Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Genshin Impact ] Evigheden

1

" __ thân yêu, con có biết tình yêu đẹp đến thế nào không? "
NovelToon
__
__
Agh....rốt cuộc là làm sao đấy chứ-
__ nằm phịch xuống sofa, quăng tay cầm chơi game lên bàn trà một cách đầy tùy tiện
Game giải đố trên TV dừng lại ngay ở màn 5
__
__
Thấy chưa dù thế nào em vẫn không phải người hợp chơi mấy trò này mà-
Người đàn ông ngồi đầu kia ghế sofa nhíu mày tháo kính, xoa mắt
##
##
Sao thế?
##
##
Lúc trước không phải chơi game rất giỏi sao-?
__
__
Sao mà giống được-!
Đã 10 năm kể từ khi thảm họa thế giới sảy ra
__ cũng đã được người đàn ông kia đem theo bên mình suốt từng ấy năm
Từ năm 10 tuổi đến năm 18 tuổi
Một mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau
Thật khó nói
__ muốn sống
Người đàn ông kia muốn tiền
Vậy nên-
__ trở thành người để gã ta kiếm tiền
Trở thành cây súng săn của gã
Trong những trạm thành phố ít ỏi còn sót lại của hậu tận thế
Kẻ kiếm ra được tiền rất ít
Kẻ giàu có chỉ đếm chưa hết một bàn tay
__
__
...
__
__
Em không muốn đi hát hò nữa đâu-
__
__
Được không?
##
##
À...
##
##
Nếu em muốn điều đó / mỉm cười /
__ nhìn nụ cười ấm áp kia dưới ánh đèn vàng lại khúc khích
Nhẫn lại trước một cuộc bạo lực lạnh, một sự im lặng dai dẳng sắp kéo đến
__
__
Giỡn thôi!
__ cũng cười
Cho đến khi hoang tàn
Tai __ rè rè
Tiếng hét, mùi khói, mùi khét của thịt...
Trong ống nhắm, từng con quái vật lõi xanh vỡ toang, ngã xuống
__
__
...
Hơi thở của __ đang run rẩy
Cả người mềm nhũn, muốn ngất đi
Khi thành phố bị đóng băng, bị bọn quái vật bao vây
__ nhận lệnh cùng những người được gọi là " anh hùng " đứng trước ngỏ từ
Bỗng dưng...
__
__
/ mở to mắt /
Có một cô gái đang đứng ở dưới
Mái tóc đen dài
Bộ váy trắng tinh đến trói mắt
__
__
" Cái gì kia- "
M!NPC
M!NPC
Mẹ kiếp-!
M!NPC
M!NPC
__!
M!NPC
M!NPC
Ra cứu người nhanh lên!
Qua bộ đàm những tiếng hét thúc giục của những người kia
Những người đang xem __ như một anh hùng
##
##
" Nhanh! "
__
__
/ lao xuống /
* Bịch!
Lăn một vòng cuối cùng cả hai đập vào tường đổ nát phía sau
__
__
Ugh!
FM! NPC
FM! NPC
/ nắm chặt áo /
Sau một lúc rên rỉ vì đau đớn
Cuối cùng cũng cáu kỉnh giật phắt bộ kết nối đã gãy nát
__
__
Ai lại để nữ dân xuống dưới này-
__
__
Mà còn lại ăn mặc thế này nữa!
Khi khóe mắt như thấy một thiên thần
FM! NPC
FM! NPC
Aah!
Một mảng đỏ thắm đột ngột đau rát
Chỉ cảm thấy sự run rẩy chạm vào cơ thể mình
__
__
Agh....
Đau đớn quằn quại, đau đớn khóc lóc
Cuối cùng cố đến mức này vẫn phải chết một cách đau đớn đến vậy
__ ôm chặt lấy khẩu súng ngắm của mình, thật chặt, thật chặt
Đến nỗi khi xương đã tan nát nó vẫn nằm dưới thân
__
__
Anh...
__
__
Cứ- cứu em với...
