[Duonghung] Mợ Của Ngày Hôm Qua!?
Chương 1: Tân nương về phủ
Gió lùa qua song cửa, thổi lay tấm rèm lụa mỏng màu ngà. Trong tẩm thất yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo trên vách tường Tây, từng nhịp như cứa vào lòng người đang ngồi bất động trước án thư.
Hùng, người từng làm chủ căn phòng này, nay lại là kẻ ngồi rót trà cho khách - mà khách đó, không ai khác, chính là người phu quân mình từng nâng khăn sửa túi suốt ba năm.
Dương, cậu chủ của phủ Vân, người mà em đã từng nguyện lòng sống chết.
Bên cạnh cậu giờ đây, là Tiểu Khanh- tân nương mới cưới được đưa về từ phủ Nam. Áo Hồng khăn đỏ, mi mục như họa. Đôi bàn tay trắng nõn đặt khẽ lên khuỷu tay cậu, cười một cái thôi cũng khiến đèn lòng chao đảo.
Em lặng lẽ rót trà, đôi tay vẫn thuần thục như mọi lần, nhưng nước trà lần này…lại chang đầy cả một tiếng thở dài chưa dám bật ra.
Trần Đăng Dương
Trà của người vẫn đậm như vậy?
Anh lên tiếng, không ngước nhìn.
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Dạ. Cậu từng nói….chỉ thích vị thế //đáp nhẹ//
Tiểu Khanh (mợ hai)
Thế ra ngươi vẫn còn ở trong phủ à? //bật cười, ánh mắt đảo qua em//
Tiểu Khanh (mợ hai)
Thiếp cứ ngỡ….người cũ sẽ dọn ra sau đêm tân hôn
Em không giận, cũng không cườ. Chỉ cúi đầu, đặt bình trà xuống bàn.
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Dạ, nô tì chỉ còn chờ cậu phân phó
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Đi đâu….cũng được
Anh vẫn im lặng. Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở bao trùm căn phòng, rồi cuối cùng, chính anh là người phá vỡ.
Trần Đăng Dương
Chuyển sang viện Đông đi
Trần Đăng Dương
Nhà kho cũ đã được dọn sạch
Trần Đăng Dương
Ở đó…..yên tĩnh
Là không có tiếng bước chân của anh.
Không có hơi thở của người từng gọi mình là “lang quân”
Viện Đông nằm sâu sau khu bếp, qua một dãy hành lang gạch rêu và vườn sau ít người lai lãng. Từ ngày phủ Vân được dựng, nơi ấy vốn chỉ để chất củi khô, đồ cũ hoặc chứa những thứ chúng ta không còn muốn giữ trong tầm mắt.
Em, người từng là mợ trong chính phủ này - nay xếp chung với những món đồ cũ kỹ chẳng đoái hoài.
Trời chưa sáng hẳn. Gió buốt luồn qua các khe vách gỗ mục, từng đợi gió khiến màn treo tạm rung lên lạch cạch. Em ngồi co ro nơi góc giường, tay giữ chặt áo choàng đã cũ sờn, mặt không cảm xúc.
Tiểu Lục, tiểu nô tì theo hầu em từ những ngày đầu về phủ, nhẹ nhàng bước vào, tay cầm theo bát cháo loãng.
Tiểu Lục
Mợ….ăn chút gì đi.
Tiểu Lục
Người nhịn từ chiều qua tới giờ rồi đấy.
Em lắc đầu, mắt vẫn nhìn ra song cửa - nơi hoa quế cuối mùa rụng lả tả, chẳng ai buồn quét.
Tiểu Lục
Mợ mà không ăn, nô tì sợ mợ đổ bệnh mất //giọng run run//
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Ta đổ bệnh rồi, có ai quan tâm đâu?
Tiểu Lục cúi đầu, mắt đỏ hoe, chẳng dám nói gì thêm. Em đưa tay đỡ bát cháo, múc từng thìa chậm rãi. Cháo nguội lạnh. Giống như lòng người trong phủ này.
Bên ngoài, tiếng nhạc vang lên - Dương và Tiểu Khanh đang tiếp khách ở tiền sảnh. Mợ cũ chỉ được nghe tiếng chúc tụng vọng lại từ xa, chẳng ai còn nhớ có người từng giữ vai trò chủ nhân một thời.
