[Thi Tình Hoạ Dịch] Nơi Không Ai Đợi, Em Lại Đợi Chị
Giới Thiệu Nhân Vật
Chào mọi người đây là truyện thứ 2 của mình.
Và couple tiếp theo mình theo dõi và mình thêm vào truyện là TkNur, là một couple Thái Lan. Mình rất thích sự tương tác của họ, nên mình viết về họ.
Và cặp chính của chúng ta chắc chắn là Thi Tình Hoạ Dịch rồi. Mọi người cùng đọc nha có gì sai sót mong mọi người bỏ qua nha.
Vương Dịch (Wang Yi)
Vương Dịch – 23 tuổi
Game thủ chuyên nghiệp của PUBG: Battlegrounds. Chuyên đấu giải và solo xếp hạng, livestream không lộ mặt, chỉ giọng nói trầm ấm và lối phân tích chiến thuật điềm tĩnh. Nổi tiếng trong giới eSports nhưng sống kín đáo. Ngoài game, cô chụp phong cảnh vùng Vân Nam, mỗi bức ảnh đều kèm caption sâu sắc như những câu trích từ sách cũ, vì cô đọc rất nhiều.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
Viên Nhất Kỳ – 23 tuổi
Bạn thân của Vương Dịch từ trại mồ côi. Lập trình viên chính cho đội game. Bình tĩnh, lý trí, là người giữ nhịp ổn định cho cả nhóm.
Tangkwa Phinyanech
Tangkwa Phinyanech – 23 tuổi
Lớn lên cùng Vương Dịch. Phụ trách thiết kế hình ảnh và truyền thông. Tính cách sáng sủa, luôn là người làm không khí dịu lại khi căng thẳng.
Ba người lập đội từ con số không, giờ là team bắn súng chiến thuật có tiếng. Giải thưởng nhiều, fan đông, nhưng vẫn ở căn nhà nhỏ gần ga tàu, xem nhau như gia đình.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
Châu Thi Vũ – 24 tuổi
Chủ một nhà xuất bản độc lập tại Côn Minh. Ba mẹ nuôi đã mất, để lại tài sản và sự nghiệp cho nàng. Chuyên làm sách du ký và văn hóa địa phương, thường đi công tác bằng tàu hỏa. Lạnh lùng, ít nói, sống một mình, giàu nhưng không phô trương.
Thẩm Mộng Dao (Shen Mengyao)
Thẩm Mộng Dao – 24 tuổi
Bạn đại học của Thi Vũ. Luật sư doanh nghiệp, phụ trách pháp lý cho nhà xuất bản của nàng. Sắc sảo, bảo vệ nàng theo cách âm thầm.
Nur Desoraya
Nur Desoraya– 24 tuổi
Bạn thân đại học của Thi Vũ. Phụ trách truyền thông và đối ngoại. Dịu dàng, tinh tế, là người duy nhất có thể đọc được cảm xúc thật phía sau vẻ lạnh lùng của nàng.
Ngày nhỏ ở trại mồ côi ngoại ô Vân Nam, Thi Vũ yếu và trầm lặng. Vương Dịch luôn đứng phía trước nàng. Che lại khi bị bắt nạt. Chia nhau nửa cái bánh bao. Ngủ sát nhau qua những đêm mùa đông mất điện. Hai đứa từng nghĩ lớn lên chỉ cần còn ở cạnh nhau là đủ.
Ngày Thi Vũ được nhận nuôi, bầu trời trong đến lạ. Xe rời khỏi cổng trại, bụi bay lên rồi lắng xuống. Vương Dịch không chạy theo, chỉ đứng nhìn rất lâu. Từ hôm đó, cô học cách lớn lên mà không có người kia bên cạnh.
Thi Vũ lớn lên trong điều kiện đầy đủ, học hành bài bản, kế thừa sự nghiệp xuất bản. Nàng đi qua nhiều thành phố, viết nhiều dự án, nhưng trong ký ức vẫn còn một mùa đông cũ không gọi tên.
Vài năm sau, cô rời trại cùng Viên Nhất Kỳ và Tangkwa. Ba người vừa làm thêm vừa luyện game, từ phòng trọ nhỏ đến sân khấu giải đấu lớn. Thành công đến nhưng không ồn ào.
Có những mối liên kết không cần nói ra, chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu mình thuộc về đâu.
Nhiều năm trôi qua, mỗi người đi một con đường. Một người bước lên sân khấu thi đấu giữa tiếng reo hò. Một người bước vào phòng họp giữa những bản thảo và hợp đồng. Họ trưởng thành theo cách riêng, mạnh mẽ hơn, lặng lẽ hơn.
