Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vô Tận Trầm Luân - [DuongHung]

#1-NGƯỜI CŨ, TRỜI CŨ, NHƯNG LÒNG ĐÃ KHÁC

[20:00 - Tại một buổi triển lãm tranh đương đại]
Ánh đèn vàng nhạt hắt lên những khung tranh tối màu. Quang Hùng đứng ở góc khuất, tay cầm ly rượu vang đỏ nhưng đôi mắt lại dại đi.
Cậu ghét những buổi tiệc tùng giả tạo này, nơi người ta ca tụng nghệ thuật bằng những con số khô khan.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬: Chắc tao về sớm thôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬: Không khí ở đây làm tao ngạt thở *nhắn tin cho Hoài Thanh*
Vũ Hoài Thanh
Vũ Hoài Thanh
💬: Ráng chút đi Hùng, nghe nói lát nữa có nhà đầu tư lớn ghé qua
Vũ Hoài Thanh
Vũ Hoài Thanh
💬: Nếu họ chọn tranh của mày, mày sẽ không phải chật vật trả tiền thuê nhà tháng sau nữa
Hùng thở dài, cất điện thoại. Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của sảnh chính mở ra
Một luồng khí lạnh tràn vào, hoặc có lẽ, là do người vừa bước vào mang theo sự áp bách quá lớn
Đăng Dương.
Cái tên ấy vang lên trong đầu Hùng như một tiếng sấm giữa trời quang
5 năm...
Người đàn ông kia trưởng thành hơn, diện bộ suit thủ công ôm sát thân hình cao lớn, đôi mắt sắc sảo như chim ưng lướt qua đám đông
Và rồi, ánh mắt ấy dừng lại ngay tại chỗ Hùng đang đứng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đã lâu không gặp, em vẫn thích trốn trong bóng tối như vậy sao, Hùng?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*tiến lại gần, giọng trầm thấp*
Cổ họng Hùng đắng ngắt. Vị rượu vang như biến thành độc dược
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Giám đốc Đăng Dương quý nhân hay quên..?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi tưởng anh đã xóa sổ cái tên này khỏi bộ nhớ từ lâu rồi chứ? *Cố gắng giữ giọng bình thản*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Xóa sao được? Những gì nợ anh, em còn chưa trả hết mà *Nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt*
Dương bước thêm một bước, ép Hùng lùi sát vào bức tường lạnh lẽo
Khoảng cách gần đến mức Hùng có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc – mùi hương từng là bến đỗ bình yên nhất, giờ lại là thứ vũ khí đâm nát trái tim cậu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bức tranh 'Biển lặng' kia là của em?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Phải!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vẽ rất đẹp. Nhưng tiếc thật, biển của em không có sóng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nó chết rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Giống như cách em rời bỏ anh năm đó
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Biển chết là vì nó không muốn chứa chấp những thứ rác rưởi nữa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh đến đây để mua tranh hay để sỉ nhục tôi? *Mắt hơi đỏ nhưng giọng nói sắc lẹm*
Đăng Dương nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của Hùng
Anh khao khát muốn nghiền nát nó, muốn nghe cậu van xin, nhưng lý trí lại nhắc anh về vết sẹo mà cậu đã để lại
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh mua cả triển lãm này. Bao gồm cả em
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh điên rồi!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phải, anh điên từ 5 năm trước rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Giờ thì chuẩn bị đi, tối nay em phải ký hợp đồng 'riêng' với anh
Dương quay lưng bước đi, để lại một mình Hùng đứng đó với đôi tay run cầm cập
Cậu biết, cơn bão lớn nhất cuộc đời mình đã quay trở lại
Lần này, nó không chỉ cuốn trôi những bức tranh, mà nó muốn nuốt chửng cả linh hồn cậu
_________________
Nữ hoàng Elsa
Nữ hoàng Elsa
Tình cũ không rủ cũng tới 🧏🏻‍♀️

