Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

TRÙNG SINH, GIỮ CHẶT EM

Chương 1. Dung Nhi, kiếp này tôi sẽ không buông tay đâu

Truyện được lấy bối cảnh và các nhân vật đều không có thật, hy vọng đọc giả sẽ không quá khắc khe, luôn thoải mái, vui vẻ khi đọc. Chân thành cảm ơn đọc giả đã ủng hộ❤

...

"Cười lên, bảo bối, hôm nay là ngày cưới của chúng ta, nếu em còn ủ rũ như thế thì đừng trách tôi không giúp em trai em."

Giọng nói sắc lạnh phủ bên tai, cô gái miễn cưỡng cười thật tươi trước những ánh mắt phức tạp.

Hôm nay là ngày cưới của cô, cô dâu của bữa tiệc - Phùn Dung, là ngày vui thế sao người khác cười chỉ có mỗi cô mắt đỏ hoen, lệ nặng trĩu cõi lòng. Cô khoác trên mình bộ Soiree thật lộng lẫy, trắng tinh khôi thanh tao, kiểu dáng đuôi cá ôm trọn đường cong không thiếu phần nóng bỏng.

Gương mặt cô hoàn mỹ đập vào mắt kẻ khác, mày liễu kẻ xếch uy lực, mắt phượng linh động, môi đỏ gợi cảm. Nhan sắc mĩ miều được đánh giá là mỹ nhân, hoa nhường nguyệt thẹn, đứng cạnh chính người chồng kết hôn cùng cô, Tần Hành.

Vẻ mặt hắn tuấn tú hiên ngang như thần, khí thế oai hùng vĩ ngạn nhưng ánh mắt lạnh lẽo hơn bao giờ hết, hắn chỉ cần thấy cơ mặt của cô chùn xuống sẽ lập tức bóp vào mông cô.

"Tôi đã bảo em cười mà, vợ, em muốn chuẩn bị nhặt xác em trai sao?"

"..."

Phùn Dung không dám chống đối, nở nụ cười không tình nguyện, bởi đây chính là do cô chọn, chọn gả cho người yêu cũ, kẻ đã đùa giỡn tình cảm lẫn thể xác của cô, để cứu lấy em trai vô tình vướng phải tội giết người.

Cô và Tần Hành từng yêu nhau, hắn trước đây không hề yêu cô, chỉ lợi dụng cô để tìm chút niềm vui. Sau khi cô biết sự thật đã rời bỏ hắn, được 3 năm, em trai cô vô tình lái xe tông chết người, hắn lại đột nhiên xuất hiện, đưa ra điều kiện cho cô cứu lấy em trai, chính là gả cho hắn.

Mà, cô không biết rằng, Tần Hành trước mặt vốn không phải là Tần Hành của trước kia. Hắn là người trùng sinh sống lại, kiếp trước hắn vì không trân trọng cô, đánh mất cô, đến cuối cùng, hắn bị hôn thê do mẹ hắn sắp xếp bày mưu tính kế lừa hết tài sản, mẹ hắn tự vẫn, còn hắn trở thành kẻ tàn tật phải làm ăn mày lang thang, bị cái lạnh của mùa đông cướp đi sinh mệnh.

Chính vào khoảnh khắc cuối đời, khi gặp lại Phùn Dung, cô đã cho hắn bữa ăn ngon nhất, lựa chọn tha thứ cho hắn, sau đó chôn cất hắn cẩn thận. Chính lòng vị tha của cô đã khiến hắn chết cũng không quên! Nếu có cơ hội hắn sẽ không để vuột mất cô...

Tưởng chừng, mọi thứ kết thúc thật bi thảm, đột nhiên, ông trời lại thật sự hậu ái cho hắn một cơ hội, hắn được trùng sinh vào khoảng thời gian hắn và Phùn Dung đã chia tay. Vì để không lặp lại bi kịch, sửa chữa sai lầm, Tần Hành liền lập tức hủy hôn với vị hôn thê được chọn, sau đó ra sức tìm kiếm Phùn Dung. Kết quả, tìm một mạch tới tận 3 năm, lúc gặp lại Phùn Dung cũng lúc cô đang gặp khó khăn, và cũng là lúc cô vẫn còn hận hắn.

