Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thần Tích

Thủ khoa lạc thần

Chương 1: Thủ Khoa Lạc Thần.

Ngày Tháng Năm, trường Đại Học Quốc Gia Lạc Thần Thành Phố Hồ Chí Minh. Sâu bên trong bãi huấn luyện đa năng của trường, âm thanh ì đùng không ngừng chấn động khiến bầy chim đang đậu trên cây sợ hãi bay tán loạn. 

“Hiện tại đội A đã cướp lấy gần như tất cả huy hiệu của đội B rồi! Với tình hình này, liệu đội B có thật sự chấp nhận thua cuộc hay không đây!?”

Loa phát thanh vang lên khiến toàn bộ bãi huấn luyện đa năng điên cuồng chấn động, lúc này bên trong bụi cây um tùm, xuất hiện bóng dáng của một người thanh niên, nhìn màu áo có thể nhận ra hắn chính là thành viên cuối cùng còn sót lại của đội B, huy hiệu đeo trên áo cũng phần nào nói rõ. Tuy ẩn nấp là như vậy, nhưng sắc mặt của người này lại vô cùng bình tĩnh hay kể cả có thể gọi là trầm tĩnh đến đáng sợ. Đôi ngươi hắn ánh lên một màu đen nhạt, thông qua đôi mắt ấy liền nhận ra những dòng khí tức màu đỏ đang dần mờ đi trong không khí. 

Hai khí tức vừa rời đi, lại thêm hai khí tức đang đậm dần. Tốt!

Hắn tự nói như vậy, rồi lại im lặng quan sát, quả thật không lâu sau đó liền xuất hiện hai người thanh niên mặc áo trắng, tay cầm kiếm gỗ chạy đến gần. Người thanh niên đang ẩn nấp trong bụi cỏ giống như một nhẫn giả vậy, vèo một cái đã biến mất khỏi bụi cỏ. 

Ai đó!? Hự!

Một trong số hai người đội A trước đó vẫn còn chút phòng bị sau khi nghe thấy tiếng bước chân cực nhanh. Liền tiến vào trạng thái phòng bị nhưng vẫn chậm một bước đã bị đánh bay về sau.

Là tên đội B!? Không ổn! Đừng hòng!

Người thanh niên còn lại theo đó cũng chạy ngược về hướng lao đi của đồng đội, muốn kịp thời tiếp ứng. Nhưng chỉ sau vài giây, người đồng đội bị đánh bay kia đã nằm dài trên đất vội bật người ngồi dậy, huy hiệu của hắn đã không cánh mà bay rồi.

Làm sao lại….

Người thanh niên còn lại cũng chỉ kịp thốt ra ba chữ, nhận ra có hơi thở phía sau. Vội siết chặt kiếm gỗ quay phắt lại, vèo một cái, huy hiệu trên ngực đã bị lấy đi mất, đồng dạng người còn lại duy nhất của đội B cũng đã rời đi nhanh chóng. 

Trời má!!!!

“Hành động rồi, hành động rồi!! Đó là Nguyễn Quang Chính! Năm nay hai mươi mốt tuổi, theo như hồ sơ thì mười chín tuổi cậu ta đã hoàn thành Luyện Thần, thân thể nhanh chóng kết Thần Hạch trở thành thợ săn Nanh Trắng rồi!! Bọ theo dõi cho biết, vừa rồi chỉ mất tổng cộng hai mươi giây Nguyễn Quang Chính đã thu được hai huy hiệu của đội A về tay!”

Loa phát thanh ngừng một chút như cập nhật thêm thông tin gì đó liền được mở lên lại nói.

“Tôi vừa cập nhật được thông tin, Nguyễn Quang Chính trước đó đã hạ tất cả những thành viên của đội C. Số lượng huy hiệu bên trong người cậu ta hiện tại nếu tính luôn hai cái vừa rồi và cả của chính cậu ta là chín cái rồi!! Nhưng đồ án tốt nghiệp lần này không phải dựa vào số lượng huy hiệu mà là bảo vệ cứ điểm của cả đội! Hiện tại trong bãi thi đấu vẫn còn đủ ba đội là đội A với hai thành viên còn lại, đội B với một thành viên và đội D vẫn còn đầy đủ sáu thành viên!!”

Kháng đài bên ngoài bãi đấu chấn động bởi thanh âm cổ vũ ồ lên như một cơn động đất nhỏ. Ngược lại, Nguyễn Quang Chính lúc này đã kịp trở về cứ điểm của đội, hắn nhìn về phía viên pha lê màu xanh dương đang trôi nổi giữa một bệ đá cổ. Nhận ra thứ này vẫn an toàn mà thở vào một cách nhẹ nhõm, chưa bình tĩnh được bao lâu Nguyễn Quang Chính liền phát giác ra có rất nhiều người xung quanh. Vội rút dao găm bằng gỗ đang treo bên hông quần ra, hắn lộn ngược vài vòng về phía bệ đá cổ, hướng lưỡi dao găm về trước, mắt đảo liên hồi sau đó thét to.

Ra hết đi! 

Giọng nói hắn vừa cất lên, liền xuất hiện nhiều tiếng bước chân vang vọng.

Hứ! Không uổng công chúng ta bám theo mà! Nanh Trắng, từ bỏ đi! Ngươi chỉ còn lại một mình thì làm được gì nữa?!

Giọng nói vừa cất lên từ một đội có quần áo màu xanh lục, đó là đội nhóm còn đầy đủ nhất với sáu thành viên.

“Là đội D!! Theo hồ sơ thì nhóm này đáng sợ nhất không phải là sức mạnh của từng người, mà là sự phối hợp tuyệt hảo của họ. Bốn thợ săn và hai lang phu, sự phối hợp này và tốc độ lẫn thể lực đáng gờm của Nguyễn Quang Chính liệu ai sẽ thắng đây!?”

Phía bên ngoài kháng đài, hình ảnh Nguyễn Quang Chính đang thong dong đứng trước sáu đối thủ nhưng mặt vẫn không hề biến sắc một chút nào.

Chưa đánh đã đắc ý? Bên trong Thần Vực liệu quái thú hay những Kẻ Ngoại Biên khác có chấp nhận cho các người cơ hội đầu hàng mà không chết hay không?

Nguyễn Quang Chính dứt lời, cả đám người sau đó đang khựng lại trong vài giây. Nhận ra đó là một lời chế giễu cả đám đồng loạt rút vũ khí bằng gỗ lao nhanh đến.

Ngông cuồng!!

Nguyễn Quang Chính ấy vậy lại có thể chiếm lợi thế trước. Ngay lập tức xuất hiện phía sau một trong hai Lang Phu có khả năng hồi phục. Nhận ra đối thủ đã xuất hiện phía sau, vị Lang Phu kia vội rút gậy gỗ đánh ngược ra sau. Nhưng Nguyễn Quang Chính với tốc độ đáng sợ, hạ người, xoay chân làm ra một đòn phan chân trụ đánh ngã đối phương. Lang Phu và bốn thợ săn còn lại cũng đã kịp nhận thức được tình hình, nhanh chóng lao đến muốn ngăn Nguyễn Quang Chính lại, thế nhưng không. Huy hiệu đã sớm được hắn tháo ra cho vào túi áo trước ngực.

Nếu ta là một trong số bốn Thợ Săn các người, ta đã sớm chạy đến mà phá cứ điểm rồi!

Vừa dứt lời, Nguyễn Quang Chính theo đó đồng tử lần nữa ánh lên một tia sát ý. 

Rút lui! Đó là, Nguyền Rủa áp chế!

Nguyền Rủa còn gọi là Thần Dư, chính là nguyên liệu tạo ra Thần Hạch. Một thợ săn từ nanh trắng trở lên đã xuất hiện Thần Hạch, đồng thời cũng chịu một loại nguyền rủa tương ứng, nếu biết khống chế đó sẽ là một loại sức mạnh đáng gờm. Nhưng nếu ý chí không đủ để khống chế thì đó sẽ trở thành lời nguyền gây hại cho Thợ Săn, nếu một Thợ Săn bị mất khống chế có thể hoá thành quái vật hay kể cả là đột tử. Ngay lúc này Nguyễn Quang Chính đã lợi dụng thần dư của bản thân đồng thời muốn trấn áp tất cả.

