Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cross Over

Lời nhảm l của t/g

T/g ngáo l
T/g ngáo l
Ok ok
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Biết là đ ai qtam đâu nhưng mà keme đi
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Ship sủng gì thì hầu như đều ở ngoài kia hết, cái nào quên chưa cho vô có thể thêm vào theo thời gian
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Những ship có dấu “?” đằng sau là những ship có thể có hoặc không, ít hint hoặc là do tui không quá quan tâm về nó
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Hoặc đơn giản là để distract mấy ng ko thích ship đó :)
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Và yeah
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Mọi thứ hầu như đều ở bên mô tả, có gì thì qua đấy đọc rồi hẵng cân nhắc xem có nên theo bộ này ko
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Ờ nhở và tui có một con OC bên Fsk
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Có gì tui đăng ảnh nó lên sau
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Yêu Chance vcl
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Chance mentioned!!?? Chance isn't just a character. he's a phenomenon. he's a celestial event, a once-in-a-lifetime alignment of the stars, a cosmic masterpiece sculpted by the creators of an roblox game themselves. loving Chance isn't a hobby, it's a lifestyle, a reason to live. every day I wake up and think of this man. there isn't one day where this man isn't on my mind. Chance is what fuels my day; he is so gorgeous, beautiful, radiant, captivating, charming, elegant, striking, dashing, alluring, exquisite, handsome, lovely, mesmerizing, enchanting, breathtaking, irresistible, fabulous, charismatic, fashionable, incredible, incomparable, graceful, appealing, ravishing, sophisticated, magnetic, unforgettable, impressive, flawless, awe-inspiring, timeless, enthralling, divine, splendid, spellbinding, winsome, jaw-dropping, delightful, fetching, magical, sensational, regal, opulent, sublime, statuesque, dreamy, mesmeric, scrumptious, admirable, dazzling, majestic, I don't know anymore, heart taking, mind bending, and lovable.. I love Chance so much not even the english dictionary would not have enough words to describe..
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Chance mentioned!!?? Chance isn't just a character. he's a phenomenon. he's a celestial event, a once-in-a-lifetime alignment of the stars, a cosmic masterpiece sculpted by the creators of an roblox game themselves. loving Chance isn't a hobby, it's a lifestyle, a reason to live. every day I wake up and think of this man. there isn't one day where this man isn't on my mind. Chance is what fuels my day; he is so gorgeous, beautiful, radiant, captivating, charming, elegant, striking, dashing, alluring, exquisite, handsome, lovely, mesmerizing, enchanting, breathtaking, irresistible, fabulous, charismatic, fashionable, incredible, incomparable, graceful, appealing, ravishing, sophisticated, magnetic, unforgettable, impressive, flawless, awe-inspiring, timeless, enthralling, divine, splendid, spellbinding, winsome, jaw-dropping, delightful, fetching, magical, sensational, regal, opulent, sublime, statuesque, dreamy, mesmeric, scrumptious, admirable, dazzling, majestic, I don't know anymore, heart taking, mind bending, and lovable.. I love Chance so much not even the english dictionary would not have enough words to describe..

•Chap 1: Hell•

T/g ngáo l
T/g ngáo l
Đói cmt
============
Con người vốn là sinh vật có giới hạn.
P cũng vậy.
Những lần thoát chết không khiến cậu mạnh hơn — chúng chỉ để lại tàn tích. Vết thương này chồng lên vết thương khác, không cái nào được xử lý tử tế.
Chúng nhiễm trùng, sưng tấy, âm ỉ như những lời nguyền gặm nhấm từng thớ thịt.
Cơ thể cậu không còn là của một người đang sống, mà là một chiến trường bỏ quên sau khi khói lửa tan đi.
Mắt phải của cậu gần như mù hẳn.
Ký ức về ngọn lửa vẫn còn cháy rực sau mi mắt — cái lúc mà cậu lao thẳng vào biển lửa khi phía sau đã không còn đường lui. Lửa táp vào da, liếm lên quần áo, nuốt chửng không khi xung quanh cậu. Khi tỉnh lại, thứ còn sót lại chỉ là một mảng da cháy sém, vết bỏng xấu xí nơi má phải và ánh nhìn lệch lạc, méo mó về thế giới.
Mỗi hơi thở kéo vào lồng ngực đều đau như thể cậu đang hít phải thuỷ tinh vỡ. Cổ họng khô khốc, rát bỏng. Từng bước chân nặng như bị buộc chì vào xương. Đôi vai run lên không chỉ vì mệt mỏi, và còn vì sức nặng của chiếc Grabpack — thứ giúp cậu sống sót — đè ép lên cơ bắp kiệt quệ.
Cậu muốn ngủ.
Chỉ vậy thôi.
Giấc ngủ — thứ bình thường đến tầm thường — giờ đây lại xa xỉ gần như một phép màu. Từ khi bước chân vào nhà máy bỏ hoang nơi mình từng làm việc, cậu chưa từng thực sự nhắm mắt.
