Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bí Mật Dưới Lớp Áo Sơ Mi

KÝ TÚC XÁ 402

Buổi tối đầu tiên tại trường Nội trú. Hành lang xôn xao tiếng kéo vali và tiếng loa thông báo của giám thị.
Các em có 10 phút để ổn định đồ đạc. Đúng 9 giờ tối tất cả phải tắt đèn!
Trước cửa phòng kí túc xá 402
Quản lý kí túc xá cũ
Quản lý kí túc xá cũ
Đây là phòng của em, có gì muốn hỏi cứ đến tìm tôi /Rồi Xoay người bước đi /
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Đứng trước cửa phòng 402, tay siết chặt quai vali đến trắng bệch/
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
"Phải bình tĩnh... Chỉ cần mặc áo nịt kỹ, xịt thêm nước hoa mùi gỗ, sẽ không ai nhận ra mình khác biệt..."/Thầm nghĩ/
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/ Khẽ đẩy cửa bước vào / ​Chào... chào mọi người. Tớ là thành viên mới, Lâm Du.
Cánh cửa mở ra, một mùi hương thanh khiết, dịu ngọt như sữa thoảng qua, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng vốn đầy mùi của các nam sinh.
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
/Đang vắt vẻo trên giường tầng trên, tay cầm máy chơi game, ngẩng đầu lên/ Ô, bạn mới à? Nhìn thư sinh thế! Tớ là Trình Hạo, đội bóng rổ.
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Nằm ở giường tầng dưới, đang ghi chép gì đó vào sổ tay, vội đứng dậy đón Lâm Du/ ​Cậu tới rồi.Để tớ giúp cậu cất vali.
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/ Thở phào nhẹ nhõm,mỉm cười với Tô Diệc/ Cảm ơn cậu nhiều...
Thẩm Nhất Chu: Nằm ở giường tầng trên đối diện, nãy giờ vẫn im lặng đọc sách tiếng Anh, bỗng nhiên gập mạnh cuốn sách lại
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Ánh mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu lớp áo sơ mi của Lâm Du/ ​Mùi gì vậy?
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
/Khịt mũi liên tục/ ​Ừ nhỉ, Nhất Chu nói mới để ý. Phòng mình tự nhiên thơm thế? Như mùi kẹo sữa ấy. Lâm Du, cậu dùng sữa tắm loại gì mà thơm vậy?
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Hoảng loạn, tay vô thức đưa lên che khít cổ áo sơ mi/ Không... không phải đâu. Là do tớ vừa xịt nước hoa mùi gỗ nồng quá thôi.
Thẩm Nhất Chu: Nhảy phắt từ giường tầng trên xuống đất, động tác cực kỳ gọn gàng. Anh tiến lại gần Lâm Du, khoảng cách chỉ còn gang tấc
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Nước hoa mùi gỗ?
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Cúi đầu xuống sát cổ Lâm Du, hít một hơi thật sâu/ Mũi tôi không tồi đến mức không phân biệt được mùi gỗ và mùi sữa đâu...
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Cả người run rẩy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi/ Cậu... cậu làm cái gì thế? Đứng xa ra một chút!
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Nhanh chóng can thiệp, cầm lọ nước hoa trên bàn xịt một vòng/ ​Chắc là do tớ đấy! Tớ vừa thử loại nước hoa mới mua, có lẽ nó pha trộn hơi lạ. Đi tắm thôi Lâm Du, muộn rồi!
Lâm Du như vớ được cọc chèo, vội vàng ôm lấy túi đồ cá nhân rồi chạy biến vào phòng tắm, khóa trái cửa lại.
Thẩm Nhất Chu đứng nhìn cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Thầm nghĩ/" Áo nịt ngực? Một nam sinh lại mặc thứ đó sao? Lâm Du... cậu rốt cuộc là thứ gì?"
Cứ thế một ngày trôi qua đầy xấu hổ lẫn sợ hãi của Lâm Du trong phòng kí túc xá 402...
Hết...
TIỂU KỊCH TRƯỜNG: Phòng Kí Túc Xá 402
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Lâm Du, em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi. Để xem em còn định dùng cái 'mùi vị' ngọt ngào này để quyến rũ tôi đến bao giờ.
