Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Si Tình

Chương 1: Mở Đầu Câu Chuyện

“ Mày đến đây làm gì? ”

Mục Tĩnh Băng nhếch môi kiêu ngạo, ung dung lướt ngang qua Mục Lan Nghi hắt mạnh bả vai của cô ta đi vào trong nhà, trên tay là hai hộp yến cô cố tình mang đến.

“ Mẹ cô không dạy dỗ sao? Dù sao tôi cũng là chị hai của cô đấy, Mục Lan Nghi! ”

Mục Lan Nghi tức giận bước nhanh giữ tay của Mục Tĩnh Băng buộc cô đứng lại, ánh mắt dành cho đối phương cứ như kẻ thù trăm năm ngàn kiếp, dù là chị em cùng ba khác mẹ nhưng cả hai chưa bao giờ hoà thuận, cũng chẳng ai chịu thua ai.

“ Nghĩ sao tao coi mày là chị hai, nằm mơ đi Mục Tĩnh Băng! ”

Mục Tĩnh Băng khẽ cười, nhướn mày lại nói:

“ Chị cũng không muốn có người em mất dạy như cô đâu! ”

Mục Lan Nghi cười khinh một cái, hóng hách khoanh tay trước ngực với thái độ dè bĩu khinh thường, lên tiếng:

“ Mày may mắn có được anh Bỉnh Quý nên mày mới có cơ hội lên mặt với tao! ”

“ Thế nên Mục Lan Nghi mãi mãi thua kém Mục Tĩnh Băng, dù cho có trăm phương nghìn kế dẫm đạp xuống bùn thì tôi cũng có cách vươn mình, thế mới là người bản lĩnh! ”

Năm Mục Tĩnh Băng cô mười lăm tuổi đã là người mẫu, sau tốt nghiệp cô theo bà An Mỹ sang Anh học tiếp ngành cô yêu thích khi mơ ước trở thành một minh tinh nổi tiếng. Thế nhưng dù được đào tạo chuyên nghiệp, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú khả ái sang trọng có nét riêng biệt nhưng cô không thể đảm nhận được cả vai phụ vì có em gái cùng ba khác mẹ Mục Lan Nghi hãm hại, khi cô ta là cháu gái của Tề gia.

“ Từ từ thì anh Bỉnh Quý cũng sẽ nhận ra mày chỉ lợi dụng tình cảm của anh ấy để có người chống lưng đạt được danh vọng của mày, Âu gia không một ai chấp nhận mày cả, anh ấy chơi chán thì cũng đá mày thôi, lúc đó tao xem mày còn tài nguyên gì để duy trì trong giới giải trí! ”

Mục Tĩnh Băng chợt cười, nhướn mày trông rất tự tin và kiêu ngạo, lên tiếng:

“ Chúng tôi quen nhau hơn hai năm rồi, tôi được anh ấy cầu hôn nhưng tôi từ chối đấy, nghĩ tôi sợ à? Tôi biết cô đang ghen tức, đang ganh tỵ, nhưng mà người con gái Âu Bỉnh Quý yêu là Mục Tĩnh Băng tôi, không phải Mục Lan Nghi cô! ”

Mục Lan Nghi tức tối đến nổ đom đóm mắt, lồng ngực phập phồng chuyển động thấy rõ khi bị Mục Tĩnh Băng khiêu khích lên mặt đắc ý, căn bản cô ta yêu thích theo đuổi Âu Bỉnh Quý đã lâu, thực sự một phần cô đồng ý cũng vì chọc tức hơn thua với ‘ em gái ’.

Và rồi, Mục Lan Nghi điên tiết chỉ tay về hướng cánh cổng, tức giận gào lên:

“ Mày cút ra khỏi nhà tao, đây không phải là nhà của mày! ”

Mục Tĩnh Băng nhếch môi cười nhạo, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích, bàn tay lập tức buông bỏ hai hộp quà khi mục đích cô đến đây là để thăm ông Mục.

Cô lên tiếng:

“ Tôi đến đây cũng không phải để gặp cô, nhưng cô bảo nhà cô thì tôi sẽ đi. ”

Nói rồi, Mục Tĩnh Băng kéo xuống chiếc mắt kính đen quay ngược trở ra xe ô tô ngoài cổng. Tuy nhiên, vừa bước ra khỏi cổng thì hai hộp quà cũng nhanh chóng bị Mục Lan Nghi vứt ra như vứt rác, thái độ chẳng chút hoà nhã.

