[Nikofyo/BSD]-Khúc Cầu Hồn Phù Du
Khúc Cầu Hồn Phù Du- I.
Tác giả- Thiên Tự
Xin chào
Tác giả- Thiên Tự
Vì tôi bị điên
Tác giả- Thiên Tự
Nên vừa ra mắt bộ trước đã ra luôn bộ sau
Tác giả- Thiên Tự
Tự dưng nổi hứng
Tác giả- Thiên Tự
Nhớ đọc warn nhé các nàng yêu
Tác giả- Thiên Tự
Rất xin lỗi các nàng, vì là cặp này nên tg càng không thể cho ngọt
Tác giả- Thiên Tự
Thông cảm cho tg đi mà=)) Truyện sau hứa ngọt=))
Tác giả- Thiên Tự
Bắt đầu thôi
Saint-Veritas lúc 4 giờ chiều chẳng khác nào một nhà thờ bằng đá. Tuyết rơi dày ngoài cửa sổ, che khuất tầm nhìn của những học sinh đang vùi đầu vào sách vở.
Fyodor ngồi ở bàn Hội học sinh, ngón tay thon dài lật nhẹ trang sách. Chiếc áo đồng phục sơ vin gọn gàng, cổ áo cài kín mít.
Cậu không ngẩng đầu, nhưng đôi mắt tím thẫm đã quét qua từng góc thư viện.
Mọi thứ đều hoàn hảo. Đúng như kế hoạch của cậu.
Nhưng rồi, một âm thanh lạ vang lên.
Không phải tiếng bút rơi. Mà là tiếng giày bốt da nện xuống sàn gỗ.
Fyodor khẽ dừng tay. Cậu nhướn mày. Ở cuối dãy kệ sách cao ngất, Gogol đang treo ngược người xuống, gương mặt áp sát vào gáy cuốn sách trên tay cậu.
Nikolai Gogol
Cậu vẫn đọc cái thứ cũ kỹ này à, Dos-kun?
//đung đưa//
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
Những học sinh xung quanh run rẩy, họ biết rõ quy định.
Nikolai Gogol
Saint-Veritas này... chán quá. Cậu không thấy sao?
//nhếch mép//
Fyodor nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại. Cậu ngước nhìn Gogol, ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ.
Fyodor Dostoevsky
Quy định số 4, Nikolai.
//hắng giọng//
Fyodor Dostoevsky
Anh đang tự làm khó mình đấy.
Gogol bật cười, buông tay để cơ thể rơi xuống đất một cách đầy nghệ thuật.
Anh tiến lại gần, cúi sát mặt về phía Fyodor, khoảng cách gần đến mức họ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau giữa cái lạnh của thư viện.
Nikolai Gogol
Thế thì... phạt tôi đi. Cậu vốn rất giỏi việc đó mà, đúng không, Dos-kun?
Fyodor vẫn ngồi yên, chỉ có bàn tay đặt trên mặt bàn là siết chặt hơn một chút
Cậu không lùi lại, mà ngược lại, cậu hơi nghiêng đầu, đôi mắt tím xoáy sâu vào ánh mắt xanh biếc đầy điên cuồng của kẻ đối diện.
Fyodor Dostoevsky
Phạt anh? Không, Nikolai. Đó là phần thưởng dành cho những kẻ khao khát sự chú ý.
//điềm tĩnh//
Fyodor Dostoevsky
Nhưng ở Saint-Veritas, sự chú ý không bao giờ là miễn phí.
//khẽ hắng giọng//
Anh hiểu chứ?
Cậu đứng dậy.Cậu bước tới gần Gogol, bàn tay phủ găng trắng chạm nhẹ vào cổ áo của kẻ kia, chỉnh lại nếp gấp một cách tỉ mỉ, đầy áp đặt.
Fyodor Dostoevsky
Anh muốn phá luật? Tốt thôi.
//đặt tay lên vai Gogol//
Chiều mai, sau giờ học, hãy đến phòng Hội học sinh. Chúng ta sẽ có một buổi 'đối thoại' về tự do.
