Chương 1: Sinh và tử
Thiên địa náo loạn, u tối đến kỳ lạ, trên bầu trời mây đen không ngừng hội tụ. Có thể thấy vô số những đoạn hơi nước đang không ngừng hội tụ, gia phụ thêm cho đám mây đen kia. Sấm nổ từng đoạn nặng nề, từng giọt mưa li ti chậm rơi xuống mặt đất mà vỡ ra dần thấm xuống làm đất thêm mầu mỡ. Vòng tuần hoàn ấy, không ngừng xảy ra khiến vũ trụ này dần trở thành trật tự như đã được lập trình từ trước. Nhân loại cũng vậy, sinh rồi lại tử, có kẻ chết cũng sẽ có người được sinh ra, sinh và tử chính là vấn đề nan giải nhất của nhân loại từ trước đến nay. Vậy là họ đã tạo ra một lý tưởng vĩnh sinh, nếu không muốn chết thì phải vĩnh sinh, nhưng vĩnh sinh bằng cách nào? Sẽ không có kẻ nào nắm giữ được sinh tử, bởi đó là pháp tắc bất di bất dịch của địa cầu từ khi sơ khai đã có.
- Cố lên, cố lên! Hít sâu thở điều, cố gắng lên chị ơi!
Âm thanh từ một phòng sinh vang lên ồn ào, có lẽ là một thai phụ đang lâm bồn.
- AAAAA!!!
- Ra rồi!! Ra rồi!
Tiếng thét thất thanh của nữ phụ vang lên, theo sau đó là những lời hạnh phúc khi ca sinh đã hoàn thành. Nữ phụ được đưa vào phòng hồi sức đặc biệt sau khi lâm bồn, đứa trẻ sơ sinh cơ thể vẫn còn đỏ hỏn đang oe oe khóc bên cạnh mẹ.
- Khải, hôm nay là ngày con của chúng ta chào đời. Tại sao anh vẫn chưa xuất hiện? Anh vẫn còn giận em sao?
Nàng đưa mắt nhìn về bầu trời qua cửa sổ nhỏ, âm thanh máy đo nhịp tim chậm rãi vang lên, ấy thế nhưng âm thanh phát ra lại vô cùng chậm. Chứng tỏ nhịp tim nàng đang không ổn định, chợt cửa phòng được mở ra. Là một người phụ nữ, nhìn vẻ ngoài nàng vô cùng xinh đẹp, ấy thế nhưng tuổi thật đã là ba mươi hai.
- Sao rồi, ổn chứ em?
Nữ phụ mỉm cười nói.
- Chị hai, em đã sinh con cho anh ấy rồi. Nhưng sao Khải vẫn chưa trở về? Em đau lắm, có phải anh ấy đã yêu một người khác không chị?
Người phụ nữ có tên là Thu Hoài, nàng là chị ruột của Khải. Vốn Như Ý có chút uẩn khúc với gia đình nên đã tuyệt giao từ lâu, ngày nàng lâm bồn cha mẹ nàng không hề hay biết bất cứ việc gì nên không kịp thời đến thăm. Vốn Thu Hoài rất yêu thương người yêu của em trai, nên đã dốc hết sức chăm sóc cho nàng.
- Như Ý, em ngốc quá. Nhóc Khải nó không bao giờ làm những việc này, em phải cố gắng hồi phục mà nuôi con của hai đứa chờ nó trở về chứ?
Chợt máy đo nhịp tim vang lên từng tiếng chói tai, đôi ngươi Như Ý dần mất đi sức sống. Thu Hoài sợ hãi, nàng vội nhấn chuông cấp cứu, nàng sợ hãi hét to.
- Bác sĩ!! Em gái tôi!! Con bé nó làm sao vậy?! Bác sĩ!!
Nhóm bác sĩ, y tá vội mở cửa bước vào. Nhìn thấy tình hình cấp bách, ánh mắt của họ trở nên bất lực, có lẽ điều họ có thể làm hiện tại là kích tim cho nàng. Máy kích tim được bày ra, vị bác sĩ già với đôi tay nhăn nheo nhanh chóng đặt máy vào lồng ngực Như Ý, giật lên một đoạn. Ánh mắt nàng dần có sức sống trở lại, nàng ho lên một đoạn dài. Thu Hoài lúc này cũng đã nắm chặt tay người mà nàng xem như em ruột của mình.
- Như Ý, em phải cố lên, bác sĩ! Em tôi sao rồi? Làm ơn hãy cứu nó!
Vị bác sĩ già ánh mắt đượm buồn, thở dài cuối đầu nói.
- Bệnh của cô ấy, tôi thật sự xin lỗi, với tuổi nghề lâu như vậy. Nhưng chưa bao giờ gặp chứng bệnh nào kỳ lạ như vậy, cơ thể cô ấy đã dần suy nhược kể từ khi mang thai. Đến hiện tại đã không còn kỳ tích nào nữa, chúng tôi xin lỗi rất nhiều.
Thu Hoài ánh mặt ướt đẫm, tay giữ chặt Như Ý giọng nói đầy sợ hãi không ngừng cất lên.
