Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Giao Dịch Tình Yêu: Em Là Ngoại Lệ

Chapter 1

Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em suy nghĩ sao rồi, đồng ý hay không để tôi còn biết chống chế với mẫu thân tôi nữa?
La Hải Tiệp xoay mặt, tầm mắt nhìn nơi khác, trốn tránh đối diện với Chương Đình Chấn, trong đầu suy nghĩ đấu tranh trước lời đề nghị của anh.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Việc mẹ tôi từng giúp đỡ tôi nghĩ mẹ em rất khó từ chối nếu như mẹ tôi kiên quyết sang hỏi cưới em, tôi thì cũng không thể bất hiếu cãi lời ba mẹ, như thế tôi và em sẽ chôn chung một chỗ.
La Hải Tiệp nhắm mắt, suy nghĩ tiếp. Khuôn mặt ngập tràn sự bất lực – bà Chương từng giúp đỡ hai mẹ con cô rất nhiều. Năm mẹ cô hai mươi tuổi, quen một người đàn ông đã có gia đình, sau khi chia tay phát hiện mang thai. Gia đình ngoại cô phản đối, ép phá thai, nhưng mẹ cô từ chối, trốn sang thành phố E sinh con một mình. Mang thai cơ thể yếu, không có việc, ngất xỉu trên đường, được bà Chương phát hiện đưa vào bệnh viện. Bà Chương cũng mang thai, chỉ lớn hơn một tháng, cưu mang nhận mẹ cô giúp việc, thuê người chăm sóc sau sinh, thậm chí dạy nấu ăn – giờ mẹ cô là đầu bếp của gia đình Chương. Vì vậy, khi bà Chương đề nghị hỏi cưới, mẹ cô khó từ chối, chỉ nói tùy vào Hải Tiệp. Cô cũng không muốn làm bà Chương buồn lòng – bà là ân nhân lớn nhất cuộc đời hai mẹ con.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Nhưng giả vờ là giả vờ làm sao?
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Tôi sẽ bảo với mẹ tôi rằng tôi và em đang quen nhau, đợi thêm thời gian tìm hiểu rồi hãy tiến tới hôn nhân, vài tháng sau đó tôi sẽ bảo tôi và em không hợp nên chia tay.
Đôi mắt La Hải Tiệp xao động, nghĩ cách này vẹn cả đôi đường – vừa không khó xử với bà Chương, vừa không phải kết hôn với Chương Đình Chấn.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Tôi sẽ không phiền đến việc riêng tư của em và ngược lại, chỉ diễn lúc cần diễn.
Chương Đình Chấn bỗng cười nhếch mép, hai tay đút thẳng vào túi quần, trông vô cùng ngạo mạn, cố tình nhìn chằm chằm vào Hải Tiệp.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Hay là em muốn kết hôn với tôi? Muốn làm cô Chương?
Sắc mặt La Hải Tiệp lập tức biến sắc, trở nên khó chịu cáu kỉnh, lườm nguýt Chương Đình Chấn rồi bực dọc nói.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Anh làm ơn đi, tôi không thích trèo cao như vậy đâu, tôi quản chẳng nổi anh và quan trọng là tôi không thích anh! Đừng nghĩ anh có tiền, có quyền thì ai si mê anh, dù anh có quỳ xuống cầu hôn tôi thì tôi cũng không đồng ý, tôi chỉ khó xử với dì Chương mà thôi.
Chương Đình Chấn cười lớn, dáng vẻ cao ngạo vẫn chưa giảm bớt.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em nói thiếu rồi đấy, tôi còn đẹp trai nữa.
La Hải Tiệp thở dài bất mãn, xoay mặt hướng khác, thái độ khinh thường hiện rõ trên khuôn mặt.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Được, tôi đồng ý, lý do tôi sợ làm dì Chương buồn lòng mà thôi, chứ không hề có ý muốn dây dưa với anh!
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Tốt! Nhưng việc này chỉ tôi và em biết, em không được nói với bất kỳ ai kể cả Hân Vy, em ấy biết thì xem như cả nhà tôi biết.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Tôi hiểu rồi!
Cuối cùng việc giao dịch hoàn thành. Chương Đình Chấn vốn không muốn ràng buộc yêu đường, thích cuộc sống tự do vui chơi. Chiều nay bà Chương gọi điện bảo anh về sớm dùng cơm tối – vợ chồng chị gái anh về chơi. Bây giờ cả nhà đông đủ.
