[Hàm Văn] Đừng Dạy Anh Cách Mất Em
Chương 1
Cơn mưa đầu hạ ập đến bất ngờ
Sân trường loang nước, từng vệt ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt sũng
Học sinh đã về gần hết, chỉ còn vài bóng người lác đác chạy vội dưới hiên
Dương Bác Văn đứng dưới mái che cạnh cổng phụ
Cậu và Trương Quế Nguyên học khác lớp, khác tòa nhà
Nguyên thường tan muộn vì hay bị giáo viên giữ lại xử lý sổ sách, đôi khi là vì giúp Hội học sinh
Một chiếc ô đen dừng trước mặt cậu
Không có tiếng bước chân gấp gáp
Chỉ là một khoảng che vừa đủ
Ánh đèn hắt lên gương mặt anh, bình tĩnh đến mức gần như lạnh
Chỉ nói khẽ, giọng trầm và ổn định
Bác Văn khựng lại một nhịp
Dương Bác Văn
Em...không sao
Anh đưa tay, chỉnh lại cổ áo đồng phục của cậu
Động tác rất nhẹ, như thể sợ làm người trước mặt vỡ ra
Dương Bác Văn
Anh… học khối trên?
Không hỏi cậu vì sao đứng đây
Chỉ đơn giản là đứng cạnh
Mưa đập xuống mặt ô nghe đều đặn
Khoảng cách giữa hai người không gần, nhưng đủ để cảm nhận hơi ấm
Một lúc lâu sau, Kỳ Hàm mới hỏi
Cùng lúc đó, ở phòng giáo viên
Trương Quế Nguyên vừa ký xong giấy tờ kỷ luật lớp trưởng thì đóng sổ lại
Trương Quế Nguyên
Em về trước được chưa ạ?
Anh cúi chào rồi chạy vội ra hành lang
Vừa chạy vừa rút điện thoại gọi
Trương Quế Nguyên
📲:Văn, đợi thêm chút, anh ra rồi
Ở đầu dây bên kia, giọng Bác Văn nhỏ và đều
Dương Bác Văn
📲:Em vẫn ở cổng phụ
Trương Quế Nguyên
📲:Đừng đứng ngoài mưa
Dương Bác Văn
📲:Có người che rồi
Nguyên khựng lại một chút
Dương Bác Văn
📲:Một anh khóa trên
Trương Quế Nguyên
📲:Anh ra ngay
Dưới mái hiên, mưa vẫn rơi
Tả Kỳ Hàm
Em có thể vào trong
Dương Bác Văn
Anh ấy sắp ra
Bác Văn không kịp trả lời
Vì tay Kỳ Hàm đã chạm vào cổ tay cậu
Trái ngược hoàn toàn với cái lạnh của mưa
Dương Bác Văn
Em...không yếu vậy đâu
Khóe môi Kỳ Hàm khẽ nhích
Không rõ là cười hay chỉ là một cái thở dài
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ xa
Trương Quế Nguyên xuất hiện ở cuối hành lang, áo khoác còn vắt trên tay
Anh chạy đến, dừng lại khi thấy người đứng cạnh Văn
Trương Quế Nguyên
Cảm ơn anh đã che ô giúp em ấy
Kỳ Hàm nhìn Nguyên một giây
Nguyên bước lại gần, kéo Văn về phía mình một chút theo thói quen bảo vệ
Trương Quế Nguyên
Em ướt không?
Dương Bác Văn
Anh ấy che rồi
Trương Quế Nguyên
Em là Trương Quế Nguyên
Xa xa, một giọng nói quen thuộc vang lên
Vương Lỗ Kiệt
Hàm, cậu chưa về à?
