Hạ Ninh Ninh bị ép gả cho một đội trưởng cảnh sát biên phòng , cô chưa từng biết đến người đàn ông đó , cũng chưa từng gặp gỡ anh , chỉ biết rằng anh là một người đàn ông vô cùng lạnh nhạt , chẳng biết đoái hoài đến những người xung quanh , kể cả cô .
Lục Cảnh Thần chính là tên của anh ta , bình thường anh ta rất bận rộn , không có lấy một phút nghỉ ngơi , nhưng anh ta lại được rất nhiều người mến mộ , họ còn nói rằng cô có phước phần lắm mới lấy được Lục Cảnh Thần làm chồng , anh giữ thân như ngọc , trước giờ chưa từng tiếp xúc gần với phụ nữ .
Nhưng có ai biết được , trong đêm tân hôn ấy người đàn ông được ví là giữ thân như ngọc đó đã điên cuồng chiếm đoạt cô giống như là một con hổ đang ngấu nghiến con mồi của mình , đến mức cô phải nhập viện tận ba ngày .
Sau thời gian đó Lục Cảnh Thần cũng nhận nhiệm vụ ở biên giới , từ ngày hôm đó đến giờ cũng đã ba tháng cô chưa từng gặp lại người đàn ông đó , cũng không gọi điện thoại hỏi thăm anh ta .
Thành phố Bắc Kinh vào buổi sáng sớm có hơi se lạnh , sương mù mờ ảo phủ khắp các toà nhà cao chọc trời .
Đồng hồ báo thức reo lên đến lần thứ ba Hạ Ninh Ninh mới vươn cánh tay trắng trẻo thon dài ra khỏi chăn tắt báo thức , cô hơi nhướng mi lên xem thời gian .
Đã gần 6 giờ 30 phút .
Hạ Ninh Ninh lười biến ngồi dậy , dụi mắt rồi bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh .
Cô là một sinh viên vừa mới ra trường ngành tài chính , gia đình cô chính là một gia đình danh gia vọng tộc ở thành phố Bắc Ninh này , ba cô có một tập đoàn Hạ thị và nhiều tập đoàn lớn nhỏ khác , vì vậy khi ra trường Hạ Ninh Ninh không cần phải bận rộn chạy đôn chạy đáo để tìm công ty thử việc , chỉ cần cô vừa học xong là có thể vào công ty gia đình làm việc .
Gia đình của Lục Cảnh Thần cũng gọi là môn đăng hộ đối với gia đình của cô , ba của anh và ba cô ngày xưa chính là bạn bè học chung với nhau , bây giờ cùng nhau hợp tác làm ăn , nhưng Lục Cảnh Thần lại không chọn đi theo con đường kinh doanh của gia đình , mà anh lại chọn theo nghề cảnh sát .
Khi Hạ Ninh Ninh đến Hạ thị cũng gần 8 giờ , hiện tại cô đang giữ chức phó tổng giám đốc của Hạ thị .
Hạ Ninh Ninh đi vào phòng làm việc riêng của mình , vừa vào phòng làm việc nhìn một đống tài liệu trên bàn thì cô đã thấy nản chí , một ngày mà công ty có bao nhiêu tài liệu , đúng là muốn ép chết cô mà .
Trần Lệ chính là thư ký riêng của cô , chị ấy thấy cô vào phòng làm việc rồi thì liền bước vào báo cáo công việc hôm nay , Trần Lệ làm việc ở Hạ thị cũng đã rất lâu , năm nay chị ấy cũng đã ngoài 30 tuổi , vì vậy chị ấy rất được tin tưởng nên được bổ nhiệm làm thư ký riêng của cô .