Tiểu Lục
Cậu cho người dọn phòng lớn….hình như chuẩn bị lễ cúng tổ
Em ngước nhìn nàng, nhẹ hỏi:
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Lễ cúng năm nay….tên ta còn trong gia phả không?
Tiểu Lục cắn môi. Rồi lặng lẽ lắc đầu.
Em cười. Nụ cười ấy như một nét mực nhoè trên tranh thủy mặc, mờ đến mức người ta chẳng nhìn rõ đâu là bi ai, đâu là cam chịu.
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Thôi. Xoá tên ta đi cũng tốt
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Nhẹ lòng cho cả người ở lại lẫn kẻ ra đi
Một cơn gió lùa mạnh, tấm rèm vải rách phần chân tung lên như cánh áo lụa bị vùi trong bùn. Em đưa tay kéo áo sát người, đứng dậy, đi ra bậc thềm ngồi - nơi xưa kia cậu từng cùng em ngắm trăng, ăn chè sen, cười đến rơi nước mắt.
Chỉ còn lại tiếng cuốc đất của người làm vườn. Và tiếng lòng mình đập trống không……
All nv (trừ ai thì trừ)
Chiều rảnh ra thêm chap cho mọi người cày lại nhóooooooooo
All nv (trừ ai thì trừ)
Hố hố.
All nv (trừ ai thì trừ)
Không có xem chùa à nhaaaaaaa
Chương 2: Ngươi không cam lòng - trâm cài
Con tác giả
Nghe nhạc xíu cho có tâm trạng xíu nà
Viện Đông vốn vắng, sáng nay lại vang tiếng guốc nhẹ gõ trên bậc gạch phủ rêu. Em đang gấp áo, tay vừa đặt lên vạt lụa cũ thì cánh cửa gỗ mục khẽ rít mở ra.
Tiểu Khanh đứng đó, áo lụa đỏ nhạt thêu hoa sen, tóc búi cao cài trâm ngọc trai. Mùi phấn thoang thoảng theo gió tràn vào căn phòng vốn chỉ quen với mùi ẩm mốc và trở thân lạnh. Nàng đứng đó, như thể đang dạo chơi một khu vườn cũ kỹ, chẳng gõ cửa, chẳng chờ lời mời.
Tiểu Khanh (mợ hai)
Ở đây….đúng là yên tĩnh thật
Em ngẩng đầu, ánh mắt chỉ khẽ lướt qua, không cúi chào, cũng không đứng dậy. Chỉ gấp xong tấm áo rồi đặt ngay ngắn vào rương. Động tác nhẹ như sương, nhưng cũng đủ để người ta thấy rõ - kẻ từng làm chủ một gian nhà giờ đã học rất rõ cách thu mình.
Tiểu Khanh thông thả bước vào, mũi hài dừng ngay trước mép chiếu. Nàng ngó quanh, nửa tiếc nuối nửa khinh khỉnh:
Tiểu Khanh (mợ hai)
Phủ rộng là vậy, không ngờ…vẫn có nơi thế này để ở
Tiểu Khanh (mợ hai)
Tường bong, mái dột…ta nghĩ chỉ củi mục về đây trú
Em ngước nhìn nàng, rồi lại cụp mắt. Giọng không cao cũng không thấp:
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Phủ Vân đâu thiếu chỗ sang
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Nhưng chỉ có người dư thì mới bịn dời vào xó cũ….
Tiểu Khanh mím môi cười. Nụ cười nàng có lấy một phần thương xót:
Tiểu Khanh (mợ hai)
Ngươi nói vậy, chẳng hoá trách cậu ấy bạc tình? //cười khinh//
Em lắc đầu, đôi mắt đã long lanh từ bao giờ:
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Nô tì đâu còn tư cách để trách ai…
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Chẳng qua…từng là mợ phủ Vân, nên quen tay rót trà, quen cả việc cúi đầu
Tiểu Khanh quay đi một chút, như ngắm nghía căn phòng rách nát, rồi đột ngột hỏi:
Tiểu Khanh (mợ hai)
Lúc ta vào phủ….hắn vẫn để ngươi pha trà
Tiểu Khanh (mợ hai)
Ngươi nghĩ đó là cái chi?
