Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Con Vợ Chiếm Hữu

ᥫ᭡1ᦗ

9:30p PM
Rầm!!
Một chiếc Lamborghini màu vàng nhạt đâm thẳng vào cây cột điện ở giữa hai căn nhà.
Khói đen nghi ngút bốc ra, người dân xung quanh thì bắt đầu tiến lại.
Chẳng mấy chốc, chỗ đó đã phủ kín những con người không liên quan.
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên xen kẽ cùng tiếng xe cứu thương và tiếng cảnh báo của xe công an.
nvp
nvp
1: Ai lại lái xe nguy hiểm thế?
nvp
nvp
2: Người trong đó còn ổn không hay là chết rồi?
Nhân viên công an
Nhân viên công an
Phiền mọi người tránh dùm cho tôi.
Anh ta vừa nói vừa dọn đường cho các bác sĩ đi qua.
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Tình hình nghiêm trọng đây.
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Phiền mọi người giữ khoảng cách.
nvp
nvp
2: Có người đúng không bác sĩ?
nvp
nvp
2: Anh ta ổn không?
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Cô là người nhà à?
nvp
nvp
2: Không, tôi xem xem anh ta thế nào thôi chứ.
nvp
nvp
2: Cho đáng, tội lái xe không cẩn thận.
Nhân viên công an
Nhân viên công an
Vậy cô cũng mau đi đi.
Nhân viên công an
Nhân viên công an
Ở đây không phải chỗ cho các người như cô đánh giá người khác.
Cô ta nghe vậy hậm hực bỏ đi, các chuyên gia cũng bắt đầu vào cuộc.
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Nạn nhân tên Nguyễn Quang Anh, tạm thời bất tỉnh.
Nhân viên công an
Nhân viên công an
Quang Anh sao, cậu ta là chủ tịch tập đoàn Nguyễn Thị kia mà?
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Tạm thời thế, nguyên nhân vụ tai nạn cứ bình tĩnh điều tra.
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Nếu cần thì có thể mời pháp y đến hiện trường để giải quyết.
bác sĩ chủ nhiệm
bác sĩ chủ nhiệm
Nhiệm vụ của tôi bây giờ cần đưa nạn nhân về cơ sở điều trị.
Thanh tra gật gù, lệnh cho các y tá chuẩn bị xe cứu thương.
Quang Anh được các nhân viên y tế đưa lên xe đến bệnh viện gần đó.
_____________
Khoang hành lang
Cậu thanh niên đang cầm giấy khám bệnh chạy trên hành lang.
Phía ngược lại là các nhân viên y tá đang đẩy xe đẩy lại phía cậu.
Một nhân viên y tá vô tình cua trúng cậu làm cậu xuýt ngã.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái bà cô này!!
Y tá
Y tá
Dạ.. dạ tôi xin lỗi cậu...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mắt mũi để đâu thế, không thấy tôi đang vội à?
Y tá
Y tá
Dạ tôi vô cùng xin lỗi!..
Nữ y tá cúi đầu xin lỗi lia lịa, cậu cũng đang rất bực.
Khi nhìn thấy bàn đẩy được các y tá khác đẩy đi, cậu cũng đành cho qua.
________
Phòng bệnh 201
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhào vô//Mẹ!!
Người phụ nữ nằm trên giường bênh bất ngờ quay ra vì tiếng gọi.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Ơi, sao thế Duy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác sĩ chỉ kêu mẹ bị sốt nặng thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy mà con lo chết đi được.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Thằng nhóc thối.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ bị sốt thôi mà lo cho mẹ ghê vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con thích thế đó, được không mẹ?
Bà bật cười, thằng con trai bà rất ương nên bà cũng chẳng nói được gì.
Được cái ương đúng lúc, cũng không gây họa cho ai.
Cậu chẳng khiến bà phải lo lắng tí nào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ ăn trái cây nha, không trả lời hay nói câu nào cũng là đồng ý.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
...
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Con đùa hả Duy?
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ nói câu..-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi mẹ ăn đúng không. Đợi con đi mua.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ ở yên đây nhé.
Cậu cướp lời bà khiến bà chỉ lắc đầu chịu thua.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
"Hết nói nổi với nghịch tử.."
Cậu vui vẻ đi ra ngoài, bà thì dựa lưng vào đầu giường bệnh nghỉ ngơi.
Được khoảng 20 phút. Các nhân viên y tê mở cửa vào, đẩy theo sau là một bệnh nhân bị tai nạn.
Bà nhìn kĩ khuôn mặt bệnh nhân ấy, chợt nhận ra điều gì đó.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
"Quang Anh sao, cậu ấy bị sao thế?"
