Chương 1: Tắt thở
- Khốn kiếp!! Khốn kiếp!!! Cút khỏi đầu tao ngay đi!! Tao không muốn chết đâu!! Làm ơn tao không muốn chết!
Người thanh niên ngồi bật dậy với đầu óc rối loạn. Đó lại là một giấc mơ về cái chết về một người đàn ông lạ mặt, tên hắn là Nguyễn Trần Khải, đầu óc hắn ta dần chìm vào bấn loạn và bế tắc từ một tuần trước.
Khải thức dậy với sự sợ hãi sau cơn ác mộng, hắn nhìn thấy bản thân trở thành một thực thể gì đó. Hắn thấy mình bay lượn trên hư không, đang chiến đấu với một ác quỷ có lớp da đỏ sần sùi ghê rợn. Chợt hình ảnh ấy lại biến mất và hắn trở về thực tại..
- Cái gì đây? Tắt thở?? 4 ngày 23 giờ 35 phút 20 giây..
Hắn ra khỏi nhà với sự hoang mang vô cùng.
- Cái.. cái quái gì vậy?!
Tiếng giảm tốc khô khốc vang lên, dường như người đàn ông đó đã mất ngủ nhiều ngày liền. Ông ta đã phớt lờ đèn đỏ cho người đi bộ mà vô định bước vào lòng đường giữa làn xe bốn bánh đang lưu thông. Ở hiện trường trước lúc đó, chẳng có ai nhìn thấy điều kỳ lạ ngoài Khải, khi con số đếm từ một đến không thì như đã được sắp đặt sẵn, máu ông ta loang ra khắp một đoạn đường nhựa do chiếc container đang chạy với tốc độ cao, nếu muốn dừng lại còn phải qua một lực quán tính cực lớn lê xe đi thêm vài mét mới có thể ngừng hẳn. Giây phút tử thần ấy đã giúp Khải nhận ra rằng anh chỉ còn 4 ngày 22 giờ 30....29...28...giây.
- Mình đã bỏ việc làm thêm, bỏ cả giờ lên lớp. Đưa bản thân vào tình thế khốn khổ này! Ngày nào, giờ nào ở đâu cũng nhìn thấy hình ảnh và cái chết ngay trước mắt! Chết mất thôi!! Làm ơn có ai đó đưa tôi ra khỏi cơn ác mộng này đi!
Mệt mỏi gục mặt xuống đất. Rồi bất ngờ hắn đập đầu xuống nền đất đến tóe cả máu.
Tiếng chuông cửa vang lên giữa căn hộ nhỏ, Khải ngẩn đầu lên, đôi mắt vô hồn, dòng máu từ đầu dần chảy xuống mặt, nước mắt, nước mũi chảy ra, hắn vội lau đi.
- Là ai vậy?
Chợt cánh cửa ra vào bật mạnh, ánh sáng mặt trời của hoàng hôn chiếu thẳng vào nhà.
- Anh làm gì mà gọi không bắt máy vậy hả??.
Là người yêu Khải, Như Ý, nàng học cùng lớp với Khải. Cô ấy lo lắng cầm trên tay túi đồ vừa mua ở chợ, đưa đến trước mặt Khải cùng khuôn mặt giận dỗi, nàng nói.
- Không lên lớp cũng không tới chỗ làm, anh định im lặng chia tay em hay thế nào?
Khải nhỏ tiếng cố phân minh.
- Không phải đâu em hiểu lầm rồi, mình vào nhà rồi nói tiếp nha.
Cô hiểu rất rõ gia cảnh của Khải, cô yêu anh vì tính lương thiện chịu cực, chịu khó của anh. Nên gần như cô trở thành một người mẹ và cũng như là một người yêu thay cho gia đình đã mất của anh.
- Thiệt tình anh chỉ ăn có mì gói thôi á?? Đợi một chút, em nấu cơm. Em nấu không được giỏi lắm nên chê là em giận đấy.
Nhìn bóng lưng gầy nhỏ bé ấy, Khải như muốn bật khóc thành tiếng. Bởi cuộc đời này của anh đã không còn ai nữa.
- Cuộc đời này, chỉ có em yêu anh chân thành thôi..
Như Ý nhìn sang, khuôn mặt trắng hồng, đôi môi đầy đặn, chân mày liễu cau nhẹ cất tiếng hỏi.
- Sao vậy ạ?
Khải lắc đầu biểu hiện không có vấn đề gì, một lát sau. Hắn cầm vội đũa gắp từng miếng cho vào miệng, vội ăn thật nhiều cơm, cứ như ăn trễ một giây thôi hắn sẽ chết vậy. Vừa nhai, nước mắt rơi vội, anh nói.
- Cà Chua Nhỏ của anh nấu ăn là ngon nhất ấy!
Nàng mỉm cười âu yếm, vội lấy khăn giấy lau miệng cho anh.
- Coi nào, ăn cho đàn hoàn. Cơm dính cả vào mặt kìa.
Sau bữa cơm.
- Như Ý! Anh sắp chết rồi, bốn ngày nữa thôi. Anh sẽ tắt thở, công danh, sự nghiệp, ước mơ, hoài bảo, và cả em nữa, anh sắp mất hết rồi.
Hắn đối diện với nàng, nước mắt vẫn tiếp tục chảy, rồi đột nhiên Khải lại dập đầu thật mạnh xuống đất. Ký ức thảm khốc đó lại đến với anh, khuôn mặt nhầy nhụa nát tươm của người đàn ông. Lão bị xe cán qua người, não bắn đi bốn hướng, máu loan cả mặt đường. Vết thương vừa rồi lại tiếp tục chảy ra khiến Như Ý sợ hãi vội ôm lấy anh.
- Anh làm vậy thì không phải bốn ngày nữa mà là bây giờ đấy!
Vừa nói nàng vừa đỡ lấy cơ thể co ro đầy sợ hãi của anh rồi nặng nhọc đưa anh tới giường, vội lấy khăn lau vết thương, băng bó cho anh. Do quá mệt mỏi mà Khải đã bất tỉnh đi từ khi nào, sau khi nhận thấy hắn đã ổn hơn, nàng khẽ vén chăn nằm cạnh bên anh, nhẹ nhàng nép vào lòng Khải, nàng áp tai vào ngực anh mà lắng nghe từng nhịp tim đang đập.
- Đừng! Đừng đi qua đó!
Đêm hôm đó, Khải gặp ác mộng, bần thần ngồi dậy thở dốc.
- Khải! là em này.... Như Ý này, cà chua nhỏ của anh đây! Bình tĩnh nha anh ngủ đi, em đang ở bên anh, không ai đi đâu hết.