Gogol sững người trong tích tắc, sau đó lại bật cười lớn.
Tiếng cười của anh vang vọng, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của căn phòng. Anh không hề sợ hãi, ngược lại, anh dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Mọi học sinh đều biết "đối thoại" với Fyodor có nghĩa là gì.
Đó không phải là một buổi nói chuyện, đó là một cuộc tra tấn tâm lý, nơi mà Fyodor sẽ bóc trần từng bí mật, từng nỗi sợ hãi thầm kín nhất của bất kỳ ai dám thách thức cậu.
Nikolai Gogol
Được thôi, Dos-kun.
//vẫy tay//
Tôi sẽ đến. Tôi rất mong chờ xem cậu sẽ 'thao túng' tôi như thế nào đấy.
Gogol xoay người, vẫy tay chào đầy ngông nghênh rồi bước ra khỏi thư viện, để lại một khoảng không trống rỗng và những ánh mắt đầy kinh hãi của những học sinh khác.
Fyodor nhìn theo bóng lưng đó, nụ cười bí ẩn lại xuất hiện trên môi.
Cậu biết rõ Gogol là ai – một "biến số" mà cậu chưa bao giờ tính toán được trong thuật toán của mình.
Nhưng chính điều đó lại khiến mọi thứ trở nên thú vị.
Sau khi bóng Gogol khuất hẳn, Fyodor trở lại ghế ngồi.
Cậu mở cuốn sách ra, nhưng tâm trí cậu không còn nằm trên những trang giấy nữa. Cậu đang suy nghĩ về ván cờ này.
Gogol không chỉ đến để phá luật.
Gogol đến để tìm kiếm thứ gì đó bên trong cậu – một sự thấu hiểu mà chính anh cũng không thể định nghĩa được.
Fyodor Dostoevsky
Đừng làm tôi thất vọng, Nikolai-
//thì thầm//
Quân hậu của tôi.
Ánh hoàng hôn bắt đầu len lỏi qua những ô cửa sổ cao vút của Saint-Veritas, nhuộm đỏ cả một vùng hành lang dài dằng dặc.
Mùa đông nước Nga vốn khắc nghiệt, và trong lòng ngôi trường này, một cơn bão tâm lý còn khắc nghiệt hơn đang dần hình thành.
Fyodor biết, từ khoảnh khắc Gogol gọi cậu là "Dos-kun" trước mặt toàn thể học sinh, ván cờ đã chính thức bắt đầu.
Và trong ván cờ này, không có quân tốt, không có quân xe—chỉ có hai kẻ điên đang cố gắng tìm ra định nghĩa về sự tự do trong một cái lồng bằng vàng.
Cánh cửa thư viện khép lại, tiếng vang vọng như một bản nhạc cầu hồn bắt đầu khởi tấu.
Đêm nay, tại Saint-Veritas, những bí mật sẽ không còn nằm yên dưới lớp mặt nạ cẩm thạch nữa.
Tác giả- Thiên Tự
Độc giả thích đọc chấm chấm không
Tác giả- Thiên Tự
Thiên thì không
Tác giả- Thiên Tự
Truyện tôi lúc nào cũng khó hiểu nhỉ?
Tác giả- Thiên Tự
Khéo đọc xong chính tôi còn chẳng hiểu
Tác giả- Thiên Tự
*Cho xin feedback đi các nàng*
Tác giả- Thiên Tự
Cảm ơn và hẹn gặp lại~
Khúc Cầu Hồn Phù Du- ll.
Phòng Hội học sinh Saint-Veritas nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của đám học sinh bên dưới.
5 giờ chiều, ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu hắt qua khung cửa sổ cao, nhuộm lên những tệp hồ sơ ngăn nắp một màu u tối.
Gogol đẩy cửa bước vào. Anh không gõ cửa, cũng chẳng đợi lời mời.
Anh bước đi với đôi giày da bạc màu, sờn cũ, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ nghe khô khốc và đầy thách thức.
