[Mablepangjie-blejie+futa]Tiểu Thần Tượng
Chương 1:Đi gặp mẹ cùng bạn gái, bị mẹ của bạn gái đè xuống ghế sofa
Pangjie là một tiểu thần tượng.
Là cái loại thần tượng chỉ nhảy nhót trên mấy cái sân khấu chật hẹp, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện trong mấy bộ phim truyền hình, hoặc là ngồi ở hàng cuối của mấy chương trình tạp kỹ mà vỗ tay cười to.
Có hơi khó chịu, mà cũng may thu nhập không ít, cho nên nàng vẫn cảm thấy rất thoải mái.
Nàng và mười mấy tiểu thần tượng khác cùng công ty thuộc về một người quản lý, tuy rằng khả năng của người quản lý không lớn, nhưng lại rất quan tâm đến bọn họ
Có một ngày, Pangjie được quản lý mang đến một đoàn chuyên làm phim thanh xuân cho thần tượng. Nàng gặp gỡ những người mới trong nhóm diễn quần chúng, trong đó có Moonlight.
Moonlight là sinh viên chính quy của khoa diễn viên sân khấu điện ảnh, thường xuyên dạy những khóa học diễn xuất dành riêng cho Pangjie.
Cuối cùng vào một đêm trăng thanh gió mát, sau khi kết thúc bài học, cô giáo Chaiyaporn liền hôn Pangjie một cái.
Vì vậy, tiểu thần tượng Pangjie bắt đầu lén lút yêu đương.
Toàn thân trên dưới của Moonlight tỏa mùi trầm hương thơm ngát, chỉ hôn Pangjie một cái mà gần như đã tiêu hao hết toàn bộ dũng khí, từ đó về sau, ngay cả nắm tay cũng phải nhắm mắt lại mới dám nắm
Pangjie cũng thẹn thùng, những lúc đi dạo tay nhỏ lúc ẩn lúc hiện, lại làm bộ như vô tình nắm lấy ngón tay của Moonlight, vì vậy Moonlight liền đỏ mặt nắm chặt tay nàng, lấy dũng khí nói
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, hãy cùng chị đi gặp mặt mẹ
Pangjie kinh ngạc đến sững sờ.
Moonlight càng khẩn trương
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Em mà nói không đi, chị sẽ... Chị sẽ... Bây giờ chị sẽ lập tức trói em rồi khiêng về nhà chị!
Thật ra Pangjie không lo lắng.
Nàng đã rời gia đình từ sớm, đặt chân vào vòng giải trí dốc sức kiếm tiền, người làm việc cùng nàng đếm không xuể, nhưng người nào cũng là những con quỷ rất khó chơi.
Có thể sinh ra một Moonlight thiện lương, chính trực lại chất phác như vậy, nhất định gia đình cũng sẽ rất giản dị và ôn hòa.
Ngày được chọn để gặp mặt gia trưởng là ba ngày sau, vừa vặn bộ phim truyền hình của bọn họ tham gia sẽ được phát sóng.
Pangjie nghĩ rất hoàn mỹ.
Xế chiều đi gặp mặt, sau khi dùng cơm tối ở Lý gia, nàng sẽ bồi mẹ Moonlight cùng nhau xem TV.
Vì muốn gây ấn tượng tốt với mẹ thuộc tầng lớp trí thức, Pangjie đã vội vàng gọi điện thoại tìm đến thợ trang điểm mà mình quen biết, dò hỏi xem một người con gái ôn nhu ngoan ngoãn thì nên ăn mặc như thế nào.
Nàng chọn lựa quần áo rất kĩ càng, còn nhuộm lại một đầu tóc đen.
Pangjie lên mạng tận hai ngày để xem bản thân có dính scandal nào không, xác định không có bài báo nào quá giật gân mới yên lòng quấn lấy Moonlight đi mua lễ vật.
Moonlight bất đắc dĩ nói
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Mẹ chị không có gì sở thích gì đặc thù, em đến ven đường mua cho bà ấy một hộp socola cũng được
Pangjie sốt sắng mà ôm cánh tay của chị, đầu lắc như trống hỏi
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không được không được, em phải chọn kĩ lễ vật tốt một chút để tặng bác. Rượu vang được không?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Mẹ chị có nghiên cứu về rượu vang không?
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Có
Pangjie Paphavarin(nàng)
Vậy thôi, lỡ em mua sai thì chẳng phải mất mặt lắm sao
Moonlight nhìn bộ dạng vội vã cuống cuồng vô cùng đáng yêu của bạn gái nhỏ, nhịn không được liền hôn một cái.
Pangjie đỏ mặt che lại nơi bị chị hôn, nghịch ngợm trốn đi.
Cuối cùng, Pangjie mua một chiếc đồng hồ cho mẹ của Moonlight, tuy mẫu mã cổ điển nhưng rất bền bỉ.
Giá cả rất chát, nhưng kiểu dáng lại rất nhẹ nhàng.
Pangjie còn quan tâm đến người làm trong nhà Moonlight, lúc trả tiền nàng còn cố ý đưa Moonlight đến những quầy khác xem đồ.
Moonlight đi một vòng, sau đó từ phía sau ôm lấy Pangjie, lẩm bẩm nói
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, chị thật muốn kết hôn cùng em ngay lập tức.
Pangjie chọt chọt sống mũi cao ráo của chị một chút, giống như làm nũng mà hầm hừ nói
Pangjie Paphavarin(nàng)
Đừng có mơ!
Buổi chiều bốn giờ, hai người lái xe về nhà Moonlight.
Moonlight lái xe, Pangjie ngồi ở ghế phó lái khẩn trương đến tin tức tố cũng sắp tỏa ra ngoài.
Moonlight thắng gấp xe, uất ức ngóng nhìn Pangjie
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, em mà còn như vậy, chị... chị không nhịn được nữa đâu!
Pangjie đỏ mặt, luống cuống tay chân tìm thuốc ức chế, chật vật uống vào hai viên.
Ô tô đột nhiên chậm dần lại, Pangjie nhận ra có điểm không thích hợp
Pangjie Paphavarin(nàng)
Nhà chị ở đâu vậy?
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Ở phía trước đó.
Ô Tô rẽ vào một khu biệt thự cao cấp.
Pangjie trợn mắt.
Nơi... Nơi này...
Trong lòng Pangjie bỗng nhiên dâng lên nỗi bất an kịch liệt.
Những kí ức đau đớn thống khổ dần len lỏi vào trong tâm trí, khiến nàng gần như muốn nhảy xuống xe chạy trốn.
Lần đầu tiên của nàng đã bị chôn vùi bên trong khu nhà xa hoa giàu có này.
