[Kimetsu No Yaiba] Huyết Lệ Anh Đào
Chap 1: Đứa Trẻ Nở Giữa Lời Nguyền
Đêm ấy, tuyết rơi dày đến mức âm thanh dường như cũng bị chôn vùi.
Gia tộc Fujiwara – một cái tên từng vang vọng trong giới huyền thuật cổ xưa – lại chìm trong bầu không khí nặng nề chưa từng có. Ngọn đèn dầu lay lắt, hắt bóng những người lớn tuổi lên bức tường giấy mỏng như những linh hồn đang dao động giữa tin và sợ.
Tiếng trẻ sơ sinh cất lên.
Chỉ vừa đủ để phá vỡ sự im lặng.
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người bà đỡ: //run rẩy//Đứa trẻ… khỏe mạnh
Một người đàn ông bước lại gần, ánh mắt cứng như đá.
Tổng hợp nhân vật nam phụ
Cha Fujiwara: Đưa ta xem.
Mái tóc hồng nhạt rơi xuống như một dải hoa anh đào vừa rụng khỏi cành xuân. Không phải màu đỏ, không phải màu máu – mà là sắc hồng mềm mại đến mức trái tim kẻ nhìn thấy cũng chệch nhịp.
Mà là vô số sắc độ giao thoa, như cầu vồng bị vỡ vụn thành tinh thể.
Trong căn phòng, ai đó hít vào thật mạnh.
Nó nhìn lên trần nhà, ánh nhìn trong trẻo mà sâu thẳm lạ thường. Như thể không phải đang nhìn căn phòng – mà đang nhìn xuyên qua nó.
Bên ngoài, gió quất vào cửa gỗ.
Tổng hợp nhân vật nam phụ
Cha Fujiwara: //quay đi, giọng khô khốc//Đặt tên nó là Fujiwara Kayoko.
Một cái tên mang nghĩa “đứa trẻ tốt lành”.
Trong khoảnh khắc ấy, Kayoko – dù chỉ là một sinh linh mới chào đời – lại mang một ý thức mơ hồ về sự xa cách. Không ai bế cô bằng niềm vui. Không ai chạm vào cô bằng sự ấm áp thuần khiết.
Cô không thuộc về vòng tay
Những ánh mắt nhìn cô không phải như nhìn một đứa trẻ, mà như nhìn một bài toán chưa có lời giải. Một biến số nguy hiểm trong phương trình gia tộc.
Trong chiếc nôi gỗ lạnh lẽo, Kayoko khẽ cử động ngón tay bé xíu. Bàn tay ấy yếu ớt – nhưng định mệnh đã đặt lên vai nó một gánh nặng lớn hơn cả những người trưởng thành.
Không ai biết rằng, chính trong đêm bị xem là “điềm gở” ấy, một trí tuệ vượt ngoài chuẩn mực loài người đã bắt đầu hình thành.
Một đứa trẻ mang màu hoa anh đào.
Một linh hồn sinh ra giữa lời nguyền.
Và câu chuyện của cô – ngay từ giây phút ấy – đã không còn là câu chuyện của một con người bình thường nữa.
Chap 2: Đứa Trẻ Không Thuộc Về
Mùa xuân năm ấy, hoa anh đào nở rộ khắp sân gia tộc Fujiwara.
Nhưng không ai nhìn Kayoko như nhìn một cánh hoa.
Họ nhìn cô như một vết nứt
Từ khi biết đi, cô đã hiểu một điều rất rõ: khoảng cách giữa mình và những đứa trẻ khác không phải chỉ là vài bước chân — mà là cả một bức tường vô hình dựng bằng định kiến.
Những đứa trẻ khác
Đứa trẻ trong làng: Con bé tóc hồng kìa!
Những đứa trẻ khác
Đứa trẻ trong làng: Đừng lại gần nó!
Những đứa trẻ khác
Đứa trẻ trong làng: Nó mang xui xẻo đó!
Những viên đá nhỏ bay tới.
Không đủ lớn để gây thương tích nặng nề. Nhưng đủ để tạo thành một nhịp điệu quen thuộc trong tuổi thơ cô — cạch… cạch… chạm vào vai, vào lưng, vào vạt áo trắng.
Cô cúi xuống, nhặt một viên đá lên.
Fujiwara Kayoko
"Kích thước 4cm. Ném từ khoảng cách 6 mét. Lực không quá mạnh. Mục tiêu không phải giết, mà là đuổi."
Cô đặt viên đá lại xuống đất.
Những đứa trẻ khác
Một cậu bé: //hét lên//Sao mày không khóc?
Kayoko nghiêng đầu, ánh mắt đa sắc lấp lánh dưới nắng.
Fujiwara Kayoko
Khóc sẽ làm các cậu dừng lại sao?
Những đứa trẻ khác
Một cậu bé //quay đi, lẩm bẩm//Nó không bình thường …
Cụm từ ấy theo cô suốt những năm tháng lớn lên.
Người lớn thì không ném đá.
Tổng hợp nhân vật nam phụ
Người lớn: Gia tộc suy tàn từ khi nó sinh ra
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người lớn: Ánh mắt đó thật ghê rợn
Tổng hợp nhân vật nam phụ
Người lớn: Giá như ngày ấy…
Họ không nói hết câu. Nhưng Kayoko hiểu.
