[TRỌNG SINH]: KIẾP NÀY HÃY ĐỂ EM YÊU ANH
Chapter 1
Giản An
Phí Gia Ưng, nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ khiến anh sống không bằng chết
Giản An dùng chút sức lực còn sót lại gào thét trong vô vọng, cơ thể cô treo lơ lửng giữa vách núi, phía dưới sâu không thấy đáy. Đôi bàn tay mảnh khảnh chằng chịt vết thương rỉ máu bám chặt sợi dây thừng sắp đứt như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Trên đỉnh vách đá lởm chởm, Phí Gia Ưng tay ôm eo một cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang, miệng nở nụ cười khoái chí. Giọng hắn mang đầy mỉa mai vang lên giữa không trung.
Phí Gia Ưng
Haha... Giản An à, dù kiếp này hay kiếp sau, cô vĩnh viễn không có cơ hội đó đâu
Sau tiếng cười man rợ của người phía trên, bên tai Giản An chỉ còn tiếng gió rít gào. Cơ thể mảnh mai chi chít vết máu loang lổ như búp bê vải rơi xuống vực thẳm sâu hoắm, kết thúc đời sinh mệnh.
Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận, Giản An gắng gượng nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, với tay vào khoảng không gian mơ hồ trước mặt. Nơi thấp thoáng bóng dáng cao lớn, đẹp trai của Thịnh Triều Dương.
Giản An
Triều Dương... em hối hận rồi. Thật xin lỗi
Sau lời thì thầm cuối cùng, Giản An mất ý thức, chìm vào không gian tối tăm bất tận.
Tiếng thở dốc nặng nề vang lên căn phòng ngủ ấm áp. Giản An bật dậy khỏi giường, ôm ngực thở dốc, khóe mi ươn ướt. Hốc mắt đỏ hoe, trán lấm tấm mồ hôi hột, như vừa trải qua cơn ác mộng kinh hoàng.
Giản An
Mình... mình chưa chết sao
Giản An run rẩy mấp máy môi, khẽ quan sát xung quanh. Căn phòng ngủ quen thuộc hiện ra trước mắt. Cô sững sờ không tin những gì nhìn thấy. Chẳng phải cô chết rồi ư? Tại sao lại ở nhà?
Vô vàn câu hỏi xẹt qua đầu, Giản An vội vã vén chăn chạy vào phòng tắm. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp, non nớt trong gương, cô véo mạnh một cái lên má.
Cơn đau nhói truyền đến, Giản An giật mình hét lên. Không phải mơ! Cô thật sự trọng sinh rồi!
Nhìn hình ảnh trong gương, Giản An vừa cười vừa rơi nước mắt, niềm vui bao phủ nội tâm. Ha, cuối tuần ông trời thương xót cho cô sống lại, kiếp này cô không bỏ lỡ người đàn ông yêu cô hơn sinh mạng nữa!
Giản An
Triều Dương, kiếp này nhất định em sẽ không buông tay anh
Thầm quyết định xong, Giản An sửa dáng vẻ nhếch nhác trong gương, sau đó sốc lại tinh thần. Sau hồi tìm hiểu, cô biết mình trọng sinh quay lại 5 năm trước, chưa gặp Phí Gia Ưng, mối quan hệ với Thịnh Triều Dương vẫn còn cứu vãn.
Nhớ lại những gì làm trong kiếp trước, hốc mắt Giản An đỏ lên. Cô ngu ngốc, mù quáng yêu tên cặn bã, bị trêu đùa suốt. Nhưng kiếp này, có cơ hội, cô sẽ trả lại những gì chịu cho Phí Gia Ưng.
Giản An
Phí Gia Ưng, kiếp này tôi nhất định sẽ khiến anh sống không bằng chết
Bỏ lại câu căm phẫn, Giản An thay đồ rời nhà. Việc quan trọng sau trọng sinh là theo đuổi chồng yêu, rồi đến trả thù.
Lúc này, Thịnh Triều Dương nhàn nhã đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng làm việc, nhâm nhi tách hồng trà thơm ngon. Ngón tay thon dài khẽ vân vê mép tách trà, đôi mắt sâu thẳm màu xanh dương nhạt chứa bao nỗi u sầu khó đoán. Hắn là doanh nhân thành đạt, sự nghiệp trên đỉnh cao, chỉ thiếu tình yêu của cô nhóc thầm mến mộ 17 tuổi.