Đó cũng là lần đầu tiên nàng đến thành phố này, một nhóm người mới trẻ tuổi ngây ngốc bị quản lý mang đến yến hội, phải đi một vòng để tiếp khách.
Tổng tài của công ty giải trí Tân Việt để mắt đến nàng, sau khi yến tiệc kết thúc đã mang nàng về nhà.
Nàng bị người đàn bà đáng sợ kia bao dưỡng một năm, mãi đến khi vấn đề tiền bạc của nàng đã giảm bớt chút khó khăn, nàng liền nhanh chóng kết thúc quan hệ bao dưỡng cùng kim chủ.
Pangjie nhắm mắt lại, không dám để cho Moonlight nhìn thấy sự thống khổ trong mắt nàng
Nàng luôn luôn là một người hoạt bát ngây thơ trước mặt bạn gái của mình, làm sao dám để Moonlight đơn thuần thiện lương nhìn thấy nỗi đau mà nàng đã chịu đựng trong quá khứ.
Moonlight dừng xe, liền có người đến mở cửa xe.
quản gia
cô chủ, cô đã trở lại
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie,chúng ta đến rồi.
Pangjie mở mắt ra, trước mắt nhất thời tối sầm lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo trắng bệch như không phải là người nữa.
Đây là... tổng tài của công ty giải trí Tân Việt, kim chủ trước của nàng, nhà của Mable.
Moonlight đỡ nàng xuống xe, nó
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Chị lấy họ mẹ, cha chị họ Siriwalee. Mable Siriwalee, em nghe qua chưa?
Pangjie đã nghe qua, nàng biết cả kích cỡ dươиɠ ѵậŧ của Mable, thậm chí biết cả sở thích trên giường của Mable.
Mable thích lấy roi đánh mông của nàng, đánh cho nàng chạy loạn trên đất, còn không cho nàng khóc thành tiếng.
Người đàn bà cao lớn đứng ở cửa, khuôn mặt có chút lạnh lùng, dường như đang xem xét đánh giá tiểu mỹ nhân mà con gái đưa về nhà.
Pangjie nắm tay Moonlight thật chặt, sợ đến hàm răng va nhau lập cập.
Làm sao... Làm sao có thể...
Tại sao lại như vậy... Tại sao...
Nàng tưởng bản thân đã thoát được cơn ác mộng kia, không ngờ rằng đi một vòng lại rơi về lòng bàn tay của ả biếи ŧɦái đó.
Mable không chút biểu cảm mà nói
Mable Siriwalee (cô)
Vào đi
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Mẹ, Jie Jie có mua lễ vật cho mẹ.
Mable Siriwalee (cô)
Một lát hẵng nói, không phải con nói muốn đích thân xuống bếp sao? Ta đã nói dì đi mua một con cá sống, con xuống nấu đi.
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, em ngồi ở đây nghỉ ngơi trước, chị xuống bếp làm cơm tối cho hai người
Pangjie sợ hãi đến khuôn mặt không còn một giọt máu, nắm góc áo thật chặt không biết nên đáp lại Moonlight như thế nào.
Moonlight chạy xuống phòng bếp bắt đầu róc xương cá.
Pangjie thở một hơi, tay run run đi lấy tách trà trên bàn.
Một thân người cao lớn ngồi xuống bên cạnh nàng.
Pangjie run rẩy, thiếu chút nữa làm rơi vỡ tách. Giọng nói nangg run run
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siri... Siriwalee tổng... Tôi không biết... Tôi thật sự không biết...
Giọng nói của nàng thậm chí đã nghe ra tiếng nức nở.
Nàng rất sợ.
Ba năm nay sau khi kết thúc quan hệ bao dưỡng, mỗi lần nàng nghe đến chuyện có liên quan với Mable đều sẽ sợ đến phát run.
Nếu như... Nếu như nàng sớm biết Moonlight là con gái của Mable, nàng nhất định... Nhất định sẽ sớm tránh thật xa, tuyệt đối không trêu chọc đến Moonlight.
Nàng quá sợ, sợ hãi quá mức đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ adrenaline* phân bố, mùi vị ngọt ngào của tin tức tố O lập tức tràn ra phòng khách.
Adrenaline: hormon được giải phóng khỏi tuyến thượng thận.
Mable cúi đầu, không nặng không nhẹ mà cắn dái tai của nàng, thở ra một luồng khí nóng bỏng
Mable Siriwalee (cô)
Mấy năm không gặp, mùi vị trên người em vẫn ngọt như vậy.
Pangjie sợ đến run rẩy một cái, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Siriwalee tổng... Tha tôi... Siriwalee tổng...
Kí ức ngày xưa bị Mable đặt dưới thân tùy ý đùa bỡn còn sót lại trong trí nhớ, lúc này bên trong đang điên cuồng dâng lên nỗi sợ hãi kịch liệt. Nàng đã sớm quen bị dươиɠ ѵậŧ Mable đâm vào huy€t nhỏ, miệng nghẹn ngào xin tha mà bên trong đã không nhịn được ướt đẫm.
Bàn tay thô to của Mable cách áo sơ mi mỏng manh mà xoa xoa vòng eo của nàng
Mable Siriwalee (cô)
Jie Jie, con gái tôi đã làm qua Ꮒσα huy€t nhỏ của em chưa? Nó có đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào bên trong không, hả?
Pangjie ngậm lấy ngón tay mình, run rẩy nghẹn ngào
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... A a... Không có... Siriwalee tổng...
Mable Siriwalee (cô)
Tôi không tin.
Pangjie Paphavarin(nàng)
Thật... A a... Là thật...
Mable Siriwalee (cô)
Jie Jie, cởϊ qυầи ra, để tôi kiểm tra Ꮒσα huy€t nhỏ một chút xem gần đây có bị làm hay không
Pangjie hoảng sợ nhìn về phía phòng bếp
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Siriwalee tổng... Không được... Moonlight sẽ thấy...
Mable Siriwalee (cô)
Jie Jie, trong tay tôi vẫn còn video quay lúc em bị làm đến phát da^ʍ, dài tận mấy trăm tiếng đồng hồ, em muốn bị con gái của tôi nhìn thấy sao?
Nước mắt Pangjie bắt đầu rơi xuống, khuất nhục mà nhắm mắt lại, cởi váy ra rồi tụt xuống, lộ ra hai cái chân thon dài trắng mịn.
Mable Siriwalee (cô)
Mở chân ra, tôi muốn kiểm tra.
Pangjie mở hai chân đối diện Mable, lộ ra Ꮒσα huy€t nhỏ non hồng ướt áo giữa thịt trắng như tuyết, nàng sợ đến ủy khuất nghẹn ngào
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siriwalee tổng... Ngài... Ngài thấy rồi... Thì tha cho tôi đi...
