[ Văn Hàm ] Gió Đông Hướng Về Nắng Hạ
Chương 1_.
Phòng khách phủ đầy đá hoa cương lạnh lẽo của biệt thự Dương gia. Tả Kỳ Hàm ôm tập hồ sơ bệnh án, đôi mắt trong veo nhìn quanh ngôi nhà to lớn nhưng thiếu vắng hơi người.
Vệ sĩ
Chủ tịch đang ở trong thư phòng.
Vệ sĩ
Ngài ấy không thích bị làm phiền lúc làm việc, nhưng phu nhân đã dặn kỹ là phải đưa cậu lên gặp.
Tả Kỳ Hàm
//Mỉm cười nhẹ nhàng//
Tả Kỳ Hàm
Dạ, em cảm ơn anh.
Tả Kỳ Hàm
Em sẽ tự lên, không làm phiền mọi người đâu.
Không có tiếng trả lời. Kỳ Hàm hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào. Căn phòng nồng mùi gỗ tuyết tùng và sự ngột ngạt của những con số.
Tả Kỳ Hàm
//Giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng//
Tả Kỳ Hàm
Anh Bác Văn, em tới thăm anh.
Dương Bác Văn vẫn im lặng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn là âm thanh duy nhất đáp lại lời chào của cậu.
Tả Kỳ Hàm
//Tiến lại gần bàn làm việc//
Tả Kỳ Hàm
Dì bảo anh dạo này lại mất ngủ.
Tả Kỳ Hàm
Em có mang theo một ít trà thảo mộc, giúp anh dễ vào giấc hơn...
Dương Bác Văn
//Dừng tay, giọng trầm đục và khô khốc//
Tả Kỳ Hàm
//Hơi khựng lại//
Dương Bác Văn
//Ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm khiến người đối diện phải rùng mình//
Dương Bác Văn
Nói xong chưa?
Dương Bác Văn
Xong rồi thì ra ngoài.
Tả Kỳ Hàm
Em là bác sĩ tâm lý của anh.
Tả Kỳ Hàm
Dì Dương và mẹ em đã thống nhất...
Dương Bác Văn
//Ngắt lời, thanh âm không chút gợn sóng//
Dương Bác Văn
Tôi không điên.
Dương Bác Văn
Cũng không rảnh để chơi trò bác sĩ với một đứa trẻ.
Tả Kỳ Hàm
//Mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu//
Tả Kỳ Hàm
Em không nói anh điên.
Tả Kỳ Hàm
Em chỉ muốn anh được ngủ ngon thôi.
Tả Kỳ Hàm
Anh nhìn xem, sắc mặt anh tệ lắm.
Tả Kỳ Hàm
Anh định tự hủy hoại mình đến bao giờ?
Dương Bác Văn đứng phắt dậy, chiều cao áp đảo khiến Kỳ Hàm phải ngước lên.
Anh tiến sát lại, mang theo một luồng áp lực bóp nghẹt không gian.
Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm, nghe cho kỹ.
Dương Bác Văn
Ở đây tôi là luật lệ.
Dương Bác Văn
Đừng tưởng có mẹ tôi chống lưng là em có thể bước chân vào đời tư của tôi.
Tả Kỳ Hàm
//Không lùi bước, bàn tay khẽ chạm vào tay áo của anh//
Tả Kỳ Hàm
Em không bước vào đời tư, em bước vào để chữa lành cho anh.
Tả Kỳ Hàm
Anh Bác Văn, anh mệt rồi
Tả Kỳ Hàm
Nghỉ một chút thôi được không anh?
Dương Bác Văn nhìn xuống bàn tay đang chạm vào mình, đôi lông mày nhíu chặt lại như thể bị xúc phạm, nhưng kỳ lạ là anh không hất ra ngay lập tức.
Anh gằn lại hai chữ rồi quay lưng đi về phía cửa sổ, để mặc Kỳ Hàm đứng đó với ly trà bắt đầu nguội lạnh.
Kỳ Hàm ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa da đắt tiền nhưng cứng nhắc.
Ánh mắt cậu dán vào làn khói mỏng manh từ tách trà đang tan dần vào hư không.
Bác Văn vẫn thế, như một cỗ máy được lập trình sẵn, chỉ có tiếng lật giấy tờ khô khốc.
Tả Kỳ Hàm
//Phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng bình thản//
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn, em muốn bắt mạch và đo nhịp tim cho anh một chút.
Tả Kỳ Hàm
Như vậy mới dễ theo dõi tình trạng căng thẳng của anh.
Dương Bác Văn
//không buồn ngước lên, đôi môi mỏng khẽ động, thốt ra những lời lạnh đến thấu xương.//
Tả Kỳ Hàm
//Vẫn ngồi yên, giọng kiên định//
Tả Kỳ Hàm
Chỉ mất 5 phút thôi.
Tả Kỳ Hàm
Em hứa làm xong sẽ để anh yên tĩnh.
Dương Bác Văn
//Dừng bút, cười nhạt//
Dương Bác Văn
Bác sĩ Tả, em rảnh rỗi quá nhỉ?
Dương Bác Văn
Đừng làm mất thời gian của tôi.
Ngay lúc không khí đang rơi vào bế tắc, cánh cửa thư phòng đột ngột bị đẩy mạnh.
Mẹ Dương đứng ngoài nãy giờ đã không còn giữ được bình tĩnh, bà bước vào với gương mặt đầy vẻ nghiêm nghị.
Cao Mộc Nhiên
Dương Bác Văn!
Cao Mộc Nhiên
Con nhìn lại thái độ của con đi.
Cao Mộc Nhiên
Hàm là người nhà, lại là bác sĩ có tâm
Cao Mộc Nhiên
Đến đây là vì cái mạng của con đấy!
Cao Mộc Nhiên
Con định sống cái kiểu người không ra người, máy không ra máy này đến bao giờ?
Dương Bác Văn
//Nhíu mày, gương mặt thoáng hiện lên sự mệt mỏi nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng.//
Dương Bác Văn
Mẹ, đây là chuyện của con.
Cao Mộc Nhiên
Chuyện của con mà để mẹ phải muối mặt đi cầu cứu nhà họ Tả sao?
Cao Mộc Nhiên
Ngồi xuống! Để Kỳ Hàm kiểm tra.
Cao Mộc Nhiên
Nếu con còn dám đuổi thằng bé về, ngày mai con đừng nhìn mặt người mẹ này nữa!