Hiểu rõ trong tình trạng thế này, Khải vô cùng sợ hãi, nỗi ám ảnh đã ghim sâu vào đầu anh. Thật sự không còn bất cứ điều gì có thể khiến anh cảm thấy an toàn hơn, ngoài cô. Nàng nằm trên người hắn, khẽ đặt lên môi hắn một nụ hôn, sau một hồi lâu, như đã cảm nhận được hơi ấm của cơ thể nàng. Sự bình tĩnh của Khải cũng dần lộ ra qua sắc mặt mệt mỏi thấm đầy mồ hôi của anh.
Giây phút ấy, cả hai như đã hòa làm một với nhau, tạo nên một sợi dây vô hình thắc chặt và ràng buộc mà đáng ra không nên có giữa cả hai người.
Hắn thức dậy, đầu óc quay cuồng 3 ngày 23 giờ 23 phút 10 giây.. Dòng số ấy vẫn đếm ngược không hề ngừng lại, chợt đồng tử hắn dãn to. Nhận ra cả hai đang trần như nhộng, vậy là họ đã làm điều sai trái vào đêm qua.
- Như Ý!?!? Sao em lại..
Nàng nằm ngay bên cạnh, ngáp một tràn dài. Chợt nhận ra bản thân đang khỏa thân liền đưa tay kéo chăn che lại rồi thản nhiên nói.
- Để anh một mình như vậy, em không yên tâm. Hay em chuyển qua ở với anh nha??
Khải vuốt mặt, sắc mặt vô cùng tội lỗi nói.
- Anh không nói về điều đó, tại sao? Em lại chọn trao thân cho một thằng như anh?!
Nàng ngơ ngác, liền tát cho hắn một cái nói.
- Một người như anh là thế nào!? Anh thôi cái suy nghĩ mình luôn là người thấp kém có được không hả?
Cái tát không khiến hắn đau bằng sự dày xéo trong lòng, hắn quả thật đã vấy bẩn người con gái hắn yêu rồi. Trong mắt hắn, nàng là ngọc ngà châu báu bản thân thật sự không thể với tới được.
- Nghe này, anh có thể nhìn thấy thời gian chết của bản thân và mọi người. Buổi hẹn hò hôm trước anh đã vô tình thấy một người đàn ông, con số của lão đã chạy về không. Và ông ta chết vì bị xe tông chết!!
Anh vừa nói vừa nấc lên từng cơn, nước mắt dần chảy. Như Ý nhận thấy người đàn ông mạnh mẽ của mình ngày nào bây giờ đang nằm bên cạnh mà khóc như một đứa trẻ. Cô vươn người nằm cao hơn anh, hướng đầu anh vào ngực mình, mong sao khi có người bên cạnh sẽ giúp anh đỡ được phần nào sợ hãi và đau đớn.
- Sợ thì đừng kể, đồ mít ướt.
Khải vẫn không ngừng nấc lên từng cơn nhưng vấn cố cất tiếng.
- Hình ảnh ấy cứ lẫn quẫn trong đầu anh từ khi ấy. Và dãy số trên đầu anh hiện tại chỉ còn lại 3 ngày 23 giờ 15 phút 15 giây.
- Nó vẫn tiếp tục chạy ngược sao?
Nàng cố theo câu chuyện của anh, như đã dần hiểu sang một hướng khác. Nàng nghĩ Khải đã bị chấn thương tâm lý, một thời gian sau sẽ ổn cả thôi.
- Thời gian của ai cũng như vậy cả. Của em là 60 năm 50 giờ 60 phút 10 giây....11 giây....
Nàng lần nữa đáp.
- Em hiểu rồi. Thôi ngủ thêm đi ha, em ở ngay cạnh anh, sẽ không đi đâu hết.
Dẫu nàng đã cố trấn định anh, thế nhưng Khải hiểu rất rõ bản thân đã không còn nhiều thời gian nữa.
- Hôm qua! Chuyện hôm qua! Làm ơn, hứa với anh hãy uống thuốc tránh thai. Có được không?!
Nghe thấy, Như Ý dần thay đổi sắc mặt, nàng đang nổi giận. Mặt cô ấy nóng rang cả lên người run lên vì tức giận. Vì dù gì đó cũng là lần đầu tiên của Như Ý, nàng sẵn sàng chấp nhận trao đi thứ quý giá ấy cho anh. Nhưng thật thất vọng, thất vọng vì điều đầu tiên anh nghĩ là việc đó chứ không phải là tâm trạng của cô lúc này.
- Em muốn có con với anh!! Mình kết hôn đi. Dù em có trở thành góa phụ cũng được!
Vừa nói vừa quay lưng về phía anh tỏ vẻ giận dỗi. Tại sao cô lại cố chấp như vậy?? Vì gia đình cô không cho phép yêu Khải, khi dắt anh về ra mắt, họ lập tức bảo anh là người chưa có công việc ổn định. Khiến họ không tài nào yên tâm giao cô cho anh được, vẻ ngoài của Khải không phải nói là khó nhìn. Chỉ đơn giản là phơi nắng phơi sương lâu ngày khiến da sậm màu đi. Dáng người cao ráo, thân thể cân đối, khuôn mặt lúc nào cũng lãnh cảm với mọi thứ xung quanh khiến con gái ai nấy điều yêu thích muốn kết thân.
Cuộc đời anh, đã phải gắng lắm mới có thể lấy học bổng vào đại học, ấy vậy mà giờ đây Khải rơi vào tình trạng sống không bằng chết thế này. Và lý do khiến Như Ý muốn cưới anh đến vậy ư? Là do cô muốn chứng minh cho gia đình mình thấy anh có thể làm cô hạnh phúc đến cuối đời.
- Như Ý, anh xin lỗi, chỉ là anh sợ mình không thể lo cho em. Anh sẽ chết, anh không thể để em một mình như vậy đến suốt đời được.
Nhìn thấy cô quay lưng về phía mình, anh biết nàng đã giận. Anh cố tỏ ra bình tĩnh để xin lỗi, vì hiện tại có cãi nhau to đến mấy thì ba ngày sau anh cũng phải chết.
- Nếu như đã vậy. Thì anh sẽ theo ý em, mình kết hôn nha em.
Nghe thấy anh nói, nàng lập tức quay mặt nhìn sang, vội khóa môi anh. Cái hôn bất ngờ khiến Khải không chống cự được, cô cười nói rồi lôi anh ra khỏi giường.
- Đi!
Nàng vẫn cứ nắm chặt tay anh mặc dù cơ thể cô đang không một mảnh vải che thân. Khải bối rối vội dùng tay che mặt. Một chàng thanh niên mới lớn chỉ biết cắm đầu vào làm việc để kiếm cơm thì làm gì có thời gian mà xem những phẩm ảnh đồi trụy mà biết cơ thể phụ nữ nó trông như thế nào? Và Khải cũng chả buồn thèm muốn những thứ vô vị đấy. Đó cũng là một trong những lý do khiến nàng thích anh.