Không phải vì không buồn ngủ, mà vì không dám.
Cậu là kẻ xâm nhập.
Kẻ đã giết những món đồ chơi từng cai trị nơi này.
“The Playtime Butcher” — biệt danh chúng đặt cho cậu, nửa căm hận nửa sợ hãi. Một cái tên nghe như thuộc về quái vật, không phải một nhân viên cũ vô tội chỉ muốn tìm hiểu vì sao đồng nghiệp mình biến mất.
Dạ dày cậu co thắt vì đói. Cổ họng cháy khô vì cát. Nỗi đau lan rộng dưới da như nấm mốc sinh sôi trong bóng tối.
Một bước nữa.
Chân cậu run rẩy. Hơi thở bật ra qua kẽ răng đang va lập cập.
Thêm một bước nữa.
Máu từ mũi nhỏ xuống nền đá lạnh. Nội tạng vốn đã tổn thương giờ chạm đến giới hạn cuối cùng. Đầu gối khuỵu xuống. Âm thanh va chạm vang lên trong hành lang trống rỗng. Vai cậu trượt dọc theo bức tường thô ráp, kéo theo cảm giác rát buốt khi những vết thương chưa kịp lành bị xé toạc thêm.
Cậu muốn ngủ.
Muốn nghỉ ngơi.
Muốn từ bỏ.
Tại sao lại là cậu?
Cậu không phải thám tử. Không phải cảnh sát, không phải anh hùng.
Cậu chỉ là một con người bình thường — bình thường đến mức vô nghĩa. Một nhân viên cũ quay lại nhà máy vì một lá thư bí ẩn.
Cậu không có nghĩa vụ phải phơi bày sự thật. Cậu không nợ thế giới một lời giải thích.
Vậy mà cậu vẫn ở đây.
Mí mắt nặng trĩu khép lại. Nhịp tim đập loạn rồi chậm dần, như sợ chỉ bị kéo căng đến mức sắp đứt.
Âm thanh xung quanh méo mó, vỡ vụn. Tiếng cãi vã của Giblet và The Doctor vang lên xa dần như từ một thế giới khác.
Giblet — món đồ chơi cũ nát nhưng là đồng minh duy nhất còn sống của cậu — nhận ra điều bất thường đầu tiên.
Nó đặt vội chiếc máy tính chứa ý thức của The Doctor xuống đất, lao về phía cậu. Khi thấy cơ thể P gục xuống, sự hoảng loạn bóp nghẹt giọng nói nó.
•Giblet•
•Giblet•
“P?! Đừng ngủ!!” //Giọng nó vỡ ra// “Tôi sẽ tìm gì đó — bất cứ thứ gì — giúp cậu!!”
The Doctor — Harley Sawyer — dù chỉ còn là một ý thức bị nhốt trong chiếc máy tính cũ kỹ, vẫn nhận ra dấu hiệu của cái chết rõ hơn ai hết.
Hắn từng là bác sĩ. Từng là nhà khoa học. Từng đứng sau những thí nghiệm vô nhân tính của nhà máy này.
Con mắt điện tử trên màn hình chớp loạn. Sự bình tĩnh lạnh lẽo thường ngày vỡ tan.
Hắn hiểu.
Hơi thở đứt quãng. Đồng tử giãn. Da tái lạnh.
Hắn muốn lao đến, muốn chạm vào, muốn ép tim, muốn khâu vết thương, muốn truyền máu, muốn làm bất cứ điều gì để giữ cậu lại.
Nhưng hắn không có tay. Không có thân thể. Chỉ là một cái hộp kim loại bất lực. Không có khả năng cứu người mình yêu.
Hắn từng thề sẽ không để P tổn thương thêm lần nào nữa. Từng thề sẽ bảo vệ “thiên thần” đã kéo hắn khỏi bóng tối mục ruỗng của chính mình.
Thiên thần của hắn — người nhắc hắn nhớ nhân tính là gì.
Vậy mà giờ đây, hắn chỉ có thể nhìn.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Đừng lo...” //P thì thào, giọng khản đặc. Đến cả việc mỉm cười cũng là cả một nỗ lực.// “Tôi chỉ ngủ chút thôi...”
Một lời nói dối dịu dàng.
Ý thức cậu buông xuống như chiếc lá lìa cành. Không còn tiếng gào. Không còn quái vật. Không đói. Không khát.
Chỉ có bóng tối.
•The Doctor•
•The Doctor•
“P?! Angel?!!” //Giọng máy móc của The Doctor vỡ vụn thành những âm thanh chói tai.// “Tỉnh lại! Tôi cho phép cậu ngủ chưa?!”
Nhưng P đã không còn nghe thấy.
Cơ thể lạnh dần.
Nhịp tim ngừng hẳn.
The Doctor im lặng, chỉ còn tiếng rè rè cũ kỹ từ bộ phát thanh.
Hắn không gào nữa.
Hắn không khóc.
Không phải vì hắn không đau.