Nói xong, bà quay sang nhìn Kỳ Hàm bằng ánh mắt gửi gắm rồi dứt khoát đi ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Căn phòng một lần nữa rơi vào sự im lặng đáng sợ. Dương Bác Văn hít một hơi sâu, anh buông cây bút xuống bàn, tựa lưng ra ghế, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang chịu đựng một cực hình.
Dương Bác Văn
//Giọng khàn đi vì kìm nén//
Tả Kỳ Hàm
//vội vàng đứng dậy, cầm theo ống nghe và túi dụng cụ nhỏ tiến lại gần anh.//
Dương Bác Văn
//Mở mắt, nhìn cậu với vẻ chán ghét//
Dương Bác Văn
Làm nhanh đi.
Dương Bác Văn
Xong rồi biến khỏi mắt tôi.
Kỳ Hàm không đáp lời, cậu nhẹ nhàng đặt những ngón tay thon dài lên cổ tay anh.
Cảm giác ấm nóng từ đầu ngón tay cậu chạm vào làn da lạnh lẽo của anh tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Bác Văn khẽ run nhẹ, nhưng anh không rút tay lại, chỉ quay mặt đi chỗ khác, cố gắng phớt lờ sự hiện diện của người bác sĩ nhỏ bé này.
Tả Kỳ Hàm
//Nói khẽ, gần như chỉ là tiếng thì thầm//
Tả Kỳ Hàm
Nhịp tim anh nhanh quá... Anh đang ép bản thân quá mức rồi, anh Bác Văn
Trong khi những ngón tay của Kỳ Hàm đặt lên mạch đập nơi cổ tay Bác Văn, nụ cười nhẹ trên môi cậu dần biến mất.
Thay vào đó là một cái nhíu mày lo lắng. Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ nhích đi từng chút một, kéo dài sự căng thẳng giữa hai người.
Tả Kỳ Hàm
//Giọng cậu run run, không còn vẻ bình thản như lúc nãy//
Tả Kỳ Hàm
Anh Bác Văn... Nhịp tim của anh không chỉ nhanh
Tả Kỳ Hàm
Mà nó còn bị hẫng nhịp.
Tả Kỳ Hàm
Anh bị ngoại tâm thu sao?
Dương Bác Văn
//không thèm mở mắt, chỉ hừ lạnh một tiếng trong cổ họng.//
Dương Bác Văn
Nói xong chưa?
Tả Kỳ Hàm
//Càng lo lắng hơn, cậu vội vàng lấy ống nghe đeo vào, áp mặt kim loại lạnh ngắt lên ngực trái của anh qua lớp áo sơ mi mỏng//
Tả Kỳ Hàm
Anh đừng cử động!
Tả Kỳ Hàm
Tiếng tim của anh... nó yếu lắm.
Tả Kỳ Hàm
Anh đau ngực đúng không?
Tả Kỳ Hàm
Những cơn đau thắt từ phía sau xương ức, kéo dài khoảng vài phút mỗi khi anh thức đêm?
Cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy từ bàn tay Kỳ Hàm đang áp trên ngực mình, Bác Văn cuối cùng cũng mở mắt.
Anh nhìn xuống đỉnh đầu của cậu thiếu niên đang loay hoay trước mặt, ánh mắt thoáng qua một tia dao động rất nhỏ, nhưng nhanh chóng bị lấp đầy bởi sự mỉa mai thường trực.
Dương Bác Văn
Học bác sĩ tâm lý mà lại đi lo chuyện của bác sĩ tim mạch?
Dương Bác Văn
Em đúng là thích lo chuyện bao đồng.
Tả Kỳ Hàm
Tâm bệnh dẫn đến thân bệnh!
Tả Kỳ Hàm
Anh bị ép đến mức trái tim cũng không chịu nổi nữa rồi.
Tả Kỳ Hàm
Anh nghĩ mình là máy móc sao?
Tả Kỳ Hàm
Máy móc còn phải bảo trì, huống hồ là anh!
Dương Bác Văn
//thô bạo đẩy tay cậu ra, anh cài lại chiếc cúc áo cổ vốn luôn được giữ gìn phẳng phiu, giọng nói khản đặc đầy áp lực.//
Dương Bác Văn
Biết rồi thì đi đi.
Dương Bác Văn
Đừng có dùng cái ánh mắt thương hại đó nhìn tôi.
Dương Bác Văn
Tôi không chết được đâu.
Tả Kỳ Hàm
//Đứng dậy, thu dọn dụng cụ nhưng bàn tay vẫn không ngừng run//
Tả Kỳ Hàm
Dì Dương nói đúng, anh không phải là người, anh là một tảng băng không có cảm giác.
Tả Kỳ Hàm
Em không thể để bệnh nhân của mình tự giết chết chính mình như thế này được.
Bác Văn quay lưng về phía cậu, nhìn ra màn đêm thăm thẳm bên ngoài cửa sổ kính sát đất. Bóng lưng anh đơn độc và cứng nhắc đến đau lòng.
Kỳ Hàm nhìn bóng lưng ấy lần cuối rồi lặng lẽ rời khỏi thư phòng. Cánh cửa khép lại, trả lại cho căn phòng sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lúc này, Dương Bác Văn mới khẽ đưa tay lên bóp chặt lấy lồng ngực trái, nơi vẫn còn vương chút hơi ấm từ bàn tay của Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn
//Lẩm bẩm, thanh âm tan loãng trong không gian lạnh lẽo//
Dương Bác Văn
Thứ hỏng hóc này... vốn dĩ đã nứt toác từ lâu rồi.
11 giờ đêm. Dương Bác Văn vẫn ngồi trong thư phòng, nhưng máy tính đã tắt.
Anh ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường từ xa hắt vào.
Điện thoại trên bàn rung lên, màn hình hiện tên: Trương Quế Nguyên.
Dương Bác Văn
//im lặng nhìn màn hình rung một hồi lâu mới bắt máy.//
Trương Quế Nguyên
📲Vẫn còn thức à?
Trương Quế Nguyên
📲Tao nghe mẹ tao bảo dì Dương lại vừa than vãn với mẹ tao xong.
Trương Quế Nguyên
📲Nghe đâu... hôm nay bác sĩ Tả vừa ghé qua 'hỏi thăm' mày à?
Dương Bác Văn
📲Mẹ tao nhiều chuyện quá rồi
Trương Quế Nguyên
📲Dì không nhiều chuyện thì để mặc mày tự sinh tự diệt à?
