Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

TRI KINH ĐÔNG PHONG TUYẾT

Chương 1: Tư Triết Hàn

Chương 1: Tư Triết Hàn

Từ Nghệ Chân bị tên đàn ông đá gục xuống đất, nàng nhăn mày vì đau hai tay ôm lấy mình, gương mặt có một vết xước đang rỉ máu, bốn tên đàn ông phía sau nàng ai ai cũng dữ tợn vô cùng, Từ Nghệ Chân trên đường đứng nhìn bản tin thời sự mình vừa dùng hết số tiền có được để nhà đài đăng lên thì bị bọn họ bắt đưa đến căn biệt thự này.

Cô tính lên tiếng thì bỗng nhiên từ trên lầu một người đàn ông đi xuống, hắn mặc trên mình cái áo sơ mi đen cùng quần tây đen, dáng người hắn cao ráo cùng gương mặt tựa như điêu khắc, cô chưa từng gặp người đàn ông nào sở hữu ngũ quan tuyệt vời như thế...chỉ có điều ánh mắt đó của hắn...tựa như một con quỷ dữ.

Người đàn ông đứng ngay trước mặt nàng, hắn cao đến mức Từ Nghệ Chân phải ngửa đầu hết tần suất mới có thể nhìn được hắn một cách rõ ràng.

" Cô là người đăng tin tức đó? Nói đi, tại sao cô làm vậy? "

Tin tức...hắn đang nói đến tin tức của hai tên tra nam tiện nữ đó sao.

Từ Nghệ Chân nhếch mép nhìn hắn, tại sao người đàn ông này lại quan tâm đến tin tức đó, lẽ nào hắn có quan hệ với người phụ nữ đã ngủ với Hà Kiện Chân sao...Từ Nghệ Chân cất giọng khe khẽ.

" Phải, có chuyện gì sao? "

Tên đàn ông hơi khom nhẹ người xuống, cười khẩy nhìn nàng: " Lý do? "

Từ Nghệ Chân nhìn sang hướng khác, thản nhiên đáp: " Cô ta cướp bạn trai tôi, hai người bọn họ cắm sừng tôi hơn một năm rồi "

" Anh hai xử lí cô ta đi. Đừng để cô ta đắc ý như thế "

Từ Nghệ Chân chau mày ngẩng đầu lên, chính là người đã ngủ với Hà Kiện Chân, cô ta...sao lại ở đây...không đúng, vừa rồi cô ta gọi người đàn ông này là ' anh hai '...là ' anh hai ' của cô ta sao...Hóa ra là vậy, không làm gì được nàng nên mới đi mách lẻo với anh trai mình, kết quả khiến hắn gọi người bắt nàng về đây, Từ Nghệ Chân nhìn cô ta nước mắt nước mũi dàn đều đi xuống không khỏi cười lên một tiếng.

" Cô không làm gì được tôi nên đi mách lẻo với anh trai mình sao? "

" Từ Nghệ Chân, cô dám hủy hoại danh dự, mặt mũi của tôi. Cô không ngờ đến được đâu, anh hai của tôi không phải người đàn ông bình thường, hôm nay anh ấy chắc chắn sẽ trừng phạt cô "

Từ Nghệ Chân nhướng mày mang ý thách thức nhìn cô ta: " Vậy sao? anh trai cô là ai mà dữ dội như thế? "

Lời này rời vào tai người đàn ông khiến hắn nhìn nàng cười như không cười, ánh mắt tối lại mang theo tia lửa. Hắn lướt qua cô đi về phía sofa, điềm tĩnh ngồi xuống chân này vắt lên chân kia, một tên đàn ông đi đến đưa đầu thuốc lá vào miệng hắn rồi châm lửa cho điếu thuốc đó, hắn nhìn nàng, ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo, kinh người.

" Cô thật sự không biết? Anh hai tôi chính là Tư Triết Hàn, Tư Triết Hàn...cô đã từng nghe qua chưa? "

Từ Triết Hàn mà cô ta nói chính là người đàn ông bí ẩn của Nam Đô này đúng không, có phải không. Lẽ nào còn có người đàn ông nào tên Tư Triết Hàn mang lai lịch tương tự sao, lẽ nào là thật...hắn chính là Tư Triết Hàn, nàng đương nhiên nghe về hắn rất nhiều chỉ là chưa từng thấy mặt, trên các trang mạng tin tức về hắn cũng rất ít ỏi, đến cả một tấm hình chụp lén cũng không được đăng tải lên, chỉ có những ai trong giới chính trị mới gặp qua mới hiểu về hắn. Từ Nghệ Chân khẽ nuốt xuống, Tư Triết Hàn mà cô nghe qua là tên đàn ông mà giới chính trị Nam Đô khiếp sợ, nàng chỉ biết vài thông tin ít ỏi rằng hắn là mang quốc tịch Hà Lan, mang trong mình dòng máu Hà Lan, ở Nam Đô hắn lại là một tay chính trị đứng đầu giới, ai ai cũng kính phục, Tư Triết Hàn năm mười ba tuổi đã đến Nam Đô, mười bảy tuổi có công ty riêng, hai mươi tuổi đã là người có tiếng nói trong giới chính trị, hai mươi lăm tuổi chính thức sở hữu một tập đoàn chính trị lớn gồm hai trăm công ty nhỏ về các lĩnh vực, không chỉ ở Nam Đô ngày cả thị trường ở châu Âu cũng có dấu chân của hắn, không rõ hắn sinh năm bao nhiêu cũng không rõ năm nay hắn đã bao nhiêu tuổi.