Lâm Du (thụ chính)
Lâm Du (thụ chính)
Tớ... tớ thề đây là mùi nước xịt phòng hương dâu sữa mua ở tiệm tạp hóa đầu cổng trường thôi mà!
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Này, cái tiệm tạp hóa đó ở đâu thế? Mua giúp tớ một lọ, tớ xịt lên giày đấu bóng rổ cho đỡ... nồng nặc!
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Tay vừa xịt nước hoa vừa đổ mồ hôi hột/ "Đúng rồi! Cứ tin là nước xịt phòng đi, làm ơn đừng ngửi thêm nữa không là cháy giáo án của tớ mất!"
Tác giả
Tác giả
Mình lần đầu viết truyện mong m.n qua ủng hộ mình nhé! Cảm ơn m.n rất nhiều. Và không quên Bấm yêu thích vào bên dưới giúp mình 😘😘😘

CHIẾC ÁO KHOÁC CỦA KẺ PHẢN DIỆN

_Sáng hôm sau_
Tiết học bơi bắt buộc tại hồ bơi trong nhà của trường.
Giáo viên
Giáo viên
Tất cả nam sinh tập trung! Ai không xuống nước sẽ bị trừ điểm rèn luyện!
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
/Vừa từ trên bục nhảy xuống nước, ngoi lên hét lớn/ Lâm Du! Xuống đây đi, nước mát lắm! Cậu đứng đó làm gì như con gái thẹn thùng thế?
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Vội vã chạy lại gần Lâm Du, nói khẽ/ ​Để tớ giả vờ đẩy cậu ngã rồi cậu vờ bị chuột rút để lên sớm nhé?
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
/Không biết từ đâu bước tới. Hắn cố tình đi ngang qua và giả vờ trượt tay, đẩy mạnh vào vai Lâm Du rơi xuống hồ/ À xin lỗi bạn học nhé tôi không nhìn thấy!
Nước hồ làm ướt sũng lớp áo sơ mi trắng mỏng manh, khiến lớp áo nịt bên trong hiện rõ mồn một dưới ánh đèn. Cả hồ bơi bỗng chốc im bặt.
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
Ô kìa, Bạn học... Cậu mặc cái gì bên trong thế? Là áo lót của phụ nữ à?/Hắn đã để ý cậu từ trước đó, nên đã cố tình đẩy cậu xuống nước/
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Hoảng loạn, cố gắng dùng tay che ngực, nước mắt chực trào/ ​Không... không phải...
Thẩm Nhất Chu bất ngờ từ trên bờ nhảy xuống, sải tay dài kéo Lâm Du vào lòng, dùng chiếc áo khoác đồng phục rộng lớn trùm kín người cậu
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Ánh mắt lạnh thấu xương nhìn Lý Gia Hào/ Cậu ta bị dị ứng da nên phải mặc áo bảo hộ đặc biệt. Có ý kiến gì không?
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
/Trước sát khí của Nhất Chu, cũng không thèm bận tâm mặt vẻ đầy khiêu khích/ Chỉ đùa thôi mà.. Làm gì căng thế!
Không ai không biết Lý Giai Hào và Thẩm Nhất Chu là kẻ thù không đội trời chung, chỉ cần thấy hắn để ý tới thứ gì lại đi cướp hoặc phá thứ đó cho bằng được
Hắn cũng không quan tâm tới kẻ kia quay sang nhìn Lâm Du
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
Hừ! / Nhìn họ tinh tứ chỉ cười khẩy một cái rồi xoay người bỏ đi/
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Bế bổng Lâm Du lên theo kiểu công chúa, mặc kệ ánh nhìn của cả trường/ Cậu ta không khỏe, tôi đưa cậu ta đến phòng y tế.
Tại phòng y tế...
Thẩm Nhất Chu bế xốc Lâm Du bước đi trên dãy hành lang dài vắng lặng của khu nhà thể chất. Tiếng bước chân của anh nện xuống sàn gạch đều đặn, vang vọng, át đi cả tiếng nấc nghẹn ngào của người đang nằm trong lòng. Chiếc áo khoác đồng phục vẫn trùm kín đầu Lâm Du, che đi khuôn mặt đang đỏ bừng vì tủi nhục và cả những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lồng ngực anh.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Giọng trầm thấp, có chút gắt gỏng che giấu sự lo lắng/ Đừng khóc nữa. Em định khóc cho đến khi nước trong người cạn hết à?
