[Jenlisa] Vợ Của Ta Là Quận Chúa _ Cover
Trộm Bánh Bao
Lưu ý: truyện này được viết theo ngôi thứ nhất
Là dựa theo góc nhìn và suy nghĩ của từng nhân vật, các bạn lưu ý giúp mình
Trăng lên cao, một đêm giết người.
Tuy rằng ta không phải là muốn giết người, nhưng đây cũng là một cơ hội tốt để xuống tay.
Lạp Lệ Sa
[ nhìn bốn phía xung quanh không có ai, cười thầm một tiếng, rồi đưa tay vươn qua cửa sổ, hướng đến chỗ cạnh cửa mò mẫm ]
May mắn là cửa sổ cách cửa vào không quá xa.
Lạp Lệ Sa
[ chỉ một lát sau, đã mò thấy khóa chốt, vội vàng kéo ]
Hì hì, quả nhiên lần nào cũng đúng.
Lạp Lệ Sa
[ kiễng nhẹ đầu ngón chân bước tới, nhẹ nhàng lấy hai tay đẩy cửa ]
Lạp Lệ Sa
[ tiếng trục cửa chuyển động khiến cả người giật bắn, ngay lập tức vội giữ cửa lại ]
Không tốt, ngày mai nhất định phải nhớ lau chút dầu mỡ vào trục.
Lạp Lệ Sa
[ nín thở, chột dạ lại hướng bốn phía liếc nhìn ]
Tốt lắm, ngoài mấy cơn gió lạnh đang điên cuồng thổi thì không có bất cứ gì khả nghi.
Cứ thế đi, ta sắp đạt được mục đích rồi.
Trong phòng một màu tối đen.
Lạp Lệ Sa
[ đưa tay không thấy được cả năm ngón ]
Nhưng không sao, ta đã quá quen với cách bố trí của phòng này rồi.
Lạp Lệ Sa
[ sờ soạng một lát, đã tiếp cận được đến nơi có mục tiêu ]
Mày là làm ta chờ lâu lắm đó nha.
Lạp Lệ Sa
[ trong lòng mừng vui khôn xiết, đắc ý đưa chân nhảy lên bệ, hai tay hướng mục tiêu đánh tới ]
Nhân Vật Chung
Ai! Ai đang ở phòng bếp lén lút??!!
Lạp Lệ Sa
[ lập tức đứng hình ]
Không sai, nơi ta tiến vào chính là phòng bếp, và mục tiêu của ta, nằm ngay trong cái nồi phía trên bếp lò kia...Là mấy chiếc bánh bao táo chín. Nhưng bây giờ xem ra, kế hoạch của ta đã bị phá hư rồi.
Không được, trước tiên phải biết rõ đối phương là ai.
Lạp Lệ Sa
[ nghĩ thế nhẹ nhàng quay đầu lại ]
Lạp Lệ Sa
Nhị sư huynh, là ta là ta! [ vội hướng hắn làm rõ thân phận của mình ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Ồ, ra là sư muội, ta còn tưởng rằng...[ cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, không dám thốt ra hết câu ]
Nhị sư huynh vốn không chỉ là người có cái đầu gỗ, mà còn chẳng giỏi nổi việc gì, võ công tuy rằng cao, nhưng lại cực kỳ sợ quỷ thần. Mỗi lần đến ngày mười bốn trăng khuyết, hắn đều võ trang đầy đủ phòng thân, khắp người đeo đầy kiếm gỗ đào trừ quỷ. Có lẽ nguyên nhân hắn nãy giờ không hề tức giận ta, cũng là vì biết ta không phải quỷ.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Nhưng sư muội, ngươi ở đây để làm gì? [ cầm chiếc đèn lồng, hướng khắp nơi trong phòng soi rọi để xác định có thật an toàn ]
Không tốt, chẳng lẽ đem việc mình muốn trộm bánh bao nói ra cho hắn biết?
Lạp Lệ Sa
[ tùy tiện bịa một lý do ] Tới bắt chuột, ngươi cũng biết đấy, phòng bếp mà có chuột thì rất nguy.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Có cần ta giúp không?