Thấy Từ Nghệ Chân im lặng, Tư Kỳ Kỳ cười đắc ý: " Sao sợ rồi? "

" Tại sao tôi phải sợ? Cô là người cướp bạn trai của tôi còn gì, tôi sợ cái gì? Tôi làm gì sai chứ? "

Từ Nghệ Chân trừng mắt nhìn cô ta, Tư Kỳ Kỳ tiến lại vài bước, kiêu hãnh nhếch môi

" Hà Kiện Chân chủ động tìm đến tôi, anh ta biết tôi là em gái của Tư Triết Hàn nên đã cố gắng lắm để lấy lòng tôi, anh ta muốn được thăng chức, anh ta muốn có chỗ dựa, dù sao anh ta đường đường cũng tốt nghiệp trường luật đứng thứ hai cả nước vậy mà suốt ngày chạy vặt ở văn phòng luật, anh ta không phục nên mới đến tìm tôi, nhờ tôi anh ta mới trở thành luật sư nhiều người biết đến như ngày hôm nay, anh ta nói cô không giúp được gì cho anh ta ngoài việc ngày nào cũng nấu cơm trưa, chuẩn bị quần áo, đưa anh ta đi làm rồi đón anh ta về, những việc đó hoàn toàn không giúp được cho tiền đồ của anh ta. Cô biết không, anh ta còn tính chủ nhật này sẽ về ra mắt gia đình tôi, anh ta muốn kết hôn với tôi "

Những lời này như chất độc dần dần thấm sâu vào da thịt, trái tim tâm hồn nàng, nó ăn mòn mọi thứ bên trong đó bây giờ chỉ còn lại nỗi đau đớn đến mức khóc không thành nước mắt, bao năm qua cô chăm sóc anh ta, tận tụy, cần mẩn hóa ra những việc làm đó trong mắt anh ta đều là nỗi phiền. Từ Nghệ Chân cúi rạp đầu, cơ thể nàng khẽ run lên. Tư Kỳ Kỳ đi vòng ra sau lưng nàng,

Chanh chua nói tiếp: " Anh ta là tên đàn ông ham danh vọng, tôi đương nhiên hiểu rõ anh ta cũng vì muốn lợi dụng tôi nhưng mà phải nói thật, chơi với anh ta rất vui. Tôi bào anh ta làm gì anh ta làm đó, bảo anh ta ăn gì anh ta ăn đó, anh ta không khác gì một con chó cưng, gọi là đến, đuổi là đi "

Ngay lúc này, Từ Nghệ Chân rơi lệ, nàng hít sâu một hơi rồi vô lực cất giọng: " Vậy bây giờ cô muốn tôi thế nào? Xin lỗi cô? Tôi sai ở đâu? "

Tư Kỳ Kỳ đứng phía sau, cất giọng lảnh lót: " Bà của cô đang nằm ở Miên Thẩm Viện? Đó là một trong những tài sản thuộc sở hữu của anh hai tôi đó, chỉ cần anh ấy nói một tiếng...tôi đảm bảo Miên Thẩm Viện sẽ không cứu chữa được cho bà của cô nữa đâu...cô xem...nên làm thế nào nhỉ "

Bà ngoại

Đúng là bà ngoại của cô đang được điều trị ở đó, Từ Nghệ Chân đương nhiên biết bệnh viện đó thuộc sở hữu của Tư gia_Tư Triết Hàn, Tư Triết Hàn là trời là đất của Nam Đô...không ngờ cô lại dính dáng đến Tư gia bọn họ, không thể vì cô mà khiến bà ngoại không được chữa trị tốt, Miên Thẩm Viện là bệnh viện lớn nhất, tốt nhất cả nước, mỗi ngày bà ngoại của cô nằm ở đó đều cần đến số tiền rất lớn, cô làm một lúc hai công việc cũng vì điều này, bố mẹ cô không còn nữa...bây giờ người thân duy nhất chính là bà ngoại. Từ Nghệ Chân chầm chậm xoay người về phía Tư Kỳ Kỳ rồi khó khăn đứng lên, hai mắt đỏ hoe thất thần nhìn cô ta

" Tư tiểu thư, tôi xin lỗi. Tôi thật sự sai rồi, chuyện tôi làm, tôi sẽ chịu trách nhiệm,....mong cô đừng để liên lụy đến bà ngoại tôi "

Tư Kỳ Kỳ hấc mặt lên, thở hắc một tiếng: " Tôi chưa thấy được thành ý của cô "

Cô gái khẽ mím chặt môi cúi rạp đầu từ từ quý hai gối xuống ngay trước mặt Tư Kỳ Kỳ, lệ rơi nóng hổi xuống gương mặt mình, Tư Nghệ Chân nuốt xuống cố gắng thốt ra từng chữ.

" Tư tiểu thư, tôi sai rồi...xin cô, bỏ qua cho tôi. Tôi sẽ không làm phiền hai người nữa, tôi sẽ chia tay với Hà Kiện Chân,,...xin cô, đừng làm liên lụy đến bà ngoại "

Cô ta cười phá lên một cách sung sướng, rồi quay đầu nhìn Tư Triết Hàn, là em gái của Tư Triết Hàn...cô ta không sợ trời không sợ đất muốn làm gì thì làm, bất cứ ai chỉ cần cô ta muốn cũng phải quỳ gối dưới chân cô ta, ai bảo Tư Triết Hàn cưng chiều đứa em gái này quá làm gì. Bên ngoài ai mà không biết, Tư Triết Hàn xem Tư Kỳ Kỳ như một ngoại lệ không bao giờ có ai có cơ hội làm lung lay tình thương của hắn dành cho em gái mình.

" Từ Nghệ Chân dáng vẻ này của cô thật sự quá đẹp rồi, cô yên tâm...tôi cũng dần chán Hà Kiện Chân rồi, chi bằng cô kiên nhẫn thêm chút, đợi tôi đá anh ta rồi anh ta sẽ lại quay về với cô thôi. Mà tôi nói cô nghe, Hà Kiện Chân đó bây giờ cũng kiêu ngạo lắm, anh ta ỷ lại vào gia thế của tôi nên mới như vậy, anh ta có vẻ cũng sớm nói chia tay cô rồi đó. Thành ý này của cô, tôi thương hại nhận đỡ vậy, cô yên tâm bà ngoại của cô sẽ không bị ảnh hưởng gì bởi chuyện này đâu. Tư Kỳ Kỳ tôi vốn là người rất rộng lượng "

...