Theo đó kẻ gần nhất Nguyễn Quang Chính lúc này là vị Lang Phu duy nhất cũng đã bất tỉnh, mất đi khả năng chiến đấu. Bốn thợ săn còn lại dù ở một khoảng cách rất xa, vốn vẫn sẽ chịu áp chế mà bất tỉnh. Nhưng hai thành viên duy nhất của đội A cũng đã xuất hiện từ khi nào. Hai người trước mắt này như vậy mà cũng là hai thợ săn cấp nanh trắng đồng cấp với Nguyễn Quang Chính.

Ha! Bốn người các bạn không sao chứ?

Một trong hai người lên tiếng hướng mắt về phía bốn thợ săn của đội D.

“Thật khó có thể tin được! Sáu người của đội D vậy mà đã mất đi hai người chỉ với một mình Nguyễn Quang Chính! Thế nhưng bây giờ số lượng đối thủ cũng đã trở về như cũ rồi! Liệu hai thành viên của đội A có mở lời liên minh với đội D hay không đây? Quả thật thì hai thành viên của đội A này cũng đồng cấp với Nguyễn Quang Chính. Một người là Trần Hữu Lượng, người còn lại là Trần Hữu Ngân. Với chiến lực như vậy, có lẽ đã đủ để đối chiến với Nguyễn Quang Chính một trận rồi!”

Lúc này Nguyễn Quang Chính cũng đã hiểu rõ được tình hình trước mắt. Thật sự thì nếu sáu người này cùng liên minh với nhau, hai Nanh Trắng cùng bốn thợ săn không Nanh đã đủ để đè bẹp hắn rồi. Dùng tốc độ nhanh nhất, Nguyễn Quang Chính đồng dạng xuất hiện trở lại, dùng lưng che chắn bệ đá cổ. 

ỉ đông hiếp ít thì chỉ là một đám phế vật! Có ngon thì từng tên lên đi!

Nguyễn Quang Chính tuy có thực lực rất mạnh, nhưng dù sao cậu ta cũng chỉ ở tuổi hai mươi mốt. Thật sự không thể bày ra vẻ mặt cứng rắn hơn được nữa, lúc này Trần Hữu Ngân mới bật cười lên tiếng.

Hở? Đến cả Nguyền Nhãn Nanh Trắng cũng phun ra được câu này sao? Vừa rồi chẳng phải bạn đã nói. Nói gì nhỉ?

Trần Hữu Ngân chưa nói hết ý liền mỉm cười nhìn sang anh trai mình là Trần Hữu Lượng, thanh âm như chuông vang của nàng cất lên hệt như một quả đạn pháo nổ đoàn lên giữa chiến trường vậy, nặc mùi khiêu khích.

Ở Thần Vực, liệu những Kẻ Ngoại Biên có cho ngươi cơ hội như vậy hay không?

Nguyễn Quang Chính đanh mắt nhìn nàng khi nghe thấy lời của bản thân bị thuật lại. Hắn thở ra một hơi, hiểu rằng đã không còn đường lui. Tay phải siếc chặt lấy dao găm bằng gỗ, lạnh giọng nói.

Lên hết đi! Ta không ngại hạ hết các người đâu!

Nguyễn Quang Chính vừa dứt lời, thì âm thanh chấn động vang lên. Đồng tử hắn dãn to hết mức, thật sự khó hiểu về hành động của hai anh em họ Trần trước mặt. Bốn thợ săn không Nanh của đội D đã bị vô số rễ cây rói chặt. Trần Hữu Ngân theo đó cũng nhẹ nhàng bước đến tháo từng cái huy hiệu trên ngực bọn họ.

Khốn nạn mà! Cứ tưởng sẽ nắm chắc phần thắng rồi chứ!? 

Trần Hữu Lượng với thân thể cường tráng bật cười to vỗ vai bốn thợ săn của đội D kia mà nói.

Xin lỗi nhé! Chúng tôi thật ra muốn đánh một trận với tên kia cơ!

Nguyễn Quang Chính vẫn giữ nguyên tư thế phòng bị với hai người họ Trần kia. Thế vậy mà ngược lại, hai anh em phía bên kia cũng hiểu ý liền nhảy ngược về sau. Cố cách xa bệ đá cổ nhất, Trần Hữu Ngân nói.

Chúng tôi không muốn phá cứ điểm của bạn. Đánh bại thủ khoa của trường càng làm chúng tôi hứng thú hơn!

Nguyễn Quang Chính gật đầu tỏ vẻ hiểu, chậm rãi bước đến phía đối diện Trần Hữu Lượng và Trần Hữu Ngân. 

Đánh thế nào?

Hắn vừa dứt câu, liền nhận ra thân hình to lớn của Trần Hữu Lượng lao đến. Phía sau cậu ta xuất hiện vô số rễ cây khổng lồ đồng dạng mọc theo tốc độ di chuyển của người này. Nhìn đám rễ cây mọc lên từ lòng đất, kéo theo đó lại tạo ra loạt hố sâu dưới đất, Nguyễn Quang Chính mắt ánh lên một tia vội tránh đi thế nhưng tốc độ phản ứng lại quá chậm. Một đấm của Trần Hữu Lượng đã đến rất gần thái dương bên phải của hắn, vội đưa tay phải đỡ lấy mong sao có thể giảm bớt lực lượng nhưng Trần Hữu Lượng cũng là một kẻ Luyện Thần. Tốc độ, sức mạnh chỉ có ngang hoặc hơn hắn chứ không thể nào thấp hơn được. Vèo một cái, thân thể Nguyễn Quang Chính lao ầm vào khu rừng phía lân cận, giờ phút này đây cuộc chiến này chỉ còn những con quái vật đang chiến đấu với nhau chứ không còn là người nữa. Bên trên kháng đài nhìn xuống, có thể thấy từng gốc cây to lớn đang đổ sầm xuống sau khi cơ thể Nguyễn Quang Chính lao qua.

Mẹ nó! Không dùng năng lực thì coi như tiêu mất! 

Cơ thể hắn ngừng lại do lao vào một gốc cổ thụ khổng lồ, có lẽ rễ cây quá nhiều nên phần nào cản được hắn lại. Trần Hữu Lượng cùng Trần Hữu Ngân cũng nhanh chóng chạy đến, cái khoảnh khắc cả hai vừa đến gần gốc cổ thụ Nguyễn Quang Chính vừa nằm lại. Một ngọn lửa đen điên cuồng bốc cháy, ngọn lửa ấy cháy với tốc độ cực nhanh khiến cả khu rừng từ màu xanh đậm đã tối đen cả đi.

“Gì đây!? Là Nguyền Hoả! Đây chính là năng lực Cực Hiếm mà Cục Lạc Thần đang tìm kiếm! Liệu nó có thể giúp. Nguyễn Quang Chính lật ngược thế cờ đang thua này hay không!?”

Ngân! Hàng Ma Thuỷ!!

Trần Hữu Ngân nghe thấy anh trai nói như vậy, hai tay liền đan lại kết thành một chuỗi ấn ký kỳ quái. Bên dưới lòng đất nhanh chóng xuất hiện một cái lỗ nhỏ, một dòng nước màu xám đục nhanh chóng chảy ra. Nước chảy ngày càng mạnh làm lỗ hổng trên mặt đất dần nới rộng ra. 

Muốn dập lửa!? Đừng hòng!!

Giọng nói Nguyễn Quang Chính từ xa đồng dạng dần lớn hơn, Trần Hữu Lượng vừa vặn nhìn thấy bóng dáng màu xanh dương đang lao đến gần. Rễ cây từ lòng đất theo đó cũng mọc ra muốn che chắn cho Trần Hữu Ngân, nhưng Nguyền Hoả lại bóc cháy thiêu đốt luôn cả đám rễ cây ấy. Không còn cách nào khác, Trần Hữu Lượng lao nhanh đến người phía đối diện. Ầm một tiếng, cả hai đối quyền gây ra dư chấn khủng khiếp, mặt đất xung quanh cả hai dần vỡ nát. 