Chỉ là có những ký ức, dù năm tháng phủ bụi, vẫn nằm yên như hạt giống chưa từng chết.
Nắng sẽ rơi xuống đường ray, và định mệnh sẽ không còn đứng yên nữa.
Vương Dịch=cô.
Châu Thi Vũ=nàng.
Giữa tiếng phím và tiếng lòng
Căn nhà gỗ nhỏ gần ga tàu ngoại vi Lệ Giang không lớn, nhưng có bốn phòng. Ba phòng ngủ riêng cho ba người. Một phòng chung làm phòng game, chất đầy thiết bị điện tử, máy quay, micro, đèn led và ba dàn PC cấu hình cao đặt thành hình chữ U. Mỗi người một góc, xoay mặt vào nhau, nói đủ nghe, không hề có khoảng cách. Bếp nhỏ nối liền phòng khách, mọi thứ vừa đủ để ấm.
Vương Dịch (Wang Yi)
//đeo tai nghe+nhìn màn hình// Giữ nhà kho, đừng đẩy lẻ.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//lia chuột nhanh// Tao đang giữ, mày coi phía sau.
Tangkwa Phinyanech
//nghiêng đầu+nhíu mày// Có bước chân bên trái.
Vương Dịch (Wang Yi)
//bấm phím dồn// Thấy rồi.
Trận đấu trong PUBG: Battlegrounds bước vào vòng bo cuối. Căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ và tiếng phím gõ dồn dập.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//cắn môi+nhìn chéo// Một người sau tảng đá.
Tangkwa Phinyanech
//thấp giọng// Còn hai team.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nghiêng đầu nhẹ// Đợi nó lộ.
Đạn nổ. Màn hình lóe sáng. Rồi dòng chữ thất bại hiện lên.
Tangkwa Phinyanech
//ngả lưng+thở dài// Top 2 nữa.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//quay ghế sang cô// Call chậm nửa nhịp.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nhếch môi nhẹ// Tại mày sốt ruột.
Tangkwa Phinyanech
//chỉ tay hai người// Thôi thôi, đổ lỗi chuyên nghiệp quá rồi đó.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//giả vờ cau có// Tao thề mai đổi đội trưởng.
Vương Dịch (Wang Yi)
//cười khẽ// Được, đổi đi.
Không khí căng đúng vài giây rồi tan. Ba người nhìn nhau, cùng bật cười. Ở chung đủ lâu để hiểu, cãi nhau chỉ là cách họ giữ lửa.
Tangkwa Phinyanech
//giơ điện thoại// Fan hỏi sao hôm nay hiền vậy.
Vương Dịch (Wang Yi)
//điều chỉnh micro// Lên solo.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//xắn tay áo// Thua đừng nấu cơm.
Livestream mở. Không lộ mặt. Ba chiếc micro thu rõ từng tiếng thở. Ba góc bàn, nhưng chỉ cần nghiêng đầu là thấy nhau.
Vương Dịch (Wang Yi)
//giọng trầm// Di chuyển phải có nhịp.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//cười nhạt// Nhịp của mày hơi trật.
Tangkwa Phinyanech
//cười nhỏ// Hai người diễn ít thôi.
Kết thúc trận solo, cô thắng sát sao. Không reo hò. Chỉ tháo tai nghe, vuốt nhẹ mái tóc rồi đứng dậy.
Viên Nhất Kỳ (Yuan Yiqi)
//giả bộ thở dài// Thôi được.
Tangkwa Phinyanech
//khoác vai cô// Đi nấu ăn.
Phòng game sáng đèn, dây điện và thiết bị xếp gọn gàng. Bên ngoài cửa sổ, ánh chiều rơi xuống mái ngói. Căn nhà nhỏ, nhưng giấc mơ trong đó rất lớn.
Ở Côn Minh, nàng vẫn ngồi giữa văn phòng nhà xuất bản. Bàn làm việc chất bản thảo đã đánh dấu chi chít. Laptop mở ba tab hợp đồng. Điện thoại rung không ngừng.
Thẩm Mộng Dao (Shen Mengyao)
//đặt hồ sơ xuống// Điều khoản phân phối này cần chỉnh.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//xem lại văn bản// Sửa phần tái bản, thêm điều khoản bảo hộ.
Nur Desoraya
//bước vào nhẹ// Dự án sách về ga tàu cổ đã liên hệ được đối tác địa phương.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//gật đầu nhẹ// Tốt.
Nàng là người quyết định bản thảo nào được in, tác giả nào được ký hợp đồng, dự án nào được đầu tư. Mỗi quyết định đều liên quan đến tiền bạc và danh tiếng.