Vương Lỗ Kiệt đứng dưới tán cây phía bên kia sân, tay cầm cặp tài liệu, tóc đã ướt một nửa
Anh quay lại nhìn Văn lần cuối
Tả Kỳ Hàm
Lần sau đừng đứng mưa
Không trao đổi số điện thoại
Chỉ là một cái gật đầu rất nhẹ
Xe nhà Nguyên dừng trước cổng
Cửa đóng lại, tiếng mưa bị chặn bên ngoài
Nguyên tháo kính, dựa lưng ra ghế
Trương Quế Nguyên
Hôm nay anh tan muộn vì ở phòng giáo viên
Dương Bác Văn
Hay vì ở lại giúp Hội học sinh?
Dương Bác Văn
Vì anh Lỗ Kiệt?
Nguyên hơi ngượng, nhưng không giấu
Trương Quế Nguyên
Anh ấy ôm hết việc
Trương Quế Nguyên
Anh không giúp thì ai giúp
Văn nhìn ra ngoài cửa kính mờ nước
Dương Bác Văn
Anh lo cho anh ấy nhiều thật
Trương Quế Nguyên
Anh ấy cũng vậy
Vương Lỗ Kiệt đứng cạnh Kỳ Hàm dưới cùng một chiếc ô
Vương Lỗ Kiệt
Cậu quen cậu nhóc đó?
Vương Lỗ Kiệt
Vậy sao che ô?
Kỳ Hàm nhìn về phía chiếc xe vừa rời đi
Giọng anh vẫn đều như mọi khi
Tả Kỳ Hàm
Thấy nhóc đó lạnh
Vương Lỗ Kiệt
Cậu hiếm khi để ý người lạ
Ở khoảnh khắc đó, không ai trong bốn người biết—một chiếc ô che mưa bình thường như vậy
Sau này sẽ trở thành ký ức đau nhất
Kaylie
Đayy chính là lí do Lie không ra chap từ tháng 12
Kaylie
Bộ này thì khác hẳn với cái phong cách Lie hay viết
Kaylie
Mấy bộ kia thì thiên về ngọt
Kaylie
Bộ này thì...cũng "ngọt như đường" nhưng là "đường pha thủy tinh"
Kaylie
Couple chính ngược tơi tả
Kaylie
Tương đối hạnh phúc
Kaylie
Mong được ủng hộ nhaaa
Chương 2
Buổi sáng hôm sau trời nắng nhẹ
Sân trường còn vương mùi mưa đêm qua
Bác Văn đang cúi đầu buộc lại dây giày trước cửa lớp thì một bóng người dừng trước mặt cậu
Một chai sữa đậu nành được đặt xuống bàn bên cạnh
Dương Bác Văn
Sao anh biết em uống cái này?
Tả Kỳ Hàm
Hôm qua em cầm chai giống vậy
Nhưng đủ để Văn khựng lại
Dương Bác Văn
Anh quan sát kỹ vậy à?
Tả Kỳ Hàm
Chỉ nhớ những thứ cần nhớ
Cậu mở nắp, uống một ngụm nhỏ
Gió sáng thổi qua hành lang, ánh nắng phản chiếu lên hàng mi dài của Kỳ Hàm
Dương Bác Văn
Anh lại tan muộn à?
Tả Kỳ Hàm
Hội học sinh họp
Dương Bác Văn
Vậy mà anh còn mang sữa xuống tận đây
Không thừa nhận là chờ từ trước giờ vào lớp
Không nói rằng anh đứng đó mười phút trước khi Văn xuất hiện
Ở tầng trên, phòng Hội học sinh
Lỗ Kiệt đang lật từng xấp tài liệu, cau mày
Vương Lỗ Kiệt
Cạu vừa xuống dưới à?
Kỳ Hàm đặt tập hồ sơ xuống bàn
Vương Lỗ Kiệt
Vì cậu nhóc hôm qua?