“Thôi chết rồi! Cậu ta vậy mà lại muốn đốt luôn cả mình?!”

Trần Hữu Lượng và Nguyễn Quang Chính liên tiếp tung ra vô số trọng quyền đáng sợ, cả hai đều đấm vào thái dương, ngực và bụng nhau, tốc độ họ ngày càng nhanh tưởng như hai con tàu chiến đang liên tiếp phóng ngư lôi vào đối thủ vậy, giây phút đó tuy thân thể đang dùng rất nhiều lực đạo, toàn thân đẩy thể lực, ý chí cùng sự tập trung lên đến cao độ, nhưng Trần Hữu Lượng vẫn có thể quan sát rõ động thái của người đối diện, nhận ra đồng tử của người bạn kia đã ánh lên một tia khói đen. Huỳnh một tiếng, xung quanh cơ thể Trần Hữu Lượng đột ngột loé lên một màu đen đáng sợ rồi liền biến mất. 

Trận đấu đến đây thôi! Nguyễn Quang Chính, Trần Hữu Lượng, Trần Hữu Ngân hoàn thành xuất sắc đồ án, được tốt nghiệp!

Giọng nói chậm rãi vang lên, bên cạnh Trần Hữu Lượng đã xuất hiện một người đàn ông cao gầy. Ông ta mặc một bộ măng tô màu đen tay dài, mắt đeo kính râm. Kỳ thực Trần Hữu Lượng cứ ngỡ bản thân đã chết mất xác rồi. Nhưng khi nghe thấy lời của giám khảo, hắn liền thở ra một cách nặng nhọc, mệt mỏi ngồi phịch xuống đất.

Ở phía đối diện, Nguyễn Quang Chính cũng được một vị giám khảo dùng băng gạc quấn lấy, cố tình che đi đôi mắt của cậu ta. Trần Hữu Ngân ở phía sau cũng được một vị nữ giám khảo đỡ lấy, nàng trước đó đã dùng hết sức bình sinh triệu hồi Hàng Ma Thuỷ. Nhưng tốc độ của Nguyễn Quang Chính quá đáng sợ khiến nàng trong giây lát mất đi ý chí chiến đấu, cứ ngỡ cả hai sẽ tiêu mạng rồi nhưng khi nhận ra đã được cứu. Nàng liền bật khóc thành tiếng mà ôm chặt lấy nữ giám khảo, bà ấy thấy nàng khóc cũng có chút đồng cảm liền nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi.

Không sao rồi, mọi chuyện qua rồi đừng khóc nhè mà.

Cả ba người sau đó đều được bố trí vào phòng chăm sóc đặc biệt, ở đại học Lạc Thần phòng y tế gần như được trang bị đầy đủ không khác gì một bệnh viện. Bởi Lạc Thần là một trong ba ngôi trường của nhà nước chuyên đào tạo ra những Thợ Săn xuất sắc. Mà nhóm người trẻ này một khi đã gặp những người cùng đẳng cấp hoặc hơn mình chắc chắn sẽ nổ ra rất nhiều cuộc thi đấu. Số lượng sinh viên chết trước khi ra trường cũng không ít mặc dù những người trực trong phòng y tế hoàn toàn là những Lang Phu đạt chuẩn bậc nhất. 

“Quang Chính! Con ở lại nhớ giữ mình, mẹ đi trả thù cho ba của con!”

Nguyễn Quang Chính chết lặng giữa sân trường, hắn chỉ biết đứng như vậy nhìn bóng lưng của mẹ đang dần đi xa. Một năm sau khi hắn vào đại học, mẹ đã đến gặp hắn.

Ba của con mất rồi, mẹ không thể biết được thông tin gì thêm. Tiểu Đội 1 ngoại biên cấp cao toàn quân bị diệt sạch.

Hắn vừa khóc vừa ôm lấy mẹ.

Không thể nào đâu mẹ, ba của con là Nanh Bạc kia mà!? Ông ấy còn chuẩn bị nhận Nanh Vàng!! Làm sao….

Nhìn mẹ túm lấy vai mình, mặt bà đã ướt đẫm nước mắt mà nói.

Thật sự mất rồi! Chỉ còn lại một mảnh áo còn sót lại thôi con à.

Bà để lại mảnh áo của ba rồi rời đi, hai năm sau đó. Nguyễn Quang Chính nhận được tin mẹ đã đột phá Nanh Vàng, chiều hôm đó bà đến gặp hắn. Chỉ để lại vài câu từ biệt và rời đi với quyết tâm trả thù cho ba.

Mẹ!!!

Hắn tỉnh dậy từ giấc mơ ngạt thở ấy, ba hi sinh, mẹ cũng nối gót tìm kẻ thù giết ba. Vội lấy điện thoại đặt trên bàn, hắn nhìn thấy dòng tin nhắn từ cục Lạc Thần.

“Nguyễn Quang Chính thân mến, chúng tôi rất tiếc khi đem đến thông báo này. Bà Nguyễn Thị Lan nguyên  Đội Trưởng Tiểu Đội 3, Thợ Săn Nanh Vàng đã hi sinh bên trong vùng nguy hiểm của Luyện Ngục. Di cốt và trang bị sẽ sớm chuyển đến cho con trai duy nhất, một lần nữa chúng tôi rất tiếc về sự ra đi của bà Nguyễn Thị Lan, người dân cả nước cùng chia buồn cho sự hi sinh của nữ Thợ Săn đáng kính.”

Hắn ngã người trên giường bệnh, tầm nhìn vẫn còn chưa ổn định do di chứng từ năng lực gây ra. Mắt hắn dần ướt đẫm và nhoè thêm đi.

Ba ơi, mẹ ơi….

Bên ngoài cửa phòng, từ lâu đã xuất hiện ba người đàn ông. Hai người phía sau khoác măng tô đen có tay áo ngắn đến khuỷu, cùng tà áo phủ đến đùi, bên trong họ mặc sơ mi thắt carvat, quần tây nâu. Người đàn ông phía trước nhìn qua như một viên chỉ huy vậy, ông ta mặc măng tô màu đen với tay áo dài, tà áo phủ không đến gót chân khoác bên ngoài, bên trong ông ấy mặc sơ mi trắng cùng bộ comple đen và quần tây đen. Cả ba đứng ở bên ngoài suốt gần năm phút đồng hồ, có vẻ như đã nghe thấy tiếng khóc của Nguyễn Quang Chính vang ra từ bên trong. Thợ Săn dẫu có trãi qua bao nhiêu sinh tử, kinh qua bao nhiêu quái vật đáng sợ đi chăng nữa thì họ vẫn là nhân loại, vẫn có người thân và cũng từng trãi qua mất mát như vậy.

Đội trưởng, có vẻ như thông báo đã tới rồi. Chúng ta có nên vào trong không?

Một trong số hai người đàn ông khoác măng tô phía sau cất giọng khẽ hỏi, mà vị đội trưởng phía trước có lẽ đang rất chăm chú lắng nghe, ông ta áp tai sát cửa phòng cứ như vốn đã dính lên đó ngay từ đầu vậy. Chợt cửa phòng bất ngờ mở ra, vị đội trưởng ấy do hoàn toàn dựa vào cửa đồng dạng cũng ngã ra đất.

Các người là ai?

Nguyễn Quang Chính đôi mắt vẫn còn chút đỏ, nhưng có lẽ đã nín khóc từ lâu. Hai người phía sau thấy đội trưởng của mình như vậy, liền vội đỡ hắn lên. 

Haha, ta là Trần Hữu Quân từ cục Lạc Thần đến gặp cháu….

Trần Hữu Quân vừa định nói gì đó trong khi đang được hai đội viên đỡ dậy liền bị cắt lời bởi Nguyễn Quanh Chính.

Vào trong rồi nói.

Trần Hữu Quân ngẩn người trong chốc lát liền bật cười như cố che đậy sự mất mặt vừa rồi của bản thân.

Ừ được, được vào trong uống miếng nước đã.