Bàn tay thô to của Mable chậm rãi vuốt ve cái mông non mềm của Pangjie, âm u mà thấp giọng nói
Mable Siriwalee (cô)
Tôi còn chưa kiểm tra bên trong, mở lớn ra một chút.
Hai mắt Pangjie đẫm lệ, bất an nhìn về phía phòng bếp, sợ rằng Moonlight sẽ đột nhiên đi ra khỏi phòng bếp.
Ngón tay thô ráp của Mable đột nhiên cắm vào bên trong Ꮒσα huy€t nhỏ non hồng của nàng.
Ꮒσα huy€t nhỏ đã lâu chưa bị tiến vào đột nhiên bị ngón tay thô ráp nong ra, Pangjie che miệng, thốt lên một tiếng kêu ngọt ngào
Pangjie Paphavarin(nàng)
Ưʍ...
Mable Siriwalee (cô)
Đã ẩm ướt thành như vậy, còn nói gần đây không có làm?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không có... A a... Siriwalee tổng... Không muốn... Không muốn mò bên trong... A...
Ꮒσα huy€t nhỏ mấy năm nay chưa từng ăn dươиɠ ѵậŧ, bị ngón tay Mable vừa mò vừa ấn không ngừng chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠ ấm nóng, tí tách tí tách mà làm ướt ghế sofa.
Moonlight ở trong phòng bếp gọi ra
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, mẹ, ăn cơm thôi.
Pangjie sợ đến run rẩy một cái, cái mông ngồi mạnh xuống ngón giữa của Mable. Đầu ngón tay thô ráp chọc vào hoa tâm, kịch liệt run rẩy cùng kɧoáı ©ảʍ trong nháy mắt đạt đến cao trào.
Pangjie cắn bàn tay của chính mình, khóc lóc phun dâʍ ŧᏂủy̠ đầy tay Mable.
Mable cười lạnh đem dâʍ ŧᏂủy̠ bôi lên đùi và mông trắng như tuyết của nàng, sau đó quay lưng đi vào phòng ăn.
Moonlight ở trong phòng bếp đang chan nước sốt vào cá
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Mẹ, mẹ đừng dọa sợ Jie Jie.
Mable Siriwalee (cô)
Nếu như con thật tâm muốn yêu đương cùng tiểu thần tượng này, ngày mai ta sẽ tìm người đưa cô ấy vào công ty làm việc.
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Mẹ, cảm ơn mẹ!
Mable Siriwalee (cô)
Đêm nay để cô ấy ở lại đây đi, ngày mai ta dẫn cô ấy đến gặp ông chủ của cô ấy đàm luận phí bồi thường vi phạm hợp đồng
chương 2:Ngủ lại nhà bạn gái, buổi tối bị mẹ của bạn gái kiểm tra vυ'
Moonlight nấu ăn rất giỏi, có khi bọn họ rời khỏi đoàn phim đã đến rạng sáng, cả mấy quán thịt nướng trên đường cũng đóng cửa, khi đó Moonlight sẽ ở lại khách sạn của đoàn phim, dùng một nồi cơm điện nhỏ nấu ra thật nhiều món ngon cho Pangjie.
Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến Pangjie nghĩ Moonlight là một đứa trẻ nghèo.
Đêm nay, Moonlight làm cá kho chua ngọt mà Pangjie thích nhất, vui vẻ mà kề sát tai Pangjie nói nhỏ
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Cá này giòn lắm, Jie Jie em mau nếm thử
Pangjie ngồi dưới tầm mắt lạnh lẽo và nụ cười có cũng như không của Mable, nàng vừa sợ hãi, cũng vô cùng hổ thẹn với Moonlight, tủi thân đến thiếu chút nữa rơi lệ.
Nàng không dám để Moonlight phát hiện ra sự bất thường của mình, tay chân lóng ngóng mà ăn cá của Moonlight đút cho.
Một bữa cơm trôi qua, Pangjie thấp thỏm trong nỗi dằn vặt sợ hãi, nàng chỉ muốn bữa cơm này mau mau kết thúc, sau đó trở về nhà trọ nhỏ của chính mình mà khóc lớn một trận.
Nhưng mà ăn đến một nửa, Moonlight lại lom lom mắt nhìn nàng, nói
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, đêm nay ở lại nơi này được không?
Cả người Pangjie run run một cái, lông tơ sau gáy đã dựng đứng lên.
Moonlight tưởng mình hù đến nàng, vội vã giải thích
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie em đừng sợ, ý chị không phải là muốn ngủ cùng em
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Không cần... Ngày mai em còn phải đi quay quảng cáo..
Mable Siriwalee (cô)
Ngày mai ta muốn cùng hai con đi gặp Davikah tổng đàm luận, cũng tiện đường đến công ty. Đêm nay cô ở lại đây đi, tôi cho người đi chuẩn bị phòng cho cô
Giọng nói của Mable rất điềm tĩnh trầm thấp, nhưng không để cho Pangjie có cơ hội phản kháng nào.
Cô vẫn luôn ngang ngược không biết lý lẽ như vậy.
Moonlight không nhận ra được bầu không khí mờ ám giữa mẹ và bạn gái nhỏ của chính mình, chị thấy đã đến giờ rồi, liền vui vẻ nói
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Dì Trương, dì bật TV đi.
TV bắt đầu chiếu ca khúc mở đầu nhẹ nhàng sống động của bộ phim thần tượng
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Mẹ, đây là bộ phim truyền hình đầu tiên mà con tham gia, Pangjie diễn vai nữ phụ
Pangjie hổ thẹn mà cúi thấp đầu.
Nàng diễn vai em gái của nữ chính, phiên vị* xếp thứ mười chín.
*Phiên vị là thứ tự xuất hiện tên diễn viên ở phần giới thiệu diễn viên đầu phim. Phiên vị được sắp xếp theo thứ tự sức ảnh hưởng của diễn viên, mà Jie Jie xếp tận thứ mười chín thì mọi người hiểu rồi đó...
Mable liếc mắt một cái
Mable Siriwalee (cô)
Mấy năm qua cô vẫn như thế này à?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không phải, tôi... Tôi...
Lúc nàng còn ở bên người Mable, Mable đã cho nàng rất nhiều thứ, thậm chí cả MV đầu tay nàng cũng được đứng vị trí trung tâm.
Nhưng đó đều là Mable cho nàng, sau này Mable không cho nữa, nàng lại biến thành một tiểu thần tượng tuyến 18 "cưỡi ngựa xem hoa*" ở khắp mọi nơi.