Anh đi thẳng đến bàn làm việc của Fyodor, không chút khách sáo mà ngồi chễm chệ lên mép bàn, đôi chân dài vắt vẻo đung đưa, ánh mắt xanh biếc đầy vẻ cợt nhả nhìn thẳng vào người đối diện.
Nikolai Gogol
Thế nào, Dos-kun? Cậu gọi tôi đến đây để nghe mấy bài giảng đạo đức khô khan hay là để làm gì khác đây?
Gogol vung tay, hất văng xấp tài liệu báo cáo của cả tuần lên không trung. Những tờ giấy trắng rơi lả tả xuống sàn như những xác bướm bị xé nát.
Fyodor vẫn ngồi im, đôi tay thon dài đan vào nhau trên mặt bàn. Cậu không nhìn đống giấy tờ đang nằm dưới đất, ánh mắt hắn chỉ dừng lại ở bàn chân Gogol đang đặt trên bàn làm việc của mình.
Fyodor Dostoevsky
Quy tắc đầu tiên của căn phòng này là sự tôn trọng, Nikolai.
//trầm giọng//
Anh thừa biết điều đó mà.
Gogol bật cười, âm thanh ấy vang vọng trong căn phòng kín mít.
Anh đưa tay vén lọn tóc vương trên trán Fyodor, ngón tay lạnh lẽo cố ý miết nhẹ qua qua làn da tái nhợt của kẻ đối diện như đang đánh dấu lãnh thổ.
Fyodor không né tránh, cậu để mặc cho anh tự do xâm phạm không gian riêng tư của mình.
Nikolai Gogol
Tóc cậu mềm hơn vẻ ngoài lạnh lùng này nhiều đấy, Dos-kun.
//thì thầm//
Ánh mắt xanh biếc của Gogol dán chặt vào khoảng không tím thẫm kia, như đang ngắm nghía một món đồ chơi xa xỉ.
Nikolai Gogol
Nhưng tiếc thật, lọn tóc mềm mại này lại đang che khuất đi cái nhìn đầy toan tính của một kẻ cầm quyền.
//vân vê sợi tóc của Fyodor//
Nikolai Gogol
Cậu không sợ nếu tôi cứ nghịch ngợm thế này, vị quân vua cao quý sẽ đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày sao?
//thở dài//
Fyodor khẽ nheo mắt, hơi thở của cậu vẫn đều đặn một cách đáng sợ. Cậu không đẩy tay anh ra, mà chỉ im lặng tận hưởng cái chạm có phần "khiếm nhã" đó.
Fyodor Dostoevsky
Anh cứ việc chạm vào nếu điều đó làm anh thấy thỏa mãn, Nikolai.
//gượng cười//
Fyodor Dostoevsky
Nhưng hãy nhớ, mỗi sợi tóc mà anh chạm vào đều là một sợi dây xích.
//nghiêm mặt//
Anh càng lún sâu vào sự dịu dàng giả tạo này, thì càng khó lòng mà thoát ra khỏi bàn cờ của tôi.
Fyodor Dostoevsky
Khoảng cách giữa chúng ta vốn dĩ rất gần, nhưng lại là giới hạn mà không ai được phép vượt qua nếu chưa có sự cho phép của tôi.
//nhìn Gogol//
Gogol thu tay lại, nở một nụ cười rách nát đầy thỏa mãn.
Nikolai Gogol
Khoảng cách? Cậu nhầm rồi, Dos-kun.
//cười//
Tôi không cần vượt qua nó, tôi chỉ cần chờ cậu tự mình bước qua mà thôi.
Fyodor Dostoevsky
Quay lại chuyện lúc nãy,
//xoay người về phía Gogol//
Anh vẫn chưa hiểu thế nào là sự "tôn trọng", Gogol
Nikolai Gogol
Tôn trọng sao? Với tôi, sự tôn trọng duy nhất là được nhìn thấy cậu hoàn toàn sụp đổ, Dos-kun.