- Như Ý! Không được ngủ, em phải sống, em phải chờ nhóc Khải trở về chứ? Nếu khi trở về mà không gặp được em, nó sẽ buồn lắm! Như Ý!!
Bàn tay Như Ý nhẹ nhàng chạm vào mặt Thu Hoài, khẽ lau đi nước mắt của chị.
- Chị hai, tên của con em đã nghĩ ra rồi. Tên của nó, sẽ là Nguyễn Trần Khải Phong, cơ thể của em, em hiểu rõ nhất. Em không xong rồi...
Nàng ngừng nói, miệng há ra đang cố gắn hít thở.
- Em buồn lắm, vì không được danh chính ngôn thuận làm vợ của Khải và làm em dâu của chị. Nếu như có ngày Khải trở về, nhờ chị nhắn dùm em, rằng em xin lỗi anh ấy, em đã sai vì ngày mưa ấy đã giận anh ấy mà không tìm hiểu rõ ngọn ngành. Em thật sự rất yêu Khải, con trai của em nhờ chị dạy dỗ nó thành người tốt. Còn em, không ổn rồi, em đi....
Tay nàng buông thõng xuống, máy đo nhịp tim kêu vang. Tiếng khóc của Thu Hoài vang lên đầy xé lòng, kèm theo đó là âm thanh oe oe của đứa trẻ nằm bên cạnh. Nó khóc đến mức đỏ cả mặt, có lẽ nó cũng cảm nhận được, mẹ của nó đã rời khỏi thế gian và không hẹn ngày gặp lại. Bầu trời lúc này cũng gầm lên từng tiếng đinh tai, cơn mưa nặng hạt vội rơi, sâm nổ từng tiếng hãi hùng như tiếng long ngâm cuối đầu chào một vị thần mới được khai sinh.
- Lại một sinh linh chết đi.
Trên mặt trăng, thật kỳ lạ khi xuất hiện một mái tranh vách đất. Trước hiên nhà có một bộ bàn ghế, trên mặt bàn là một bộ ấm trà đang toả hơi nóng. Bên cạnh là một thiếu niên tầm mười lăm, mười sáu tuổi, hắn đang ngồi đó, miệng nhấp một ngụm trà đắng. Ánh mắt sâu sắc nhìn vào một tinh cầu lạ, tinh cầu đó kích thương có lẽ ngang với địa cầu, thế nhưng nó lại được cấu thành bởi một lớp kim loại trong suốt, lớp kim loại đó không ngừng tạo ra một nguồn năng lượng mạnh mẽ khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải kinh hãi. Vì đó, chính là trái đất cũ, nơi xảy ra hai cuộc Ma Chiến, cuộc chiến đó đã khiến tất cả nhân loại trên địa cầu đó tử trận. Ma Thần Tộc vẫn còn tồn tại, và người sống sót cuối cùng của trái đất cũ là Tứ Linh Thánh Nhân. Vị thần ấy đã dùng toàn bộ thần lực cuối cùng phong ấn ma thần tộc bên trong trái đất cũ và tạo nên địa cầu chết ngày nay.
- Hửm? Cô là?
Người thiếu niên vừa bắt được một linh hồn, hắn dùng thần lực hồi phục rõ nhân dạng nó linh hồn ấy. Chợt hắn bất ngờ nhận ra, chưa kịp cất lên một lời nào, linh hồn kia liền hỏi.
- Cậu là ai? Tôi đã chết rồi có phải không? Xin lỗi nhưng dù sao tôi cũng đã chết rồi, cậu có thể cho tôi gặp lại chồng của mình được không? Anh ấy cũng là một thần chết.
Người thiếu niên bật cười đáp.
- Haha, nào cô hỏi mà không cho tôi trả lời luôn sao? Cô là vợ của Dero có phải không?
Linh hồn gật đầu, ánh mắt nàng đượm buồn.
- Tôi là Như Ý, nếu không thể gặp được anh ấy. Nhờ cậu chuyển lời của tôi cho anh ấy rằng "hãy trở về mà chăm sóc cho con trai chúng ta."
Nghe thấy lời của Như Ý, người thiếu niên đôi con ngươi chợt ánh lên một tia rồi cất lời.
- Xin lỗi, cô phải tự nói với hắn thôi. Cô muốn gặp hắn, tôi có thể giúp nhưng thời gian dài hay ngắn phụ thuộc vào cô rồi.
Như Ý sắc mặt dần tươi tỉnh hơn, nàng vội gật đầu nói.
- Vậy tôi phải làm gì? Làm gì tôi cũng sẽ cố gắng, cậu mau nói đi.
Vừa dứt lời, nàng chỉ kịp nhìn thấy hắn đang tách một phần linh hồn của bản thân và rồi lại trao trả lại. Mắt nàng dần tối đi, người thiếu niên liền thu tay lại, khiến hồn thể của Như Ý chậm rãi trôi đi. Khoảnh khắc khi linh hồn nàng ở một khoảng cách nhất định, thì giữa vũ trụ rộng lớn xuất hiện một hố đen vũ trụ thu lấy linh hồn Như Ý rồi lại biến mất.