Vừa cười, gã vừa nói với hai đội viên phía sau. Mà hai Thợ Săn phía sau cũng chỉ biết cười trừ bởi đội trưởng của họ ít nhiều cũng là một Thợ Săn Nanh Bạc, cũng có địa vị nhất định bên trong Lạc Thần, nhưng vừa rồi lại bị một sinh viên vừa tốt nghiệp còn chưa thật sự được đưa vào biên chế làm mất mặt như vậy. Ba người đàn ông tuy có chút khó xử, nhưng một khi đã ổn định lại tâm tình liền nắm rõ bản thân sắp sửa làm gì tiếp theo. Một trong những quy tắc của Lạc Thần, khi đem di vật của Thợ Săn tử trận về với gia đình, dù là cấp bậc cao đến đâu đều phải cỡi măng tô, điều này thể hiện sự nghiêm chỉnh và thật lòng muốn chia buồn cùng gia đình. Kể cả khi tiếp chuyện với một công dân của Việt Nam, họ cũng sẽ tạm cất đi chức vụ thật sự nhằm thể hiện sự hoà nhập giữa Thợ Săn và người dân. Giống như quân đội vậy, Quân Đội Nhân Dân từng có câu. “Quân Với Dân Như Cá Với Nước.” Đó là câu nói của Chủ Tịch Hồ Chí Minh vị lãnh tựu từ xa xưa đã để lại, cho đến hiện tại. Một lực lượng mới được khai sinh, đất nước Việt Nam vẫn luôn giữ vững những tư tưởng này. Lúc này, cả ba người cùng lúc cỡi chiếc măng tô, vắt trên tay phải chậm rãi bước vào đứng đối diện với Nguyễn Quang Chính.

Các người đem di vật của mẹ tôi đến có phải không? 

Nhận thấy họ làm hành động như vậy, Nguyễn Quang Chính ít nhiều cũng biết những chi tiết của Thợ Săn là như thế nào. Dù lời nói có chút lạnh lùng, nhưng liền vội đứng lên mà đối mặt với họ. Vị đội trưởng trước đó vẫn còn gượng cười với Nguyễn Quang Chính, lúc này sắc mặt đã nghiêm túc hơn liền lấy từ túi ra một chiếc vòng tay bằng ngọc.

Xin lần nữa tự giới thiệu, ta là Trần Hữu Quân. Đội trưởng tiểu đội một, thuộc quân Ngoại Biên, cục Lạc Thần, Thành Phố Hồ Chí Minh. Hôm nay đến trước nhất là xin chia buồn cùng…..

Trần Hữu Quân còn chưa nói hết đã nhìn thấy Nguyễn Quang Chính bước đến gần cầm lấy chiếc vòng ngọc trên tay anh ta.

Cảm ơn vì đã đến, tôi đã nhận được di vật của mẹ rồi. Xin mời…

Vừa dứt lời hắn liền tiến đến mở cửa hơi cúi người thể hiện sự kính trọng. Trần Hữu Quân thấy vậy tuy có chút bất ngờ nhưng vẫn im lặng, không rời đi cũng không làm thêm động tác gì. Ngược lại, hai Thợ Săn phía sau đã đến giới hạn chịu đựng, không còn sắc mặt nghiêm trang nữa mà hướng về phía Nguyễn Quang Chính mắng.

Nè thằng nhãi! Kẻ Ngoại Biên đi Săn sống chết là chuyện thường tình, chúng ta là nguyện sống chết vì Tổ Quốc. Ta hiểu cậu đang rất bế tắc, nhưng ít nhiều cũng phải nghe đội trưởng chúng ta nói hết chứ? 

Nguyễn Quang Chính thở ra một hơi dài nói.

Tôi biết các người đến vì việc gì. Nhưng thưa ngài đội trưởng.

Trần Hữu Quân nghe thấy hắn gọi mình, anh ta liền xoay người nhìn sang.

Ta nghe đây.

Nguyễn Quang Chính lần này nghiêm túc hướng thẳng người nhìn về phía Trần Hữu Quân.

Tôi muốn trả thù! Tôi muốn bản thân không ngừng mạnh mẽ hơn trở thành một Kẻ Ngoại Biên đứng đầu để có thể rửa hận cho ba và mẹ!!

Trần Hữu Quân bật cười thành tiếng, anh ta ngày càng cười lớn hơn, sau một hồi lâu Trần Hữu Quân đáp.

Mục tiêu của chúng ta không giống nhau, nhưng lấy danh dự của một Thợ Săn Nanh Bạc để đảm bảo! Trên con đường cậu trưởng thành, nhất định cậu sẽ không thể chết trước tôi đâu!

Lời nói của vị đội trưởng không khác gì một cái gật đầu đồng ý và kèm theo đó chính là một lời tuyên bố rằng. Nguyễn Quang Chính có thể làm được chuyện cậu ta muốn hay không, không quan trọng. Nhưng anh ta có thể đảm bảo trừ khi anh ta chết, cậu sinh viên trẻ này vĩnh viễn không thể gặp nguy hiểm được. Nhìn cả ba vị Thợ Săn ấy khoác măng tô rời đi, thâm tâm Nguyễn Quang Chính không ngừng sôi sục lên một cảm xúc nôn nóng, thôi thúc hắn nhanh chóng bước vào con đường của ba mẹ. Nghỉ ngơi thêm được một tuần lễ, đến khi mắt đã dần hồi phục lại nguyên trạng, hắn cũng đã hoàn thành lễ tốt nghiệp và trở về nhà. Đứng bên dưới nhìn lên, đó là một căn chung cư cao cấp, là tài sản của ba và mẹ để lại cho hắn. Một đất nước càng phát triển thì tiền cũng lại càng quan trọng hơn hết, nghề Thợ Săn vốn sinh ra nhằm gia tăng chiến lực của mỗi quốc gia. Nhưng khi một ngành nghề được chính phủ tạo ra đã phát triển ở một thời khắc nhất định, bắt buộc quốc gia phải gia tăng phụ cấp hay kể cả là thu mua vật phẩm với giá hợp lý sau những chuyến đi săn nhằm tạo ra mức sống tốt nhất cho những Thợ Săn của họ, chưa kể rằng chính những người chấp nhận bán mạng sống của mình để đem lợi lộc về cho quốc gia cũng cần được ưu đãi và kính trọng hơn hẳn người bình thường. Như ba và mẹ của Nguyễn Quang Chính, hai Thợ Săn cực kỳ mạnh luôn được xem trọng, thậm chí khi họ hi sinh bên trong Thần Vực, tên tuổi của họ cũng được khắc ghi trên bia tưởng niệm và không ngừng được gọi tên trong tôn nghiêm cùng kính trọng. Theo đó tiền bạc mà họ tích góp vốn dĩ cũng đã dư dã để Nguyễn Quang Chính có thể sống an nhàn đến già rồi. Nhưng thử nghĩ xem? Ba mẹ là quân nhân, hi sinh trên chiến trường, vậy thì con trai cũng thật sự muốn như vậy. Con nhà nồi, không nối nghiệp ba cũng sẽ nối nghiệp mẹ, bất cứ ai cũng tồn tại một ngọn lửa do phụ mẫu đã thắp sáng cho chính mình. Hắn cũng như vậy, hắn muốn trả thù cũng chỉ là một chuyện, hắn còn muốn bản thân phải thật sự mạnh mẽ nối tiếp con đường của ba và mẹ mình. Hơn hết nữa hắn muốn vượt qua họ, muốn chinh phục đỉnh cao của Thợ Săn, cái con đường mà ba và mẹ hắn không thể đi hết thì Nguyễn Quang Chính hắn sẽ tiếp tục đi cho bằng hết.

Cô nàng kỳ lạ

Chương 2: Cô nàng kỳ lạ

Mở cửa nhà nhìn vào trong, Nguyễn Quang Chính mơ hồ nhìn thấy ba đang cùng mẹ nấu ăn trong bếp. Họ cười nói thì thầm với nhau cái gì đó rồi lại bật cười lớn hơn, không khí ấm áp ngày nào giờ đây chỉ còn lại một màu đen tĩnh mịch. 

• Con về rồi, ba ơi, mẹ ơi.

Nguyễn Quang Chính mở đèn, bước vào trong. Hắn ngồi một cách nặng nề trên sofa, máy điều hoà nhận biết có sự hiện diện của con người liền tự động mở chức năng làm lạnh. Nguyễn Quang Chính liếc nhìn nhiệt độ trên máy điều hoà chỉ biết mỉm cười khẽ.