Sau khi báo cáo xong hết công việc , chị ấy còn dặn dò cô thêm một câu :
" Chủ tịch bảo em hôm nay phải hoàn thành xong bản báo cáo rồi mang lên cho ngài ấy kiểm tra "
Nghe vậy Hạ Ninh Ninh khẽ nhăn mặt , nhìn chị ấy nói :
" Cái gì ? Bản báo cáo dài như vậy mà ba bắt em hôm nay phải làm xong à "
Trần Lệ khẽ mỉm cười nhẹ gật đầu , nhìn thấy biểu cảm chán chê như không có sức sống của Hạ Ninh Ninh , cô ấy cũng cảm thấy mủi lòng nhẹ nhàng an ủi .
" Yên tâm đi , một lát chị sẽ làm giúp em "
Nghe vậy trạng thái buồn bã của Hạ Ninh Ninh liền biến mất , thay vào đó là gương mặt cười đến mức chẳng thấy mặt trời , Hạ Ninh Ninh lấy bản báo cáo ra rồi cầm lại sofa , cùng làm với Trần Lệ .
Trần Lệ không hổ danh là người có kinh nghiệm cầm mỏi cả tay , khi có chị ấy vào bản báo cáo của cô làm nhanh như chớp , không có gì khó khăn cả , lúc này khi đang sắp xếp lại tài liệu , Trần Lệ nhìn cô thuận miệng hỏi .
" Em và chồng em dạo này có hay hẹn hò gì không ? Chị nghe nói anh ấy nhận nhiệm vụ ở tận biên giới lận "
Không nhắc thì thôi , nhắc đến lại làm cho Hạ Ninh Ninh thở dài , cô chề môi rồi thản nhiên nói :
" Không ạ , em và anh ta giống như hai người xa lạ vậy , làm gì biết được tình cảm hay là gì , ở đó mà hẹn hò "
Trần Lệ vừa bấm tài liệu vừa nói :
" Không có tình cảm thì sao này sẽ có tình cảm , chị thấy Cảnh Thần là một người đàn ông mà biết bao người phụ nữ mơ ước , vậy mà cậu ta lại chịu lấy em , còn cho em một căn biệt thự như mơ nữa , phải nói em là người phụ nữ có phúc nhất trên đời rồi đó nha "
Hạ Ninh Ninh chỉ cười nhẹ rồi không nói gì nữa , hứ cái gì mà có phúc chứ , cô chỉ là bị gia đình ép cưới anh ta thôi , nếu như cô không bị ép cưới thì người như anh ta có cho cô cũng không muốn rước về .
Sau khi làm xong bản báo cáo cô để những phần giấy nháp kia lại cho chị Trần Lệ dọn dẹp , còn mình thì mang bản báo cáo lên phòng chủ tịch .
Phòng làm việc của ba cô cách phòng của cô vài bước chân , khi ra ngoài có rất nhiều nhân viên đi ngang qua chào hỏi cô , Hạ Ninh Ninh cho dù không thích cảm giác người khác chào hỏi mình nhiều như vậy , nhưng cô vẫn gắng gượng gật đầu xem như có lệ .
Phòng chủ tịch không đóng cửa , vừa nhìn vào phòng là đã thấy được một người đàn ông trung niên đang ngồi chễm trệ trên ghế làm việc , Hạ Ninh Ninh gõ tay vào cửa phòng vài cái rồi hắng giọng nói .
" Ba con mang bản báo cáo đến cho ba kiểm tra đây ạ "
Lúc này ông Hạ mới ngẩng mặt lên nhìn cô con gái của mình đang đứng ở cửa , ông không mở miệng nói gì , chỉ ngoắc tay ra lệnh cô mang bản báo cáo lại đây cho ông .
Hạ Ninh Ninh nhanh chóng đi lại bàn làm việc của ba mình , gương mặt của cô vô cùng vui vẻ giống như là đã nắm chắc phần thắng trong tay , cũng đúng thôi mà , người giúp cô làm bản báo cáo này là chị Trần Lệ , nó hoàn hảo đến mức cô còn không tìm ra sơ hở thì sau ba cô có thể nhận ra được .
Như vậy cô cũng không sợ ba sẽ bắt mình làm lại .