Fujiwara Kayoko
"Giá như ngày ấy mình không được sinh ra."
Người hầu trong nhà cũng tránh ánh nhìn của cô như tránh một thứ ô uế. Khi phân phát thức ăn, họ luôn đặt phần của cô cuối cùng. Khi giao việc, họ chọn những việc nặng nhọc nhất.
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người hầu: Quét hết sân phía đông
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người hầu: Giặt toàn bộ vải phơi
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người hầu: Đừng làm vỡ thứ gì. Đồ xui xẻo
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Một người hầu: //buột miệng//Con chó còn được yêu quý hơn ngươi.”
Fujiwara Kayoko
"Con chó được yêu vì nó trung thành và không gây đe dọa. Còn ta? Ta là biến số. Là thứ họ không kiểm soát được."
Đêm xuống, cô ngồi một mình bên hiên gỗ, mái tóc hồng phản chiếu ánh trăng nhợt nhạt.
Cô đặt tay lên ngực mình.
Fujiwara Kayoko
"Tim vẫn đập. Cơ thể vẫn tồn tại. Vậy thì mình vẫn còn cơ hội."
Fujiwara Kayoko
//tự gọi tên mình khẽ khàng// Kayoko
Fujiwara Kayoko
Ngươi không được phép yếu.
Những cánh hoa anh đào rơi lặng lẽ.
Cô nhìn chúng rơi — nhẹ, đẹp, nhưng chóng tàn.
Fujiwara Kayoko
"Mình sẽ không rơi như thế.”
Lần đầu tiên trong đời, trong đôi mắt đa sắc ấy không chỉ có sự phân tích.
Một đứa trẻ bị xem như điềm gở.
Một sinh linh sống không bằng một con vật.
Nhưng sâu trong lớp vỏ bình thản ấy, một ý chí đang được tôi luyện.
Và có lẽ, một ngày nào đó…
Họ sẽ phải sợ chính đứa trẻ mà họ từng ruồng bỏ.
Chap 3: Trí Tuệ Của Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Sân sau của gia tộc Fujiwara là nơi không ai muốn đến.
Ở đó có một kho chứa đồ cũ kỹ, những thanh gỗ mục, vài thanh kiếm gãy và những vũ khí bị bỏ đi sau nhiều thế hệ. Đối với người khác, nơi đó chỉ là đống phế liệu.
Nhưng đối với Kayoko… đó là kho báu.
Cô bé mười tuổi đứng giữa căn kho bụi bặm, mái tóc hồng nhạt rơi xuống trước mắt. Ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe cửa gỗ chiếu vào đôi mắt đa sắc của cô.
Kayoko nhặt lên một thanh kiếm gỗ bị nứt.
Fujiwara Kayoko
//thì thầm//Trọng lượng … khoảng tám trăm gram
Fujiwara Kayoko
Điểm cân bằng lệch ba centimet về phía trước.
Ngay lập tức, trong đầu cô hiện lên hàng loạt phép tính.
Fujiwara Kayoko
"Nếu góc vung tăng thêm mười độ, lực tác động sẽ mạnh hơn khoảng 23%."
Thanh kiếm gỗ cắt qua không khí nhanh hơn.
Một người hầu đi ngang qua cửa, nhìn thấy cảnh đó thì bật cười khinh miệt.
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người hầu: Con bé quái dị đó lại đang chơi trò ngu ngốc
Fujiwara Kayoko
//nói nhỏ//Đây không phải là trò chơi
Tổng hợp nhân vật nữ phụ
Người hầu: //nhếch môi//Vậy là gì?
Kayoko dừng lại, đôi mắt đa sắc nhìn thẳng về phía trước.
Fujiwara Kayoko
Là cách để sống
Người hầu cười lớn rồi bỏ đi.
Nhưng Kayoko không quan tâm.
Đối với cô, thế giới này giống như một bàn cờ khổng lồ. Mỗi con người, mỗi hành động, mỗi chuyển động đều có quy luật.
Chỉ cần hiểu quy luật… cô có thể chiến thắng.
Những ngày sau đó, Kayoko bắt đầu luyện tập trong bí mật.
Thậm chí cả những chiếc que tre.
Một buổi tối, khi trăng treo cao trên bầu trời, Kayoko đứng giữa sân trống.
Trong đầu cô hiện ra hàng trăm tình huống chiến đấu giả lập.
Fujiwara Kayoko
"Đối thủ cao hơn 20cm."
Fujiwara Kayoko
"Tốc độ phản ứng trung bình."
Fujiwara Kayoko
"Điểm yếu ở cổ tay."
Một chiếc lá anh đào rơi xuống… bị chém làm đôi.
Cô nhìn chiếc lá tách ra giữa không trung.
Rồi khẽ thì thầm với chính mình.
Fujiwara Kayoko
Ngày nào đó… mình sẽ rời khỏi nơi này
Gió đêm thổi qua mái tóc hồng.
Ở tuổi mười, Fujiwara Kayoko đã hiểu một sự thật đơn giản.
Thế giới này không công bằng.
Cô phải trở thành thứ mà họ sợ hãi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play