(Alltakemichi) Sống
1
"Như thế này mới ngoan ngoãn bên tôi.."
"H-.. hãy cứu tôi... T-.. thiên thần.."
"T-.. Tôi không đau.. Cậu.. không sao chứ..?"
"Mày đã cứu tao đấy, anh hùng!"
"Mày là ánh sáng đời tao.."
Bắt nguồn từ sự ngây thơ.
"Nắm lấy tay tôi.. Tôi sẽ cứu cậu."
Từ trái tim sắt thép nhưng lại ngọt ngào.
"Hihi~ Tao biết mày thích mà!"
"Mày cũng xứng đáng được hạnh phúc mà.."
"... Không ai yêu mày, vậy để tao!"
Từ một nụ cười tươi, từ những giọt nước mắt lặng lẽ, hay từ ánh mắt kiên định đầy dũng cảm ấy…
Nó chưa từng rực rỡ như sao trời, cũng chẳng phải vẻ đẹp tuyệt mỹ khiến người ta phải ngỡ ngàng.
Nhưng giữa những tháng ngày tăm tối nhất của cuộc đời, nó lại trở thành điều đẹp đẽ nhất mà con người có thể nhìn thấy.
Một thứ ánh sáng rất nhỏ…
Nhỏ đến mức tưởng chừng có thể bị bóng tối nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Thế nhưng chính ánh sáng nhỏ bé ấy lại đủ để sưởi ấm một trái tim đang lạc lối.
Đủ để khiến người ta tin rằng..
Dù đêm có dài đến đâu, phía trước vẫn sẽ có bình minh.
Hanagaki Takemichi
//Ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ//
Sanzu Haruchiyo
Chuột cống, ăn đi.
//Đặt con dao gọt hoa quả trên bàn//
Hanagaki Takemichi
//Nhìn quả táo trên tay Sanzu//
Hanagaki Takemichi
//Cầm lấy, cắn một miếng//
Sanzu Haruchiyo
//Cầm chân Takemichi//
Sanzu Haruchiyo
Hơi chật nhỉ?
//Dờ cọng dây xích//
Hanagaki Takemichi
//Nhìn Sanzu//
Sanzu Haruchiyo
Tao đổi nhé?
//Ngước lên nhìn Takemichi//
Sanzu Haruchiyo
Để tao đổi, dù sao cũng đau chân mày.
Sanzu Haruchiyo
Buồn cười thật đấy, chăm như vậy cũng chẳng lên cân nào.
Sanzu Haruchiyo
Mà là do cơ địa hay... mày biếng ăn?
Hanagaki Takemichi
...
//Lại thẫn thờ nhìn ra cửa sổ//
Sanzu Haruchiyo
...
//Nhìn chằm chằm Takemichi//
Sanzu Haruchiyo
Chuột cống.
Hanagaki Takemichi
//Không để ý hắn//
Sanzu Haruchiyo
Mày có nhìn cả đời cũng không rời đi được đâu..
Sanzu Haruchiyo
Mày vốn dĩ thuộc về nơi này mà.
Đôi con ngươi xanh khẽ dao động, ánh mắt thẫn thờ hướng về luồng sáng duy nhất hắt vào từ khung cửa sổ.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cảm giác ấy lại giống như bị dội thẳng một xô nước lạnh, lạnh buốt đến tận xương tủy.
Sanzu chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào gò má Takemichi, động tác dịu dàng đến mức gần như giả tạo.
Đôi mắt hắn trầm xuống, sâu và tối như vực nước không đáy.
Trong đáy mắt ấy, những cảm xúc hỗn loạn đang cuộn trào, vừa dịu dàng, vừa nguy hiểm.
Thứ cảm xúc thật sự lộ ra.
Sự chiếm hữu méo mó, gần như biến thái, lặng lẽ lan ra trong đôi đồng tử lạnh lẽo của hắn.
Như thể thứ ánh sáng ngoài kia…
Vốn dĩ không bao giờ được phép thuộc về Takemichi.
Sanzu Haruchiyo
Mày thuộc về tao..
Sanzu Haruchiyo
Takemichi..
Sanzu Haruchiyo
Mày yêu tao mà đúng không?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play