[Linhrio][Buitruonglinh X Rio] Kính Vạn Hoa Hắc Hoá!
chap 1
PHÓ BẢN 1: BỮA TIỆC CỦA KẺ CÂM LẶNG
Một tòa lâu đài u ám giữa rừng sâu. Mọi người chơi bị đưa vào đây và phải đóng vai các vị khách mời. Quy tắc tối thượng: Không được phát ra tiếng động sau khi nến tắt.
Đỗ Việt Tiến
Đỗ Việt Tiến: Một chàng trai điềm tĩnh, có óc quan sát cực tốt.
Linh Linh
Bùi Trường Linh (Linh Linh): Trong hình hài một "cô gái" cao 1m83, mặc chiếc váy ren đen kín cổng cao tường, che giấu hoàn toàn những khối cơ bắp và khí chất sắc bén
Hệ thống
Ting! Người chơi Đỗ Việt Tiến đã gia nhập phó bản "Bữa tiệc câm lặng". Độ khó: 3 sao.
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn bộ âu phục trên người mình, rồi nhìn sang đại sảnh lộng lẫy nhưng lạnh lẽo//
Đỗ Việt Tiến
Trò chơi bắt đầu rồi sao?
Linh Linh
//Đang loay hoay với cái khóa kéo váy sau lưng, giọng thỏ thẻ vang lên ngay sát tai Tiến//
Linh Linh
Anh gì ơi... anh giúp em kéo cái khóa này lên được không? Nó kẹt vào... lớp áo lót của em rồi.
Đỗ Việt Tiến
//Giật mình quay lại, đập vào mắt là một "thiếu nữ" cao lớn sừng sững, che cả ánh đèn chùm//
Đỗ Việt Tiến
Cô... cô là ai? Sao lại ở trong phòng tôi?
Linh Linh
//chớp chớp mắt tỏ vẻ tội nghiệp//
Linh Linh
Em là Linh Linh, em là bạn đồng hành của anh trận này mà. Anh không thấy trên tay anh có vòng đỏ, tay em cũng có sao? Chúng ta là "một cặp" đó ~
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn chiếc vòng trên cổ tay mình, thở dài//
Đỗ Việt Tiến
Thôi được rồi, đứng yên tôi xem nào. Cô cao quá đấy Linh Linh, tôi phải kiễng chân mới kéo tới lưng cô.
Linh Linh
//Cười thầm, hơi khom lưng xuống cho Tiến dễ làm việc//
Linh Linh
Tại em thích đi giày cao gót thôi mà. Anh Tiến kéo nhẹ tay thôi nhé, em sợ đau...
Đỗ Việt Tiến
//Kéo xong khóa váy, nghiêm túc nói//
Đỗ Việt Tiến
Nghe này Linh Linh, hệ thống nói không được phát ra tiếng động. Cô bớt nói lại đi, không là cả hai cùng chết đấy.
Bỗng nhiên, toàn bộ nến trong lâu đài phụt tắt. Một hơi lạnh lẽo xộc thẳng vào gáy. Một bóng trắng với chiếc kéo khổng lồ bò lồm cồm trên trần nhà, hướng thẳng về phía Tiến.
Đỗ Việt Tiến
//Định rút con dao nhỏ ra phòng thủ nhưng vết thương cũ ở vai khiến cậu khựng lại một nhịp//
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc...
Linh Linh
//Khí chất bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Không còn là cô gái vụng về, người "con gái" ấy vươn tay chộp lấy cổ họng con quái vật ngay trên không trung//
Bùi Trường Linh
//Giọng nói trầm thấp, lạnh đến thấu xương, không một chút nữ tính//
Bùi Trường Linh
Suỵt. Ta đã bảo là không được làm ồn mà? Ngươi làm bạn đồng hành của ta sợ rồi đấy.
Đỗ Việt Tiến
//Trợn tròn mắt nhìn "Linh Linh" bằng một tay bóp nát cổ con quái vật, cơ bắp dưới lớp váy ren gồng lên đầy mạnh mẽ//
Đỗ Việt Tiến
Cô... cô vừa nói cái gì?
Bùi Trường Linh
//Quay lại, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt nhưng đôi mắt sắc sảo như dã thú lộ rõ sự nguy hiểm//
Bùi Trường Linh
//Thanh âm trở lại vẻ nũng nịu giả tạo trong tích tắc//
Linh Linh
Ơ... em vừa bảo là em sợ quá anh Tiến ơi! Con quái vật tự nhiên... nó lăn đùng ra chết kìa! Em không làm gì hết á!
