Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BL] Officer, Please Love Me

Chương 01

Một buổi chiều, như thường ngày, cánh cửa đồn cảnh sát mở ra rồi lại đóng lại lúc 17:00
Bên trong đồn có tiếng vo ve nhẹ nhàng của máy lạnh, tiếng lách cách nhẹ của bàn phím, tiếng giày di chuyển xung quanh
Ở trên chiếc ghế quen thuộc đó, chàng thiếu niên 18 tuổi với quần áo xộc xệch, mặt mũi bầm tím đang im lặng ngồi đó
*Rầm!* tiếng một bàn tay đập xuống bàn, mọi người giật mình quay lại nhìn rồi nhanh chóng quay lại công việc vì đã quá quen thuộc
Richard Collins
Richard Collins
Evan, lần thứ mấy trong tuần này cháu đến đây?
Chú Richard đứng sau bàn, hai tay chóng lên bàn khi chú ấy cau mày đầy khó chịu nhìn chàng thiếu niên phía đối diện
Evan Hale
Evan Hale
Lần...4 rồi..
Richard thở ra một hơi vừa bất lực vừa khó chịu. Chú ấy ngồi xuống ghế, lấy một tờ giấy và cây bút đẩy về phía cậu
Richard Collins
Richard Collins
Viết cam kết và ký tên.
Cậu gật đầu, cầm lấy bút và viết lên giấy. Dù nhìn cậu vậy thôi, nhưng nét chữ cũng rất ưa nhìn
Chú Richard nhìn cậu viết rồi xoa xoa thái dương đang đau nhức của mình
Richard Collins
Richard Collins
Evan à, chú hỏi thật nhé.
Richard Collins
Richard Collins
Sao lúc nào cháu cũng đánh nhau hết vậy?
Cậu khựng lại, ánh mắt nhấp nháy nhìn lên chú
Evan Hale
Evan Hale
Cháu chỉ...bị cuốn vào thôi..
Richard Collins
Richard Collins
Bị cuốn vào?
Cậu gật đầu. Richard thở dài, rút vài tờ khăn giấy ra đưa cho cậu
Richard Collins
Richard Collins
Có gì nói chú.
Cậu nhận lấy khăn giấy, chú ấy cũng lấy lại bút và giấy đã đưa cho cậu trước đó. Cậu dùng khăn giấy nhận được lau đi bụi bẩn trên mặt mình
*Cạch*, tiếng cửa đồn cảnh sát mở ra rồi đóng lại. Tiếp theo là tiếng giày đang đến gần
Chú ấy nhìn lên, vẻ mặt thoáng dịu đi. Richard đứng lên, vòng qua bàn và đứng trước mặt người mới đến
Richard Collins
Richard Collins
Daniel, cậu xong việc rồi à?
Nghe được cái tên đó, cậu len lén đưa mắt nhìn sang. Ngay khi hình bóng đó loạt vào tầm mắt, hơi thở cậu như dừng lại
Vẻ đẹp đó, không sao tả được. Những nét nam tính kia, chiều cao đó, bờ vai rộng, eo thon và gương mặt điển trai đó không có gì so sánh được
Evan Hale
Evan Hale
//Đẹp trai quá...//-💭
Tim cậu, dường như ngừng đập mất rồi
Daniel Carter
Daniel Carter
Ừm, tôi vừa từ chỗ Trưởng công tố về.
Anh đưa tay vuốt mái tóc bạch kim của mình. Chỉ hành động đơn giản đó thôi cũng khiến cậu không thể rời mắt
Evan Hale
Evan Hale
Daniel...
Cậu vô thức lập lại tên anh mà bản thân đã nghe được lúc nãy. Dù là thì thầm nhưng anh đã nghe thấy nó
Anh quay lại đối mặt với cậu, đôi má cậu nhanh chóng nhuộm đỏ. Anh bước một bước lại rồi cúi người xuống, ngang tầm với cậu
Daniel Carter
Daniel Carter
Cậu đây là?
Evan Hale
Evan Hale
E-Evan...
Giọng nói đó, trầm và ấm đến mức khiến đầu óc cậu điên đảo, không thể chịu được
___________
Evan Hale
Evan Hale
Evan Hale. 18 tuổi. Đang học cấp 3. Tính cách tuy nhẹ nhàng nhưng cũng hung hăng, hay gây rối và đánh nhau nhưng lại vô cùng nghe lời. Con thứ 4 trong nhà có 5 người con.