Dù nói thế, nhưng Nhị sư huynh như chẳng muốn giúp ta.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ chỉ hồi hộp chờ đợi câu trả lời ]
Lạp Lệ Sa
Không cần không cần, chuyện nhỏ nhặt thế này mình ta cũng được rồi. [ vội vàng cự tuyệt ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Cũng đúng, cũng đúng. [ lại nhẹ nhàng thở phào ]
Quả là chẳng tình nguyện đây mà.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ đang muốn xoay người bỏ đi nhưng vẫn ngượng ngùng nói ] Vậy sư muội cố lên.
Lạp Lệ Sa
Nhất định, nhất định rồi. [ gật gật đầu thúc giục hắn nhanh đi đi ]
Lạp Lệ Sa
[ chờ bóng đèn lồng đã xa, mới thả lỏng chính mình, quay đầu nhìn mấy cái bánh bao trong nồi, lại vuốt vuốt tay áo ]
Các ngươi, đêm nay không thoát khỏi ta.
Lạp Lệ Sa
[ vừa đưa hai tay hướng mục tiêu đánh tới…]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư muội! Sư muội! Ta quên nói cho ngươi biết!
Lạp Lệ Sa
[ lại đứng hình lần hai ]
Lạp Lệ Sa
Nhị sư huynh có chuyện gì vậy? [ khốn khổ nhếch khóe miệng hướng Nhị sư huynh mỉm cười ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Vừa rồi sư phụ nói ta tới bảo ngươi đi tìm hắn, mà ta quên mất. [ gãi gãi đầu ngây ngô cười ]
Lạp Lệ Sa
Sao, sư phụ tìm ta có chuyện gì thế?
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Việc này...[ lại xấu hổ gãi gãi đầu ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Ta, ta quên mất rồi.
Vốn biết ngươi đầu gỗ không có trí nhớ mà, nhất là vừa trải qua một phen sợ hãi.
Lạp Lệ Sa
Vậy à. [ vờ tỏ ý đã hiểu, nhưng tâm trí thì vẫn đang xoay quanh mấy cái bánh bao kia ]
Lạp Lệ Sa
Một lát nữa ta sẽ đi tìm hắn, đợi sau khi xử lý xong lũ chuột này đã.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Được rồi. [ gật gật đầu, nhưng vẫn đứng ở cửa chưa chịu đi ]
Lạp Lệ Sa
Cái này...[ cố nén giận trong lòng ]
Lạp Lệ Sa
[ tươi cười hỏi ] Không biết Nhị sư huynh còn có chuyện gì?
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Không có gì, chỉ là...[ nhìn nhìn sư muội ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ nghi hoặc hỏi ] Chẳng biết tại sao sư muội bắt chuột lại cần phải có tư thế này?
Lạp Lệ Sa
A? [ nghe hắn hỏi như vậy, mới cúi nhìn lại mình ]
Chân phải thì đặt lên trên bếp lò, tay áo được vuốt cao, hai bàn tay thì như móng vuốt sói đang vươn trên mấy chiếc...bánh bao táo chín. Tư thế này quả thật cùng với tư thế rình bắt chuột là hoàn toàn khác xa nhau.
Lạp Lệ Sa
[ trí óc còn chưa kịp thông, bắt đầu nói nhăng nói cuội ] Ngươi có biết, cái gì gọi là người sợ ba phần quỷ, quỷ sợ bảy phần người không...
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Ừ? [ nghe thấy ta nhắc đến chữ quỷ, lại bắt đầu nuốt nước bọt, nhưng vẫn giả bộ điềm tĩnh hỏi ]
Lạp Lệ Sa
Ở trong bếp này vốn tràn đầy âm khí, nếu ta không dùng tư thế này để giương oai với quỷ, chỉ sợ là không tốt thôi. [ vừa nói vừa lim dim đôi mắt, khuay tay nhấn mạnh cho thêm phần không khí ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư muội nói không sai. [ sớm đã cứng đơ cả người, tay cầm lồng đèn bắt đầu run lên ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ nhưng vẫn giả bộ hiểu rõ ] Ta vừa rồi còn tưởng lầm sư muội vào đây để trộm bánh bao trong nồi chứ, thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Lạp Lệ Sa
Thế nên...[ bắt đầu ám chỉ ngầm hắn đừng tiếp tục quấy rầy mình nữa ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Vậy ta đến chỗ sư phụ trước. [ tựa hồ cũng không phải quá ngu dốt, hai tay ôm quyền ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư muội bảo trọng. [ thấy sư mội gật gật đầu, liền quay người bước vội, so với lúc tới còn muốn nhanh hơn ]
Chỉ một lát sau đã không thấy bóng dáng đâu.