Nhớ dáng vẻ sợ sệt, tránh né của cô nhóc, tim hắn nhói. Không có nỗi đau bằng bị người yêu ghét bỏ, nhìn bằng ánh mắt sợ hãi.
Thịnh Triều Dương
An An... Rốt cuộc đến bao giờ thì em mới nhận ra tình cảm mà tôi dành cho em đây
Khẽ thở dài, Thịnh Triều Dương thu dáng u sầu, uống nốt hồng trà, quay lại bàn làm việc xử lý tài liệu. Để không nghĩ đến người yêu, hắn dùng công việc lu mờ hình ảnh, nhưng yêu cô quá sâu, công việc cũng không ngăn cản.
Thịnh Triều Dương từng nghĩ ép buộc, chiếm hữu, giam cầm cô bên cạnh. Nhưng nhớ dáng vẻ hồn nhiên, muốn tự do của cô, hắn không nỡ. Chỉ đứng từ xa nhìn, không dám bày tỏ tình cảm cất giấu lâu nay.
Cậu bạn thân Khúc Hạo từng mắng hắn ngu ngốc không dám thổ lộ, ngỏ ý giúp nhưng hắn từ chối. Lúc ấy, Khúc Hạo mắng:
Khúc Hạo
Cậu cứ như vậy, tôi chắc chắn đến chết cậu cũng không thể có được cô ấy! Đúng là già đầu rồi mà vẫn ngu hết thuốc chữa
Quả nhiên Khúc Hạo mắng không sai, kiếp trước đến chết Thịnh Triều Dương cũng không có được người yêu. Nhưng hắn không biết.
Thịnh Triều Dương
Ừ, tôi cũng nghĩ như cậu đấy
Câu chuyện giữa hai bạn rơi vào bế tắc. Khúc Hạo hận không khai thông đầu óc ngu ngốc cậu bạn, cuối cùng bực uống hai ly rượu mạnh.
Lắc đầu xua tan kí ức quá khứ, Thịnh Triều Dương tiếp tục vùi đầu công việc, không biết người nhớ đêm mong đang ở dưới sảnh công ty.
Chapter 2
Giản An ngước nhìn tòa nhà quen thuộc trước mắt, không nhịn được sống mũi lại cay cay. Kiếp trước, số lần cô đến nơi này đếm trên đầu ngón tay, tất cả đều vì Phí Gia Ưng mà tìm Thịnh Triều Dương gây khó dễ. Cô chưa bao giờ cho Thịnh Triều Dương một sắc mặt tốt, mỗi khi gặp nhau không mỉa mai thì cũng là nhìn với ánh mắt ghét bỏ. Chẳng hiểu sao đã làm ra nhiều chuyện bất lợi cho hắn, mà đến cuối cùng hắn lại vì cứu cô mà hy sinh mạng sống, đến lúc chết cũng không nghe được lời xin lỗi và câu "Em cũng thích anh" của cô.
Cảm giác hối hận dâng trào, mọi tội lỗi như nhấn chìm hết thảy lý trí của Giản An, khiến bước chân cô khựng lại trước sảnh ra vào công ty hắn.
Giản An: Mày có tư cách gì để gặp anh ấy? Kiếp trước là vì mày mà anh ấy đã hy sinh mạng sống, bây giờ mày ở đây chỉ thêm gánh nặng cho anh ấy mà thôi. Mày không xứng được yêu, mày nên cách anh ấy càng xa càng tốt!
Phần ác niệm trong nội tâm bắt đầu thao túng cô, khiến cô trùn bước. Ngay khoảnh khắc dũng khí dần tan biến thì phần thiện ý lại lên tiếng.
Giản An: Mày không thể lùi bước, ông trời đã cho mày cơ hội sống lại, mày phải biết nắm bắt. Sẽ không bao giờ có thêm cơ hội nào nữa, nếu bỏ lỡ, mày sẽ chẳng thể có được anh ấy. Huống chi, mày nỡ nhìn anh ấy bên cạnh người khác sao?
