[ Chu Tô ] Khi Ánh Sáng Bước Vào Bóng Tối
Chương 1
Trong thế giới ngầm rộng lớn ấy, chỉ cần nhắc đến cái tên Chu Chí Hâm, hầu như ai cũng biết.
Anh là người đứng đầu một băng đảng cực kỳ lớn mạnh. Các thế lực ngầm đều phải nể vài phần khi nghe đến tên anh. Nhưng ít ai biết rằng người đàn ông khiến bao kẻ khiếp sợ ấy… lại đang ngồi trên một chiếc xe lăn.
Hai chân của anh đã bị liệt từ nhiều năm trước.
Nhiều năm trước, Chu Chí Hâm vốn là thiếu gia của Chu gia, một gia tộc giàu có và quyền lực. Cuộc sống của anh khi đó gần như hoàn hảo: học hành giỏi giang, ngoại hình nổi bật, tương lai được định sẵn là người thừa kế.
Nhưng rồi một biến cố xảy ra.
Một tai nạn nghiêm trọng đã khiến đôi chân của anh không thể đi lại được nữa.
Sau khi biết tin, Chu gia lập tức thay đổi thái độ. Những người từng vây quanh anh trước kia dần trở nên lạnh nhạt.
Trong phòng họp lớn của Chu gia ngày hôm đó, cha anh lạnh lùng nói:
“Chu gia không thể có người thừa kế là một người tàn tật.”
Chu Chí Hâm
/siết chặt tay/
Chu Chí Hâm
Cha… con vẫn có thể quản lý công việc /cầu xin/
Một người trong họ hàng cười nhạt:
“Quản lý? Cậu còn không tự đứng lên được.”
Không lâu sau, Chu Chí Hâm bị tước quyền thừa kế. Tệ hơn nữa, anh còn bị đuổi ra khỏi Chu gia.
Phải nói rằng, Chu gia là một gia tộc luôn thể hiện trước ống kính truyền thông là một gia tộc quan tâm đến con cái, đặt lên hàng đầu.
Nhưng ẩn sâu trong đó là một gia tộc đầy mưu mô, hèn hạ
Họ trục xuất Chu Chí Hâm ra khỏi Chu gia nhưng lại dựng lên một hiện trường giả nói rằng "Người thừa kế của Chu gia đã mất".
Truyền thông đặt câu hỏi đến đâu, họ liền dùng nước mắt cá sấu đối chiếu.
Dần dần vụ này lắng xuống.
Có người còn quên rằng Chu gia lúc trước "còn có" một người thừa kế.
Một thiếu gia từng sống trong nhung lụa… bỗng chốc không còn gì.
Những ngày đầu thật sự rất khó khăn đối với Chu Chí Hâm.
Anh phải tự xoay xở mọi thứ. Không ai giúp đỡ, không ai đứng về phía anh.
Có những đêm mưa lớn, Chu Chí Hâm chỉ lặng lẽ ngồi trong căn phòng nhỏ thuê tạm, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng anh không phải kiểu người dễ dàng gục ngã.
Dần dần, bằng trí tuệ, sự lạnh lùng và quyết đoán, anh bắt đầu xây dựng thế lực riêng trong thế giới ngầm.
Từ một nhóm nhỏ, rồi đến một tổ chức.
Cuối cùng trở thành băng đảng lớn nhất thế giới ngầm.
Cái tên Chu Chí Hâm từ đó cũng trở thành nỗi e ngại của rất nhiều người.
Tuy vậy, cuộc sống của anh vẫn có một vấn đề.
Do đôi chân không thể cử động, anh cần người giúp trong sinh hoạt hằng ngày.
Nhưng những người trước đây được thuê đến… đều có mục đích khác.
Một cô gái từng ngồi cạnh anh, cười dịu dàng:
“Anh Chí Hâm, anh thật sự rất cô đơn đúng không?”
Chu Chí Hâm nhìn cô ta một cái.
Chu Chí Hâm
Cô đến đây để chăm sóc tôi, hay để lấy tài sản của tôi? /ánh mắt lạnh tanh/
Cô gái lập tức cứng người.
Chưa đầy mười phút sau, vệ sĩ đã đưa cô ta ra ngoài.