*Gốc là "Đả tương du": từ này dùng trong trường hợp có một người đi ngang qua nhưng không để tâm đến những gì diễn ra bên cạnh, đồng nghĩa với "cưỡi ngựa xem hoa" ở VN. (Nguồn: Tiểu Diệp Thảo). Ý của câu này muốn nói là Jie Jie chỉ muốn làm thần tượng kiếm tiền thôi, bé không quan tâm mình có nổi tiếng hay không.
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Mẹ, sau này Jie Jie sẽ là con dâu của mẹ, mẹ phải cho em ấy làm nữ chính!
Mable không từ chối cũng không đáp ứng, cười như không cười mà nhìn Pangjie
Mable Siriwalee (cô)
Vậy còn phải xem bản thân cô ấy có biết tranh thủ không
Pangjie không dám trả lời mà chỉ dùng sức cúi đầu, hận không thể đem đầu nhỏ chôn xuống dưới gầm bàn.
Buổi tối, Pangjie được an bài ở lại một gian phòng khách nằm ở cuối hành lang.
Moonlight lưu luyến không rời mà ôm nàng đứng ngoài cửa
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, chị thật sự muốn em ngủ trong phòng của chị
Khuôn mặt tinh xảo của Pangjie ửng hồng hồng, không biết là xấu hổ hay là bị doạ.
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, chị biết em da mặt mỏng lại còn nhát gan. Em đừng sợ, chị nói đùa thôi.
Pangjie Paphavarin(nàng)
Được rồi, chị quay lại đi, em muốn ngủ
Moonlight liền hôn một cái lên trán của nàng
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Ngủ ngon
Pangjie Paphavarin(nàng)
Ngủ ngon
Sau khi đuổi Moonlight đi, Pangjie nhanh chóng chạy vào phòng của mình rồi đóng cửa lại, lưng nàng dán vào ván cửa, giống như mất hết khí lực mà hít sâu một hơi.
Trên mông và đùi của nàng còn dính dâʍ ŧᏂủy̠ bị Mable chơi đến chảy đầy ra, cảm giác bị ngón tay thô ráp tiến vào Ꮒσα huy€t vẫn chân thật như vậy.
Thân thể của nàng... Thân thể của nàng vô cùng quen thuộc với Mable, đã sớm bị cô chơi thấu, chỉ cần ngửi thấy mùi vị tin tức tố trên người Mable sẽ không tự chủ được mà tiết ra dâʍ ŧᏂủy̠ để bôi trơn, chờ đợi người đàn bà kia tiến vào.
Pangjie tủi thân mà khóc thành tiếng.
Nàng che miệng, nước mắt còn chưa kịp lăn xuống, bỗng nhiên hoảng sợ mà trợn to hai mắt
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siri... Siriwalee tổng...
Mable đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, mặt không biểu tình nhìn nàng.
Pangjie xoay người muốn chạy.
Mable thong thả nói
Mable Siriwalee (cô)
Tôi có một bộ phim, so với bộ ban nãy thì em diễn tốt hơn. Jie Jie, có muốn gọi con gái của tôi đến đây cùng xem không?
Pangjie ngơ ngác mà đứng sững tại chỗ.
Lưng nàng dán sát ván cửa, tư thế vốn là chuẩn bị chạy trốn, thế nhưng một bước cũng không dám cử động.
Mable ấn vào remote, màn hình trong phòng khách lập tức sáng lên.
Trong màn hình chính là nàng của ba năm trước.
nàng thơ xinh đẹp mặc váy thủy thủ ngắn đang khóc lóc nằm úp sấp trên ngựa gỗ, cái mông trắng mịn ngậm lấy dươиɠ ѵậŧ giả trên yên ngựa. Có một người đàn bà cao lớn đứng ở phía sau nàng, nắm roi ngựa đánh cho mông thịt của nàng run lên một cái, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
Pangjie lập tức bị dọa khóc
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Không muốn... Hu hu... Siriwalee tổng... Siriwalee tổng... Không muốn cho Moonlight xem... Không muốn...
Mable Siriwalee (cô)
Jie Jie, đoạn video này tôi đã sao chép một bản, sẽ để trên bàn làm việc trong thư phòng của tôi. Moonlight lại rất thích đến thư phòng của tôi tìm đồ, em đoán xem đêm nay nó có nhìn thấy không?
Nàng thơ trong màn hình vẫn còn khóc, khóc lóc gọi chủ nhân, khóc lóc xin tha.
Pangjie cũng khóc đến sắp đứng không vững
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siriwalee tổng... Hu hu... Không muốn... Xin ngài... Hu hu...
Mable Siriwalee (cô)
Lại đây
Pangjie nghe lời mà đi đến, ngón tay trắng nõn gắt gao nắm lấy góc áo, thút thít
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siri... Siriwalee tổng...
Mable Siriwalee (cô)
Quỳ xuống
Pangjie không dám phản kháng, ấm ức mà lóng ngóng quỳ gối bên chân Mable.
Mable vuốt ve gáy của nàng
Mable Siriwalee (cô)
Jie Jie, tôi rất hoài niệm khoảng thời gian đẹp đẽ kia của chúng ta
Pangjie muốn kháng nghị, nhưng nàng không dám, chỉ ngoan ngoãn đem cằm đặt lên đầu gối Mable. Lông mi thật dài run rẩy, đem nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống.
Mable gằn giọng
Mable Siriwalee (cô)
Không được khóc!
Pangjie nỗ lực kiềm lại nước mắt, không cẩn thận lại nức nở một tiếng
Pangjie Paphavarin(nàng)
Hu... Hức...
Mable thỏa mãn mà xoa xoa gáy nàng, thấp giọng nói
Mable Siriwalee (cô)
Cũng không cho nấc
Pangjie không dám khóc, cũng không dám nấc, nàng ngậm chặt miệng, đáng thương vô tội ngửa khuôn mặt mang nước mắt lưng tròng mà nhìn Mable.
Mable Siriwalee (cô)
Đúng, phải ngoan ngoãn như vậy. Tự mình cởϊ qυầи áo, tôi muốn kiểm tra núʍ ѵú nhỏ của em có sưng đỏ hay không.
Tay Pangjie run run, từng chút từng chút nhấc lên vạt áo hoodie.
Nàng nghe thợ trang điểm khuyên, hôm nay đặc biệt mặc một cái áo hoodie giống học sinh.
Vạt áo từng chút từng chút bị kéo lên, lộ ra cái bụng bằng phẳng, l*иg ngực trắng mịn, hai viên núʍ ѵú nho nhỏ non mềm nhẹ nhàng run rẩy dưới tầm mắt Mable.
Pangjie chật vật cởϊ áσ hoodie, một đầu tóc mềm bị làm rối loạn, tóc mái xõa lung tung trên lông mày và đôi mắt. Trên đỉnh đầu còn có một cọng tóc ngốc nghếch chỉa lên, nhìn nàng vừa chật vật lại vừa đáng yêu.