• Mẹ thì thích để hai mươi sáu độ, ba thì lại nói điều hoà mà để hai mươi sáu dễ sinh ra vi khuẩn. Hai người họ luôn có một cái bất đồng như vậy, cuối cùng trước khi rời khỏi nhà mẹ vậy mà lại để nhiệt độ phòng ở mức hai mươi tư. 

Nguyễn Quang Chính tự nói như vậy, liền ngã người ra sau. Mắt nặng nề nhắm chậm rãi hít thở mùi hương ấm áp còn sót lại của ba và mẹ. Sau đó liền nhận ra bản thân quên mất thứ gì, vội nhấc tay lên cúi đầu nhìn vào chiếc vòng ngọc di vật mà mẹ để lại. Quái vật và Thần Tích từ hai Thần Vực cổ đại đã xuất hiện từ một ngàn năm trước, sau ngần ấy thời gian, khoa học kỹ thuật của nhân loại của ta tiến xa hơn rất nhiều rồi. Ngoài những vật phẩm thần tích, thì họ cũng đã nghiên cứu từ tất cả những bộ phận trên thi thể quái vật mà tạo ra những vật phẩm tiện lợi sau này. Vòng ngọc này là một trong số những vật phẩm đó, mẹ của hắn đã từng săn được một quái vật cấp thiên tai mà nhờ vào mối quan hệ chế tạo ra. Lúc này Nguyễn Quang Chính chậm rãi thôi thúc Nguyền Rủa bám vào vòng ngọc, cái vòng ngọc phát ra một màu xanh lục sau đó xuất hiện những đồ vật bên trong.

• Thì ra là măng tô tay dài của mẹ.

Hắn khẽ chạm lên màn hình ảo của vòng ngọc, chậm rãi kéo tất cả những đồ vật bên trong ra. Ngoài bộ măng tô tay dài, hắn bị thu hút bởi một chiếc nhẫn màu đen tuyền.

• Là nhẫn của ba? 

Nguyễn Quang Chính mặc kệ chiếc nhẫn, liền cầm lấy bộ măng tô của mẹ đặt vào tủ thợ săn ở góc nhà. Tủ kính này chính là nơi ba mẹ hắn cất trang bị và măng tô mỗi khi đi săn trở về. Sau khi quay trở lại, hắn lần nữa sửng người trước đống di vật mà ba và mẹ để lại. Đứng trước tủ kính với đầy đủ hai bộ trang bị của ba mẹ mình, bước vào cửa nhà đầu tiên đã có thể nhìn thấy tủ kính này. Đó là thói quen khi còn nhỏ, đi đâu đó về muốn biết ba mẹ đã về chưa chỉ cần nhìn vào tủ thợ săn là hiểu. 

• Vũ khí của mẹ đã hư hỏng nặng như vậy rồi..

Hắn sau đó cũng chỉ ngồi trên sàn, lặng lẽ dựa vào tủ kính mà ngủ quên đi mất. Cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa phòng vang lên làm hắn chậm mở mắt ra. Hiểu rằng bản thân đã ngủ quên trên sàn đến khi trời sáng.

• Cô Lan ơi, cô về rồi hả cô?

Nghe thấy một giọng nói lạ vang lên bên ngoài, hắn định bụng mặc kệ rồi cũng sẽ rời đi thôi. Ấy thế nhưng tiếng gõ cửa vẫn một mực vang lên làm hắn càng thêm bực mình. Vội bước nhanh đến mở cửa nhà, Nguyễn Quang Chính theo thói quen im lặng chờ đối phương nói trước. Ấy thế nhưng phía đối diện hắn là một cô gái trạc tuổi mình, nhưng kỳ lạ ở chỗ cô ta trước đó vẫn còn gọi tên mẹ hắn ầm ỉ lại gõ cửa một cách kiên trì như vậy, mà khi đối diện với Nguyễn Quang Chính nàng lại im lặng không nói gì.

• Ủa nhà này cô Lan bán rồi hả anh?

Nguyễn Quang Chính chậm quan sát nàng một hồi.

“Cao một mét bảy, thân hình mảnh mai, ngực lại to, nhất định không phải thợ săn.”

Phía đối diện, cô gái kia lại có chút bất an khi thấy đối phương không đáp lời mình. Trong một khoảnh khắc nàng nhận ra hắn đang nhìn vào ngực mình, cô nàng này cũng không phải là một người hiền lành. 

• Anh nhìn gì vậy? Đồ biến….

Vừa nói, nàng vừa đưa chân muốn đá vào hạ bộ của Nguyễn Quang Chính. Nhưng một thợ săn nanh trắng, làm sao có thể để bản thân phải chịu một đòn hiểm như vậy? Hắn đưa tay bắt lấy chân nàng.

• Cô tìm mẹ tôi có việc gì không?

Cô gái phía đối diện bị hắn giữ lấy chân như vậy, nàng thì lại đang mặc váy đã bắt đầu sợ rồi. Vội đưa tay phải che lấy chân váy, tay trái muốn với tới đánh hắn nhưng không được. Phải nói rằng Nguyễn Quang Chính cao một mét chín, thân hình nhìn qua thấy cao gầy như vậy nhưng thể lực lại có thể một mình đánh chết tươi vài chục người đàn ông cao to. 

• Anh, anh thả chân tôi xuống đã!!

Hắn thở ra một hơi dài, liền buông chân nàng xuống. Cô gái kia lúc này mặt đã đỏ bừng, nàng chậm rãi vuốt nhẹ chân váy lại nói.

• Tôi mới vừa chuyển vào nhà đối diện cách đây nửa năm, cô Lan thấy tôi không biết nấu ăn nên thường xuyên gọi tôi qua ăn cơm cùng. Một tháng trước cô ấy đột nhiên biến mất, sau đó tôi lại thấy cửa nhà bị mở ra nên ngỡ rằng cô Lan về nên mới qua hỏi thăm.

Nguyễn Quang Chính nghe qua những lời nàng vừa kể đầu gật gù tỏ vẻ hiểu, nhưng có một chỗ làm hắn chú ý đến, liền hỏi.

• Làm sao cô biết cửa nhà đã từng được mở? Tôi về hồi khuya kia mà?

Cô gái ngại ngùng liếc nhìn vào bảng lề cửa nhà. Nơi đó có một cái tem vỡ còn sót lại, hoá ra cô nàng nhận thấy bà Lan đột ngột biến mất. Vì muốn trông nhà thay bà nên đã dán tem giấy lên bảng lề cửa, sau đó mỗi ngày trước khi ra khỏi nhà đều nhìn xem tem giấy có vấn đề gì không mới yên tâm đi làm. Nguyễn Quang Chính đêm hôm qua khi trở về lại không để tâm quá nhiều liền mở cửa ra thì tem giấy cũng tự nhiên mà rách. Hắn tự mắng trong lòng vì bản thân đã quá lơ đễnh không hề đề phòng sau khi tốt nghiệp, nếu người dán tem vỡ là một tội phạm đang muốn truy sát bản thân hắn mà không phải cô gái này thì có phải chết mất xác rồi hay không? Nguyễn Quang Chính lúc này liền vuốt mặt vô cùng thất vọng về mình, nhưng sau đó cũng liền bị cô gái phía đối diện gặn hỏi.

• Anh đi học về, vậy cô Lan đã về chưa?

Nguyễn Quang Chính nghe thấy vậy, sắc mặt liền ánh lên một tia sầu não.

• Cô ăn sáng chưa? Nếu chưa thì vào nhà đi tôi nấu ăn cũng không tệ.

Cô nàng từng nghe bà Lan kể về Nguyễn Quang Chính khá nhiều lần, hiểu rõ hắn không phải loại tệ hại. Không từ chối nàng liền đồng ý mà vào nhà, ngồi ở sofa quen thuộc chờ đợi hắn làm vệ sinh cá nhân. Cô gái vô tình bị thu hút bởi tủ kính nơi đặt hai bộ măng tô. Nàng cứ như vậy mà tỉ mỉ ngắm nhìn, đến khi Nguyễn Quang Chính bước khỏi nhà vệ sinh, nhìn thấy nàng đang trầm ngâm như vậy cũng chẳng cảm thấy lạ lẫm gì liền bật bếp điện chuẩn bị bữa sáng.