Bà Chương
Bà Chương
Mẹ có bàn bạc với bà con rồi, họ sẽ lựa chọn ngày lành để qua nhà Hải Tiệp hỏi cưới, con hai mươi tám tuổi không còn nhỏ nữa mà cứ ăn chơi, dì La cũng cho phép gia đình mình sang.
Chương Đình Chấn suýt chút nữa phụt cơm, tạ ơn trời đất trong lòng vì La Hải Tiệp đã đồng ý giao dịch – nếu không, cuộc sống sau này như chim nhốt trong lồng.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Khoan đã mẹ, hai mươi tám chứ có phải bốn mươi tám tuổi đâu mà gấp...
Bà Chương nâng giọng, gắt gao.
Bà Chương
Bà Chương
Chương Đống hai tháng nữa thằng bé kết hôn rồi kìa, con cho ba mẹ yên tâm được không?
Chương Đình Chấn thở hắt chán nãn, bất lực.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Anh ấy đã ba mươi tư tuổi, với lại quen nhau ba năm kết hôn là việc hiển nhiên. Được rồi, con với Hải Tiệp đã hẹn gặp và nói chuyện, tụi con quyết định quen nhau tìm hiểu một thời gian trước khi tiến đến hôn nhân. Mẹ cũng biết rõ tính con rồi đấy, rất khó tính và nhanh chán, cưới về không hợp lại cùng nhau lên tòa ly hôn, thế thì ảnh hưởng cho cả hai và gia đình hai bên.
Không gian im ắng sau câu nói của Chương Đình Chấn. Bà Chương suy nghĩ, rồi ông Chương lên tiếng.
Ông Chương
Ông Chương
Anh thấy Đình Chấn quyết định như vậy ổn hơn đó em, cho hai đứa quen nhau thời gian đi, kết hôn sau cũng đâu có muộn. Với lại Hải Tiệp mới có hai mươi ba tuổi, để cho con bé vui chơi thoải mái trước khi kết hôn.
Chương Đình Chấn hắng giọng, ngồi thẳng, khuôn mặt nghiêm túc không chút đùa giỡn, cố gắng che giấu sự giả dối bên trong.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Hôn nhân không có tình yêu làm sao mà chung sống, phải cho tụi con yêu nhau trước chứ.
Bà Chương nghiêm giọng.
Bà Chương
Bà Chương
Được, việc này mẹ tôn trọng con. Nhưng con phải nghiêm túc, đừng vui chơi với Hải Tiệp. Thời đại bây giờ khó tìm một cô gái như con bé, mẹ đã chọn con bé làm dâu nên con không được làm ba mẹ xấu mặt.
Chương Đình Chấn lầm bầm.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Vâng ạ, Hải Tiệp có phải là gu con đâu mà vui chơi qua đường...
Bà Chương nhíu mày, cách xa không nghe rõ.
Bà Chương
Bà Chương
Con nói cái gì?
Chương Hân Vy, em gái của Chương Đình Chấn, lập tức nói.
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Anh ba bảo Hải Tiệp có phải là gu con đâu mà vui chơi qua đường.
Chương Đình Chấn nhìn sang trừng mắt găn đe em gái. Ngay sau đó, tiếng đập bàn vang lên – bà Chương cáu gắt quát lên.
Bà Chương
Bà Chương
Con còn có ý định vui chơi qua đường nữa hả?

Chapter 2

Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Cậu và anh ba tớ quen nhau thật hả?
Chín giờ tối sau khi vợ chồng Chương Hân Viên ra về, bà Chương cùng Chương Hân Vy rủ nhau lên phòng gọi điện kiểm tra La Hải Tiệp. Tuy cô không xuất thân là thiên kim tiểu thư nhưng bà ấy rất hài lòng yêu thích, vốn dĩ đã chọn cô từ khi còn bé.
Bên đây, La Hải Tiệp sượng sùng trông thấy, cảm thấy có lỗi khi phải nói dối trước mọi người, nhưng thực sự không còn cách nào hợp lý hơn, cô căn bản đã từ chối rất nhiều lần với Chương Hân Vy và bà Chương lúc ngỏ ý chứ không hề mong muốn.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Ừ, để xem tớ và anh Đình Chấn có hợp nhau không.
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Haha...vậy sau này tớ phải gọi cậu là chị dâu rồi...