Dựa vào quyền lực của một thiếu gia nhà tài phiệt, còn là tổng tài người người sợ hãi, Tần Hành đã đưa ra đề nghị khiến Phùn Dung không thể từ chối.

Hắn hoàn toàn đủ sức cứu em trai cô, cô vì bố mẹ, vì tương lai của đứa em chỉ mới 19 tuổi, chấp nhận gả cho hắn, gả cho kẻ mình căm ghét.

Tiệc cưới tưng bừng cũng nhanh chóng kết thúc, Phùn Dung lại bày ra bộ mặt ảm đạm, trên người cô vẫn còn đang mặc váy cưới, lặng lẽ bước tới chỗ cánh cổng lớn.

"Tần Tổng, phu nhân..."

"Cô ấy sẽ không bỏ trốn đâu."

Tần Hành đứng trên lâu cao, hướng mắt quan sát từng hành động của cô gái, khoé miệng hắn nhếch lên đầy đắc ý, quản gia - Vệ Ảnh đứng cận nhìn sắc mặt nguy hiểm của hắn không dám nhiều lời, im lặng đứng cạnh chờ hầu.

Hắn lắc lắc ly rượu vang đỏ, nhấp môi tựa hồ thư giãn, cô gái trong tầm mắt hắn vẫn sải bước không muốn dừng. Hắn hoàn toàn không kêu người giữ cô lại, cũng không sợ cô sẽ rời đi, còn thuận thế ngắm nhìn cô.

Kể từ khi trùng sinh, thời gian Phùn Dung biến mất, Tần Hành phát hiện bản thân đã yêu cô thật lòng, không phải vì hành động giúp đỡ của cô trong kiếp trước, mà vì sự chân thành trước kia của cô đã biến thành nốt chu sa.

Hắn yêu đến điên cuồng, lúc nào cũng nghĩ cách tìm lại cô, suốt nhiều năm ròng rã, cuối cùng hắn cũng làm được, còn cưới được cô làm vợ.

-Dung Nhi, kiếp này tôi sẽ không buông tay đâu.

Lúc này, hắn vô cùng vui sướng, tận tình đắm chìm trong niềm vui, trong tay hắn đang nắm giữ sinh mệnh của em trai cô, không sợ cô dám bỏ đi.

Hắn đưa ly rỗng cho Vệ Ảnh, hai tay chống lên thành, cười tà tứ.

"Nói với bảo vệ, thấy phu nhân đến không được cản cô ấy đi ra ngoài."

"Vâng."

Vệ Ảnh cúi đầu cung kính, luôn làm theo mệnh lệnh bất tuân, gọi ngay cho bảo vệ bên ngoài truyền đạt.

Bảo vệ khi nhìn thấy cô gái không dám nói lời nào, cúi đầu coi như không biết, từng ngón tay như ngọc của Phùn Dung chạm vào song sắt màu vàng lạnh lẽo, mường tượng ra nó như một chiếc lồng giam, tách biệt cô với thế giới ngoài kia.

Hai chân cô luôn muốn bước ra ngoài, nhưng rồi chính quyết định của cô lại thu về suy nghĩ ấy. Tay cô rời khỏi song sắt, áp chặt chẽ vào lồng ngực, cô nhìn lưu luyến một lúc lâu cũng quay đầu trở vào.

Chương 2. Lần này anh muốn chơi đùa tôi trong bao lâu?

Bất chợt, Phùn Dung vô tình bắt gặp ánh mắt rực sáng mà lạnh lẽo như đá của người đàn ông trên lầu cao. Tần Hành vẫn đứng đó kiên nhẫn quan sát, khi nhìn thấy cô không dám bỏ đi, tia tự đắc trong lòng hắn càng vương cao.

Còn cô, hiểu rất rõ con người nham hiểm của Tần Hành, chỉ cần cô thật sự bước ra khỏi cánh cổng kia, hắn sẽ không ngồi yên, cho người bắt cô. Thậm chí, sẽ không lưu tình với em trai cô, chính vì biết rõ tính cách nguy hiểm của hắn, nên cô càng không dám có hành động ngu ngốc.