//ngân nga//
Fyodor không lùi bước. Cậu vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay Gogol, ép anh phải rời khỏi mặt bàn bằng một lực đạo khiến người khác phải giật mình.
Fyodor Dostoevsky
Vậy thì anh đang đi sai hướng rồi, Nikolai.
Fyodor Dostoevsky
Anh không thể phá hủy thứ mà chính anh cũng đang khao khát. Anh tìm kiếm sự hỗn loạn, và tôi chính là người duy nhất ở đây dám cho anh điều đó.
Gogol ngẩn người trong tích tắc, ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang sự hưng phấn tột độ.
Anh túm lấy cổ áo sơ mi của Fyodor, kéo sát mặt cả hai lại gần nhau. Hơi thở nóng hổi của cả hai va chạm, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
Nikolai Gogol
Cậu nói đúng. Vậy thì hãy xem, ai sẽ là kẻ sụp đổ trước nào, Dos-kun
//phấn khích//
Fyodor khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Cậu lướt ngón tay dọc theo đường viền áo choàng của Gogol, đầy khiêu khích và chiếm hữu.
Fyodor Dostoevsky
Anh nghĩ mình là kẻ săn mồi sao?
//cười phì//
Nhưng ở ván cờ này, quân hậu chỉ được tự do khi quân vua cho phép.
Fyodor Dostoevsky
Anh nghĩ mình có thể bay đi, nhưng đôi cánh đó vốn dĩ đã bị xích chặt vào bàn cờ của tôi từ lâu rồi.
//nheo mắt//
Gogol ngửa đầu ra sau, tiếng cười của anh như chứa đựng cả bầu trời đêm điên rồ. Anh luồn tay vào tóc Fyodor, kéo mạnh về phía mình như muốn xóa tan mọi khoảng cách.
Nikolai Gogol
Quân vua? Cậu quên rằng một khi quân hậu đã bắt đầu cuộc hành trình, nó không cần sự cho phép của bất cứ ai.
//luồn tay xuống gáy Fyodor//
Nikolai Gogol
Nó chỉ cần sự hỗn loạn, và sự hỗn loạn đó đang chảy trong huyết quản của tôi ngay lúc này.
//kéo Fyodor vào gần //
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Fyodor siết chặt tay trên tường, những ngón tay đan vào nhau như muốn tìm kiếm một điểm tựa trong sự điên rồ mà Gogol mang lại.
Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt không đáy của kẻ đối diện.
Fyodor Dostoevsky
A- Anh đang...
//thở gấp//
Fyodor Dostoevsky
A-A...
//thở phào//
Được rồi...
Fyodor Dostoevsky
Hỗn loạn...
//lấy lại bình tĩnh//
Là tội lỗi, Nikolai
Fyodor Dostoevsky
//chạm vào cằm Nikolai//
Fyodor Dostoevsky
Nhưng nếu anh muốn nó,
//nâng cằm Nikolai lên//
Tôi sẽ trao nó cho anh.
Gogol áp trán mình vào trán Fyodor, hơi lạnh từ cơ thể anh truyền sang người đối phương, nhưng nhiệt độ trong lòng họ thì đang bùng cháy dữ dội.
Nikolai Gogol
Tôi sẽ không dừng lại đâu...,
//chạm vào hai bên mặt của Fyodor//
Cho đến khi gương mặt bình thản này của cậu vỡ nát vì sự thăng hoa của chính mình.
Fyodor không trả lời. Cậu chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự xâm chiếm dần dần của Gogol vào không gian của mình.
Trong căn phòng tối, giữa những hàng tài liệu kỷ luật nghiêm ngặt, ván cờ tâm lý giữa quân vua và quân hậu đã không còn nằm trong tầm kiểm soát.
Fyodor Dostoevsky
Anh thật sự là quân hậu thú vị nhất mà tôi từng có, Nikolai...
//siết lấy vạt áo của Nikolai kéo lại gần//
Nikolai Gogol
Và cậu sẽ là quân vua duy nhất mà tôi muốn lật đổ trong đời này.
