/ Văn Hằng / Bạn Nhỏ , Đừng Quậy Nữa
chap 1
sushi
mặc kệ sự đời nhưng ko mặc kệ đc manga :)))
sushi
Phải ngồi viết truyện cho tụi bây đếy
Trần Dịch Hằng
N..nhẹ thôi... ức~
Dương Bác Văn
Em có biết là em ngon lắm ko ~ / cắn đùi em /
Trần Dịch Hằng
Hức...đ..au.. ức~
Trần Dịch Hằng
Nhẹ...hức...t.thôi..ức
Dương Bác Văn
Ngoan nào , sẽ nhanh thôi / thucs mạnh /
Trần Dịch Hằng
Đau...Hức....Ức ~
Dương Bác Văn
Em rên ngọt vãi
Trần Dịch Hằng
đau....hức....ức
Dương Bác Văn
Em chỉ cần nằm hưởng thụ thôi , đêm còn dài ~
Dương Bác Văn
/ hôn tay em /
Trần Dịch Hằng
/ bấu chặt vai anh /
Dương Bác Văn
Bé Ngoan , thả lỏng ra . Anh đau đấy / bóp eo em /
Trần Dịch Hằng
Ức.../ lắc đầu /
Trần Dịch Hằng
Đau...Ức....Đ...Đau lắm
Dương Bác Văn
Hư thật đấy , phải phạt thêm / lút cán /
Trần Dịch Hằng
Ức.....ohhhhh~
Dương Bác Văn
/ Cắn tai em /
Trần Dịch Hằng
Đ..đau...Ức ~
Dương Bác Văn
Cố làm quen dần đi , bảo bối
Trần Dịch Hằng
K..ko...Hức...Ức~
những tiếng động ám muội vang vọng khắp căn biệt thự xa hoa . Em là một người đc anh mua về từ sàn đấu giá , là một con thú cưng đc bán đi như một món hàng . Em chính là món hàng đắt nhất sàn đấu giá vì cơ thể nhỏ nhắn , quyến rũ , nước da hồng hào , khuôn mặt thanh tú , ngây thơ . Đẹp nhất sàn ~
Có bao ông chủ quyền lực muốn mua lại con thú cưng ấy nhưng là món hàng mà Dương Bác Văn nhắm đến thì ai dám tranh giành . Chỉ cần có kẻ dám liếc nhìn người của Bác Văn đây một cái , PHÁ SẢN cũng chỉ là chuyện thường ngày
Dương Bác Văn
/ Tỉnh ngủ /
Dương Bác Văn
/ Nhìn sang bên cạnh / chạy đi đâu rồi
Dương Bác Văn
/ Đi tìm em khắp cái biệt thự /
ở trên bàn có một tờ giấy
Xin lỗi , bao giờ có đủ tiền tôi sẽ quay lại trả anh . Anh mua tôi với giá bao nhiêu tôi chắc chắn sẽ trả ko thiếu một xu .
Trần Dịch Hằng
Dương Bác Văn
Mẹ kiếp / đạp bàn /
đàn em
Đại ca , có chuyện j vậy / chạy tới /
Dương Bác Văn
/ Liếc từng tên một /
sushi
T đang bị chảy máu tay 🙃
chap 2
sushi
Mọi người còn sống không ạ
sushi
còn thì vô đọc truyện không còn thì cũng phải đọc
Dương Bác Văn
tao mang tụi bay về để làm cái gì
Dương Bác Văn
có mỗi một người cũng không trông chừng được
đàn em
cậu ta trốn lúc nào chúng tôi thật sự không biết
đàn em
người cậu ta nhờ con như vậy chui rúc nơi nào chả được
Dương Bác Văn
Tao không cần biết
Dương Bác Văn
1: trong 5 ngày chúng mày phải tìm được cậu ta về đây
Dương Bác Văn
2: cứ chuẩn bị mà bị ....