Tâm trạng Tĩnh Băng cũng không mấy ảnh hưởng, vốn dĩ cô đã quá quen với cảnh tượng hôm nay, cô chưa bao giờ ở trong căn nhà ấy quá mười lăm phút, có gặp ông Mục thì cũng là ông tìm tới căn hộ cô sinh sống.

Sau đó, Mục Tĩnh Băng lái xe đến nhà riêng của bạn trai, nhưng vào bằng cửa sau khi vốn Âu Bỉnh Quý cũng có địa vị quyền lực ở thành phố W, việc cả hai yêu đương không được công khai do tính chất công việc của cô, cũng chưa có bất kỳ một thông tin hẹn hò nào do cô rất kỹ lưỡng mỗi khi đến nhà anh hay đi du lịch hẹn hò, sử dụng một chiếc xe khác và luôn vào cửa sau biệt thự.

“ Cô Băng… ”

Chị Tâm người làm trong biệt thự lên tiếng, đổi lại là nụ cười và cái gật đầu hoà nhã nhẹ nhàng từ Tĩnh Băng, dù là minh tinh nổi tiếng nhưng cô rất hoà đồng thân thiện.

“ Chị nấu cơm tối chưa? ”

“ Tôi chưa gọi cho cậu Quý nữa, chẳng biết cậu ấy có về ăn cơm tối không. ”

Mục Tĩnh Băng đưa mắt nhìn qua bàn ở sofa, đôi chút trầm tư ngẫm nghĩ, lại nói:

“ Để tôi gọi cho anh ấy, chị giúp tôi đi mua hoa về cắm nhé! ”

Lúc này, Mục Tĩnh Băng chẳng vội vàng nấu nướng, tự nhiên lên phòng Âu Bỉnh Quý thay đồ như rất quen thuộc nơi đây, lấy ra điện thoại bấm gọi cho bạn trai, từ lúc cô từ chối lời cầu hôn thì anh lạnh nhạt với cô trông thấy, cô vốn biết anh đang giận dỗi ghen tuông muốn một danh phận.

“ Hửm? ”

“ Tối nay anh về nhà ăn cơm nhé, em đợi anh đấy! ”

Khuôn mặt Âu Bỉnh Quý trầm tư, nét buồn hiện rõ. Thấy thế, cô nũng nịu tiếp tục lên tiếng:

“ Này, hơn nửa tháng rồi còn giận người ta, anh hết yêu em rồi đúng không? ”

“ Em biết anh còn giận à? ”

Mục Tĩnh Băng mỉm cười bất lực, nói:

“ Từ ngày đó đến hôm nay em không có ngày nghỉ ngơi, quay phim rồi tham gia sự kiện, quay quảng cáo, xong thì em mệt quá nên ngủ lấy sức, hai ngày tới em rảnh nên bù cho anh này. Về nha, người ta nấu cơm đợi anh, em không thích ăn thức ăn nguội anh cũng hiểu rồi đó \~ ”

Chương 2: Dỗ Dành Bạn Trai

Chẳng biết là đang giận hay đã hết giận, nhưng chỉ hơn một giờ đồng hồ sau Âu Bỉnh Quý đã trở về biệt thự nhà mình, thậm chí còn sắp xếp công việc hai ngày tới cho hai trợ lý cấp cao của mình, căn bản là mỗi lần anh đều dành trọn bộ thời gian cho Mục Tĩnh Băng vì cả hai ít khi bên nhau.

“ Bỉnh Quý \~ Anh về rồi \~ ”

Mục Tĩnh Băng cởi ra chiếc tạp dề, hắt mặt về phía gian bếp với chị Tâm như nhờ chị ấy giúp đỡ, lập tức chạy đến choàng tay lên cổ của Âu Bỉnh Quý ôm lấy, nét mặt dành cho đầy sự khiêu khích gợi tình.

“ Anh chưa có hết giận! ”

Nói xong, Âu Bỉnh Quý quay bước ra ngoài, dĩ nhiên Tĩnh Băng đu bám nhắc cả đôi chân như thử thách sức lực của đối phương, nhưng anh cứ bước như chẳng có việc gì, anh vốn là người luyện tập nên thân hình cực kỳ vạm vỡ khoẻ khoắn.

“ Anh giận dai thật luôn á \~ anh hết yêu em? ”

Âu Bỉnh Quý nhìn xuống Mục Tĩnh Băng đang ngẩng lên từ trong ngực, khuôn mặt ấy làm anh điên đảo tâm lý, khiến anh trở thành một kẻ khờ khạo, luỵ tình khi yêu.