Đêm đó, là đêm tuyết rơi đầu tiên của mùa đông năm nay, vì là tuyết đầu mùa nên lượng tuyết rơi mỏng và nhẹ không dày đặc như giữa mùa đông, nhiệt độ vừa chạm ngưỡng đóng băng nên tuyết có thể tan nhanh, tuyết đầu mùa còn mang ý nghĩa là đánh dấu khởi đầu mới, tinh khôi trắng trẻo và lãng mạn nhưng trong những bài văn học nó lại được ví như mở đầu cho một câu chuyện buồn man mác, giống hệt những gì đã diễn ra với Từ Nghệ Chân ngày hôm nay, liệu tuyết đầu mùa rơi vào lúc này là một sự trùng hợp không...hay là vì muốn mang theo giai điệu cho sự đau khổ của cô lúc này.

Từ Nghệ Chân ngồi trước cổng biệt thực lơn, cúi rạp đầu hai tay ôm lấy cơ thể mà khóc, tiếng khóc của cô thấp thỏm trong đêm tĩnh mích, vì là biệt thự riêng biệt xung quanh chỉ có biển và cây cối nên không có người qua lại, chỉ có hai vệ sĩ của biệt thự đang ngồi ở trong căn phòng không nhỏ không lớn bằng tường kính nhưng ấm áp. Bọn họ lâu lâu lại nhìn ra cô gái rồi xì xào xì xầm với nhau về cô.

Từ Nghệ Chân không để tâm đến trên đầu mình đã bao phủ dày bởi màu trắng của tuyết, cơ thể cô run lên khóc đến mức hai mắt mờ đi, nước mắt đã ướt đẫm hai đầu gối của cái váy dài.

Trong căn biệt thự, người đàn ông đứng trên lan can tầng ba hai tay đút vào túi quần tây hạ mắt nhìn xuống, ánh mắt hắn đanh lạnh không có chút cảm xúc nào giống hệt như kẻ sinh ra đã không có trái tim, hắn nhìn thấy rất lâu sau đó cô gái nghiêng ngả đứng dậy, hai bàn tay lau sạch nước mắt trên gương mặt mình rồi ngẩng cao đầu nhìn màn tuyết trắng đang rơi xuống, cô đưa lòng bàn tay ra hứng được vào bông tuyết mỏng manh, trắng trẻo ánh mắt mang theo nỗi đau cùng sự uất ức lớn đến tột cùng, cô vốn dĩ là người thích tuyết nhưng hôm nay ngắm tuyết lại không thể khiến cô thấy vui vẻ được. Hai phút sau đó cô gái rời đi, người đàn ông cũng quay người dùng điều khiển bấm rèm trong phòng hạ xuống.

Chương 2: Tuyết Đầu Mùa

Chương 2: Tuyết Đầu Mùa

Từ Nghệ Chân đến Miên Thẩm Viện, vì ban nãy trên đường đi cô nhận được điện thoại từ bác sĩ Kinh_bác sĩ chuyên phụ trách về bệnh của bà ngoại cô gọi đến, nói rằng bà ngoại thức dậy mà tìm gặp cô. Từ Nghệ Chân vội vã bắt một xe đến đó, từ biệt thự đó đến bệnh viện khá xa cần hơn năm mươi phút đi xe.

" Ngoại ơi, cháu đến rồi "

" Tiểu Chân Chân, bà ngoại nhớ cháu rồi, bác sĩ Kinh nói dạo này ở Nhà trưng bày Nghệ Thuật Cổ rất nhiều công việc, bác sĩ Kinh cũng nói bà đã ngủ gần năm ngày rồi, không ngờ bệnh tình của bà đã nặng đến vậy rồi "

Từ Nghệ Chân vội đi đến, liều mạng lắc đầu: " Ngoại đừng nói thế, bác sĩ Kinh đã nói bệnh của ngoại có tiến triển rồi, ngoại rất nhanh sẽ khỏe lại, chúng ta sẽ được về nhà sớm thôi "

Bà ngoại cô năm nay đã chín mươi bảy tuổi, bà mắc bệnh phổi mạn tính nặng, đã nằm ở đây điều trị được hai năm rồi, tuy bề ngoài cô luôn an ủi bà ngoại như thế nhưng mỗi ngày cô đều nghe bác sĩ Kinh trấn an rằng cô nên chuẩn bị tốt tâm lí trước, bà ngoại của cô...có thể sẽ ra đi bất cứ lúc nào.

Cô thậm chí đã cầm cả căn nhà bố mẹ mình để lại để chạy chữa cho bà ngoại, hiện tại cô đang ở nhà thuê, tự hứa với lòng mình chỉ cần bệnh tình của bà ngoại có tiến triển cô sẽ chăm chỉ hơn kiếm tiền chuộc lại căn nhà đó nhưng đã hai năm rồi cô vẫn chưa thể làm được điều đó, ngược lại cô thậm chí còn không đủ tiền trang trải cho cuộc sống, tất cả tiền kiếm được đều trả viện phí cho bà ngoại rồi.

" Cháu đó, cháu đừng để bác sĩ Kinh lừa cháu, bà ngoại hiểu rõ bệnh tình của mình. Tiểu Chân Chân chỉ bằng cháu cho bà ngoại về nhà đi, mỗi ngày nằm ở đây lãng phí bao nhiêu tiền nhưng bệnh tình vẫn vô phương cứu chữa, bà ngoại không muốn cháu vất vả nữa, bà hiêu rõ thời gian của bà không còn nhiều nữa rồi, cháu nên chăm lo cho bản thân mình đi, đừng lo cho bà ngoại nữa "

" Không được, cháu tin ngoại sẽ sớm khỏe lại, chúng ta chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi. Ngoại cũng đừng suy nghĩ cho cháu, cháu lo cho ngoại vẫn có thể dư lo cho bản thân mình "

Cô không muốn mất bà ngoại, đây là người thân duy nhất còn trên đời của cô mà.