Mà vì đau đớn đã vượt quá khả năng biểu đạt.
Ít nhất... thiên thần của hắn không còn phải vùng vẫy trong địa ngục này nữa.
•Giblet•
•Giblet•
//Cúi đầu// “ Tôi đã nói rồi mà... Tôi không phải anh hùng...”
———————
Đồng hồ chỉ 8h17’.
Chance là người dậy sớm nhất — dịp hiếm thấy. Một con bạc chính hiệu, kẻ nghiện thứ cảm giác dopamine bùng nổ trong huyết quản mỗi khi vận may chạm tới đầu ngón tay.
Căn cabin vẫn còn chìm trong thứ bón tối xanh nhạt của rạng đông.
Thời gian ở đây thật kì lạ.
Chance nhón chân rời khỏi ghế sofa, cẩn thận như một con mèo vừa ăn vụng. Chiếc đuôi cá mập phía sau khẽ nhấc lên theo phản xạ, tránh quét vào nền gỗ kêu lạo xạo.
Không phải anh định làm gì mờ ám. Chỉ là anh ghét việc bị cà nhà càu nhàu vì đánh thức họ quá sớm.
Sàn gỗ lạnh dưới chân.
Rồi đột ngột —
Một thứ gì đó mềm.
Ấm.
Và... đang thở.
Bàn chân anh khựng lại. Bộ não còn mơ màng chưa kịp ghép nối dữ kiện. Thay vì suy luận, bản năng chiếm lấy quyền điều khiển. Tim thót lên, máu dồn vào tai.
•Chance•
•Chance•
“ÁAAAAAAAAaa—”
Tiếng hét xé toang không khí tĩnh lặng buổi sáng.
Cả cabin bật dậy như vừa bị đá trúng tổ ong.
Tiếng bước chân lộp cộp vang xuống cầu thang. Một giọng nói khàn khàn, ngái ngủ, khó chịu như quen thuộc vang lên phía sau anh.
•Elliot•
•Elliot•
“Chance, cậu làm cái gì mà mới sáng đã hét ầm lên vậy?” //Elliot lầu bầu, vừa dụi mắt vừa bước xuống// “Hôm qua chúng ta kết thúc trận muộn lắm đấy.”
Một giọng trầm khác cất lên trong bóng tối.
•Guest 1337•
•Guest 1337•
“Sao tối om vậy? Để tôi bật đèn.”
*Tách*
Ánh sáng trắng dịu tràn ngập phòng khách.
Và rồi mọi người cùng nhìn thấy nó.
Giữa sàn nhà, ngay nơi Chance vừa giẫm phải, là một người lạ.
Một cơ thể nằm sõng soài, thiếu sinh khí. Mái tóc vàng bết mồ hôi dính vào trán, làn da tái nhợt loang lổ những vết máu cũ lẫn mới.
Chiếc áo — có vẻ là đồng phục — rách nát, thấm đỏ nhiều chỗ. Bên cạnh là một thiết bị kì lạ, méo mó như vừa bị kéo khỏi tay ai đó.
Không khí trong phòng đông cứng lại.
Cơn buồn ngủ trên mặt Elliot biến mất hoàn toàn. Ánh mắt anh sắc lại, nhanh chóng đánh giá tình huống. Không hỏi nhiều, không hoảng loạn.
•Elliot•
•Elliot•
“Dusekkar!!” //Anh gọi lớn//
Khi Dusekkar vừa xuất hiện ở cầu thang, Elliot đã cúi xuống kiểm tra mạch người kia. Nhịp tim yếu nhưng còn. Thở nông.
•Elliot•
•Elliot•
“Đưa cậu ta vào phòng y tế. Nhanh!!”
Dusekkar không hỏi thêm, lập tức dùng phép nâng cơ thể đầy thương tích ấy lên. Cái thân thể ấy nhẹ đến bất thường, như đã bị vắt kiệt sinh lực.
Trong lúc họ rời đi, những người khác lục tục xuống nhà. Guest giải thích lại câu chuyện cho mọi người, còn Chance thì lặng lẽ đeo cặp kính râm quen thuộc lên.
Đôi mắt vàng kim của anh phản chiếu ánh đèn. Anh ghét chúng. Ghét cái cách người ta nhìn mình mỗi khi ánh mắt ấy lộ ra — như thể anh là thứ dị biệt. Kính râm giúp anh giấu đi điều đó. Giúp anh giữ lại chút kiểm soát.
Trong phòng y tế, không khí nặng nề hẳn.
Elliot và Dusekkar càng kiểm tra càng nhíu mày.
•Elliot•
•Elliot•
“Suy nhược nghiêm trọng. Bỏng cũ và mới. Vết rách sâu. Nhiễm trùng. Xương sườn nứt. Đầu có vết va đập. Cổ tay, cổ chân từng bị trói. Bụng bị đâm xuyên...” //Elliot nói chậm rãi, mỗi câu đánh giá như một mảnh ghép của câu chuyện kinh khủng nào đó.//
•Elliot•
•Elliot•
“Cậu ta đã đi qua địa ngục nào vậy?”
