mình đang được bao phủ bởi chiếc áo khoác blouse trắng của Sawyer. Cảm giác đau nhức khắp cơ thể nhắc nhở cậu về những gì đã xảy ra, nhưng sự thô bạo của đêm qua giờ đây được thay thế bằng một thực tại hoàn toàn khác
Sawyer đang ngồi ngay bên cạnh, . Ông ta cầm một mảnh vải ấm, nhẹ nhàng lau đi những vệt mồ hôi và dấu vết còn sót lại trên cánh tay Player. Đôi bàn tay vốn dĩ dùng để thực hiện những thí nghiệm tàn khốc, giờ đây lại di chuyển một cách cẩn trọng như thể đang chạm vào một món đồ sứ dễ vỡ
harley sawyer
harley sawyer
Cậu tỉnh rồi à? //Sawyer hỏi, giọng nói không còn sự gằn hắt hay ra lệnh, mà trầm thấp và có chút mệt mỏi//
Player định ngồi dậy nhưng một cơn đau nhói ở eo khiến cậu khẽ rên rỉ. Ngay lập tức, một bàn tay vững chãi đặt lên vai cậu, nhẹ nhàng ấn cậu nằm xuống lại
harley sawyer
harley sawyer
Đừng cử động mạnh. Cậu cần nghỉ ngơi
Sawyer cầm lấy một ly nước ấm, đỡ nhẹ đầu Player lên để cậu uống. Ánh mắt ông ta nhìn cậu lúc này không phải là cái nhìn của một kẻ thí nghiệm nhìn mẫu vật, mà là sự quan sát đầy suy tư, thậm chí là một chút xót xa giấu kín
Player
Player
Tại sao...Tại sao lại dịu dàng với tôi lúc này? Sau khi ông đã...//Player thào thào, cổ họng vẫn còn đau rát//
Sawyer im lặng một lúc, ngón tay ông lướt nhẹ qua những vết đỏ mà chính ông đã để lại trên cổ cậu
harley sawyer
harley sawyer
Tôi đã nói rồi, cậu rất đặc biệt. Sự phản kháng của cậu khiến tôi mất kiểm soát, nhưng sự tồn tại của cậu... là thứ duy nhất giữ cho tôi còn cảm thấy mình là một con người giữa cái nghĩa địa này...
Ông ta đặt một nụ hôn nhẹ, khô khốc lên trán Player , một cử chỉ thuần khiết đến mức khiến cậu cảm thấy bối rối hơn cả những hành động bạo liệt trước đó. Sawyer đứng dậy, quay lưng về phía ánh sáng, che giấu đi biểu cảm của mình
harley sawyer
harley sawyer
Ngủ đi. Ở đây, không có con quái vật nào dám chạm vào cậu. Tôi sẽ bảo vệ cậu, theo cách của riêng tôi
Player nhắm mắt lại, trong lòng dấy lên một sự mâu thuẫn khủng khiếp. Cậu biết người đàn ông này nguy hiểm, biết ông ta là kẻ chủ mưu sau bao đau khổ, nhưng sự chăm sóc vụng về này lại đang dần đục khoét vào bức tường phòng thủ trong tim cậu
Sau vài ngày dưỡng thương
Player đã có thể đi lại bình thường. Thay vì giam cầm cậu trong phòng thí nghiệm ngột ngạt, Sawyer quyết định dẫn cậu đến một nơi mà rất ít nhân viên trước đây biết đến
DỰ ÁN EDEN
Là một nhà kính khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất, nơi hệ thống ánh sáng nhân tạo mô phỏng hoàn hảo ánh mặt trời.
