Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Khoảng Cách Giữa Hai Nhịp Tim

Chap 1: Group Dự Án

Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
Helu lại là Đóm đây
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
đây là fic truyện chat đầu tiên tại acc mới của Đóm, mong mọi người ủng hộ ạ
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
"chuyện sẽ có nhiều khung xám, mọi người ráng đọc hết nha"
_____________
ĐẠI HỌC ANH TRAI SAY HI Đại học Anh Trai Say Hi không chỉ nổi tiếng vì giàu, mà vì nơi đây giống một “đấu trường học thuật” nơi mỗi sinh viên đều mang theo một huy chương vô hình. Khuôn viên trường rộng như một thành phố thu nhỏ, mỗi khoa là một lãnh địa. Tranh tường, sân bóng, phòng thí nghiệm, xưởng mỹ thuật cùng tồn tại như những mạch máu khác nhau nuôi sống cùng một cơ thể. Ở đây, sinh viên không chỉ cạnh tranh điểm số. Họ cạnh tranh cách tư duy, khả năng phân tích quá trình, đọc vị cảm xúc con người, và năng lực lãnh đạo trong nhóm. Mỗi học kỳ đều có những dự án liên khoa được xem như “bài thi sinh tồn” cho những kẻ đứng trên đỉnh.
Trong số hàng nghìn sinh viên ưu tú, 5 cái tên gần như ai cũng biết: 🏀 Bách Đội trưởng đội bóng rổ của trường. Thành tích thể thao cấp thành phố, học lực top đầu khoa phân tích hành vi. Gương mặt quen thuộc trên bảng vàng thành tích thể thao. Đại diện cho kiểu “thiên tài thực chiến”. Người trong trường hay nói: “Chỉ cần Bách xuất hiện trên sân, kết quả trận đấu đã được tính xong trong đầu cậu ta.”
Công Sinh viên khoa mỹ thuật ứng dụng, thiên tài hội họa. Tranh của Công từng được chọn làm poster cho nhiều sự kiện lớn trong trường. Giỏi phân tích cảm xúc con người qua nét vẽ, ánh mắt, dáng đứng. Người ta đồn rằng: “Bị Công vẽ chân dung chẳng khác nào bị bóc trần nội tâm.”
Dương Sinh viên khoa tâm lý học ứng dụng. Nổi tiếng vì khả năng đọc không khí và giảng hòa xung đột. Thường được mời tham gia các dự án liên khoa để ổn định nhóm.
Tuấn Sinh viên khoa phân tích dữ liệu & chiến lược. Đầu óc logic, lời nói sắc như dao mổ. Hay bóc thẳng vấn đề khiến người khác khó chịu, nhưng không sai.
Thịnh Sinh viên khoa thiết kế truyền thông. Ít nói, kín đáo, luôn đứng sau hỗ trợ Công. Nổi tiếng vì khả năng quan sát chi tiết và ghi nhớ hành vi con người. Cả 5 người đều có chung một
hôm nay vẫn là thứ sáu như mọi tuần nhưng 5 người đâu biết, mình sẽ có thêm một nhóm bạn mới như món quà giữa mùa đông giá rét và cái từ "cô lập" của cả lớp mang lại ư..?