•Dusekkar•
•Dusekkar•
//Im lặng vài giây rồi lắc đầu// “Mang ngần ấy thứ trên người mà vẫn còn sống được? Cậu ta có còn là con người không vậy?”
Elliot không đáp ngay. Anh nhận bông băng từ Dusekkar, chậm rãi tháo từng lớp băng gạc xám xịt bám bụi ra, cẩn thận xử lý từng vết thương như đang chạm vào một lớp màng mong manh.
•Elliot•
•Elliot•
“Không” //Anh nói khẽ// “Tôi nghĩ... cậu ta sống sót là vì buộc phải sống sót. Và đến đây chính vì những vết thương này.”
•Dusekkar•
•Dusekkar•
//Nhìn kỹ hơn vào chiếc áo rách nát//
•Elliot•
•Elliot•
“Có thêu tên.” //Elliot nghiêng đầu quan sát// “Nhưng bị phá gần hết. Còn lại mỗi chữ... P.”
Ánh mắt họ vô thức dừng lại trên mái tóc vàng, nơi có một chữ P đen lớn, thô bạo và lạc lõng như một dấu ấn.
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Cái tên nghe lạ thật.”
*Knock knock*
Âm thanh nhẹ nhưng dứt khoát.
Sau khi được phép, một bóng người bước vào. Mũ trùm đen che khuất gần hết gương mặt, bóng tối quanh cậu dường như dày hơn bình thường.
Taph.
Cậu chỉ liếc qua Elliot và người nằm trên giường đúng một giây, rồi lao thẳng tới ôm chặt lấy Dusekkar như muốn bế xốc anh lên mà nhốt vào căn phòng đặt hàng loạt bẫy cùng mình, như sợ anh sẽ biến mất ở góc khuất nơi ánh nhìn.
Dusekkar giật mình, rồi bật cười. Anh đưa tay xoa đầu Taph — một thói quen gần như bản năng.
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Nào, Taph, tôi vẫn còn ở đây mà.” //Hai má trên gương mặt bí ngô xanh hơi ửng hồng//
Taph buông ra, vội vàng ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu. Tay cậu chuyển động nhanh, dồn dập.
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Chance... Shedletsky... Guest...” //Dusekkar cố dịch// “Họ vào bếp?”
•Taph•
•Taph•
//Gật mạnh//
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Làm bữa sáng?”
•Taph•
•Taph•
//Gật, ra hiệu nhanh hơn//
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Và họ làm cháy bếp rồi?!”//Gần như hét lên//
Phía sau lưng, Elliot vừa buộc xong băng gạc cuối cùng khựng lại.
•Elliot•
•Elliot•
“LẠI NỮA À?!” //Anh quay phắt lại, vẻ mặt như vừa nuốt phải thuốc đắng// “Tôi đã bảo họ đừng bao giờ bước vào bếp nữa cơ mà?!”
Cơn giận bùng lên như lửa gặp dầu. Elliot vứt găng tay xuống sàn, sải bước ra khỏi phòng y tế.
Taph kéo tay áo Dusekkar, ra hiệu mau theo sau.
Trước khi đi, Dusekkar nhìn lại người nằm trên giường một lần nữa.
Cậu ta vẫn bất động. Hơi thở yếu ớt nhưng đều hơn trước.
Tiếng Elliot gầm lên khi thấy căn bếp lại bị đốt cháy vang lên.
•Dusekkar•
•Dusekkar•
//Đóng cửa//
Phòng y tế chìm vào im lặng.
Một phút trôi qua.
Mi mắt khẽ run.
Hai phút.
Ngón tay co lại, như thể cơ thể đang cố nhớ cách vận hành.
Rồi—
•P[layer]•
•P[layer]•
//Mắt trái mở bừng//
Không có sự hoang mang của người vừa tỉnh.
Chỉ có sự cảnh giác tột độ.
P hít vào một hơi đứt quãng. Trần nhà xa lạ. Mùi thuốc sát trùng. Cảm giác băng gạc sạch sẽ quấn quanh da thịt.
Cảm giác này không thật.
Căn phòng sạch sẽ này không thật.
Đống băng vừa được thay mới này không thật.
Tự do không thật.
Địa ngục cũ kết thúc.
Địa ngục mới bắt đầu.
Vô tận.
<Forsaken>
===Cmtnhieulen===
T/g ngáo l
T/g ngáo l
The Doctor muốn làm hoà với P nhưng P hận ổng quá nên ảnh đ thèm 💔
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Chap 2 viết thêm sau
•Chance•
•Chance•
Ê, ghét nyc đến thế à :)?
•P[layer]•
•P[layer]•
Oh God, just get him tf out of here.
•Chance•
•Chance•
Йо же!
•D3rlord3•
•D3rlord3•
Oh Gott, bring mich irgendwohin, Hauptsache, ich kann seinem Blick entkommen.