Người thứ hai… thứ ba… thứ tư…
Hầu hết đều muốn lợi dụng anh.
Chu Chí Hâm
/bắt đầu thấy chán nản/
Chu Chí Hâm
/nói với trợ lí/ Lần sau tìm người bình thường thôi
Một buổi sáng hôm ấy trời rất đẹp.
Ánh nắng nhẹ chiếu qua cửa sổ của căn biệt thự lớn.
Chu Chí Hâm đang ngồi trên xe lăn trong phòng khách, đọc tài liệu.
Quản gia dẫn theo một thiếu niên bước vào.
Thiếu niên trông rất trẻ, gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng và trong trẻo.
Quản gia nói:“Thiếu gia, đây là người mới đến nhận việc chăm sóc.”
Chu Chí Hâm
/khẽ ngẩng đầu nhìn/
???
/cúi nhẹ đầu/...Chào Lão Đại
Chương 2
Tô Tân Hạo
Em tên Tô Tân Hạo /cười mỉm/
Giọng nói của cậu rất nhẹ, nhưng rõ ràng.
Chu Chí Hâm
/nhìn cậu từ đầu đến chân/
Chu Chí Hâm
Cậu bao nhiêu tuổi?
Chu Chí Hâm
Biết tôi là ai không? /như đang dò xét/
Tô Tân Hạo
/gật gật/ Dạ biết
Chu Chí Hâm
Không sợ? /nhìn cậu/
Tô Tân Hạo
/suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu/ Em chỉ đến làm việc thôi
Câu trả lời này… khác hẳn những người trước.
Chu Chí Hâm
Cậu muốn gì từ tôi? /hỏi thẳng/
Tô Tân Hạo
Tiền lương… ạ /chớp chớp mắt/
Vài vệ sĩ đứng gần đó cũng suýt bật cười.
Chu Chí Hâm nhìn cậu một lúc lâu.
Đó là nụ cười hiếm hoi của anh trong nhiều năm.
Chu Chí Hâm
“Thú vị” /đóng tập tài liệu lại/
Chu Chí Hâm
Được. Thử việc một tháng
Chu Chí Hâm
Có phòng sẵn cho cậu ở đây, khỏi phải đi từ nhà cậu lại
Tô Tân Hạo
/lập tức gật đầu/ Vâng!
Chu Chí Hâm
/nói xong thì nhấn nút điều khiển xe lăn rời đi/
Những ngày sau đó, Chu Chí Hâm bắt đầu nhận ra…
Tô Tân Hạo thật sự rất khác.
Cậu không tò mò về quá khứ của anh.
Không cố gắng lấy lòng anh.
Chỉ đơn giản là chăm sóc anh rất cẩn thận.
Tô Tân Hạo
/đang đứng pha trà/
Chu Chí Hâm
/đột nhiên hỏi/ Cậu không sợ tôi sao?
Tô Tân Hạo
/đặt tách trà xuống/ Không ạ
Chu Chí Hâm
Người ngoài đều nói tôi rất đáng sợ
Tô Tân Hạo
/nhìn anh một chút rồi nói/ Nhưng anh chưa từng làm hại em...
Không ai nói với anh câu như vậy.
Anh nhìn Tô Tân Hạo đang đứng trước mặt mình.
Chu Chí Hâm
/khẽ dựa lưng vào ghế/ Tiểu Hạo
"Tiểu Hạo" một từ ngữ quá thân mật, không bao giờ nằm trong từ ngữ của hắn. Vậy mà bây giờ hắn lại gọi một người chưa tiếp xúc được hai tuần một cách thân mật như vậy.
Tô Tân Hạo
Dạ? /có phần hơi bất ngờ/
Chu Chí Hâm
Ở lại đây lâu một chút... /nhìn cậu/
Gì vậy???Một người nổi tiếng cao ngạo như hắn vậy mà lại có một chút cầu xin cậu vậy.
Quả thật hôm nay hắn làm cho cậu hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Tô Tân Hạo
/mỉm cười nhẹ/ Vâng
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn rơi xuống khu vườn.
Có lẽ từ ngày hôm đó, cuộc sống của Chu Chí Hâm – người từng bị cả gia tộc ruồng bỏ – đã bắt đầu thay đổi.
