Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Masonb] Góc Khuất..!?

NGƯỜI LẠ QUEN THUỘC

Trời Hà Nội đổ mưa
Không phải kiểu mưa ào ạt , mà là từng giọt rơi chậm , nặng trĩu như đang giữ lại điều gì đó chưa kịp nói
Có một chàng trai đứng dưới mái hiên của một quán cà phê cũ , tay siết chặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình từ lâu
Anh vừa trở về
Sau 5 năm
Không ai biết
Và anh cũng không định để ai biết
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
“Vẫn như cũ....”
Anh khẽ lẫm bẫm , ánh mắt lướt qua con đường đứng trước mặt . Mọi thứ dường như không thấy đổi - chỉ có anh là khác
Hoặc ....có lẽ , anh chưa từng như trước đây
-Cạch-
Cửa quán mở ra
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh ơi , đứng ngoài đó ướt hết rồi , vào trong đi chứ
Một giọng nói vang lên - nhẹ , nhưng đủ để kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// quay lại //
Một cậu con trai đứng đó , tay cầm khăn , mái tóc hơi rối , ánh mắt sáng nhưng lại mang theo thứ gì đó .....khó gọi tên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
.....không sao
Anh đáp ngắn gọn
Cậu ta nhíu mày , rồi bước hẳn ra ngoài , dúi chiếc khăn vào tay anh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Khách mà đứng ngoài mưa là tụi em bị trừ lương đó
Một câu nói đùa . Nhưng cách cậu ta nói...lại không giống đùa chút nào
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
..Cảm ơn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// Nhận lấy chiếc khăn nhỏ //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh..vào quán tôi trú nhé
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừm
Anh cùng cậu trai trẻ kia bước vào quán
Bên trong quán ấm hơn
Mùi cà phê thoáng thoảng , tiếng nhạc nhẹ vang lên đều đều
Anh chọn một góc khuất để ngồi, như thói quen
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// ngồi xuống //
Cậu nhân viên lúc nãy mang nước ra
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh uống gì ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đen . Không đường
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“Ỡm....gu này hơi khó gần nha..”
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// cười + đặt ly nước xuống bàn //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em là Công
Nhưng anh không trả lời
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt đối diện lâu hơn bình thường
Một cảm giác kỳ lạ
Quen.
Nhưng không thể nhớ ra
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xuân Bách
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừm , em đoán vậy // chống tay lên bàn ,nhìn thẳng vào anh //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh có vẻ giống kiểu người....không nên quay lại nơi này
Không khí chợt chùng xuống
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy sao..?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cậu vẫn cười
Nhưng có vẻ cậu không giống đùa chút nào
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì có những nơi ...nếu quay lại , sẽ phải nhớ ra những thứ đáng lẽ nên quên
Bốp!
Chiếc ly trong tay Xuân Bách khẽ va xuống bàn
Một kí ức loé lên
Tiếng người gọi
Một bàn tay đầy máu
Và...một giọng nói
—Đừng quay lại—
Anh bật dậy
Chiếc ghế kéo mạnh phát ra tiếng khó chịu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// giật mình //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh- sao vậy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không có gì ..
Anh đặt tiền lên bàn , không nhìn lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Giữ tiền thừa
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ơ-anh.
Chuông cửa lại vâng lên khi anh rời đi
Cậu đứng đó , nhìn theo
Nụ cười dần biến mất
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cuối cùng cũng quay lại rồi à..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Xuân-Bách...
Cậu khẽ nói
Ánh mắt tối lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Lần này ...anh còn nhớ em không , Bách ...bếu của em
-End chapter 1-