Bà ngoại vuốt gương mặt Từ Nghệ Chân, ánh mắt bà đuộm buồn: " Cũng may bên cạnh cháu còn có Kiện Chân, nếu không cháu một mình bên ngoài áp lực, vất vả thế bà ngoại thật sự không vui vẻ được "

Hà Kiện Chân

Từ Nghệ Chân gượng cười: " Cháu và anh ta chia tay rồi thưa ngoại "

" Cái gì? Tại sao? "

" Anh ta có người khác rồi "

Bà ngoại hai mắt đẫm lệ tay khẽ run run đưa lên gương mặt cô lần nữa: " Cháu gái của bà tốt như thế tại sao lại gặp phải những chuyện này chứ "

" Cháu không buồn đâu, anh ta vỗn dĩ không tốt, cháu cũng muốn chia tay với anh ta từ lâu rồi. Đây cũng là cơ hội tốt, anh ta có người khác rồi cũng tốt, cháu có thể đường đường chính chính chia tay anh ta "

Bên ngoài cô cười nhưng ánh mắt là nơi duy nhất không biết nói dối, ánh mắt của cô rõ ràng rất đỏ, sự đau đớn này dù bà ngoại cô có lớn tuổi thế nào cũng có thể nhìn ra được.

...

Sau khi đợi bà ngoại ngủ say, cô ngồi bên ghế hai tay ôm lấy đầu mình, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, đầu cô đau đến mức phát nổ, rồi giữa đêm cô còn nhận được tin nhắn từ Nhà trưng bày Nghệ Thuật Cổ, cô đã xin nghỉ phép vì muốn cùng Hà kiện Chân đón kỷ niệm yêu nhau những công việc của cô không ai giúp cô làm nên ngày mai lượng công việc sẽ nhiều gấp đôi.

Từ nghệ Chân cũng đã quen với chuyện này, hai năm qua cô như một kẻ điên lao đầu vào công việc và chăm sóc cho Hà Kiện Chân, bây giờ bớt đi một phần áp lực, cô chỉ cần toàn tâm toàn ý vào công việc, kiếm nhiều tiền một chút là có thể đưa bà ngoại ra nước ngoài điều trị bệnh rồi, cũng có thể chuộc lại căn nhà mà bố mẹ tặng cho cô.

Từ Nghệ Chân, mày sẽ làm được, cố lên.

...

Nhà trưng bày Nghệ Thuật Cổ Tư Hiên

Từ Nghệ Chân là nghiên cứu viên cổ vật của Tư Hiên, cô là một trong ba nghiên cứu viên cổ vật xuất sắc nhất nơi này, cô đã làm việc ở đây được một năm rưỡi, sau khi tốt nghiệp liền đến đây phỏng vấn, với năng lực của cô rất nhanh đã được nhận vào đây làm việc, bắt đầu công việc cô chỉ là một nhân viên bình thường, bảy tháng sau mới chính thức trở thành nghiên cứu viê cổ vật, từ đó năng lực càng được trọng dụng.

Từ Nghệ Chân vừa vào trong đã có người đàn ông đi đến đặt lên bàn cô năm sấp tài liệu dày.

" Nghệ Chân, may quá cô đến rồi, cô xem nhà trưng bày chúng ta vừa tiếp nhận một bức tranh lụa được cho là thuộc thế kỷ XIX, bây giờ cô hãy đọc kỹ những thông tin rồi phân tích chất liệu lụa, loại mực, sắc tố màu, so sánh phong cách nét vẽ với các tác phẩm cùng thời, kiểm tra dấu ấn, triện, chữ ký họa sĩ, ra cứu tài liệu lịch sử về dòng tranh đó. Hai giờ trưa này chúng ta sẽ có cuộc họp, cô phải viết xong bài nghiên cứu trước thời gian đó "

Từ Nghệ Chân ngồi vào bàn làm việc của mình nhận lấy năm sấp tài liệu: " Được rồi "

Đường Uyển Uyển cầm trên tay hai ly cafe đi ngang qua bàn làm việc của Từ Nghệ Chân rồi đặt xuống bàn một ly cafe: " Chân Chân, uống đi lấy sức làm việc "

Cô ngẩng đầu nhìn, cười tươi: " Uyển Uyển cậu là cứu tinh của mình, cảm ơn "

" Uyển Uyển bài thuyết trình thế nào rồi? "

" Xong rồi, chủ phòng. Bây giờ tôi đi nghỉ ngơi uống cafe đây "

Người đàn ông ban nãy giao việc cho Từ Nghệ Chân chính là chủ phòng của nơi này, đây là phòng trưng bày tư nhân thuộc sự sỡ hữu của Tư gia, và đương nhiên ai cũng biết ông chủ lớn của nơi này chính là Tư Triết Hàn, chỉ là bọn họ ở đây làm việc đã lâu chưa từng gặp qua hắn một lần nào, chỉ có những người thâm niên trên mười năm mới có cơ hội gặp được Tư Triết Hàn vài lần, toàn bộ trách nhiệm hắn đều giao lại cho chủ phòng_Ngô Húc Đường, ông ta làm việc ở đây đã gần mười lăm năm rồi. Phần lớn mọi chuyênj nơi này đều do ông ta đưa ra quyết định, trừ khi những chuyện vượt qua tầm kiểm soát của ông ta, ông ta mới tìm đến Tư Triết Hàn, không phải hắn sẽ đích thân đến nơi này.

Ba tiếng sau

Từ Nghệ Chân hoàn thành xong công việc của mình cũng là lúc cuộc họp bắt đầu, Từ Nghệ Chân bắt đầu cho tình chiếu báo cáo chuyên môn của mình lên máy chiếu, cô nhìn qua một người một lần rồi nhẹ nhàng đi vào bài thuyết trình.