Chương 3
Từ ngày Tô Tân Hạo bước vào biệt thự làm người chăm sóc cho Chu Chí Hâm, cuộc sống vốn yên tĩnh của nơi này bắt đầu có thêm nhiều âm thanh hơn.
Có tiếng bước chân chạy vội.
Có tiếng cằn nhằn nho nhỏ.
Và đôi khi… còn có cả tiếng cười.
Buổi sáng đầu tiên của một ngày bình thường.
Tô Tân Hạo
Anh Chí Hâm… anh dậy chưa?
Cậu bước vào thêm vài bước, nhìn thấy Chu Chí Hâm vẫn đang nằm trên giường, một tay che mắt.
Tô Tân Hạo
Anh… dậy đi, bảy giờ rưỡi rồi /lay lay anh/
Chu Chí Hâm
/khẽ nhíu mày/
Chu Chí Hâm
Cậu ồn quá /giọng hơi khàn/
Tô Tân Hạo
Đến giờ uống thuốc
Chu Chí Hâm
Không uống /quay đi chỗ khác/
Tô Tân Hạo
/khoanh tay lại/
Tô Tân Hạo
Bác sĩ nói anh phải uống! /kiên định/
Chu Chí Hâm
/mở mắt nhìn cậu/
Chu Chí Hâm
Bác sĩ không phải tôi
Tô Tân Hạo
Nhưng bác sĩ nói đúng
Chu Chí Hâm
/ngồi bật dậy lấy viên thuốc trên tay cậu uống luôn, khỏi cần nước/
Tô Tân Hạo
/nhìn anh chớp mắt/
Chu Chí Hâm
/nhìn cậu như đọc được suy nghĩ/ Quen rồi
Tô Tân Hạo lúc này mới chợt tỉnh, cậu mau chóng kéo anh dậy, đỡ anh ngồi vào xe lăng. Đẩy xe cho anh VSCN sau đó đưa anh xuống.
Tô Tân Hạo
/bày biện món anh/
Tô Tân Hạo
Đây là tất cả món em làm đó, anh ăn thử xem /đưa món trước mặt/
Chu Chí Hâm
/cau mày nhìn món ăn/
Tô Tân Hạo
/hơi buồn/ Món trứng xào cà chua này em tâm huyết lắm đó /mím môi nhìn anh/
Chu Chí Hâm
"Món này tôi có thích đâu" /miễn cưỡng gắp một miếng/
Chu Chí Hâm
Um, ngon... /cố nuốt xuống/
Tô Tân Hạo
/hớn hở/ Vậy thì anh phải ăn hết chén này đó /đưa một chén trứng xào cà chua trước mặt anh/
Tô Tân Hạo
Anh cũng có thể ăn những món khác, như tôm với lại rau xào kìa /chỉ các món khác/
Chu Chí Hâm không quan tâm những gì nảy giờ cậu nói.
Mắt anh chỉ tập trung trước dĩa xào cà chua, bây giờ anh phải làm sao ăn hết món mình ghét nhất trên đời này...
Chu Chí Hâm
"Thôi, diễn thì cũng đã diễn. Cố nuốt xuống cũng không sao" /tự nhủ với lòng/
Tô Tân Hạo
/không quan tâm anh lắm, chỉ tập trung vào chén cơm của mình/
Một người ăn trong đau khổ.
Một người thì ăn đến no căng bụng.
Thế là một buổi sáng bất ổn kết thúc.
Cậu dẫn anh lên thư phòng làm việc xong xuôi thì quay xuống dọn nốt chén bát dĩa.
Dọn xong thì đi ra phòng khách xem TV.
Làm người chăm sóc như này cũng nhàn.
Tô Tân Hạo
/ngủ quên lúc nào không hay/
Chu Chí Hâm
/đẩy xe lăng đi lối riêng xuống uống nước/
Chu Chí Hâm uống xong, liếc nhìn Tô Tân Hạo rồi đẩy xe lăng lại bế Tô Tân Hạo về phòng nằm cho thoải mái.
Xong xuôi thì anh đẩy xe lăng lên thư phòng làm việc tiếp.
Đừng thắc mặc tại sao anh bế được.
Anh què nhưng anh mạnh. OK👍
Tô Tân Hạo
/khẽ mở mắt/ "Chu Chí Hâm..."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play