Trương Quế Nguyên
📲Bác Văn, tao với mày bằng tuổi, cùng lớn lên trong cái giới này, tao hiểu mày mệt.
Trương Quế Nguyên
📲Nhưng mà Kỳ Hàm là đứa nhỏ ngoan, nhà họ Tả lại thân thiết với nhà mình.
Trương Quế Nguyên
📲Mày đừng có đem cái bộ mặt 'sát thủ tài chính' đó ra dọa em nó.
Dương Bác Văn
📲phiền phức.
Trương Quế Nguyên
📲Chắc chỉ có mình em ấy mới dám phiền mày đấy.
Trương Quế Nguyên
📲Mẹ tao bảo Kỳ Hàm về nhà khóc đỏ cả mắt, nhưng vẫn nhất quyết đòi ngày mai sang kiểm tra sức khỏe cho mày lần nữa.
Trương Quế Nguyên
📲Mày làm gì mà để người ta sợ đến mức khóc nhưng vẫn muốn cứu mày thế?
Dương Bác Văn khựng lại. Khóc sao? Hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của cậu lúc chiều hiện lên trong tâm trí anh, xen lẫn với hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé chạm vào ngực mình.
Dương Bác Văn
📲Tao không làm gì cả.
Trương Quế Nguyên
📲Bác Văn, nhà tao thoáng hơn nhà mày, tao không bị ép đến mức nghẹt thở như mày.
Trương Quế Nguyên
📲Nhưng nhìn mày bây giờ, tao thấy mày giống như một cái đồng hồ sắp đứt dây cót rồi.
Trương Quế Nguyên
📲Đừng đẩy mọi người ra xa nữa.
Trương Quế Nguyên
📲Kỳ Hàm... em ấy không giống những kẻ nịnh hót ngoài kia đâu.
Trương Quế Nguyên
📲Em ấy nhìn mày bằng sự thấu hiểu đấy.
Dương Bác Văn
📲Nói xong chưa?
Dương Bác Văn
📲Tao đi ngủ đây.
Trương Quế Nguyên
📲Rồi rồi, cái đồ đá tảng.
Trương Quế Nguyên
📲Nhớ uống trà em ấy pha, đừng có đổ đi.
Trương Quế Nguyên
📲Ngày mai Kỳ Hàm lại sang đấy, liệu mà giữ cái tính khí của mày lại.
Trương Quế Nguyên
📲Tao không muốn sang đấy để nhặt xác bác sĩ tâm lý của mày đâu nhé.
Dương Bác Văn không đáp, anh ngắt máy. Anh cầm tách trà đã nguội lạnh trên bàn lên, nhìn vào dòng nước tĩnh lặng.
Một hồi lâu sau, anh đưa lên môi, uống cạn thứ chất lỏng đắng chát nhưng lại mang theo một chút dư vị thanh ngọt của thảo mộc.
Chương 2_.
Sáng hôm sau, không khí ở Dương gia vẫn đặc quánh sự quy củ như mọi khi. Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ khẽ khàng, lạnh lẽo.
Dương Bác Văn ngồi ở vị trí đối diện cha mình, vest đen chỉnh tề, gương mặt không một chút cảm xúc như thể trận tranh cãi tối qua chưa từng xảy ra.
Cao Mộc Nhiên
//Nhìn con trai đầy lo lắng, bà khẽ buông khăn ăn//
Cao Mộc Nhiên
Bác Văn, tối qua dì Tả có gọi cho mẹ. Kỳ Hàm về nhà cứ thẫn thờ mãi.
Cao Mộc Nhiên
Con đấy... dù không thích cũng phải giữ chút lễ độ.
Cao Mộc Nhiên
Thằng bé nó còn nhỏ, lại là bác sĩ tâm lý của con, đừng có lúc nào cũng trưng ra bộ mặt đáng sợ đó.
Dương Bác Lâm
//Giọng trầm thấp, đầy uy quyền//
Dương Bác Lâm
Bác Văn, nhà họ Tả với nhà mình không chỉ là quan hệ thâm giao, mà còn là đối tác chiến lược.
Dương Bác Lâm
Kỳ Hàm nó lại ngoan ngoãn.
Dương Bác Lâm
Con bớt cái tính độc đoán đó đi, học cách phối hợp với bác sĩ để điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt.
Dương Bác Lâm
Sức khỏe của con không phải là chuyện riêng của con, nó ảnh hưởng đến cả tập đoàn.
Dương Bác Văn
//không ngẩng đầu, tay vẫn từ tốn cắt miếng bít tết một cách chính xác như một cuộc phẫu thuật.//
Cao Mộc Nhiên
Vâng là sao?
Cao Mộc Nhiên
Chiều nay thằng bé lại sang đấy.
Cao Mộc Nhiên
Con liệu mà sắp xếp công việc về sớm.
Cao Mộc Nhiên
Đừng để thằng bé phải đợi như hôm qua nữa.
Dương Bác Văn
//Đặt nĩa xuống, dùng khăn lau khóe môi một cách quý tộc//
Dương Bác Văn
Con biết rồi.
Dương Bác Văn
Mẹ nói xong chưa?
Dương Bác Văn
//Đứng dậy, cầm lấy chiếc cặp táp từ tay quản gia//
Dương Bác Văn
Con có cuộc họp lúc 8 giờ.
Dương Bác Văn
Con đi trước.
Nói rồi, anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn che khuất cả ánh nắng buổi sớm đang cố len lỏi vào phòng ăn.
Anh không hề hứa sẽ nhẹ nhàng hơn, cũng không hứa sẽ hợp tác, chỉ là một câu trả lời qua loa cho xong nghĩa vụ.
Tại văn phòng CEO, ánh đèn neon trắng loáng chiếu xuống những xấp tài liệu cao ngất.
Cứ cách hai tiếng, tiếng gõ cửa của trợ lý lại vang lên như một chiếc búa nện vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của Dương Bác Văn.
Anh làm việc như một con thú bị vây hãm, không nghỉ ngơi, không ăn uống, chỉ có cà phê đen đặc và những con số nhảy múa.
Trời đổ cơn mưa tầm tã. 11 giờ đêm, Bác Văn mới bước chân vào nhà. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt vằn tia máu, sự mệt mỏi đã biến thành một loại cuồng nộ âm ỉ.