- Anh đã làm chuyện đó với em rồi đấy! Sao không nhìn qua cơ thể của vợ sắp cưới anh một cái đi?
Như Ý vẫn bình tĩnh nắm chặt tay anh cười tít cả mắt, trong đầu nàng lúc này liền xuất hiện hai chữ "dễ thương". Cô mắng yêu rồi tiếp tục lôi anh vào nhà tắm.
Sau hôm ấy, nàng như đã chuẩn bị xong tất thẩy, căng cước, giấy khai sinh... tất cả những giấy tờ cần thiết nàng đã sớm giữ từ rất lâu, chỉ dành cho dịp này. Suốt đường đi, Như Ý vẫn luôn nắm lấy tay Khải như sợ anh bỏ đi vậy.
- Anh chị có chắc là sẽ kết hôn với nhau chưa ạ??
Tiếng nhân viên hỗ trợ giấy tờ đăng ký vang lên hỏi, nàng dứt khoác nói.
- Chắc chắn rồi ạ.
Trái với vẻ tự tin của nàng, Khải cầm bút mà tay run liên hồi. Anh quay sang lo lắng hỏi cô.
- Em đã ký rồi đấy à? Xin lỗi, cho em hỏi nếu bây giờ em không ký thì vẫn có thể dừng lại đúng không ạ?
Anh lo lắng hỏi Như Ý xong lại quay sang hỏi nữ nhân viên.
- Nè!! Anh không chạy thoát khỏi em đâu á!!
Nàng quát hắn, mày liễu lần nữa cau lại sắc mặt vô cùng giận dỗi.
- Anh... anh xin lỗi.
Khải lo lắng ký nhanh vào, xong lại bật khóc thành tiếng cứ như đang bị ép cưới vợ vậy. Thật ra anh khóc không phải vì lý do vớ vẫn ấy, mà anh khóc vì đã làm việc dơ bẩn ấy với nàng. Thậm chí đã khiến cô phải trở thành vợ của anh, vì Khải cảm thấy bản thân chẳng xứng đáng với nàng một chút nào.
Sau buổi hôm đó, Như Ý thẳng thừng dọn quần áo về mà ở cùng anh.
- Cà chua nhỏ à? Em có cần phải đến vậy không? Anh sắp chết rồi đó!
Tiếng của Khải sửng sốt đứng trước cửa nhà mà lo lắng nói. Ngược với lời anh, Như Ý tiến nhanh đến nép mặt vào ngực anh, nước mắt cô đã chảy từ khi nào.
- Em vui quá! Cuối cùng, mình cũng có thể ở bên nhau rồi anh nhỉ?
Quả thật, hắn cũng cảm thấy vui, nhưng điều càng khiến Khải sợ hãi hơn cả là chiếc đồng hồ chạy ngược, thời gian chỉ còn 2 ngày 1 giờ 5 phút 10 giây...
Dù sao đó cũng là hai ngày cuối cùng rồi. Anh đã ép bản thân mình quên đi sự sợ hãi ẩn sâu bên trong, mà gắng gượng ở bên cô, người vợ mới cưới của anh. Trong hai ngày ấy, cả hai đã nấu ăn cùng nhau, tắm cùng và làm những việc mà vợ chồng ai ai cũng đã làm. Khải cố gắng tự nhiên nhất có thể chỉ mong nàng thật sự hạnh phúc.
- Anh thấy ổn hơn không ạ?
Như Ý nói với cơ thể nằm trọn trong vòng tay anh, cô cứ nghĩ anh chỉ đang áp lực công việc và xã hội nên mắc phải trầm cảm. Vài ngày sau sẽ hết nếu có cô ở bên.
Sau khi dứt câu, nàng nhận ra anh đã thiếp đi từ khi nào, càng nhìn lại càng thấy thương anh, Như Ý nhắm mắt mà ôm chặt lấy anh. Ngay giờ phút ấy, cô ấy thật sự rất muốn thời gian hãy ngừng lại và đừng đưa anh đi đâu hết.
Hiện tại ở cõi chết, Thần Chết Vương đang ngồi chiễm chệ trên ngai báu màu đen, ông vừa nói vừa lật từng trang sách. Quyển sách với bìa bên ngoài là màu đen không rõ tên sách, có lẽ nó đã mờ đi sau khoảng thời gian dài. Khi lật đến một trang ở giữa thì ông ta nhìn chăm chú vào hình ảnh của Khải và Như Ý đang ở cùng nhau. Khẽ thở dài, ông ta nói.
- Thằng bé tội nghiệp, ta không ép buộc ngươi, chỉ là số phận đã ép buộc ngươi phải trở thành Død.
Lão dứt câu thì hướng xuống dưới và nói to.
- Sloth!!
Đột nhiên một thần chết với chiếc áo có khăn trùm đầu màu đen bước tới quỳ xuống cung kính.
- Mau đi hộ tống một Død toàn năng mới giáng thế!
Thần Chết Vương nói rồi lại thở dài, xong lại nói thêm.
- Ta theo dõi thằng bé cũng khá lâu rồi, có lẽ nó vẫn còn vướng bận trần thế. Hay là tạm thời cứ đem thần hồn nó về đây, đừng cắt đứt sinh mệnh của nó.
- Rõ!
Nói xong thì vị thần chết nọ lập tức đứng dậy bước đi chậm rãi.
Chương 2: Cõi Chết
Đêm đó, khi kim đồng hồ chỉ 00 giờ 00 phút 00 giây. Vị thần chết mang danh Lười Biếng đang dạo bước trên con hẻm nhỏ, tất cả cảnh vật lúc ấy hoàn toàn tỉnh lặng. Khi ông ta bước đi, tiếng đế giày chạm vào nền xi măng khô khốc kiêu lên những tiếng cọc cọc.
Âm thanh ấy dừng lại khi lão thần chết đứng ở trước cửa ngôi nhà nhỏ. Không chần chừ ông ta bước vào, thân thể lão dần xuyên qua và xuất hiện trước căn phòng nhỏ nơi đôi vợ chồng trẻ đang yên giấc.
Bước đến nơi Khải nằm, lão cầm trên tay sợi xích màu đỏ máu. Tiếng xích sắt vang lên leng keng theo từng cử động của ông ta, thở một hơi lạnh lẽo, lão cất tiếng khàn đục.
- Tới giờ khởi hành rồi! Thưa ngài.
Khải như nghe thấy liền nheo mắt nhìn về phía cửa ra vào.
Chợt anh hoảng hốt nhìn về phía người thương.
- Là... là mình đây mà?! Như Ý !!
Chưa thể nói hết câu thì xích sắt lạnh lẽo từ đâu lao đến quấn vào cổ anh, nó như một con rắn dần bò trên cơ thể Khải mà điều khiển hoàn toàn hành động của anh theo ý nó muốn. Vị thần chết mang danh Lười Biếng dần bước đến gần và nói.