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn xác con quái vật tan thành tro bụi, rồi nhìn "cô gái" cao 1m8 đang đứng xoắn xít vạt váy trước mặt mình//
Đỗ Việt Tiến
Bùi Trường Linh. Anh là Bùi Trường Linh đúng không? Cái tên đứng đầu bảng xếp hạng "Kẻ lừa đảo" của hệ thống?
Linh Linh
//Im lặng ba giây, sau đó nở một nụ cười ranh mãnh, cởi phăng bộ tóc giả ra//
Bùi Trường Linh
Bị anh phát hiện sớm thế này thì mất vui. Nhưng không sao, Tiến à...
Bùi Trường Linh
//Tiến lại gần, ép Tiến vào tường, chống tay lên đầu cậu//
Bùi Trường Linh
Trong cửa này, tôi có thể là "Linh Linh" của anh, cũng có thể là Bùi Trường Linh bảo vệ anh. Anh chọn ai?
Đỗ Việt Tiến
//Mặt đỏ bừng vì tức giận lẫn xấu hổ//
Đỗ Việt Tiến
Tôi chọn anh cút ra ngoài cho tôi nhờ!
Con tác giả
Mở đầu hơi khó hiểu nhưng rồi mọi người sẽ quen thôi
Chap 2
Con tác giả
( ˶ ❛ ꁞ ❛ ˶ )
CỬA THỨ NHẤT: BỮA TIỆC CỦA KẺ CÂM LẶNG (TIẾP)
Đại sảnh lâu đài. Tiếng chuông đồng hồ điểm 12 giờ đêm. Các "vị khách" (là những cái xác khô mặc đồ sang trọng) bắt đầu đứng dậy khiêu vũ trong sự im lặng rợn người.
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn Bùi Trường Linh đang thản nhiên chỉnh lại cổ áo sơ mi bên trong lớp váy ren//
Đỗ Việt Tiến
Anh định mặc cái bộ dạng này đi dự tiệc thật à? Nhìn kinh khủng chết đi được.
Bùi Trường Linh
//Nhếch môi cười, đưa tay vuốt lại mái tóc thật ngắn ngủn đầy nam tính của mình//
Bùi Trường Linh
Tiến à, quy tắc của lâu đài này là: "Chủ nhân chỉ tiếp quý cô và người hầu nam của họ".
Bùi Trường Linh
Nếu tôi hiện nguyên hình là nam, cả cái lâu đài này sẽ lao vào xé xác chúng ta vì vi phạm lễ nghi đấy.
Đỗ Việt Tiến
//Cạn lời// Thế nên... tôi phải đóng vai người hầu của anh?
Bùi Trường Linh
//Tiến lại gần, nâng cằm Tiến lên, ánh mắt đầy ý trêu chọc//
Bùi Trường Linh
Chính xác. Đội cái mũ này vào, đi sau lưng tôi. Nhớ nhé, người hầu thì không được ngẩng đầu nhìn chủ nhân quá lâu đâu... trừ khi anh muốn bị tôi "phạt".
Đỗ Việt Tiến
//Gạt tay Trường Linh ra, mặt đỏ bừng vì tức//
Đỗ Việt Tiến
Lo mà lấy cái chìa khóa ở ngực lão chủ nhà đi. Đừng có ở đó mà diễn kịch nữa!
Cả hai bước vào đại sảnh. Ánh đèn nến lờ mờ. Những cái xác khô xoay vòng theo một bản nhạc không có âm thanh. Lão chủ lâu đài — một bộ xương khoác áo choàng đỏ — đang ngồi trên ghế cao, trước ngực lấp lánh một chiếc chìa khóa vàng.
Hệ thống
Nhiệm vụ: Khiêu vũ với Chủ lâu đài và lấy trộm chìa khóa mà không làm lão tỉnh giấc.
Bùi Trường Linh
//Thì thầm sát tai Tiến//
Bùi Trường Linh
Anh nhìn đi, lão già đó chỉ thích những quý cô cao ráo. Trong đám người chơi này, ngoài tôi ra thì ai đủ tiêu chuẩn nữa?
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn quanh, đúng là các người chơi khác đều đang run rẩy nép vào góc//
Đỗ Việt Tiến
Anh định khiêu vũ với cái bộ xương đó thật à?