Câu trả lời của Giản An đương nhiên là không nỡ. Cô có thể chấp nhận không có được hắn nhưng chắc chắn không làm được khi nhìn hắn bên cạnh một cô gái khác.
Giản An: Giản An, mày không thể buông bỏ!
Giản An lau đi khóe mắt ươn ướt, nở một nụ cười, sải bước đi vào bên trong.
Đứng trước quầy lễ tân, nhìn chị gái xinh đẹp mà kiếp trước bị bản thân gây khó dễ vô số lần, bỗng lòng Giản An dâng lên một sự áy náy khó tả. Chị ấy xinh đẹp, thân thiện vậy mà... sao kiếp trước cô lại nỡ làm khó con gái nhà người ta chứ?
Giản An: Haizz... kiếp này nhất định phải đối xử thật tốt với những người yêu quý cô thật lòng!
Chị lễ tân
Chào tiểu thư, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô ạ?
Chị gái lễ tân xinh đẹp khẽ mỉm cười, chất giọng ngọt ngào vang lên, kéo Giản An thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
Giản An
À, tôi muốn gặp Triều... Thịnh tổng. Không biết chị có thể nói với anh ấy một tiếng không?
Chị lễ tân
Xin hỏi tiểu thư tên gì ạ?
Bàn tay của chị lễ tân đang ấn số trên điện thoại bàn khựng lại, cô ngừng động tác, nụ cười trên môi càng đậm hơn, chất giọng ngọt ngào một lần nữa vang lên, không giấu nổi ý cười trong đôi mắt lấp lánh.
Chị lễ tân
Giản tiểu thư có thể trực tiếp sử dụng thang máy chuyên dụng đi lên gặp Boss ạ.
Giản An hơi bất ngờ khi bản thân lại có đặc quyền ấy, nhưng sau đó rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nói một tiếng cảm ơn rồi đi vào thang máy.
Nhìn từng con số nhấp nháy thay đổi, tâm trạng Giản An như ngồi trên đống lửa, vô cùng khẩn trương.
Giản An - Giản An: Haizz... Mày phải cố lên, anh ấy không thích mày cũng không sao. Nhất định phải khiến cho anh ấy rung động thêm một lần nữa.
Thầm hạ quyết tâm, Giản An như nạp thêm năng lượng, chỉnh lại bộ quần áo, hít một hơi thật sâu. Sau vài phút, cô đến phòng làm việc của Thịnh Triều Dương. Thịnh Triều Dương đang họp, trợ lý sắp xếp bảo cô ngồi ở sofa đợi.
Giản An ngoan ngoãn ngồi đợi, hơn một tiếng sau, Thịnh Triều Dương xuất hiện. Nhìn thấy cô nhóc mình ngày nhớ đêm mong cuộn tròn trên ghế sofa, đôi mắt lim dim, đầu gật gà sắp ngủ, tâm trạng phiền muộn sau cuộc họp căng thẳng của hắn bay biến.
Thịnh Triều Dương khẽ hít một hơi, điều chỉnh nhịp thở, chậm rãi bước về phía cô. Nghe tiếng bước chân, Giản An tỉnh cả ngủ, vội vã ngồi bật dậy.
Giản An
A, anh Triều Dương.
Giản An phấn khích gọi tên hắn, suýt chút nữa không nhịn được lao vào ôm lấy hắn, may mắn phanh kịp. Mối quan hệ hiện tại chỉ là chỗ quen biết, không thân thiết đến mức ôm ấp.
Thịnh Triều Dương
Ừ, em đến tìm anh có chuyện gì sao?
Khẽ đưa tay xoa xoa mái tóc rối loạn của cô nhóc, Thịnh Triều Dương dịu giọng hỏi.
Giản An
À... Em... em muốn mời anh đi ăn tối.
Giản An suy nghĩ một hồi, cuối cùng nghĩ ra lý do mời ăn cơm. Ban đầu đến đây chỉ muốn gặp hắn vì nhung nhớ, gặp rồi lại chẳng dám nói gì, đành lấy tạm lý do lấp liếm.
Dù không biết cô nhóc đang nghĩ gì, có bao nhiêu phần tâm ý là thật, Thịnh Triều Dương sẵn lòng thuận theo mong muốn của cô. Ngay khi cô nói xong, hắn gật đầu đồng ý.