(Chance là người Nga, P là người Anh, D3rlord là người Đức theo hc của tui)

•Chap 2: Eggs•

T/g ngáo l
T/g ngáo l
Truyện flop vcl :P
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Có lẽ là do nó không hài hước chăng D:?
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Mà sao SecurityAngel trên novel ít vcl, trên Ao3 đỡ hơn nhưng nhiều ⚡️ quá nên ít đọc
T/g ngáo l
T/g ngáo l
NovelToon
=============
Căn phòng y tế vẫn chìm trong một thứ tĩnh lặng đặc quánh, thứ tĩnh lặng không phải vì không có âm thanh, mà vì mọi âm thanh đều bị nén lại, chỉ đủ để người ta biết mình chưa chết.
P nằm đó, mắt trái đảo xung quanh quan sát, lồng ngực phập phồng theo nhịp chậm và sâu, từng cơn đau đều được thương lượng.
Cậu lắng nghe, như cách một con thú hoang lắng nghe trước khi mở mắt giữa chừng.
Không còn tiếng kim loại nghiến vào nhau như hàm răng vỡ vụn.
Không còn tiếng bước chân nặng nề của những món đồ chơi từng truy sát cậu.
Không còn bất cứ Poppy nào phải cứu. Không còn bất cứ Prototype nào để đánh bại.
Không còn tiếng gọi “Angel” mơ hồ.
Chỉ còn... mùi khét?
Một mùi khét rất đời thường, len vào khứu giác đã quen với mùi máu cũ và bụi.
Tiếng dầu mỡ cháy lẹt xẹt vang từ đâu đó, kèm theo một giọng người hoảng loạn hét về... cái chảo.
P khẽ chớp mắt.
Nếu đây là một địa ngục mới, thì ít nhất nó cũng có mùi trứng cháy.
Ánh sáng trắng dịu trải đều căn phòng nhỏ, phản chiếu lên bề mặt kim loại của khay dụng cụ và thành giường y tế.
Không bức tường long tróc sơn. Không dây trói. Không camera lộ liễu. Cửa đóng, nhưng không khoá.
•P[layer]•
•P[layer]•
//Chậm rãi ngồi dậy//
Cơn đau trừng phạt cậu ngay lập tức, sắc lạnh và chính xác, như thể cậu đang đọc lại biên bản của từng vết thương.
Xương sườn nhói lên dưới lớp băng, mỗi nhịp thở đều kéo theo một đường rát bỏng lan rộng lồng ngực. Vai trái nặng trĩu. Đầu gối như bị khoan rỗng từ bên trong.
Tay phải cậu vô thức đưa lên vai.
Trống rỗng.
Grabpack không ở đó.
Đồng tử P co rụt lại, nhịp thở trở nên gấp gáp. Trong đầu cậu, hàng loạt giả thuyết bật sáng cùng lúc: tước vũ khí, cô lập, kế hoạch mới của Prototype.
Cậu trượt khỏi giường. Bàn chân trần chạm xuống nền lạnh. Cậu bám vào mép tường, không để nhịp tim lấn át lý trí.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.
Không do dự, P lùi vào khoảng khuất sau cánh cửa, tay vươn tới bàn. Những ngón tay siết lấy cây kéo cắt băng.
Kim loại lạnh áp vào lòng bàn tay run nhẹ — run vì mất máu, vì cơ bắp chưa hồi phục, không phải sợ.
Cửa mở.
Dusekkar bước vào, vẻ mặt mang theo thứ mệt mỏi vì thiếu ngủ.
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Ồ—?”
Anh không kịp nói hết câu.
Lưỡi kéo lạnh kề sát cổ.
P đứng phía sau, hơi thở gấp gáp, từng nhịp khàn đặc như giấy nhám. Tay cậu run, nhưng không chệch khỏi động mạch nửa milimeter.
Không phải ngẫu nhiên. Đó là sự chính xác được mài giũa.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Đâu đây?” //Giọng khô khốc như nuốt cát thay nước//
•Dusekkar•
•Dusekkar•
//Khẽ nhíu mày//
Dusekkar không giật mình, cũng không phản kháng. Anh chỉ nâng tay lên một chút, đủ để cho thấy mình không định làm điều gì ngu ngốc.
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Ở cabin của chúng tôi.”
•P[layer]•
•P[layer]•
“Chúng tôi là ai.”
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Những người đã băng bó cho cậu.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi từ xa, một tiếng hét vang vọng:
•Elliot•
•Elliot•
“CHANCE!! CẬU DÙNG CẢ BÌNH DẦU ĂN ĐỂ TRÁNG TRỨNG À?!”
•Chance•
•Chance•
“Tớ tưởng càng nhiều càng ngon...”
•P[layer]•
•P[layer]•
//Chớp mắt, hơi nhướn mày//
Âm thanh ấy quá vụng về. Quá đời thường. Quá... sống.
Không giống một cái bẫy.