- Ngươi đã chết... và là người được chọn. Tạo hóa đã ban cho ngươi sự toàn năng của Død. Hãy đi theo ta!
Ông nói một câu rồi quay lưng bước đi, vừa nói gã vừa thở dài. Lúc này, Khải đã sợ hãi đến tột cùng, chân anh run bần bật cả lên. Mặt cắt không còn giọt máu, miệng run đến nổi hai hàm răng va vào nhau kêu lên từng tiếng. Khải lúc này đã quá sợ hãi mà cố gắng nâng tong giọng lên hết sức bình sinh mà nói.
- Làm ơn, tôi cần phải sống. Hãy gia hạn cho tôi sống thêm!! Tôi đã làm chuyện có lỗi với cô gái ấy!! Tôi không thể chết trong vô trách nhiệm như vậy. Làm ơn!!
Miệng nói, mắt nheo lại như muốn khóc, nhưng nước mắt cũng chẳng còn để mà chảy nữa. Khuôn mặt bi thương của hắn cũng không thể nào thay đổi được thần chết. Ông ta vẫn im lặng bước đi, sợi xích cũng uốn nắn cử chỉ của anh mà bước theo.
Xuyên suốt dọc đường Khải điều cố van xin tha mạng nhưng vị thần đấy là thần chết, vị thần không có sự bao dung trong người. Một khi đã lấy mạng ai thì người đó sẽ phải chết, chưa có trường hợp nào thoát khỏi bàn tay của ông ta cả. Bây giờ và mãi mãi về sau cũng như vậy, sau khi ra khỏi nhà, lập tức một lỗ hổng không gian xuất hiện trước mặt Lười Biếng. Khải kinh hãi tột độ khi nhìn thấy khung cảnh xung quanh cánh cổng, là những vong hồn đang lan than vô định rên la ý ới. Họ như không tìm được đường về, Khải như đã nhận ra ngay lúc này chính là cơ hội cuối cùng của bản thân ở lại cõi sống.
- Làm ơn hãy tha cho tôi!!!!! Làm ơn đi! SỢI XÍCH KHỐN KIẾP MAU THẢ TAO RA!!
Khải dùng hết sức bình sinh còn lại mà thét lên như đang ra lệnh cho sợi xích. Mà cùng lúc ấy, xích sắt như có linh tính, nó liền run rẫy mà nới lỏng như muốn thả ra. Thấy vậy lười biếng chậm chạp hạ lưng xuống nhìn xích sắt, lão nói.
- Nếu ngươi thả ngài ấy ra, thì đừng mong ta sẽ tha thứ. Linh hồn của ngươi sẽ được nhốt vào ngục Thất Đại Tội, mãi mãi không được siêu sinh!
Sau khi nghe ông nói, huyết xích liền run rẫy cố siếc chặt hơn, chợt xuất hiện một âm thanh giao nhau của từng đốt xích sắt vang lên, nó như bị nới lỏng ra. Chính là Khải, anh đang vùng vẩy, dùng toàn bộ sức lực vốn có của người trần mắt thịt để cố cứu sống bản thân, bởi hắn biết bản thân còn mang quá nhiều trách nhiệm. Chợt huyết xích kia dần nứt ra và tan nát thành từng mãnh nhỏ. Nhận ra đã thoát được, Khải vùng chạy, cảm giác như bản thân chưa từng được chạy như vậy trước kia.
- Thoát rồi! Ta thoát rồi! Như Ý, em chờ anh, anh sẽ không chết. Khi thoát được lão già này anh sẽ về với em.
Tưởng chừng như đã thoát được, nhưng có lẽ để thoát được thần chết. Anh cần nhiều hơn như thế, Lười Biếng nhìn thấy cảnh tượng này lão hơi sửng sốt bởi chưa từng có ai phá vỡ được huyết xích như vậy, nhưng rồi ông ta cũng lấy lại được bình tĩnh, không hề lo sợ mà ngược lại ông rất từ tốn, chân khụy xuống đất đạp một lực cực mạnh xuống nền xi măng, vèo một cái. Tốc độ ấy vô cùng nhanh, nhanh đến nổi chiếc áo trùm đầu cũng không thể bay theo kịp ông ta. Và bất ngờ thay, đằng sau chiếc áo trùm đen kịt đó là một cơ thể cường tráng với khuôn mặt mệt mỏi không chút sức sống. Chỉ một thoáng ông ta đã đuổi kịp Khải, chạy vụt lên trên anh, ông đưa tay ôm chặt lấy anh, thở dài và nói.
- Nè... nè... nè.... Ngài làm tôi mệt thêm đó Dero!
"Không.... không thể nào, ông ta là thứ gì vậy?? Xin lỗi anh chết rồi.... Như Ý."
Khải chỉ có thể thầm nghĩ như vậy khi được Lười Biếng bồng trên vai, nước mắt lúc này đã rơi lã chã, hắn đã được lão đưa vào cánh cổng. Cảnh tượng đầu tiên khi bước vào đó, là những vong hồn dạo bước vô định, những âm thanh hỗn loạn tràn vào tai khiến mọi thứ xung quanh Khải như quay cuồng. Vẫn không nói gì, Lười Biếng chậm rãi bước đi, ông bước vào một cánh cổng sắt to lớn.
Lão thần chết vẫn thản nhiên dùng một tay đẩy cánh cổng sang một bên và bước vào. Sau khi cả hai đã hoàn toàn ở bên trong thì lập tức cánh cổng tự bật trở lại, cứ như đã có một lực gì đó đánh vào khiến thứ to lớn rỉ sét kia trở lại vị trí ban đầu vậy, không khí bên ngoài như bị ép chặt mà tạo thành một cơn gió. Áp lực gió khiến cho vô số vong hồn bên ngoài bị đánh vào linh hồn tan vỡ mà biến mất.
- Cánh cổng đó là thứ để ngăn chặn lũ oan hồn ngu dốt không tràn vào thần điện này. Nếu ngài muốn tới ngục Thất Đại Tội thì chỉ cần dùng cổng thời không.
Im lặng một hồi rất lâu ông ta đột nhiên cất tiếng nói như đang lý giải cho Khải mọi thứ về nơi này. Đi tới đâu ông điều chỉ và giải thích rõ ràng.
- Kia là nơi lấy cung người phạm Đại Tội. Đấy là nơi lấy cung người chết vì tuổi già. Phía này là nơi xét xử kẻ phạm Đại Tội.
Nghe tới đây Khải bất giác hỏi.
- Xét xử kẻ phạm Đại Tội là thế nào?
Lão Lười Biếng thở dài lại nói.