Lạp Lệ Sa
[ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lần này không dám vội vã hành động nữa ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ không lâu sau lại quay lại, bất quá lần này biết đứng cách cửa tới hai thước, không dám loạn động thêm ]
Lạp Lệ Sa
[ tiến ra phía trước, dựa vào khung cửa chăm chú nhìn hắn ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư muội, ta nhớ ra rồi. [ vừa nói vừa chột dạ hướng phía sau sư muội nhìn ngó ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ là tìm ngươi hỏi về việc chậu hoa lan.
Lạp Lệ Sa
Hoa lan? [ ngẩn người ]
Đột nhiên nhớ tới một tháng trước, trước khi sư phụ ra khỏi cửa đã cố ý dặn dò ta kỹ lưỡng phải chăm sóc thật cẩn thận chu đáo chậu hoa lan hắn mới mua, mà ta lúc ấy lời vào tai này lại ra tai kia, không lưu lại chút gì. Sư phụ vừa đi ta liền hoàn toàn quên mất, tháng này đến ngay cả bộ dạng hoa ra sao ta cũng không biết. Lần này chết chắc rồi.
Lạp Lệ Sa
[ ngay lập tức đầu đeo một mảnh đen kịt, sắc mặt so với Nhị sư huynh còn tái xanh hơn ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư muội, lời ta đã truyền rồi, ta đi trước đây. [ không chú ý đến biến đổi của sư muội, hai tay ôm quyền, hướng sư muội hành lễ rồi nhanh chân bỏ chạy ]
Lạp Lệ Sa
Chậm đã! [ vội gọi rồi sống chết ôm chặt lấy lưng hắn ]
Lạp Lệ Sa
[ kiên quyết nói ] Ta và ngươi cùng đi tìm sư phụ.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Nhưng mà sư muội...
Cái đầu gỗ này nhiều lúc lại nhớ dai ghê.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Còn chuột trong phòng bếp...
Thật sự là không biết sao cái kẻ nãy giờ chỉ biết trốn quỷ còn có mặt mũi mà nói lời này.
Lạp Lệ Sa
Thế ngươi cho rằng nó vẫn còn đứng ở đó chờ bị tóm khi ta và ngươi nói chuyện lâu như vậy sao, thế nhị sư huynh vào bắt đi. [ tức giận nói, rồi xuyên qua sân trước phòng bếp hướng sảnh chính đi tới ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Chậm đã!
Lần này đến phiên Nhị sư huynh gọi ta.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Ai, Sư muội, ta và ngươi cùng đi tìm sư phụ thôi.
Rõ ràng là sợ quỷ chết đi được, mà còn làm bộ như nguyện sinh tử có nhau, da mặt đúng là dày mà.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ trên đường đi thấy bộ dạng sư muội u sầu ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ ngữ khí nhẹ nhàng giả bộ an ủi ] Sư muội ngươi đừng lo lắng, sư phụ sẽ không vì những chuyện nhỏ nhặt này mà trách phạt nhiều đâu.
Miệng thì nói như thế, nhưng đoán không chừng lòng hắn thì giờ đang nghĩ "Lần này sư muội nhất định cũng bị sư phụ mắng chết" đấy chứ.
Lạp Lệ Sa
[ không trả lời hắn, chỉ cúi đầu lo lắng chuẩn bị cho cuộc đối thoại với sư phụ lát nữa ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ là một người rất hòa nhã, sẽ không làm khó ngươi đâu. [ vẫn không biết mình đang bị bỏ lơ ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ hăng say độc thoại ] Hơn nữa chậu hoa lan cũng không sao cả, ta xem qua rồi, rất tốt. Ngươi yên tâm đi, chỉ cần hướng sư phụ nũng nịu một chút, hết thảy đều sẽ không có việc gì.
Rất nhanh, ta cùng Nhị sư huynh đã đến trước cửa sảnh chính.
Lạp Lệ Sa
[ ngẩng đầu nhìn vào, đã thấy sư phụ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lim tốt nhất, mặt chuyển sắc xanh ]
Đứng ở bên cạnh là Đại sư huynh, vẫn như thường ngày mang một bộ dạng lạnh lùng không biểu cảm. Bầu không khí đặc biệt nghiêm túc, chỉ một chậu hoa lan thôi mà, có cần phải như vậy không. Aiz, chết thì chết.