Mable nắm núʍ ѵú của nàng nhẹ nhàng kéo một chút
Pangjie ấm ức cắn môi dưới
Pangjie Paphavarin(nàng)
Ưʍ..
Mable nắm hai viên núʍ ѵú nhỏ mềm đáng yêu đùa bỡn ở trong tay, chơi đến nghiện không muốn buông.
Pangjie quỳ gối giữa hai đùi của hắn, núʍ ѵú bị bóp vừa đau vừa ngứa. Nàng lắc mông muốn trốn nhưng lại sợ Mable tức giận, chỉ có thể mềm nhũn nhỏ giọng nức nở
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siriwalee tổng... Ưm ưʍ... Đau... A... Núʍ ѵú đau...
Mable Siriwalee (cô)
Em phải chịu đau, ₫ĩ nhỏ. Không cho khóc!
Pangjie che miệng không dám khóc lên nửa tiếng.
Mable không cho nàng khóc, mà mỗi lần nàng không nhịn được khóc lên, nhất định sẽ bị kim chủ biếи ŧɦái trừng phạt cho sưng cả mông.
Thế nhưng ông trời lại cố tình sinh nàng đáng yêu như vậy, mỗi lần bị Mable làm đau hay làm sảng khoái đều sẽ khóc đến thở không ra hơi.
Mable nắm núʍ ѵú nhỏ xoa xoa, ra lệnh
Mable Siriwalee (cô)
Váy cũng cởi ra.
Pangjie quỳ trên mặt đất, nghẹn ngào tụt váy xuống đến đầu gối, lộ ra cái mông và cái đùi trắng như tuyết.
Mable đứng dậy ôm nàng đè xuống ghế sofa, thay phiên hôn lên hai cái núʍ ѵú non mềm thơm ngọt, sau đó để Pangjie nằm tư thế úp sấp.
Cái mông tròn trịa trắng mịn cong lên một cách khéo léo, giữa hai mông thịt trắng như tuyết có một lỗ nhỏ hồng hồng như ẩn như hiện, tỏa ra mùi vị thơm ngọt của O.
Pangjie lo lắng mà nằm nhoài trên chỗ tựa lưng của ghế sofa, dùng một tia dũng khí cuối cùng mà khóc lóc phản kháng
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Không muốn... Siriwalee tổng... Hu hu... Không nên vào trong...
Mable dùng đại qυყ đầυ cứng rắn no đủ đâm đâm Ꮒσα huy€t căng mịn của nàng, cười lạnh
Mable Siriwalee (cô)
Tại sao, em còn định thủ trinh cho con gái của tôi sao?
Pangjie không biết nên đáp ứng hay là nên phản bác, khóc lóc nằm nhoài trên chỗ tựa lưng, cái mông theo biên độ nhỏ mà lung lay tránh né đại dươиɠ ѵậŧ.
Bàn tay thô ráp của Mable tát một cái vào cái mông nhỏ trắng mịn của nàng, qυყ đầυ cứng rắn mạnh mẽ cắm vào bên trong Ꮒσα huy€t .
Tô An khóc lóc, bi thương mà kêu một tiếng
Pangjie Paphavarin(nàng)
Ưʍ... Đau... Đau...
Mable Siriwalee (cô)
Đã sớm bị tôi cᏂị©Ꮒ đến chảy nước mà còn làm ra bộ dạng bạn gái nhỏ ngây thơ thuần khiết trước mặt con gái của tôi, hả? ₫ĩ nhỏ, con gái của tôi có thấy qua bộ dạng dâʍ đãиɠ này của em chưa?
Pangjie chổng cái mông lên thật cao, đau đến khóc to
Pangjie Paphavarin(nàng)
Hu hu... Siriwalee tổng... Siriwalee tổng tôi sai rồi... Hu hu... Tôi sai rồi... Đau quá...
Ꮒσα huy€t nhỏ của nàng đã ba năm không bị vật gì tiến nhập, đột nhiên phải tiếp nhận kích cỡ khủng bố dọa người của Mable, lập tức bị đau đến tê rần cả mông.
Mable nắm eo nhỏ của nàng, đột nhiên hơi dùng sức, đại dươиɠ ѵậŧ liền cắm vào phân nửa.
Pangjie khóc lóc hét lên một tiếng, đau đến khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch, mềm nhũn thiếu chút nữa ngất đi.
Mable vuốt ve Ꮒσα huy€t nhỏ bị căng ra cực độ, cô cắn vành tai trắng mịn của Pangjie ,thấp giọng hỏi
Mable Siriwalee (cô)
Thật sự chưa bị con gái của tôi cᏂị©Ꮒ sao?
Pangjie nghe giọng nói quá mức ôn nhu của cô, nước mắt lập tức rơi tí tách
Pangjie Paphavarin(nàng)
Hu hu... Không có... Siriwalee tổng... Tôi... Sau khi tôi rời khỏi ngài... Chưa từng bị người nào làm qua... Hu hu...
Trong lòng Mable dâng lên một cỗ sung sướиɠ cùng khoái chí không nói nên lời, cô ôm Pangjie trở mình lại, đè xuống ghế sofa sau đó đâm vào như vũ bão
Mable Siriwalee (cô)
Ngoan, để chủ nhân mở rộng Ꮒσα huy€t da^ʍ cho em, sau đó mới có thể làm mỗi ngày
Hai chữ "chủ nhân" càng gợi lại nhiều đoạn kí ức năm xưa, Pangjie nghẹn ngào run rẩy, bị làm đến thở không nổi, che mắt lại muốn trốn tránh mối quan hệ xấu hổ này.
Năm đó, Nàng mới vừa bị Mable khai bao, so với hiện tại còn đau đớn hơn.
Nàng đã khóc lóc muốn chạy trốn, thế nhưng Mable trói nàng ở trên giường, một bên làm một bên lạnh như băng mà ra lệnh nàng phải nói những lời dâʍ đãиɠ tục tĩu.
Nghĩ đến những chuyện kia, vách thịt bên trong huy€t của Pangjie càng thêm mẫn cảm. Đại dươиɠ ѵậŧ quen thuộc theo đường cũ mà đỉnh lộng hoa tâm non mềm, vách thịt dường như có thể cảm giác được cả hình dạng gân xanh trên dươиɠ ѵậŧ hắn.
Kɧoáı ©ảʍ nhũn người dồn dập bên trong mông làm cho nàng muốn chạy trốn, lại bị Mable vững vàng áp ở dưới thân, nửa điểm cũng không thể động đậy.