Cô thu lại ánh mắt thất vọng, vừa bước vào trong liền được người hầu riêng - Tinh Anh đưa cô đến phòng tân hôn, sửa soạn cho cô chuẩn bị đón Tần Hành.

Phùn Dung nằm trên giường lớn, toàn thân đã bị lột sạch, chỉ đắp một chiếc chăn che lại, cô nằm trên đó, giống hệt như một con cá bất lực nằm trên thớt, chờ người khác xâu xé mình.

Kim đồng hồ điểm vào con số 9, cánh cửa đứng yên cũng vang lên một âm thanh báo hiệu.

*Cạch*

Người đàn ông mà cô chờ cũng xuất hiện, nhưng hắn không vội vã vào việc, vắt chiếc áo lên giá treo, liếc mắt một cái vào giường lớn, khẽ cười rồi lạnh lùng vào phòng tắm.

Ánh đèn bên trong phát sáng, tiếng nước xã khiến Phùn Dung nằm trên giường chẳng thể thanh tỉnh ý thức. Một lúc sau, người bên trong cũng bước ra, trên thân hắn chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, mái tóc đen bóng còn đang rũ rượi nước.

Hắn sải bước ung dung lại chiếc bàn trang điểm, mở máy sấy hông khô mái tóc của hắn. Mỗi một việc hắn làm đều rất thư thả, không nóng vội, cứ để cô gái chờ đợi.

Cô mặc dù nằm im nhưng trái ngược với sự điềm nhiên của hắn, lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn hắn nhanh lên một chút, sớm kết thúc nghĩa vụ kinh hoàng. Thế mà, hắn lại cố tình câu kéo, không quên đảo mắt nhìn như thách thức.

Một lát sau, hắn tắt điện chiếc máy sấy, cuối cùng cũng vào việc chính, hắn thông dong ngồi ở mép giường, bộ mặt ngả ngớn bất lương tiếp nhận ánh mắt thống hận của cô.

"Dung Nhi, cuối cùng em cũng gả cho tôi."

"Ừm."

Phùn Dung mở miệng lạnh lùng đáp, thái độ ghét cay ghét đắng người trước mặt đến tột độ, mà cô không thể phản bác lại lời trêu chọc của hắn.

Tần Hành tùy tiện kéo một góc chăn, nhìn thấy bên trong cô gái không mặc đồ, hắn vô cùng thích thú. Cô vẫn như xưa vẫn phải nhất nhất ngoan ngoãn nghe theo mọi mệnh lệnh của hắn, cho dù đã không còn yêu hắn như trước.

-Không sao, từ từ tôi sẽ khiến em say mê tôi như trước.

Hắn tự an ủi bản thân, cho tay ngỗ nghịch vào trong. Phùn Dung liền có phản ứng, suýt nữa mất tự chủ gạt tay hắn, nhưng cô vì em trai, cắn chặt răng nhẫn nhục chịu đựng.

Tay hắn không hề biết chừng mực, sờ soạng khắp nửa thân trên của cô, từ ngực đến eo nhỏ, cả xương quai xanh cũng không ngoại lệ.

Mỗi một nơi hắn đều lưu luyến xoa nắn, gương mặt tuấn dật thích thú thoả mãn lộ rõ, khiến tia căm ghét trong Phùn Dung dâng lên, ngoài ý hỏi.

"Tần Tổng, lần này anh muốn chơi đùa tôi trong bao lâu?"

"Vài ngày, một tháng, vài tháng, một năm hay là vài năm?"

Phùn Dung không khóc, nhưng trong giọng nói là sự căm phẫn tột độ, hếch mặt lên với hắn.

Cô không quên nỗi đau hắn ban tặng cho cô, chính sự tàn ác của hắn đã khiến cô rơi vào tuyệt vọng, không dám mở lòng với bất cứ người đàn ông nào, lúc nào cũng sợ bị lừa dối một lần nữa.

Lúc này, cô chỉ có thể gợi nhắc hắn để mỉa mai. Thế mà, hắn lại không có lấy một tia khó chịu, chỉ toàn là sự dửng dưng đến tàn nhẫn, lười biếng đáp.

"Tôi không biết, tùy vào thái độ của em."