NovelToon
Một thân cao gầy che khỏi nắng
Bàn tay mềm mại lại vuốt ve
Xoa nắn
Tóc dài mượt rũ xuống mặt __, che đi khuôn mặt đã không còn như trước
Cho đến khi hơi ấm tan đi...
Cả hai lại tan vào nắng-
Cho đến khi bị muối làm sót, cho đến khi làn nước lạnh giá làm cho tỉnh khỏi cơn đau
Một cậu bé đứng bên giường, đôi mắt thật khác biệt ấy nhìn __ chằm chằm
M!NPC
M!NPC
Chị xinh đẹp? / nghiêng đầu /
M!NPC
M!NPC
Tôi đã cứu chị đấy-
M!NPC
M!NPC
Vậy nên sau này chị phải bảo vệ chúng tối đấy!
Cậu bé vươn người gần đến __ nói to
Cổ họng __ khô khốc, môi khô nứt
__ cố gắng nâng cánh tay đau nhức của mình lên mặt nhưng bị chụp lấy
Orlog
Orlog
Tôi là Orlog, nghe nhé-
Orlog
Orlog
Phải bảo vệ chúng tôi đấy!
__ khẽ thở ra những đoạn thở khó nhọc
Một đám trẻ nữa ngoài lại chạy vào
Một chậu nước sứt mẻ, một chiếc khăn bọc những quả lạ mắt trông có vẻ-
An toàn?
NovelToon
Orlog
Orlog
__?
Orlog
Orlog
Chị xong chưa?
__ ngẩn ngơ đứng trong làn nước
NovelToon
Nghiêng đầu một cái
Orlog
Orlog
Đi đi- / chỉ chỉ ra ngoài /
Orlog
Orlog
Tối rồi, sẽ lạnh lắm! / xoa xoa hai cánh tay /
__ như nhận ra, gật đầu rồi rời khỏi nước
Orlog
Orlog
Mặc vào đi, đồ cũ của chị nát tươm rồi! / chỉ vào đống quần áo /
Lẳng lặng như không để tâm đến tiếng xào xạc khẽ khàng sau vách đá sau đó
NovelToon
Dainsleif
Dainsleif
/ thở dài /
Những cánh hoa trắng lả tả trên mặt đất là minh chứng cho việc anh ta đã ở đó rất lâu...
Rất lâu?
Tiến đến gần chỗ đống quần áo cũ bị bỏ lại trên mỏm đá
Anh ta nhặt lên, sờ sờ chất vải còn dính vệt lỏng vàng óng, thứ tỏa ra mùi tanh nhè nhẹ
Là máu
Gấp gọn gàng lại rồi để lại...
Nhưng tốt nhất thứ này vẫn nên mang về-
Dainsleif
Dainsleif
" Cũng nên về rồi..."
Dainsleif
Dainsleif
" Hẹn gặp lại nhé- "
Dainsleif
Dainsleif
" __ "
Đối với người lạ mang tên "__", một cái tên kỳ lạ đi theo những đứa trẻ của Xích Nguyệt
Có lẽ sẽ khiến anh ta nên bận tâm chút ít...
Orlog
Orlog
Thấy chưa...
Orlog
Orlog
Rõ ràng nếu khỏi hẳn thì sẽ xinh đẹp mà!
__ mặc để thằng bé trong lòng ngắm nghía, xoa mặt thế nào vẫn bế nó cứ lê bước đi tiếp

2

Cuộc sống của __ ở đây với bọn trẻ cứ lay lắt ở ngoại ô thành, cái nơi vắng vẻ nhưng an toàn
Những người ở cùng đó gọi __ là cô câm vì cô chẳng nói, chẳng đáp ai bao giờ
Vào thành cũng chỉ vài phút là về
Orlog
Orlog
Mai ấy-
Orlog
Orlog
Em với chị cùng vào thành...
__
__
NovelToon
__
__
/ ngồi cậy răng /
__ phủi phủi áo, đứng dậy, khoác vai Orlog
Orlog
Orlog
/ bĩu môi /
__
__
/ kéo đi /
FM! NPC
FM! NPC
Cô câm-!