Dự án: “Phân tích quá trình hành vi & biểu đạt cảm xúc con người trong môi trường cạnh tranh cao”
Thầy giáo
Thầy giáo
Dự án nhà trường yêu cầu: Có người hiểu vận động & hành vi thực tế (Bách) Có người chuyển hóa cảm xúc thành hình ảnh (Công) Có người phân tích tâm lý nhóm (Dương) Có người xây dựng mô hình dữ liệu & chiến lược (Tuấn) Có người quan sát, ghi nhận, tổng hợp truyền thông (Thịnh) 👉 Về mặt chuyên môn, 5 người này bù trừ hoàn hảo cho nhau. Nên nhà trường sẽ chọn riêng 5 bạn ra để đi thi lấy bằng cho tỉnh với yêu cầu 5 em được tuyển thẳng nếu bản dự án này được chấm điểm cao //đập bàn nhẹ//
Thầy giáo phụ trách dự án là người nổi tiếng “khó tính nhưng nhìn thấu người khác”. Thầy đã nhận ra một vấn đề lớn ở 5 sinh viên ưu tú này: Bách: quá tin vào logic thắng thua, xem nhẹ cảm xúc. Công: hiểu cảm xúc người khác, nhưng né tránh việc đối diện cảm xúc của chính mình. Dương: giỏi hòa giải, nhưng hay hy sinh quan điểm cá nhân. Tuấn: nói đúng nhưng không biết làm mềm lời. Thịnh: quan sát giỏi nhưng quen đứng ngoài, không dám va chạm.
Thầy giáo
Thầy giáo
Thầy xếp họ chung nhóm vì một lý do duy nhất: “Những người quá giỏi thường thất bại ở chỗ không chịu để người khác bước vào vùng an toàn của mình.” Thầy muốn họ: Học cách làm việc với người mình không ưa Học cách chấp nhận cách tư duy trái ngược Học cách để cảm xúc chen vào logic Và học cách thừa nhận: có những thứ không thể phân tích 5 bạn nghe rõ chưa?
Năm người ngập ngừng chút rồi gật đầu nhẹ trước những tiếng xì xào bàn tán của cả lớp
Sau khi bị xếp nhóm, Dương là người lập group chat. Tên nhóm ban đầu: “Dự án liên khoa – Nhóm 3”
------------------------
hết giờ học, bắt đầu hai ngày nghỉ cuối tuần ao ước của bao học sinh khi trải qua một tuần học một cách mệt mỏi
Phòng học tầng ba của Đại học Anh Trai Say Hi khép cửa lại, tiếng ồn ngoài hành lang bị chặn đứng như thể ai đó vừa đóng nắp một chiếc hộp kín khí. Không gian trở nên nặng. Nặng như có ai đặt lên bàn một khối im lặng có trọng lượng. Thầy giáo đọc tên năm người. Bách. Công. Dương. Tuấn. Thịnh. Năm cái tên vang lên nối đuôi nhau, giống năm viên đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Không có gợn sóng bề ngoài, nhưng dưới đáy, bùn cát bắt đầu bị khuấy lên.
Bách ngồi tựa lưng ghế, cánh tay khoanh trước ngực. Ánh mắt lướt qua Công rất nhanh, nhưng đủ để ghi nhận: một người không giống kiểu sẽ chạy trên sân bóng, cũng không giống kiểu chịu được áp lực thắng thua.
Công không nhìn lại. Cậu đặt bút vẽ một đường mảnh trên mép vở. Một nét vô thức. Như thể đang đánh dấu ranh giới vô hình giữa mình và phần còn lại của căn phòng.
Dương phá vỡ bầu không khí im lặng trước, giọng bình tĩnh:
Dương
Dương
Thầy bảo tụi mình tạo group chat để trao đổi dự án cho tiện..
Tuấn
Tuấn
Cứ làm theo quy trình//nhún vai//
Thịnh gật đầu, rút điện thoại ra đầu tiên rồi đưa mã QR cho mọi người quét
Tên nhóm hiện lên trên màn hình: "Dự Án Liên Khoa-Nhóm 3"
Dương là người gửi tin nhắn đầu tiên
Dương
Dương
💬:xin chào mọi người, từ giờ tụi mình trao đổi trong nhóm này nha
ba giây trôi qua Không ai trả lời
Không khí trong phòng giống như một sợi dây bị kéo căng đến mức chỉ cần một câu nói sai là đứt phựt.
Tuấn gõ vào màn hình:
Tuấn
Tuấn
💬:Ok. Phân công sớm đi. Thời gian dự án không nhiều.
Một tin nhắn ngắn, khô như giấy nháp.