//thì thầm//
Gogol đáp lại, đôi môi khẽ chạm vào tai kẻ kia.
Đêm buông xuống Saint-Veritas, tuyết ngoài kia vẫn rơi, nhưng bên trong căn phòng này, cái lạnh của mùa đông Nga dường như đã bị đốt cháy bởi những cuộc đối thoại đầy gai nhọn và khát vọng đen tối.
Họ đứng đó, hai kẻ điên cuồng đang cố gắng tìm ra định nghĩa về sự tự do trong một cái lồng bằng vàng.
Ván cờ chỉ mới bắt đầu, và quân hậu đã bước những nước đi táo bạo nhất.
Tác giả- Thiên Tự
Các con tôi bạo quá
Tác giả- Thiên Tự
Skinship cỡ đó
Tác giả- Thiên Tự
Loại này đáng ra tôi nên viết tiểu thuyết
Tác giả- Thiên Tự
Kém thông minh quá=((( H sửa chắc không kịp đâu?
Tác giả- Thiên Tự
H tôi làm hai bản, bản chat bản tiểu thuyết có ai đọc không...
Tác giả- Thiên Tự
Tôi cứ làm=))))))))
Tác giả- Thiên Tự
Vậy nhé các nàng yêu
Tác giả- Thiên Tự
Cảm ơn, và hẹn gặp lại
Khúc Cầu Hồn Phù Du- III.
Tác giả- Thiên Tự
Fic này ABO đó
Tác giả- Thiên Tự
Hiện tại nó chưa được "ABO" cho lắm, với lại tôi sợ có cô bỏ qua warn của tôi
Tác giả- Thiên Tự
Nên tôi nhắc lại=)) Có mấy cảnh "..." ai không muốn xem tôi sẽ cảnh báo
Tác giả- Thiên Tự
Không phải ở chap này thôi
Tác giả- Thiên Tự
Tôi có 0% kinh nghiệm về việc viết mấy cái "..." nên nó sẽ vô cùng nhẹ nhàng, như mấy cảnh 'động chạm' bình thường của cp chính thôi nhé=)
Tác giả- Thiên Tự
Một phần không muốn phá hoại hình tưởng nhân vật(truyện tôi đa phần là tâm lí) và một phần vì tôi chưa đủ tuổi(quá chưa đủ là đằng khác)
Tác giả- Thiên Tự
Thế nhé các nàng yêu, bắt đầu thôi
Saint-Veritas trong đêm Dạ vũ mùa đông không còn là một ngôi trường, nó là một chiếc lồng kính sang trọng được bọc trong nhung lụa, nơi những luật lệ nghiêm ngặt thường ngày tạm thời bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho sự phù phiếm.
Tuyết rơi dày đặc bên ngoài, phủ trắng xóa những ô cửa sổ cao vút, khiến tòa lâu đài đá cổ kính dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Ánh sáng từ hàng trăm chùm đèn pha lê khổng lồ đổ xuống sảnh chính, phản chiếu lên những mặt nạ bạc, những bộ lễ phục đắt tiền và những khuôn mặt luôn được căn chỉnh hoàn hảo theo tiêu chuẩn của giới thượng lưu.
Fyodor đứng ở một góc khuất trên ban công tầng lửng, nơi tầm nhìn bao quát toàn bộ sảnh khiêu vũ bên dưới.
Cậu khoác trên mình bộ lễ phục mang sắc Burgundy sang trọng, chất liệu nhung lụa thượng hạng khiến sắc đỏ trở nên thẫm lại.
Cổ áo cao được viền bằng lớp ren đen mảnh mai, chạy dọc xuống ngực áo là những nút cài bằng ngọc trai bóng loáng.
Vạt áo vest xẻ tà sắc sảo, ôm sát cơ thể gầy guộc nhưng đầy nội lực của cậu. Điểm nhấn nằm ở dải khăn lụa vắt ngang hông—một dải lụa màu tím thạch anh thêu chỉ vàng những biểu tượng của sự bí ẩn và đáng sợ mà Fyodor mang lại.