" Như mọi người đã biết phòng trưng bày của chúng ta vừa nhận được một bức tranh lụa cổ, tôi tạm thời đặt cho bức tranh này một cái tên gọi là ' Liên Ảnh Tịch Dương ', chất liệu bao gồm lụa, mực nho và màu khoáng tự nhiên, kích thước bức tranh đạt 68 x 42 cm,..... "

Bài báo cáo của cô kết thúc, cả căn phòng đồng thời vỗ tay tán thưởng, thông qua màn hình Tư Triết Hàn cũng đã nghe thấy chi tiết không sót một giây nào, ánh mắt hắn nhìn vào màn hình mang theo tia hứng thú, hắn nhận ra cô từ đêm qua, nhiều lần trước mỗi khi cô thuyết trình báo cáo về cổ vật nào đó hắn đều thông qua màn hình mà tham gia cuộc họp chỉ có điều ngoài chủ phòng ra thì không ai biết được điều này, hắn hiểu rõ năng lực của cô. Chuyện tối qua, hắn cũng không ngờ cô lại là người đã bắt nạt em gái hắn, lúc hắn nhìn thấy cô, hắn cũng không khỏi bất ngờ, hắn chỉ ra lệnh cho người của mình đi tìm hiểu thông tin về kẻ đã đăng tin lên các trang mạng nhưng trước đó không biết mặt mũi của người này ra sao.

" Nghệ Chân, tốt lắm. Được rồi, cuộc họp kết thúc "

...

" Chân Chân, chiều nay chúng ta ra ngoài ăn một bữa đi ": Đường Uyển Uyển đi đến ngồi xuống bên cạnh Từ Nghệ Chân cô.

Một tay nhét vào tay Từ Nghệ Chân một viên kẹo nhỏ, rồi ngồi xuống bên cạnh, đột nhiên giọng cô ta trở nên nghiêm túc

" Chân Chân, mình biết chuyện của cậu với cái tên tra nam đó rồi, cậu đừng buồn người nên buồn là anh ta, anh ta không biết trân trọng cô gái tốt như cậu "

Từ Nghệ Chân khẽ cười: " Mình đau có buồn "

Đường Uyển Uyển nhìn Từ Nghệ Chân chỉ cười một cái rồi rời đi

Cô vốn dĩ đã muốn gạt bỏ chuyện đó ra khỏi đầu mình kết quả nó vẫn còn đọng lại một chút ít nào đó, Từ Nghệ Chân cúi đầu nhìn viên kẹo trong tay mình, cô nhận ra mỗi khi có chuyện

Buồn đều được Đường Uyển Uyển cho một viên kẹo như thế này, kẹo ngọt giúp tâm lý ổn định hơn, giúp xua đuổi nỗi đau buồn.

Một ngày làm việc rất nhanh đã kết thúc, thay vì trở về nhà thì cô vội vã tìm đến bệnh viện thăm bà, còn mua theo nhiều đồ bổ cho bà.

...

" Anh hai, anh có ở nhà không? "

Tư Kỳ Kỳ kéo lấy tay Hà Hà Kiện Chân vào căn biệt thự biệt lập của Tư Triết Hàn, gương mặt cô ta hớn hở, rạng ngời đây là lần đầu tiên Hà Kiện Chân được đặt chân đến nơi này, anh ta bị sự xa hoa của nơi này làm cho ngẩng ngơ, lạc lối, đời này của anh ta chưa từng thấy qua căn biệt thự nào thế nào, vốn dĩ anh ta còn nghĩ căn nhà riêng của Tư Kỳ Kỳ ở trung Nam Đô đã đủ rộng lớn và xa hoa rồi chứ.

" Đứng lại "

Giọng người đàn ông đanh lạnh vang từ trên tầng xuống, Tư Kỳ Kỳ lập tức chửng lại, gương mặt trở nên sợ sệt, Hà Kiện Chân cũng không dám động đậy chỉ dám đảo mắt. Tư Triết Hàn đi xuống, đôi mắt hầm hự tối như than dán vào Hà Kiện Chân khiến anh ta rùng mình một cái mà nuốt xuống.

Khoảng khắc Tư Triết Hàn đứng ngay trước mặt anh ta, anh ta mới hiểu được cảm giác cận kề của cái chết là thế nào.

" Anh hai, em đưa bạn trai em về ra mắt anh, bọn em hẹn hò lâu thế em chưa từng tạo cơ hội để hai người gặp mặt nhau "

Tư Triết Hàn không có biểu cảm gì, đi lướt qua hai người họ rồi ngồi xuống sofa phía sau.

" Có chuyện gì không? "

Tư Kỳ Kỳ chạy đến: " Không có gì, chỉ muốn để anh gặp mặt bạn trai em thôi, anh ấy cũng muốn gặp mặt anh "

Tư Triết Hàn biết rõ về tên đàn ông này, ngay từ khi nhận được tin Tư Kỳ Kỳ hẹn hò, hắn đã cho điều tra toàn bộ thông tin về tên đàn ông này, có lẽ ngoài Tư Kỳ Kỳ ra, hắn chính là người hiểu rõ Hà Kiện Chân nhất...không đúng, vẫn còn một người cũng hiểu rõ tên đàn ông này không kém.

" Chào Tư tổng, cuối cùng cũng có cơ hội gặp anh rồi. Tôi rất ngưỡng mộ anh "

Tư Triết Hàn nhếch khóe miệng khinh bỉ: " Tôi nghe nói, anh Hà đang có phụ nữ bên ngoài...giải quyết thế nào rồi? "

Hà Kiện Chân nuốt xuống, hắn đang nói về Từ Nghệ Chân

" Tư tổng yên tâm, tôi và người đó đã chia tay rồi, chuyện này cũng là do cô ta không biết chừng mực, tôi vốn dĩ đã nói lời chia tay với cô ta từ rất lâu rồi, nhưng cô ta không chịu buông tha cho tôi, khiến Kỳ Kỳ chịu nhiều uất ức rồi "

Tư Triết Hàn nhướng mày nhìn anh ta, hắn gặp qua bao nhiêu loại người đây là lần đầu tiên gặp được người dám nói dối trước mặt hắn. Tư Triết Hàn hơi cúi người châm một điếu thuốc, rồi trừng mắt nhìn Tư Kỳ Kỳ

" Gặp mặt cũng gặp rồi, bây giờ anh muốn nghỉ ngơi sớm. Đi về đi "

...