Vừa đẩy cửa phòng ngủ, anh khựng lại. Kỳ Hàm vẫn ở đó, cậu ngồi co chân trên ghế sofa, ngủ gật với tập hồ sơ trên đùi. Tiếng động khiến cậu giật mình tỉnh giấc.
Tả Kỳ Hàm
//Vội vàng đứng dậy, giọng nói đầy sự lo lắng lẫn trách móc//
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn! Anh có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
Tả Kỳ Hàm
Em đã đợi anh từ 4 giờ chiều...
Tả Kỳ Hàm
Anh không nghe máy, cũng không ăn tối, anh định tự sát bằng cách làm việc sao?
Dương Bác Văn
//không đáp, anh ném mạnh chiếc cà vạt xuống sàn, hơi thở dồn dập.//
Tả Kỳ Hàm
//Tiến lại gần, định cầm lấy tay anh//
Tả Kỳ Hàm
Sắc mặt anh tệ quá, để em xem mạch...
Tả Kỳ Hàm
Anh không thể cứ coi thường lời khuyên của bác sĩ như thế...
Tả Kỳ Hàm
//Bàng hoàng nhưng vẫn kiên trì//
Tả Kỳ Hàm
Nếu em không nói, ai sẽ nói cho anh biết anh đang tàn phá bản thân mình thế nào?
Tả Kỳ Hàm
Anh nghĩ mình là thần thánh à?
Tả Kỳ Hàm
Anh chỉ là một người đàn ông đang lâm bệnh...
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Cú tát mạnh đến mức khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hàm lệch sang một bên, cậu lảo đảo ngã quỵ xuống sàn.
Dương Bác Văn
//Đôi mắt đỏ rực, anh tiến lại gần, túm lấy cổ áo cậu, giọng nói tràn đầy sự căm phẫn//
Dương Bác Văn
Mày tưởng mày là ai?
Dương Bác Văn
Mày nghĩ mày hiểu tao sao?
Dương Bác Văn
Tao bị ép học, bị ép làm việc từ khi mày còn đang mải chơi đồ chơi.
Dương Bác Văn
Cả thế giới này ép tao, bây giờ đến lượt một đứa nhóc như mày cũng dám đến đây cằn nhằn tao?
Chát! thêm một cú tát nữa vào gò má đã sưng đỏ của Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn
Mày nhìn lại mày đi, mày chẳng là cái gì cả!
Dương Bác Văn
Mày chỉ là món đồ chơi mà mẹ tao cài vào để giám sát tao thôi!
Dương Bác Văn
Cút khỏi đây trước khi tao phát điên mà bẻ gãy cổ mày!
Kỳ Hàm ngồi bệt dưới sàn, khóe môi đã rướm máu. Cậu không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn ra, lăn dài trên gò má đau rát.
Cậu nhìn người đàn ông trước mặt — người anh mà cậu từng ngưỡng mộ, giờ đây giống như một con quỷ dữ đang vùng vẫy trong vũng bùn của sự tuyệt vọng.
Tả Kỳ Hàm
//Giọng nghẹn đặc, run rẩy//
Tả Kỳ Hàm
Hóa ra... trong mắt anh, sự quan tâm của em... lại rẻ rúng đến thế sao?
Dương Bác Văn đứng nhìn bàn tay mình đang run lên bần bật.
Trong không gian ngột ngạt của phòng ngủ, tiếng mưa bên ngoài cửa sổ dường như càng lúc càng nặng nề hơn.
Kỳ Hàm ngồi đó, dưới sàn nhà lạnh lẽo, một bên má sưng đỏ in hằn dấu ngón tay, khóe môi vẫn còn vương vệt máu.
Thế nhưng, cậu không bỏ chạy, cũng không oán trách. Cậu chậm rãi đứng dậy, đôi bàn tay run rẩy nhặt lại tập hồ sơ bị rơi, rồi lẳng lặng mở túi y tế của mình ra.
Sự im lặng của Kỳ Hàm lúc này còn đáng sợ hơn cả cơn cuồng nộ của Bác Văn.
Tả Kỳ Hàm
//Giọng cậu khàn đi, không nhìn vào mắt anh//
Tả Kỳ Hàm
Em làm cho xong việc của mình... rồi sẽ không làm phiền anh nữa.
Dương Bác Văn đứng chết trân tại chỗ, bàn tay vừa tát cậu vẫn còn run rẩy.
Tả Kỳ Hàm
//tiến lại gần, cậu nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay anh để bắt mạch. //
Đôi bàn tay cậu lạnh ngắt, hơi thở vẫn còn chút thổn thức nhưng động tác lại vô cùng chuyên nghiệp.
Tả Kỳ Hàm
Nhịp tim 115 lần/phút... Anh đang bị rối loạn nhịp tim do căng thẳng cực độ.
Tả Kỳ Hàm
Nếu cứ tiếp tục, anh sẽ đột quỵ trước khi kịp chạm đến đỉnh cao tiếp theo
Cậu cúi đầu, lấy ra mấy vỉ thuốc, dùng bút ghi rõ ràng lên từng bao bì rồi đặt lên bàn.
Tả Kỳ Hàm
Viên màu trắng này uống ngay bây giờ.
Tả Kỳ Hàm
Viên màu vàng là thuốc an thần nhẹ, uống sau 15 phút.
Tả Kỳ Hàm
Loại nước này... cách 4 tiếng uống một lần nếu anh thấy tức ngực.
Dứt lời, cậu lẳng lặng đi về phía góc phòng, tự tay pha lại một tách trà thảo mộc mới.
Tiếng nước sôi rót vào tách sứ vang lên đều đặn, phá tan bầu không khí đặc quánh.
Kỳ Hàm bưng tách trà nóng, đặt cùng mấy viên thuốc trước mặt Bác Văn.
Tả Kỳ Hàm
Uống đi cho dễ ngủ.
Tả Kỳ Hàm
Trà này em thêm vào một chút cam thảo và nụ hoa tam thất, nó sẽ làm dịu cơn đau đầu của anh.
Bác Văn nhìn tách trà bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn vào gò má sưng tấy của Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn
Tại sao... không đi đi?
Tả Kỳ Hàm
//Khẽ nhếch môi cười//
Tả Kỳ Hàm
Vì em là bác sĩ của anh.
Tả Kỳ Hàm
Anh uống thuốc đi, em về đây.