Giản An
Vậy... chiều nay em đến đón anh nhé?
Giản An lúng túng và bất ngờ khi hắn nhanh chóng đồng ý, nói năng loạn xạ.
Thịnh Triều Dương
Không cần đâu. Anh sẽ đón em.
Giản An nhận ra mình lỡ ăn nói hàm hồ, vội vã quay mặt đi, gò má ửng hồng.
Nhìn ngắm dáng vẻ ngại ngùng của cô nhóc, khóe môi Thịnh Triều Dương càng cong hơn. Cuối cùng hắn cũng có thể tiến gần thêm một bước với cô rồi.
Chapter 3
Xế chiều, Thịnh Triều Dương đích thân đến Giản gia đón Giản An đi ăn tối. Cha mẹ Giản vô cùng vui vẻ, cười không ngớt thúc giục cô mau đi theo người ta. Sống đến kiếp thứ hai, Giản An mới để ý: cha mẹ đã có ý gán ghép cô với hắn từ đầu, chỉ kiếp trước cô ngu ngốc không nhận ra, đến nỗi hại bản thân, hại cả gia đình tan nhà nát cửa.
Thịnh Triều Dương
Em muốn ăn gì?
Thịnh Triều Dương giúp cô thắt dây an toàn xong, khẽ hỏi. Ánh mắt dịu dàng luôn dán chặt lên người bên cạnh, không nỡ rời đi chỗ khác dù chỉ một phút.
Giản An
Em muốn ăn lẩu uyên ương.
Giản An xoa xoa cằm, nghĩ ngợi một chút, đáp. Giờ cũng có chút lạnh rồi, ăn lẩu là thích hợp nhất, chủ yếu cô thèm. Kiếp trước vì Phí Gia Ưng không thích, cô dần từ bỏ sở thích này, chạy theo hắn ta, cái gì cũng muốn lấy lòng. Kết quả? Nhận sự khinh thường, lạnh nhạt, bị lợi dụng, hãm hại đến chết ở rừng hoang vu lạnh lẽo.
Nhớ đến tên cặn bã ấy, lòng Giản An càng nguội lạnh, căm thù lên đến đỉnh điểm. Như nhận ra sự khác thường, Thịnh Triều Dương khẽ cau mày, lo lắng hỏi.
Thịnh Triều Dương
Em có chỗ nào không khỏe sao?
Giản An
Không có, em ổn mà. Chúng ta đi thôi.
Biết mình đã để tâm trạng ảnh hưởng đến người bên cạnh, Giản An thu lại biểu cảm khó chịu, mỉm cười khẽ đáp. Tên cặn bã đó sẽ xử lý sau, bây giờ phải tranh thủ bồi đắp tình cảm với chồng yêu đã. Hình như còn sớm, nhưng cô thích vậy, kiếp này đã nhận định là hắn, không ai chen chân được.
Thịnh Triều Dương xoa nhẹ mái tóc cô nhóc, mỉm cười khẽ "Ừm" một tiếng, rồi lái xe đến quán lẩu uyên ương nổi tiếng nhất thủ đô.
Ăn xong tối, Giản An vui vẻ đề nghị đi dạo phố. Thịnh Triều Dương không suy nghĩ, gật đầu đồng ý. Dạo một vòng phố đi bộ nhộn nhịp, cả hai trở về.
Đứng trước cổng nhà, Giản An có chút không nỡ xa, nhưng cố nở nụ cười nhìn hắn.
Giản An
Anh Triều Dương, chúc anh ngủ ngon.
Nói xong, cô ngước nhìn với ánh mắt mong chờ, ảo tưởng hắn sẽ hôn chào, nhưng nhận ra chưa đến giai đoạn đó, khuôn mặt ủ rũ.
Thịnh Triều Dương
Ừ, An An ngủ ngon.
Thịnh Triều Dương khẽ mỉm cười, xoa nhẹ mái tóc cô.
Giản An gật đầu, tính xoay người vào nhà thì bất ngờ nhận được nụ hôn nhẹ trên trán. Trái tim cô đập rộn ràng, gò má nóng ran ửng hồng.
