Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Haikyuu!!] Nhành Hoa

1.

tác giả
tác giả
Hello
tác giả
tác giả
Mika đã quay trở lại và lợi hại hơ- lộn, Mika đã quay trở lại rồi đay
tác giả
tác giả
sau tác phẩm đầu tiên hoàn thành là Đặc Quyền Của kẻ Lười. thì tới bộ này
tác giả
tác giả
ban đầu định viết harem do một bạn độc giả yêu cầu. Mà tui nghĩ đến cái trình viết harem không đâu vào đâu thì tui xin viết 1x1 thui
_______________________
Nagano năm ấy, tuyết rơi dày hơn mọi năm, nhưng trong trái tim của cậu bé mười tuổi Yukihiro Haru, thế giới chỉ toàn một màu hồng ấm áp.
Yukihiro Haru
Yukihiro Haru
Ông nội Murphy! Nhìn này, cháu nặn được một con chim ưng bằng tuyết!//tự hào//
Đứa trẻ với mái tóc đen mềm mại chạy tung tăng dưới sân nhà huấn luyện viên đội bóng chuyền trường Kamomedai.
Ông Murphy, người hàng xóm ngoại quốc với nụ cười hiền hậu, vỗ tay tán thưởng.
Đối với Haru, căn nhà gỗ của ông bà Murphy còn thân thuộc hơn cả nhà mình.
Cậu yêu mùi trà gừng bà Murphy pha, yêu cả những câu chuyện về quả bóng chuyền da mà ông thường kể.
Nhưng mùa xuân năm ấy, một cơn bão mang tên "việc làm" đã cuốn gia đình Haru rời khỏi vùng đất tuyết trắng.
​Ngày ra ga tàu, Haru nắm chặt lấy vạt áo khoác của ông Murphy, đôi mắt đỏ hoe, nước mặn chát hòa cùng tuyết tan trên má.
Cậu gào khóc, đôi bàn tay nhỏ bé níu kéo chút hơi ấm cuối cùng của quê hương.
Yukihiro Haru
Yukihiro Haru
Cháu không đi đâu! Cháu muốn ở lại với ông bà!//khóc//
Ông Murphy ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho cậu, giọng trầm thấp.
Murphy
Murphy
Haru, đi rồi sẽ lại về
Murphy
Murphy
Khi nào cháu lớn bằng những vận động viên của ông, Nagano sẽ lại đón cháu...//dịu dàng//
Chiếc tàu cao tốc chuyển bánh, cắt đứt tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ.
Haru nhìn qua cửa kính, bóng dáng ông bà Murphy nhỏ dần, nhỏ dần cho đến khi chỉ còn là một chấm đen giữa cánh đồng tuyết trắng xóa.
Đó là lần cuối cùng Haru thực sự biết khóc.
__
[Tám năm sau. Tokyo.]
Tiếng còi xe cấp cứu rú lên thảm khốc giữa màn đêm.
Ánh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi dội vào đôi đồng tử đang giãn ra của Haru.
​Mùi máu tanh nồng quyện với mùi xăng khét lẹt...
Haru ngồi bệt trên nhựa đường lạnh lẽo, nhìn hai thi thể đang được phủ tấm vải trắng. Đó là ba mẹ cậu.
Mới mười lăm phút trước, họ còn cười nói về bữa tối. Giờ đây, thế giới xung quanh cậu đột ngột im bặt.
Không có tiếng khóc, không có sự gào thét như năm mười tuổi.
​Cú sốc quá lớn khiến đại não của Haru tự động ngắt kết nối với cảm xúc để bảo vệ chủ nhân khỏi sự sụp đổ.
​Những ngày sau đó, Haru sống như một bóng ma.
Cậu đứng giữa đám tang, mặc bộ vest đen phẳng phiu, gương mặt vô hồn nhìn vào di ảnh.
Những lời chia buồn của họ hàng trôi tuột qua tai như gió thoảng. Cậu không nói một lời, cũng không rơi một giọt nước mắt nào.
Người ta xì xào rằng cậu nhóc này thật máu lạnh, nhưng họ không biết rằng bên trong lớp vỏ ấy, trái tim Haru đã vỡ vụn thành ngàn mảnh, và cậu chẳng còn sức để nhặt chúng lại nữa.
Murphy
Murphy
Haru... về với ông nhé...?
​Một bàn tay to lớn, thô ráp nhưng ấm áp đặt lên vai cậu. Haru ngước mắt lên. Là ông Murphy.
Tám năm không gặp, mái tóc ông đã bạc trắng, nhưng ánh mắt nhìn cậu vẫn đong đầy sự xót xa như ngày ở sân ga năm nào.
​Haru nhìn ông, đôi môi mấp máy nhưng không thể phát ra âm thanh.
Cậu khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức tưởng như không có.
Cậu thu dọn hành lý, rời bỏ Tokyo hoa lệ nhưng đầy đau thương, để quay về nơi mà mọi thứ đã bắt đầu.
Quay về với tuyết trắng, nhưng lần này, trái tim cậu đã lạnh hơn cả tuyết.
_______________________
Hết 1.

2.