Bên trong Ꮒσα huy€t mềm nhũn bỗng nhiên bị qυყ đầυ cứng rắn no đủ mạnh mẽ đâm lên một chút, trước mắt Pangjie chợt lóe một đạo bạch quang nóng rực, kɧoáı ©ảʍ chồng chất ầm ầm nổ tung giống như pháo hoa.
Pangjie khóc lóc rít gào thành tiếng, run rẩy đạt tới cao trào.
Một cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ nhỏ bắn lên cơ bụng săn chắc của Mable, dâʍ ŧᏂủy̠ nóng bỏng xối xuống qυყ đầυ no đủ của cô
chương 3:Một bên bị mẹ vợ cᏂị Ꮒ, một bên bị ép gọi điện thoại cho bạn gái
Pangjie nằm dưới thân Mable, mở lớn hai chân vừa khóc vừa phát run.
Mable bị bộ dạng đáng thương giống như bị chà đạp của nàng chọc phát cười, ngón tay thô ráp nắm lấy khuôn mặt nhỏ
Mable Siriwalee (cô)
Khóc cái gì? ₫ĩ nhỏ không muốn bị chủ nhân làm như vậy sao?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Tôi... Hu hu... Ngày mai tôi phải đi quay quảng cáo... Hu hu... Siriwalee tổng... Tha... Tha cho tôi đi...
Mable nhéo khuôn mặt nhỏ của nàng rồi lại vuốt ve mấy lần
Mable Siriwalee (cô)
Quay quảng cáo? Không phải em đã quá mờ nhạt rồi à?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Tôi... Tôi không có...
Mấy năm qua, tuy rằng nàng không nhận được mấy quảng cáo lớn giống như khi còn ở bên người Mable, nhưng vẫn có thể làm được một vài quảng cáo hỗn tạp, không có... Không có đáng thương tới mức như Mable nói!
Mable dùng đại dươиɠ ѵậŧ ấn một chút vào lỗ thịt mềm mại của nàng
Mable Siriwalee (cô)
Đêm nay ngậm đi ngủ.
Pangjie nằm ở trên giường lớn, bị thân thể cao to của Mable ôm từ phía sau, Ꮒσα huy€t nhỏ đau đớn mệt mỏi ngậm lấy đại dươиɠ ѵậŧ bán ngạnh, sợ đến một chút cũng không dám động.
Sáng ngày hôm sau, mông Pangjie vô cùng đau xót, loạng choà loạng choạng đi ra phòng khách như một chú vịt con, hai chân căng cứng cẩn thận ngồi xuống phòng ăn.
Hồn vía nàng như lên mây mà ngơ ngác nhìn về phía trước, bên trong cái mông còn rót đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Mable.
Một thân thể cao to ấm áp bất thình lình ôm lấy nàng từ phía sau.
Pangjie sợ đến run run một cái.
Moonlight lo lắng hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ bé của bạn gái
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie,tối hôm qua ngủ không ngon sao?
Pangjie ngẩn người như mất hồn, cúi đầu nhỏ giọng nói
Pangjie Paphavarin(nàng)
Em... Em bị lạ giường...
Moonlight xoa xoa hốc mắt của nàng, hổ thẹn mà nói
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, xin lỗi, đã khiến em không nghỉ ngơi tốt, ngày hôm nay em còn phải quay quảng cáo mà
Pangjie nghe giọng nói ôn nhu trầm thấp của bạn gái, nỗi xấu hổ và tủi thân làm cho nàng không kiềm được rơi lệ
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Không có chuyện gì...
Lúc này, Mable vừa cài khuy áo vừa đi vào phòng ăn.
Pangjie lập tức sợ đến run lên.
Trên người Mable còn mang theo mùi vị tìиɧ ɖu͙© thơm ngọt từ đêm qua, hòa quyện cùng pheromone buổi sáng tạo thành mùi vị tin tức tố vô cùng mãnh liệt.
Pangjie lo sợ, Moonlight... Nếu Moonlight ngửi thấy cái mùi này, nhất định sẽ hoài nghi!
Nhưng Moonlight vốn là con ruột của Mable, gen tương đồng khiến chị không hề nhạy cảm với tin tức tố của Mable, chẳng qua chị chỉ cảm thấy hôm nay tâm tình mẹ mình vô cùng tốt.
Mable ngồi xuống bàn, thong thả cầm lấy tách cà phê, ngón tay thô ráp thờ ơ xẹt qua gốm sứ trắng bóng loáng.
Pangjie lại nhớ đến đêm qua, ngón tay Mable cũng vuốt ve da thịt của nàng như vậy, từ cổ mò đến ngực, nhéo hai viên núʍ ѵú phấn nộn đến đỏ au.
Thân thể Pangjie run lên, mùi vị thơm ngọt của tin tức tố O nhất thời không khống chế được mà tràn ra ngoài.
Moonlight vội vàng lấy thuốc ức chế O từ trong túi ra, nhỏ giọng an ủi Pangjie
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, đừng sốt sắng, mẹ chị không ăn thịt người
Bạn gái nhỏ của chị thật ra còn lớn hơn chị một tuổi, thế nhưng lá gan rất nhỏ, vừa căng thẳng thì tin tức tố trên người lại bắt đầu không thể khống chế mà tỏa ra khắp nơi.
Vì vậy Moonlight hình thành thói quen mang theo thuốc ức chế bên người.
Mable hơi nhíu lông mày, hỏi
Mable Siriwalee (cô)
Pangjie, cô quay quảng cáo mấy giờ?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Chín giờ rưỡi... Đến... Buổi chiều mới kết thúc...
Nàng vốn là nhân vật chính của chương trình tạp kỹ này, thế nhưng nàng luôn phải ngồi ở hàng sau vỗ tay phụ họa.
Mable Siriwalee (cô)
Buổi chiều ba giờ tôi cho người đến đón cô, sau đó đến công ty tìm cô chủ của cô đàm luận hợp đồng.
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không... Không cần đâu Siriwalee tổng, tôi... Tôi...
Mable Siriwalee (cô)
Nhóm của cô không phải đã sớm tan rã rồi sao? Chỉ còn một mình cô ngu ngốc bám lấy cô chủ không buông tay, thành ra mỗi ngày đều phải làm nền cho người mới
Pangjie Paphavarin(nàng)
Là... Là năng lực tôi không đủ... Mới... Mới...
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, đến công ty của mẹ chị được không? Nếu em sợ làm phiền bà ấy, chúng ta liền vào kí túc xá của nghệ sĩ ở trọ
Pangjie bị ánh mắt sắc bén của Mable quét qua, sợ đến run giọng nói
Pangjie Paphavarin(nàng)
Em... Em không phải... Em không có...
Mable Siriwalee (cô)
Tôi còn có việc, hai người cứ ăn đi
Nói xong liền mặc áo khoác đi ra cửa.