FM! NPC
FM! NPC
Cô đi đâu đấy-
__
__
/ thở dài /
Orlog
Orlog
Sau này sẽ hứa dạy chữ cho chị.../ thì thầm /
__
__
" Nó lại lẩm bẩm cái gì nữa vậy? "
" Khi ấy mọi thứ sẽ ổn thôi..."
-
Orlog
Orlog
...
Tholindis
Tholindis
...
__
__
/ Đứng phía xa quan sát /
Orlog
Orlog
Thật nực cười-
Orlog
Orlog
Không ngờ hôn phu của chị lại là một tên đao phủ đây...
Tholindis
Tholindis
Tại sao lại đột ngột tìm tôi để nói những chuyện này chứ? / nghi hoặc /
__ lơ đã đá những viên sỏi dưới chân, chiếc áo choàng đen khiến cô cảm thấy hơi ngột ngạt
Khẩu súng ngắm được bọc hờ dựng vào tường như một điểm tựa tạm thời
Thứ gắn bó như một thói quen của cơ thể
Orlog
Orlog
Chị hãy giết hắn đi-
Tholindis
Tholindis
Không thể nào-!
Tholindis
Tholindis
Tôi sẽ không đời nào làm chuyện đó đâu! / kích động /
__
__
/ chú ý tới /
__ không hiểu thứ ngôn ngữ của họ, hơn nữa lũ trẻ cũng không thể dạy cô
Nhưng quan sát từ nét mặt đến giọng điệu cũng có thể đoán ra hai người đang tranh cãi
__ đứng thẳng dậy, tay siết chặt lấy khẩu súng có chủ đích
__
__
/ nhíu mày /
Orlog
Orlog
Sớm muộn thì Khaenri'ah cũng sẽ sớm diệt vong dưới tay hắn thôi!
Tholindis
Tholindis
/ sững sờ /
Orlog
Orlog
Nếu chị không làm...
Orlog
Orlog
Thì hãy cứ chờ thảm họa ập đến đi-
Orlog
Orlog
/ quay người bỏ đi /
Cuối cùng cuộc nói chuyện cũng kết thúc trong không vui...
Orlog
Orlog
Đi thôi chị.../ kéo vạt áo __ /
__
__
/ liếc nhìn Thonlindis rồi gật đầu /
Tholindis
Tholindis
" Đó là ai vậy...? "
Thật không may...
Cuộc gặp gỡ ngày hôm ấy đã mang lại thảm họa cho lũ trẻ
Dù có trốn kỹ cỡ nào, Hắc vương vẫn sẽ tìm thấy bọn họ
Tiếng la hét, tiếng gọi với..., máu-
Orlog
Orlog
__!
Giỏ hoa trên tay __ rơi xuống đất, những cánh hoa trắng bị vấy bẩn bởi máu tanh
Lũ trẻ...
Kẻ đó đang giơ thanh kiếm của mình lên sát vào Orlog...
Rerir
Rerir
/ quay đầy lại /
* Vụt-!
Cây súng to lớn đập vào ngay mạn sườn Rerir với tốc độ không tưởng
Cũng may hắn đã kịp dùng kiếm đỡ lại nên chỉ bị hất văng ra
Rerir
Rerir
/ vung kiếm /
__
__
/ Ôm Orlog né ra /
Orlog
Orlog
Áh!!
__
__
/ đập vào đá / Ugh-!
