Cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra.
Dunk bước vào. Dáng người Dunk thanh thoát, mảnh mai, không hề mang vẻ thô kệch mà ngược lại, toát lên sự oai vệ, cương nghị hiếm thấy. Gương mặt Dunk tuấn tú, sắc sảo như được tạc từ ngọc quý, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như lưỡi kiếm, không hề có chút ấm áp nào của tình thân. Dunk dừng lại ở cuối giường, khoanh tay trước ngực, phong thái cao quý nhưng xa cách khiến cả căn phòng như trầm xuống. Dunk không tiến lại gần, cũng không nói một lời an ủi.
Theo sau là Phuwin. Khác với Dunk, Phuwin lại mang nét phong trần, dịu dàng nhưng đầy toan tính. Phuwin mặc một bộ lụa mỏng màu xanh nhạt, tay cầm theo một bát thuốc bắc nghi ngút khói. Phuwin điềm tĩnh tiến lại gần, đặt bát thuốc xuống bàn, rồi nhìn thẳng vào Fourth với ánh mắt dò xét.
Không gian trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Fourth cảm nhận rõ ràng "bức tường" giữa họ.
Họ là huynh đệ ruột thịt, nhưng sau 16 năm thất lạc, sự liên kết huyết thống dường như đã bị bào mòn. Đối với Dunk và Phuwin, đứa em út này – Fourth – chỉ là một người xa lạ mang danh nghĩa đệ đệ. Họ thương xót cậu vì số phận bi đát, vì dáng vẻ ốm yếu, ngốc nghếch sau trận sốt kinh hoàng ở bãi sông, chứ không phải sự yêu thương gắn kết.
Ánh mắt của Dunk... Fourth thầm nghĩ. Dunk nhìn cậu không phải với tình thương, mà là sự trách nhiệm. Phuwin... Phuwin nhìn cậu như thể đang cố gắng giải một bài toán khó, đầy thận trọng.