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Thôi mà, đừng ghẹo tớ nữa, tớ đang cảm thấy khá ngột ngạt í.
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Anh ba tớ không khó tính lắm đâu, cậu và anh ấy quen nhau tiếp xúc thường xuyên sẽ cảm thấy thoải mái hơn, có khi lại nghiện nhau không thể tách rời luôn đó ~
Trò chuyện với Chương Hân Vy thêm một lát thì cuộc gọi kết thúc do La Hải Tiệp nhìn thấy bà La gõ cửa vào phòng. Lúc này, bà ấy bước tới bên giường mang theo ly sữa, hai mươi mấy năm qua mẹ con nương tựa từng ngày, bà ấy quyết định không mở lòng yêu thêm bất kỳ ai mà toàn tâm lo cho con gái, hiện tại cô có công việc ổn định ở ngân hàng bà cảm thấy vô cùng vui mừng và yên lòng.
Bà La
Bà La
Đi làm áp lực nhiều không con? Uống sữa đi, mẹ thấy con gầy hơn trước.
La Hải Tiệp hai tay nhận lấy, sau đó chậm rãi thổi nguội, vừa uống vừa nói:
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Dạ, công việc cũng không áp lực lắm ạ!
Bà La
Bà La
Dì Chương bảo sẽ chọn ngày lành để Chương gia sang hỏi cưới con, mẹ cũng từ chối nhiều lần nhưng mà...
Nhìn thấy sắc mặt lo lắng bất lực khó xử của bà La, La Hải Tiệp lập tức đặt xuống ly sữa dưới tủ, vội vàng cầm lấy bàn tay của bà ôm ấp giả vờ diễn xuất vui cười, cất lời:
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Con và anh Đình Chấn quyết định sẽ tìm hiểu nhau một thời gian nên tạm thời Chương gia sẽ không sang đâu ạ.
Bà La
Bà La
Sao?
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Anh Đình Chấn tốt mà, nếu hợp nhau con gả vào đó xem như cả đời không làm gì vẫn hưởng thụ sung sướng, con cũng lo được cho mẹ nhiều hơn, dù sao nhiều tiền vẫn tốt mà ~
Thế nhưng, sắc mặt bà La lại lo lắng bội phần, vốn dĩ làm việc ở đó lâu năm bà cũng biết không ít thông tin về Chương Đình Chấn, nhiều tiền cũng đâu mua được hạnh phúc.
Bà La
Bà La
Tuy là Đình Chấn thông minh, bản lĩnh, tài giỏi nhưng cậu ấy rất đẹp trai, lại là thiếu gia, là Tổng giám đốc nên chắc chắn không ít con gái quay quanh, mẹ sợ cậu ấy không chung thủy.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Thế thì xem phước của con như thế nào, không ít những người bất tài nhưng vẫn lăng nhăng, con tự cho mình một cơ hội.
Ngày cuối tuần, bà Chương buộc Chương Đình Chấn phải đưa La Hải Tiệp đi hẹn hò để phát triển tình cảm, vốn dĩ biết con trai mình rất thờ ơ nhạt nhẽo, thậm chí bà cài cấm Chương Hân Vy theo cùng.
Bà Chương
Bà Chương
Này, con vào xin phép dì La chưa? Con đừng có giở thói ‘ đại thiếu gia ’ nha!
Chương Đình Chấn vỗ chán bất mãn, căn bản tối qua thức khuya uống rượu nên cơ thể anh đang rất mỏi mệt còn buộc đi ‘ hẹn hò ’, thực sự là chẳng có nhu cầu.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Con xin phép dì ấy rồi!
Bà Chương
Bà Chương
Được rồi, đi đi.
Và rồi cả ba đi đến trung tâm thương mại ý định xem phim mua sắm, Chương Đình Chấn căn bản đang chiều theo La Hải Tiệp và Chương Hân Vy chứ anh chẳng chút hứng thú, cứ đi theo phía sau hai người như vệ sĩ.
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Vào đây đi Hải Tiệp.
Chương Hân Vy hứng khởi kéo tay La Hải Tiệp vào trong cửa hàng, sắc mặt cô có chút bất lực nhưng vội phối hợp bước theo cô ấy, Chương Đình Chấn cũng chán nãn chậm chạp đi theo vào trong.
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Cậu mua sắm thoải mái đi, có anh hai tớ lo.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Thôi, cậu cứ mua đi, tớ nhiều quần áo lắm rồi...