​Chuyến tàu từ Tokyo về Nagano kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng đối với Yukihiro Haru, nó giống như một chuyến hành trình đi xuyên qua một khoảng không vô tận.
Cậu ngồi bất động bên cửa sổ, đôi mắt màu xám nhạt phản chiếu hình ảnh những dãy núi phủ tuyết đang lướt nhanh qua.
Bên cạnh cậu, ông Murphy thỉnh thoảng lại liếc nhìn đứa trẻ mà ông từng coi là cháu ruột. Ông thở dài, bàn tay siết chặt tập hồ sơ nhận nuôi.
Murphy
Murphy
Haru này.
Ông Murphy phá vỡ sự im lặng, giọng ông trầm ấm nhưng chứa đựng sự cẩn trọng như sợ làm vỡ một món đồ sứ quý giá.
Murphy
Murphy
Về đến nhà, bà Murphy đã chuẩn bị món súp khoai tây mà cháu thích nhất lúc nhỏ đấy.
Murphy
Murphy
Cháu còn nhớ vị của nó không?
​Haru khẽ chớp mắt.
Cậu quay đầu lại, nhìn ông Murphy một hồi lâu rồi chỉ khẽ gật đầu một cái. Đôi môi mỏng mím chặt, không hề có ý định phát ra âm thanh.
Murphy
Murphy
Được rồi, không sao...
Ông Murphy gượng cười, vỗ nhẹ vào muội bàn tay gầy gò của cậu.
Murphy
Murphy
Về nhà rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Căn nhà gỗ của gia đình Murphy vẫn nằm đó, nép mình dưới những tán cây lá kim.
Khi cánh cửa mở ra, mùi thơm dìu dịu của gỗ và hương vị ấm áp của gian bếp ùa tới.
Bà Murphy lao ra, đôi mắt bà đã sưng mọng vì khóc cho số phận của đứa trẻ tội nghiệp.
vợ Murphy
vợ Murphy
Haru! Ôi, Haru của bà!
Bà ôm chầm lấy cậu, siết chặt.
Haru đứng yên, đôi tay buông thõng bên hông.
Cậu không đẩy bà ra, nhưng cũng không ôm lại. Cơ thể cậu cứng đờ như một khúc gỗ mục dưới trời đông.
Murphy
Murphy
Kìa bà nó, để thằng bé vào nhà nghỉ ngơi đã...
Ông Murphy đỡ lời khi thấy Haru vẫn không có phản ứng.
Trong bữa tối, không gian vốn dĩ vui vẻ của nhà Murphy nay bao trùm bởi một bầu không khí gượng gạo.
Tiếng lạch cạch của thìa đĩa chạm vào bát sứ vang lên rõ mồn một.
_______________________
Hết 2.

3.

vợ Murphy
vợ Murphy
Cháu ăn thêm chút thịt hầm nhé?
Bà Murphy gắp vào bát cậu một miếng thịt lớn.
vợ Murphy
vợ Murphy
Ở Tokyo chắc cháu vất vả lắm, nhìn cháu gầy đi nhiều quá.
Haru nhìn bát cơm đầy ắp, rồi nhìn bà Murphy.
Cậu hít một hơi thật sâu, cổ họng rung lên một chút nhưng rồi lại tắt lịm. Cuối cùng, cậu chỉ nói khẽ bằng một tông giọng bằng phẳng, không chút âm sắc.
Yukihiro Haru
Yukihiro Haru
Cháu... cám ơn.
Chỉ ba chữ thôi, nhưng nó khiến hai ông bà sững lại. Giọng nói của cậu khàn đặc, thiếu hẳn sức sống của một chàng trai mười tám tuổi.
Murphy
Murphy
Haru.
Ông Murphy đặt đôi đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu.
Murphy
Murphy
Ngày mai ông phải lên trường Kamomedai để huấn luyện đội bóng. Ông không muốn để cháu ở nhà một mình.
Murphy
Murphy
Cháu... có muốn đi cùng ông không? Đến đó xem tụi nhỏ tập luyện, không gian sẽ thoáng đãng hơn.
Haru ngừng nhai.
Cậu cúi gắm mặt xuống bát cơm, đôi bàn tay hơi run lên dưới gầm bàn khi ký ức về vụ tai nạn — tiếng còi xe, tiếng người la hét — chợt lóe lên.
Cậu sợ những nơi ồn ào. Nhưng nhìn vào ánh mắt hy vọng và đầy lo âu của ông Murphy, Haru không nỡ từ chối.
Cậu đặt bát xuống, khẽ gật đầu.
vợ Murphy
vợ Murphy
Tốt quá!
Bà Murphy mừng rỡ.
vợ Murphy
vợ Murphy
Đi ra ngoài chút cho khuây khỏa. Ở đó có nhiều cậu bé tốt bụng lắm, chắc chắn cháu sẽ thích.
Haru không đáp lại. Cậu đứng dậy, cúi chào rồi lẳng lặng đi về phía căn phòng cũ của mình trên gác mái.
Đêm đó, Nagano đổ tuyết lớn.
Haru ngồi trên giường, nhìn chiếc khăn quàng cổ cũ kỹ mà cậu vẫn giữ từ năm mười tuổi.
Cậu đưa tay chạm vào lồng ngực mình — nơi đó vẫn đập, nhưng cậu chẳng cảm thấy gì cả.
Không đau buồn, không hạnh phúc, chỉ có một sự trống rỗng đến cùng cực.
Cậu tự hỏi, liệu trái tim mình có bao giờ tan chảy được nữa không, hay nó sẽ mãi là một khối băng vĩnh cửu giống như vùng đất này?
Cậu không biết rằng, vào ngày mai, tại phòng tập của Kamomedai, cậu sẽ gặp một người — người vốn dĩ đã học được cách mỉm cười ngay cả khi trái tim đầy áp lực, và là người duy nhất có thể nhìn thấu sự im lặng của cậu.
_______________________
Hết 3.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play