Kỳ Hàm quay lưng, bóng dáng nhỏ bé liêu xiêu bước đi trong ánh đèn mờ ảo của hành lang, để lại một mình Dương Bác Văn đứng giữa căn phòng rộng lớn.
Anh nhìn xuống mấy viên thuốc trong lòng bàn tay, lần đầu tiên trong đời, vị CEO trẻ tuổi quyền lực ấy cảm thấy mình nhỏ bé và thảm hại đến nhường nào.
Đêm hôm đó, sau khi Kỳ Hàm rời đi, Dương Bác Văn ngồi lặng im trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.
Sự hối hận như những con sóng nhỏ cứ vỗ vào lòng ngực anh. Anh nhấc máy gọi cho Quế Nguyên.
Dương Bác Văn
📲Tao... vừa tát em ấy. Mấy cái.
Trương Quế Nguyên
📲Vãi thật Bác Văn!
Trương Quế Nguyên
📲Mày đúng là đồ đá tảng.
Trương Quế Nguyên
📲Người ta đến cứu mày, mày lại đi dùng bạo lực?
Trương Quế Nguyên
📲Nhưng mà này, em ấy vẫn im lặng làm hết việc rồi mới về đúng không?
Trương Quế Nguyên
📲Kiên trì đến thế cơ à?
Trương Quế Nguyên
📲Đúng là hiếm có.
Trương Quế Nguyên
📲 Được rồi, ngày mai tao sang nhà mày.
Trương Quế Nguyên
📲Tao phải diện kiến xem 'thiên thần' nào mà chịu đựng nổi mày.
Trương Quế Nguyên
📲Tiện thể hỏi xem em ấy có người bạn nào cũng làm bác sĩ tâm lý mà 'thép' như thế không
Trương Quế Nguyên
📲tao cũng muốn tìm một người trị cái tính ham chơi của tao đây.
Kỳ Hàm bước vào thư phòng, gương mặt em vẫn còn hơi sưng, em dùng một lớp phấn mỏng để che đi nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy dấu vết của trận lôi đình đêm qua.
Em không nhìn Bác Văn, lẳng lặng đặt túi y tế xuống rồi đi pha trà. Cử chỉ tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Quế Nguyên ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, nhìn Kỳ Hàm rồi lại nhìn Bác Văn đang ngồi cứng đờ ở bàn làm việc.
Trương Quế Nguyên
Kỳ Hàm này, anh hỏi thật
Trương Quế Nguyên
Em có còn người bạn nào cũng làm bác sĩ tâm lý mà tính tình tốt, lại kiên trì giống em không?
Trương Quế Nguyên
Anh thấy ngưỡng mộ cái sự nhẫn nại của em dành cho tảng băng này quá.
Tả Kỳ Hàm
//dừng tay rót trà, em khẽ đáp, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như nước//
Tả Kỳ Hàm
Dạ có. Bạn thân của em, Trương Hàm Thụy.
Tả Kỳ Hàm
Cậu ấy giỏi hơn em nhiều, và cũng... rất kiên nhẫn với những bệnh nhân khó tính.
Trương Quế Nguyên
//sáng rực lên như bắt được vàng, anh đập tay xuống đùi.//
Trương Quế Nguyên
Trương Hàm Thụy?
Trương Quế Nguyên
Cái tên nghe đã thấy điềm tĩnh rồi.
Trương Quế Nguyên
Mau, mau gọi bạn em đến đây đi!
Trương Quế Nguyên
Anh cũng đang thấy trong lòng không yên, cần bác sĩ họ Trương đó đến 'khai sáng' cho anh ngay lập tức!
Kỳ Hàm nhìn biểu cảm "sáng rực" của Quế Nguyên, rồi lại nhìn sang Bác Văn đang ngồi bất động với gương mặt tối sầm. Em khẽ thở dài, lấy điện thoại ra.
Tả Kỳ Hàm
Để em thử gọi cho cậu ấy.
Tả Kỳ Hàm
Nhưng Hàm Thụy bận lắm, không biết cậu ấy có đồng ý sang đây giờ này không.
Em bấm máy, bật loa ngoài theo yêu cầu "khẩn thiết" của Quế Nguyên.
Trương Hàm Thụy
📲Alo, Kỳ Hàm à?
Trương Hàm Thụy
📲Tớ nghe nói tối qua cậu bị 'tảng băng di động' kia đóng băng đến mức phát sốt à?
Trương Hàm Thụy
📲Sao, hôm nay vẫn còn sức gọi cho tớ cơ à?
Quế Nguyên nghe thấy giọng nói đanh thép ấy thì khựng lại một giây, rồi càng thêm thích thú.
Tả Kỳ Hàm
//Bối rối liếc nhìn Bác Văn một cái, thấy anh vẫn im lặng mới dám nói tiếp.//
Tả Kỳ Hàm
📲Tớ không sao... Hàm Thụy này, bạn của anh Bác Văn là anh Quế Nguyên muốn gặp cậu.
Tả Kỳ Hàm
📲Anh ấy nói... muốn nhờ cậu tư vấn tâm lý.
Trương Hàm Thụy
📲Quế Nguyên?
Trương Hàm Thụy
📲Cái anh chàng thiếu gia đào hoa hay lên báo với mấy cô người mẫu ấy hả?
Trương Hàm Thụy
📲Thôi thôi, tớ không có chuyên môn trị bệnh 'thừa tiền thiếu tình' đâu.
Trương Hàm Thụy
📲Bảo anh ta tìm người khác đi.
Trương Quế Nguyên
//lúc này không nhịn được nữa, vươn người tới sát điện thoại//
Trương Quế Nguyên
📲Này bác sĩ Trương, tôi đứng ngay đây đấy nhé!
Trương Quế Nguyên
📲Chưa gặp sao đã biết tôi không có bệnh?
Trương Quế Nguyên
📲Bệnh của tôi nặng lắm, chỉ có sự kiên trì của cậu mới chữa được thôi.
Trương Quế Nguyên
📲Mau đến Dương gia đi, tôi đợi!
Trương Hàm Thụy
📲Được thôi.
Trương Hàm Thụy
📲Đã muốn gặp thì tôi chiều.
Trương Hàm Thụy
📲Đợi 15 phút, tôi đến nhặt xác anh.
Tiếng chuông cửa vang lên dứt khoát. Quản gia dẫn một chàng trai trẻ bước vào thư phòng. Trương Hàm Thụy khoác một chiếc áo khoác dáng dài, cặp kính gọng vàng che bớt sự sắc sảo trong đôi mắt.