- Liệu anh đưa nàng vào con đường giống như chồng mình, có đúng không? Vợ ơi?
Vừa nói, hắn nhìn sang một người phụ nữ xinh đẹp. Vẻ ngoài nàng vô cùng bình thường với tóc đuôi gà buộc gọn về sau, thân thể cao gầy, tay phải nàng là một thanh kiếm hình rồng màu xanh. Tay trái nàng đang bế lấy một đứa bé bụ bẫm đáng yêu, khí chất nàng phát ra vô cùng mạnh mẽ, đến mức như tất cả những kẻ mạnh nhìn vào cũng phải dè chừng mấy phần. Ây thế nhưng chỉ qua một cái nháy mắt, thân thể nàng dần thay đổi, máu từ miệng chảy ra một dòng, tay phải bị chém cụt. Nàng dần hoá thành một cái xác không hồn, đứa bé bên cạnh như bị thứ quái dị gì đó hút cạn sinh lực mà chết héo đi.
- Aaa!! Vĩnh sinh để làm gì?! Bất tử để làm gì?! Mạnh mẽ đến đảo lộn càn khôn để làm gì?! Khi ta không thể bảo vệ được người thân cơ chứ?!!! Nhanh đi! Các ngươi hãy nhanh mạnh mẽ hơn để giúp ta rửa hận đi!! Là ác nhân hay thiện nhân!! Các ngươi hãy nhanh chóng xuất hiện đi!!!!
Tiếng thét của hắn rúng động tinh không, thời không náo loạn. Khiến vô số địa cầu xung quanh chấn động, hắn chính là tứ linh thánh nhân. Sau khi địa cầu toàn diệt, hắn đã dốc hết sức tạo ra vô số địa cầu mới, chờ đợi những đồng minh tiếp theo xuất hiện. Hắn muốn trả thù, hắn muốn phá hủy mặt trời đen, tiêu diệt tất cả ma thần tộc. Muốn dùng máu tế bằng hữu, gia đình và tất cả sinh linh ở trái đất cũ. Đại nghiệp đó có thành không? Có lẽ sẽ không ai có thể biết được ngoài những vị thần góp sức trong trận chiến ấy.
Chương 2: Hỗn Độn Giới
Thời không bao la rộng lớn, hồn phách Như Ý lúc này đang trôi đi vô định. Chợt, nàng dần mất đi ý thức, khoảnh khắc khi nhận thấy bản thân không cảm giác được mọi thứ xung quanh. Mắt nàng nhìn thấy một ngọn lửa màu tím đen, ngọn lửa ấy dần vây quay thân thể, thần hồn dần biến mất, thay vào đó là từng đoạn xương cốt dần lộ ra. Có lẽ cơ thể nàng đang được tái tạo, mà thời thần khi cơ thể Như Ý hoàn toàn trở lại nhân dạng. Ngọn tử hoả ấy vẫn tiếp tục, dần hoá thành một đầu chim tước, tử tước ấy cõng nàng trên lưng, vèo một tiếng đã lao đi với tốc độ cực nhanh, nơi nó hướng đến là một tinh cầu khổng lồ.
- Chuyện gì vậy?!
- Nhìn kìa! Đó là! Trận pháp bảo hộ của Chu Tước thành!
- Có thú triều sao?!
- Không đúng, ta không cảm nhận thấy dao động nguyên lực nào từ Tiêu Bắc Lâm.
Tại Chu Tước thành, thuộc Hỗn Độn Giới. Âm thanh của vô số võ giả vang lên sửng sốt trước cảnh tượng một trận pháp hình bán cầu đang dần bao quanh toàn thành. Chợt, một luồng kình lực mạnh mẽ phát động.
- Đó! Đó là?!
Một võ giả trẻ tuổi đứng trên tường thành, trông hắn có vẻ ngoài thư sinh, cơ thể có hơi yếu nhớt, nhìn qua có lẽ tu vi không cao thâm mấy, kèm theo hiểu biết cũng rất ít mà bất ngờ đưa tay chỉ về hướng kình lực vừa phóng thích.
- Đó là Thôn Thiên Trận, là trận pháp của Diệt Ý môn chuyên hỗ trợ cho độ kiếp.
Đáp lại cho câu hỏi của võ giả trẻ tuổi, một đạo nhân râu dê, vẻ ngoài có chút đã trãi đời. Hắn ung dung hướng mắt nhìn về phía võ giả trẻ tuổi mà tường tận lý giải.
- Cửu tổ, cứ như vậy liệu sẽ ổn chứ? Chu Tước thành chủ hiện tại vắng mặt, người gấp như vậy...
Một bạch y nam tử dáng vẻ đạo mạo, tay cầm đoản kiếm, hắn đưa hai tay chấp vào thi lễ. Cũng trước mặt hắn, là một trung niên nam tử, ánh mắt kiên định, sắc mặt lộ rõ vẻ cứng nhắc. Quanh cơ thể hắn là một đám hắc ám quang mang đang không ngừng di chuyển.