Đêm nay tuyết lại rơi, Từ Nghệ Chân rời khỏi bệnh viện cũng đã hơn mười một giờ đêm, ngoài đường cũng đã thưa thớt bóng người, có vài đoạn đường không còn ánh sáng của đèn đường nữa, cô lái chiếc xe điện cũ kỹ về nhà, đi qua một đoạn đường nhỏ thì bị ngã vì đường quá trơn. Cánh tay bị một vết thương nhanh chóng rỉ máu, cô chầm chậm đứng lên cũng cố gắng đỡ lấy chiếc xe điện của mình lên, thì đột nhiên phía trước có một ánh sáng mạnh hắc đến khiến hai mắt cô không tài nào mở ra được, phải đến khi ánh sáng đó mất đi cô mới có thể mở mắt mình ra.

Một chiếc xe hơi màu đen đắt tiền, đậu ngay trước mặt cô, Từ Nghệ Chân nghĩ là do mình đã ngán đường người ta, cô nhanh nhẹn dắt chiếc xe điện của mình sát vào bức tường, con đường này vốn chỉ đủ cho một chiếc xe hơi và một chiếc xe máy đi qua cùng lúc. Trên xe một người đàn ông mở cửa bước xuống, người đàn ông rất cao lớn, nếu nhìn từ xa còn nghĩ sẽ là một cây đại thụ giữa đường.

Từ Nghệ Chân cúi đầu cố gắng dắt chiếc xe điện của mình đi qua trước nhưng khi cô khẽ nâng mắt lên mới nhận ra người đàn ông này chính là Tư Triết Hàn, đúng là gặp ma mà, đã đi vào con đường này vẫn có thể gặp được hắn. Từ Nghệ Chân không muốn đối mặt với hắn, cô cúi đầu cố ý đi thật nhanh nhưng Tư Triết Hàn lại dang tay chặn đầu xe cô lại.

" Bị thương rồi? ": Giọng hắn lạnh lẽo đến kinh người

" Tôi...tôi không sao. Tôi phải về nhà trước, làm ơn để tôi đi ": Từ Nghệ Chân nghĩ lại đêm qua hắn và em gái hắn đối với mình, hiện tại cô đối diện với hắn chỉ có một từ ' hận ' thôi

Tư Triết Hàn lại cất giọng, chất giọng có một không hai của hắn dù có đứng xa hơn nữa cũng khiến người ta rùng mình

" Quên hắn đi, hắn không đáng "

Từ Nghệ Chân nhướng mày nhìn hắn, hắn đang bảo cô quên Hà Kiện Chân đi sao? Nực cười, tối qua hắn còn bảo vệ em gái hắn, kẻ đã cướp đi bạn trai của cô thế nào, bây giờ lại đi an ủi cô như thế. Nhưng dù có nghĩ thế nào thì lời này của hắn cũng rất đúng, tên Hà Kiện Chân đó không đáng để cô phải buồn bã, mặc dù cho đến tận bây giờ cô vẫn còn chút ít tình cảm với anh ta.

" Cảm ơn Tư tiên sinh nghĩ cho tôi. Làm ơn lấy tay anh ra khỏi xe tôi "

Chương 3: Nhân Viên Của Cửa Hàng Thời Trang Nam

Chương 3: Nhân Viên Của Cửa Hàng Thời Trang Nam

Lại một ngày nữa sắp kết thúc, lúc này đã là chín giờ kém mười lăm, Từ Nghệ Chân đang làm công việc thứ hai tại cửa hàng thời trang nam ở trung tâm thương mại này, công việc ở đây cô chỉ làm năm ngày trên tuần, mỗi tuần cô có thể được xin nghỉ phép hai ngày tùy ý. Cô duy trì hai công việc đã từ lâu chỉ là tuần trước cô vẫn còn làm việc ở quán ăn sau khi tan làm ở nhà trưng bày... chỉ vừa tuần này cô mới đổi sang công việc nhân viên bán hàng ở đây.

Vì cô là nhân viên mới nên từng hành động, cử chỉ, lời nói đều được quản lý giám sát nghiêm ngặt bởi vì nơi bọn họ đang làm là một cửa hàng của một thương hiệu nổi tiếng quốc tế vậy nên không được phép xảy ra sơ suất. Từ Nghệ Chân cũng không dám lơ đảng, bọn họ dạy cô những gì cô đều ghi nhớ không sót điểm nào.

" Là Tư tổng, Tư tổng kìa "

" Hả, ở đâu...ở đâu "

" Tư tổng đến kìa, nè nhanh lên "

Quản lý của cửa hàng nhanh chóng gọi bọn tập trung lại thành hàng, hiếm khi Tư Triết Hàn đích thân đến đây, nhưng mỗi tháng hắn cũng sẽ đến bảy hoặc tám lần để mua giày còn bình thường đa số đều do trợ lý thân cận của hắn đến rồi gọi video với hắn sau đó sẽ thay hắn mua mẫu giày mà hắn muốn. Mỗi khi hắn đến bọn họ sẽ chuẩn bị sẵn sàng đồ ăn, thức uống đây cũng là nghi thức mà các thương hiệu thời trang lớn trên thế giới chào đón và phục vụ khách Vip của mình.