Cậu không thèm nhìn Bác Văn hay Quế Nguyên, việc đầu tiên là tiến thẳng đến chỗ Kỳ Hàm.
Trương Hàm Thụy
//dùng ngón tay nâng cằm Kỳ Hàm lên, soi kỹ vết sưng đã mờ đi trên mặt em.//
Trương Hàm Thụy
//Giọng lạnh thấu xương, liếc xéo về phía Bác Văn//
Trương Hàm Thụy
Đây là dấu vết của 'sự thấu hiểu' mà gia tộc sắp xếp sao?
Trương Hàm Thụy
Đúng là mở mang tầm mắt.
Bác Văn siết chặt cây bút trong tay, cảm giác bị một kẻ nhỏ tuổi hơn chỉ trích thật sự không dễ chịu chút nào, nhưng anh vẫn giữ im lặng vì biết mình sai.
Quế Nguyên thấy không khí có vẻ quá căng, vội vàng đứng dậy chắn giữa.
Chương 3_.
Trương Quế Nguyên
Chào bác sĩ Trương!
Trương Quế Nguyên
Tôi đây, bệnh nhân 'thừa tiền' của cậu đây.
Trương Quế Nguyên
Cậu nhìn xem, tôi có cần trị liệu gấp không?
Hàm Thụy quay sang, nhìn Quế Nguyên từ đầu đến chân bằng ánh mắt như đang quét một món hàng lỗi.
Trương Hàm Thụy
Nhìn bề ngoài thì không có bệnh
Trương Hàm Thụy
Chỉ có vẻ là... hơi dư năng lượng và thiếu tế nhị.
Trương Hàm Thụy
Anh muốn tư vấn cái gì?
Trương Hàm Thụy
Cách để ngừng làm phiền người khác hay cách để bớt nói nhảm?
Trương Quế Nguyên
//không những không giận mà còn cười khoái chí//
Trương Quế Nguyên
Hay! Rất sắc sảo.
Trương Quế Nguyên
Thích cách cậu nói chuyện rồi đấy.
Trương Quế Nguyên
Nào, mình ra sofa đằng kia 'tư vấn' riêng nhé?
Trương Hàm Thụy
//nhướn mày, đẩy gọng kính //
Trương Hàm Thụy
Phí tư vấn của tôi tính theo phút
Trương Hàm Thụy
Và tôi không nhận khách hàng không có thiện chí.
Trương Hàm Thụy
Nếu anh nghĩ đây là trò chơi, thì mời anh biến.
Trong khi Kỳ Hàm lẳng lặng đi chuẩn bị trà cho cả bốn người, Quế Nguyên đã kịp kéo Hàm Thụy ngồi xuống phía sofa đối diện, bỏ mặc Bác Văn đang ngồi như một pho tượng đá ở bàn làm việc.
Trương Quế Nguyên
//Chống cằm, ánh mắt dán chặt vào gương mặt Hàm Thụy//
Trương Quế Nguyên
Bác sĩ Trương, cậu nhìn xem, từ lúc cậu bước vào, nhịp tim của tôi cứ tăng vù vù ấy.
Trương Quế Nguyên
Cậu nói xem đây là bệnh tâm lý hay là... tiếng sét ái tình?
Trương Hàm Thụy
//Lạnh lùng mở sổ tay, tay cầm bút máy gõ nhẹ lên bàn//
Trương Hàm Thụy
Theo chuyên môn của tôi, đây gọi là chứng 'rối loạn nhận thức' kết hợp với 'ảo tưởng sức mạnh' mức độ nhẹ.
Trương Hàm Thụy
Anh nên bớt xem phim thần tượng và đi kiểm tra lại tuyến nội tiết đi.
Trương Quế Nguyên
//Cười rạng rỡ, không hề tự ái//
Trương Quế Nguyên
Cậu mỉa mai nghe cũng êm tai thật đấy.
Trương Quế Nguyên
Này, tôi nghiêm túc mà.
Trương Quế Nguyên
Cậu có tin vào định mệnh không?
Trương Quế Nguyên
Vừa hay tôi đang thiếu một bác sĩ tâm lý, mà cậu lại vừa hay xuất hiện đúng lúc tôi cảm thấy... trống trải.
Trương Hàm Thụy
//Nhếch môi, ánh mắt sắc như dao cạo//
Trương Hàm Thụy
Trống trải?
Trương Hàm Thụy
Tôi thấy cái đầu của anh mới là thứ đang trống trải đấy.
Trương Hàm Thụy
Phí tư vấn của tôi là 5 triệu một giờ, nhưng riêng với anh, tôi sẽ thu gấp đôi.
Trương Hàm Thụy
Vì công việc này không chỉ đòi hỏi kiến thức mà còn đòi hỏi sự kiên nhẫn để không tống khứ anh ra khỏi cửa sổ.
Trương Quế Nguyên
//Tiến lại gần hơn một chút, giọng thấp xuống đầy từ tính//
Trương Quế Nguyên
Đắt thế cơ à?
Trương Quế Nguyên
Nhưng nếu bác sĩ là cậu, bao nhiêu tôi cũng trả.
Trương Quế Nguyên
Hay là... tôi trả bằng cả cuộc đời tôi cho cậu nhé?
Trương Hàm Thụy
//Gập mạnh cuốn sổ lại, tiếng động khô khốc khiến Quế Nguyên giật mình//
Trương Hàm Thụy
Anh Quế Nguyên, làm ơn giữ khoảng cách an toàn.
Trương Hàm Thụy
Tôi đến đây để xem tình hình của Kỳ Hàm, không phải để thu gom rác thải ngôn từ của anh.
Trương Hàm Thụy
Nếu anh còn tiếp tục cái giọng điệu 'thính' rẻ tiền này, tôi không ngại dùng nghiệp vụ để khiến anh im lặng vĩnh viễn đâu.
Trương Quế Nguyên
//Vỗ tay tán thưởng//
Trương Quế Nguyên
Trời ơi, cá tính thật sự!
Trương Quế Nguyên
Bác Văn, mày thấy chưa?
Trương Quế Nguyên
Đây mới là bác sĩ tâm lý tao cần này.
Trương Quế Nguyên
Càng mắng tao, tao lại càng thấy tỉnh táo.