- Nói là xét xử nhưng những kẻ phạm Đại Tội khi chưa hết tuổi thọ mà chết sẽ bị nhốt ở ngục chờ, đến khi thọ cạn sẽ đem đi xét xử. Nơi xét xử kẻ phạm tội nói vui tai thôi, thật sự là thiêu chết phần hồn của chúng khiến chúng không được theo vòng luân hồi.
Khải lúc này đã bình tĩnh hơn, hắn không còn sợ hãi nữa vì lúc này hắn như có cảm giác mình không phải là người chết. Hơi khó hiểu, hắn dẫu có hơi chần chừ nhưng vẫn cất tiếng hỏi.
- Thưa ngài, tôi vẫn chưa chết có phải không?
- Ngài chưa chết vì ta chưa cắt dây Sinh Mệnh của ngài. Cứ đi rồi sẽ biết lý do.
Cả hai bước vào một chính điện to lớn, giữa chính điện có một cái ghế màu đen. Trên chiếc ghế chính là Thần Chết Vương, nhìn thấy Khải ông ta liền đứng dậy tiến tới chỗ anh, bình thản vỗ lên chiếc vai cứng cõi của Khải, ông ta nói.
- Ta đợi con từ lâu rồi. Ta biết con vẫn còn vướng bận trần thế... nên nếu con muốn sống tiếp hãy vượt qua bài kiểm này.
Vừa nói ông lập tức đưa ngón trỏ thẳng vào đầu Khải như đang cố thức tỉnh thứ gì đó trong hắn.
- Ta đã đưa kiến thức của Død cho con. Và giờ hãy uống thứ này đi.
Nói xong ông liền lấy từ hư không ra một ly thủy tinh, bên trong là thứ dung dịch màu đỏ. Khi nhìn thấy thứ kỳ lạ đó, sắc mặt hắn vô cùng lo lắng hỏi.
- Đây.... là gì?
Thần Chết Vương im lặng một hồi lâu rồi cất tiếng.
- Uống đi rồi ta sẽ nói.
Hắn nhắm mắt uống cạn ly thủy tinh, cảm giác nhớt nhác chảy xuống cuống họng rồi lan tỏa ra khắp cơ thể. Toàn thân hắn nóng ran, như có thứ gì đó ào ạt khắp bên trong cơ thể. Đầu óc anh dần xuất hiện những kiến thức về cõi chết mà vốn dĩ anh còn chẳng biết hiểu nó từ đâu.
- Trước đó ta đã nói, ta đã khai sáng trí tuệ của Død cho con. Thứ nước này đã khai phá cơ thể con, từ nay con mang danh xưng là Dero. Vì con có một đặc ân không thần chết nào có, nhưng ta không thể nói ra như vậy, chỉ có thể chờ con tự khai phá bản thân mình. Nào! Bây giờ hãy thử sức với Wrath đi!!
Dứt lời ông cất bước ngược về sau, thân thể lơ lửng mà bay về phía chiếc ghế kia mà ngồi xuống, chợt một sức mạnh khủng khiếp như được giải bỏ phong ấn, một thần chết khác xuất hiện, không từ tốn như Sloth, hắn nhảy vồ vào Khải, hắn ta cầm trên tay một lưỡi hái màu đen với vô số hoa văn phẫn nộ trên thân. Hắn liên tục đảo lưỡi hái vào Khải, với bản tính lương thiện thì nếu là trước kia Khải chỉ có thể nhắm mắt mà chờ đợi cái chết khi nhìn thấy hình ảnh này.
Nhưng đó là trước đây, còn hiện tại anh đã khác, Khải vô cùng bình tĩnh. Như đã đoán trước được tất cả các đòn đánh, hắn tránh được tất cả, chợt hắn giữ lấy cán lưỡi hái. Dùng toàn bộ sức lực có trong cơ thể cố gắn đấm mạnh vào thái dương của Nóng Giận. Ông ta trúng đòn bị đánh bật ngược về sau, thân thể lão như mất đi tất cả cảm giác mà lao vào vách đại sảnh, không thể di chuyển thêm nữa. Sloth trước đó vẫn chưa rời đi, lão muốn nén lại mà quan sát trận chiến của Dero. Lúc này khuôn mặt của lão đã lộ rõ khỏi áo trùm, sắc mặt vô cùng cảm thán trước sức mạnh của Khải.
"Hắn quả thật là Dero, lần này có lẽ cõi chết sẽ có đủ sức mạnh bình định luyện ngục rồi."
Nghĩ như vậy, lão cũng biến mất không để lại một chút dấu vết. Mà Khải lúc này cũng cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, cho đến hiện tại hắn vẫn không hiểu gì cả.
"Cơ thể mình đã thay đổi rồi."
Chợt tiếng vỗ tay vang lên, Thần chết Vương nói với tới.
- Vậy bây giờ con đã có đầy đủ khả năng của một Død. Vậy nên ta sẽ cho con chọn một trong các đặc ân sau.
Vừa nói lão vừa chắp tay sau lưng, bước tới gần Khải đưa từng ngón tay lên cất tiếng nói.
- Một, con sẽ chết ở trần thế và ở lại đây, hoặc con có thể chọn đi du ngoạn khắp thế gian làm nhiệm vụ phán quyết kẻ phạm đại tội và diệt trừ ác quỷ.
- Hai, con chấp nhận quay trở lại trần thế, làm nhiệm vụ phán quyết, sẽ được sống cho đến hết cuộc đời còn lại và sau khi cơ thể con chết đi, con vẫn phải tiếp tục làm nhiệm vụ ấy, không có bất cứ thời hạn nào cho công việc này cả.
- Ba là đặc cách to lớn nhất. Ta ban cho con một cơ thể không bao giờ có thế chết bởi bất kì bệnh tật nào. Con có thể ra vào nơi này, di chuyển đến bất kì đâu con muốn và buộc phải làm nhiệm vụ phán xử.
Lão nhìn Khải một hồi lại nói tiếp.
- Ta có cảm giác con chọn cái thứ ba, nhỉ?
Thần Chết Vương nghĩ rằng đó sẽ là điều mà con người nào cũng muốn, lão đã sống qua vô số thời đợi, bất cứ kẻ mạnh nào cũng ham muốn sự bất tử mà không ngần ngại giết hại vô số sinh mạng. Nhưng sau đó ông không tin vào tai của mình bởi Khải không hề suy nghĩ mà nói.
- Tôi chọn đặc cách thứ hai. Dù hơi bối rối, nhưng tôi chỉ muốn làm tròn trách nhiệm với người mình yêu cho tới hết đời mà thôi.
Khải dứt lời thì Thần Chết Vương như được bừng tĩnh bởi suy nghĩ ngu ngốc của ông ta, khẽ vỗ đầu chính mình vài cái rồi nói.
- Ta thua rồi! Ta đã sống quá lâu để có thể suy nghĩ đến nước này.