Đôi găng tay màu xám tro che khuất những ngón tay thon dài, mỗi cử động của cậu đều toát ra sự kiểm soát tuyệt đối, lạnh lùng và chuẩn xác.
Ở chính giữa sảnh, Nikolai đứng đó, một sự lệch pha hoàn hảo giữa đám đông.
Anh không khiêu vũ, cũng chẳng mỉm cười xã giao với bất kỳ ai.
Bộ lễ phục của anh là một kiệt tác của sự tinh xảo: chiếc áo khoác đuôi tôm bằng lụa trắng kem cao cấp, được thêu chìm những họa tiết ren tinh xảo màu bạc.
Phần ve áo được đính một chuỗi hạt ngọc trai nhỏ li ti, lấp lánh như sương đêm, tạo nên một vẻ ngoài vừa thanh tao, vừa có chút ma mị.
Thay vì mặt nạ quý tộc, anh quấn một dải lụa trắng muốt thêu họa tiết đôi mắt chim ưng bằng chỉ bạc ngang tầm mắt, khiến anh trông như một thiên thần sa ngã, thoát tục nhưng vẫn mang vẻ bí ẩn và quyền lực.
Nikolai như một viên ngọc quý giữa những viên đá tầm thường, một sự hiện diện không thể bỏ qua.
Khi bóng dáng Fyodor tách khỏi màn đêm, Nikolai đã xuất hiện ngay sau lưng hắn.
Anh áp sát sau lưng Fyodor, tay vòng qua lan can, giam hãm Fyodor vào khoảng không giữa anh và tấm đá lạnh lẽo.
Nikolai Gogol
Cậu nhìn tôi lâu như thế...,
//thì thầm vào tai Fyodor//
Mà vẫn chưa chịu xuống đây sao, Dos-kun?
Nikolai Gogol
Ở dưới kia, tất cả đều đeo mặt nạ để che giấu tội lỗi.
//trầm giọng xuống//
Nhưng... Cậu và tôi thì khác
Nikolai Gogol
Bộ lễ phục của cậu là máu, của tôi là gương vỡ.
//nói nhỏ//
Chúng ta không cần che giấu, bởi bản chất của chúng ta đã là sự ngụy trang hoàn hảo nhất rồi.
Ánh mắt bí ẩn của Fyodor khẽ "chạm" vào sự điên rồ của đối phương
Fyodor Dostoevsky
Anh không đến đây để khiêu vũ, Nikolai à
//xoay người//
Anh... Đến đây để xem tôi sẽ đánh mất sự tỉnh táo của mình nhanh đến mức nào, phải không?
Fyodor Dostoevsky
Anh gọi tôi là vua...,
//lấy hơi//
Nhưng... Anh lại đang cố gắng bóp nghẹt vị vua của mình bằng chính sự điên rồ đó.
Nikolai Gogol
Tôi không muốn lật đổ cậu, Dos yêu à~
//phì cười//
Nikolai Gogol
Tôi muốn...
//mỉm cười//
Xem khi lớp nhung đỏ này nhuốm đầy bụi bặm của sự hỗn loạn, vị quân vua của tôi sẽ còn lại gì ngoài sự cô độc tột cùng.
Nikolai Gogol
Hãy... Để chúng ta chìm xuống vũng bùn này cùng nhau, Dos yêu à~~
//kéo dài giọng//
Fyodor siết chặt tay, nhìn vào bóng hình cả hai phản chiếu trên lớp kính cửa sổ.
Cậu nhận ra, trong ánh mắt xanh biếc của Nikolai, không phải sự phục tùng, cũng không phải sự chống đối...
Mà là một sự khao khát được nhìn thấy "phần người" cuối cùng trong cậu bị hủy diệt.
Nikolai Gogol
Đủ rồi, thư giãn và trở về với những xúc cảm của một con người bình thường đi nào, Dos yêu à~
//vòng tay ra sau lưng cậu//
Nikolai Gogol
Cậu nhìn tôi lâu như thế mà vẫn chưa bày tỏ được thứ gì sao?