KÝ ỨC KHÔNG THUỘC VỀ HIỆN TẠI

Xuân Bách không dừng lại
Anh bước nhanh dưới cơn mưa , mặc cho nước thấm ướt vai áo
Tim đập mạnh
Không phải vì mạnh
Mà vì....sợ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chết tiệt
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// dừng lại //
Anh dừng ở một con hẻm nhỏ , chống tay vào tường
Hình ảnh đó lại xuất hiện
Rõ hơn
Một con đường
Trời cũng mưa như thế này
Có ai đó đang đứng trước mặt anh
“...Đừng quay lại...”
Giọng nói ấy
Rõ ràng
Nhưng gương mặt...vẫn mờ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mì-mình đã quên cái gì?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// siết chặt tay // “ quên đi...quên đi”
Anh xiếc chặt tay , cố xua đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ch-chỉ là ảo giác thôi
Anh tự nhủ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ là trùng hợp
Nhưng lòng anh biết rõ-
Không phải
Ở phía xa , trong quán cà phê
Cậu vẫn đứng yên tại quầy
Ly cà phê của anh chưa uống vẫn còn nguyên
Nước đã nguội
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“Anh ta vẫn vậy...”
Anh lẩm bẩm , tay vô thức lau chiếc ly dù nó đã sạch
Nhân viên làm cùng quán nhìn cậu , nhíu mày
Khôi Vũ
Khôi Vũ
Sao tự nhiên thẫn thờ vậy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
..không có gì
Khôi Vũ
Khôi Vũ
Khách quen hả?
Cậu khựng lại một chút
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không hẳn
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chỉ là...người từng gặp thôi
Tối hôm đó
Anh không ngủ được
Anh nằm trên chiếc giường , mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà
Tiếng mưa vẫn chưa dứt
Cốc...cốc..
Một âm thanh lạ vang lên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// ngồi dậy // Ai đó?
Không trả lời
Chỉ có tiếng mưa
Cốc...cốc...
Lần này rõ hơn
Từ cửa sổ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// bước lại gần//
Tim anh đập chậm lại-theo kiểu đáng sợ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// kéo rèm //
Không có ai
Chỉ có bóng mình phản chiếu trên kính
Và—
Một dòng chữ
“ANH ĐÃ QUÊN EM RỒI À?”
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// lùi lại // cái quái-
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//Mặt cắt không còn giọt máu//
Anh lao ra cửa sổ
Không có ai
Không dấu vết
Như thể chưa từng có gì xảy ra
Sáng hôm sau
Anh quay lại quán cà phê
Không phải vì muốn
Mà vì...anh cần câu trả lời
Chuông cửa vang lên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// đang lại bàn//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// nhếch môi // “ không bất ngờ”
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// mỉm cười // Em biết anh sẽ quay lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// bước thẳng tới bên cậu //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// ánh mắt sắc lẹm // tối qua...cậu làm gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// nghiêng đầu // làm gì là làm gì?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng giả vờ
Không khí căng lên
Mọi thứ xung quanh như chậm lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// nhìn anh //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// bật cười //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh nghĩ em rảnh à
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...Nếu không phải cậu —
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thì sao?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// tiến lại gần anh //
Cậu tiến gần tới mức có thể nhìn rõ từng chi tiết trên khuôn mặt cậu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh sợ cái gì vậy , Xuân Bách
Giọng cậu nhỏ lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hay là....anh bắt đầu nhớ ra rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// cứng người //
Một giây
Hai giây
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
..Chúng ta từng gặp nhau ở đâu?
Lần đầu tiên
Không né tránh
Nụ cười trên môi cậu chậm rãi biến mất
Ánh mắt tối lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh..thật sự không nhớ?
Một khoảng lặng kéo dài
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// quay lưng // vậy thì đừng cố nhớ
Giọng nói nhẹ tênh
Nhưng lạnh
Cậu không quay đầu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì có những chuyện
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
....khi nhớ lại rồi , anh sẽ ước là mình chưa từng quay về
-End chapter 2-

NGÀY HÔM ĐÓ

Anh không rời khỏi quán ngay
Anh đứng đó
Nhìn theo bóng lưng cậu
Một cảm giác rất khó chịu đang dâng lên trong lồng ngực
Như thể....anh đang đứng trước một câu trả lời
Nhưng lại không dám chạm vào
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh còn gọi gì không?
Giọng cậu vang lên từ quầy
Bình thường
Quá bình thường
Như thể cuộc nói chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cho tôi như cũ
Anh ngồi xuống
Vẫn là góc khuất đó
Ly cà phê được đặt xuống
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// im lặng //
Cậu lặng lẽ rời khỏi bàn
Ngay lập tức
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// nhìn cốc cà phê //
Và rồi—
Hình ảnh phản chiếu...không còn là quán và phê
-FLASHBACK-
Mưa
Cũng là một ngày mưa
Nhưng dữ dội hơn
“Đi nhanh lên!”
Một giọng nói vang lên
Rõ ràng
Xuân Bách - trẻ hơn , ướt sũng , đang chạy
Bên cạnh anh
Là một người
Khuôn mặt thẫn thờ
Nhưng bàn tay—
Đang nắm chặt tay anh
“Đừng quay lại!”
Người đó hét lên
“Không—!”
Anh dừng lại
Phía sau họ-
Ánh đèn xe lao tới
Chói loà
“Một tiếng thăng gấp”
Cộp!
Mọi thứ vỡ tung
Âm thanh
Ánh sáng
Tiếng mưa hoà với-
Máu
Bàn tay nắm lấy tay anh...buông ra
“Bách bếu của em....”
Giọng nói yếu dần
“Đừng...quay lại”
-HIỆN TẠI-
choang!
Ly cà phê rơi xuống sàn
Vỡ tan
Cả quán giật mình
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// quay lại ngay lập tức // Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// thở dốc //
Tay anh run run
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
..Tại nạn.. // khàn đặc //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có một vụ tai nạn..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// ngẩng lên //
Lần đầu tiên-
Ánh mắt anh không còn lạnh nữa
Mà là...sợ hãi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Người đó là ai?
Anh hỏi gần như cầu xin
Không khí trong quán chợt im lặng đến đáng sợ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// bước lại gần anh //
Chậm rãi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh chắc chắn là muốn biết
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Trả lời tôi
Một giây im lặng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// cuối xuống nhặt những mảnh ly vỡ //
Máu rỉ ra từ tay cậu
Nhưng câu không buông
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
..Hôm đó..
Cậu nói nhỏ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
..người bị xe tông-
Cậu ngẩng lên nhìn thẳng vào Xuân Bách
Ánh mắt không còn chút ấm áp nào
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
-Là em
-End chapter 3-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play