Giản An ngơ ngác đứng bất động một hồi, rồi vì ánh mắt nóng bỏng của Thịnh Triều Dương, vội vã bỏ lại ba chữ, chạy thục mạng vào nhà.
Nhìn hành động của cô nhóc, Thịnh Triều Dương khóe miệng cong thành đường cong đẹp. Nhóc con của hắn ngại ngùng thật dễ thương. Thu lại tầm mắt khỏi bóng lưng đã khuất sau cánh cửa, hắn mới chậm rãi lên xe rời đi.
Trong phòng ngủ, Giản An phấn khích lăn qua lăn lại trên giường, miệng không ngừng gào thét.
Giản An
Aaa... anh ấy, anh ấy hôn mình! Trời ơi! Anh ấy thật sự hôn mình!
Giản An như đứa trẻ được kẹo, vui vẻ không thôi. Biết người mình thích cũng thích mình, cảm giác hạnh phúc thật tuyệt. Thịnh Triều Dương lớn hơn 7 tuổi thì sao? Mẹ cô nói, yêu người lớn tuổi hơn được chiều chuộng, kiếp trước cô nhận ra nhưng quá muộn. Kiếp này, cô sẽ bù đắp tất cả, từ tình cảm chân thành đến món nợ sinh mạng, toàn tâm yêu hắn, không buông tay hay hối hận.
Lăn lộn hồi lâu, Giản An đi tắm rồi ngủ, đêm nay ngủ特别 ngon.
Sáng hôm sau, Giản An thay đồ thoải mái, lái xe đến trường. Cô là sinh viên năm ba trường đại học A. Kiếp trước vì Phí Gia Ưng, cô ngu ngốc từ bỏ ngành thiết kế thời trang, học diễn xuất, bị gây khó dễ, nhục mạ. Giờ chỉ trách mình ngu ngốc.
Nhớ lại, theo tuyến thời gian, hôm nay là ngày cô gặp Phí Gia Ưng. Lúc đó, cô mê đắm nhan sắc, dáng vẻ nho nhã, lịch thiệp của hắn, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó điên cuồng theo đuổi, mất nửa năm có danh phận, cuối cùng trở thành trò tiêu khiển.
Khép lại hồi ức, Giản An sải bước vào khuôn viên trường. Hôm nay có hoạt động câu lạc bộ, sân trường nhộn nhịp người qua kẻ lại. Chỉ liếc mắt, cô chạm mặt Phí Gia Ưng. Nhìn khuôn mặt điển trai, nụ cười giả tạo chuẩn mực thư sinh, đáy lòng cô dâng lên căm phẫn cực độ.
Siết chặt nắm đấm kiềm chế thịnh nộ, Giản An nhìn chằm chằm Phí Gia Ưng như muốn đâm thủng. Ánh mắt nóng bỏng xuyên qua đám đông, dán chặt lên hắn, dù xa nhưng hắn cảm nhận được.
Phí Gia Ưng khẽ nhíu mày, xuyên qua đông nhìn lại, chỉ thấy Giản An vừa vặn quay đi. Hắn tò mò, huých vai người bên cạnh, chỉ vào cô hỏi.
Phí Gia Ưng
Cậu biết cô gái kia là ai không?
Cậu bạn bên cạnh nhìn theo hướng chỉ tay, đáp.
Bạn Phí Gia Ưng
Cô ấy à, hoa khôi khoa thiết kế thời trang của trường chúng ta đó. Tên cô ấy là Giản An, vừa xinh đẹp vừa giàu có, rất nhiều người theo đuổi đấy.
Cậu bạn thao thao bất tuyệt, nhìn thấy ánh mắt si mê của Phí Gia Ưng, mỉm cười trêu chọc.
Bạn Phí Gia Ưng
Đừng nói là yêu người ta từ cái nhìn đầu tiên nhé? Tôi nói này Gia Ưng, cô ấy nổi tiếng khó gần, khó theo đuổi lắm, cậu... không có cửa đâu!
Chẳng bận tâm chê bai, Phí Gia Ưng tự tin mỉm cười, đáp.
Phí Gia Ưng
Không thử làm sao biết, tôi nhất định theo đuổi thành công cô ấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play