Tiểu Khanh (mợ hai)
Lưu luyến ư?
Em cười. Một nụ cười mỏng đến mức tưởng như gió thổi cũng tan:
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Là thói quen….
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Mà thói quen thì…dễ duy trì…cũng dễ thay
Nàng quay lại, ánh mắt như muốn xuyên qua từng lớp lặng im trong mắt Hùng.
Tiểu Khanh (mợ hai)
Ngươi chịu nhịn giỏi thật đấy
Tiểu Khanh (mợ hai)
Nếu là ta, ta không cảm lòng
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Người không cam lòng…thường sống không yên
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Còn nô tì giờ chỉ mong một đêm ngủ không mộng..
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Một ngày trôi qua không tiếng cười người khác vọng lại từ đại sảnh
Tiểu Khanh im lặng. Nàng không cười nữa. Một khoảng khắc thoáng qua - có thể là bất ngờ, có thể là bối rối - rồi cũng nhanh chóng bị giấu sau vành môi son đỏ.
Tiểu Khanh (mợ hai)
Ta chỉ ghé qua thôi
Tiểu Khanh (mợ hai)
Xem thử…người cũ sống thế nào
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Người cũ sống đủ, không dư cũng chẳng thiếu…
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Còn người mới…xin cứ an tâm giữ lấy lòng người //đứng dậy mở cửa//
Ngoài trời, nắng lên. Nhưng trong phòng, vẫn mát lạnh như đêm qua còn đọng lại.
Sáng hôm ấy, trong phủ Vân, Tiểu Khanh ngồi kiêu hãnh trong phòng lớn, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Xuân Liễu - người hầu nhỏ bé luôn tuân lời nàng tuyệt đối.
Tiểu Khanh (mợ hai)
Xuân Liễu, đến viện Đông nói với người hầu cũ của cậu chủ kia, bảo nàng mau dọn dẹp phòng ốc
Tiểu Khanh (mợ hai)
Nơi đó sắp có người đến
Xuân Liễu gật đầu không chút do dự, cúi đầu nhận mệnh. Nhưng Tiểu Khanh chưa dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao cắt:
Tiểu Khanh (mợ hai)
Nhớ kỹ…ta giao cho nàng ta một món quà nhỏ…
Tiểu Khanh (mợ hai)
Trâm cài quý này…lén bỏ vào phòng nàng ta
Tiểu Khanh (mợ hai)
Nếu ai phát hiện…nói rằng nàng ta dám ăn cắp của ta
Xuân Liễu bước chân nhẹ nhàng qua hành lang dẫn tới viện Đông. Căn phòng cũ kỹ, chỉ còn lại bóng dáng Hùng ngồi co ro bên khung cửa sổ rêu phong.
Xuân Liễu
Chào mợ //cúi đấu//
Xuân Liễu
Tiểu Khanh phu nhân truyền rằng, mợ mau dọn phòng, có khách sẽ đến thay thế
Em chỉ nhếch môi, không đáp lời, ánh mắt vẫn trống rỗng.
Xuân Liễu khẽ đặt chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn, rồi lén bỏ trâm cài quý - một món trang sức lấp lánh quý giá - vào trong rương của Hùng khi không ai để ý.
Rời phòng, Xuân Liễu cũng không quên nhắc lại với vẻ mặt nửa đùa nửa thật:
Xuân Liễu
Phu nhân nói…nếu trâm cài bị mất…thì mợ đừng trách ai khác ngoài mình
Con tác giả
Đọc xong nhớ tim nha trờiiiiii
Chương 3: Sao anh lại không tin em?
Mặt trời đứng bóng, phủ Vân như được rưới lên một lớp vàng mỏng chói mắt. Gió trưa nặng nề, không cuốn nổi bầu không khí đang dần ngưng trệ trong phủ.
Em vừa mới dọn dẹp xong phòng lớn theo lời Xuân Liễu truyền xuống sáng nay, mồ hôi còn vương trên trán, tay áo vẫn còn mùi bụi. Em về lại viện Đông, chuẩn bị nấu nước lau người thì tiếng gọi thất thanh từ phía chính viện vang lên.