Từ Nghệ Chân đơ người ra nhìn người đàn ông đang tiến về cửa hàng này, đúng là oan gia ngõ hẹp tại sao cô lại gặp hắn nữa rồi., Từ Nghệ Chân đứng ở cuối cùng của hàng đó, Tư Triết Hàn từ bên ngoài đã nhân ra cô rồi, chính hắn cũng không ngờ sẽ gặp phải cô ở đây. Gương mặt hắn lạnh lùng đút tay trong túi quần hiên ngang, cao ngạo đi vào bên trong, quản lý cửa hàng lẽo đẽo đến

" Tư tổng, chỗ chúng tôi có vài mẫu mới về, tôi sẽ lấy cho ngài xem "

Rồi cô ta liếc mắt cho bọn họ, bọn họ chạy đôn chạy đáo vào bên trong Từ Nghệ Chân cũng có ý định đi theo đám người đó thì bị quản lý gọi lại

" Ở lại đây, đợi giày mang ra thì thử cho Tư tổng "

Sao lại là cô, đúng là xui xẻo

Từ Nghệ Chân lùi không được, tiến không xong. Dợid những nhân viên khác mang những mẫu giày mới ra đặt trên bàn, cô mới quỳ xuống một gối bắt đầu cởi bỏ đôi giày trên chân hắn ra đặt sang một bên, mỗi hành động đều vô cùng chuẩn mực, dịu dàng. Tư Triết Hàn ở trên hạ mắt nhìn xuống, hắn ngồi ngã người ra ghế tựa như một ông hoàng, phía sau là hai vệ sĩ của hắn, bên trái là năm nhân viên nữ, bên phải là quản lý của cửa hàng, trên bàn có bánh trái và nước đều là những loại đắt tiền, đến cả nước lọc cũng là loại nước lọc đắt nhất đóng trong chai thủy tinh. Từ Nghệ Chân khẽ nhìn hắn, giọng cô khe khẽ

" Tư tiên sinh, anh muốn thử mẫu nào trước? "

" Tùy cô ": hắn đáp lại đầy biếng nhát

Từ Nghệ Chân chọn gần tay với cô nhất, trước khi thử giày vào chân hắn cô còn phải kiểm tra qua chiếc giày trước sau đó mới từ từ đưa vào chân hắn, đôi giày đã được mang vào chân, Tư Triết Hàn nâng chân lên nhìn một chút rồi lắc đầu.

Hắn không thích mẫu này

Từ Nghệ Chân loại lấy mẫu khác, cô cúi gầm người mang chiếc giày đầu tiên vào chân hắn,đến chiếc giày thứ hai thì một sự cố đã xảy ra khiến hắn nhăn mày, quản lý đứng đó cũng bước lên một bước đầy kinh sợ.

" Cô làm gì thế? Nhẹ tay thôi "

" Xin lỗi Tư tiên sinh "

Từ Nghệ Chân cẩn thận hơn rất nhiều mang chiếc thứ hai vào chân hắn, có vẻ hắn thích mẫu này nên đã nhìn cô gật đầu, quản lý lập tức ra hiệu cho một nhân viên trong số năm nhân viên bên kia cầm đôi giày này trong tay trước. Đến mẫu giày thứ ba, còn chưa đợi cô thử vào chân hắn đã gật đầu, đến mẫu thứ tư cũng thế. Kết quả hắn quyết định mua ba đôi giày đó.

Từ Nghệ Chân đợi hắn đứng lên rồi mới dám đứng lên, mới quỳ một chút hai đầu gối của cô đã ê ẩm, cô mắc hội chứng đau mặt trước gối vì thế không thể quỳ càng không thể quỳ lâu, chỉ cần quỳ vài phút là đầu gối đau lên thấy rõ những vì tính chất công việc trước đây cô cũng đã thường xuyên quỳ, quỳ rất nhiều nên bệnh tình ngày một nghiêm trọng, hiện tại chỉ cần quỳ gối hai ba phút là đã ê ẩm.

" Tư tiên sinh, ngài có muốn xem quần áo không. Chúng tôi cũng vừa về bộ sưu tập mới của quý này "

Tư Triết Hàn nhìn vào bên trong, rồi gật đầu.

Lần này quản lý chọn một nhân viên khác phục vụ cho hắn nhưng kết quả

" Cứ để cô ấy đi ": Hắn chỉ tay về phía Từ Nghệ Chân

Khiến cô không khỏi ngạc nhiên, thầm than vãn trong đầu...tại sao là cô.

Từ Nghệ Chân lẽo đẽo theo ngay sau lưng Tư Triết Hàn, chỉ cần hắn chỉ ngón tay vào bộ nào cô sẽ nhanh nhẹn đặt bộ đó lên cánh tay mình, hết bộ này lại đến bộ khác hai cánh tay cô đều đã nặng trĩu, đến lúc này người đàn ông mới quay người nhìn dáng vẻ này của cô mà khẽ cười sau đó cất giọng đanh lạnh

" Đủ rồi, thanh toán "

Từ Nghệ Chân đặt hết số quần áo đó lên quầy thu ngân rồi khom người thở dốc, hai cánh tay cô tê cứng vốn dĩ đã gầy rồi ban nãy nếu hắn còn lấy thêm vài bộ có thể hai cánh tay này của cô sẽ rời khỏi cơ thể.

Tư Triết Hàn híp mắt nhìn cô gái đang đứng trong gốc, nhìn gương mặt mệt mỏi thẫn thờ của cô bằng ánh mắt lạnh hơn băng, phải đợi gần hai mươi phút sau mọi giao dịch mới hoàn thành,

Hai vệ sĩ chia nhau xách đồ, Tư Triết Hàn trước khi rời đi còn giành cho Từ Nghệ Chân một ánh mắt tối như mực khiến cô cúi rạp đầu không muốn nhìn thêm.

" Cô may mắn thật đó, mới làm vài ngày đã có cơ hội gặp được Tư tổng rồi, Tư tổng rất hiếm khi đích thân đến đây, ngài ấy càng không thích nhân viên mới, tay mơ phục vụ cho mình nhưng hôm nay ngài ấy lại nhìn trúng cô "

Quản lý buôn lời cảm thán, không biết là đang khen hay đang dè bỉu, mỉa mai cô nữa.