Hơn hai năm quen nhau, cả hai chia tay năm lần, thời gian làm hoà lâu nhất là hai mươi ngày, giận nhau thì chẳng thể nhớ nổi, vậy mà buông bỏ thì anh lại không làm được, cô gái anh đã yêu gần mười năm…

“ Anh hết yêu em hay em không yêu anh? ”

Mục Tĩnh Băng phồng má phụng phịu, bàn tay dịch chuyển ôm ngang thắt lưng của Âu Bỉnh Quý, để cằm chống vào trước ngực anh, nói:

“ Em chưa sẵn sàng kết hôn, hiện tại em vẫn còn rất đam mê với công việc chứ chẳng phải là em không yêu anh! Anh đợi em thêm thời gian nữa nha? Khi nào thích hợp thì chúng ta sẽ công khai \~ ”

Âu Bỉnh Quý bất mãn nhìn lên, đôi mắt dao động tứ phía với những suy nghĩ trong đầu, bàn tay chẳng hề ôm lại đối phương. Thấy thế, cô rướn người lên chủ động hôn vào môi anh dỗ dành liên tục từng cái, giọng ngọt ngào cất lên:

“ Thôi mà \~ đừng giận em nữa nha \~ anh yêu \~ hai ngày tới em bù cho anh \~ ”

“ … ”

Mục Tĩnh Băng khẽ cười trước sự giận dỗi của bạn trai, khuôn mặt đầy sự bất lực, sau đó lại tiếp tục hôn lung tung khắp mặt của Âu Bỉnh Quý, nũng nịu lại nói:

“ Sau khi đóng máy bộ phim kia em sẽ sắp xếp dành cho anh một tuần để mình đi du lịch nha, Tết này em cũng hứa về Âu gia, em chỉ bận đêm giao thừa và mùng một Tết, mùng năm em mới có lịch quay. ”

Âu Bỉnh Quý lần nữa nhìn xuống Tĩnh Băng, từ trong đôi mắt đã dịu dàng hơn khi nãy rất nhiều, vốn dĩ từ khi anh quyết định về nhà thì anh là người thua cuộc. Và rồi, cô lại hôn hít vào gò má, vòng tay siết chặt anh hơn khi nãy, đôi môi chu ra vô cùng đáng yêu duyên dáng, cất tiếng:

“ Anh còn giận em nữa thì em sẽ giận ngược lại anh, có phải là người ta không làm hoà hay cố tình từ chối lời cầu hôn của anh đâu, chỉ là thời điểm này chưa thích hợp. ”

“ Hứa thì giữ lời đó! ”

Mục Tĩnh Băng nhoẻn miệng cười duyên, lại chu môi hôn liên tiếp vào khuôn mặt đối phương, cả hai vốn đã thân mật đến không còn khoảng cách, hơn hai năm bên nhau nên cũng chẳng còn thẹn thùng e ngại.

“ Dạ \~ ”

“ Sao ngoan vậy? ”

“ Người ta lúc nào không ngoan, có bị anh chọc giận nên cộc thôi \~ ”

Âu Bỉnh Quý cưng nựng đưa tay véo, sắc mặt cưng chiều chính thức hết giận đối phương, vòng tay đưa xuống ôm trọn chiếc eo nhỏ nhắn ấy vào lòng, xua đi cảm giác nhớ nhung sau hơn nửa tháng không gặp.

“ Anh lên tắm đi, em đang nấu ăn còn cắm hoa nữa \~ ”

Âu Bỉnh Quý khẽ nhướn mày rồi gật đầu, hôn mạnh xuống đôi môi đang nũng nịu chu ra của Tĩnh Băng, lên tiếng:

“ OK! ”

Cơm tối diễn ra trong không gian lãng mạng chỉ có hai người, bình hoa là điểm nhấn đẹp đẽ trên bàn ăn, là những món Âu Bỉnh Quý ưa thích do chính tay Mục Tĩnh Băng chế biến nêm nếm, chị Tâm chỉ việc coi chừng khi lúc cô bận bịu cắm hoa, nói về nữ công gia chánh thì cô cũng chẳng thua kém.

“ Món này em vừa học thôi, anh xem thử có vừa khẩu vị không? ”

Âu Bỉnh Quý gấp lên miếng thịt Mục Tĩnh Băng vừa bỏ vào bát, chậm rãi thưởng thức rồi gật đầu, nhìn qua cô với ánh mắt đầy sự hài lòng khen thưởng.

