[AllMason] Shortfic.
[BMason] Căn Hộ 404.
𝚂𝚊𝚗𝚣𝚊.
Mở bát truyện bằng fic kinh dị
Xuân Bách và Thành Công chuyển đến căn hộ 404 vào một buổi chiều mưa nhẹ.
Đó là một căn hộ chung cư cao cấp nhưng giá thuê lại rất rẻ. Ban đầu Bách còn nghi ngờ, nhưng nhìn ban công rộng, phòng khách sáng và nội thất đầy đủ, cậu nhanh chóng gạt bỏ mọi lo lắng.
Những ngày đầu sống chung trôi qua rất ngọt ngào.Thành Công nấu ăn, Bách dọn dẹp. Buổi tối họ nằm trên ghế sofa xem phim.
#NguyenThanhCong.||CongB.
Căn này hợp với tụi mình nhỉ, bé muốn ở đây mãi hông.
Nhưng dần dần, cậu nhận ra vài điều kỳ lạ.
Thành Công gần như không ăn những món Bách nấu. Thịt phải còn đỏ, cá phải gần như sống. Có lần Bách thức dậy lúc nửa đêm, thấy Công đứng bên giường.
Chỉ đứng yên đấy, nhìn chằm chằm vào cậu.
Đôi mắt anh mở to, không chớp.
#NguyenXuanBach.||Mason Nguyen.
Anh làm cái gì vậy?.
Công nghiêng đầu, mỉm cười.
#NguyenThanhCong.||CongB.
Không có gì, anh chỉ muốn bé ngủ thôi.
Nụ cười ấy khiến Bách lạnh sống lưng.
Một buổi chiều, khi sửa lại bức tường phòng ngủ bị bong sơn, Bách phát hiện phía sau có một khoảng rỗng nhỏ. Trong đó là một hủ tro cốt phủ bụi.
#NguyenXuanBach.||Mason Nguyen.
Sao lại có hũ tro cốt ở đây vậy trời.
#NguyenXuanBach.||Mason Nguyen.
/tò mò mở ra/
Bên trong có một tờ giấy báo tử.
Ngày sinh giống hệt người yêu cậu. Nhưng dòng ngày mất khiến cậu chết lặng, ngày họ chuyển vào căn hộ 404.
Phía sau lưng, sàn gỗ vang lên tiếng bước chân.
Bách quay lại, Thành Công đang đứng ở cửa phòng. Ánh đèn hành lang hắt vào khuôn mặt anh, tái nhợt đến mức gần như trong suốt.
#NguyenThanhCong.||CongB.
Em thấy rồi à?.
#NguyenXuanBach.||Mason Nguyen.
Anh...là ai?. /lùi lại/
Công bước từng bước chậm rãi đến gần. Đôi mắt anh vẫn mở to, không hề chớp.
#NguyenThanhCong.||CongB.
Anh vẫn là anh mà.
Bàn tay lạnh buốt ấy nắm lấy cổ tay Bách.
#NguyenThanhCong.||CongB.
Chỉ là...anh đã chết rồi.
Bách cố giằng ra, nhưng lực tay kia mạnh đến bất thường. Công khẽ cười, cúi xuống thì thầm bên tai cậu.
#NguyenThanhCong.||CongB.
Yên tâm, anh không hại em đâu.
Cửa phòng ngủ khẽ đóng lại. Trong căn hộ số 404, đèn vẫn sáng suốt đêm.
Từ hôm đó, chẳng ai còn thấy Xuân Bách bước ra khỏi căn hộ ấy nữa.
[GillMas] Mirror Labyrinth.
𝚂𝚊𝚗𝚣𝚊.
Lên con mã fic vibe weirdcore
Công viên đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Cỏ mọc cao quá đầu gối, những chiếc đu quay đứng im như những bộ xương khổng lồ. Ở cuối con đường lát gạch nứt vỡ là căn nhà gương cũ kỹ, bảng hiệu nghiêng lệch kêu cót két trong gió.
Trường Giang đứng trước cửa, tim đập nhanh. Xuân Bách đã vào đây, cậu đẩy cửa bước vào.
Bên trong là một mê cung gương phủ đầy hơi nước lạnh. Mọi thứ mờ nhòe như đang ở dưới đáy hồ. Mỗi bước chân vang lên tiếng "cộc… cộc…" rỗng tuếch.
Cậu đưa tay chạm vào một tấm gương.
Trong gương, cậu cũng giơ tay lên nhưng chậm hơn vài giây. Cảm giác sai lệch khiến da đầu cậu tê dần.
#VuTruongGiang.||Gill.
Bách?.
Không có tiếng trả lời. Cậu rẽ qua một lối gương khác. Trong tấm kính phía trước, Xuân Bách đang đứng.
#VuTruongGiang.||Gill.
Bách—
#VuTruongGiang.||Gill.
/khựng lại/
Phiên bản Xuân Bách đó... chẳng có miệng. Chỉ là một khuôn mặt trơn nhẵn, đôi mắt nhìn chằm chằm như muốn nói gì đó nhưng không thể.
Hình ảnh biến mất khi Giang quay đầu. Ở tấm gương tiếp theo, Xuân Bách lại xuất hiện.
Lần này, đôi mắt của cậu ta… không nằm đúng chỗ. Chúng bò chậm chạp trên gò má, để lại những vệt tối như vết mực.
#VuTruongGiang.||Gill.
K-không phải...
Giang lùi lại, rồi cậu nghe thấy tiếng đập cửa.
Một tấm gương phía góc mê cung rung lên. Bên trong, Xuân Bách đang đập vào mặt kính. Những vết nứt lan ra như mạng nhện. Cậu ấy đập cửa, miệng mở ra như đang kêu cứu.
#VuTruongGiang.||Gill.
Bách!.
Trường Giang chạy tới, nhưng bỗng có bàn tay nắm lấy tay cậu từ phía sau.
#NguyenXuanBach.||Mason Nguyen.
Giang.
Xuân Bách đứng đó, tóc ướt hơi nước, ánh mắt hoảng loạn.
#NguyenXuanBach.||Mason Nguyen.
Ở đây hoài không ổn đâu.
Không suy nghĩ thêm, Giang siết chặt tay cậu ấy. Hai người chạy qua những hành lang gương méo mó. Hình ảnh phản chiếu phía sau chậm chạp đuổi theo, như những cái bóng trễ nhịp.
Trường Giang thở dốc, gió ngoài công viên lạnh nhưng thật. Cậu quay sang người bên cạnh.
#VuTruongGiang.||Gill.
Bách, có sao khô—
Câu nói nghẹn lại. Bàn tay cậu vẫn đang nắm nhưng thứ cậu nắm không phải tay người, nó là một hình nhân bằng thủy tinh. Những mảnh kính sắc nhọn cắm sâu vào da thịt cậu. M áu chảy dọc theo cổ tay.
Hình nhân đó có khuôn mặt giống Xuân Bách, nó nở một nụ cười rạn nứt.
Phía sau lưng Giang, trong căn nhà gương tối om - Xuân Bách thật sự đang đập vào mặt kính. Những vết m áu loang ra từng đốm đỏ. Miệng cậu mở to, gào đến khản cổ, nhưng không có âm thanh nào lọt ra ngoài.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play