• Thanh kiếm này, lần trước không hư hại đến như vậy…

Nguyễn Quang Chính lơ đễnh đáp.

• Vậy sao?

Cô nàng im lặng thêm một lúc lâu, Nguyễn Quang Chính thấy lạ liền nhìn sang. Nhận ra bờ vai mảnh mai cô run lên liên hồi, nàng sau đó như mất hết sức lực ngồi phịch xuống sàn nhà. 

• Nè, làm sao….

Hắn bước vội đến muốn đỡ nàng dậy, liền khựng lại trước khuôn mặt thấm đẫm nước mắt. Nàng khóc thút thít làm Nguyễn Quang Chính khựng người không biết nói gì, được một hồi lâu nàng vừa khóc vừa hỏi.

• Cô Lan, chết rồi có đúng không?

Nguyễn Quang Chính trầm mặt, thật sự khi nhận được tin tức tử trận của mẹ. Cảm xúc của hắn cũng không khác gì nàng, nhưng sau đó cũng đã biết kiềm nén hơn. Hắn nhận thức được mình là một thợ săn, không thể để cảm xúc chi phối được. Nhưng giờ đây, đối diện với một người lạ vậy mà lại vỡ oà cảm xúc cho cùng một người mà người đó lại chính là mẹ ruột của mình. Nguyễn Quang Chính lần nữa không thể đè nén cảm xúc thêm, mặt hắn đỏ bừng vì cố áp chế cơn xúc động, nhưng nước mắt cũng vô định mà chảy ra. Lặng lẽ bế thốc cô gái đang ngồi trên sàn, sau đó đặt nàng lên sofa, cả hai im lặng chờ đợi cơn xúc động lắng xuống. 

• Cô làm bạn với mẹ tôi, vậy có biết ba và mẹ tôi họ làm nghề gì không?

Cô nàng im lặng lắc đầu, nàng thật sự chưa từng hỏi về nghề nghiệp của bà Lan, đến hiện tại nàng mới nhận ra rằng, suốt khoảng thời gian trò chuyện cùng. Bà Lan hoàn toàn chỉ im lặng lắng nghe nàng ríu rít về cuộc sống của mình, bà ngược lại chưa từng kể về công việc của chính bà, chỉ nói về gia đình và cuộc sống hằng ngày mà thôi. Suốt một buổi hôm đó, cả hai không nói thêm được lời nào nữa, Nguyễn Quang Chính im lặng nấu bữa sáng cho cả hai. Đồng dạng im lặng ăn, khi cô gái ấy rời đi, cả hai cũng chỉ đối đáp với nhau hai từ “hẹn gặp lại”. Sau đó hắn cũng chuẩn bị đi đến trụ sở tiểu đội một cục Lạc Thần tiếp nhận bậc nanh của chính mình. Đường đến văn phòng đối với hắn không gần cũng chẳng xa, thế nhưng hắn lại muốn chạy xe của mình đến, phần vì cũng đã bốn năm trôi qua không biết có bị hư hao gì không.

• Chào mày, lâu rồi hai thằng không phượt một chuyến nhỉ?

Nguyễn Quang Chính mỉm cười sờ vào chiếc phân khối lớn mà ba để lại cho mình. Nó là một chiếc xe cũ kỹ, nhìn vào có chút lỗi thời chạy bằng năng lượng nguyền rủa. Mười năm trước một thợ săn nanh đồng mà sở hữu được một chiếc như này thì thật sự có thể nói gã rất giàu có rồi. Với kiểu dáng naked bike cũng là một phần làm Nguyễn Quang Chính cảm thấy say mê nó nhất. Ngồi lên xe, nổ máy, âm thanh ì đùng của chiếc moto làm cả tầng hầm ồn ào một trận, vèo một cái ra khỏi hầm. Vô số ánh mắt cả nam cả nữ đồng loạt đổ dồn vào hắn, ở Thành Phố Hồ Chí Minh thời đại này lại rất hiếm xuất hiện xe máy chạy bằng điện huống chi lại là một con mô tô có thể tạo ra âm thanh lớn như vậy. Đậu xe trước trụ sở tiểu đội một, Nguyễn Quang Chính đang nghĩ xem nên đậu xe ở đâu thì một người thanh niên bước đến, ánh mắt vô cùng phấn khích liên tục ngắm nhìn thiếu điều muốn dán cả đôi mắt vào mà nhìn cho rõ.

• Đẹp không? Ba tôi gọi nó là Hắc Lang đó.

Người thanh niên kia nghe thấy vậy, hết nhìn chiếc xe lại nhìn vào Nguyễn Quang Chính miệng lẩm bẩm tự nói.

• Hắc Lang, đã vậy còn là dòng cổ điển. Sao quen dữ vậy ta? 

Sau một hồi, anh ta như nhớ ra gì đó liền nói.

• Ê, ê!! Trong tấm hình của mấy đời đội trưởng, ông Nguyễn Quang Huy từng chụp chung với chiếc này. Không lẽ khứa là Nguyễn Quang Chính? 

Quái vật cấp tội phạm

Chương 3: Quái Vật Cấp Tội Phạm

Nghe thấy tên mình, hắn theo đó cũng bật cười liền cỡi chiếc full face đang đội ra. Người thanh niên bên cạnh liền cười lớn.

• Đoán đúng rồi! Haha, chú em vừa tốt nghiệp không nghỉ ngơi đã muốn đến nhận nanh rồi? 

Vừa dứt lời, anh ta liền thúc cùi chỏ vào người Nguyễn Quang Chính lại nói.

• Mê làm dân Ngoại Biên tới vậy hả?

Vừa nói, anh ta cười một cách gian trá, Nguyễn Quang Chính hiểu rõ đó là một câu nói đùa, cũng thuận theo mà bật cười.

• Làm ngoại biên còn có tiền, ở không chết đói sao sư huynh.

Cả hai cùng bật cười thành tiếng, Nguyễn Quang Chính sau đó được hướng dẫn chạy xe xuống hầm, người thanh niên kia cũng dẫn hắn cùng vào trong.

• Anh là Huỳnh Ngọc Tuyên, là nanh đồng thôi. Sau này có gì hỏi anh, tiểu đội một còn đúng một chỗ trống, may mà cu em tới sớm chứ không là mất lượt phải dời công tác rồi đó!

Nguyễn Quang Chính nghe thấy vậy cũng không có chút gì là sốt ruột, bởi dù gì Trần Hữu Quân cũng đã đích thân đến chiêu mộ hắn. Có đến sớm hay muộn thì cũng chỉ là mất thêm thời gian nhận nanh thôi, bước vào trong, Nguyễn Quang Chính mặc kệ Huỳnh Ngọc Tuyên đang đi xa dần, hắn đứng trước cửa đơn vị bước vào trong là cơn gió mát lạnh từ điều hoà tự động đang thổi vào gáy, ở giữa sảnh xuất hiện một bục kính, bên trong là một tiêu bản đầu quái vật kỳ dị, nghe bảo rằng đây là quái vật cấp Thiên Tai mà đội trưởng đời đầu hạ được sau đó được làm tiêu bản xem như một chiến tích. Bên trái là hình ảnh và một vài dấu tích đáng sợ của các đời đội trưởng để lại, Nguyễn Quang Chính liếc mắt cũng biết rõ. Bởi khi còn bé, ba cũng thường xuyên đem hắn đến cơ quan rong chơi một thời gian.

• Sao vậy? Hoài niệm lắm hả?

Huỳnh Ngọc Tuyên thấy hắn trầm ngâm như vậy, cũng từng nghe được hoàn cảnh vừa xảy đến đối với Nguyễn Quang Chính. Anh ta cũng chỉ vỗ vai trấn tỉnh cậu em vừa đến rồi tiếp tục dẫn hắn vào phòng đội trưởng. Gõ cửa sau đó cùng bước vào trong, Nguyễn Quang Chính liền được tiếp đón bởi vài câu chửi thề của Trần Hữu Quân.