- Thanh nhi, mới đó mà ngươi đã trưởng thành rồi. Cửu tổ phụ nhỡ may toạ hoá, nhờ ngươi bảo quản Ngân Long thay ta.
Vừa dứt lời, người trung niên liền cầm kiếm đẩy về phía cháu mình. Phía bạch y nam tử lúc này cũng thở dài, hiểu rõ cửu gia gia của hắn trước giờ vô cùng quyết đoán. Muốn hắn thay đổi suy nghĩ thì bắt sao trên trời có lẽ lại dễ hơn. Nghĩ rồi hắn liền quỳ xuống, đặt thanh kiếm màu bạc bóng loáng cao hơn đầu lại nói.
- Chu Thanh Trần xin nhận lễ từ cửu gia gia.
Mà cái khoảnh khắc khi hắn vừa dứt lời, thì hư không cuồng bạo, mây đen vần vũ. Chu Thanh Trần dẫu không phải là người đang độ kiếp, ấy thế vẫn có cảm giác có một tia sát khí quét ngang thân thể.
"Thiên đạo khốn kiếp! Rồi sẽ có một ngày, nhân tộc ta phá bỏ gông xiềng từ cổ chí kim, diệt trừ ngươi!"
Chợt, một đoạn lôi kiếp chuẩn xác hướng về hắn mà đánh. Thân thể khẽ động, vội đạp đất rời khỏi vị trí cũ, dẫu đã tránh được, ấy thế nhưng lực đạo mạnh mẽ này lại khiến cơ thể Kết Đan trung kỳ của Chu Thanh Trần chịu ảnh hưởng phần nào. Hắn thở dốc, thân thể khẽ rung lên từng đoạn, vội xếp bằng ổn định lại tu vi.
"Lôi kiếp cấp ngưng thần cảnh!! Đây là ngẫu nhiên bị đánh trúng, hay Thiên đạo này vậy mà lại hiểu ta đang nghĩ gì?"
Trong khi hắn đang điều tức tu vi, đại năng kia đã bắt đầu độ kiếp. Chu Thanh Trần nhìn gia gia mình độ kiếp mà ánh mặt biến sắc, khí thế người toả ra khiến cơ thể hắn rung lên từng đoạn. Bên ngoài, vô số võ giả cũng đang chứng kiến thời khắc ấy.
- Ngưng Thần cảnh vẫn chưa đủ với họ sao?! Liều mạng như vậy để làm gì nhỉ?
Một lão giả có sắc mặt tái nhợt, lưng hơi còng đi, ấy thế nhưng nhìn da thịt có lẽ là một cường giả Huyền Đan cảnh. Lão lắc đầu thở dài sau khi dứt lời, gần đó không xa cũng có một võ giả vẻ ngoài đạo mạo, trên tay hắn là một cự kiếm to quá thân. Ngược lại với vẻ bề ngoài, hắn cất giọng thô kệch đáp.
- Họ là một đại thế lực! Mục tiêu của họ không phải Ngưng Thần như chúng ta, mà là thế thiên! Là giải bỏ nguyền rủa của nhân tộc!
- Nhìn kìa! Vị đại năng đó đã vượt qua tám trăm tám mươi bảy đạo lôi kiếp rồi!
Nghe thấy lời cảnh báo từ ai đó, tất cả điều hướng mắt nhìn sang. Mà vị đại năng sau khi chống chịu hơn tám trăm đạo lôi kiếp, thân thể đã gần như đã tổn hao nguyên khí đến cực hạn. Tất cả võ giả lúc này điều hướng mắt về phía cường giả Chu Tước gia tộc, họ ai nấy điều mong chờ kỳ tích, mong nhân tộc sẽ xuất hiện một thần giả trấn áp yêu tộc. Ấy thế nhưng có lẽ kỳ tích vẫn còn rất lâu mới có thể xuất hiện ở nhân tộc giữa hỗn độn giới này.
- Thiên đạo khốn khiếp!! Chu Trung Sinh ta không cam lòng!!
Dứt lời, đại năng ấy vận lực đạp không bay lên giữa trời. Ông ta cười sảng khoái, chân như đang đạp trên một mặt phẳng vô hình giữa thiên địa.
- Vạn kiếp nhân sinh, nhất diệt thiên ý!! Nếu người đó không phải ta!! Thì nhân tộc đời sau, đời sau nữa chắc chắn sẽ có người nghịch thiên thành thần!! Thiên đạo chết tiệt!! Ngươi rồi cũng sẽ có ngày bị tiêu diệt!!!
Nói rồi, ông đưa tay ra như thể đang cầm một thanh đoản kiếm.
- Đây, đây là?! Chu Trung Sinh thật sự là một thần kiếm!? Đạt đến tầng chín thần kiếm có thể mượn thiên địa làm kiếm, dù chỉ là một chiếc lá hay thậm chí chỉ là không khí vẫn có thể là kiếm, cảnh giới này đã là cực hạn của kiếm tu rồi!!
Tiếng xôn xao bàn luận bên dưới được một hồi, cuối cùng vẫn lại hướng mắt về đại năng Chu gia mà quan sát. Chu Trung Sinh lúc này cũng đã vung kiếm, một cái vung kiếm như vậy, đã khiến thiên địa rung chuyển, mây đen vần vũ.