Vừa hay, đúng lúc nghịch tử của bà trở lại. Tay cầm bịch ba loại trái cây vào trong.
Cậu ngạc nhiên, xách bịch trái cây lại đuôi giường mẹ cậu để để lên cái bàn nhỏ gần đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phòng này có thêm người à?
Y tá
Y tá
Vâng đúng ạ, mong mọi người hòa đồng với nhau nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được thôi.
Cô y tá cúi người nhẹ rồi trở ra.
Cậu ngồi phịch xuống giường bệnh của mẹ cậu. Tay cầm chiếc dao nhỏ sắc bén gọt táo.
Đôi tay cậu cầm dao uyển chuyển gọt vỏ nhẹ nhàng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đưa miếng táo cắt nhỏ// mẹ há miệng con đút cho nè.
Bà giật lấy miếng táo trên tay cậu, đưa vào miệng nhai.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Nhóc này, có cần cầu kì thế không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẫu hậu bệnh rồi, thần giúp mẫu hậu có gì sai đâu.
Bà bị cậu chọc đến nỗi cười hơi lớn, khiến bà đau cả bụng.
_________
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Con à, mới đêm nay lại có thêm tai nạn hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con chịu, mẹ coi xem. Có chuyện hot là người ta đưa tin rần rần mà.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Điện thoại mẹ sập nguồn rồi.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ đang sạc đằng kia kìa.
Bà chỉ tay ra phía ổ cắm cuối giường - giường bà ở góc phòng.
Cậu nhìn theo, hiểu ý mẹ liền móc điện thoại ra.
Mở màn hình khóa, cậu thấy thời gian cũng khá muộn - 11h30p
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hừm.. cũng khá muộn rồi mẫu hậu ơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẫu hậu nghỉ ngơi sớm đi, tối nay con xem tin tức rồi mai nói cho mẫu hậu nghe nhá.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Ừm. Mẹ dặn này.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Cái cậu bị thương đang nằm đối diện mẹ đó.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Không dễ để người ngoài động vào, kể cả con.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Cậu ta có gia thế khó chạm vào, con nên cẩn thận.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Tốt nhất đừng dây dưa với cậu ta. Dính vào mệt lắm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con hiểu con hiểu.
Nghe giọng điệu nghe như không nghe lời của cậu, bà có chút hơi thất vọng.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Cứ nghe mẹ, con không được làm gì liều lĩnh.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Nghe không?
Cậu sợ mẹ không tin nên ưỡn ngực vỗ bộp bộp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thằng này làm gì cũng có suy tính cả, mẫu hậu cứ yên tâm!
Bà bật cười, giọng nói đầy trêu ghẹo.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Ừ, tôi tin anh lần cuối.

ᥫ᭡2ᦗ

Bốn ngày trôi qua trong căn phòng 201. Mẹ của Duy đã hoàn toàn cắt sốt, sắc mặt hồng hào trở lại.
Trong khi đó, chiếc giường bên cạnh vẫn im lìm đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh vẫn nằm đó, bất tỉnh nhân sự, hơi thở đều đặn nhưng mỏng manh phụ thuộc vào máy móc.
Cậu vừa thu dọn quần áo của mẹ vào túi, vừa liếc sang giường bên cạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lạ thật đấy mẹ ạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đã 4 ngày rồi mà con chẳng thấy bóng dáng người thân nào của anh ta đến thăm cả.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ có mấy cô y tá vào thay băng với kiểm tra máy móc thôi.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
//Thở dài, nhìn sang phía Quang Anh// Mẹ cũng thấy lạ.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Đường đường là chủ tịch một tập đoàn lớn, lẽ ra người nhà phải vây kín hành lang chứ.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Hay là họ sợ lộ tin tức nên không dám đến?
Duy dừng tay, nhìn người đàn ông đang nằm bất động. Một cảm giác tò mò lẫn chút thương hại len lỏi trong lòng cậu.
"Nghịch tử" nhà họ Hoàng vốn dĩ chẳng quan tâm sự đời, nhưng nhìn vị chủ tịch oai phong lẫm liệt giờ đây bơ vơ giữa bốn bức tường trắng, cậu thấy khó chịu lạ kỳ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ này... Hay là mẹ về trước nhé?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đợi làm xong thủ tục xuất viện cho mẹ, con tính... ở lại đây thêm vài hôm.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
//Ngạc nhiên// Con nói gì cơ? Ở lại làm gì?