• Má nó mấy cái thằng này, lính mới tới rồi hả? Mày gõ còi báo động kêu anh em đi hết luôn, còn em đi chung luôn cho vui.

Nói rồi, Trần Hữu Quân cũng khoác vội măng tô bước nhanh ra ngoài. Nguyễn Quang Chính ngơ ngác bước theo sau, thấy Huỳnh Ngọc Tuyên đang khoác vội măng tô tay ngắn chạy từ phòng riêng đi ra, hắn vỗ vai anh ta liền hỏi.

• Vụ gì vậy anh?

Huỳnh Ngọc Tuyên phì cười liền đáp.

• Cứ đi đi rồi biết, lấy xe chú em đi anh đi chung xe luôn!

Cả hai còn chưa kịp đề máy xe thì đã nhìn thấy Trần Hữu Quân ngồi trên một chiếc mô tô màu đỏ máu, anh ta kéo ga một cái đã biến mất dạng.

• Đi lẹ lên, tới trễ ổng chửi cho nghe!

Nguyễn Quang Chính nhịp tim nhanh dần, liền gật đầu đề máy. 

• Thằng này từ từ anh còn chưa kịp đặt đít lên yên mà!?

Vèo một tiếng đã ra khỏi trụ sở, nhìn thấy Trần Hữu Quân ở phía xa. Nhanh chóng kéo ga vụt theo, tiếng bô nổ đùng đùng của hai chiếc mô tô làm cả con phố náo nhiệt hẳn lên. Trần Hữu Quân phía trước khi nghe thấy tiếng xe cũng quay đầu nhìn về sau, thấy Nguyễn Quang Chính đang cầm lái, anh ta mỉm cười như đang khiêu khích vậy. Sau đó liền kéo ga nhanh hơn, cả ba người làm náo loạn cả khu phố một hồi liền nhìn thấy Trần Hữu Quân dừng lại ở một khu vực đang có cảnh sát buộc dây đỏ. Nguyễn Quang Chính và Huỳnh Ngọc Tuyên theo đó cũng đến, hai anh Công An Nhân Dân thấy họ đến cũng nâng dây lên cao chờ họ bước vào.

• Lại là mấy thằng ống nghiệm nữa à? 

Nghe thấy Trần Hữu Quân đang nói chuyện với ai đó, cả hai người theo đó cũng bước đến gần. Nhìn thấy xác chết của một người đàn ông, đầu ông ta không khác gì đầu một con bồ câu. Thân người lại mặc âu phục đen thắt cà vạt, giữa ngực xuất hiện một cái lổ, máu chảy loan ra mặt đường nhựa. Nhìn thấy hai người họ bước đến, Trần Hữu Quân chóng nạnh sắc mặt trông vô cùng bực mình hỏi.

• Sao có hai thằng thôi vậy? Tụi kia chưa tới nữa hả?

Huỳnh Ngọc Tuyên bên cạnh vội đáp lời đội trưởng, Nguyễn Quang Chính thấy vậy cũng mặc kệ. Chậm rãi bước đến, nhanh chóng mở Nguyền Nhãn chậm rãi quan sát. Trước mắt hắn nhanh chóng xuất hiện đầy những dòng khói xanh và đen, chúng quấn lấy nhau, sau đó dần hình thành hai bóng người. Bóng người màu xanh đang đi trên đường, sau đó liền xuất hiện một bóng người màu đen bước nhanh đến. Thứ đáng chú ý nhất là bóng người màu đen ấy chỉ đơn thuần bước đến, tốc độ ra đòn vô cùng nhanh, đâm một nhát vào người bóng người màu xanh, nạn nhân chỉ kịp kích hoạt nguyền rủa đã ngã ra đất mà chết tươi, bóng người màu đen theo đó với tốc độ cực nhanh mà biến mất.

• Hung thủ gây ra vụ này, không phải là người uống thuốc tiến hoá. Mà là Thần Tích!

Nguyễn Quang Chính vừa dứt lời, khiến Trần Hữu Quân và Huỳnh Ngọc Tuyên nghe thấy liền nhìn sang. Đã thấy hắn ôm chặt lộng ngực mà khuỵ người ngồi sát đất rồi.

• Sao vậy!? Nè! Nhóc!

Nguyễn Quang Chính chỉ mờ ảo thấy được hình ảnh Trần Hữu Quân đánh vào mặt mình và mất đi tầm nhìn, cơn đau đã khiến hắn đau đến mức bất tỉnh. Sau vài tiếng đồng hồ, Nguyễn Quang Chính bật người ngồi dậy, nhìn thấy Trần Hữu Quân đang ngồi bên cạnh.

• Tỉnh rồi hả nhóc? Thông tin nhóc đưa ra anh nghe rồi, anh em đang điều tra theo hướng đó. Thông thường thì tụi dùng Thần Tích không đi xa được đâu.

Nghe thấy vậy, hắn liền gật gù tỏ vẻ hiểu, liền nằm trở lại giường.

• Mẹ năng lực loại hiếm gì mà vừa dùng đã xỉu vậy mốt vào thần vực căng à nha.

Nguyễn Quang Chính bật cười trước câu trêu chọc của đội trưởng, liền đáp.

• Miễn là đánh nhau thì em chơi được, còn điều tra hiện trường thì mấy anh chịu khó cõng theo em.

Trần Hữu Quân bật cười lớn, sau đó anh ta đứng dậy, không quên đá vào chân hắn một cái.

• Dậy đi lấy trang bị nè, ngủ quài tao đặt bí danh của mày là mê ngủ bây giờ.

Nói rồi cả hai cùng rời đi, Trần Hữu Quân đem hắn đến phòng trang bị. Người chịu trách nhiệm là một nữ trung niên.

• Chị Trinh, lấy bộ măng tô cho thằng em này cái chị. Cái bộ hồi bữa em đặt á.

Người phụ nữ tên Trinh khi nghe thấy Trần Hữu Quân nói, bà liền nhăn mặt. Đôi chân mày như muốn dính vào nhau liền quát.

• Biết rồi, lính mới có ba đứa mày đặt hai nam một nữ là tao biết rồi. Nói gì mà nói dữ không biết, mai mốt mày ít nói lại đi chứ tao nhức đầu quá!

Trần Hữu Quân dẫu bị mắng như vậy, nhưng lại bật cười mà nói.

• Chị Trinh, nay sao bà đẹp dữ trời hỏng ấy cho em cọng dây nịt được không?

Trần Hữu Quân vừa định với tay đến lấy dây nịt đang mắc trên sào, liền bị nữ trung niên đánh, lại mắng.

• Phát lương đi mới cho, trễ hai ngày rồi.

Trần Hữu Quân vội thụt tay lại.

• Thôi bà ơi, tui còn chưa có lương nữa còn kêu tui phát. Tiền ở trên bắn xuống chứ em có cầm đâu mà.

Cả hai lời qua tiếng lại cuối cùng cũng bật cười thành tiếng sau đó Trần Hữu Quân cũng không có được dây nịt. Nguyễn Quang Chính đứng trước gương, áo sơ mi trắng, quần tây nâu thắt cà vạt. Sau đó khoác chiếc măng tô tay ngắn vào, tự nhìn mình trước gương mà nhìn ngắm một hồi, lòng tự nghĩ.

“Con trai của ba lại khoác lên chiếc áo giống ba rồi, ba có thấy không?”

Vừa trầm ngâm chưa được bao lâu, còi báo hiệu lại lần nữa vang lên. Lần này lại có thêm tiếng hét của Trần Hữu Quân vang lên.

• Anh em điều tra hiện trường không cần đi theo. Tất cả những người có năng lực chiến đấu theo tôi!