Bách nhìn tin nhắn đó, rồi chậm rãi gõ:
Xuân Bách
Xuân Bách
💬:Phân công dựa trên năng lực thực tế. Đừng để phần cảm tính làm chậm tiến độ.
Dương đọc được, khẽ nhíu mày. Cậu biết “cảm tính” là mũi kim nhắm thẳng vào ai.
Công vẫn chưa nhắn gì. Mãi đến khi Thịnh gửi một câu ngắn gọn:
Phước Thịnh
Phước Thịnh
💬:Công phụ trách phần minh họa và biểu đạt cảm xúc bằng hình ảnh.
Ba chữ “biểu đạt cảm xúc” hiện lên trên màn hình như một mồi lửa.
Bách trả lời gần như ngay lập tức:
Xuân Bách
Xuân Bách
💬:Minh họa không thay thế được dữ liệu. Nếu chỉ vẽ cho đẹp thì không cần thiết.
Công ngẩng đầu lên lần đầu tiên. Ánh mắt cậu lướt qua Bách.Không giận dữ, không thách thức. Chỉ có tầng băng mỏng phủ lên tròng mắt
Công cúi xuống gõ từng chữ chậm rãi:
Thành Công
Thành Công
💬:Dữ liệu không thay thế được con người. Nếu chỉ nhìn con người như biểu đồ..thì kết luận cũng chỉ là con số rỗng mà thôi
Tin nhắn gửi đi Một nhịp thở nghẹn lại trong phòng
Tuấn bật cười khẽ.. Nụ cười này..không mang ý vui
Tuấn
Tuấn
Tốt. Vậy ngay từ đầu đã không cùng hệ quy chiếu rồi.
Dương vội vàng chen vào:
Dương
Dương
Mỗi người một thế mạnh. Dự án này cần cả số liệu lẫn cảm xúc.
Không ai phản bác Cũng không ai đồng tình
Bách đặt điện thoại xuống bàn, đầu ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt gỗ. Công khép cuốn vở lại, nét vẽ dang dở bị kẹp vào giữa hai trang giấy, như một câu nói chưa được cho phép hoàn thành
Thịnh nhìn Công, ánh mắt như muốn nói “bình tĩnh”. Tuấn nhìn Bách, trong mắt có một tia nhận ra: cậu bạn đội trưởng này không quen với những thứ không thể tính toán.
Dương nhìn cả bốn người còn lại, hiểu rất rõ: nhóm này, nếu không tan sớm, thì sẽ vỡ muộn.
Trong group chat, không ai nhắn thêm gì nữa. Năm cái tên đứng yên trên màn hình, như năm dấu chấm lửng treo lơ lửng giữa khoảng trống. Một nhóm được lập. Nhưng chưa có khái niệm gọi là “đồng đội”.
________________
Chiều muộn. Ánh nắng trong khu xưởng mỹ thuật của Đại học Anh Trai Say Hi rơi qua cửa kính lớn, trải dài trên bàn vẽ như những tấm lụa mỏng. Mùi sơn, mùi giấy, mùi bút chì trộn vào nhau, tạo thành thứ không khí chỉ những người quen với hội họa mới thấy dễ chịu.
Nhóm năm người đang họp lần đầu để xem tiến độ dự án.
Trên bàn là một tấm bảng lớn. Ở giữa bảng, bản phác thảo của Công được ghim lên.
Một người đứng thẳng, vai căng. Một người cúi đầu, tay siết lại. Một người cười, nhưng mắt không cười.
Đó không phải tranh trang trí. Là một chuỗi hình vẽ phân tích hành vi con người khi chịu áp lực cạnh tranh.
Các nét vẽ mảnh, nhưng sắc. Như thể từng chuyển động cơ thể đều bị lột ra khỏi lớp vỏ bình thường.
Dương nghiêng đầu nhìn lâu một chút.
Dương
Dương
Khá thú vị… nhìn vào là thấy cảm xúc thay đổi.