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Chẳng phải con ghét mùi bệnh viện nhất sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Gãi đầu, vẻ mặt hơi lúng túng// Thì... con thấy anh ta tội tội.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cứ nằm đó một mình, lỡ nửa đêm máy móc nó trục trặc hay anh ta tỉnh lại muốn uống nước thì ai hay?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con ở lại xem người nhà anh ta có đến không, nếu họ đến thì con về ngay.
Mẹ Duy nhìn con trai, bà thầm hiểu tính cách của Duy tuy ham chơi nhưng bên trong lại là đứa trẻ có trái tim ấm áp.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
//Mỉm cười gật đầu// Nếu con đã muốn vậy thì mẹ ủng hộ.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Thôi thì coi như làm phúc, giúp người ta lúc hoạn nạn.
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Mẹ Duy - Hoàng Oanh
Nhưng nhớ lời mẹ dặn, không được nghịch ngợm gì máy móc của người ta đâu đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười hì hì, rút trong túi quần ra một chiếc thẻ đen quyền lực// Con biết rồi mà! Đây, mẹ cầm lấy thẻ của con mà quẹt taxi về.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thẻ này không giới hạn đâu, mẹ cứ về nhà nghỉ ngơi, khi nào xong việc con sẽ về sau.
Duy đưa mẹ ra tận cổng bệnh viện, nhìn chiếc taxi lăn bánh khuất hẳn rồi mới quay trở lại phòng 201.
Căn phòng bây giờ chỉ còn tiếng "tít... tít..." đều đặn của máy đo nhịp tim.
Duy kéo ghế lại gần giường của Quang Anh, ngồi xuống rồi chống cằm quan sát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn chằm chằm vào gương mặt Quang Anh// Này anh chủ tịch, anh ăn ở kiểu gì mà nằm đây 4 ngày không một mống người nhà tới thăm thế?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
May cho anh là gặp được 'thiện nam' như tôi đấy nhé.
Duy vươn tay, định chỉnh lại góc chăn bị lệch cho Quang Anh.
Nhưng vừa chạm vào mép chăn, cậu bỗng khựng lại.
Đôi lông mày của người đàn ông đang bất tỉnh khẽ nhíu lại, và một hơi thở dài thoát ra từ bờ môi nhợt nhạt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giật mình, rụt tay lại// Ơ... này? Anh tỉnh à?
Đáp lại cậu vẫn là sự im lặng, nhưng Duy cảm giác được không khí trong phòng dường như đã thay đổi.
Cậu không hề biết rằng, việc mình lựa chọn ở lại đã chính thức mở khóa cho một sợi dây liên kết giữa cậu và anh sau này.

ᥫ᭡3ᦗ

Sau khi tiễn mẹ về, căn phòng 201 trở nên tĩnh lặng một cách lạ lùng.
Chỉ còn lại tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh đều đặn và hơi thở nhẹ tênh của người đàn ông nằm trên giường bệnh.
Hoàng Đức Duy thở hắt ra một hơi, cậu kéo chiếc ghế xoay lại sát giường của Quang Anh.
Ngồi phịch xuống rồi gác hai chân lên cạnh giường, dáng vẻ chẳng chút gì là đang đi chăm sóc người bệnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn gương mặt vẫn nhắm nghiền mắt của Quang Anh, tặc lưỡi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Này anh Nguyễn Quang Anh, anh có biết là cái thẻ đen tôi vừa đưa cho mẹ tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bình thường nó dùng để bao trọn cả cái lounge ở quận 1 không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế mà bây giờ chủ nhân của nó lại phải ngồi đây ngửi mùi thuốc sát trùng để trông chừng anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nợ tôi hơi bị lớn đấy nhé!
Cậu nhìn lên chai nước biển đang vơi dần, rồi lại nhìn đống dây nhợ lằng nhằng trên người anh.
Bản tính của Duy vốn là một "nghịch tử" không thích bị gò bó, nhưng không hiểu sao, mỗi khi định đứng dậy rời đi.
Nhìn gương mặt nhợt nhạt không một người thân bên cạnh của vị chủ tịch này, bước chân cậu lại khựng lại.
_______
Sáng ngày thứ năm, Duy bị đánh thức bởi tiếng chuông báo của máy truyền dịch.
Cậu bật dậy như lò xo, mắt nhắm mắt mở loay hoay tìm nút gọi y tá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lúng túng ấn loạn xạ// Chết tiệt, cái máy này kêu cái gì thế không biết!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Này anh chủ tịch, anh đừng có mà có chuyện gì vào lúc này nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không muốn bị mang tiếng là chăm sóc người bệnh đến mức đăng xuất luôn đâu đấy!