đàn em
chắc chắn sẽ tìm được người về cho ngài
Dương Bác Văn
Nếu không tìm được thì sao
đàn em
sẽ không bao giờ có chuyện đó
Dương Bác Văn
tao cho chúng mày năm ngày
Dương Bác Văn
Đúng là ngày sau mà không mang được người về
Dương Bác Văn
đừng trách tao không khách khí
đàn em
/ lập tức đứng dậy đi tìm /
Dương Bác Văn
Em Dám Bỏ Trốn mà không xin phép tôi
Dương Bác Văn
Em là người đầu tiên dám làm như vậy
Dương Bác Văn
để xem em trốn được bao lâu
Dương Bác Văn
khi em bị bắt về , tôi phải phạt em mới đc
đàn em
Chúng tôi đã tìm hết cái Trùng Khánh này rồi
đàn em
nhưng không thấy cậu ta đâu
Dương Bác Văn
Đúng là người của tôi
Dương Bác Văn
thật sự rất giỏi
Dương Bác Văn
lại không trốn ở đây
Dương Bác Văn
tìm hết cái Trung Quốc này cho tao
Dương Bác Văn
tìm cho ra cậu ta thì thôi
sushi
thấy tua liên tục cũng không hay lắm nhỉ
sushi
Thôi kệ đi đại đại đi
Dương Bác Văn
mà tụi bay vẫn chưa tìm được cậu ta
đàn em
ngài cho chúng tôi thêm một chút thời gian được không
đàn em
thời gian này thật sự quá ngắn , chúng tôi không thể tìm được cậu ta
Dương Bác Văn
tao cho chúng mày thêm hai ngày
sushi
đọc thế thôi Sắp đi học rồi
sushi
đây là phải dùng giọng nói đấy nhá
sushi
nhưng mà vẫn không kịp :))))
chap 3
sushi
Chưa đến 1 phút mà tụi nó gửi hơn 40 tin nhắn
sushi
không biết tụi nó đang tính làm trò gì nữa
chúng tôi tìm thấy cậu Trần rồi
đang dạy học tại ngôi trường gần đó
Dương Bác Văn
được tôi đến ngay
Dương Bác Văn
cúp máy rồi lập tức phi xe đến
Trần Dịch Hằng
* mình đã từng nghĩ mình là nhân vật chính , nhưng giờ mình hiểu rồi . Ông trời không cho ai tất cả , vốn dĩ mình cũng không được yêu thương lấy tư cách gì để sống một cuộc sống hạnh phúc chứ *
Trần Dịch Hằng
* giờ nhìn lại mới để ý nơi này thật đẹp *
em đang đứng trước một quán ăn nhỏ , khuôn mặt vô hồn . Xung quanh cỏ cây hoa lá rậm rạp , những bông hoa đủ màu sắc đua nhau khoe vẻ đẹp của mình thật Kiêu Hãnh . Những người đi lại cười đùa vui vẻ khiến em cảm thấy bản thân thật lạc lõng trong thế giới này . "mình cô đơn tới vậy sao " câu hỏi mà em đã tự hỏi cả trăm lần nhưng không thể giải đáp bằng chính suy nghĩ của bản thân em cũng không biết mình có thật sự cô đơn hay không . Tự dưng hôm nay bất chợt em cảm thấy thanh thản lạ thường
thật ra cái này là suy nghĩ của tác giả chứ em làm gì nghĩ mấy cái tào lao đấy 🙄
tác giả mấy nay hơi suy tí thông cảm , thông cảm hay không thì kệ bạn
Chủ quán
Của em đây / đưa bánh mì cho em /
Trần Dịch Hằng
à dạ / cầm lấy bánh mì /
Chủ quán
trông em có vẻ hơi buồn . Có chuyện gì hả
Trần Dịch Hằng
Không có gì đâu ạ
Chủ quán
à Chúc em một ngày vui vẻ nhé
Trần Dịch Hằng
Em cảm ơn / cầm túi bánh mì vừa đi vừa ăn /
Trần Dịch Hằng
nào giở sách ra
học sinh : thầy ơi khoan đã tụi em có chuyện muốn nói
học sinh : / lần lượt nộp giấy lên cho thầy /
sushi
bây ơi tự nhiên mấy bữa nay cái gì tui cũng thấy chán á
sushi
giờ xem phim cũng chán biết chuyện cũng chán
sushi
học chán là chuyện đương nhiên
sushi
ăn thì không thấy chán :)))
sushi
nhưng mà trừ ăn ra mấy cái sở thích của tui tự nhiên hết thích rồi
sushi
nhưng mà xem phim ôm điện thoại ai lười cho được
sushi
không biết bị sao nữa
sushi
mấy cái chuyện quan trọng thường tôi nhớ dai dữ lắm mà mấy nay quên hết kể cả cốt truyện
Download MangaToon APP on App Store and Google Play