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Thì cậu cứ mua đi, tụi con gái chúng mình quần áo làm gì có giới hạn.
Nghe thế, Chương Đình Chấn hắt mặt về phía trước, cất tiếng:
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Cứ mua đi.
Thế nhưng, La Hải Tiệp vẫn ghì mặt không đi lựa chọn. Thấy vậy, Chương Hân Vy bước sang lôi kéo Chương Đình Chấn, nói:
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Anh chọn cho Hải Tiệp đi, em biết size của cậu ấy, anh thể hiện sự ga lăng chút đi.
Khuôn mặt Chương Đình Chấn lập tức méo mó tối sầm, bước chân vô cùng gượng ép miễn cưỡng, rầm rì cất lời:
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Anh làm sao biết...
Chương Hân Vy
Chương Hân Vy
Anh cứ chọn theo sở thích của anh đi.
Vốn dĩ Chương Đình Chấn vô cùng hào phóng, anh chẳng bao giờ quan tâm đến con số, tới mức La Hải Tiệp phải chạy tới ngăn cản khi thấy anh cứ liên tục đưa cho nhân viên bán hàng.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Anh làm gì chọn nhiều vậy?
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Dù sao cũng nên bù đắp cho em.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Tôi không cần!
Chương Đình Chấn bất mãn dừng lại, ưỡn người kiêu ngạo đút tay vào túi, ánh nhìn với Hải Tiệp chút xao động.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Sao em bướng bỉnh vậy?
Làn môi La Hải Tiệp căng ra mỉm cười giả trân, nhướn mày hóng hách trước đối phương, bàn tay nắm lấy dây túi xách nhún vai rồi nói:
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Tôi là vậy đó!
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em đang cố ý tạo sự khác biệt để thu hút tôi phải không?
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Anh bớt ảo tưởng lại đi, anh đẹp trai thì tôi cũng xinh đẹp vậy!
Dứt câu, La Hải Tiệp chủ động xoay đi về hướng phòng thử chờ đợi Hân Vy, thật tâm cô vốn không thích tiếp xúc với Chương Đình Chấn. Và rồi, anh dõi mắt nhìn theo cô gái nhỏ nhắn ấy, trông cô không có sự quyến rũ gợi cảm nhưng lại cực kỳ đáng yêu, dễ thương.

Chapter 3

Sau khi mua sắm vui chơi tại trung tâm thương mại, cả ba đi đến nhà hàng của Chương Hân Viên ăn trưa. Chương Hân Vy giả vờ có hẹn để rời đi, để Chương Đình Chấn và La Hải Tiệp có không gian riêng. Cả hai buộc phải ở lại dùng bữa vì bụng đã kêu gào.
Chỉ là ai nấy ăn uống chứ chẳng quan tâm gì nhau. Điện thoại Chương Đình Chấn bỗng dưng reo vang trên bàn. Anh lập tức ngẩng xem, thấy là Chương Mạnh gọi đến.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em nghe.
Chương Mạnh
Chương Mạnh
Anh vừa về nhà chính hay tin, em chịu đôi gông vào cổ rồi à?
Chương Đình Chấn bật cười, cầm lên cốc nước uống lấy một ngụm.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em ngốc thế à? Đang tự do thoải mái, đeo vào nhẫn cưới là cuộc đời em xem như tàn luôn.
La Hải Tiệp đôi chút khựng lại cố tình lắng nghe, nhưng chẳng biết người đầu dây bên kia nói gì.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Đối với mẫu thân em thì phải dùng mưu thôi.
Chương Mạnh
Chương Mạnh
Haha, đi đánh Golf không? Anh hẹn với Triệu Hoằng và anh hai anh rồi.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em không đi đâu, hơi đau đầu!
Giọng cười của Chương Mạnh vang lên, thêm gian manh.
Chương Mạnh
Chương Mạnh
Tối qua mất sức lắm sao?
Chương Đình Chấn nhếch môi, khuôn mặt gian xảo điểu cáng hư hỏng.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Uống rượu nhiều thôi, vậy nhé, em đang đi ăn bên ngoài.
Cuộc gọi tắt đi. Bữa ăn kết thúc nhanh chóng khi cả hai ăn nhanh. Khi thanh toán, La Hải Tiệp muốn trả một nửa nhưng Chương Đình Chấn không đồng ý. Cô bất lực đành chịu.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Tôi tự bắt taxi về, không phiền anh!