Người hầu đuổi theo lén lút đưa bữa sáng đã đóng gói cho trợ lý của Mable, quay vào nhà liền làm bữa sáng cho Moonlight và Pangjie
Không có Mable ở đây, Pangjie rốt cuộc buông lỏng cảnh giác một chút, ngoan ngoãn ăn một miếng cháo.
Moonlight không yên lòng, trên đường đưa nàng đến trường quay còn dán cho nàng hai miếng mặt nạ mắt, cố gắng giảm bớt một chút quầng thâm.
Pangjie nhắm mắt lại dựa vào vai Moonlight, nhỏ giọng nói
Pangjie Paphavarin(nàng)
Em không sao, thợ trang điểm che một chút là được rồi
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Chị sợ thợ trang điểm sẽ mắng em
Quả nhiên, thợ trang điểm vừa nhìn thấy hai cái quầng thâm mắt của Pangjie, sắc mặt lập tức tái đi, một bên điên cuồng bôi kem che khuyết điểm cho Pangjie, một bên chướng khí mà lầm bầm
đa nhân vật nữ
Có biết khi làm việc trước ống kính thì không thể sống về đêm không?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Xin lỗi
Thợ trang điểm dùng bông ấn mạnh vào mí dưới của Pangjie, nhìn đến bộ dạng đáng thương mềm nhũn của tiểu thần tượng xinh đẹp này lại buồn bực nói
đa nhân vật nữ
Quay hình lên xấu xí thì cô chính là người bị mắng
Đương nhiên, thợ trang điểm cũng không phải thần tiên, hai cái quầng thâm đen của Pangjie làm thợ thật sự hết cách.
Trong ống kính, Pangjie ngơ ngác mà ngồi ở hàng cuối cùng, hai cái quầng thâm đen nổi bần bật trên khuôn mặt trắng nõn, giống như một linh hồn lạc lõng vậy.
Ghi hình xong xuôi, chỉ vừa mới đăng lên một phút, đã có người bắt đầu xỉ vả.
đa nhân vật nữ
Hàng cuối cùng là quỷ hả?
Pangjie có chút ấm ức, nhưng nàng không thể trách cứ bất kì ai, chỉ có thể trách chính mình, vì lúc trước nàng cần tiền mà làm "chim hoàng yến" của Mable mới xảy ra cục diện đáng sợ như ngày hôm nay.
Đi ra khỏi trường quay, Pangjie ngơ ngẩn mà đi dọc theo hàng cây xanh.
Nàng nhớ Moonlight ôn nhu, nhớ đến Mable đáng sợ, nhớ đến bản thân đã từng dâʍ đãиɠ thấp hèn như thế nào.
Tiếng xe chói tai ở phía sau vang lên, Pangjie sợ hết hồn, quay đầu lại nhìn thấy Mable đang dựa vào vô-lăng nhìn cậu.
Pangjie chớp mắt
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siri... Siriwalee tổng...
Mable Siriwalee (cô)
Đi lên.
Pangjie cẩn thận đi tới bên cạnh xe, do dự nửa ngày, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà kéo cửa xe đằng sau ra
Pangjie đứng sững tại chỗ, muốn khóc nhưng không dám, chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Nàng nhất định đã làm Mable tức giận.
Mable lạnh như băng mà trào phúng nàng
Mable Siriwalee (cô)
Em cho rằng tôi sẽ động vào em trong lúc lái xe sao?
Pangjie vẫn kiên quyết ngồi ở ghế sau, theo thói quen nhỏ giọng nói
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siriwalee tổng, tôi sai rồi.
Mable buồn bực lái xe, đi tìm bà chủ của Pangjie bàn hợp đồng.
Bà chủ của Pangjie tên Davikah ,là người quen cũ của Mable
Davikah dường như đã quên mất trong công ty mình còn có người tên là Pangjie, lúc nhận điện thoại từ Mable đã có chút bối rối, sau đó bảo thư ký tìm lại tư liệu của Pangjie
Điều kiện ngoại hình của Pangjie rất ưu tú, nhưng nàng không đủ thông minh, từ đầu đến cuối cũng chưa học được cách để tự mở một con đường trong cái showbiz "tinh phong huyết vũ*" này.
*Tinh phong huyết vũ: đẫm máu tanh nồng.
Davikah là một người làm ăn, cô chỉ sẵn sàng đem tài nguyên và tinh lực đầu tư cho những tiểu mỹ nhân dùng ít sức nhưng tự bản thân phải biết liều mạng tranh thủ.
Mable?
Hả?
Tại sao Mable lại bỗng nhiên bắt đầu để ý đến Pangjie?
Không phải cô đã sớm chơi chán rồi sao?
Không ngờ được tên lưu manh này cũng có một ngày quay đầu ăn cỏ cũ.
Davikah nghĩ đi nghĩ lại, không nhịn được cười ra tiếng.
Mable đỗ xe dưới lầu, vẫn luôn trầm mặc không thay đổi.
Pangjie ngồi ở ghế sau cẩn thận ló đầu, ngón tay trắng nõn khoác lên ghế trước
Pangjie Paphavarin(nàng)
Siri... Siriwalee tổng chúng ta... Xuống xe sao?"
Mable Siriwalee (cô)
Em với con gái tôi xảy ra chuyện gì?
Pangjie Paphavarin(nàng)
Chúng tôi là tự do yêu đương...
Vô-lăng trong tay Mable phát ra một tiếng "cọt kẹt" đáng sợ.
Mable Siriwalee (cô)
Chia tay với nó.
Pangjie ngơ ngác mà trợn mắt lên.
Trái tim Mable cứng như sắt đá, lạnh như băng mà nói
Mable Siriwalee (cô)
Em không xứng với nó.
Chua xót, ấm ức trong lòng Pangjie hoàn quyện cùng đau nhức ở mông, bên trong đôi mắt đào hoa đẹp đẽ tràn ra nước, dùng hết dũng khí cả đời để quật cường khóc lóc hỏi
Pangjie Paphavarin(nàng)
Ng... Ngài dựa vào cái gì... Hu hu... Nói như vậy!
Mable chậm rãi hạ lưng ghế trước xuống, quay đầu cúi người áp sát Pangjie, nói
Mable Siriwalee (cô)
Con gái tôi là một người hoàn hảo không tì vết, còn em?
Cô vươn tay ra, dọc theo đùi Pangjie chậm rãi xoa xoa đến chỗ bí ẩn giữa hai đùi.
Pangjie run rẩy muốn khép hai chân lại.
Mable lại mạnh mẽ mà bắt nàng xoay người, cầm lưng quần nàng kéo mạnh xuống.