“ Ngon lắm! ”

“ Anh thấy chưa, dù người ta bận đến không có thời gian nghỉ ngơi vẫn tìm tòi các món để nấu cho anh thưởng thức, thế mà còn giận với hờn! ”

Mục Tĩnh Băng làm mặt giận dỗi ngược lại, liên tục dùng đũa gấp cơm trắng bỏ vào trong miệng chóp chép nhai nuốt. Âu Bỉnh Quý khẽ cười, lập tức ôm chầm bạn gái dỗ dành, dịu giọng cất lời:

“ Cho là anh sai đi \~ ”

“ Anh toàn vô lý, có bao giờ đúng đâu \~ ”

“ Ừ!!! ”

Và rồi, Mục Tĩnh Băng liếc mắt ngẩng nhìn Âu Bỉnh Quý lườm nguýt, nhưng rồi lại thở phì như buông bỏ, sau đó lại trở nên nhí nhảnh mỉm cười đưa tay choàng lên cổ đối phương, cất tiếng:

“ Tha cho anh đó, ai mà giận cục đá như anh đâu \~ ”

Âu Bỉnh Quý nhướn mày, hỏi lại:

“ Anh cục đá? ”

Mục Tĩnh Băng lập tức gật đầu, nói:

“ Anh cứng ngắc, gia trưởng, khó tính, còn hay ghen tuông vô lý nữa chứ \~ ”

Âu Bỉnh Quý nhếch môi, ánh mắt trở nên cực kỳ gian tà bất lương, cất tiếng:

“ Anh luôn mềm lòng khi bên em, nhưng lại cứng bên dưới, em còn bảo anh khó tính ư? ”

Chương 3: Không Thể Kiểm Soát ( H )

Cơm tối xong xuôi, Mục Tĩnh Băng lên phòng tắm rửa để lại cho chị Tâm dọn dẹp. Ngâm mình thư giản trong bồn tắm, cô khe khẽ nhắm mắt hồi tưởng lại từng giai đoạn khó khăn trong cuộc đời, nhưng rồi cô lại mỉm cười vì cảm thấy bản thân may mắn khi có Âu Bỉnh Quý bên cạnh, cô cảm nhận rõ ràng tình yêu anh dành cho mình.

Và rồi, Tĩnh Băng đứng dậy từ bồn tắm, sử dụng vòi nước rửa sạch lớp bọt sữa tắm trên người. Lúc này, Âu Bỉnh Quý bên ngoài sofa nhâm nhi thưởng thức cốc trà thơm ngon, ánh mắt nhàn nhạt ngắm cảnh tuyết rơi đêm đông, sự lạnh giá bên ngoài trái ngược với trái tim nóng bỏng của anh.

Anh thích cô khi cô chỉ có sáu tuổi là lần đầu tiên gặp nhau, và anh vẫn luôn âm thầm thích cô khi cô đang quen bạn trai năm mười bảy tuổi, phải đến khi cô gia nhập vào giới giải trí khiến anh tình cờ nhìn thấy và tìm hiểu cô đã chia tay bạn trai thì anh mới chính thức theo đuổi, nhưng bao nhiêu tin nhắn làm quen đều bị cô bỏ vào quên lãng không một phản hồi.

Anh vốn biết cô đồng ý làm bạn gái anh vì điều gì, nhưng vì điều gì anh cũng chấp nhận, anh cho cô tất cả mọi thứ!

“ Hên cho anh là em điều tra chị Tâm, chị ấy bảo anh không có dẫn phụ nữ về nhà \~ ”

Mục Tĩnh Băng mạnh dạn chủ động ngồi xuống phần đùi của Âu Bỉnh Quý, cánh tay vòng qua choàng lấy chiếc cổ, bất ngờ xuất hiện khi anh đang rơi vào trầm tư.

“ Em bảo tin tưởng anh mà? ”

“ Tin thì tin, nhưng cũng phải kiểm tra anh chứ, biết đâu có điều bất ngờ thì sao \~ ”

Âu Bỉnh Quý khẽ cười, bàn tay đặt lên chiếc eo của Tĩnh Băng ôm lấy, mùi hương ngọt ngào từ trên cơ thể cô khiến anh say đắm mê muội, cứ ngắm nhìn không dứt khi cô đang mặc một chiếc váy ngủ ren màu đen cực kỳ sexy gợi cảm, áo choàng lả lơi bên ngoài chẳng che đậy được gì, phong cách của cô chưa bao giờ anh góp ý vì rất hài lòng.