Lạp Lệ Sa
[ cố nặn ra khuôn mặt rầu rĩ nhất, chầm chậm tiến vào trong sảnh, quỳ xuống nhỏ giọng nói ] Đồ nhi bái kiến sư phụ.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ hừ một tiếng, một lúc sau, mới mở miệng run giọng hỏi ] Ngươi xem xem đây là cái gì!
Lạp Lệ Sa
[ ngẩng đầu nhìn từng cơ thịt đang co giật trên gương mặt sư phụ, rồi lại nhìn sang cái dị vật hắn chỉ vào ]
Chỉ thấy ngoài một cái chậu sứ men xanh hảo hạng mà mặt ngoài đã bị che kín bởi bụi, ngoại trừ mấy cái cuống diệp hành đã muốn chết héo, còn lại đều không còn gì.
Lạp Lệ Sa
[ sắc mặt lập tức chuyển xanh ]
Nhị sư huynh, đây là chậu hoa lan "Không sao cả" như ngươi nói sao?!
Giáo Huấn
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ, người tha cho sư muội đi.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ hai tay ôm quyền, một bộ hiên ngang lẫm liệt chen miệng nói ] Mới vừa nãy con còn thấy sư muội hơn nửa đêm ở phòng bếp bắt chuột, không công lao cũng có khổ làm phiền...
Này này này, dù đầu gỗ đến đâu cũng đừng nói để mang phiền cho ta chứ.
Quả nhiên, như bị châm thêm ngòi nổ.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ vừa nghe Nhị đệ tử nói xong đã đứng bật dậy hét lớn ] Ngươi đừng có thay nàng xin tha! Bắt chuột? Xem ra là ngươi vào đó ăn vụng thì có!
Lão nhân, ngươi là Hỏa Nhãn Kim Tình sao!
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ không phải như vậy, sư muội vừa mới...
Hoảng hốt, Nhị sư huynh lại đổ thêm dầu vào lửa.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Vừa mới vừa mới, ta chỉ nhìn thấy ta vừa mới mua chậu hoa lan, giờ nó đã thành một đống chất thải công nghiệp!!
Rõ ràng nó là do người bệnh đưa tặng, chẳng xấu hổ giờ còn nói.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Chính là sư phụ, sư muội thật không phải cố ý...
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ngươi không cần nói nữa, ta muốn phạt, tâm ý ta đã quyết.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ, đồ nhi ăn nói hàm hồ xin người hãy trách phạt, đồ nhi cũng xin chịu phạt!
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Đồ nhi, ngươi!!
Bây giờ là thế nào đây, bọn họ có cần phải vứt ta qua một bên, để hai thầy trò trình diễn tiết mục cảm động "Sư huynh vì sư muội hướng sư phụ cầu tình" không? Để chuyện không trở thành sư phụ tức giận mà giết luôn ta.
Lạp Lệ Sa
[ vội vàng ngăn Nhị sư huynh lại, cúi đầu chịu trận mặc cho quân muốn đánh muốn giết thì tùy ] Sư phụ, đều là lỗi của đồ nhi, người cần phạt thì phạt con đi.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Aiz...
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ thấy bộ dạng đáng thương của đồ nhi, ngồi trở lại ghế thở dài ] Ngươi nói xem, để cho ngươi có thể sống ở y quán vốn nhiều nam nhân qua lại mà không bất tiện, từ nhỏ ta đã cho ngươi ăn mặc giả nam nhi, ai ngờ ngươi thật đúng như nam nhi càn rỡ ngang ngược, thật là tức chết Vi sư mà, ta nghĩ ngươi hãy nên mặc lại y phục nữ nhi đi.
Lạp Lệ Sa
Được được. [ nghe sư phụ nói vậy, hai mắt lập tức sáng rỡ ]
Lạp Lệ Sa
Sư phụ, người cho con mặc lại y phục nữ nhi đi.