Rerir
Rerir
/ lao đến /
Ngay khi ấy-
__ vừa che chắn áp sát Orlog, giơ súng lên và-
__
__
/ xả đạn /
Những tiếng nổ chói tai va vào kim loại khiến màng nhĩ người ta muốn thủng
__
__
Chạy đi.../ thì thầm /
Đó là một số ít từ mà __ có thể đoán được
Chẳng biết từ bao giờ, cả hai người đã ở gần ngay ngưỡng cửa
Orlog
Orlog
Chị phải cẩn thận đấy-
__
__
/ đẩy nó ra ngoài /
Cánh cửa bị __ đóng sầm lại dù nó đã lủng lỗ chỗ
Hắn vậy mà đã chém hết đạn
Nòng súng đỏ rực vì quá nhiệt, đã tê liệt
Rerir
Rerir
Ngươi không phải Xích Nguyệt-
Rerir
Rerir
Tại sao lại bảo vệ chúng? / nhíu mày /
__
__
Thằng khốn khiếp-! / lao vào hắn /
Rerir
Rerir
/ né một cách dễ dàng /
__
__
/ xoay người lấy báng súng đập vào gáy hắn /
Rerir
Rerir
/ Không kịp trở mình /
Hắn đã quá khinh địch khi quay lưng mà không có đề phòng
Rerir
Rerir
/ loạng choạng /
__
__
" Mẹ-! "
__
__
" Bị đập ngay gây mạnh như vậy mà không chết- "
__
__
" Người ở đây là cái quái gì v- "
__
__
" -?! "
* Roẹt!
Thanh kiếm của hắn suýt thì đâm chúng mặt __
Một lưới chém sắc bé kéo dài từ gò má xuyên qua tai khiến cô không khỏi choáng váng vì đau
Chất lỏng ánh vàng tuôn chảy từ trong vết chém
__
__
Agh!! / ôm một bên mặt /
__
__
/ thở dốc /
Rerir
Rerir
Ngươi rốt cuộc là thứ gì?
Rerir
Rerir
/ trừng trừng mắt /
Không để __ cất lời, động tác quen thuộc của thanh kiếm ngắm thẳng vào cổ cô
Nhưng tiếng leng keng của vật nặng rơi xuống
Vỏ súng rơi xuống, __ vung lưỡi dao sắc như muốn xẻ người hắn ta ra làm đôi
Trước khi 2 thanh kiếm của cả hai làm được mục đích của mình
Bị chặn lại bởi một người duy nhất
Tầm nhìn __ bị mờ bởi ánh vàng kim, đầu bị cơn đau làm cho mụ mị
Dainsleif
Dainsleif
Tới đây thôi...
Dainsleif
Dainsleif
Như vậy là đủ rồi-
__
__
/ ngã sang một bên /
Dainsleif
Dainsleif
/ giật mình /
Rerir
Rerir
Dainsleif...?
Dainsleif
Dainsleif
Ừ- Rerir, trở về đi-
Dainsleif
Dainsleif
Ở đây để tôi lo...
Rerir chẳng nói nhiều, lững thững rời khỏi hiện trường
Dainsleif ngồi xổm xuống trước __
Dainsleif
Dainsleif
Chào __, lại gặp nhau rồi-
Dainsleif
Dainsleif
Cô có còn nhớ tôi không?
NovelToon
Dainsleif gỡ tay __ đang bịt vết thương lại ra, tay kia gỡ từng mảng tóc đang dính bết vào vết chém
Ánh vàng kim từ máu dính lên bộ đồ đen của anh ta trông thật chói mắt
Dainsleif
Dainsleif
À...
Dainsleif
Dainsleif
Xin lỗi-
Dainsleif
Dainsleif
Tôi quên cô nghe không hiểu...
Dainsleif trầm ngâm hồi rồi cất tiếng
Dainsleif
Dainsleif
Vết thương khá nặng, cô theo tôi về nhé-
Dainsleif
Dainsleif
Tôi sẽ nhờ người chữa cho cô?
Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế, trò chuyện với __ như thể cô vẫn đang lắng nghe
Như thể hai người quen biết và thân thiết lắm vậy
Dainsleif
Dainsleif
Mình về thôi...