Daniel Carter
Daniel Carter
Daniel Cater. 36 tuổi. Đang là sĩ quan cảnh sát. Tính cách nghiêm túc, nghiêm khắc nhưng cũng có phần dịu dàng.
Richard Collins
Richard Collins
Richard Collins. 42 tuổi. Đang là cảnh sát trưởng của Daniel. Tính cách chính trực, luôn bất lực với cậu nhưng cũng nuông chiều. Xem cậu như con cháu trong nhà.
Và nhiều nhân vật khác

Chương 02

Cả hai bị khoá chặt ánh mắt vào nhau, không ai trong số hai người di chuyển hay rời mắt đi chỗ khác
Phải đến khi Richard hắng giọng một cách tinh tế thì hai người mới thật sự di chuyển. Anh đứng thẳng lên, rời mắt khỏi cậu
Richard Collins
Richard Collins
Chúng ta vào văn phòng của tôi rồi bàn bạc thêm việc này đã.
Anh gật đầu, ánh mắt lướt qua cậu trước khi đi theo Richard bước vào văn phòng gần đó. Khi cánh cửa đóng lại, cậu vùi mặt vào tay
Tuy nhiên, điều đó cũng không giấu được đôi má đỏ bừng của cậu
Evan Hale
Evan Hale
//Anh ấy...vừa ở rất gần mình...//-💭
Cậu thở ra một hơi rồi đẩy ghế đứng lên. Vài người có mặt ở đó tò mò liếc nhìn cậu nhưng cậu hầu như không chú ý đến
Cậu nhìn vào cánh cửa đóng kín, nơi cậu dường như thấy được hình dáng đang di chuyển bên trong
Evan Hale
Evan Hale
//Thôi thì mình đi về vậy//-💭
Cậu đẩy ghế ngay ngắn lại rồi bước về phía cửa. Nhẹ nhàng đẩy cửa, cậu bước ra bên ngoài
Ngay khi chân chạm sàn đá mát lạnh bên ngoài đồn cảnh sát, làn gió mát mẻ phả vào mặt cậu
Cậu bước xuống thềm, gật đầu chào hỏi với vài viên cảnh sát đi ngang qua. Đi mãi mới ra khỏi khuôn viên của đồn, cậu thở một hơi gần như nhẹ nhõm
Tiếng bước chân êm ả trên sàn xi măng của cậu hoà lẫn với tiếng xe cộ chạy vụt qua. Chẳng có chiếc xe nào quen thuộc cho đến khi một chiếc xe SUV hạng sang màu trắng tinh dần lại trước mặt cậu
Cửa xe đen tuyền hạ xuống, một cánh tay mặt áo vest đen đặt lên cửa, tiếp theo là một khuôn mặt với mái tóc ngã vàng chòm ra
Ethan Hale
Ethan Hale
Evan, giờ này còn lang thang bên ngoài à?
Đó là Ethan, anh 2 của cậu. Mặc dù hai anh em không mấy hoà hợp nhưng cũng không phải là không quan tâm nhau
Evan Hale
Evan Hale
Em vừa từ chỗ chú Richard về.
Cậu đi đến bên cạnh cửa xe của Ethan, đưa mắt quan sát nội thất bên trong
Ethan Hale
Ethan Hale
Lên xe, anh đưa cậu về.
Ethan ra hiệu ra ghế sau trước khi bấm mở cửa sau cho cậu. Cậu trượt vào trong, cánh cửa tự động đóng lại với tiếng thịch nhẹ rồi chiếc xe dần lăn bánh, hướng cả hai ra xa khỏi đồn cảnh sát
____________________________
Nửa giờ di chuyển đưa cả hai đến trước một ngôi nhà 2 tầng sang trọng. Sân vườn rộng lớn, có một bể bơi riêng ở sân sau, một khu vườn nho nhỏ ở góc, một nhà để xe rộng rãi hiện có 3 chiếc xe hơi đắt giá đang đỗ bên trong
Cánh cổng khổng lồ mở ra chậm rãi rồi Ethan lái xe vào thẳng gara. Đỗ xe xong, hai người bước vào nhà
___________
Tiền sảnh rộng với lối kiến trúc phương Tây với hai chiếc cầu thang nối lên lầu hai. Trung tâm tiền sảnh cũng là phòng khách với bộ bàn ghế sạch sẽ không một hạt bụi
Cậu cởi giày rồi bước sâu vào phòng, mẹ và bố cậu đang ngồi trên ghế nhận ra hai người nên nhìn lên. Đôi mắt họ mở to vì lo lắng khi lại nhìn thấy cậu bầm dập
Margaret Whitmore
Margaret Whitmore
Evan, sao lại bị thương nữa rồi?