“ Bao giờ thì em đồng ý làm vợ anh? ”

“ Cho em thêm năm năm nữa được không? Em sẽ làm người vợ hiền của anh, chúng ta sẽ tạo một gia đình nhỏ \~ ”

Thực sự lý do không phải hoàn toàn vì đạt được mục đích điều mình khao khát ao ước tham vọng và chọc tức Mục Lan Nghi mà lợi dụng tình yêu của Âu Bỉnh Quý để làm bàn đạp giúp mình thăng tiến một bước nhận luôn vai chính, cô đã rung động bởi sự kiên trì gần một năm của anh dù bị cô ngó lơ, phụ nữ sẽ động lòng khi người ấy cho mình cảm giác an toàn, quan tâm, được bảo vệ, che chở…

Sắc mặt Âu Bỉnh Quý chẳng thay đổi gì nhiều, con số đối với anh không có nghĩa lý, điều anh quan tâm là trái tim Mục Tĩnh Băng đặt ở đâu và sự quan trọng của anh với cô là bao nhiêu.

“ Vậy sao em không nhận nhẫn của anh, anh đâu buộc em kết hôn bây giờ, anh đợi nhưng cũng phải cho anh chút niềm tin chứ! ”

Mục Tĩnh Băng khe khẽ mỉm cười trông rất gợi cảm, bàn tay lả lướt trên vòm ngực và bả vai Âu Bỉnh Quý, ánh mắt dành cho ngập tràn tình ý, lả lơi cất tiếng:

“ Người thuộc về anh rồi, chiếc nhẫn ấy giá trị gì chứ, nếu em đã không muốn ở lại thì chiếc nhẫn ấy cũng chẳng thể níu giữ! ”

Đôi mắt Âu Bỉnh Quý dao động nhìn ngắm Tĩnh Băng, sau đó lập tức xoay chuyển cơ thể đè ép cô nằm xuống sofa dưới thân của anh, vẻ ngoài quyến rũ gợi tình khiến anh thực sự không thể kìm chế.

Mục Tĩnh Băng lại chẳng sợ sệt hay có ý định từ chối, cơ thể mềm mại uốn éo khiêu khích anh hơn nữa, bàn tay chui vào trong áo thun sờ vuốt trực tiếp vào da thịt vòm ngực săn chắc cứng rắn, đôi mắt mụ mị ướt át như làm nũng với đối phương.

“ Anh không thể kiểm soát khi bên em? ”

“ Chỉ không thể kiểm soát khi bên em thôi đó, anh mà ‘ cứng ’ với ai thì em sẽ ‘ cắt ’ của anh luôn \~ ”

Âu Bỉnh Quý phì cười, lập tức gật đầu với Tĩnh Băng. Và rồi, hai đôi môi mềm mại sáp nhập quấn quýt lấy nhau, hơi thở cuồng nhiệt vì đối phương hoà chung một nhịp ái tình, chiếc lưỡi điêu luyện xoắn quýt cọ sát hoà quyện không ngừng, dòng mật ngọt ngào bên trong lẫn lộn giữa hai người.

“ Ưm \~ ”

Mục Tĩnh Băng uốn éo do kích thích, từ đôi môi Âu Bỉnh Quý hôn lung tung khắp khuôn mặt xinh đẹp sạch sẽ son phấn của cô, rồi lại đến chiếc cổ thanh tú thon cao trắng ngần, nhịp thở hỗn loạn khiến ‘ đồi núi ’ nhấp nhô, váy ren mỏng manh không thể che chắn.

Dây váy bị Âu Bỉnh Quý tụt xuống khỏi bả vai, nhuỵ hoa đỏ hồng lập tức ưỡn lên nhô cao cứng ngắc. Mục Tĩnh Băng mơ màng nhìn anh, bất giác ưỡn ngực hiến dâng khi cơ thể cô đang khao khát, muốn được anh chăm sóc vỗ về yêu thương.

“ Ưm \~ ”

Âu Bỉnh Quý nhếch môi, hơi thở nóng rực từ anh phả ra càng khiến cô thêm ngứa ngáy, rồi lập tức uốn cong rên rỉ khi nhuỵ hoa được anh chiếm đoạt, nhắm mắt phiêu diêu tận hưởng những cảm giác kích thích của bạn trai mang tới, buông thả cơ thể giao phó cho đối phương.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play