Khi Ông Trùm Biết Sợ [RhyCap]
Chap 1: Lần Đầu Tiên Gặp Anh
Mùi thuốc sát trùng vẫn còn vương trên tay Hoàng Đức Duy
Em đứng trước cổng bệnh viện, tay siết chặt túi thuốc vừa mua cho bà. Gió đêm tháng mười thổi qua, lạnh đến mức hai bàn tay nhỏ run lên
Duy hít một hơi sâu, cố nén cảm giác nghẹn trong cổ họng
Hoàng Đức Duy
Không sao… mình sẽ kiếm được
Em tự nói với chính mình như vậy
Chiếc balo cũ được kéo lại ngay ngắn, Duy bước nhanh về phía quán bar nơi mình làm thêm ca tối
Bên trong quán, ánh đèn mờ ảo cùng tiếng nhạc trầm đục vang lên
Duy mặc đồng phục phục vụ đơn giản, mái tóc đen mềm rũ xuống trán. Em di chuyển khéo léo giữa các bàn, ánh mắt vẫn giữ được sự lễ phép dù xung quanh là những người đàn ông ánh nhìn không mấy thiện ý
Không khí như chùng xuống một nhịp
Nguyễn Quang Anh bước vào
Vest đen, dáng người cao lớn, vai rộng. Ánh mắt anh lướt qua không gian một cách lạnh nhạt, đủ khiến vài kẻ đang ồn ào phải im bặt
Duy vô tình ngẩng lên đúng lúc đó
Ánh mắt hai người chạm nhau
Nhưng Quang Anh khựng lại
Giữa không gian đầy mùi rượu và khói thuốc, ánh mắt kia quá trong
Duy vội cúi đầu, bước đến bàn anh theo phân công
Hoàng Đức Duy
Anh dùng gì ạ?
Quang Anh nhìn xuống đôi tay nhỏ đang siết chặt cuốn sổ order
Nguyễn Quang Anh
Cà phê đen
Nhưng không biết rằng phía sau lưng mình, ánh mắt kia vẫn còn dõi theo
Quang Hùng ngồi đối diện, nhếch môi
Chỉ khẽ xoay chiếc nhẫn bạc trên tay
Nhưng ánh mắt lại lần nữa tìm kiếm bóng dáng nhỏ nhắn đang di chuyển giữa ánh đèn mờ
Đêm đó, Nguyễn Quang Anh lần đầu tiên chú ý đến một người
Và anh không biết rằng —
Cậu thiếu niên nhỏ nhắn kia, sau này sẽ là ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời mình
Chap 2: Người Không Nên Chạm Vào
Ca làm tối đó kéo dài hơn thường lệ
Đức Duy vừa bưng khay nước vừa cố gắng tránh ánh nhìn quá mức của một bàn khách gần cuối quán
Một gã trong số đó huýt sáo khi Duy đi ngang
nvp
: Này em trai, lại đây
Duy dừng lại, giữ nụ cười lễ phép
Hoàng Đức Duy
Anh cần thêm gì ạ?
Gã đàn ông nắm lấy cổ tay em
nvp
: Ngồi xuống nói chuyện chút
Lực siết không quá mạnh, nhưng đủ khiến Duy khựng lại
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi anh, em đang trong giờ làm…
nvp
: Có gì mà không được?
Giọng gã bắt đầu khó chịu
Ở bàn phía trong, Quang Anh đặt ly cà phê xuống
Nhưng đủ làm Quang Hùng ngẩng lên
Lê Quang Hùng
Có chuyện rồi
Chỉ vài bước dài đã đến phía sau Duy
Bàn tay to lớn đặt lên vai em
Lạnh đến mức không cần nâng giọng
Gã đàn ông quay lại, định phản ứng — rồi khi nhìn thấy ánh mắt Quang Anh, hắn chững lại
Chỉ nhìn xuống bàn tay đang giữ cổ tay Duy
Ánh mắt đó khiến gã vội vàng buông ra
Duy rút tay về, hơi sững sờ
Quang Anh nhìn cổ tay em — nơi vừa bị siết
Nguyễn Quang Anh
Bị đau không?
Quang Anh im lặng vài giây
Rồi anh quay sang quản lý quán
Nguyễn Quang Anh
Bàn này thanh toán
Khi mọi chuyện lắng xuống, Duy đứng sau quầy, tim vẫn đập nhanh
Một bóng đen cao lớn dừng trước mặt em
Nguyễn Quang Anh
Tan ca mấy giờ?
Hoàng Đức Duy
Dạ… mười một giờ
Nguyễn Quang Anh
Tôi đưa em về
Nhưng không cho phép từ chối
Quang Hùng từ xa nhìn sang, bật cười nhỏ
Chỉ nhìn về phía bóng dáng nhỏ nhắn kia —
Ánh mắt lần này không còn chỉ là tò mò
Chap 3: Dưới Ánh Đèn Đêm
Duy thay đồng phục, khoác chiếc áo sơ mi cũ đã giặt đến bạc màu. Em bước ra khỏi quán, tay ôm balo trước ngực
Một chiếc xe đen đỗ ngay bên lề
Không phải hỏi. Là thông báo
Hoàng Đức Duy
Em tự về được mà
Không lớn. Nhưng đủ khiến người khác nghe theo
Duy cắn môi. Cuối cùng cũng mở cửa ngồi vào ghế phụ
Trong xe có mùi gỗ trầm nhè nhẹ. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở
Một tay đặt trên vô lăng, tay còn lại thả lỏng
Ánh đèn đường lướt qua gương mặt góc cạnh của anh, làm sống mũi càng sắc nét hơn
Nguyễn Quang Anh
Nhìn đủ chưa?
Hoàng Đức Duy
Dạ?! Em… em không có…
Khóe môi anh khẽ cong lên
Nguyễn Quang Anh
Nhà ở đâu?
Duy chỉ đường. Xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối và yên tĩnh
Nhà em là căn nhà cấp bốn cũ kỹ
Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ
Quang Anh nhìn quanh một lượt. Ánh mắt thoáng lại — như đang suy nghĩ điều gì đó
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn anh… hôm nay… với cả lúc nãy nữa
Nguyễn Quang Anh
Sau này nếu có chuyện, gọi tôi
Hoàng Đức Duy
Nhưng… em đâu có số anh
Quang Anh đưa điện thoại ra
Nguyễn Quang Anh
Đưa máy em đây
Duy lúng túng lấy điện thoại cũ kỹ trong balo
Quang Anh nhập số mình vào, lưu lại
Tên hiển thị trên màn hình:
Duy nhìn cái tên đó vài giây
Nguyễn Quang Anh
Đừng để ai chạm vào em
Ánh mắt hai người chạm nhau
Nhưng đủ khiến không khí như đặc lại
Hoàng Đức Duy
Em… không phải đồ của ai cả
Một thoáng thú vị hiện lên
Nguyễn Quang Anh
Chưa phải
Tay vô thức chạm vào màn hình điện thoại
Trong đêm yên tĩnh, trái tim em lần đầu tiên… lệch nhịp
Download MangaToon APP on App Store and Google Play