Mẹ cậu, người nhẹ nhàng lo lắng nhìn cậu khi cậu đến gần
Evan Hale
Evan Hale
Con không sao, chỉ vô tình bị cuốn vào trận ẩu đả của bạn cùng lớp...
Bố của cậu đặt sách xuống bàn, hơi nheo mắt nhìn cậu
Leonard Hale
Leonard Hale
Bị cuốn vào?
Bố cậu khoanh hai tay, rõ ràng là không đồng ý với cách lãn tránh này của cậu
Leonard Hale
Leonard Hale
Lần thứ 4 trong tuần bị cuốn vào trận ẩu đả à?
Cậu cứng người, nuốt khan một cách lo lắng. Ethan, anh trai cậu bước đến giải thích cho cậu
Ethan Hale
Ethan Hale
À, bố, cậu ấy thật sự chỉ vô tình bị mắc kẹt vào cuộc ẩu đả này thôi.
Mẹ cậu nắm lấy tay cậu, xoa nhẹ nhàng mu bàn tay đỏ ửng của cậu
Margaret Whitmore
Margaret Whitmore
Thôi, con về phòng tắm rửa đi.
Margaret Whitmore
Margaret Whitmore
Mẹ sẽ cho người mang bữa tối lên cho con.
Cậu gật đầu, ánh mắt nhấp nháy về phía bố cậu, người vẫn đang nghiêm nghị nhìn cậu. Cậu vội vã lên tầng hai rồi vào phòng mình
____________________________
Cánh cửa đóng lại, cậu thở dài, toàn thân mới bắt đầu đau nhức
Evan Hale
Evan Hale
//Ưm...sao nhức quá vậy?//-💭
Cậu lấy quần áo sạch từ tủ rồi vào phòng tắm. Cậu xả đầy bồn tắm rồi bước vào trong, ngâm nửa thân dưới vào làn nước mát lạnh, đầu tựa vào thành bồn
Evan Hale
Evan Hale
//Nghĩ lại thì, người tên Daniel đó...quả thật rất đẹp trai//-💭
Đột nhiên, cậu cảm thấy giữa hai chân mình có gì đó nặng nề. Cậu nhìn xuống dưới thì thấy cái thứ vốn nên "ngủ yên" đó lại đang "thức dậy" vào lúc này
Cậu vùi mặt vào tay, màu đỏ hồng lan từ má đến tận ra sau gáy của cậu
Evan Hale
Evan Hale
//Cái gì vậy nè Evan?//-💭
Evan Hale
Evan Hale
//Chỉ nghĩ đến người ta thôi mà đã cương là sao chứ...//-💭
___________

Chương 03

Sau khi tự "xử" xong, cậu thay quần áo rồi chuẩn bị đi học thêm
Bước xuống cầu thang, cậu nghe thấy vài tiếng ồn phát ra từ phòng bếp. Tò mò, cậu đến đó xem thử
____________________________
Ở trong phòng bếp, cậu nhìn thấy bố, mẹ và một người phụ nữ trẻ đang ngồi ở bàn ăn. Trong khi đó, Ethan, anh trai của cậu thì không thấy đâu
Margaret Whitmore
Margaret Whitmore
A, Evan con.
Mẹ cậu nhận ra cậu nên đã thốt lên. Bà đi đến chỗ cậu, dịu dàng xoa tóc cậu
Margaret Whitmore
Margaret Whitmore
Con có muốn ăn tối không?
Margaret Whitmore
Margaret Whitmore
Chị gái con mới về nhà này.
Hoá ra người phụ nữ trẻ đó là chị cậu. Bố cậu chóng cằm nhìn cậu bằng đôi mắt hẹp đó
Leonard Hale
Leonard Hale
Lát nữa Vera sẽ đưa cậu đến lớp.