Khải cau mày, lạnh lùng hỏi.
- Tại sao ngài lại cười?
Thần Chết Vương im lặng như đang suy nghĩ chuyện gì đó rồi cất tiếng nói.
- Thôi được rồi nếu đó là tất cả những điều con muốn thì mau trở về cơ thể của con đi. Con xong việc ở đây rồi.
Thần Chết Vương dứt lời liền quay về phía Khải đưa ngón tay giữa lên trán hắn, lập tức một lực tác động cực lớn bắn hắn xuyên qua một không gian đen tối. Khải mở mắt ra thở dốc, hắn như nghĩ rằng đấy chỉ là một giấc mơ, vội nhìn lên bảng số đếm ngược của bản thân. 100 năm 100 giờ 40 phút 59....58.....57...giây.
- Dero à Dero. Năm đó ta thật sự đã sai rồi, ta không nên giết ngươi, Satan đang vô cùng mạnh mẽ một mình ta không thể chống lại hắn nữa. Ta cần vào sức mạnh của ngươi, sứ giả cõi chết Dero!
Thần Chết Vương ngồi trên ngôi báu, tay lão chóng cằm mà nhìn về phía xa vô định.
Chương 3: Giọt lệ của Thần Chết
- Đây là đâu?
Khải cảm giác như vừa trãi qua một giấc mơ kỳ lạ, hắn đặt tay lên trán vội lau đi những giọt mồ hôi đang chảy đầm đìa.
- Cậu Nguyễn Trần Khải!? Cậu đã tỉnh rồi!. Xin cậu hãy nằm yên tại chỗ và chờ, tôi sẽ đi gọi bác sĩ.
Một y tá bước vào, sau khi nhìn thấy Khải, cô nói như muốn la toáng lên mà lật đật bước đi nhanh chóng. Một lát sau cô tiến vào, theo sau đó là một bác sĩ nam.
- Nhịp tim, bình thường, huyết áp bình thường, rồi tất cả điều ổn.
Hắn ngơ ngác nhìn vào y tá, khuôn mặt vô cảm hỏi.
- Tôi đã vào đây từ khi nào rồi?
Nữ y tá khi nhìn về phía Khải, chợt đôi gò má đỏ ửng lên mà đáp.
- Cũng đã bốn năm ngày rồi, trong một đêm nọ, vợ của anh đã cố đưa anh đến đây. Khi anh đang trong tình trạng thở dốc, sốt rất cao, đổ mồ hôi nhiều và cơ thể hơi co giật.
Bác sĩ nọ nghe thấy liền tận tình giải thích, sau đó ông liền quay lưng bước đi.
"Cuộc hành trình đi tới Cõi Chết có vắng tắt bao nhiêu thôi cũng đã gần một tuần trôi qua. Mình có cám giác cơ thể đang thay đổi nhanh đến chóng mặt. Thử thể lực trước đã."
Nghĩ rồi Khải lập tức bước xuống giường chóng tay phải xuống sàn nhà, đầu chúi thẳng xuống đất, chân giơ cao lên trần. Cô y tá khi nảy vừa rời đi cùng bác sĩ cũng lần nữa trở lại, khi nhìn thấy anh làm hành động mạo hiểm ấy liền la toáng lên.
- Này anh kia! Anh có biết anh chỉ mới tỉnh dậy không hả? Mau ngừng lại ngay cho tôi!
Khải nghe thấy liền ngước mặt lên nhìn cô, điều nhìn thấy đầu tiên trên người nàng đó, là chiếc bảng đếm ngược. Thời gian của cô ấy chỉ còn năm phút nữa, lý do là bị bắn chết (chết oan) nhìn thấy điều đó Khải trợn tròn mắt đứng lên và tiến lại gần cô.
- Gì?! Gì vậy? Tôi chỉ có ý tốt cho anh thôi mà.
Nhìn thấy ánh mắt của Khải, cô rụt rè nói. Khải im lặng một chút rồi liền giữ lấy tay cô và trả lời.
- Trong vòng bốn phút trở lại đây, tôi cấm chị không được rời khỏi tôi nữa bước.
Dù không biết chuyện gì nhưng cô ta vẫn có hơi lo lắng, chỉ biết ngồi một chỗ bên cạnh Khải và không nói gì. Một hồi sau, thì bất giác anh cất giọng bình thản nói.
- Tới rồi, có biến cố bên dưới tầng trệt. Ngồi im đây và chờ tôi xử lý nhé.
Không biết có phải do sự thay đổi của cơ thể hay không mà thính giác của Khải như đã được khai mở. Cũng cách vài trăm mét để đến tầng trệt theo đường cửa xổ, ấy vậy mà chỉ trong một thoáng, Khải liền đoán được có việc gì bên dưới. Nói xong không chờ đợi thêm, anh lập tức lao ra cửa sổ đu người đạp vỡ kính cửa sổ tầng trệt.
- Ây ya!!!
Tiếng la thốt lên ngay sau khi Khải đạp cửa phóng vào. Hắn đã vô tình đá trúng một người mặc áo khoác đen, mặt được bịt kín bởi một lớp khẩu trang dày cộm. Tay đeo bao tay vải, tay phải gã đang cầm chặt một khẩu k54. Có vẻ như nó đã được lên đạn ngày từ đầu.
- Ta biết ngươi định làm gì.
Anh nói vậy vì vô tình nhìn thấy bảng đếm ngược của hắn vừa trở về không và không thấy được lý do chết. Nhưng thay vào đó là một dòng chữ "Tham Lam."
"Nhưng không thể giết hắn ở đây được, mình nên xử lý thế nào đây?"
Khải nhất thời không biết bản thân nên làm gì thì chỉ trong vài giây chần chừ thì một cô gái với lưỡi hái trên tay, cô ta lao nhanh đến gần tên tội phạm, thẳng tay lia một đường ngang cổ hắn và dùng sợi xích màu đỏ máu, siếc chặc. Khoảnh khắc khi sợi xích chạm vào thân thể tên áo đen thì một ngọn xích hỏa đột ngột phóng thích mà thiêu cháy linh hồn hắn. Thân thể tội đồ kia chỉ còn lại một đống tro tàn.
- Nè, ngươi là lính mới à??? Phán xử thì hãy làm cho nhanh gọn vào đừng để bị lố giờ.
Cô gái làm xong việc liền phủi tóc bỏ đi không quên hóng hách dạy bảo Khải một câu.
- Cô ta, là một Đại diện của thần chết?
Vừa nói anh vừa nhìn vào chiếc bảng đếm ngược ngay trên đầu cô ta, nó ghi rõ chữ Đại diện của Død Tham Lam. Vài giờ sau khi đã được khám tổng quát, Khải quyết định xuất viện bởi bệnh viên này là một trong những bệnh viện cao cấp. Càng nhập viện lâu, thì số tiền phải chi tiêu càng chồng chất.