Thịnh khoanh tay, đứng dựa bàn. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt cho thấy rõ ràng cậu hài lòng với phần của Công.
Tuấn cầm bản ghi chú, nhìn tranh rồi nhìn bảng dữ liệu bên cạnh.
Tuấn
Tuấn
Cũng hợp với phần phân tích hành vi.
Bách lúc đó mới bước vào.
Cậu vừa từ sân bóng rổ tới, áo khoác thể thao còn chưa cởi, tóc hơi ướt mồ hôi. Ánh mắt quét một vòng căn phòng rồi dừng lại ở bức tranh giữa bảng.
Một giây. Hai giây. Cậu tiến lại gần. Nhìn kỹ. Không ai nói gì.
Dương chờ phản hồi vì phần của Công được thiết kế để kết nối với phân tích hành vi của Bách.
Nhưng phản ứng của Bách không giống họ nghĩ. Cậu nhíu mày.
Xuân Bách
Xuân Bách
//gõ nhẹ vào tấm bảng// Cái này...
Xuân Bách
Xuân Bách
Không giúp ích gì cho dữ liệu..
Căn phòng im bặt
Dương khẽ ngẩng lên Tuấn ngừng lật sách Thịnh hơi nghiêng đầu nhìn Bách
Cậu nhìn vào bức tranh thêm lần nữa.
Bách nói tiếp, giọng bình tĩnh như đang nhận xét một bản báo cáo:
Xuân Bách
Xuân Bách
Dự án của chúng ta là phân tích quá trình hành vi. Thứ cần là mô hình, biểu đồ, xác suất phản ứng.
Xuân Bách
Xuân Bách
Không phải tranh cảm xúc.
Cây nói rơi xuống bàn như một viên đá
Không ồn, nhưng đủ nặng
Phước Thịnh
Phước Thịnh
//hơi cau mày nhìn Bách// Đây là phần biểu đạt cảm xúc trực quan, thầy yêu cầu-
Bách cắt ngang
Xuân Bách
Xuân Bách
Trực quan không có nghĩa nghệ thuật thuần hoá
--------------------------------
Hết chap 1
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
Chap này hơi dài, hì hì
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
Mọi người thấy hay thì tặng Đóm một tim nhoa❤️❤️

chương 2:Bộ cọ vẽ mới

Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
đầu truyện, Đóm nên chăm một chút
_______________
Thịnh hơi cau mày nhìn Bách
Phước Thịnh
Phước Thịnh
Đây là phần biểu đạt cảm xúc trực quan, thầy yêu cầu-
Bách cắt ngang
Xuân Bách
Xuân Bách
Trực quan không có nghĩa là nghệ thuật thuần hoá
Cậu chỉ vào một hình vẽ trong tranh.
Xuân Bách
Xuân Bách
Ví dụ tư thế này. Vai người này hơi nghiêng, đầu cúi. Nhưng không có số liệu chứng minh đây là phản ứng phổ biến.
Tuấn khẽ huýt sáo nhỏ
Tuấn
Tuấn
Bách, cậu đang phản biện tranh vẽ đấy
Xuân Bách
Xuân Bách
Không//cậu đáp ngắn gọn//
Xuân Bách
Xuân Bách
tôi đang phản biện phương pháp
Không ai nói thêm
Công vẫn ngồi ở bàn vẽ, cách bảng vài bước
Từ lúc Bách nhận xét, cậu không hề ngẩng đầu
Chỉ cầm bút chì
Vẽ
Nét bút di chuyển đều đặn trên giấy
Như thể cuộc tranh luận phía trước không liên quan tới mình
Dương
Dương
//nhìn cậu một chút..hơi lo// Công..cậu thấy sao
Công dừng bút
Một giây
Cậu lật trang giấy. Đứng dậy. Rồi đi đến bảng. Không nói gì. Cậu lấy tấm tranh của mình xuống. Sau đó ghim lên một tờ giấy mới. Lần này không phải tranh nghệ thuật. Trên giấy là: Những khung hình nhỏ nối tiếp nhau Mũi tên chỉ hướng chuyển động Góc nghiêng vai, góc gập cổ Tỷ lệ thay đổi tư thế Mỗi hình đều được chú thích rất nhỏ ở góc.