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Nói lý nhí trong lớp áo/ Cảm... cảm ơn cậu. Cậu bỏ tôi xuống được rồi, tôi tự đi được.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Im lặng đi.
Anh dứt khoát đẩy cửa phòng y tế, đặt Lâm Du ngồi xuống giường bệnh rồi quay người khóa trái cửa lại. Tiếng "cạch" của chốt cửa vang lên khiến tim Lâm Du như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu vội vàng kéo chiếc áo khoác kín hơn, nhìn anh đầy cảnh giác.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Tiến lại gần, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn xoáy vào lớp áo sơ mi ướt sũng/ Bây giờ không có ai ở đây. Em định giải thích thế nào về cái "lớp bảo hộ" đặc biệt đó?
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Run rẩy lùi lại sát góc giường/ Như cậu nói đấy... tôi bị dị ứng da nên phải mặc nó.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Nhếch mép, cúi người xuống sát mặt Lâm Du/ Lâm Du, tôi không thích kẻ nói dối. Em nghĩ tôi là thằng ngốc sao? Mùi sữa ngọt lịm tỏa ra từ người em, chiếc áo nịt ngực đó... và cả phản ứng yếu đuối này nữa.
Anh bất ngờ đưa tay nắm lấy cổ tay Lâm Du, kéo nhẹ khiến cậu mất đà chúi về phía trước. Khoảng cách gần đến mức Lâm Du có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả lên trán mình.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Thì thầm/ Nếu em không nói thật, tôi sẽ tự mình "kiểm tra" vết dị ứng đó ngay tại đây.
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Hoảng sợ đến mức bật khóc, giọng run bần bật/ Đừng... xin cậu. Tôi... cơ thể tôi không giống người bình thường. Tôi là người song tính... xin cậu đừng nói cho ai biết. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn!
Một sự im lặng bao trùm phòng y tế. Ánh mắt Nhất Chu tối sầm lại, một tia chiếm hữu và hưng phấn lóe lên trong đáy mắt mà Lâm Du không hề hay biết.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Nâng cằm Lâm Du lên, ngón cái khẽ vuốt ve môi dưới của cậu/ Bất cứ điều gì tôi muốn? Được, vậy từ nay về sau, em chính là "bí mật" của riêng mình tôi.
Hết...
TIỂU KỊCH TRƯỜNG: "BẢN GIAO KÈO"
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Bất cứ điều gì cũng được sao? Vậy trước tiên, hãy bỏ cái áo nịt vướng víu này ra và để tôi 'nghiên cứu' xem bí mật của em ngọt đến mức nào.
Lâm Du
Lâm Du
/Khóc không ra nước mắt/ Tôi chỉ nói đãi bôi thôi mà... Cậu có thể bắt tôi làm bài tập hộ, chứ đừng làm mấy chuyện này!
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
/Đứng ngoài cửa gõ rầm rầm/ "Nhất Chu! Mở cửa ra! Tớ mang dầu cù là đến cho Lâm Du đây! Cậu làm gì mà khóa cửa kỹ thế?
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Kéo áo Trình Hạo đi/ "Cậu điên à? Người ta đang 'chữa bệnh' riêng tư, cậu mang dầu cù là vào làm bóng đèn sao? Đi tập bóng tiếp cho tớ!
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
/Đứng ở góc hành lang/Ủa rồi tụi nó vào đó trị bệnh hay vào đó lập giao ước bán thân vậy trời? Sao không thấy ai ra hết?
Tác giả
Tác giả
Cảm ơn m.n rất nhiều. Với m.n qua ủng hộ mình Truyện: Trẫm Cùng Ám Vệ "Lật Thuyền" Rồi! Bản tiểu thuyết.

QUYỀN SỞ HỮU VÀ NHỮNG KẺ NGÁNG ĐƯỜNG

Ngay sau khi Thẩm Nhất Chu đưa ra lời đề nghị "bí mật" tại phòng y tế.