Từ nhỏ ta đã bị trói buộc trong trang phục của nam nhân, sớm đã không ngừng oán hận. Nhìn thấy Tiểu Hoa nhà bên mỗi ngày đều mặc y phục nữ nhi, đáng yêu đi trên đường phố, ta âm thầm ghen ghét dữ dội, dựa vào cái gì chứ, rõ ràng đều là nữ tử, vì cái gì ta từ nhỏ đã phải giả dạng nam nhân, bị kẹp trong một đám phàm phu tục tử sống suốt mười tám năm trời?? Hơn nữa lại còn bị mấy kẻ biết rõ nội tình, chê cười ta nữa, thật là đủ bực bội.
Ai dè thấy ta háo hức như vậy….
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ lại đứng lên quát ] Ngươi đừng có đắc ý!
Chậc chậc, tuổi giờ đã cao rồi, vừa ngồi mà lại đứng dậy không sợ tăng huyết áp sao.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
A Sa, không phải Vi sư không cho ngươi mặc đồ nữ tử, ngươi cũng biết nữ hài tử mà ở trong y quán rất là không tiện. [ thấy người kia không phản bác, nhẹ nhàng nói ]
Ta họ Lạp, tên Lệ Sa, A Sa vốn là danh xưng sư phụ gọi ta. Không biết sư phụ là cố ý hay vô ý, vốn tên của nữ tử, mà để sư phụ kêu lại thành tên của công nhân khiêng vác bến tàu, A Sa, A Sa, mười tám năm cứ như vậy kêu. Mỗi lần sư phụ gọi ta, ta đều cảm thấy như ta đúng thật là nam nhân. Nhưng lại không dám phản bác, chỉ có thể ở sau lưng một mực bắt các sư huynh tuyệt đối không được kêu A Sa, bằng không ta sẽ đại khai sát giới.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
A Sa, nhớ năm đó, trước cửa y quán ta nhặt được một hài nhi cả thân rét run, cũng chính là ngươi, ta đã lao tâm khổ tứ biết bao nhiêu, khi đó...
Lại thế, sư phụ lại bắt đầu kể lại, mỗi lần ta gây ra họa gì đó, sư phụ đều "A Sa, nhớ năm đó..." bắt đầu như thế, và kết thúc là "Đến bây giờ ngươi thật chẳng có tiền đồ" mới thôi. Nhưng mấy năm gần đây thì lại, "Ta xem ngươi về sau làm được công trạng gì." Rồi mới chịu bỏ qua, chẳng lẽ đây là bệnh của người già sao.
Lạp Lệ Sa
[ bắt đầu thả hồn đi rong ]
Lạp Lệ Sa
[ nghe sư phụ chỉ mới kể được hơn nửa, mù mờ liếc mắt nhìn Nhị sư huynh quỳ ở cạnh bên ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ không dám cử động dù chỉ một chút, nhưng ánh mắt thì lại trống rỗng từ lâu ]
Cũng như vậy, Đại sư huynh lạnh lùng tuyệt không một chút biểu cảm, nhưng tay cầm kiếm lại đổi liên tục, thế nghĩa là hắn cũng chẳng còn kiên nhẫn rồi.
Được rồi, mọi người cùng thả hồn nào.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
A Sa, ta xem ngươi về sau làm được công trạng gì.
Lạp Lệ Sa
[ như đang nằm mộng đột nhiên bừng tỉnh ]
Rốt cục thì sư phụ cũng đã niệm xong.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ khẽ giật mình dậy ]
A Vân - Đại Sư Huynh
[ lại đổi tay cầm kiếm ]
Lạp Lệ Sa
Tạ ơn sư phụ dạy bảo. [ như thường lệ, vội vã bưng chén trà dâng lên sư phụ, rồi dập đầu một cái cảm tạ ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Các ngươi đứng lên đi.
Cuối cùng sư phụ cũng đại xá cho ta và Nhị sư huynh.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ân...Kỳ thật lần này ta trở về là có chuyện muốn giao cho các ngươi.
Vậy sao ngay từ đầu không nói ra đi? Mặc kệ cho nội tâm ta gào hét, sư phụ thong thả uống ngụm trà.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ vuốt vuốt chòm râu khổ công nuôi bảy năm nay nói ] Tháng trước ta vào kinh, là để xem bệnh cho Kim vương gia, các ngươi cũng biết, ta y thuật sớm đã vang danh bên ngoài...