Căn phòng yên lặng đến mức nghe được tiếng bút chì chạm giấy.
Bách nhìn bản vẽ mới. Ánh mắt cậu thay đổi rất nhẹ. Rõ ràng. Chính xác. Có logic. Nhưng vẫn giữ được cách quan sát con người.
Tuấn
Tuấn
//nhướn mày//ồ..
Dương
Dương
//bật cười nhỏ// Công, cậu vẽ lại thật luôn à
Thành Công
Thành Công
//đặt bút xuống rồi bình thản nói// Cậu ấy nói đúng..rất đúng
Thịnh quay sang nhìn Công với ánh mắt khó mà tin được
Thành Công
Thành Công
ừm..ban đầu chỉ là cảm nhận
Cậu chỉ vào bản mới rồi nói
Thành Công
Thành Công
Bản này..là quá trình
Bách vẫn đứng trước bảng. Cậu nhìn bản vẽ lâu hơn bình thường. Không khen. Không chê. Chỉ hỏi:
Xuân Bách
Xuân Bách
Cậu vẽ trong bao lâu..?
Công bật cười nhẹ rồi đáp lại một câu ngắn gọn
Thành Công
Thành Công
Lúc cậu đang nói//lắc lư cây cọ trong tay//
Một khoảng im lặng rơi xuống. Không căng thẳng. Nhưng nặng. Bách không nói thêm gì nữa. Cậu quay người đi về phía bàn.
Nhưng trước khi ngồi xuống, ánh mắt cậu lại lướt qua bức tranh đầu tiên của Công đang đặt trên bàn. Bức tranh bị chê là “không cần thiết”. Trong tranh, có một chi tiết rất nhỏ. Một người đang đứng thẳng, mạnh mẽ. Nhưng bàn tay phía sau lưng lại siết chặt đến trắng khớp. Bách nhìn chi tiết đó thêm một giây. Rồi quay đi.
Trong nhóm chat, Tuấn gửi một tin nhắn
Tuấn
Tuấn
💬:nhóm này thú vị thật
Dương liền trả lời ngay sau đó
Dương
Dương
💬: Ừ nhưng chỉ mới bắt đầu thôi
Ở góc phòng, Công đã ngồi xuống lại. Cậu mở vở. Tiếp tục vẽ. Không ai biết trang giấy mới cậu đang vẽ là gì. Chỉ có Thịnh nhìn thấy. Trong đó là một dáng người cao, vai rộng, đang đứng trên sân bóng rổ. Gương mặt chưa được vẽ. Chỉ có ánh mắt. Sắc và lạnh.
___________
Buổi sáng ở Đại học Anh Trai Say Hi có màu của cà phê sữa và tiếng giày thể thao chạm nền xi măng. Công ôm một túi giấy dài đựng cọ vẽ mới. Lông cọ còn thơm mùi gỗ và keo, mùi của những thứ chưa từng chạm vào toan. Cậu vốn định đi thẳng lên xưởng mỹ thuật, nhưng đường vòng qua sân bóng rổ ngắn hơn. Sai lầm chiến lược. Sân bóng sáng loáng dưới nắng sớm. Bóng cam bật lên khỏi mặt đất, nhịp đều như nhịp tim được khuếch đại.
Bách đang ở giữa sân. Áo thun đen thấm mồ hôi, cánh tay căng lên khi cậu xoay người, đổi hướng, bước chân gọn gàng như đã tính trước từng quỹ đạo. Không cần đồng đội, cậu vẫn tập những pha đột phá giả tưởng, như thể trước mặt là một đội hình vô hình. Tiếng bóng đập xuống sàn vang lên. Công dừng lại một nhịp. Không phải vì ngưỡng mộ. Chỉ là theo phản xạ của một người chuyên quan sát chuyển động.