- Anh có thật sự muốn xuất viện ngay bây giờ?
Tiếng nói của nữ nhân viên vang lên sau khi đã ghi chép thứ gì đó. Khải bước ra khỏi cổng bệnh viện vừa bước đi vừa nhìn vào hóa đơn viện phí mà than thở.
- Hết chuyện lại đưa mình tới ngay một bệnh viện hàng đầu thành phố như thế, không biết cô ấy nghĩ gì vậy nhỉ? Tổng tiền viện phí là năm triệu và đã được thanh toán, ai là người đã thanh toán trước vậy nhỉ? Tài khoản tiết kiệm của mình vẫn còn nguyên.
Về đến nhà, Khải nhận ra một điều, rằng quần áo và giày dép của Như Ý đã không còn ở đây.
- Cô ấy rời đi rồi sao? Mà thôi từ từ rồi tính sau. Dọn dẹp cho gọn gàng đã, tắm rửa sạch sẽ rồi chạy vội đến lớp nữa. Cũng gần một tuần rồi, mong là mình chưa nghĩ quá số tiết.
Trường đại học X. Phòng H1.2-05.
Tiến nhanh vào lớp. Lập tức một thanh niên cao ráo với khuôn mặt ưa nhìn, dáng vẻ thong thả bước đến mà ôm chầm lấy Khải, cậu ta cất lời nói trước.
- Ê cu sao rồi khỏe chưa?? Bữa vào thăm mày mà thấy co giật cả người rồi nói mớ nữa. Làm tao hơi lo nha mạy. Mà khỏe chưa lại lên lớp thế này?
Đó là Thịnh, một người bạn bình thường như bao người khác. Nhưng khác ở chỗ, hắn không thấy khó chịu khi trò chuyện với Khải. Bởi đa số nam sinh trong trường điều rất không thích Khải, bởi khuôn mặt hắn lúc nào cũng lãnh cảm với mọi thứ, khiến ai muốn bắt chuyện với Khải cũng điều muốn thu lại ý định.
- Ừm cũng khỏe rồi, cho tao mượn tập vỡ mấy môn hôm nay đi.
Thịnh mỉm cười tự tin, sắc mặt vô cùng vui vẻ cất tiếng nói.
- Trời khỏi, tao có lấy tập chép cho mày rồi, yên tâm. Bạn tốt phải thế haha, à mà tao cứ tưởng mày gặp tao sẽ hỏi về Như Ý đầu tiên chứ? Sao lại mượn tập vỡ rồi??
Nghe thấy lời nói ấy, Khải hơi chột dạ, lo lắng sợ nàng sẽ xảy ra chuyện gì, hắn hỏi nhanh.
- Như Ý bị gì à?? Tao về thấy quần áo dọn đi cả, với mới vừa xuất viện về nên không kịp gọi hỏi.
Thịnh đưa tay gãi đầu tỏ vẻ không biết nhìu.
- Cũng không có gì quá lớn. Thì kiểu là bữa thấy ba má nó ép lên trường rút hồ sơ không cho học nữa, rồi mấy đứa chơi thân với nó nói không thấy on face hay zalo. Gọi điện thoại cũng không bắt máy luôn, có hơi lạ nhưng mà chuyện gia đình của nhỏ nên tao đâu làm gì hơn được.
Khải nghe xong dường như đã hiểu được chuyện gì. Liền "Ừm, ờ" vài cái rồi quay đi.
Chiều hôm ấy, tại một quán cafe một trong những nơi làm thêm của Khải. Một người phụ nữ độ tầm hai mươi lăm bước ra từ quầy pha chế, cô ấy đang cột tạp dề thì chợt nhìn thấy hắn bước vào liền cất tiếng hỏi.
- Khải?? Nay khỏe chưa mà đi làm đây??
Hắn mỉm cười, khuôn mặt vẫn bình tĩnh như vậy đáp.
- Em khỏe rồi. Mấy nay quán thiếu em có việc gì nhiều không chị?
Đó là Mai quản lý quán cafe nơi Khải đang làm thêm.
- Ừ cũng không có gì thay đổi ngoài việc bé Ý nghĩ làm. Bộ ai đứa giận nhau hả?? Chị không liên hệ qua bất cứ mạng xã hội hay kể cả gọi số cũng không được. Em coi làm hòa đi đó, chị thấy hai đứa hợp lắm luôn mà?
Nói xong nàng liền bước đi làm việc khác.
"Mình biết chắc chắn gia đình cô ấy đã xen vào tất cả những chuyện này. Dù đã đăng ký kết hôn, nhưng với thế lực của gia đình đó đủ để thay đổi tất cả."
Đột nhiên tim hắn như chậm đi một nhịp, quặn thắt lại, hít thở một cách khó khăn.
"Chết tiệt. Mình làm sao vậy?? Cô ấy xứng đáng với người tốt hơn mình kia mà?Ngừng lại đi tôi ơi, tập trung vào mà tự lo cho bản thân mình đi."
Sau một hồi thì Khải cũng có thể cho là bình tĩnh trở lại, nhưng quả tim ấy thì không như vậy. Nó vẫn cứ nhói đau liên hồi, lúc này Khải vẫn cố giữ bình tĩnh để có thể sử dụng đôi tay, vừa dùng khăn lau những chiếc ly, vừa trầm tư suy nghĩ điều gì đó, phải nói đầu óc hắn úc này cứ như đang ở trên mây. Được như thế một hồi lâu thì chợt có khách bước vào.
- Em ơi?? Cho hai ly capuchino.
Khải cất tiếng nói.
- Vâng sẽ tới ngay ạ.
Vừa trả lời, Khải vội pha cafe. Có một khoảng thời gian khi mới vào học việc, tất cả những nhân viên trong quán ai ai cũng điều nói phong cách pha cafe của Khải không khác gì một quý ông cả. Những ly cafe do anh làm ra có vị ngon lạ thường, Khải bình tĩnh đặt cafe xuống bàn, mắt đảo sơ về vị khách vừa gọi món.
"Là một người nam, hẹn hò chăng??"
Hắn thầm nghĩ rồi nhìn về phía người còn lại. Là một người con gái với vóng dáng nhỏ nhắn, đôi mắt tròn xoe đỏ hoe hơi ngấn lệ. Là Như Ý, người yêu của anh.
- Khải?? Anh đã xuất viện rồi ạ?
Nàng đứng phắt dậy, sắc mặt buồn bã trước đó lúc này như hiện lên một nụ cười. Về phần Khải, với suy nghĩ nhậy béng, hắn hiểu ra được tình thế hiện tại. Liền quay lưng bước đi, hành động ấy vô cùng tự nhiên, không một ai có thể nhận ra rằng anh ta đã khẩn trương hết mức có thể cả, vừa bước đi Khải cất tiếng nói.