Chỉ cầm bút ký nốt phần còn lại
Kiệt nhìn anh một lúc rồi khẽ cười
Vương Lỗ Kiệt
Cậu hiếm khi mang đồ cho ai
Tả Kỳ Hàm
Cậu cũng hiếm khi nhờ tôi giúp
Vương Lỗ Kiệt
Tớ không nhờ, cậu tự ở lại
Trương Quế Nguyên đặt khay cơm xuống bàn đối diện Bác Văn
Trương Quế Nguyên
Anh nghe nói sáng nay có người mang sữa cho em
Dương Bác Văn
Anh nghe nhanh vậy
Trương Quế Nguyên
Người trong lớp em kể
Trương Quế Nguyên
Là Tả Kỳ Hàm?
Dương Bác Văn
Anh quen anh ấy à?
Trương Quế Nguyên
Kỳ Hàm và Lỗ Kiệt học cùng lớp
Trương Quế Nguyên
Hai nhà họ hợp tác lâu năm
Dương Bác Văn
Anh ấy trông… không giống người dễ gần
Trương Quế Nguyên
Anh ấy không dễ gần
Dương Bác Văn
Nhưng lại che ô cho em
Nguyên nhìn thẳng vào mắt Văn
Trương Quế Nguyên
Em thích?
Dương Bác Văn
Chỉ là… anh ấy nhớ em uống gì
Nguyên nhìn cậu em họ vài giây
Trương Quế Nguyên
Nếu có chuyện gì, nói với anh
Dương Bác Văn
Anh nghĩ sẽ có chuyện gì?
Nguyên không trả lời ngay
Anh chỉ đưa tay gạt đi hạt cơm dính bên khóe môi Văn theo thói quen từ nhỏ
Trương Quế Nguyên
Anh không thích người khác nhìn em quá lâu
Dương Bác Văn
Anh khó tính thật
Cậu đi ngang qua sân sau thì nghe thấy giọng nói quen thuộc
Vương Lỗ Kiệt
Cậu lại tự nhận hết việc
Vương Lỗ Kiệt
Tớ nói rồi, không cần cái gì cũng một mình
Tả Kỳ Hàm
Cậu cũng như vậy
Vương Lỗ Kiệt
Ít ra tớ còn có cậu
Văn đứng phía sau bức tường, không cố ý nghe lén
Nhưng câu nói đó khiến cậu dừng lại
Một lúc sau, bước chân vang lên
Kỳ Hàm xuất hiện ở lối rẽ
Là một lời đề nghị rất thản nhiên
Văn bước bên cạnh anh dưới hàng cây rợp bóng
Nhưng không ai nói gì trong vài phút đầu
Tả Kỳ Hàm
Em hay đợi Nguyên ở cổng phụ?
Tả Kỳ Hàm
Đừng đợi ngoài mưa nữa
Dương Bác Văn
Hôm nay...trời nắng
Kỳ Hàm khẽ nghiêng đầu nhìn cậu
Tả Kỳ Hàm
Ý tôi không phải hôm nay
Văn không hiểu vì sao tim mình đập nhanh hơn
Dương Bác Văn
Anh quan tâm vậy làm gì?
Ánh mắt anh thẳng và rất rõ ràng
Tả Kỳ Hàm
Vì tôi không thích nhìn em run
Chỉ là từng câu nói ngắn gọn, từng hành động nhỏ
Nhưng có thứ gì đó đang lớn dần lên
Chương 3
Buổi chiều, nắng đổ dài trên sân trường
Vương Lỗ Kiệt đứng ở cổng sau, tay cầm điện thoại nhưng không nhìn màn hình
Không lâu sau, Trương Quế Nguyên chạy tới
Trương Quế Nguyên
Xin lỗi, em bị giữ lại ở phòng giáo viên
Kiệt nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán Nguyên
Nguyên chỉnh lại quai cặp trên vai anh
Trương Quế Nguyên
Anh lại quên kéo khóa áo
Nguyên vừa nói vừa kéo khóa áo lên cho Kiệt
Không phải câu nói ngọt ngào
Kiệt mở cửa ghế phụ trước, nhưng không vào ngay
Nguyên hiểu ý, vòng qua phía trong, ngồi xuống trước
Trương Quế Nguyên
Anh lúc nào cũng nhường em đi phía trong
Trương Quế Nguyên
Em không yếu vậy
Vương Lỗ Kiệt
Nhưng anh quen rồi
Anh cúi người, kéo dây an toàn qua cho Kiệt
Tiếng “tách” nhỏ vang lên
Trương Quế Nguyên
Lần trước anh quên cài
Vương Lỗ Kiệt
Có em kiểm tra mà
Không một ai nói lời “yêu”
Nhưng từng động tác đều rất thành thục
Giống như họ đã làm điều này hàng trăm lần
Ngoài cửa kính, hàng cây lùi lại phía sau
Kiệt nghiêng đầu nhìn Nguyên đang lái xe
Vương Lỗ Kiệt
Hôm nay em giúp Hàm?