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Cũng được, em lấy mấy túi giấy trong xe đi.
La Hải Tiệp lắc đầu, sắc mặt kiên định.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Tôi không nhận đâu.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Em không nhận tôi cũng đâu mặc được.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Anh mang về cho Hân Vy đi.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Hân Vy nhiều lắm, em lấy đi, sau này sẽ có dịp mặc chúng, chứ thời trang của em chỉ nên dành đi đánh nhau thôi.
Chương Đình Chấn đưa ánh mắt dò xét xuống cơ thể La Hải Tiệp. Cô diện chân váy jean và áo thun đen đơn giản, thương hiệu bình dân.
La Hải Tiệp nổi cáu, đôi mắt trừng trừng lấy đối phương.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Nếu đi đánh nhau thì người đầu tiên tôi tìm đến đánh là anh đó!
Chương Đình Chấn vui cười nhếch mài, một tay thong dong đút vào túi quần.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Nếu có đánh nhau thì tôi chấp em, tôi sẽ chỉ dùng một tay.
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Ý anh chê tôi yếu à?
Chương Đình Chấn cười lớn, khuôn mặt đầy vẻ thách thức.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Một tay của tôi quay em được bốn hướng đấy, không tin có thể làm ngay bây giờ?
La Hải Tiệp nóng giận đến khuôn mặt đỏ bừng, nhưng tự lượng sức: chỉ 1m67, không thể đấu với "Voi" to đùng. Sĩ diện mặt mũi không thể đánh nhau ngoài đường. Lúc lên tạp chí, tiêu đề "Ngày đầu tiên hẹn hò Tổng giám đốc Chương Đình Chấn đánh nhau với bạn gái"?
La Hải Tiệp
La Hải Tiệp
Anh không biết xấu hổ nhưng tôi biết!
La Hải Tiệp lườm nguýt nhanh chóng bỏ đi khỏi nhà hàng. Chương Đình Chấn không níu giữ. Bảo vệ sĩ mang mấy túi giấy đến căn hộ chung cư đưa cho cô. Sau nửa giờ, cô không thể từ chối khi anh ấy hết lòng cầu xin, bảo sẽ bị mất việc nếu không nhận.
Chương Đình Chấn thư thả trở về nghỉ ngơi, gặp bà Chương bên dưới phòng khách. Bà ấy chờ đợi, gấp gáp đứng dậy, rút ngắn khoảng cách, sắc mặt tò mò phấn khích vui vẻ.
Bà Chương
Bà Chương
Thế nào? Đi chơi có vui không?
Chương Đình Chấn cười khẽ, bàn tay rút ra từ trong túi quần nâng lên choàng qua bả vai của bà Chương.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Vui lắm, suýt chút nữa tụi con đánh nhau ngoài đường ạ.
Bà Chương ngơ ngác hoang mang, nụ cười cứng ngắc thu lại.
Bà Chương
Bà Chương
Tại sao?
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Này mẹ yêu, mẹ muốn con trai mẹ đi vào vết xe đổ của ba sao?
Bà Chương ngờ nghệch.
Bà Chương
Bà Chương
Con nói chuyện dễ hiểu hơn đi được không?
Chương Đình Chấn bật cười ha hả khoái chí. Anh nghiêm khắc, kỹ tính, kiên định trong công việc nhưng dễ chịu phóng khoáng với người thân, đặc biệt gia đình, vì từ nhỏ sống trong môi trường vui vẻ, hạnh phúc.
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Là Hải Tiệp hăm dọa muốn đánh con đấy!
Đôi mắt bà Chương híp lại nghi hoặc dò xét thái độ đùa giỡn của con trai.
Bà Chương
Bà Chương
Con chọc ghẹo gì con bé phải không?
Chương Đình Chấn
Chương Đình Chấn
Hazz, nếu bây giờ cưới Hải Tiệp về làm dâu, cả nhà này một thuyền với cô ấy, con một thuyền một mình, như thế làm sao sống nổi?
Bà Chương lườm nguýt Chương Đình Chấn, bàn tay hắt bỏ cánh tay của anh đang đặt trên vai.
Bà Chương
Bà Chương
Dĩ nhiên là mẹ chung thuyền với con dâu mẹ, chung thuyền với con có ngày bị lật thuyền.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play