Dương Bác Văn
//khẽ ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp pha chút mệt mỏi//
Dương Bác Văn
Quế Nguyên, mày im lặng một chút đi.
Dương Bác Văn
Đừng làm phiền người ta làm việc.
Hàm Thụy quay sang nhìn Bác Văn, ánh mắt không hề có chút nể sợ, cậu chỉ thẳng vào gò má vẫn còn hơi ửng hồng của Kỳ Hàm
Trương Hàm Thụy
Đúng là chủ nào tớ nấy.
Trương Hàm Thụy
Một người thì dùng bạo lực, một người thì dùng sự phiền phức để tra tấn người khác.
Trương Hàm Thụy
Kỳ Hàm nhà tôi hiền quá nên mới bị các anh bắt nạt, nhưng tôi thì không đâu.
Tả Kỳ Hàm
//bưng khay trà ra, bối rối đứng giữa hai bên//
Tả Kỳ Hàm
Hàm Thụy à, anh Quế Nguyên chỉ đùa thôi mà...
Tả Kỳ Hàm
Cậu uống trà đi cho hạ hỏa.
Trương Hàm Thụy
//Cầm lấy tách trà từ tay Kỳ Hàm, giọng dịu đi nhưng vẫn không quên liếc Quế Nguyên//
Trương Hàm Thụy
Tớ uống vì cậu thôi.
Trương Hàm Thụy
Còn cái anh chàng 'thừa tiền' kia, tốt nhất là nên ngậm miệng lại trước khi tôi kê cho anh ta một liều thuốc ngủ liều cao.
Trương Quế Nguyên
//Nháy mắt với Hàm Thụy//
Trương Quế Nguyên
Thuốc ngủ cũng được, miễn là cậu tự tay cho tôi uống, bác sĩ Trương ạ!
Bác Văn ngồi đó, ánh đèn bàn hắt lên những đường nét góc cạnh trên gương mặt.
Anh không tham gia vào cuộc vui của Quế Nguyên, cũng không đáp lại những lời mỉa mai của Hàm Thụy.
Anh chỉ im lặng, nhưng ánh mắt lại vô thức dán chặt vào từng cử động của Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm
//Tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tách trà thảo mộc xuống vị trí cũ//
Tả Kỳ Hàm
Anh uống khi còn ấm nhé.
Tả Kỳ Hàm
Em có thêm một chút mật ong để anh bớt đắng miệng.
Dương Bác Văn
//Không nhìn tách trà, cũng không nhìn cậu. Anh chỉ nhàn nhạt thốt ra một câu khô khốc.//
Kỳ Hàm khẽ mím môi. Em biết anh vẫn đang dùng sự lạnh lùng này để che đậy sự lúng túng và cả sự hối hận sau cái tát đêm qua.
Em không ép anh, chỉ lặng lẽ mở túi y tế, chuẩn bị máy đo huyết áp.
Bác Văn khựng lại một chút, rồi chậm rãi đưa cánh tay ra. Những ngón tay của Kỳ Hàm chạm vào lớp vải sơ mi của anh, rồi luồn vào trong để áp vòng bít lên bắp tay.
Cảm giác ấm áp từ da thịt cậu chạm vào khiến cơ thể Bác Văn khẽ cứng lại.
Dương Bác Văn
//Giọng cực nhỏ, chỉ đủ hai người nghe//
Dương Bác Văn
Không cần làm thế này trước mặt người ngoài.
Tả Kỳ Hàm
//Vẫn cúi đầu, giọng kiên định//
Tả Kỳ Hàm
Ở đây không có người ngoài.
Tả Kỳ Hàm
Chỉ có bác sĩ và bệnh nhân.
Tả Kỳ Hàm
Huyết áp của anh vẫn cao, 150/90.
Tả Kỳ Hàm
Anh lại không uống thuốc đúng giờ đúng không?
Dương Bác Văn
//quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn còn đọng lại trên kính thành từng vệt dài như những giọt nước mắt.//
Tả Kỳ Hàm
//Thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự xót xa//
Tả Kỳ Hàm
Anh có thể quên cả thế giới, nhưng đừng quên bản thân mình đang đau.
Tả Kỳ Hàm
Anh Bác Văn... em không giận anh chuyện đêm qua.
Tả Kỳ Hàm
Nên anh cũng đừng dùng cách này để đẩy em ra nữa.
Bàn tay đang cầm bút của Bác Văn run nhẹ. Anh vẫn lạnh lùng, vẫn không một lời xin lỗi, nhưng sâu trong đôi mắt sâu thẳm ấy là một sự dao động mãnh liệt.
Anh hận bản thân không biết cách nói một câu tử tế, hận cái khuôn khổ thép đã đúc nên một Dương Bác Văn vô cảm như hiện tại.
Những ngày sau đó, Dương gia dần quen với sự hiện diện của một "bác sĩ nhỏ" luôn đúng giờ.
Bác Văn vẫn thế, vẫn là một tảng băng không kẽ hở, nhưng ít nhất, những câu trả lời của anh đã bớt đi phần gai góc, không còn là những tiếng quát tháo hay những cái phẩy tay đuổi người tuyệt tình.
Anh bắt đầu học cách... mặc kệ sự quan tâm của em.
Sáng hôm đó, căn biệt thự rộng lớn trở nên yên tĩnh lạ thường khi bố mẹ Dương đã khởi hành đi công tác từ sớm. Kỳ Hàm đến khi sương còn chưa tan, em lẳng lặng vào bếp, đeo tạp dề và bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Tiếng nước sôi sùng sục và mùi thơm của canh gà hầm táo đỏ tỏa ra khắp tầng trệt. Bác Văn từ trên lầu đi xuống, nhưng khi nhìn quanh phòng khách không thấy ai, đôi lông mày anh khẽ nhướn lên.
Dương Bác Văn
//Giọng vẫn trầm và lạnh//
Dương Bác Văn
Người đâu hết rồi?
Kỳ Hàm từ trong bếp ló đầu ra, gương mặt em hơi ửng hồng vì hơi nóng của lò sưởi, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi thấy anh.
Tả Kỳ Hàm
Bố mẹ anh đi công tác xa từ mờ sáng rồi.
Tả Kỳ Hàm
Trước khi đi, dì có dặn em qua trông nhà và... chăm sóc anh.
Bác Văn đứng khựng lại ở bậc cầu thang cuối cùng. Chăm sóc anh? Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ biết đến sự giám sát, quản lý và kỳ vọng.