Nói thì cứ nói đi, há chi còn phải xả vài câu thổi phồng chính mình.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Chính là, vào Kim vương phủ, mới phát hiện sự tình không đơn giản như vậy. [ lại uống một ngụm trà ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Để nói hết thì thật là một câu chuyện dài. [ lại tiếp tục uống ]
Lạp Lệ Sa
Sư phụ, không thể bỏ bớt những phần chẳng liên quan sao. [ nhịn không được nhỏ giọng than ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ trừng mắt liếc nhìn Lệ Sa một cái, rồi tiếp tục nói ] Kim vương gia năm năm trước phụng lệnh Hoàng thượng đến nơi đây thị sát, không may bị nhiễm phong hàn, ta lúc đó dựa vào y nghệ tinh thông, kéo lấy Vương gia từ Quỷ Môn quan trở về, từ đó về sau chúng ta có giao tình nồng hậu.
Kim vương gia ta cũng đã gặp qua, năm đó ta theo sư phụ trợ giúp cho người, Vương gia kỳ thật là một lão nam nhân để râu hình chữ bát.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Vương gia sau khi khỏi bệnh liền quay về kinh, đến nay từ biệt cũng được năm năm.
Lạp Lệ Sa
[ cảm giác như mình lại muốn thả hồn ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Chính là, vào Kim vương phủ, mới phát hiện sự tình không đơn giản như vậy.
Nếu ta không nghe nhầm, thì lời này đã nói lần thứ hai.
Lạp Lệ Sa
[ bắt đầu chính thức để hồn phiêu du ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
[ ánh mắt vô hồn lại gãi gãi đùi ]
A Vân - Đại Sư Huynh
[ tiếp tục đổi tay kiếm ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Không biết Vương gia bị gian thần nào hãm hại, trong kinh thành dấy lên lời đồn Kim vương gia muốn cướp ngôi, vì vậy Vương gia đã giả bộ bệnh, đòi ta vào kinh.
Rốt cục sư phụ cũng nói đến trọng điểm.
Lạp Lệ Sa
Cướp ngôi? [ nhíu nhíu mày, ý thức được đây là một từ rất nghiêm trọng, nên cũng đè giọng xuống ]
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Cướp ngôi a...[ cũng học Lệ Sa, thì thào tự nói ]
A Vân - Đại Sư Huynh
[ thoáng nhíu mày, cũng có suy nghĩ tương tự ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Phải. [ lại nâng chén trà, nhấp một miếng ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ lát sau, dù đã buông chén trà nhưng chẳng thêm chút động tĩnh ]
Lạp Lệ Sa
[ nhịn không được hỏi ] Sư phụ, sau đó thì sao?
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ta quay trở về.
Lạp Lệ Sa
Sư phụ, nếu không có việc gì, đồ nhi xin về phòng nghỉ ngơi trước. [ ôm quyền, chuẩn bị xoay người cáo lui ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ta còn chưa nói đến trọng điểm.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ gọi Lệ Sa lại ] Lần này ta trở về, chính là để các ngươi thay ta thượng kinh, xem bệnh cho Vương gia.
A Vân - Đại Sư Huynh
Thượng kinh? [ cuối cùng cũng chịu phản ứng ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ta đã ở lại vương phủ một tháng, nếu còn nán lại sẽ bị ngộ nhân là người Vương gia an bài để hỗ trợ cho hắn cướp ngôi, hơn nữa ở kinh thành rất nhiều do thám đã nhớ rõ khuôn mặt của ta, thế nên ta để các ngươi thay ta tiến kinh trợ giúp Vương gia.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Trợ giúp Vương gia? Thế chẳng phải là trợ giúp cướp ngôi sao?
Nhị sư huynh hiếm khi nói được một câu đúng ý.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Nói bậy. [ trừng mắt liếc Nhị đồ đệ một cái ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Kim vương gia xưa nay làm người chính trực, đối với triều đình lại càng trung thành tận tâm, tuyệt không có nửa điểm không an phận.
Nói mà cứ như đang tự giới thiệu.
Lạp Lệ Sa
Chính là sư phụ, vì cái gì người không tự mình phù trợ Vương gia?
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ thở dài ] Bởi vì ở phủ Vương gia, ta chỉ có một mình, không thể lo liệu hết.
Nói qua nói lại, nguyên lai lão nhân này cũng là sợ chết.