Evan Hale
Evan Hale
Vâng..
Mẹ cậu dịu dàng nắm lấy cậu, hướng cậu về phía bàn ăn. Vera, chị gái lâu không gặp của cậu nhìn lên cậu
Evan Hale
Evan Hale
Chị..
Vera gật đầu, kéo chiếc ghế bên cạnh cho cậu. Cậu ngồi xuống thì chị cậu lên tiếng
Vera Hale
Vera Hale
Dạo này em thế nào?
Cô hỏi như vậy cũng không có gì lạ vì đã 2 tháng rồi hai chị em không gặp nhau. Cậu với tay lấy một quả nho, cắn nhẹ rồi nói
Evan Hale
Evan Hale
Em vẫn ổn, chị ạ...
Bố cậu nheo mắt nhìn cậu rồi quay sang mẹ cậu, đôi mắt đen hẹp đó giản ra, dịu dàng hơn hẳn
Khi bố mẹ cậu nói chuyện, chị gái cậu cũng bắt đầu ăn bữa tối một cách chậm rãi. Cậu ngồi đó, hết mân mê tấm trải bàn đến gấu áo của mình
Vera nhận ra điều đó nên khẽ giọng nói
Vera Hale
Vera Hale
Gần đây Lucas và Elena có liên lạc về nhà không?
Evan Hale
Evan Hale
Dạ?
Cậu có vẻ ngạc nhiên khi nghe đến hai cái tên đó. Nhưng Vera vẫn bình thản lập lại
Vera Hale
Vera Hale
Họ có gọi về không?
Cậu ngơ ngớ nhìn Vera một lúc trước khi chợt hiểu ra. Elena và Lucas là em gái út và anh ba của cậu, hai người từ lâu đã không gặp
Trong gia đình này, Vera là con cả, Ethan là con 2, Lucas là con 3, Evan là con 4 và Elena là con út
Nhưng xét về người có quyền và tiếng nói thì sau bố cậu, Leonard thì có lẽ là anh 3, Lucas
Evan Hale
Evan Hale
Dạ không.
Evan Hale
Evan Hale
Từ 6 tháng trước đến giờ họ không gọi về.
Vera gật đầu, nhẹ nhàng đứng lên
Vera Hale
Vera Hale
Được rồi, chị đưa em đi học.
Cậu đứng lên, đi theo sau chị mình. Vera đối xử với cậu rất nhẹ nhàng, cô cẩn thận hướng dẫn cậu vào xe rồi đích thân thắt dây an toàn cho cậu
Cô lái xe chậm rãi và nhẹ nhàng. Đảm bảo vẫn đủ thời gian đến lớp của cậu nhưng cũng đủ để cậu ngắm nhìn phong cảnh qua cửa sổ xe
____________________________
Trong khi đó, anh được Richard đưa về nhà. Richard lái xe trong khi anh ngồi ở ghế phụ lái
Richard Collins
Richard Collins
Sáng mai cậu sẽ đến chỗ trưởng công tố à?
Anh gật đầu, nhìn Richard qua khoé mắt
Daniel Carter
Daniel Carter
Ừm, tôi phải bàn thêm về chuyện đó.
Anh tựa đầu vào thân ghế, hai tay đặt lên mặt. Anh thở dài
Daniel Carter
Daniel Carter
Tôi thật sự rất mệt khi phải đối phó với kẻ tên Steven Gerrard đó.
Richard nhướng mày, đạp nhẹ chân ga để giảm tốc độ
Richard Collins
Richard Collins
Steven Gerrard?
Richard Collins
Richard Collins
Người đó là ai?
Anh kéo tay ra khỏi mặt, đôi mắt bạch kim nheo lại
Daniel Carter
Daniel Carter
Hắn là đang muốn leo lên chiếc ghế Nghị sĩ.
Daniel Carter
Daniel Carter
Nhưng...
Richard Collins
Richard Collins
!
Anh thở dài, hai chân mày cau chặt lại
Daniel Carter
Daniel Carter
Hắn lại là cấp dưới yêu thích của Nghị sĩ.
Richard Collins
Richard Collins
Có cả chuyện đó?
Anh gật đầu, im lặng không đáp lại gì thêm
___________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play