- Đời ta chưa từng nhận ai làm đệ tử, nhân đây trước khi toạ hoá, đây là Thôn Thiên kiếm quyết! Các ngươi tự mình cảm ngộ!!
Toàn thân Chu Trung Sinh run rẫy, thiên kiếp vẫn cứ đánh vào thân thể ông những đoạn nặng nề. Thế nhưng mặc kệ cơn đau từ thể xác, đại năng ấy vẫn tiếp tục vung kiếm, cứ như vậy chém ra một kiếm nào, Chu Trung Sinh liền đọc ra khẩu quyết đường kiếm ấy. Từng đường kiếm quyết đoán, mạnh mẽ, ông ta cứ như đang khuấy đảo thiên địa vậy. Giọng nói vững chắc khiên cường đến vô cùng, ấy thế nhưng dẫu có quyết đoán đến mức nào. Cơ thể của ông đã xong rồi, Chu Trung Sinh một đời cửu tước tử Diệt Ý môn đã kiệt sức mà toạ hoá. Thần hồn tan vỡ, huyết nhục biến mất, thân thể ông dần hoá thành tro theo gió bay đi, thân tử đạo tiêu. Một ngưng thần cảnh đã ra đi, ấy thế nhưng nhờ cảnh tượng toạ hoá của ông, những võ giả bên dưới trước đó vẫn chăm chú quan sát Thôn Thiên kiếm quyết lúc này thân thể như có được cảm ngộ sâu sắc về võ học.
- Không xong!! Ta phải về động phủ!!
Một võ giả đã dậm chân tại ngưng nguyên cảnh từ lâu, lúc này huyết mạch đã sôi sục, cơ thể cảm giác như ngọn lửa đang thiêu đốt từ trong ra ngoài. Liền đạp đất lao đi, kéo theo đó là vô số những âm thanh vang vọng. Có người đã xếp bằng đột phá ngay tại chỗ, có kẻ tranh nhau bước vào một động phủ, có hai người nhã nhặn hơn cùng đột phá chung một trận pháp. Khoảnh khắc đó, ngàn vạn lôi kiếp đánh xuống Chu Tước thành khiến toà thành trở nên hỗn loạn vô cùng.
- Không xong, mình cũng sắp đột phá Kết Đan kỳ rồi!!
Chu Thanh Trần lúc này cũng đã cảm nhận được chút da lông của Thôn Thiên kiếm quyết. Đồng dạng cũng ngộ ra đạo của riêng bản thân, hắn lúc này cũng đã tiến vào minh tưởng. Sau thời gian ba nén hương, một luồng kình lực từ cơ thể hắn có sức mạnh như một chưởng lực của võ giả kết đan cảnh đánh ra.
- Hơi thở này là?! Độc vương? Không xong!!
Dứt lời, Chu Thanh Trần đưa bắt quyết, túi áo hắn bay ra một mảnh phù màu vàng.
- Khẩn cầu các võ giả trong thành!! Hiện tại đại năng Chu Trung Sinh là người duy nhất trấn thủ Chu Tước thành. Ấy thế nhưng ông ấy lại toạ hoá ngay lúc này, mong các vị đạo hữu nhận được lợi ích của ông ấy mà ra tay nghênh địch! Sau khi đẩy lùi Độc Vương, Chu mỗ hứa sẽ lấy bảo vật trong ngân khố ra mà đền đám thích ứng!
Sau khi truyền âm phù bay đi, Chu Tước thành lại thêm một phen kinh hãi. Vô số võ giả đồng loạt rời đi, có kẻ trong phút lơ là bị một yêu thú có tu vi cao vồ lấy xé xác. Âm thanh sợ hãi vang lên.
- Điên rồi!! Là Độc Tru Quỷ Thủ đó! Ai điên thì ở lại đi!
- Chu Trung Sinh ông ấy cũng thật đáng trách! Biết bản thân là người duy nhất trấn thành mà lại độ kiếp! Khác gì đưa chúng ta vào chỗ chết đâu chứ?!
Ngoài những âm thanh oán trách ra, ấy vậy lại cũng có vô số người với lời nói trượng nghĩa nói ra.
- Nhờ Chu tiền bối mà ta có thể đột phá bình cảnh bấy lâu nay, ta nguyện lấy tu vi tiểu thành này trợ giúp một tay!!
- Ta cũng vậy! - Ta nguyện cùng Thanh Trần huynh nghênh địch bảo vệ Chu Tước thành!