Chữ " về " được anh ta thốt ra thật buồn cười
__
__
" Đau quá...em muốn về với anh- anh ơi " / mê man /
NovelToon

3

Căn phòng bằng đá được bài trí đơn giản, một chiếc giường gỗ nhỏ, một chiếc ghế gỗ
Không biết bao lâu
Đôi mắt xanh sâu thẳm nhìn vào gương mặt đang ngủ say
Trông chẳng dễ chịu chút nào
Dainsleif dùng hai ngòn tay để giãn lông mày đang hơi nhíu lại của __
Nhưng được một lúc lại trở lại hơi cau
Nghĩ gì đó anh ta liền đi ra ngoài
Cho đến khi quay lại, trên tay là một bó hoa trắng trên cánh còn đọng nước
Đặt ngay bên gối __
Dainsleif cảm giác có thứ gì đó như đang che mờ đầu óc mình
Cảm giác mụ mị đến kì lạ khi đứng trước người phụ nữ này
Những hành động trước người này như không phải lí trí
Dainsleif giống như bản năng khi __
Anh ta hạ người, quỳ xuống trước giường
Tay không kìm được lại vuốt dọc sống mũi __
Khẽ thì thầm
Dainsleif
Dainsleif
__
Dainsleif
Dainsleif
Cô có mùi rất giống loài hoa đó đấy-
Dainsleif
Dainsleif
Hm...
Dainsleif
Dainsleif
Chắc vì ngày nào cũng tắm với nó nhỉ?
Đột nhiên lại muốn ghé sát, anh ta dịch người, kê mặt mình lên mái tóc đen mềm mượt đang xõa trên giường của __
Anh ta hài lòng vùi mặt vào đống tóc ấy
Dainsleif hài lòng khi mình đã băng bó và tắm rửa cho __ rất sạch sẽ và thơm tho
Tay vươn xuống xoa nhẹ những ngón tay __
Nên chắc chắn rằng thứ khiến __ không thoải mái chính là chiếc giường không mấy mềm mại này
Dainsleif
Dainsleif
Tôi sẽ chuẩn bị cái khác vào ngày mai-
Dainsleif
Dainsleif
Nó sẽ khiến cô dễ chịu hơn...
Dainsleif
Dainsleif
À mà-
Dainsleif
Dainsleif
Nhớ tỉnh nhanh đó...
" Tôi bắt đầu nhớ cô rồi..."
NovelToon
Chỉ có anh ta mới nghĩ họ đã là bạn
Một loại tình bạn đặc biệt chẳng cần lời nói chăng?
Nhưng sau cùng thì sự im lặng ấy cũng sắp bào mòn sự kiên nhẫn của Dainsleif
Vốn chẳng phải là người nói nhiều, không phải là người thích sự ồn ào
Dẫu vậy bản thân dường như tận hưởng mỗi khi tan ca đến chợ mua hoa, mua bánh, hay kể cả mấy món đồ lặt vặt các coi gái hay thích
Khi về sẽ dành thời gian ngồi bên __ kể những chuyện ở đội cận vệ hoàng gia
Mặc cho người ngày trước vẫn hay ngân nga hát một ngôn ngữ khó hiểu khi tắm, vẫn sẽ lẩm bẩm gì đó khi ngồi trên đá nghịch nước-
Giờ im lìm, ngày ngày ngồi trên chiếc giường ngẩn người, nơi ánh sáng từ ngoài còn chẳng thể chiếu vào
Đó là khi tối hôm ấy, Dainsleif về muộn hơn bình thường
Theo như thói quen mới lập, đĩa trái cây sẽ được anh ta rửa sạch đem đến phòng của mình
Dainsleif
Dainsleif
/ làm rơi đĩa /
NovelToon
Tiếng khóc nức nở
Từng tiếng đứt quãng nghẹn ngào
Nhưng lại khiến Dainseif vui biết thế nào
Dainsleif
Dainsleif
__!
Mặc kệ trái cây đang lăn lông lốc trên sàn, anh ta cứ vậy tiến thẳng về phía __ đang khụy xuống gần cửa sổ
__
__
NovelToon
__
__
" Nó vẫn còn sống...-"
Dainsleif
Dainsleif
Cô-
Dainsleif
Dainsleif
Sao thế này...?
Dainsleif
Dainsleif
/ vén mái tóc lòa xòa của __ ra sau /
Dainsleif
Dainsleif
" Đáng lẽ không nên nán lại chọn đồ lâu- "
Nhìn mặt mũi __ đỏ lừ lên vì khóc khiến anh ta không biết nên buồn hay vui
Âm thanh đã lâu không được nghe khiến Dainsleif nhẹ nhõm
Dainsleif
Dainsleif
" Nên tranh thủ..."