Từ Nghệ Chân không quan tâm, đây là công việc của cô và cô cần kiếm tiền, cô chỉ cần tập trung vào công việc và kiếm được tiền là đủ rồi.

Cửa hàng đóng cửa vào lúc chín rưỡi tối mỗi ngày nhưng hôm nay vì phải đón một vị khách đặc biệt mà đã đóng cửa muộn hơn. Từ Nghệ Chân lái con xe điện từ hầm đỗ xe của trung tâm thương mại ra, tuyết lúc này đã rơi dày đặc nếu vào giữa mùa chắc chắn còn rơi nhiều hơn bây giờ, Từ Nghệ Chân thong thả lái con xe điện của mình trên con đường lớn, vì là đường lớn nên vẫn có rất nhiều xe cộ qua lại, dòng người vẫn đông đúc vào thời gian này, nhưng để về đến nhà của cô thì phải đi vào một con đường nhỏ khác, con đường này sẽ rất vắng sau mười giờ tối, đèn đường cũng dần tắt lịm hết. Đoạn đường này trước đây có rất nhiều nguy hiểm nhưng từ khi cảnh sát thành phố bắt đầu túc trực ở đây thì nơi này đã trở nên yên bình đi hẳn.

Về đến căn nhà thuê nhỏ nhắn của mình, Từ Nghệ Chân vì sợ đánh thức mọi người nên đã rất cẩn thận trong việc mở cái cửa sắt này, cánh cửa này vốn dã rỉ sét nên nó phát ra âm thanh rất lớn rất khó nghe, mở cửa ra xong sẽ thấy một cái cầu thang, căn nhà nhỏ của cô nằm trên tầng ba, mỗi tầng sẽ có bốn căn như thế cho các sinh viên đại học hoặc những cặp vợ chồng khó khăn về kinh tế thuê, giá thuê ở đây khá ổn không cao cũng không phải rẻ.

Sau khi đóng cửa nhà, Từ Nghệ Chân ngã người ra sofa, hai mắt nhắm nghiền, hôm nay thật sự rất mệt.

...

ting...ting...ting

Tiếng chuông điện thoại ắt đi tiếng hét của cô hàng xóm bên cạnh khi gọi con trai bà ấy dậy đi học, Từ Nghệ Chân đang đánh răng thì vội vã chạy ra nghe máy.

" Nghệ Chân, hôm nay cô đến sớm một chút, ăn mặc lịch sự cùng tôi đến Hội thoại học thuật với tôi "

" Được, tôi sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể "

Từ Nghệ Chân nhanh tay đánh răng, rửa mặt bằng sửa rửa mặt đơn giản cô không dùng những mỹ phẩm dưỡng da khác vì sợ sẽ đến muộn, theo như lời của chủ phòng trưng bày cô chọn một bộ quần áo thanh lịch, lịch sự, nhã nhặn là một cái đàm dài liền thân dáng ôm nhẹ, tôn lên đường cong cơ thể, chiều dài gần chạm mắt cá chân, tạp cảm giác cao và thanh thoát, tông màu kem rất nhã nhặn và tinh tế. Thiết kế dạng áo sơ mi cổ bẻ, có hàng nút phía trước, tay dài, cổ tay có khuy cài gọn gàng, chất liệu nhìn giống lụa satin có độ bóng nhẹ, có độ rủ mềm và bắt sáng tốt tạo cảm giác sang trọng. Phần eo chính là điểm nhấn nổi bật, chi tiết quấn eo mềm mại. Có dây vải cùng chất liệu buộc lệch, phần Draping giúp che khuyết điểm bụng và làm vòng eo trông nhỏ hơn. Phần vãy rủ xuống, ôm nhẹ ở hông rồi thả mềm, tà váy có độ rủ tự nhiên,

Không xòe rộng nhưng vẫn tạo độ chuyển động uyển chuyển khi bước đi. Phụ kiện đi kèm là hoa tai tròn kim loại đơn giản...

Đây là thời gian cao điểm nên tình trạng quá tải trên đường cũng rất bình thường, cô đã cố gắng lái nhanh nhất có thể cũng phải mất gần mười lăm phút mới đến được nơi làm việc của mình, vừa đi vào chủ phong đã vội đi đến.

" Nghệ Chân, nhanh lên, xem đợi chúng ta bên ngoài rồi "

" Không cần mang theo tài liệu gì sao? "

" Cô sẽ thuyết trình lại về bức tranh lụa đó, cô có nhớ được không? Nếu không thì nhanh lên, đi lấy tài liệu đi "

Từ Nghệ Chân dứt khoát lắc đầu: " Không cần, tôi nhớ "

" Vậy thì tốt, đi thôi "

Ngồi trên xe, Từ Nghệ Chân tập trung sắp xếp lại dữ liệu trong đầu mình, cô nhớ rõ về bài thuyết trình đó chỉ cần sắp xếp lại một chút thông tin cũng như điều chỉnh lại một cách hoàn chỉnh là lát nữa có thể tự tin thuyết trình.

Vài phút sau mới lên tiếng: " Chủ phòng, Hội thoại học thuật đó diễn ra ở đâu? "

" Ở phòng họp của tập đoàn Cửu An "

Từ Nghệ Chân khẽ nhướng mày ngạc nhiên, tập đoàn Cửu An,....người đứng đầu của tập đoàn đó không phải chính là Tư Triết Hàn sao. Lại gặp anh ta? Sao gần đây cô đen đủi thế này.

" Cô sao thế? "

" Không có gì "

" Lát nữa cô nhớ phải làm cho tốt, lần này Tư tổng sẽ đích thân tham gia, đừng để ngài ấy thất vọng về chúng ta "

Từ Nghệ Chân im lặng gật đầu.

....

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play