Thẩm Mộng Dao (Shen Mengyao)
//nhìn nàng// Cậu chưa nghỉ trưa.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//xoa trán nhẹ// Còn hai hợp đồng.
Nur Desoraya
//cười tươi+nhìn nàng// Đi ăn đi, tụi mình đặt bàn rồi.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//im lặng vài giây// Được.
Nhà hàng ấm, tiếng chén đũa chạm nhau khẽ vang. Nàng ngồi giữa hai người bạn, ánh mắt dịu đi sau một ngày dài.
Thẩm Mộng Dao (Shen Mengyao)
//nhấp trà// Tuần sau đi Lệ Giang thật à.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//gật nhẹ// Khảo sát thực địa cho dự án.
Nur Desoraya
//chống cằm// Nghe lãng mạn ghê.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//khẽ cười// Chỉ là công việc.
Ở một nơi khác, căn nhà gỗ vẫn sáng đèn. Ở đây, thành phố cũng vừa lên đèn. Họ sống trong hai thế giới khác nhau, nhưng cùng lớn lên theo cách mạnh mẽ nhất.
Có những người rời khỏi nhau khi còn quá nhỏ để hiểu cảm xúc là gì. Đến khi trưởng thành, mới biết có vài ký ức chưa từng phai, chỉ là đang đợi đúng chuyến tàu để quay lại.
Người cũ giữa nắng chiều
Một tuần sau, nàng xuống tàu ở ga nhỏ ngoại vi Lệ Giang. Nắng tháng này không gắt, chỉ dịu dàng trải dài trên đường ray cũ. Nàng mặc áo khoác màu trầm, tay cầm túi tài liệu về dự án sách ga tàu cổ. Gương mặt bình thản, nhưng đáy mắt có chút mệt mỏi.
Cùng lúc đó, cô mang theo máy ảnh rời căn nhà gỗ. Hôm nay cô không stream. Cô muốn chụp lại ga tàu khi chiều buông. Ánh sáng ở đây luôn khiến người ta nhớ đến điều gì đó đã xa.
Vương Dịch (Wang Yi)
//đeo máy ảnh+nhìn khung cảnh// Đẹp thật.
Hình ảnh mang tính chất minh hoạ.
Cô bước lùi một bước để lấy góc rộng hơn. Và vô tình va phải một người phía sau.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//khẽ loạng choạng// Xin lỗi.
Vương Dịch (Wang Yi)
//đỡ nhẹ cổ tay// Không sao.
Tập tài liệu trong tay nàng rơi xuống. Một vài tờ giấy và một tấm ảnh nhỏ trượt ra ngoài.
Vương Dịch (Wang Yi)
//cúi xuống+nhặt ảnh// …
Đó là một tấm ảnh cũ. Hai đứa trẻ đứng trước sân đất, phía sau là tường sơn đã bong tróc. Một đứa nắm tay đứa kia rất chặt.
Vương Dịch (Wang Yi)
//ánh mắt khựng lại// Của cô.
Tim cô đập lệch một nhịp. Nhưng sắc mặt vẫn bình thản. Không run. Không lộ cảm xúc.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//nhận lại ảnh// Cảm ơn.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nhìn nàng vài giây// Cô… từng ở trại mồ côi phía nam Vân Nam sao.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//khẽ sững lại// Đúng vậy.
Chỉ một câu trả lời ngắn, nhưng đủ để cô hiểu. Người năm xưa đang đứng trước mặt mình. Không còn là cô bé nắm tay mình giữa mùa đông lạnh. Bây giờ nàng cao hơn, lạnh lùng hơn, và xa cách hơn rất nhiều.
Vương Dịch (Wang Yi)
//gật đầu nhẹ// Tôi từng nghe qua nơi đó.
Cô muốn ôm nàng. Muốn hỏi vì sao không quay lại. Muốn nói rằng mình đã đợi rất lâu. Nhưng ánh mắt nàng bây giờ xa xăm đến mức cô sợ nếu tiến thêm một bước sẽ làm vỡ khoảng cách mong manh này.
Vương Dịch (Wang Yi)
//chỉ về phía ghế gỗ// Cô muốn ngồi nghỉ một chút không.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//nhìn quanh rồi gật đầu// Cũng được.
Hai người ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ cạnh đường ray. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi nắng và sắt thép.
Vương Dịch (Wang Yi)
//đặt máy ảnh xuống// Cô đến đây công tác sao.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//nhìn về phía xa// Tôi làm xuất bản.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
Đến khảo sát cho một dự án sách.
Vương Dịch (Wang Yi)
//khẽ cười// Công việc chắc bận lắm.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//im lặng vài giây// Ừ.