Sau khi khóc xong, đó là một thời cơ tốt
Dainsleif
Dainsleif
Ăn chút gì nhé..? / đưa bánh trái tới trước mặt __ /
__
__
/ Lắc đầu /
Dainsleif
Dainsleif
Haiz...
Dainsleif quyết muốn nói chuyện với__
__
__
/ giật thót, lùi lại /
Đôi mắt __ mở tó, như muốn trợn ngược lên khi nhìn thấy hành động của anh ta
Dainsleif
Dainsleif
/ tháo giày, leo lên giường /
__
__
" Làm cái gì vậy?! "
Dainsleif
Dainsleif
Tôi tên Dainsleif, __-
Dainsleif
Dainsleif
/ chỉ vào bản thân /
__
__
/ lưỡng lự /
Cuối cùng thỏa hiệp với bản thân
__
__
/ chìa tay ra /
Đó là lần đầu tiên đôi tay ấy chủ động chìa về phía anh Dainsleif
__ bắt đầu được Dainsleif dạy học chữ
__
__
/ viết vời /
Dainsleif
Dainsleif
" Học nhanh quá...mình chẳng kịp dạy gì cả-"
__
__
Dainsleif.../ vỗ vỗ vai /
Dainsleif
Dainsleif
Xong rồi ư?
Dainsleif
Dainsleif
/ cầm lấy tờ giấy /
__
__
/ gật đầu /
Dainsleif
Dainsleif
"..."
Dainsleif
Dainsleif
" chữ xấu quá..."
Dainsleif
Dainsleif
/ mi mắt giật giật "
__
__
/ ngượng ngùng quay đi /
__
__
Xin lỗi...
Dainsleif
Dainsleif
Không sao-
Dainsleif
Dainsleif
Hôm sau làm lại cũng được mà...
Cánh tay Dainsleif vươn ra, muốn xoa đầu __ nhưng khựng lại
__
__
/ ngả người ra sau /
Môi anh ta hơi nghiến lại với nhau trước sự né tránh của __, anh mắt hơi tối xuống
Lẳng lặng thu tay về
Không khí đặc quánh sự ngượng ngùng
NovelToon
__
__
Xin lỗi
__
__
Không sao chứ?
Dainsleif
Dainsleif
À...
Dainsleif
Dainsleif
Không có gì đâu-
__
__
" Nếu làm anh ta phật lòng, mình sẽ bị đuổi ra ngoài mất..."
__
__
/ thu tay về /
Dainsleif
Dainsleif
/ nghiêng đầu /
Dainsleif chạm lên trán, cái chỗ __ vừa vén tóc lên, không nhịn được mà quay đi tủm tỉm
__
__
.../ giả vờ không thấy /
__ cảm giác như mình thật tệ hại, chính mình lại đang lợi dụng một tên tiểu bột ngọt ngây thơ
Dainsleif
Dainsleif
" ..."
Dainsleif
Dainsleif
" Thích ghê- "
Giờ thì cả thành đô Khaenri'ah đã đồn rằng đội trưởng đội cận vệ hoàng gia đã có hôn thê
Qua những lần đi dạo phố cùng một cô gái lạ
Cái cách Dainsleif ân cần bên cạnh cô gái ấy thật sự rất tình
Các cô gái tỏ ra thất vọng vì chưa gì trong hai anh em thì một người đã có chủ rồi
Nghe được những tiếng thì thầm xì xào về việc hôn thê, Dainsleif cảm thấy khá khoái chí thậm chí là tận hưởng
Và nếu nó trở thành sự thật...
Dainsleif
Dainsleif
/ mỉm cười bước đi /
Ấy vậy
Dainsleif vẫn không hay-
Dainsleif
Dainsleif
Anh trai ta không có ở đây ư?
Ở ngôi nhà ấy...
Ngôi nhà giờ đã có thêm bóng dáng của __ của anh-
Đang sảy ra những gì?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play