Khi P xuất hiện ở ngưỡng cửa, cảnh tượng trước mắt khiến hệ thần kinh căng cứng trong địa ngục của cậu lúng túng.
Phòng khách trông như vừa thua một trận chiến thảm hại trước nghệ thuật nấu ăn. Khói mỏng lơ lửng sát trần, mùi khét quấn lấy mọi thứ. Chiếc chảo đen xì nằm giữa bếp như một di tích khảo cổ vừa được khai quật từ kỷ nguyên “Trứng Huỷ Diệt”.
•Elliot•
•Elliot•
//Tay chống hông, ánh mắt đủ sức thiêu cháy bất kỳ thứ gì chưa kịp cháy hết//
•Guest 1337•
•Guest 1337•
//Loay hoay quạt khói, vẻ mặt chấp nhận số phận//
•Shedletsky•
•Shedletsky•
_Mình không liên quan, mình không liên quan_ //Lùi xa khỏi vùng nguy hiểm//
Ở trung tâm, Chance đeo kính râm, chiếc fedora vẫn đội ngay cả trong nhà, tay cầm thìa như cầm micro, giọng nghiêm túc đến mức buồn cười:
•Chance•
•Chance•
“Tớ nghĩ vấn đề là lửa quá nhạy cảm.”
•Elliot•
•Elliot•
“Vấn đề là cậu.”
*Cạch* Cửa hành lang mở.
Tất cả khựng lại.
P đứng đó.
Chân trần trên sàn gỗ. Băng trắng quấn quanh thân thể gầy. Tay vẫn cầm kéo.
Mắt trái sắc lạnh, ánh nhìn của một người không bước vào phòng — mà đang đánh giá chiến trường.
Ba giây im lặng trôi qua, dày và đặc như nhựa đường.
•Chance•
•Chance•
“...Tôi thề tôi không giẫm lên anh nữa...”//Giọng nhỏ lại//
•P[layer]•
•P[layer]•
“??” //Không hiểu//
•Elliot•
•Elliot•
“Anh tỉnh rồi.” //Elliot bước lên phía trước, từng bước chậm rãi, lòng bàn tay mở ra như đang tiến lại gần con thú bị thương//
P không đáp, ánh mắt lướt nhanh qua từng người. Việc tiếp cận với những bí mật bẩn thỉu của nhà máy kia khiến cậu vô thức có chút bài xích với con người.
•Elliot•
•Elliot•
“Chúng tôi tìm thấy anh trong phòng khách.” //Elliot nói tiếp, giọng trầm và ổn định// “Không ai lấy gì của anh. Thiết bị kì lạ kia vẫn để trên bàn.”
Một nhịp tim nặng nề vang trong tai P.
•P[layer]•
•P[layer]•
//Liếc sang Dusekkar//
Không xiềng xích.
Không phòng giam.
Không ánh nhìn soi mói đầy toan tính.
Cậu hạ cây kéo xuống — nhưng không buông.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Đây là đâu.”
•Guest 1337•
•Guest 1337•
“Cabin của chúng tôi. Một nơi có thể gọi là... ngoài thế giới.” //Trầm giọng//
•P[layer]•
•P[layer]•
“Không có nơi nào ngoài thế giới.”
Câu trả lời bật ra quá nhanh, quá chắc chắn. Không phải ý kiến, đó là thứ định luật được khắc vào xương tuỷ bằng máu và tiếng la hét.
Shedletsky — một cựu Admin của Roblox — nhìn thẳng vào mắt cậu với sự sắc sảo hiếm thấy.
•Shedletsky•
•Shedletsky•
“Có” //Anh nói khẽ// “Chỉ là anh chưa từng ở đó.”
Và trong khoảnh khắc đó, P nhận ra điều làm cậu bất an nhất không phải là những người xa lạ này.
Mà vì khả năng họ đang nói thật.
•P[layer]•
•P[layer]•
//Chao đảo//
Lớp phòng thủ tâm lý của dựng lên từ sắt và xác chết bắt đầu nứt ra dưới sức nặng của sự kiệt quệ. Khi Dusekkar tiến tới đỡ, cậu không chống trả.
Không phải tin tưởng — mà vì cơ bắp đã không còn nghe lệnh.
Cậu được đặt xuống ghế. Hơi thở rối loạn.
Chance nghiêng đầu quan sát, sự bông đùa giảm đi đáng kể.
•Chance•
•Chance•
“Anh bạn” //Chậm rãi// “Trông anh như vừa bò ra khỏi một bộ phim kinh dị hạng nặng vậy.”
•P[layer]•
•P[layer]•
//Nhìn vào mắt Chance//
•P[layer]•
•P[layer]•
“...Tôi đã giết chúng.”
Không khí đông cứng.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Những thứ từng là con người.”
Không ai cười.
Câu nói ấy không khoe khoang. Không biện minh. Chỉ là sự thật được đặt xuống như vật nặng.
P chờ đợi.
Chờ ánh mắt thay đổi. Chờ sự ghê sợ. Chờ khoảng cách vô hình được dựng lên.