//giữ chặt Fyodor//
Chỉ có hai chúng ta ở đây, dưới ánh trăng này, chẳng phải là sự thật mà cậu hằng khao khát sao?
Sự lãnh đạm trên vẻ mặt của Fyodor dần lộ ra vẻ mong manh và yểu điệu đến lạ. Cậu khẽ thở nhẹ.
Fyodor Dostoevsky
Nikolai...
//ngập ngừng//
Anh... Quá nổi bật, đó là một sai lầm.
Fyodor Dostoevsky
Anh muốn sự hỗn loạn, nhưng ở đây, anh chỉ là một quân cờ đang nhảy múa trên dây.
//ngước lên nhìn anh//
Nikolai Gogol
Sai lầm? Hay là sự mời gọi?
//bật cười//
Tôi ở đây để biến cái lồng vàng này thành bãi chiến trường, Dos yêu...
Nikolai Gogol
Dos yêu hiểu chứ~?
//đưa tay lên//
Anh nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc đen bóng của Fyodor.
Fyodor Dostoevsky
!?
//khẽ giật mình//
Fyodor Dostoevsky
Chiến trường....?
//đưa tay chỉnh nơ trên áo anh//
Hãy để tôi xem, quân hậu sẽ làm gì để lật đổ quân vua. Nếu thất bại, anh sẽ thuộc về tôi, Nikolai.
Anh cầm lấy bàn tay cậu, một cách êm đềm và tinh tế, anh cười nhẹ.
Nikolai Gogol
Và.... Nếu tôi thắng,
//lắng giọng//
Dos sẽ phải ném bỏ toàn bộ luật lệ để nhảy cùng tôi một bản nhạc cuối cùng, nhé~?
Màu tím thẫm thường mang vẻ lạnh lùng trong đôi mắt Fyodor dao động.
Lần này, đôi mắt xinh đẹp của cậu toát ra sự mỏng manh và trầm mặc đến mê đắm.
Vẻ mặt yểu điệu và thùy mị được tô lên khuôn mặt cậu một cách qua loa, chẳng chen chút sự sắp đặt cứng nhắc nào vào.
Fyodor Dostoevsky
N-Nhưng nếu...
//run giọng//
Nếu t-tôi nhảy cùng anh, tôi sẽ không còn đường lùi mất...
Fyodor Dostoevsky
S- Saint-Veritas...
//chạm nhẹ lên ngực anh, ngoảnh mặt đi//
Sẽ sụp đổ theo bước chân của chúng ta mất...
Cậu trao cho anh một ánh nhìn đầy diễm lệ.
Nikolai hơi mở to mắt. Hình như...
Anh nhỡ bị cậu "thao túng" mất rồi~.
Giấu đi sự say đắm lồ lộ trên gương mặt vốn ưa nhìn và đầy bí ẩn, anh nở một nụ cười khó đoán, trao ánh nhìn mê hoặc lên bầu trời tím thẫm đang lay động kia.
Nikolai Gogol
Vậy...
//nâng lấy gương mặt cậu//
Hãy cứ để nó sụp đổ, Dos à.
Nikolai Gogol
Tôi đã chán ngấy việc chơi cờ rồi. Hãy để chúng ta trở thành hai kẻ tội đồ duy nhất còn sót lại trong thế giới này...
//mỉm cười//
Nikolai Gogol
...Được chứ, bông Tử Đằng độc địa nhỏ bé...?
//quỳ một chân xuống//
Anh từ tốn cúi đầu, đặt nhẹ lên tay cậu một nụ hôn
Nhưng ánh mắt cậu nói lên tất cả.
Sắc tím huyền bí thường ngày được khắc lên vẻ thơ mộng và yểu điệu, tựa như vẻ đẹp mong manh của một thiếu nữ mới biết yêu.
Cái vẻ đẹp ấy không phô trương, nó chỉ lặng lẽ buông rủ, kín đáo và đầy bí ẩn.
Một sự yếu đuối đầy kiêu hãnh.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.