Cô nhìn nghiêng gương mặt nàng. Nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt. Nhìn cách nàng thở chậm nhưng nặng.
Vương Dịch (Wang Yi)
//giọng trầm hơn// Cô có vẻ mệt.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//nhẹ giọng// Công việc thôi.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nhìn thẳng nàng// Có những việc không phải cứ gồng lên là sẽ nhẹ đi.
Vương Dịch (Wang Yi)
Người ta mệt không phải vì yếu, mà vì đã cố quá lâu.
Nàng khẽ ngước nhìn cô. Ánh mắt thoáng chút bất ngờ.
Vương Dịch (Wang Yi)
//mỉm cười nhẹ// Tôi từng đọc một câu thế này.
Vương Dịch (Wang Yi)
Người trưởng thành không cần mạnh mẽ suốt ngày.
Vương Dịch (Wang Yi)
Thỉnh thoảng được yếu một chút cũng không sao.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//khẽ nhíu mày// Cô hay nói mấy câu này sao.
Vương Dịch (Wang Yi)
//cười nhỏ// Tôi hay viết dưới những bức ảnh mình chụp.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//hơi ngạc nhiên// Là cô.
Vương Dịch (Wang Yi)
//gật nhẹ// Chỉ là sở thích thôi.
Nàng không biết trước mặt mình là game thủ nổi tiếng giấu mặt, là người viết những caption được chia sẻ khắp mạng xã hội. Nàng chỉ thấy một người xa lạ nói chuyện rất dịu dàng.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nhìn đường ray// Có những chuyến tàu không quay lại, nhưng đường ray vẫn ở đó.
Vương Dịch (Wang Yi)
Không phải để chờ, mà để nhắc rằng mình từng đi qua.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//nhìn xuống tay mình// …
Vương Dịch (Wang Yi)
//giọng ấm hơn// Nếu cô mệt, có thể tạm dừng một chút.
Vương Dịch (Wang Yi)
Không ai bắt cô phải hoàn hảo.
Gió thổi nhẹ qua mái tóc nàng. Lần đầu tiên trong buổi chiều, ánh mắt nàng bớt lạnh.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//khẽ hỏi// Còn cô, làm nghề gì.
Vương Dịch (Wang Yi)
//mỉm cười// Tôi hay chơi game.
Vương Dịch (Wang Yi)
Với chụp ảnh phong cảnh.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//thoáng bất ngờ// Nghe thú vị.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nhìn nàng chăm chú//
Vương Dịch (Wang Yi)
Cũng nhờ những năm tháng, không có gì trong tay nên mới học được cách không sợ mất thêm.
Cô nhìn nàng lâu đến mức nàng nhận ra.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//nhíu mày nhẹ// Sao cô nhìn tôi vậy.
Vương Dịch (Wang Yi)
//chậm rãi rời mắt// Vì tôi thấy cô giống một người từng rất quan trọng với tôi.
Câu nói ấy nhẹ như gió, nhưng đủ khiến không khí chững lại
Vương Dịch (Wang Yi)
//khẽ cười// Xin lỗi, chắc tôi nhận nhầm.
Trong lòng cô, cảm xúc dâng lên như sóng. Cô muốn nói rằng mình chính là đứa trẻ trong tấm ảnh kia. Muốn hỏi nàng còn nhớ không. Nhưng cô sợ nếu nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi quá nhanh.
Vương Dịch (Wang Yi)
//nhìn xa xăm// Có những người, dù nhiều năm không gặp, vẫn không thật sự biến mất.
Vương Dịch (Wang Yi)
Chỉ là mình cần thêm dũng khí để bước lại gần.
Nàng im lặng. Không phủ nhận. Không thừa nhận.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//ánh mắt dịu lại// Tôi nghĩ, nếu một người từng quan trọng, thì họ sẽ không dễ quên như vậy đâu.
Trong lòng cô thoáng một ý nghĩ rất rõ ràng. Nếu nàng chưa nhớ ra, thì cô sẽ để nàng nhớ lại. Nếu nàng đã quên, cô sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Vương Dịch (Wang Yi)
//mỉm cười nhẹ// Rất vui được gặp cô.
Châu Thi Vũ (Zhou Shi Yu)
//khẽ gật đầu// Tôi cũng vậy.
Chiều xuống chậm rãi. Hai người ngồi cạnh nhau, giữa tiếng gió và tiếng tàu xa dần. Sau mười mấy năm, họ gặp lại như hai người xa lạ. Nhưng trong tim cô, một điều đã chắc chắn.
Có lẽ lần này, cô sẽ không để lạc mất nàng nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play