Nguyên hơi siết tay vô lăng
Trương Quế Nguyên
Anh biết đáp án
Vương Lỗ Kiệt
Nhưng anh muốn nghe
Kiệt đặt tay lên bệ cửa, khẽ chạm vào cổ tay Nguyên
Hai người ngồi trong quán cà phê quen thuộc
Không gian yên tĩnh, nhạc nhẹ
Nguyên đặt ly nước ấm xuống trước mặt Kiệt
Trương Quế Nguyên
Anh đau dạ dày, đừng uống lạnh
Vương Lỗ Kiệt
Em nhớ kỹ thật
Trương Quế Nguyên
Em chỉ nhớ những thứ liên quan tới anh
Kiệt đặt tay lên tay Nguyên
Vương Lỗ Kiệt
Anh cũng vậy
Không hỏi “sau này sẽ thế nào”
Chỉ là hôm nay ngồi cạnh nhau
Trên đường về, trời bắt đầu nổi gió
Nguyên tấp xe vào lề ngay lập tức
Trương Quế Nguyên
Anh lạnh?
Nguyên cởi áo khoác đưa sang
Trương Quế Nguyên
Anh mặc vào đi
Trương Quế Nguyên
Em không sao
Rồi ngoan ngoãn khoác áo lên
Không nói “em phải giữ cho mình”
Họ hiểu rõ ranh giới của đối phương
Một lúc sau, Kiệt lên tiếng
Vương Lỗ Kiệt
Nếu một ngày em không ở cạnh anh thì sao?
Nguyên khựng tay trên vô lăng
Trương Quế Nguyên
Em sẽ luôn ở đây
Trương Quế Nguyên
Ở bên cạnh anh
Nguyên nhìn thẳng phía trước
Trương Quế Nguyên
Không có nếu
Anh biết Nguyên không nói lời hứa suông
Nguyên chưa từng thề non hẹn biển
Nhưng những gì anh nói, anh đều làm
Nguyên quay sang nhìn Kiệt
Anh đưa tay chỉnh lại dây an toàn thêm một lần nữa, dù nó đã ngay ngắn
Vương Lỗ Kiệt
Sao em kiểm tra hoài vậy?
Trương Quế Nguyên
Cho chắc
Vương Lỗ Kiệt
Em sợ mất anh à?
Anh nhìn ánh đèn đỏ phía trước
Rồi anh nghiêng người, tựa trán vào vai Nguyên một chút
Ở một nơi khác trong thành phố
Kỳ Hàm đứng trên ban công tầng cao
Màn hình là tin nhắn của Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
💬: Về tới nhà rồi
Tả Kỳ Hàm
💬: Nguyên lái xe cẩn thận chứ?
Tin nhắn trả lời rất nhanh
Vương Lỗ Kiệt
💬: Em ấy luôn cẩn thận
Kỳ Hàm nhìn dòng chữ đó thật lâu
Một ngày nào đó sẽ bị xé toạc
Chỉ bởi một sơ suất rất nhỏ
Một khoảnh khắc mà không ai kịp quay đầu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play