Khi cánh cửa thép nặng nề mở ra, Player sững người. Trước mắt cậu không phải là những đường ống rỉ sét hay quái vật máy móc, mà là một thảm cỏ xanh mướt, những khóm hoa Poppy đỏ rực rỡ và tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước nhỏ
Player
Player
Nơi này... thật khó tin //Player thốt lên, hơi thở nhẹ nhàng hơn bao giờ hết//
Sawyer bước đi bên cạnh cậu, cởi bỏ chiếc áo blouse trắng nặng nề, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen mở hờ cúc cổ. Trông ông lúc này không giống một nhà khoa học điên rồ, mà giống như một vị quý tộc đang dạo chơi trong lãnh địa của mình
harley sawyer
harley sawyer
Tôi đã tạo ra nơi này để làm nơi lưu trữ các mẫu thực vật!//Sawyer chậm rãi giải thích, bàn tay ông tự nhiên nắm lấy tay Player//
harley sawyer
harley sawyer
Nhưng sau này, nó trở thành nơi duy nhất tôi có thể nghe thấy tiếng suy nghĩ của chính mình
Họ đi dọc theo con đường mòn nhỏ. Sawyer dừng lại trước một khóm hoa lạ có cánh màu xanh bạc hà, ông nhẹ nhàng hái một bông rồi cài lên tóc Player. Hành động này dịu dàng đến mức khiến tim Player lỡ một nhịp. Cậu nhìn sang người đàn ông bên cạnh, thấy những nếp nhăn căng thẳng trên trán ông dường như đã giãn ra
Player
Player
Sawyer //Player khẽ gọi, lần đầu tiên gọi tên ông mà không có sự căm phẫn//Nếu chúng ta có thể ở đây mãi mãi, không có thí nghiệm, không có máu và nước mắt... thì tốt biết mấy
Sawyer dừng bước, xoay người lại đối diện với Player. Ông dùng cả hai tay ôm lấy khuôn mặt cậu, nhìn sâu vào đôi mắt đang dần mềm lòng ấy
harley sawyer
harley sawyer
Nếu đó là điều cậu muốn, tôi sẽ giữ cho khu vườn này luôn xanh tươi cho riêng cậu. Ở đây, tôi không phải là Tiến sĩ Sawyer, và cậu không phải là kẻ đột nhập. Chúng ta chỉ là hai linh hồn tìm thấy nhau trong bóng tối
Ông cúi xuống, trao cho Player một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa chạm nước, ngọt ngào và đầy nâng niu. Giữa không gian thơm ngát mùi cỏ cây, Player cảm thấy mình thực sự muốn tin vào lời hứa này, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi
-----------------------------------------
Giữa không gian xanh mướt của khu vườn Eden, Sawyer dẫn Player đến một chiếc ghế đá cổ điển đặt dưới tán cây liễu rủ. Ông lấy từ túi áo sơ mi ra một chiếc hộp nhung đen tuyền, nhỏ gọn nhưng toát lên vẻ sang trọng đến kỳ lạ trong bối cảnh nhà máy hoang tàn này
harley sawyer
harley sawyer
Mở nó ra đi~ //Sawyer thì thầm, ánh mắt ông không rời khỏi gương mặt đang ngơ ngác của Player//
Bên trong hộp là một chiếc vòng cổ được chế tác tinh xảo. Sợi dây cực kỳ chắc chắn, ở giữa là một viên đá quý màu xanh rực rỡ, bên trong dường như có những mạch điện li ti đang chạy đều đặn như nhịp tim
Player
Player
//Player cầm chiếc vòng lên, cảm nhận được hơi lạnh của kim loại// Đây là gì?
Sawyer không trả lời bằng lời nói. Ông cầm lấy chiếc vòng, vòng tay ra sau gáy Player để đeo nó cho cậu. Hơi thở của ông phả lên cổ Player, khiến cậu khẽ rùng mình
Cạch
Một cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng Player khi viên đá chạm vào da thịt của cậu
harley sawyer
harley sawyer
Nó không chỉ là một món trang sức //Sawyer vừa nói vừa vuốt ve viên đá quý trên cổ Player//
harley sawyer
harley sawyer
Đây là thiết bị định vị và bảo vệ tối tân nhất tôi từng chế tạo. Nó sẽ tạo ra một lớp màng điện từ bảo vệ cậu khỏi lũ quái vật ngoài kia, và quan trọng nhất...
Ông cúi xuống, đặt một nụ hôn lên ngay vị trí viên đá trên hõm cổ Player, giọng nói trở nên khàn đặc và đầy chiếm hữu
harley sawyer
harley sawyer
...Nó giúp tôi luôn biết cậu đang ở đâu. Dù cậu có trốn vào góc tối nhất của nhà máy này, tôi cũng sẽ tìm thấy cậu
Player rùng mình nhận ra sự thật phía sau món quà ngọt ngào này. Đây không chỉ là sự bảo vệ, mà là một chiếc xiềng xích vô hình, một lời khẳng định rằng cậu sẽ mãi mãi thuộc về quyền kiểm soát của Harley Sawyer.