Phía xa bên ngoài cổng thành, xuất hiện vô số yêu thú đang điên cuồng lao đến gần. Mà thấp thoáng nơi đó có một yêu thú thân cao sáu trượng nó chậm rãi bước sau bày hung thú. Đó là Độc Tru Quỷ Thủ, hay còn được gọi là Độc Vương, là một con nhện khổng lồ có màu đen như than, trên cổ của nó đáng ra là đầu nhện, thế nhưng lúc này lại là một cái đầu quỷ nhăn nhúm. Thứ này là một trong tam đại hung thú sinh sống trong Tiêu Bắc Lâm, thứ này vốn rất thích ngủ ngày. Nên sau khi tất cả các võ giả trong Chu Tước thành đồng loạt đột phá lại làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của nó, trong cơn nóng giận, Độc Vương có tính cách hẹp hòi này lại gây ra một cơn thú triều tấn công Chu Tước thành. Lúc này ở Chu Tước thành, kết giới bảo vệ vẫn ở đó chưa hề biến mất, vô số võ giả trong tay cầm chặt vũ khí, đạo khí các loại. Ai nấy điều có suy tính riêng, thế nhưng tất cả điều hướng mắt nhìn về cơn đại thú triều kia.
Chương 3: Chủ nhân đừng ngủ nữa!
Đám yêu thú lao đến với tốc độ kinh người, ấy thế nhưng lại bị kết giới ngăn chặn, con yếu đuối thì vỡ đầu máu bắn ra khắp nơi. Có loại thì đầu hơi choáng, ngã ra đất nhanh lắc đầu cố trấn tỉnh bản thân rồi lần nữa lại lao đến.
- Các đạo hữu! Ai có đạo khí thì mau dùng! Đừng che giấu thực lực, đến nước này thì chúng ta đã chung một thuyền rồi!!
Trên toà thành, bỗng có một võ giả lên tiếng, sau lời nói ấy. Toàn bộ võ giả trong thành cũng lần lượt bày ra đạo khí, đạo phù, tất cả những thứ có thể gây sát thương từ xa điều đem ra dùng. Cứ như vậy, một bên tấn công muốn đột phá kết giới, một bên ở trên cao đánh xuống. Chu Tước thành cầm cự được thêm một canh giờ, lúc này tất cả võ giả điều đã kiệt sức, nguyên lực trong cơ thể họ đã cạn kiệt. Kéo theo đó, một tiếng hống đinh tai nhức ốc vang lên, Độc Tru Quỷ Thủ lúc này gầm thét mà lao đến kết giới.
- Hung Thú! Nó đúng là hung thú rồi! Ta chưa bao giờ nhìn thấy được nó gần như vậy!
- Con bà nhà ngươi, thời khắc này mà vẫn còn cảm thán sao?! Sắp chết đến nơi rồi!!
Giọng nói của võ giả nào đó vang lên, thì cùng lúc. Một tiếng nổ lớn như bóng bay nổ phát ra, tầng âm thanh khủng khiếp phát ra khiến đầu óc toàn bộ võ giả quay cuồng. Tai ai nấy điều có máu chảy ra, có lẽ màn nhĩ họ đã thủng. Thời thần ấy, mặc kệ hai bên tai đau nhức mọi người liền đổ tầm nhìn về một hướng, thân hình màu đen khổng lồ kia dần lộ ra. Độc Tru Quỷ Thủ đã phá vỡ kết giới nhờ vào sức ép của cơn thú triều kia. Bên ngoài thành xác thú chết la liệt, thế nhưng hung thú lợi dụng kết giới có một lỗ hổng mà tấn công vào trong. Võ giả nhân loại lúc này đã như ong vỡ tổ, ai nấy điều tự chạy cứu lấy thân. Chu Thanh Trần lúc này cũng đã kiệt sức, ấy thế nhưng vẫn gắn gượng đứng lên, Ngân Long kiếm trước đó được trao tặng cũng đã lấy ra từ không gian giới chỉ.
- Không thể để Chu Tước thành thất thủ được!
Dứt lời nguyên lực phóng thích, từng đoạn, từng đoạn nguyên lực tụ lực dần nuốt lấy Ngân Long kiếm. Đoản kiếm được nguyên lực nâng đỡ trước ngực, hai tay Chu Thanh Trần không ngừng truyền nguyên lực vào Ngân Long kiếm khiến nó lơ lửng phía trước.
- Xuất kiếm!!
Ngân Long kiếm được rút khỏi vỏ, lưỡi kiếm ánh lên một màu bạc rồi theo lệnh Chu Thanh Trần mà lao đi hướng về phía Độc Tru Quỷ Thủ. Một chân của nó bị cắt lìa, tiếng hống phát ra đau đớn, Chu Thanh Trần tuy có thể làm thương nó. Nhưng đồng thời cũng làm hung thú này chú ý đến bản thân, như ngay lập tức. Độc Vương nhận biết nhân tộc trước mặt không phải ngưng thần cảnh, chỉ là sử dụng đế thần khí mà thôi. Nó không nhanh, không chậm tiến về phía Chu Thanh Trần, ngược lại, thiên tài Diệt Ý môn vẫn không hề sợ hãi liền thúc giục Ngân Long tiếp tục tấn công Độc Vương. Lần này có lẽ nó đã cảnh giác hơn, liền dậm đất nhảy lên cao lao về phía Chu Thanh Trần.
"Không xong!!"