Hắn nhếch mép cười, thái độ vân đạm phong kinh rõ rệt, vươn đầu ngón tay thô ráp vuốt lên đôi mày mỏng nhíu chặt chẳng thản bớt, tiếp tục nói.

"Tần phu nhân, vợ à, hiện tại tôi rất say mê em, có lẽ tôi sẽ không buông tha cho em dễ dàng trong vài ngày hay vài tháng đâu."

Rồi, hắn cúi xuống, ghé sát vào vành tai đang đỏ bừng vì nóng giận của cô gái, thở một hơi thành thục nóng rực, thì thầm.

"Phùn Dung, có khi em sẽ làm vợ của Tần Hành này cả đời đấy."

"Anh!"

Cô gái cuối cùng cũng tức giận, vung tay định đánh liền bị hắn tóm kịp, áp tay cô vào trước ngực tinh tráng, rõ rệt từng múi cơ săn chắc, ngả ngớn trêu ghẹo cô.

"Vợ à, vội vàng động phòng vậy sao?"

"Buông ra! Đồ biến thái!"

Phùn Dung điên tiết, rút tay về chẳng được còn bị hắn dùng tay kia nắm lấy cằm.

"Tôi chỉ biến thái với mình em thôi, vợ à."

"Vậy sao? Tần Tổng, câu này anh nói với mấy người rồi?"

Cô khinh bỉ, phỉ nhổ vào trước mặt hắn.

Trong mắt cô, Tần Hành là một kẻ vừa phong lưu vừa phóng túng, vì muốn hưởng thụ cảm giác lạ mà đem tình cảm và thể xác của cô ra tìm thú vui. Nói không chừng, thời gian quen cô, hắn đã cắm cho cô mấy cặp sừng, còn ngủ với chục cô gái.

-Đúng là dơ bẩn!

Chương 3. Ngày nào tôi cũng muốn em

Còn Tần Hành, đối mặt với sự chất vấn và châm biếm của cô, hắn lại cười, nụ cười ngặt nghẽo. Hắn chưa từng ngủ với bất kỳ cô gái nào ngoài cô, cũng không có mối quan hệ lén lút với ai trong lúc quen cô. Vậy mà, bây giờ hắn lại không thể phản bác, bởi hắn quá rõ tính cách cứng đầu của cô, dù có giải thích thế nào thì trong cô đã mặc định hắn là kẻ xấu.

Hắn nhún vai thoải mái chấp nhận mang tiếng với cô, mặc kệ có bao nhiêu lời mắng mỏ, hắn đều bỏ ngoài tai, khoé môi lạnh vẻ ra nụ cười mê hoặc.

"Dung Nhi, thay vì mỉa mai tôi thì em nên lo cho bản thân mình đi."

Chẳng để cô gái kịp thả lỏng tâm trạng, chiếc chăn trên người cô bị hắn thô bạo kéo ra, để lộ cơ thể trần như nhộng phơi bày.

Phùn Dung hốt hoảng, theo phản xạ thành công rút tay che đậy đôi ngực căng đầy, hai đùi ngọc ra sức khép chồng, tránh né tầm mắt của con thú hoang đang dòm ngó, vô luận thế nào cũng không thể thoát khỏi.

"Vợ à, có muốn em trai bình an không? Em nên biết thực hiện nhiệm vụ đi nhỉ?"

Hắn dụ hoặc cô, chẳng đợi cô kịp hiểu liền vật cô ngã ra giường, sau đó phủ thân to lớn lên cơ thể mảnh mai, làm cô mất đi tất thảy cơ hội chống cự.

Cô gả cho hắn vì để cứu lấy em trai, hiển nhiên bây giờ cô phải hoàn thành nhiệm vụ của người vợ. Tia chống cự trong lòng cô từ từ bị bẻ gãy, nhắm mắt hoàn toàn phó mặc cho hắn hành sự.

Tần Hành bóp lấy mặt cô, mạnh đến mức làm đầu lưỡi phấn nộn bên trong vươn ra, ngay lập tức bị hắn cuốn lấy ra sức mút.

Không có tiếng nói, cô không phát ra âm thanh, hắn giữ tay không yên phận bên dưới chặt chẽ, hôn môi không đủ lại hôn một đường nóng dọc từ hõm cổ xuống khe ngực đầy đặn, cố tình cắn lấy nụ hoa ửng hồng sưng táy lên.