Góc nghiêng vai. Trọng tâm dồn xuống chân trái. Cổ tay thả lỏng trước khi ném. Cậu tự động phân tích trong đầu, giống như đang xem một bài tập mẫu. Trên ghế đá gần đó, Thịnh và Tuấn đang ngồi cạnh nhau. Một người cầm chai nước, một người cầm điện thoại. Tuấn nói gì đó, giọng thấp nhưng có vẻ không còn sắc như khi họp nhóm. Thịnh đáp lại, khóe môi nhếch nhẹ. Không ai biết hai người họ thân từ lúc nào.
Có lẽ từ lúc cùng chung một trận “chiến trường nhóm chat”. Có lẽ từ việc cùng đứng ngoài quan sát hai người còn lại lao vào nhau như hai mũi tên không chịu đổi hướng.
Thịnh nghiêng đầu nghe Tuấn nói, rồi vô thức lia mắt ra xa. Ánh nhìn chạm vào một bóng người quen. Công. Đứng cách sân không xa, túi cọ trong tay. Thịnh khựng lại nửa giây.
Tuấn nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong biểu cảm đó
Tuấn
Tuấn
Sao thế//nhìn Thịnh//
Thịnh không trả lời ngay, chỉ hất cằm về phía sân
Tuấn quay đầu và thấy Công
Ở giữa khoảng cách đó, Bách vừa bật nhảy. Cú ném vòng cung đẹp đến mức gần như không có tiếng va chạm. Bóng rơi thẳng vào rổ, lưới rung lên một tiếng khẽ. Bách đáp xuống đất. Lúc cậu quay người lại, ánh mắt vô tình quét qua rìa sân. Và bắt gặp Công. Một nhịp. Không ai gọi tên ai. Gió buổi sáng lùa qua khoảng trống giữa họ.
Công không tránh nhìn. Chỉ đứng yên. Ánh mắt cậu không hề khó chịu, cũng không thách thức. Nó giống như khi cậu đứng trước một bức tượng đang chuyển động, cố hiểu cấu trúc bên trong. Bách nhận ra ánh nhìn đó. Không phải ánh nhìn của người xem bóng rổ. Là ánh nhìn của người đang… mổ xẻ.
Cậu nhíu mày rất nhẹ. Bóng trong tay lại đập xuống sàn một lần nữa. Bách ném thêm một cú nữa, lần này mạnh hơn. Bóng chạm vành, bật ra. Tuấn huýt sáo nhỏ.
Tuấn
Tuấn
Hiếm thấy..
Thịnh đã đứng dậy. Công vẫn chưa rời đi. Cậu cúi xuống, chỉnh lại túi cọ trong tay như thể mình chỉ tình cờ dừng lại buộc dây giày. Bách nhặt bóng. Lần này cậu không ném ngay. Chỉ đứng đó, nhìn về phía cổng sân. Rồi nói đủ lớn để người đứng ngoài nghe thấy:
Xuân Bách
Xuân Bách
Xem đủ chưa..?
Không có giọng mỉa mai. Chỉ là một câu hỏi thẳng.
Thịnh hơi nhíu mày. Tuấn khoanh tay, ánh mắt thú vị như đang chờ xem ai sẽ phản đòn. Công bước thêm một bước về phía sân, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Thành Công
Thành Công
Tôi không xem
Thành Công
Thành Công
Tôi quan sát//giọng cậu bình thản//
Bách siết chặt bóng căng tới nỗi khả năng là vỡ bóng luôn cũng được
Xuân Bách
Xuân Bách
Quan sát cái gì..??
___________
Hết chap 2

chap 3: phòng thư viện còn sáng đèn

Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
hello kitty
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
Lại là Đóm đây
_____________________
Xuân Bách
Xuân Bách
“Quan sát cái gì?”