Đồng tử hắn dãn ra, có lẽ hắn đã biết Độc Vương này không chỉ là một hung thú thông thường. Mà tâm tư của nó không thua gì một võ giả tạo hoá cảnh, Chu Thanh Trần lúc này cũng liền bay khỏi nơi đó. Võ giả Kết Đan hậu kỳ cũng đã được gọi là một cường giả rồi, có thể đằng vân hạ vũ tùy ý. Thế nhưng tưởng chừng như đã thoát thì hắn liền nhận ra, độc vương kia đang hướng về phía mình bay theo.
- Thu kiếm!!
Chu Thanh Trần nói to, ngay lập tức Ngân Long kiếm bay trở về tra kiếm vào vỏ. Chu Thanh Trần theo đó được đà bay đi, hắn cắn răng nhìn về phía Chu Tước thành đang sụp đổ, ánh mắt không cam lòng mà bay đi.
Bốn canh giờ trước khi Chu Tước thành náo loạn, tại trung tâm Tiêu Bắc Lâm. Như Ý nằm đó, cơ thể nàng không một mảnh vải che thân. Xung quanh là ánh sáng hiền hoà xuyên qua lá cây mà chiếu vào mi mắt nàng.
- Chủ nhân, mau tỉnh dậy đi. Cơ thể người đã hoàn toàn được khôi phục rồi, sao vẫn còn bất tỉnh lâu như vậy?
Bên cạnh Như Ý lúc này là một đầu chim tước khổng lồ, khí tức và hình dạng của nó hệt như loài Chu Tước. Ấy thế nhưng lại có lông màu tím, trên đầu nó lúc nào cũng có một ngọn lửa màu đen không ngừng cháy. Nó cũng chính là giọng nói vừa phát ra, sau một hồi quan sát Như Ý, tử tước lúc này như đã mất kiên nhẫn liền đưa đầu cọ vào người nàng.
- Cho em ngủ thêm một chút đi mà chị hai.
Mắt nàng ti hí, chợt cơn sợ hãi ập đến làm nàng phải mở to mắt.
- Không phải mình đã chết rồi sao?! Á quái.. quái thú!!
Nàng nhanh chóng bật người dậy tránh khỏi, thế nhưng liền cảm thấy toàn thân mát một cách kỳ lạ. Liền đưa hai tay che đi những phần nhạy cảm trên thân thể, mặt đỏ thẹn thùng trông rất lúng túng, thế nhưng vẫn không quên đưa mắt nhìn về tử tước.
- Chủ nhân, người tỉnh rồi. Ta biết người sẽ cảm thấy không quen khi không có quần áo. Đây dùng tạm lá cây che đậy đi, chúng ta rời khỏi nơi này thôi, ta cảm thấy rất bất an khi ở đây!
Như Ý nghe thấy sinh vật trước mắt này cứ luôn miệng gọi mình là chủ nhân, nàng cũng giảm đi sự đề phòng mà gật đầu làm theo.
- Nè tại sao ngươi cứ gọi là ta chủ nhân vậy?
Nàng vừa mặc đồ, vừa cất giọng hỏi. Tử tước lúc này miệng không hề cử động, ấy vậy bên tai Như Ý lại vang lên giọng nói của một nữ nhân.
- Ta vốn là từ một phần linh hồn của người được tứ linh đại nhân tạo ra, nhờ có thần lực của người đó mà ta có được linh trí và chính chủ nhân người cũng có thể tự hồi sinh thân thể.
Như Ý khẽ gật đầu, ấy thế nhưng mắt ướt của nàng nhận ra một cái trừng mắt từ tử tước. Sóng lưng nàng rợn lên, đoạn lấy hết dũng khí quay mặt về sau.
- Con gì ghê vậy Chim?!
Như Ý giật bắn mình, thân thể như muốn nhảy khỏi nơi đó, bởi trước mắt nàng xuất hiện một đầu sư tử, nó có lông màu tím. Đặc sắc ở chỗ cái bờm rộng lớn của nó lại là một ngọn tử hoả không ngừng rực cháy. Như Ý sợ hãi, nàng vội nhìn sang tử tước, lại lần nữa nhìn sang cự đầu sư tử trước mắt. Nó là Tử Hoả Thiên Sư, một trong những chủng loại yêu thú có bày đàn mạnh nhất trong Tiêu Bắc Lâm và nơi tử tước cùng Như Ý đáp xuống lại chính là nằm bên trong vùng lãnh thổ của chúng
- Đứng lại đó! Ai cho ngươi đi hả?
Cả ba người cùng nhìn nhau một hồi, cự thú kia sau khi nhận ra bên cạnh Như Ý là một yêu thú có thực lực trên nó rất lớn. Mắt ánh lên một tia tinh ranh liền quay đầu thủ thế muốn rời đi. Thế nhưng sau khi giọng nói tử tước cất lên, sư tử màu tím này lần nữa ngoảnh mặt về hướng hai người họ. Nó nhe hàm răng to tướng ra như thể đang cười vậy.
- Tiền bối à, người còn việc gì cần sai bảo sao?
Giọng nói trầm khàn của đàn ông vang lên làm cả hai giật bắn mình. Tử hoả thiên sư liền đứng bằng hai chân đưa chân trước lên như đang cố hoà hoãn.