Bùi Trường Linh
//Nháy mắt// Quan sát cho kỹ nhé, "người hầu" của tôi.
Trường Linh bước ra giữa sảnh. Dù mặc váy ren nhưng dáng đi của anh ta vẫn hiên ngang, đầy áp chế. Anh ta đưa tay mời lão chủ lâu đài. Lão già xương xẩu từ từ đứng dậy, hốc mắt tối om nhìn chằm chằm vào Trường Linh.
Đỗ Việt Tiến
//Nín thở quan sát. Cậu nhận ra Trường Linh không hề khiêu vũ bình thường. Mỗi bước chân của anh ta đều dẫm lên những điểm mù của lũ xác khô xung quanh, tạo thành một trận pháp kỳ lạ.//
Bùi Trường Linh
//Trong lúc xoay người, bàn tay thon dài, đầy vết chai của một kẻ dùng kiếm khéo léo lướt qua ngực lão chủ. Chỉ một động tác cực nhanh, chiếc chìa khóa đã nằm gọn trong lòng bàn tay anh ta.//
Rắc! Một người chơi khác phía xa vô tình làm rơi chiếc dĩa sứ. Tiếng động nhỏ xé toạc không gian im lặng.
Đỗ Việt Tiến
//biến sắc// Hỏng rồi!
Lão chủ lâu đài
//Gầm lên một tiếng khô khốc, toàn bộ xác khô dừng lại, quay ngoắt đầu về phía người chơi kia. Đôi tay xương xẩu của lão bóp chặt lấy vai Trường Linh.//
Đỗ Việt Tiến
//Quên cả quy tắc, lao ra// Linh Linh! Cẩn thận!
Bùi Trường Linh
//Lúc này không còn cười nữa. Anh xoay người cực mạnh, một cú đá từ dưới tà váy ren tung ra, trực tiếp đá bay cái đầu lâu của lão chủ lâu đài vào tường//
Bùi Trường Linh
//Quăng chiếc chìa khóa cho Tiến//
Bùi Trường Linh
Tiến! Chạy đến cửa hầm ngay! Ở đây để tôi lo!
Đỗ Việt Tiến
//Chụp lấy chìa khóa// Còn anh thì sao? Lũ xác khô đang bao vây anh kìa!
Bùi Trường Linh
//Xé toạc chân váy ren để dễ cử động, lộ ra đôi chân dài săn chắc và khẩu súng bạc dắt ở đùi//
Bùi Trường Linh
Đã bảo rồi, tôi là đại thần phá đảo cơ mà. Mấy cái xác khô này chưa đủ trình làm khó tôi đâu.
Bùi Trường Linh
//Nở một nụ cười ngạo nghễ// Chạy mau! Tôi sẽ đuổi kịp anh ở cửa thoát!
chap 3
CỬA THỨ NHẤT: BỮA TIỆC CỦA KẺ CÂM LẶNG (KẾT)
Cánh cửa hầm ngầm cũ kỹ, đầy rêu mốc. Đỗ Việt Tiến vừa tra chìa khóa vào ổ thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau.
Đỗ Việt Tiến
//Giật mình quay lại, tay nắm chặt cán dao nhỏ//
Đỗ Việt Tiến
Ai đó?! Bùi Trường Linh?
Một bóng người cao lớn lảo đảo bước ra từ bóng tối. Bộ váy ren đen rách bướm, vương đầy máu đen của lũ xác khô. Bùi Trường Linh không còn vẻ cợt nhả, sắc mặt anh ta tái nhợt dưới ánh đèn dầu leo loắt.
Bùi Trường Linh
//Khàn giọng// Tiến... mở cửa... nhanh lên...
Đỗ Việt Tiến
//Hoảng hốt lao lại đỡ lấy anh//
Đỗ Việt Tiến
Anh bị sao thế này? Vừa nãy còn hổ báo lắm mà?
Bùi Trường Linh
//Đổ ập người vào vai Tiến, hơi thở nóng rực phả vào cổ cậu//
Bùi Trường Linh
Lão chủ lâu đài... có độc ở móng tay. Đừng nói nhiều, vào trong đã!
Tiến vội vàng xoay chìa khóa, kéo Trường Linh vào hầm rồi đóng sập cửa lại. Tiếng cào cấu của lũ xác khô ngoài cửa vang lên ghê rợn nhưng không vào được.