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Bàng hoàng nhìn Nhất Chu, đôi môi run rẩy/ Cậu... cậu nói thật chứ? Chỉ cần tôi nghe lời, cậu sẽ không nói cho ai biết về... về cơ thể tôi?
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Nới lỏng cà vạt, ánh mắt thâm trầm/ Tôi là người làm ăn, Lâm Du. Một bản giao kèo công bằng. Tôi bảo vệ em, còn em... thuộc về tôi.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Vươn tay lấy một bộ đồng phục sạch từ tủ y tế, ném lên giường/Thay đồ đi. Chúng ta còn phải lên căng tin. Đừng để bọn họ nghi ngờ.
Lâm Du lúng túng thay đồ sau rèm, trong lòng đầy ngổn ngang
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Nghĩ/ "Thuộc về hắn... rốt cuộc hắn muốn mình làm gì chứ?"
_Tại Căng tin trường_
Vừa bước vào cửa, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Nhất Chu vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, nhưng tay lại đặt hờ lên eo Lâm Du như một lời khẳng định ngầm.
Tiểu Vy( Trà xanh 1)
Tiểu Vy( Trà xanh 1)
Á!.../Cố tình bưng khay súp nóng đi lướt qua Lâm Du, giả vờ trượt chân/
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Nhanh như chớp kéo Lâm Du lùi lại, khay súp đổ tung tóe xuống sàn/ Mắt để dưới chân à?
Tiểu Vy( Trà xanh 1)
Tiểu Vy( Trà xanh 1)
/Mặt biến sắc, lí nhí/ Em xin lỗi anh Nhất Chu... tại bạn Lâm Du đứng chắn đường quá...
Trà xanh 2( phe phản diện)
Trà xanh 2( phe phản diện)
/Cười cợt nhả/ Ôi Nhất Chu, cậu bảo vệ "bạn nhỏ" này kỹ thế? Nghe nói lúc nãy ở hồ bơi cậu bế người ta như bế người yêu ấy nhỉ? Hay là cậu đổi gu sang kiểu "ẻo lả" này rồi?
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
/Từ bàn bên cạnh đứng dậy, thong thả tiến lại gần, ánh mắt tràn đầy hứng thú nhìn họ/Nhất Chu, lâu lắm không thấy mày quan tâm ai như thế. Tao cứ tưởng mày chỉ biết có đống sách vở đó thôi chứ?
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
/Quay sang nhìn Lâm Du với ánh mắt soi mói/ Này bạn học, đi theo Nhất Chu không có kết cục tốt đâu.Gia tộc nhà nó chỉ coi những thứ xung quanh là công cụ thôi.
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
Hay là cậu theo tôi đi, cậu muốn gì tôi cũng có thể đáp ứng được cậu không kém gì cậu ta!/ Nhìn cậu từ trên xuống dưới/
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Siết chặt eo Lâm Du hơn, đối diện trực diện với Lý Gia Hào/ Lý Gia Hào bỏ ảnh mặt ghê tởm đó khỏi người em ấy, chuyện của nhà tôi không mượn cậu quản. Còn Lâm Du... cậu ấy không phải công cụ.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Cúi xuống sát tai Lâm Du, cố ý để Lý Gia Hào nhìn thấy/ Cậu ấy là người của tôi. Mà thứ gì đã lọt vào mắt tôi, thì kẻ khác đừng hòng chạm đến.
Lý Gia Hào nghiến răng, tay nắm chặt thành nắm đấm. Nhóm trà xanh xung quanh xì xào, vừa ghen tị vừa lo sợ.
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
Mày cứ đợi đấy. Để tao xem mày bảo vệ nó đến bao giờ! / Bỏ đi trong tức tối /
Sau khi Lý Gia Hào và nhóm tay sai hậm hực bỏ đi, không khí căng tin vẫn chưa hết xôn xao.
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Cố gắng gỡ bàn tay đang siết chặt eo mình ra, giọng run run/ Nhất Chu... họ đi hết rồi. Cậu... cậu buông tôi ra được chưa? Người ta đang nhìn kìa.
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Không những không buông mà còn cúi thấp người hơn, hơi thở phả sát vành tai Lâm Du/ Nhìn thì sao? Tôi đang bảo vệ "tài sản" của mình, có gì sai?