- Hai người bình tĩnh, ta là tử hoả sư vương. Đây là trong lãnh thổ của ta, hai ngươi xem qua thì có lẽ từ nơi khác lạc vào. Ta có thể chỉ cho các ngươi đường thoát khỏi tiêu bắc lâm.
Như Ý nghệch mặt ra, mọi thứ trước mắt nàng cứ như đang nằm mơ vậy. Tử Tước lúc này chậm đập cánh bay lên rồi hạ xuống bên cạnh tử hoả thiên sư.
- Tử Hoả Sư Vương? Ngươi là vua một vùng rừng núi này?
Nhìn cự thú gật đầu tử tước im lặng nhắm mắt, có lẽ nó đang tính toán gì đó thì chợt. Cái bờm của cự thú kia thiêu cháy dữ dội, nó lao vồ đến muốn cắn chết tử tước thì huỳnh một tiếng. Chân phải tử tước đưa ra ba cái vuốt sắc như dao cạo, nó mạnh mẽ ghì chặt tử hoả thiên sự nằm ngửa xuống đất.
- Ngươi nói ra tất cả những thông tin về thế giới này cho ta biết! Sót chỗ nào, ta mổ mắt ngươi!!
Nhìn rõ sát khí trên người tử tước toả ra, cự thú liền hiểu rõ thực lực của người này thật sự là rất mạnh. Mắt nó dần trở nên ổn định hơn, không còn ý muốn phản kháng nữa.
- Nói như vậy, chắc hai người các ngươi là sinh linh bên ngoài cấm địa. Hừ đi theo ta, may cho các ngươi ta là yêu thú có tâm tình tốt nhất ở tiêu bắc lâm đấy!
Như Ý chậm bước theo tử hoả sư vương, nàng cứ mơ hồ như vậy cho đến khi nhìn thấy tử tước dần hoà vào cơ thể mình.
- Chủ nhân cứ việc đi theo nó, hiện tại thực lực của người quá thấp. Ta không thể xuất hiện quá lâu bên ngoài, cứ yên tâm ta là một phần thần hồn của người sinh ra. Người chết, ta cũng sẽ chết, ta sẽ không để ai tổn hại người.
Như Ý bước theo tử hoả sư vương, một người một thú cùng đi. Sau thời gian nữa nén hương, cự thú lại cất giọng nói trầm khàn.
- Nhân loại nơi này là kẻ yếu nhớt, chúng yếu hơn yêu thú chúng ta rất nhiều. Kể cả thiên đạo cũng không đứng về phía chúng, càng tu luyện, chúng càng bị ép bức đến đường chết.
Như Ý nghe thấy lời tử hoả thiên sư nói, thật sự nàng chẳng hiểu được chữ nào. Mà tử tước vừa rồi có nói chuyện với cự thú kia quả thật chúng cũng chẳng hiểu nhau nói gì. Chỉ dùng ánh mắt mà ngầm hiểu ý đối phương.
- Nè! Ta nói gì ngươi có hiểu không?!
Như Ý ngớ người nhìn tử hoả sư vương, nó đang bất mãn vì không được Như Ý đáp lời.
- Thôi, mặc kệ ngươi, trong sơn động của ta có vài quyển công pháp, đan dược, của võ giả nhân loại bị ta giết. Ngươi có thể thoải mái sử dụng, mà các ngươi định ở chỗ của ta bao lâu? Con bà nó ngươi thật sự không hiểu gì sao?!
Cả hai đi theo lối mòn trong rừng thêm bốn canh giờ nữa. Khi cả hai tiến đến gần vùng rìa lãnh thổ của Tử Hoả Thiên và Độc Tru Quỷ Thủ thì chợt cự thú kia vội dừng lại, cái mũi to tướng của nó cứ khịt khịt như đang đánh hơi được gì đó.
- Độc Vương?!
Như Ý nhìn sang phía cự thú đang cảnh giác.
- Gì vậy? Con sư tử nó đang làm gì vậy?
Nàng vừa dứt lời thì chợt nghe thấy một giọng nói quái dị vang lên từ đúng hướng Hoả Vương đang cảnh giác.
- Haha!! Nhân loại sâu kiến! Chạy đi!! Chạy đi nào, ta muốn ăn thịt ngươi khi từng thớ thịt đang căng cứng từng đoạn!
Phía xa xa lại là một cự thú khổng lồ, thân nhện nhưng đầu lại là đầu quỷ. Thứ đó đang chậm di chuyển phía sau một nam nhân áo trắng. Cơ thể người này chi chít từng đoạn vết thương, máu đã thấm ướt cả y phục. Nam tử kia mặt mày xám xịt, sắc mặt vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn cố tránh thoát khỏi cự thú. Là Chu Thanh Trần, hắn trước đó ngỡ rằng đã thoát khỏi Độc Vương, ấy thế nhưng Độc Tru Quỷ Thủ Vương này có sở thích biến thái là trêu đùa con mồi rồi mới ăn thịt. Cả hai, người chạy, yêu thú ấy vậy mà lại chậm rãi bước theo sau, mỗi một cái nhấc chân, dậm đất của thứ kia cũng đã đủ làm mặt đất chấn động.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play