Một lúc sau, y tá vào kiểm tra và thay bình truyền mới. Cô nhìn Duy với ánh mắt đầy cảm kích.
Y tá
Y tá
Cậu vất vả quá, người nhà bệnh nhân này vẫn chưa thấy liên lạc được.
Y tá
Y tá
May mà có cậu ở đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Gãi đầu, cười gượng// Dạ, thì tại em rảnh quá thôi chị.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chứ anh ta tỉnh lại mà không có ai thì trông thảm hại lắm.
Khi y tá vừa đi khỏi, Duy lại bắt đầu công cuộc "hành hạ" lỗ tai của anh.
Cậu lấy một chiếc khăn ấm, vụng về lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Vừa lau vừa lẩm bẩm// Anh nhìn xem, tay tôi là để cầm ly rượu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để lái xe đua, bây giờ lại phải đi lau mặt cho anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Công xá của tôi đắt lắm đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau này anh tỉnh lại, ít nhất cũng phải cắt cho tôi một cái dự án nào đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoặc ít nhất là phải bao tôi ăn chơi cả năm trời thì mới bõ công này, nghe chưa?
Cậu vừa nói vừa nhấn chiếc khăn hơi mạnh tay một chút vào má Quang Anh như để trút giận.
Bản tính của Duy vốn dĩ rất lạ, cậu không thích chia sẻ thứ gì mình đã chạm tay vào.
Khi chăm sóc Quang Anh, cậu tự mặc định người đàn ông này đang nằm dưới quyền kiểm soát của mình.
Cậu không cho phép nhân viên vệ sinh dọn dẹp quanh giường anh quá lâu.
Thậm chí khi có bác sĩ nam vào kiểm tra hơi lâu, cậu cũng đứng khoanh tay bên cạnh với ánh mắt dò xét đầy khó chịu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nghĩ thầm// "Anh ta đang bất tỉnh, tức là đang thuộc quyền quản lý của mình."
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Mấy người cứ đụng chạm lung tung như thế, lỡ có chuyện gì thì tôi biết bắt đền ai?"
Đến ngày thứ sáu, Duy bắt đầu thấy chán nản.
Cậu nằm bò ra cạnh giường bệnh, tay nghịch nghịch mấy sợi tóc lòa xòa trên trán của Quang Anh.
Tóc anh hơi cứng, nhưng cảm giác chạm vào lại rất thú vị.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Thì thầm// Nguyễn Quang Anh, anh định ngủ đến bao giờ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh mà không tỉnh lại là tôi đem cái danh hiệu chủ tịch của anh đi bán đấu giá đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà này, người nhà anh rốt cuộc là hạng người gì thế?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nằm đây suýt chết mà chẳng thấy ai, hay là anh bị họ ghét bỏ rồi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu thế thì... thôi cũng được, để tôi trông anh vậy.
Cậu dừng tay, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm khi quan sát đường nét gương mặt của người đàn ông kia.
Một sự chiếm hữu thầm lặng bắt đầu hình thành.
Duy thích cái cảm giác chỉ có mình cậu là người duy nhất nhìn thấy vẻ yếu đuối này của anh.
Thế giới ngoài kia biết đến một Nguyễn Quang Anh sắt đá, kiên quyết.
Nhưng chỉ có Hoàng Đức Duy mới biết hơi thở của anh khi ngủ sâu như thế nào, và làn da anh lạnh ra sao.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng ngái ngủ// Anh mà không tỉnh sớm là tôi đi về thật đấy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi còn đống kèo đi chơi đang chờ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Này, nể tình tôi bỏ cả thế giới để ở đây với anh, tỉnh lại đi xem nào...
Trong cơn mơ màng vì thiếu ngủ, Duy không nhận ra nhịp tim trên máy đo đột ngột tăng nhanh hơn một chút.
Đôi lông mày của Quang Anh khẽ động đậy, và các đầu ngón tay của anh bắt đầu tìm kiếm một điểm tựa.
Duy đang gục đầu bên cạnh, vô tình để bàn tay mình ngay gần tầm tay của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lầm bầm trong miệng// Đúng là nợ đời mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tỉnh lại đi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi tôi sẽ cho anh thấy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai mới là chủ nhân của căn phòng này...
Cậu không hề hay biết, trong bóng tối của cơn hôn mê kéo dài.
Nguyễn Quang Anh đã bắt đầu nghe thấy những lời lảm nhảm, than vãn và cả hơi ấm từ bàn tay của người thiếu niên luôn túc trực bên cạnh mình suốt những ngày qua.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play