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Mặt đỏ bừng, tim đập loạn xạ/ Tôi không phải tài sản của cậu! Chúng ta chỉ... chỉ là thỏa thuận thôi!
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
/Cầm cái đùi gà đi tới, huých vai Nhất Chu/ Này lão đại, diễn sâu quá rồi đấy. Nhìn kìa, mấy em khóa dưới đang khóc ròng vì tan vỡ hình tượng nam thần lạnh lùng của cậu kìa.
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Lo lắng chạy lại phía Lâm Du/ Lâm Du, cậu có sao không? Áo có ướt lắm không? Để tớ đưa cậu đi thay...
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn Tô Diệc, cánh tay siết nhẹ như một lời cảnh báo/ Cảm ơn, nhưng tôi sẽ tự đưa cậu ấy đi. Cậu và Trình Hạo cứ ăn tiếp đi.
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Không khỏi run sợ trước ánh mắt đầy cảnh cáo của anh/
Nhất Chu dứt khoát kéo Lâm Du rời khỏi căng tin, mặc kệ những tiếng xì xào bàn tán phía sau. Hai người đi dọc hành lang tiến về phía khu vườn vắng vẻ phía sau trường.
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Vừa đi vừa vấp/ Cậu định đưa tôi đi đâu? Sắp đến giờ học chiều rồi!
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Dừng lại đột ngột dưới một tán cây cổ thụ, xoay người ép Lâm Du vào thân cây/ Em tưởng chuyện vừa rồi đơn giản chỉ là gây gổ sao?
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Lý Gia Hào không phải hạng người dễ bỏ qua. Hắn đã đánh hơi thấy "mùi vị" khác lạ từ em rồi.
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Cúi đầu, giọng lí nhí/ Tôi biết... nhưng cậu cũng không cần phải nói những lời... những lời đó trước mặt mọi người. Thật xấu hổ...
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Nâng cằm Lâm Du lên, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình/ Xấu hổ? Vậy em muốn tôi để hắn biết bí mật nằm trong lớp áo của em sao? Hửm!
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Nghe cho kỹ đây, từ giờ phút này, ngoài giờ lên lớp, em phải luôn trong tầm mắt của tôi. Thấy hắn thì tránh xa ra càng xa càng tốt. Nghe chưa!
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
/Khẽ chạm vào lớp áo nịt qua lớp sơ mi, giọng khàn đi/ Và tuyệt đối không được để bất kỳ ai khác ngửi thấy mùi hương này... ngoài tôi. Rõ chưa?
Lâm Du( thụ chính)
Lâm Du( thụ chính)
/Cảm nhận được sự chiếm hữu đáng sợ trong ánh mắt anh, chỉ biết khẽ gật đầu/ ... Rõ rồi.
Hết...
TIỂU KỊCH TRƯỜNG: "DỌN RÁC"
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Thẩm Nhất Chu( công chính)
Lâm Du, em lại thành công thu hút thêm một đám rác rưởi rồi đấy. Nhưng đừng lo, tôi có thói quen dọn sạch những thứ làm bẩn mắt mình, đặc biệt là kẻ họ Lý kia.
Lâm Du
Lâm Du
/Mặt đỏ bừng vì cái ôm eo/ Cậu diễn sâu quá rồi đấy! Người ta đi hết rồi, bỏ tay ra khỏi eo tôi ngay!
Lý Gia Hào ( phản diện)
Lý Gia Hào ( phản diện)
Tức chết mất! Tao tính ra gây hấn để nó mất mặt, ai dè lại thành phông nền cho nó khoe người yêu!
Nhóm trà xanh
Nhóm trà xanh
Trời ơi anh Nhất Chu ngầu quá... nhưng mà sao anh ấy lại nhìn mình như muốn tiễn mình về nơi xa lắm vậy?
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
Trình Hạo ( Bạn thân công chính)
/Vừa ăn đùi gà vừa xem kịch/ "Căng thế nhở? Tô Diệc, cậu thấy Nhất Chu nó giống con gà mẹ đang bảo vệ gà con không?
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
Tô Diệc( Bạn thân thụ)
/Thở dài/ Gà mẹ gì mà tay đặt ở eo người ta chặt thế kia? Đó là sói xám đang giữ mồi thì có!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play