Công nhìn thẳng vào cậu.
Thành Công
Thành Công
Cách cậu chuyển trọng tâm khi chuẩn bị ném. Lần thứ hai cậu ném lệch vì cậu để cảm xúc chen vào nhịp thở.
Tuấn bật cười thành tiếng
Tuấn
Tuấn
Phân tích luôn kìa//thích thú//
Thịnh cũng không nhịn được mà cười mỉm
Phước Thịnh
Phước Thịnh
Dân có học thì phải thế//cầm cốc nước nhấp một ngụm//
Vị thanh mát lạnh và chút rát lưỡi của nước có ga, Thịnh sặc nước, ho túi bụi, Tuấn giật mình vội vàng đưa giấy lau miệng Thịnh rồi không nhịn được mà bật cười
Phước Thịnh
Phước Thịnh
Không lo cho tôi đi, lại còn cười
Tuấn
Tuấn
Thì đây, tôi đang lau miệng cho cậu đây
Bách tiến lại vài bước về phía Công
Khoảng cách họ ngắn dần, nhưng vẫn đủ xa để không ai có thể chạm vào ai
Xuân Bách
Xuân Bách
Cậu đứng ngoài sân mà biết tôi nghĩ gì à?//nhíu mày//
Công lắc đầu
Thành Công
Thành Công
Tôi không biết cậu nghĩ gì
Cậu nhìn xuống đôi giày dính bụi của Bách
Thành Công
Thành Công
Nhưng tôi thấy vai cậu cứng hơn bình thường
Một khoảng lặng kéo dài, cậu liền quay lưng rời đi,Bách đứng im tại chỗ, tay đang cầm quả bóng thì rơi xuống
Không khí buổi sáng trở nên mỏng như mặt kính
Bách nhìn Công thêm một giây
Rồi ném bóng về phía cậu
Lực không quá mạnh nhưng dễ khiến người ta nhận ra
Bóng lăn ra trước mặt, cậu quay lại thì Bách nói:
Xuân Bách
Xuân Bách
Nhìn gì, chưa thấy ai đẹp trai như tôi à
Thành Công
Thành Công
Nhìn muốn phát ngán, cậu chỉ là cái bóng thôi//khinh//
Bách đứng sững, hơi tức giận khi bị khinh nhưng cái tôi cao đến nỗi đánh bại sự ngại ngùng trong lòng Bách
Xuân Bách
Xuân Bách
Làm sao, Đấm nhau không..?
Thành Công
Thành Công
Ai thèm..//cậu khoanh tay và đứng nhìn Bách//
Tuấn và Thịnh ngồi trên ghế đá nhìn cuộc tranh chấp giữa hai cá thể
Phước Thịnh
Phước Thịnh
Thôi làm ơn, đừng đấm nhau
Tuấn
Tuấn
Biết vậy..//bật lon nước rồi nhấp ngụm//
Công quay người rời đi trước. Túi cọ khẽ va vào hông cậu theo từng bước. Thịnh nhìn theo một lúc rồi ngồi xuống lại. Tuấn liếc sang Bách.
Tuấn
Tuấn
cậu bị đọc vị rồi
Bách xoay bóng trong tay. Giọng trầm xuống một chút.
Xuân Bách
Xuân Bách
Không
Xuân Bách
Xuân Bách
Chỉ là cậu ta nhìn quá kĩ
Ở cuối con đường lát gạch, Công không quay đầu lại. Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh cú ném lệch ban nãy được tua chậm.
Vai cứng. Nhịp thở lệch. Ánh mắt dao động trong một phần nghìn giây. Cậu không tức giận. Chỉ lặng lẽ ghi nhớ. Giống như một bản phác thảo chưa hoàn chỉnh, chờ ngày được vẽ tiếp.
_______________________________
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
Hôm nay Đóm viết hơi ngắn
Đom Đóm Slay
Đom Đóm Slay
Bye bye, yêu nhìu❤️❤️

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play