Dưới sảnh, tiếng nhạc giao hưởng dịu dần, chỉ còn lại những thanh âm trong trẻo như tiếng suối chảy qua khe đá.
Fyodor khẽ đặt tay vào lòng bàn tay anh, một cái chạm nhẹ tựa cánh hoa rơi.
Họ bước xuống sảnh, bỏ lại phía sau những quy tắc cứng nhắc của Saint-Veritas, như bước vào một cõi mộng ảo không vướng bụi trần.
Ở giữa sàn khiêu vũ, những mảnh gương trên vai Nikolai phản chiếu Fyodor, tạo nên một hình ảnh lung linh đầy xao xuyến.
Sự dịu dàng của Fyodor và sự phóng khoáng của Nikolai hòa làm một, biến đêm dạ vũ thành một bài thơ viết bằng nhịp điệu.
Vừa bước vào vòng tròn của những đôi tình nhân, điệu Valse trở nên êm đềm dưới chân họ.
Nikolai khẽ đặt tay lên thắt lưng cậu, những mảnh gương trên vai anh phản chiếu lớp nhung đỏ của Fyodor, tạo nên những tia sáng huyền ảo, dịu dàng như ánh trăng tan trên mặt hồ.
Họ không nhảy như những người khác.
Đó là một bản giao hưởng không lời.
Mỗi lần Fyodor xoay người, cậu tựa như đóa hoa buông rủ trước gió, mong manh nhưng đầy kiêu hãnh, khiến Nikolai phải xoay vòng quanh cậu như bảo vệ một báu vật mỏng manh.
Nikolai Gogol
Trông... Em bé đáng yêu chưa kìa...
//giọng lảnh lót//
Dos-chan~....
Nikolai Gogol
Báu vật...
//xoay Fyodor lần nữa//
Trong lồng vàng tôi yêu.
Fyodor khẽ ngạc nhiên trong chốc lát. Gò má cậu ửng hồng.
Cậu chỉ luôn đeo trên mình gương mặt lãnh đạm và sầm uất kia mà.
Đây không phải xúc cảm bình thường.
Đó là gì nhỉ? Có phải là "yêu" không?
Fyodor nhắm hờ mắt. Hàng mi thướt tha của cậu rủ xuống, lấp lánh và long lanh.
Khi âm nhạc lên đến cao trào, anh dịu dàng kéo cậu về phía mình, ép lưng cậu tựa vào lồng ngực mình, tay nắm chặt lấy bàn tay Fyodor giơ lên cao như một lời thề nguyền dưới ánh đèn chùm lấp lánh.
Họ đứng yên giữa sàn nhảy, khẽ thở dốc, hai cái bóng đỏ và trắng hòa vào nhau trong sự nâng niu tuyệt mỹ của một giấc mơ đêm.
Tại sao có những lúc bầu không khí giữa cậu và anh căng thẳng đến nghẹt thở, mọi lời nói và ánh nhìn tung ra đều bóp nghẹt cả không gian nặng nề và lạnh lẽo, vậy mà...
Có những lúc lại mang đến những câu từ thơ mộng, xao xuyến, đầy sự trân trọng dịu dàng, hòa làm một với những hành động êm ái và yêu thương, tạo nên một khúc cầu hồn vô danh và bí ẩn?
Cảm nhận của hai người dành cho nhau... Lạ thật đấy.
⧼"Cảm nhận của tôi về anh... Là như thế nào...?"⧽
Tác giả- Thiên Tự
Ai mà đọc tiểu thuyết rồi thì đọc bên này cũng không khác là mấy đâu nhé
Tác giả- Thiên Tự
Tôi làm hai bản, ai thích nội dung rõ ràng, mạch lạc, ngắn gọn qua đây nha
Tác giả- Thiên Tự
Ai thích văn chương bay bổng thì qua bên kia...
Tác giả- Thiên Tự
Tôi sẽ ra đều đều để công bằng nhé
Tác giả- Thiên Tự
Với lại, tôi sẽ trộm dùng máy để gặp các cô...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play