Phùn Dung rơi nước mắt đáng thương như hoa lê sau mưa, vặn vẹo thân thể kiều mị thướt tha như dây đằng cuốn chặt, càng làm hắn điên cuồng, chôn mặt vào đôi tuyết nhũ no đủ, thoả mãn hưởng thụ cơ thể mà hắn ngày nhớ đêm mong, sau bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, luôn đầy sự mê hoặc.

"Vợ à, em có biết tôi nhớ em sắp điên rồi không?"

Hồ mê loạn ngữ nói ra, trên gương mặt anh tuấn ôn nhu tươi cười mà hành động lại trái ngược với mị thái đoan chính ấy. Hắn cởi bỏ chiếc áo choàng tắm, để lộ thân hình săn chắc, mỗi một khối cơ đều hoàn mỹ tựa hồ tượng tạc. Quỳ lên giường, hắn chậm rãi tách chân cô rộng hết cỡ sang hai bên, dùng ngón tay khảy nơi đó.

Cô gái lập tức co rúm lại trừng lớn đôi mắt, khó chịu rấm rức khóc, răng cô cắn vào vành môi đến bật máu.

"Dung Nhi, bao nhiêu năm em vẫn mẫn cảm nhỉ? Chính vì em lúc nào cũng dễ bị kích thích như thế mới khiến tôi không kiềm chế nổi."

"Đồ hèn hạ, muốn làm gì thì nhanh đi!"

Cô không chịu nổi sự sỉ nhục này, nhắm chặt mắt xoay mặt đi, lại bị hắn thô bạo bóp mặt cô, xoay về, rồi dùng ngón tay banh mắt cô ra.

"Em phải nhìn đi chứ, nhìn chồng em đang phục vụ em."

"Anh..."

Tần Hành cười lên quỷ dị, đôi mắt hắn đã vương tơ máu đỏ, thở hổn hển nói làm cô cảm thấy nguy hiểm sắp đến gần.

Ngón tay còn đang khảy nơi đó thế mà nhanh chóng chui vào trong, Phùn Dung giật nảy mình khép nép hai chân lại, cong người chồm lên kéo tay hắn ra. Hắn tàn nhẫn vươn tay kia cường ngạnh đẩy cô ngã ra giường, nhanh như chớp bóp lấy cần cổ bé nhỏ, uy hiếp.

"Nằm im, không nghe lời đừng trách tôi ác!"

Phùn Dung đáng thương, vì em trai, cô không dám chống đối.

Tần Hành lặng ngắm cô, trân trọng hôn lên tay cô, trong ánh mắt đa tình hàm chứa sự tham lam cùng phóng túng, cười cười nói.

"Vợ à, bên dưới ướt đẫm rồi, để tôi chăm sóc em nhé?"

Dục hỏa thiêu đốt hắn mất kiên nhẫn, thu tay về, rồi nắm lấy hai chân mở ra đặt bên hông. Dị vật đã sớm bừng bừng khí thế, hung dữ thô trướng, thúc giục nhanh chóng tiến vào trong cơ thể cô. Hắn liền liều mạng cắm vào trong, khiến Phùn Dung bị đau đớn run bần bật, đóa hoa nhỏ bé bị thứ to lớn đó nhét vào sâu bên trong trướng rất khó chịu.

Mặc dù hắn đã kích thích cô ướt, nhưng lâu ngày không xảy ra quan hệ, chỗ nhỏ không được khai phá khá chật hẹp, cảm giác này khiến hắn điên máu, mạnh mẽ đâm vào, hắn không hề muốn dừng cảm giác sướng đến tột cùng này lại.

"Dung Nhi, ha, 3 năm rồi, ngày nào tôi cũng muốn em, muốn đè em như thế..."

"..."

Bên dưới nệm hoa lệ cô gái rơi lệ thê lương nhưng vẫn xinh đẹp, yếu đuối làm người đàn ông thú dục cuồng loạn muốn chà đạp thân thể băng thanh ngọc khiết. Rất lâu, khi hắn đạt cực khoái, bao nhiêu tinh hoa đều đổ hết vào bên trong nơi nhu mềm thì màn tra tấn mới dừng lại.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play