Trong lúc cô còn đang vui vẻ chờ ông nhận xét thì lần này lại khác xa với lần trước , ông chỉ lật xem vài cái rồi để lại lên bàn , chủ đề hỏi cô hoàn toàn khác xa với chủ đề công việc .
" Dạo này Cảnh Thần có hay gọi về cho con không ? "
Lại nghe đến cái tên Cảnh Thần này nữa , chắc kiếp trước cô mắc nợ anh ta nên kiếp này cái tên của anh ta cứ mãi bám theo cô .
Lông mi cô hơi rũ xuống , mày nhăn làm nói :
" Chắc anh ấy đang bận làm nhiệm vụ nên không có thời gian gọi về cho con , với lại thời gian gần đây con cũng rất bận nên cũng không hỏi thăm anh ấy "
Ông Hạ nghe vậy hơi trầm ngâm rồi hỏi tiếp :
" Thời gian trước con và Cảnh Thần có cãi nhau không ? "
Cô khẽ dừng một giây hơi nhướng mi nói :
" Không ạ "
Ông Hạ nhíu mày suy nghĩ gì đó đôi chút , điều này khiến Hạ Ninh Ninh cũng thấy lạ nhưng lại không dám hỏi ông .
Đứng thêm một lúc ba cũng cho cô rời khỏi phòng rồi không hỏi thêm gì nữa , lúc này Hạ Ninh Ninh mới được thở phào nhẹ nhõm cả người .
Ở vùng phía Bắc nơi núi rừng hẻo lánh , biên giới cách trở , vào buổi sáng sương mù dày đặc đến mức không thấy được bóng người , lúc này tận sâu trong lớp sương mù ấy , một giọng nói nghiêm nghị truyền sang từ bộ đàm .
" Bọn chúng tận dụng thời gian buổi sáng có sương mù để vận chuyển hàng qua khu vực biên giới , mọi người phải hết sức chú ý , lần này phải tóm gọn được bọn chúng . Rõ chưa "
Người đàn ông mặc cảnh phục , bên ngoài mặc thêm một chiếc áo giáp , đang núp trong một cái cây cổ thụ rất to , anh ta cầm bộ đàm , giọng nói vô cùng nghiêm nghị phát ra .
" Đã rõ "
Qua khu rừng này chính là sang biên giới của nước khác , nơi này địa hình hiểm trở nhưng được rất nhiều tội phạm chọn đi đường này , bởi vì nơi đây ít người canh gác , dễ dàng đi qua , nhưng hôm nay chắc chắn bọn họ sẽ khó thoát , tất cả đội tuần tra đã bố trí sẵn nhân lực ở đây , chỉ cần họ vừa qua biên giới là sẽ bị vây bắt ngay lập tức .
Rất nhanh Lục Cảnh Thần đã nghe thấy tiếng bước chân dẫm trên lá cây khô , họ đi rất gấp gáp , dựa vào tiếng bước chân anh có thể đoán được họ có từ năm đến sáu người , bàn tay với những đốt ngón tay thon dài màu mật ong nhanh thoăn thoắt lắp súng vào , anh hơi thụt lùi vào trong để đoán phương hướng trong làn sương mù rồi đi gần đến họ .
Khi bọn họ đã đi vào nơi có người trong đội tuần tra tập kết , trong đàm liền vang lên một giọng nói ra hiệu .
" Lên "
Ngay lập tức trong làn sương mù không thấy rõ bóng người ấy , chỉ có thể đoán phương hướng để nhận diện được người xung quanh , một trận chiến đã diễn ra , ngay khi bị tập kích bọn buông hàng đó liền muốn tháo chạy nhưng chạy đến đâu cũng chỉ toàn là cảnh sát , họ không còn cách nào khác liền rút dao phòng thủ . Nhưng họ thì ít người còn cảnh sát thì lại rất đông , vì vậy chưa chóng cự được bao lâu thì họ đã phải buông vũ khí đầu hàng .