Đây là lần đầu tiên có người dùng từ "chăm sóc" một cách tự nhiên đến thế. Một tia dao động nhỏ nhoi thoáng qua trong mắt anh, nhưng rất nhanh, anh lại thu hồi nó về sau lớp mặt nạ vô cảm.
Dương Bác Văn
//Nói bâng quơ//
Dương Bác Văn
Nhà này không thiếu người làm.
Tả Kỳ Hàm
//Mỉm cười, không để tâm đến lời nói của anh//
Tả Kỳ Hàm
Anh vào ăn sáng đi
Anh im lặng tiến vào bàn ăn. Trên bàn là một bữa sáng thịnh soạn, nóng hổi và đầy đủ dinh dưỡng, khác hẳn với những bữa sáng công nghiệp mà anh thường ăn vội.
Bác Văn bắt đầu dùng bữa, thỉnh thoảng liếc nhìn ra phía phòng khách.
Kỳ Hàm không ngồi ăn cùng anh. Em chỉ cầm theo một lát bánh mì sandwich, vừa nhai vừa đi về phía sofa.
Em mở chiếc túi vải đựng đầy những xấp tài liệu chuyên ngành dày cộm, đeo kính lên và bắt đầu chìm đắm vào thế giới của những kiến thức tâm lý học.
Dương Bác Văn
//Vừa cắt miếng bánh, vừa hỏi vọng ra//
Dương Bác Văn
Em không ăn tử tế à?
Tả Kỳ Hàm
//Vẫn dán mắt vào trang sách, tay cầm bút highlight vạch một dòng//
Tả Kỳ Hàm
Em ăn bánh mì là đủ rồi ạ.
Tả Kỳ Hàm
Sắp tới em có bài kiểm tra quan trọng, phải tranh thủ học mới kịp.
Tả Kỳ Hàm
Anh cứ ăn đi, lát nữa nhớ uống thuốc em để sẵn trên bàn nhé.
Bác Văn nhìn lát bánh mì khô khốc trên tay em, rồi nhìn lại bát canh bổ dưỡng trước mặt mình. Một cảm giác chua xót khó tả dâng lên.
Em bận rộn như thế, học hành vất vả như thế, nhưng vẫn dành thời gian dậy sớm để hầm canh cho anh, còn bản thân thì chỉ ăn uống đại khái cho xong bữa.
Bầu không khí yên tĩnh trong biệt thự Dương gia chưa duy trì được bao lâu thì tiếng chuông cửa dứt khoát lại vang lên.
Hàm Thụy xuất hiện với vẻ mặt không mấy thiện cảm, tay xách theo một túi đồ ăn vặt và vài cuốn sách.
Cậu không quên liếc nhìn Bác Văn một cái sắc lẹm rồi mới đi về phía sofa với Kỳ Hàm.
Trương Hàm Thụy
//Nói đủ to để Bác Văn nghe thấy//
Trương Hàm Thụy
Tớ sợ cậu ở đây một mình, không bị người ta đóng băng thì cũng bị người ta 'tác động vật lý' nên phải qua ngay.
Trương Hàm Thụy
Ăn bánh mì thế này mà sống được à?
Kỳ Hàm cười khổ, lén lút lấy điện thoại dưới gầm bàn, ngón tay thoăn thoắt bấm một dòng tin nhắn gửi cho Quế Nguyên
"Hàm Thụy đang ở đây, anh mau đến đi không cậu ấy sắp 'xé xác' anh Bác Văn đến nơi rồi này!
Chỉ chưa đầy 15 phút sau, tiếng động cơ xe phân khối lớn gầm rú rồi dừng đột ngột ngay trước cổng.
Quế Nguyên phóng xe như bay, bước vào nhà với bộ dạng hớt hải nhưng đôi mắt thì rạng rỡ không giấu giếm.
Trương Quế Nguyên
//Vừa đi vừa chỉnh lại tóc, giọng hào hứng//
Trương Quế Nguyên
Chào cả nhà!
Trương Quế Nguyên
Ô kìa, bác sĩ Trương cũng ở đây à?
Trương Quế Nguyên
Đúng là tâm linh tương thông
Trương Quế Nguyên
Tôi vừa thấy nhói lòng một cái là biết ngay có người đẹp đang ở Dương gia.
Trương Hàm Thụy
//Không thèm ngước mắt khỏi trang sách//
Trương Hàm Thụy
Anh là nhói lòng hay là nhói dây thần kinh ngoại biên?
Trương Hàm Thụy
Sao chỗ nào có tôi là chỗ đó có anh hiện diện như âm hồn bất tán thế?
Trương Quế Nguyên
//Ngồi xuống ngay cạnh Hàm Thụy, mặc cho cậu nhích ra xa//
Trương Quế Nguyên
Thì tôi đã bảo rồi, tôi là bệnh nhân của cậu mà.
Trương Quế Nguyên
Bác sĩ đi đâu bệnh nhân theo đó là lẽ thường tình.
Trương Quế Nguyên
Cậu nhìn xem, hôm nay tôi mặc áo sơ mi màu này có hợp với màu kính của cậu không?
Trương Hàm Thụy
//Gập sách cái rầm, mỉa mai//
Trương Hàm Thụy
Hợp để tôi kê cho anh một liều thuốc chống ảo tưởng nồng độ cao.
Trương Hàm Thụy
Bác Văn, anh không quản lý bạn mình à?
Trương Hàm Thụy
Để anh ta chạy nhông nhông đi quấy rối bác sĩ thế này?
Dương Bác Văn
Nó có chân, tôi không cấm được.
Trương Quế Nguyên
//Nháy mắt với Kỳ Hàm như cảm ơn vì tin nhắn//
Trương Quế Nguyên
Đấy, chủ nhà còn không cấm.
Trương Quế Nguyên
Hàm Thụy này, hay là mình bỏ qua mấy cái trang sách khô khan này đi, tôi đưa cậu đi dạo một vòng?
Trương Quế Nguyên
Trời hôm nay đẹp như gương mặt của cậu vậy
Trương Hàm Thụy
//Cười lạnh//
Trương Hàm Thụy
Trời hôm nay sắp mưa giông rồi anh ạ.
Trương Hàm Thụy
Nếu anh còn không im miệng, tôi sẽ dùng kỹ thuật châm cứu để anh khỏi nói chuyện trong vòng một tuần đấy.
Trương Hàm Thụy
Thử không?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play