Nguyễn Quang Chính nghe qua cũng đủ hiểu, đó chính là báo động truy lùng tội phạm. Vội thu hồi thanh dao găm vừa được cấp vào trong chiếc nhẫn màu đen mà ba để lại, nhanh chóng bước theo sau đội trưởng, tiếng mô tô vang lên, cả tiểu đội đồng loạt theo sau. Chạy một hồi lâu, nhận ra số thợ săn cùng tiểu đội một đang truy đuổi theo một người đàn ông đang chạy trên đường. Thần Tích là một loại cổ vật chứa nguyền rủa có thể giúp chủ nhân có được một loại năng lực bất kỳ. Tuỳ vào nguyền rủa bên trong và sức chịu đựng của chủ nhân mà có được năng lực mạnh yếu. Người đàn ông đang bị truy đuổi, gã chạy với tốc độ đáng sợ, trên đường có bao nhiêu ô tô. Hắn đều sử dụng năng lực mà né tránh, Nguyễn Quang Chính chậm rãi quan sát đối phương, nhận ra cứ mỗi vài giây, cơ thể tên kia lại xuất hiện một ngọn lửa màu đen. Vội kết nối mic với đội trưởng, hắn nói to.

• Đội trưởng! Tên đó có khả năng cao sử dụng nguyền hoả! 

Trần Hữu Quân nghe thấy liền đáp.

• Toàn đội lui xuống, hỗ trợ cho lính mới! Sói Lửa, Hải Sư theo sau hỗ trợ nó. Số còn lại theo anh bọc đầu nó lại!

Cả đội đồng loạt báo rõ, Nguyễn Quang Chính đang chở Huỳnh Ngọc Tuyên phía sau liền kéo ga dẫn đội. Tên tội phạm phía trước nghe thấy tiếng bô xe đang đến gần, chỉ vừa liếc thấy Nguyễn Quang Chính gã đã đưa tay ngang ra phóng một ngọn lửa đen, nhắm vào cơ thể Nguyễn Quang Chính mà đánh.

• Gậy ông đập lưng ông à? Lưng này hơi khó đập!

Hắn nhanh chóng nghiêng xe, chiếc Hắc Lang theo đó như muốn ngã ra đường. Nhưng không biết bằng cách nào đó, sau khi thoát khỏi ngọn lửa vừa được phóng ra. Chiếc mô tô đã bật ngược được trở lại, đồng dạng Nguyễn Quang Chính cũng đã biến mất.

• Hú! Quá đã! Ủa, thằng em tao đâu rồi!?

Huỳnh Ngọc Tuyên vừa dứt lời, liền nhìn thấy Nguyễn Quang Chính rút dao găm mà lao về phía tên tội phạm. Từ trên cao lao xuống, Nguyễn Quang Chính đã phòng hờ trường hợp đang trong thế bị động lại lãnh trọn ngọn nguyền hoả thì chỉ có hốt cốt bỏ hủ. Hắn theo đó dùng nguyền nhãn phóng ra lửa đen, tay trái vội bắt lấy ngọn lửa tạo thành một mũi kim to cỡ trường kiếm phóng về phía tội phạm. 

• Hé hé hé! Để ta lo!!

Trong túi áo tên tội phạm từ đâu xuất hiện một bóng ma màu đen, xem qua không khác gì một ngọn nguyền hoả nhưng lại có mắt mũi và miệng. Thứ đó cười lên the thé sau đó túm chặt mũi kim của Nguyễn Quang Chính sau đó hút vào miệng như đang uống một thứ gì đó vậy. Nhờ vậy mà tên tội phạm đã thoát được một màn, hắn sau đó đưa chân tặng cho Nguyễn Quang Chính một cước vào giữa eo khiến hắn lao người vào một chiếc ô tô đang đậu sát lề đường. Chỉ thấy hắn hự lên một tiếng, chiếc ô tô con cũng xuất hiện một vết lõm ngay trên thân xe. 

• Có sao không em trai!?

Huỳnh Ngọc Tuyên vừa dứt lời, liền thấy Nguyễn Quang Chính nhăn mặt chỉ về phía tên tội phạm. Nhìn thấy đồng đội đang đuổi theo, hắn sau đó cũng đứng dậy không quên chửi thề thêm vài câu sau đó đuổi theo. 

• Má nó đau vãi lonn!

Phía bên này, tên tội phạm đã chạy vào một trung tâm thương mại. Huỳnh Ngọc Tuyên vừa đuổi vừa thét to.

• Mọi người tránh ra!! Đó là tội phạm đang bị truy nã!!

Âm thanh la hét của người dân mỗi khi tên tội phạm chạy đến gần. Nhưng sau đó hắn liền bị một nhóm bảo vệ tay cầm dùi cui điện chặn lại. Thế nhưng thể lực của một kẻ ngoại biên và thường dân rất khác, họ bị hắn tông vào, cả đám người ngã ra đất, có người bất tỉnh tại chỗ. Thấy hắn đã thành công lao vào trong thang máy, đám người đuổi theo nhìn thấy vậy cũng đổi hướng chạy vào lối thang thoát hiểm. Nguyễn Quang Chính theo đó cũng đã kịp bước vào một thang máy gần đó.

“Theo tâm lý tội phạm, hắn chắc chắn sẽ lên sân thượng và lao qua các toà nhà khác.”

Hắn nghĩ như vậy liền nhấn tầng cao nhất mà chờ đợi, nhìn thấy đám người bên trong ai nấy đều nhìn mình với ánh mắt hâm mộ, một cậu bé gần đó liền bước đến như muốn ngắm nhìn hắn kỹ hơn, vội xoa đầu cậu bé hắn nói.

• Không nên đi vào con đường này, nhìn bên ngoài hào nhoáng như vậy thôi. Nhưng con sẽ không muốn biết được kết cục cuối cùng của mình đâu.

Thang máy vừa lên đến tầng thượng, hoá ra đây là một bãi đậu xe ô tô, cửa thang máy còn lại cũng vừa mở ra. Nhận thấy gã tội phạm đang siếc cổ một cô gái, Nguyễn Quang Chính lộ rõ vẻ sợ hãi nói to.

• Thả cô ấy ra! 

• Mày thả vũ khí xuống trước!!

Nguyễn Quang Chính thở dài vội ném dao găm xuống đất đá ra xa tầm với. Gã tội phạm xem ra cũng không phải loại giết người vô nghĩa, hắn chậm bước đến gần vách lang can bãi đậu xe, Nguyễn Quang Chính vì lo cho con tin cũng vội bước theo sau. Sau đó tên kia liền ném cô gái về phía hắn, Nguyễn Quang Chính vội ôm lấy nàng, nhận ra cô gái không sao nữa. Hắn liền lao theo vẫn kịp bắt lấy chân tên tội phạm, cả hai tưởng chừng như sẽ rơi xuống mấy chục tầng lầu cùng chết thì may sao bên dưới cách đó vài tầng vẫn còn mái che của trung tâm mua sắm. Nguyễn Quang Chính vội bật người ngồi dậy, may sao hắn phản ứng nhanh hơn, nhanh chóng dùng nguyền hoả tạo thành một thanh dao găm, lạnh lùng kề dao vào cổ tên tội phạm.

• Nằm yên, không thì đầu lìa khỏi cổ!

Tưởng chừng như khống chế được hắn rồi, thì bên trong túi áo lại lần nữa vang lên một giọng nói the thé.

• Nhân loại, mày nghĩ như vậy là xong rồi sao!?

Ngọn nguyền hoả đột ngột bóc cháy toàn thân tên tội phạm. Gã la hét trong đau đớn, da thịt bị thiêu cháy bóc lên mùi thịt nướng cháy khét. Cho đến khi chỉ còn lại đầu lâu của hắn, ngọn lửa màu đen kia điên cuồng toả ra nguyền rủa nồng đậm.

• Báo cáo! Là quái vật cấp tội phạm cần nanh đồng hỗ trợ! Nhắc lại không còn là tội phạm đơn thuần nữa, là quái vật cấp tội phạm cần một nanh đồng hỗ trợ gấp!!

Đầu bên kia của bộ đàm, Trần Hữu Quân lên tiếng.

• Cả đội đang tập hợp, lính mới! Lần này cần em cầm cự trong năm phút, thể hiện đi nào!

“Vãi, giờ này ổng còn giỡn được nữa!?”

Dù là như vậy, Nguyễn Quang Chính cũng vẫn nghiêm túc, toàn thân rơi vào tư thế chiến đấu. Những toà nhà xung quanh xuất hiện rất nhiều người dân đang hô hào cổ vũ, dẫu là vậy nhưng mắt hắn vẫn không rời khỏi quái vật phía đối diện. 

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play