Mặt trời dần ló dạng trong nắng sớm , xuyên qua tán lá nhưng giọt sương cũng nhỏ giọt xuống . Đống hàng mà bọn họ buông về chính là thuốc lá lậu , đám người buông hàng đó bị nhốt trong một căn phòng , chờ cấp trên xuống mang về xử lý .
Sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ mọi người liền về phòng nghĩ ngơi , tất cả mọi người rất may mắn là không ai bị thương , nhưng Lục Cảnh Thần thì lại đi ngược lại với may mắn đó , vì lúc nãy nghe được tiếng động người đồng đội bên cạnh đang gặp nguy hiểm vì đối tượng cầm dao đâm thẳng đến , anh đã không ngần ngại dùng tay mình chặn lại để giúp cậu ấy , kết quả lại bị thương ở cánh tay .
Vì trong sương mù bao quanh nên Lục Cảnh Thần không thấy đau cũng không biết mình đã bị thương , nhưng khi quay về doanh trại , Bùi Thành Xuyên thấy tay anh chảy máu nhiều hơn thì cậu ấy liền sốt sắng nói .
" Đội trưởng Lục , tay anh bị thương rồi "
Những vết thương nặng hơn như này Lục Cảnh Thần cũng đã bị qua không ít rồi , những vết thương cỏn con như thế này anh cũng không mấy quan tâm , chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi thờ ơ nói .
" Không sao đâu "
Bùi Thành Xuyên biết lúc nãy vì cứu mình nên Lục Cảnh Thần mới bị thương , muốn giúp anh băng bó vết thương lại nhưng Lục Cảnh Thần chỉ nói một tiếng không cần , rồi bỏ đi .
Anh về phòng lấy ra một hòm thuốc , ngồi lại xuống giường rồi tự băng bó cho mình , làm nghề này bị thương hay gãy xương là chuyện rất bình thường , anh cũng đã bị rất nhiều lần rồi , chỉ cần băng bó quoa loa vài ngày là khỏi , đối với anh không có gì là nghiêm trọng cả .
Sau khi làm xong mọi thứ anh bỏ những mẫu giấy dính máu vào sọt rác , thu dọn lại một chút rồi mở tủ lấy một bộ đồ khác đi vào nhà vệ sinh .
Đây là khu vực gần biên giới vì vậy điều kiện sống cũng rất khắc khổ , mỗi người được một căn phòng chỉ ba đến bốn mét , chỗ ngủ khá chật chội , vì vậy trong phòng của anh cũng không có quá nhiều vật dụng gì , chỉ có một chiếc giường nhỏ vừa đủ một người ngủ , một chiếc tủ để quần áo và một chiếc bàn , hai cái ghế là xong .
Sau khi tắm rửa xong , trên người vẫn còn vương hơi nước nhưng Lục Cảnh Thần chỉ lau tóc quoa loa rồi đi ra ngoài , trời đã gần trưa anh đi đến nhà ăn trong doanh trại lấy cơm của mình . Lúc đến nhà ăn anh cũng nhìn thấy Bùi Thành Xuyên và mọi người đang ngồi ăn ở đó .
Bùi Thành Xuyên thấy Lục Cảnh Thần đến thì liền đứng dậy nói :
" Đội trưởng Lục anh đến rồi sao ? Bọn tôi cứ nghĩ anh đã nghĩ trưa ở phòng rồi nên định ăn nhanh lên rồi mang cơm lên phòng cho anh "
Lục Cảnh Thần không mấy quan tâm chỉ thờ ơ bảo cậu ấy ngồi xuống ăn cơm , anh lấy một phần cơm rồi đi lại ngồi cùng bàn với bọn họ , thuận miệng hỏi .