Trên đùi và mông trắng mịn che kín dấu tay xanh tím, Ꮒσα huy€t đáng thương bên trong khe mông còn hơi sưng, nhăn nheo có chút phồng lên, vừa nhìn liền biết bên trong bị nhét đến tràn đầy.
Mable đùa bỡn Ꮒσα huy€t non mềm của Pangjie, lại trầm giọng hỏi
Mable Siriwalee (cô)
Em dám để cho con gái tôi nhìn thấy Ꮒσα huy€t bị làm sưng của em sao? Em dám cho nó biết em vì tiền đã bán mình cho mẹ nó dạy dỗ đến mức chỉ chịu đòn sẽ cao trào phun nước à!
Pangjie Paphavarin(nàng)
Hu hu... Không... Không cần nói cho chị ấy... Siriwalee tổng... Hu hu... Xin ngài...
Nàng không dám tưởng tượng nếu Moonlight biết tất cả những chuyện đó sẽ ra sao, nàng... Nàng rất sợ nhìn thấy biểu tình thất vọng chán ghét của bạn gái mình.
Moonlight chị ấy tốt như vậy, ôn nhu như vậy, giống như một tia nắng chiếu sáng cuộc đời tăm tối của nàng, ấm áp đến nỗi khiến nàng phải bật khóc.
Mable đem ngón tay luồn vào bên trong Ꮒσα huy€t nhỏ ẩm ướt hồng hồng của Pangjie ,quấy động hai viên love egg dính dâʍ ŧᏂủy̠ kêu vang "òm ọp", cô cắn lỗ tai Pangjie thấp giọng nói
Mable Siriwalee (cô)
Chia tay với con gái của tôi, bằng không nó sẽ lập tức thấy bộ dạng em bị roi đánh tới phun nước.
Pangjie bị tin tức tố nóng rực của người đàn bà bao bọc khiến nàng suy nhược mà phát run, vừa tuyệt vọng vừa tủi thân mà khóc lóc.
Nàng phải làm gì...
Nàng... Nàng không thể để Moonlight nhìn thấy dáng vẻ đó, không thể... Tuyệt đối không thể...
Mable cầm dây love egg mạnh mẽ kéo ra ngoài một cái, Pangjie đang khóc lóc lập tức nằm nhoài trên ghế, cặp mông run rẩy phun ra một luồng dâʍ ŧᏂủy̠ nóng bỏng.
Một đoạn thịt ruột nhỏ non hồng bị lồi ra ngoài, thật giống như một đóa hoa da^ʍ mỹ nở rộ giữa cặp mông trắng mịn.
Vách thịt bên trong đã vô cùng nhạy cảm, chỉ một cơn gió man mát thổi qua cũng làm Pangjie ngứa đến muốn khóc.
Mable cố ý nắn bóp kia đoạn thịt ruột nhỏ kia, tàn bạo mà mệnh lệnh
Mable Siriwalee (cô)
Chia tay với con gái tôi!
Pangjie Paphavarin(nàng)
Hu hu... Không... Không muốn nắm... Siriwalee tổng... A... Siriwalee tổng tha tôi... Hu hu...
Mable Siriwalee (cô)
Chia tay với con gái tôi!
Pangjie run rẩy nằm nhoài trên ghế, hoa nhỏ nở hoa phun ra một luồng dâʍ ŧᏂủy̠ nóng bỏng, nàng khóc đến hai mắt mơ hồ, không chịu được dằn vặt của tên biếи ŧɦái này nữa, nức nở chịu thua
Pangjie Paphavarin(nàng)
Tôi... Hu hu... Tôi chia tay với Moonlight... Siriwalee tổng... A... Siriwalee tổng... Không muốn... Không muốn cho chị ấy biết... A...
Mable móc đại dươиɠ ѵậŧ dưới háng ra, mạnh mẽ cắm vào bên trong đóa hoa da^ʍ mỹ kia
Mable Siriwalee (cô)
Ngay bây giờ gọi điện thoại cho con gái của tôi
Pangjie Paphavarin(nàng)
Không muốn... Hu hu... Siriwalee tổng... Không muốn bây giờ... Hu hu...
Nàng bị Mable làm đến hít thở không thông, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở vụn vặt, nhất định sẽ bị Moonlight nghi ngờ.
Mable lấy điện thoại di động từ trong túi Pangjie ra, thuần thục bấm số của con gái, đặt bên miệng Pangjie, trầm mặc mà nói
Mable Siriwalee (cô)
Nói cho nó biết.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, giọng nói hoạt bát ôn nhu của Moonlight lập tức truyền đến
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie, mẹ chị có dẫn em đến công ty chưa? Vừa nãy chị mua vài bịch cháo, chờ em về nhà chị làm cho em ăn được không?
Pangjie che miệng, không dám để tiếng khóc dâʍ đãиɠ của bản thân lọt vào trong điện thoại di động.
Nhưng mà tiếng nước và âm thanh va chạm lại vang như vậy, Moonlight chị ấy... chị ấy nhất định nghe được...
Moonlight nghi ngờ gõ gõ điện thoại di động, lớn giọng hỏi
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie? Em có nghe thấy không? Jie Jie?
Trong ống nghe bỗng nhiên vang lên một tiếng khóc triền miên, Pangjie khóc nức nở, giọng nói đứt quãng lại không mất đi tư vị ngọt ngào
Pangjie Paphavarin(nàng)
Hu hu... Moonlight... A... Chúng ta... A... Chia tay đi...
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Jie Jie? Jie Jie em đang làm gì?
Trong lòng chị dâng lên một dự cảm không tốt, vừa lo lắng vừa thống khổ mà gào thét
Moonlight Chaiyaporn (chị)
Em ở đâu?!
Điện thoại di động rơi xuống ghế, Pangjie kiềm nén không được thanh âm của mình nữa, vừa khóc lóc vừa rêи ɾỉ lãng gọi
Pangjie Paphavarin(nàng)
A... Không muốn... Không muốn đâm vào nơi đó... Hu hu... Sâu quá... Lớn quá... A... Muốn hỏng... Tha cho tôi đi... Hu hu...
Moonlight ngơ ngác nhìn điện thoại di động.
Bạn gái nhỏ ngây thơ thuần khiết của chị, đang bị một người đàn bà không biết tên làm đến lãng gọi liên tục.
Mable hài lòng mạnh mẽ cắm vào động thịt non mềm của Pangjie, qυყ đầυ cứng rắn chốc chốc lại đè lên điểm G.
Pangjie như hỏng mất mà khóc lớn
Pangjie Paphavarin(nàng)
tên biếи ŧɦái này... Hu hu... Ma quỷ... Tôi hận ngài... A... Hận ngài chết đi được...
Mable Siriwalee (cô)
Nghe lời, ngoan, trở về tiếp tục làm tính nô của tôi, không cho chạy nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play