Đỗ Việt Tiến
//Đặt Trường Linh ngồi tựa vào vách đá, vội vàng xé vạt áo mình để cầm máu vết thương trên vai anh//
Đỗ Việt Tiến
Anh điên à? Top 1 toàn server mà để bị trúng độc của một con quái cấp C?
Đỗ Việt Tiến
//Cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt//
Bùi Trường Linh
Tại mải nhìn theo cái bóng anh chạy đi... nên sơ hở. Với lại... bộ váy này vướng chân quá, đá không hết lực.
Đỗ Việt Tiến
//Nghiến răng// Lúc nào cũng lý do! Ngồi yên đấy!
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn vết thương đang rỉ máu đen, bàn tay cậu run run//
Đỗ Việt Tiến
Thuốc giải ở đâu? Trong túi không gian của anh có không?
Bùi Trường Linh
//Nắm lấy bàn tay đang run của Tiến, ép nó áp vào mặt mình//
Bùi Trường Linh
Tiến... chất độc này làm tôi bị ảo giác. Giờ tôi thấy anh... giống "Linh Linh" lắm.
Đỗ Việt Tiến
//Định rút tay lại nhưng bị giữ chặt//
Đỗ Việt Tiến
Anh bớt sảng đi! Thuốc đâu?!
Bùi Trường Linh
//Ánh mắt mờ đục nhưng vẫn đầy ý trêu chọc//
Bùi Trường Linh
Không có thuốc giải... phải dùng máu người chơi cùng đội để dẫn độc ra. Anh có dám không?
Đỗ Việt Tiến
(Khựng lại) Dẫn độc... bằng cách nào?
Bùi Trường Linh
//Kéo Tiến sát lại gần, môi anh gần như chạm vào tai cậu, giọng nói trầm thấp đầy dụ hoặc//
Bùi Trường Linh
Hút nó ra. Hoặc là... để tôi cắn anh một cái. Nhưng tôi sợ mình sẽ không kìm lòng được mà làm đau anh mất.
Đỗ Việt Tiến
//Nhìn bờ vai rộng đang run lên vì đau đớn của Trường Linh, rồi nhìn khuôn mặt dù tái nhợt vẫn đẹp đến mức khó tin kia//
Đỗ Việt Tiến
//Thở dài, chìa cổ tay ra trước miệng Trường Linh//
Đỗ Việt Tiến
Cắn đi. Coi như tôi trả nợ anh vụ cái chìa khóa. Nhưng cấm có mà hút hết máu tôi đấy!
Bùi Trường Linh
//Im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật cười khùng khục//
Bùi Trường Linh
Tiến à... anh ngây thơ thật đấy.
Đỗ Việt Tiến
//Ngơ ngác// Hả?
Bùi Trường Linh
//Đứng thẳng người dậy, vết thương trên vai bỗng chốc khép lại bằng một tốc độ thần kỳ, làn da tái nhợt cũng hồng hào trở lại//
Bùi Trường Linh
Tôi là đại thần, anh nghĩ mấy con quái này làm tôi bị thương được lâu thế sao? Tôi chỉ muốn xem... anh có thực sự quan tâm đến "cô nàng 1m8" này không thôi.
Đỗ Việt Tiến
//Cứng đờ người, mặt từ trắng chuyển sang đỏ rồi tím ngắt//
Đỗ Việt Tiến
BÙI... TRƯỜNG... LINH!!! ANH LẠI LỪA TÔI!!!
Bùi Trường Linh
//Nhanh tay ôm chầm lấy Tiến trước khi cậu kịp tung cú đấm//
Bùi Trường Linh
Nhưng mà cảm động thật đấy. Anh định hy sinh máu cho tôi cơ mà?
Đỗ Việt Tiến
//Vùng vẫy// Buông ra! Đồ biến thái! Đồ lừa đảo! Đồ mặc váy!
Bùi Trường Linh
//Vừa cười vừa siết chặt vòng tay//
Bùi Trường Linh
Thôi mà, hết cửa này tôi bù cho anh. Ra ngoài tôi đưa anh đi ăn lẩu, được không? "Linh Linh" mời!
Hệ thống
Chúc mừng người chơi Đỗ Việt Tiến và Bùi Trường Linh đã vượt qua cửa 1. Phần thưởng: Một bộ váy ren mới cho người chơi Linh... à, Trường Linh.
Đỗ Việt Tiến
//Gào lên// HỆ THỐNG CÚT NGAY CHO TÔI!!!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play