#2-VẾT SẸO CŨ RỈ MÁU

[21:15 - Phòng nghỉ phía sau sảnh triển lãm]
Quang Hùng đứng trước gương trong nhà vệ sinh, liên tục tạt nước lạnh lên mặt
Cậu cần tỉnh táo
Hơi lạnh thấm vào da thịt không buốt bằng những lời nói vừa rồi của Đăng Dương.
"Anh mua cả triển lãm này. Bao gồm cả em.”
Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu Hùng như một bản nhạc lỗi. Cậu tự cười giễu chính mình..
5 năm qua, cậu cứ ngỡ mình đã đủ mạnh mẽ để đối diện với quá khứ
Nhưng chỉ cần một cái liếc mắt của anh, lớp vỏ bọc kiên cường bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn như pha tinh
Cánh cửa nhà vệ sinh đột ngột bị đẩy mạnh rồi khóa trái
Qua tấm gương, Hùng thấy Đăng Dương đang đứng đó
Anh đã tháo chiếc cà vạt, đôi mắt vương chút tơ máu và nồng nặc mùi rượu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trốn ở đây khóc sao? Hùng, em vẫn yếu đuối như vậy
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đăng Dương, đây là nhà vệ sinh công cộng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh có tự trọng của một Giám đốc không? *Quay lại nhìn với ánh mắt sắc lẹm*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*Bước tới, ép Hùng vào bồn rửa mặt, hai tay khóa chặt hai bên*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tự trọng? Ngày em cầm tiền của mẹ anh rồi biến mất không một dấu vết, em có nghĩ đến lòng tự trọng của anh không?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lúc đó anh chỉ là một thằng ngu đứng dưới mưa chờ em suốt 8 tiếng đồng hồ!
Hùng nghẹn họng
Cầm tiền?
Đó là lời nói dối cay độc nhất mà mẹ anh đã dựng lên, nhưng cậu chưa bao giờ giải thích
Vì lúc đó, cậu hiểu rằng giữa một thiếu gia như anh và một kẻ trắng tay như cậu, chia tay là cách tốt nhất để anh có được ngai vàng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Phải, tôi cầm tiền đấy!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Số tiền đó đủ để tôi sống tốt 5 năm qua. Anh hài lòng chưa?
Cắc!
Bàn tay Dương dừng lại giữa không trung, run rẩy
Anh không đánh cậu, anh chỉ đập mạnh vào tấm gương bên cạnh
Mảnh kính vỡ vụn, một vệt máu dài chảy ra từ kẽ tay anh, đỏ thẫm trên nền gạch trắng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*giọng khàn đặc* Tại sao em không phủ nhận?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tại sao em luôn chọn cách làm anh đau lòng nhất?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chúng ta vốn dĩ là hai đường thẳng song song, Đăng Dương ạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh mua tranh của tôi, tôi cảm ơn. Nhưng đừng mong mua được tôi lần nữa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*cười trong nước mắt*
Dương không nói gì, anh bất ngờ cúi xuống, cưỡng hôn cậu
Nụ hôn không có chút gì là ngọt ngào, nó mang vị chát của rượu, vị mặn của máu từ bàn tay anh và vị đắng của những năm tháng hận thù
Anh cắn môi cậu đến bật máu, như muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào cơ thể cậu
Hùng vùng vẫy, nhưng sức lực của một họa sĩ gầy gò làm sao thắng nổi người đàn ông đã tôi luyện trong thương trường bấy lâu
Cậu buông xuôi, đôi tay dần thả lỏng, để mặc cho sự chiếm đoạt đầy điên cuồng này càn quét tâm trí
[____________]
[22:00 - Bãi đậu xe ngầm]
Dương kéo Hùng ra xe, ném cậu vào ghế phụ như một món đồ chơi vừa giành lại được
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh định đưa tôi đi đâu?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Về nhà
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhà của anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Từ nay, em không còn là họa sĩ tự do Quang Hùng nữa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em là tù nhân của riêng mình anh
Chiếc xe lao vút đi trong đêm, để lại ánh đèn thành phố mờ ảo phía sau
Hùng nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên kính xe
Cậu biết, chuỗi ngày bình yên của mình đã chính thức chấm dứt
Bắt đầu từ tối nay, biển sẽ lại dậy sóng, và cơn sóng này sẽ nhấn chìm cả hai vào vực thẳm của yêu và hận
________________
Nữ hoàng Elsa
Nữ hoàng Elsa
Sa vào vũng bùn..