•Chance•
•Chance•
“...Tin tôi đi” //Chance nói sau vài giây, khẽ hạ kính râm xuống, đôi mắt vàng kim không né tránh//
•Chance•
•Chance•
“Ở đây tiêu chuẩn ‘quái vật’ cao lắm.”
Đến khi tiếp xúc đủ với các thể loại “người” bên phe đối lập khác, P mới hoàn toàn thấm thía câu nói của Chance khi này.
Nhưng giờ cậu vẫn chưa hiểu.
•Guest 1337•
•Guest 1337•
//Guest khoanh tay, ánh nhìn trầm xuống// “Chúng tôi không lạ gì địa ngục.”
•Dusekkar•
•Dusekkar•
“Nhưng cậu không còn ở đó nữa.” //Nhẹ giọng//
•P[layer]•
•P[layer]•
Hah—//Bật cười, âm thanh phát ra khô khốc, vỡ ra như kính nén quá mức//
•P[layer]•
•P[layer]•
“Địa ngục không kết thúc. Nó chỉ thay đổi hình dạng.”
•P[layer]•
•P[layer]•
“Và tôi không thuộc về nó.”
P cười tự giễu, tấm ảnh cũ rơi ra khỏi túi quần.
Trong ảnh là một cậu con trai tóc vàng tầm 20 tuổi—là cậu— với chữ “P” đen đặc trưng trên tóc, tay ôm chặt con gấu bông thiên thần. Bên cạnh là một người đàn ông khác—có vẻ lớn tuổi và trưởng thành hơn, đeo kính, mặc áo blouse trắng với thẻ tên “Harley Sawyer” — mỉm cười dịu dàng xoa đầu thanh niên ấy.
•Chance•
•Chance•
“Đó là...?” //Chance nghiêng đầu, mái tóc dài xám tro chưa kịp buộc rơi nhẹ trên lưng//
•P[layer]•
•P[layer]•
“Người yêu cũ.” //P trả lời với giọng đắng chát, tay run lên khi nhặt lại bức ảnh như thể đang chạm vào phần ký ức đáng quên//
•P[layer]•
•P[layer]•
“Là người tôi tin tưởng nhất ở nơi tôi làm việc. Cho đến khi tôi rõ hắn là người như thế nào.”
Dù lúc ở nhà máy bỏ hoang kia The Doctor có vẻ là đồng minh, cậu vẫn không quên những gì hắn đã làm khi còn là Harley Sawyer — chúng là thừa để phản bội niềm tin cậu dành cho hắn.
•Chance•
•Chance•
“Đó là kẻ đã làm anh ra nông nỗi này?” //Chance hỏi, giọng không cao cũng không gấp//
•P[layer]•
•P[layer]•
“Góp phần.” //P không trả lời hết//
Nhưng ánh mắt cậu đủ để nói thay tất cả — một thứ gì đó giữa sợ hãi, căm ghét, và một vết sẹo lòng không thể khép miệng.
Chance hít vào một hơi dài, rồi thở ra, môi cong lên thành nụ cười nửa miệng quen thuộc.
•Chance•
•Chance•
“Được” //Anh nói nhẹ tênh// “Vậy thì tôi ghét hắn rồi.”
Một câu nói nghe như bông đùa.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Hắn tạo ra những con quái vật, hắn biến những đứa trẻ vô tội thành đồ chơi, hắn tạo ra nhà tù,” //Cậu tiếp tục, từng chữ rơi xuống như từng mảnh thuỷ tinh cứa vào tim// “Rồi gọi nó là cứu rỗi.”
•Chance•
•Chance•
//Chance nghiêng đầu, nụ cười thoáng tắt// “Hắn nói dối anh?”
•P[layer]•
•P[layer]•
“Không hẳn.” //Hơi khựng lại//
•P[layer]•
•P[layer]•
“Hắn tin mình nói thật.”
Câu nói ấy nặng hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
•Chance•
•Chance•
//Im lặng vài giây, rồi khẽ bật cười, không phải vì buồn cười//
•Chance•
•Chance•
“Bạn thân tôi cũng thế.” //Anh nói, giọng bình thản lạ lùng//
Mọi người thoáng nhìn anh.
•Chance•
•Chance•
“Tên hắn là Itrapped.” //Chance tiếp tục//
•Chance•
•Chance•
“Chúng tôi từng ngồi dựa vào nhau trong nhiều đêm dài, từng khiêu vũ bên nhau trong hơi rượu thoang thoảng.”
•Chance•
•Chance•
“Rồi hắn tặng tôi một lỗ ngay bụng để lấy tài sản.” //Nhún vai//
P quay hẳn sang nhìn anh lần đầu tiên không phải như đồng minh tạm thời, mà như một người đồng cảnh ngộ.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Anh chết?”
•Chance•
•Chance•
“Ừ” //Chance đáp nhẹ như đang kể chuyện thời tiết// “Hơi nhói.”