Lạp Lệ Sa
Chính là, chúng ta mấy sư huynh muội cũng gánh vác không nổi a. [ nhắc nhở hắn ]
Không Thể Thay Đổi
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ta biết. Chính là, Vương gia đã không còn đường thối lui, ta cũng không có thể thấy chết mà không cứu.
Vậy sao người không tự mình cứu.
A Vân - Đại Sư Huynh
Sư phụ, vậy khi nào thì chúng ta thượng kinh? [ hỏi, vẻ mặt trầm trọng ]
Tựa hồ như ở đây chỉ có hắn là nhập tâm.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Sáng mai.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ ánh mắt nghiêm nghị nói ] Ta đã dặn dò xa phu của Vương gia rồi, sáng mai các ngươi liền khởi hành đi.
Này này này, nói vậy chẳng phải giống như đưa chúng ta đi chịu chết sao.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ, người không đi sao?
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ta đã nói rồi, bọn hắn đã nhớ rõ mặt của Vi sư, như vậy thật không tiện.
Nói qua nói lại cũng chỉ là sợ chết thôi.
Bốn thầy trò rơi vào trầm mặc.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
[ phá tan sự im lặng đầu tiên hô ] A Vân, A Mộc.
A Vân là Đại sư huynh, A Mộc là Nhị sư huynh.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Vi sư mặc dù là thầy thuốc, nhưng cũng biết một ít võ công, cho nên ta mở ra y quán này, đồng thời cũng thụ võ...
Nói thì nghe như vậy, nhưng rõ ràng chỉ muốn tranh thủ kiếm thêm thu nhập.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Các ngươi từ nhỏ không cùng Vi sư lên núi hái thuốc, cũng là cùng Vi sư trao dồi võ công, bây giờ, chính là lúc các ngươi phát huy khả năng của mình.
A Vân - Đại Sư Huynh
Đồ nhi quyết không phụ sự kỳ vọng của sư phụ!
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Đồ nhi quyết không phụ sự kỳ vọng của sư phụ!
Hai sư huynh cực kỳ ăn ý ôm quyền cùng đáp.
Lạp Lệ Sa
[ chỉ có thể đứng bên dùng chân tiêm hoa quyển quyển ]
Vì từ nhỏ ta vốn không chịu trách nhiệm lên núi hái thuốc, cũng không chịu trách nhiệm học võ công, ta chỉ phụ trách tiêm thuốc thôi.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
A Sa. [ quay sang gọi ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Ngươi tuy là thân nữ nhi, nhưng đầu óc lại cực kỳ linh hoạt, lần này thượng kinh, chính là muốn ngươi nghĩ kế, đừng để hai cái đầu gỗ này phá hủy đại sự.
Thầy cũng ý thức được hai ái đồ của mình vốn là đầu gỗ sao.
Lạp Lệ Sa
Vâng, sư phụ. [ gật đầu đáp ]
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Hai người các ngươi nhất định phải hảo hảo bảo hộ sư muội, đừng làm cho nàng gặp bất trắc, biết chưa?
Sư phụ nói câu này thật hay.
A Vân - Đại Sư Huynh
Vâng!
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Vâng!
Hai sư huynh lại ăn ý đáp.
Bốn thầy trò lại rơi vào trầm mặc.
Lần này vẫn là sư phụ lên tiếng đầu tiên.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Vi sư biết, chuyến đi này cũng như đi vào hang cọp.
Vậy thì đừng để chúng ta đi.
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Các ngươi nhất định phải hảo hảo bảo vệ mình, Vi sư nhất định ở đây chờ đợi các ngươi bình an trở về.
Nói mà chẳng khác nào không nói.
A Mộc - Nhị Sư Huynh
Sư phụ...[ thế nhưng lại bắt đầu nghẹn ngào ]
Đầu gỗ quả đúng là đầu gỗ mà.
Bốn thầy trò lại rơi vào trầm mặc.
Lạp Lệ Sa
[ lần này lên tiếng với hy vọng chờ mong ] Sư phụ, lần này thượng kinh con nghĩ...
Lương Đại Phu - Sư Phụ
Không được! Ngươi vẫn phải duy trì nam trang thượng kinh. [ nổi giận nói ]
Lạp Lệ Sa
Vâng sư phụ. [ yếu ớt trả lời ]
Vậy là vẫn phải làm nam nhân.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play