#3-BẢN HỢP ĐỒNG MANG VỊ MÁU

[23:30 - Căn penthouse của Đăng Dương]
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, ngăn cách cái lạnh buốt giá của đêm thành phố
Quang Hùng bị đẩy ngã xuống chiếc sofa da đắt tiền
Cậu đau đớn nhăn mặt, nhưng đôi mắt vẫn quật cường nhìn người đàn ông đang thong thả tháo từng chiếc cúc áo sơ mi trước mặt
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nơi này... em thấy quen không?
Quang Hùng nhìn quanh. Vẫn là cách bài trí tối giản với hai tông màu đen - xám lạnh lẽo
Nhưng trên bức tường chính giữa phòng khách, nơi đáng lẽ phải treo một tác phẩm nghệ thuật đắt giá, lại là một khung tranh trống rỗng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Giám đốc Đăng đây thiếu tiền đến mức không mua nổi một bức tranh trang trí sao? *mỉa mai*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*Tiến lại gần, cúi sát mặt Hùng*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh để dành chỗ đó cho em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cho bức tranh cuối cùng mà em vẽ trước khi biến mất
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng tiếc thật, chính tay em đã xé nát nó trước mặt anh rồi
Dương ném một xấp tài liệu lên bàn
Tờ giấy trắng mực đen lạnh lùng ghi rõ:
HỢP ĐỒNG ĐỘC QUYỀN
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ký đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trong vòng 2 năm tới, em không được vẽ cho bất kỳ ai
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không được xuất hiện ở bất kỳ triển lãm nào nếu không có sự cho phép của anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đổi lại, anh sẽ xóa sạch nợ cho gia đình em và lo liệu viện phí cho mẹ em ở nước ngoài
Hùng khựng lại
Tim cậu như bị ai bóp nghẹt
Mẹ!
Bí mật mà cậu cố che giấu bấy lâu, hóa ra anh đã nắm thóp từ lâu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh điều tra tôi?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh không chỉ điều tra, mà anh còn đang bố thí cho em một đường sống đấy, Hùng ạ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng dùng cái ánh mắt thanh cao đó nhìn anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em của 5 năm trước có thể thanh cao, nhưng em của hiện tại...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ là một kẻ túng quẫn bán rẻ linh hồn thôi
Bàn tay Hùng run rẩy cầm lấy cây bút
Từng nét chữ ký "Quang Hùng" như những nhát dao khứa vào lòng tự trọng của chính mình
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi ký rồi. Bây giờ tôi có thể cút được chưa?
Dương cười, nụ cười mang theo sự chiếm hữu điên cuồng
Anh túm lấy cổ áo cậu, nhấc bổng lên và ấn mạnh vào tường
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cút?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em quên điều khoản phụ rồi sao?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
'Hỗ trợ cá nhân' nghĩa là em phải ở đây, trong tầm mắt của anh 24/7
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đăng Dương! Anh đừng quá đáng! Tôi không phải là món hàng!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em chính là món hàng đắt nhất mà anh từng mua
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Và anh có thói quen... kiểm tra hàng rất kỹ trước khi sử dụng
Dương thô bạo chiếm lấy đôi môi Hùng
Lần này không có sự phản kháng mạnh mẽ như ở triển lãm, Hùng như một con búp bê vải rách rưới, mặc cho anh giày vò
Nước mắt cậu lặng lẽ chảy xuống, hòa cùng vị máu tanh nồng từ nụ hôn của cả hai
Anh đau, cậu cũng đau
Hai trái tim đầy vết sẹo va chạm vào nhau, không phải để chữa lành, mà là để cùng nhau thối rữa trong quá khứ không thể quay đầu
[___________]
[02:00 Sáng - Đoạn hội thoại tin nhắn sau khi Dương bỏ vào phòng làm việc]
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phòng ngủ thứ hai bên trái là của em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng có ý định bỏ trốn, vệ sĩ ở cổng sẽ không nể tình cũ của tôi đâu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi sẽ giết anh vào một ngày nào đó, Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Được thôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nếu cái chết đó là dưới tay em, anh sẵn lòng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng trước khi anh chết, em phải nếm trải đủ nỗi đau mà anh đã chịu bấy lâu nay
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh là con quỷ khát máu!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Con quỷ này là do em tạo ra mà
___________________
Nữ hoàng Elsa
Nữ hoàng Elsa
Chim trong lồng..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play