Chance buông mình trên ghế, tay vô thức tung đồng xu vàng lên, đôi mắt hờ hững nhìn trần nhà.
•Chance•
•Chance•
“Tôi nghĩ tôi nhớ con thỏ của mình rồi...”//Lẩm bẩm//
Khoảnh khắc đó, P nhận ra giữa hai người đang hình thành một sợi chỉ — vô hình, mỏng manh, nhưng đang được se chắc lại — kết nối giữa hai con người cùng bị người mình tin yêu nhất phản bội
P chần chừ một nhịp.
Rồi đưa tay ra, nhìn anh lâu hơn một chút.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Anh không sợ tôi.”
•Chance•
•Chance•
“Giờ anh là đồng đội.” //Nhún vai//
Một khoảng lặng mềm hơn.
•Chance•
•Chance•
“Đồng đội không phải quái vật.”
Câu nói đó không hùng hồn. Không ồn ào.
Nhưng nó chạm vào nơi sâu nhất trong P — nơi cậu vẫn luôn sợ rằng mình là “The Playtime Butcher” được kẻ tự xưng là cứu rỗi gọi “Angel”.
Căn bếp dần được dọn dẹp.
Elliot càu nhàu khi đánh giá tình hình chiếc chảo. Guest cố gắng cạo từng mảng cháy trên bếp. Shedletsky còng lưng lau sàn nhà nhờ lời hứa sẽ dẫn đi ăn KFC của Builderman.
007n7 — người đi siêu thị sau khi thấy P không lâu — ngạc nhiên trước cảnh tượng tan hoang. Anh định xắn tay lên giúp đỡ nhưng bị Elliot cản lại.
•Elliot•
•Elliot•
“Đi mà giữ sức chăm thằng con nhặt ngoài đường của anh đi.” //Elliot cộc cằn, ép 007n7 ngồi xuống ghế sofa//
•007n7•
•007n7•
//Lúng túng nhìn Elliot vào lại căn bếp, đành mở Coolgui ra tìm hiểu về thành viên mới của nhóm Survivors — là P//
Dusekkar băng lại vết thương trên tay P — nó đã bị rách khi P kề kéo vào cổ anh — động tác thô nhưng cẩn thận. Taph ngồi túc trực bên cạnh, quan sát từng hành động của Dusekkar như sợ anh chạy lạc đâu đó.
Trong bếp, Chance đứng trước chiếc chảo mới, vẻ mặt nghiêm túc như thể đang chuẩn bị thí nghiệm hoá học.
•Chance•
•Chance•
“Lần này tôi dùng ít dầu.” //Anh thông báo//
•P[layer]•
•P[layer]•
//Tựa vào khung cửa, quan sát.//
Căn bếp nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp, mùi kim loại cháy nhạt dần, thay vào đó là mùi trứng và tiêu.
•P[layer]•
•P[layer]•
“Lửa không nhạy cảm” //Nói khẽ// “Anh để quá cao.”
•Chance•
•Chance•
//Quay lại// “Ồ, anh biết nấu à?”
•P[layer]•
•P[layer]•
“Biết sống sót.”
•Chance•
•Chance•
“Vậy dạy tôi.”
•P[layer]•
•P[layer]•
“Được.” //Bước vào bếp//
Không phải để sửa máy.
Không phải để chiến đấu.
Mà để đứng cạnh ai đó, cùng nhìn một chiếc chảo, cùng lo xem trứng có cháy không.
Chance vừa đảo trứng vừa cười, kể thêm những mẩu truyện vụn về Itrapped — không phải để than vãn, mà như một cách thừa nhận vết sẹo đó có tồn tại, nhưng anh vẫn sống tiếp.
P lắng nghe. Thỉnh thoảng chỉnh lửa. Thỉnh thoảng đáp lại bằng những câu ngắn gọn, nhưng không còn khép kín như trước.
Lần đầu tiên, khi Chance làm rơi một mảnh trứng và thở dài kịch tính như thể vừa đánh mất sự ưu ái của Lady Luck — P bật cười thành tiếng.
Tiếng cười thật.
Ngoài cửa sổ, bầu trời xanh sáng, khu rừng nhỏ bao quanh cabin khẽ râm ran tiếng thú rừng.
Chỉ có ánh đèn vàng hắt lên hai bóng người đứng sát nhau trong căn bếp nhỏ.
Một người từng tin sai kê tự xưng là cứu rỗi.
Một người từng tin sai kẻ gọi mình là gia đình.
Giữa mùi trứng không cháy và tiếng cười nửa đùa nửa thật, họ bắt đầu mở lòng với nhau — không phải bằng nhưng lời hứa lớn lao, mà bắt đầu bằng những khoảnh khắc nhỏ bé mà yên bình.
===Cmtnhieulen===
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Tui xây dựng P khá là protective với Chance há
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Chance thì low cortisol vaiz ra :)))
•The Doctor•
•The Doctor•
“Angel...”
•P[layer]•
•P[layer]•
“GET OUT”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play