" Một lát cứ để tôi gác cho , các cậu mệt rồi về nghĩ ngơi một lát đi "
Tiêu Hàn Phong nghe anh nói vậy liền nhìn lại cách tay đã được băng bó của Lục Cảnh Thần rồi nói :
" Đội trưởng Lục hay là cứ để chúng tôi gác thay anh cho , tay anh đã bị như vậy thì nên nghĩ ngơi mới phải "
Sắc mặt của anh cũng không mấy biến đổi vì lời nói của họ , nghiêm nghị nói :
" Tôi nói vậy thì cứ làm vậy đi "
Lúc này mấy người họ cũng không cố chấp dành việc về mình nữa , họ hiểu tính tình của Lục Cảnh Thần , anh là một người không muốn nhắc lại lần thứ hai , nếu họ nói thêm gì nữa chỉ sợ anh sẽ phạt họ chạy mấy vòng khắp sân này mất .
Sau khi ăn cơm xong Lục Cảnh Thần liền đi ra ngoài cổng để trực , bầu trời trưa nắng chói chang đến mức rát da rát thịt , phòng trực có được một chiếc quạt gió nhưng đã rất cũ kỹ , nó còn phát ra tiếng rè rè giống như là sắp hư , trong lúc trực không được dùng điện thoại nên Lục Cảnh Thần chỉ có thể đi tới đi lui trong phòng để bớt buồn chán .
Nơi này là nơi hẻo lánh đường núi khó vào , vì vậy các chiến sĩ làm nhiệm vụ ở đây hầu như không có người nhà lên thăm , trong lúc buồn chán anh lấy ra một điếu thuốc , chăm lửa hít một hơi cho đỡ cơn ghiền , không bao lâu bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe máy , người vào chính là trung đội trưởng Cao , ông ấy đã ngoài bốn mươi rồi , khi nhìn thấy ông ấy về Lục Cảnh Thần liền đi ra ngoài , nhìn thấy trong tay của ông ấy còn ôm về một thứ gì đó , anh liền hỏi .
" Chú Cao , chú đang cầm gì vậy ? "
Ông Cao nghe vậy liền mỉm cười tủm tỉm , tìm chỗ để đậu xe rồi bước xuống đi lại chỗ Lục Cảnh Thần đang đứng , ông lấy ra một chú chó con còn rất nhỏ rồi thả nó xuống đất , nhìn Lục Cảnh Thần nói .
" Đây này , là nó đấy "
Lúc Cảnh Thần nhìn chú chó đang ngửi ngửi gì đó ở dưới đất rồi hỏi :
" Chú vừa mới xin của ai à ? "
Chú Cao bắt chú chó lại vuốt ve vài cái rồi nói :
" Chắc là bị lạc mẹ , khi đi canh tác ở đất chú thấy tội quá nên mang về nuôi luôn "
Chú chó con màu vàng rất đẹp , nó giống như muốn làm thân với Lục Cảnh Thần vì vậy cứ đi lại cọ tới cọ lui ở chân của anh , trong khi anh càng tránh né thì chú chó càng đi tới , nó còn ngoe nguẩy đuôi nhìn anh giống như là gặp được chủ nhân của mình .
chú Cao thấy vậy thì cười khà khà nói :
" Chú chó này thân với con như vậy hay con thay chú nuôi nó luôn đi , lúc nãy nó rất sợ chú đấy phải chạy rất nhanh mới bắt được nó mang về , vậy mà bây giờ lại dụi đầu vào con mà giỡn . Chắc con có duyên với nó rồi đấy "
Lục Cảnh Thần liếc nhìn con chó nhiều lông ấy , anh không từ chối cũng không đồng ý , nhưng vì chú Cao còn bận việc nên đã đi trước để lại con chó này cho anh . Anh cũng không mấy bận tâm đến nó , chỉ bỏ nó xung quanh đó , cho đi đâu thì đi , nhưng nào ngờ khi anh trực xong ca trực vừa mới bước ra ngoài thì không biết nó từ đâu chạy đến cắn ống quần anh . Hết cách Lục Cảnh Thần chỉ còn cách mang nó đến nhà ăn tìm một chút đồ ăn thừa cho nó .
Download MangaToon APP on App Store and Google Play