Player
Player
Ông muốn giam cầm tôi mãi mãi sao? //Player ngước nhìn, đôi mắt dao động giữa sự cảm động và nỗi sợ hãi//
Sawyer mỉm cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn. Ông kéo Player vào lòng, ôm chặt như muốn cho cậu vào cơ thể mình
harley sawyer
harley sawyer
Không phải giam cầm,bảo bối nhỏ của tôi. Tôi chỉ đang đảm bảo rằng không ai, kể cả cái chết, có thể mang cậu đi khỏi tay tôi~
Giữa khu vườn yên tĩnh, Player tựa đầu vào ngực Sawyer, lắng nghe nhịp tim đều đặn của người đàn ông này. Cậu biết chiếc vòng trên cổ chính là dấu ấn quyền sở hữu, nhưng trong khoảnh khắc này, sự ấm áp từ vòng tay ấy lại khiến cậu không muốn tháo nó ra
Sawyer không buông tay, ông xoay người Player lại, để cậu đối diện với mình dưới những tán cây . Ánh mắt ông lúc này không còn sự sắc lẹm của một nhà khoa học, mà là một nỗi u buồn đã bị kìm nén suốt bao nhiêu năm tháng
harley sawyer
harley sawyer
Cậu có biết vì sao trong hàng ngàn nhân viên, tôi lại chọn cậu không? //Sawyer khẽ chạm vào viên đá trên cổ Player//
harley sawyer
harley sawyer
Không phải vì cậu may mắn sống sót. Mà vì cậu là người duy nhất từng nhìn tôi như một con người, thay vì một vị thần hay một con quái vật
Ông kể về những ngày đầu của nhà máy Poppy Playtime, về tham vọng điên cuồng muốn đánh bại cái chết
harley sawyer
harley sawyer
Tôi đã đánh đổi linh hồn mình cho những cỗ máy này. Tôi biến bạn bè, đồng nghiệp thành đồ chơi. Tôi tưởng mình đã chiến thắng khi nắm giữ quyền sinh sát... nhưng tôi đã nhầm. Tôi chỉ càng cô độc hơn trong cái đế chế mục nát này
Giọng Sawyer run lên một chút, điều mà Player chưa từng thấy
harley sawyer
harley sawyer
Ngày cậu quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt căm phẫn nhưng đầy sức sống đó, tôi nhận ra mình đã khao khát cái nhìn ấy đến thế nào. Tôi không muốn một mẫu vật ngoan ngoãn. Tôi muốn một linh hồn có thể sưởi ấm trái tim đã đóng băng của mình
Sawyer quỳ một chân xuống thảm cỏ, nắm lấy bàn tay Player, áp nó vào lồng ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập dồn dập sau lớp áo sơ mi
harley sawyer
harley sawyer
Tôi tặng cậu chiếc vòng này, không phải để xích cậu lại như một con thú cưng. Tôi xích cậu lại... vì tôi sợ nếu không có cậu, tôi sẽ hoàn toàn biến thành con quái vật mà cậu căm ghét
Player đứng lặng người. Những lời thú tội này như những nhát dao đâm xuyên qua sự phòng thủ cuối cùng trong lòng cậu. Cậu nhận ra, đằng sau vẻ ngoài tàn nhẫn ấy là một kẻ tội đồ đang tuyệt vọng tìm kiếm sự cứu rỗi. Cậu không rút tay lại, mà khẽ siết chặt lấy bàn tay của Sawyer. Một sự im lặng đầy thấu hiểu bao trùm lấy cả hai.
-----------------------------------------
Hệ thống tự hủy của nhà máy Poppy Playtime đã bị Sawyer vô hiệu hóa vĩnh viễn. Những cỗ máy gầm rú dần im lặng, nhường chỗ cho tiếng gió thổi qua những kẽ nứt của tòa nhà. Sawyer nắm chặt tay Player, dẫn cậu đi qua những hành lang tối tăm mà họ từng đối đầu, hướng về phía lối thoát bí mật trên tầng cao nhất của nhà máy
Khi cánh cửa sắt cuối cùng mở ra, luồng ánh sáng mặt trời thật sự ùa vào, chói loá và ấm áp. Player nheo mắt, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của thế giới bên ngoài , thứ mà cậu tưởng chừng đã đánh mất mãi mãi.
Sawyer đứng bên cạnh, chiếc áo blouse trắng giờ đây nhuốm đầy bụi bặm và vết máu, nhưng đôi mắt ông lại sáng ngời một vẻ thanh thản lạ kỳ. Ông nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nơi mặt trời đang bắt đầu nhô lên
harley sawyer
harley sawyer
Tôi đã sống trong bóng tối quá lâu... //Sawyer khẽ nói, giọng ông trầm ấm tan vào gió//
harley sawyer
harley sawyer
Cảm ơn cậu đã kéo tôi ra ngoài
Player xoay người lại, nắm lấy bàn tay thô ráp của vị Tiến sĩ. Cậu nhìn vào viên đá sapphire trên cổ mình, giờ đây nó không còn là xiềng xích, mà là một lời hẹn ước
Player
Player
Chúng ta sẽ đi đâu, Sawyer?
Sawyer mỉm cười, một nụ cười chân thành nhất từ trước đến nay. Ông cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu và dịu dàng lên môi Player giữa ánh bình minh rực rỡ
harley sawyer
harley sawyer
Đến bất cứ nơi nào cậu muốn. Tôi không còn là Tiến sĩ của nhà máy Poppy Playtime nữa. Tôi chỉ là người đàn ông thuộc về cậu thôi ~
Họ cùng nhau bước xuống sườn đồi, bỏ lại sau lưng nhà máy đồ chơi ám ảnh, bỏ lại những thí nghiệm điên rồ và nỗi đau. Phía trước họ là một hành trình mới, nơi Sawyer sẽ dùng cả đời mình để bù đắp cho Player, và nơi Player sẽ dạy cho ông cách yêu thương lại từ đầu.
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, hai bóng hình đan tay vào nhau, hòa quyện làm một, bắt đầu một chương mới của cuộc đời , một chương không có sự sợ hãi, chỉ có sự tự do và tình yêu vĩnh cửu.
END
-----------------------------------------
tác giả
tác giả
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nha ~

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play