- Cô lầm tôi với ai rồi. Tôi tên Toàn và cũng chẳng biết ai là Khải hết.
- Sao vậy?? Người quen của em à?
Nghe thấy câu hỏi của người thanh niên lạ mặt đi cùng, Như Ý khẽ gật đầu rồi nước mắt nàng từ từ chảy xuống, nhớ về đêm hôm ấy.
- Khải? Anh sao vậy?? Sốt cao quá? Làm, làm sao đây?! Phải rồi, cấp cứu mình phải gọi cấp cứu.
Một tiếng sau.
- Anh ta tạm thời đã ổn, nhưng không có dấu hiệu sẽ tỉnh dậy. Tạm thời cô hãy đăng ký cho cậu ấy nhập viện, vì có lẽ anh ta sẽ sống trong tình trạng thực vật đó một thời gian. Xin lỗi vì với một bác sĩ như tôi lại nói ra những lời này nhưng quả thật chứng bệnh của anh ta tôi chưa từng gặp qua.
Cô đã cố đưa anh đến bệnh viện và nhận được tin có thể anh sẽ không bao giờ tỉnh dậy. Cô nhớ tới những lần anh đã kể.
"Anh sắp chết rồi Như Ý. Giờ này bốn ngày sau anh sẽ tắt thở."
Nàng đi đi lại lại, rồi thì ngồi khóc, sau lại thất thần suy nghĩ đủ điều. Nhưng dấu chấm hỏi to nhất mà cô cần bây giờ là "tiền". Không có tiền thì không thể nhập viện cho Khải, không có tiền thì không chữa được bệnh cho anh và không có tiền chắc Khải sẽ phải chết. Cô bất lực tự chất vấn bản thân vì trước đó đã dọn khỏi nhà mà không nói một lời nào. Nhưng ngay bây giờ, cô buộc lòng phải nhấc điện thoại lên và gọi cho ba và mẹ.
- Alo? Mẹ ạ?
- Trời ơi con gái?!? Con đã đi đâu mà không nói một lời nào? Đã gần một tuần rồi đó!?
- Mẹ...
Một lát sau, lập tức một đôi vợ chồng già chậm rãi bước đến. Người đàn ông nghiêm nghị bước đi và theo sau đó là người mẹ đang sốt sắn vì lo sợ.
Chợt một cái bạt tay thẳng thừng vào mặt cô ngay khi người đàn ông lớn tuổi kia đến gần, ông mắng.
- Hết chuyện để làm rồi!!! Một đứa con gái dọn đến nhà một thằng mồ côi nghèo rách không có tiền của mà ở, còn tự tiện đăng ký kết hôn nữa. Mày đem gia tiên cả nhà này đổ sông đổ biển cả đi!
Như Ý đã khóc, cô khóc không phải vì cái tát này đau mà vì căm phẫn, căm phẫn cái xã hội coi trọng tiền của này, căm phẫn cái cám giác bất lực này và căm phẫn chính cha cô. Chính ông ta là người buộc cô phải làm như vậy, chính ông đã cố ngăn cản cô đến với Khải. Giá như mọi chuyện theo đúng chiều thì cô sẽ cùng làm, cùng ăn với Khải, dù có nghèo khổ đến mức nào, cô cũng sẽ không muốn động vào một xu của người đã ngăn cản tình yêu đời cô. Nhưng hiện tại đã khác, cô cần tiền để cứu anh, nếu cô không làm vậy thì chuyện gì nữa sẽ xảy đến cuộc đời anh đây?.
- Cha, xin cha hãy cứu anh ấy. Con sẽ làm bất cứ thứ gì cha muốn, làm ơn hãy cứu Khải.
Cô quỳ rạp xuống sàn nhà. Dập đầu liên hồi, cô cầu mong một sự đau đớn đến với cơ thể trần phàm này. Một là cầu xin người đàn ông nghiêm khắc kia, hai là nàng muốn được phần nào cảm nhận được chút ít đau đớn cùng với Khải. Đau, rất đau, đau đến bật cả máu đầu, đau nhất từ trước tới giờ nàng từng cảm thấy, vẫn dập đầu mà cầu xin, để cố cầu xin con người cô cho là được làm từ sắc thép mà cô gọi bằng "ba", để cầu mong ông giúp đỡ Khải, người cô yêu.
- Bất cứ điều gì có phải không??
Ông ta vẫn điềm tĩnh nhìn cô với ánh mắt cứng rắn đó, ông nói.
- Ngừng ngay việc học ở trường, nghĩ cả chỗ làm thêm. Cắt đứt tất cả liên lạc với thằng này và bạn bè của mày. Lấy chồng và sinh con với người mà tao chọn, sinh cho tao một đứa cháu để kế nghiệp tao.
Máu cùng nước mắt nàng chạy xuống khuôn mặt trắng trẻo ấy. Như Ý thậm chí sốc với câu nói ấy, trước đây nếu trong tình thế như vậy, chắc chắn cô sẽ quay lưng bỏ đi không nói lấy một lời. Nhưng hiện tại Khải đang rất cần cô, Như Ý nấc lên vài tiếng rồi cố nén lại nước mắt và sự tức giận, cô ấy cố nói thành tiếng.
- Co....con đồng ý với điều kiện đó của ba.
Ngay sau câu nói ấy, người mẹ đã ôm chầm lấy cơ thể nhỏ bé đang khóc lóc mà dập đầu kia, từ khi nảy đến giờ bà đã rất muốn làm hành động này. Nhưng với tình hình trước đó, khi chồng bà đang nổi giận, bà còn không dám nói giúp cho cô đến một lời huống chi là đỡ lấy cơ thể cô. Đau xót không? Có chứ? Có mẹ ruột nào mà không đau xót thay khi nhìn thấy cơ thể của đứa con mình đứt ruột đứt gan đẻ ra bị tổn thương cơ chứ? Nhưng những phép tắc cổ hữu về một người con gái xưa được học từ mẹ bà không cho phép nghịch ý chồng.
Trở về hiện tại, cô khóc và nói.
- Em đã vì anh mà phải làm thế này đây! Nguyễn Trần Khải!! Dáng người, giọng nói, ánh mắt của anh em còn không quá rõ hơn bất cứ cô gái nào hay sao?!
Khải vẫn im lặng bước đi, nhưng lần này anh bước nhanh hơn, hướng đến là nhà vệ sinh. Dùng tay đỡ lấy từng dòng nước mát, hất mạnh vào mặt, anh khóc. Anh thật sự đã khóc, nếu như trong những truyền thuyết châu âu cổ thì nước mắt của Død cực kì hiếm hoi và đáng quý. Thì hiện tại, những dòng nước mắt ấy đang chảy, chảy rất nhiều là đằng khác.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play