All nv (trừ ai thì trừ)
Phu nhân mất trâm!
All nv (trừ ai thì trừ)
Trâm Ngọc Thái Từ, bảo vật từ phủ Nam mang tới, không thấy đâu rồi!
Lời chưa dứt, người đã chạy tán loạn. Tiểu Khanh đứng giữa sân chính, áo phượng lay động trong gió, tóc rối nhẹ, tay ôm ngực, sắc mặt tái nhợt.
Tiểu Khanh (mợ hai)
Không…. Không thể nào….//giọng run rẩy, nước mắt ướt khoé mi//
Tiểu Khanh (mợ hai)
Ta…ta đặt nó trong hộp gấm, nhảy trên bàn trang điểm
Tiểu Khanh (mợ hai)
Sáng nay còn thấy rõ mà…
Anh bước vào sân, vẻ mặt sa sầm. Bên cạnh anh, quản sự, gia nhân và Xuân Liễu đã tụ đầy. Anh liếc nhìn Tiểu Khanh, rồi lạnh lùng hỏi:
Trần Đăng Dương
Đã tìm kỹ chưa?
All nv (trừ ai thì trừ)
Bẩm, đã lục hết phòng lớn, cả chỗ người hầu //khom người//
All nv (trừ ai thì trừ)
Không thấy…
Xuân Liễu chen vào, mắt Long lạnh như vừa khóc vừa tức giận:
Xuân Liễu
Bẩm cậu chủ…sáng nay, chính phu nhân sai nô tì đi bảo người ở viện Đông…dọn phòng…
Xuân Liễu
Chỉ có mợ Hùng vào phòng
Xuân Liễu
Ngoài ra..không còn ai khác
Tiểu Khanh (mợ hai)
Thiếp…thiếp không dám nghĩ ngờ ai…nhưng món trâm đó…là mẹ thiếp truyền lại…nếu mất…e không thể giải thích với bên phủ Nam…
Trần Đăng Dương
Lục viện Đông //phất tay//
Mười mấy người hầu ùa đến viện Đông như một trận gió lạnh. Tiểu Lục hoảng hốt:
Tiểu Lục
Các người làm gì vậy?
Tiểu Lục
Mợ nhà ta làm gì sai!?
Không ai trả lời. Mọi góc tường, mọi rương vải, mọi kẽ bàn đều bị lật tung. Và rồi…
All nv (trừ ai thì trừ)
Cậu chủ!
All nv (trừ ai thì trừ)
Tìm thấy rồi!
Một gia nhân giơ cao chiếc trâm ngọc, lòng lạnh dưới ánh nắng, sáng loá như đâm thẳng vào mắt em.
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Không….không phải ta…
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Ta chưa từng thấy nó…//lùi lại, giọng lạc đi//
Tiểu Khanh bước tới, đôi mắt đỏ hoe nhìn em như kẻ thất vọng nhiều hơn là tức giận:
Tiểu Khanh (mợ hai)
Mợ Hùng…nếu người cần, chỉ cần mở miệng, sao phải làm thế…?
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Nô tì không lấy!
Lê Quang Hùng (mợ cả)
Là ai đó…ai đó đã..//quỳ thụp xuống, tay run rẩy, khóc không thành tiếng//
Anh tiếng lên, bước chân lạnh lùng. Nhìn em bằng ánh mắt khó phân - là giận, là thất vọng, hay là gì đó sâu hơn.
Anh gọi tên em lần đầu tiên sau bao tháng lạnh nhạt.
Em ngẩng đầu. Một tia hy vọng loé lên trong mắt.
Tiếng tát vang dội giữa sân.
Em ngã quỵ sang một bên, môi bật máu. Tiểu Lục thét lên, lại đến đỡ em.
Tiểu Lục
Cậu ơi…mợ không làm đâu mà!
Anh không nói thêm. Mắt anh tối lại, tay chỉ về phía nhà giam nhỏ ở góc sau phủ:
Trần Đăng Dương
Giam nàng ta lại
Trần Đăng Dương
Điều tra sau
Tiểu Khanh quay mặt đi, giấu nụ cười thoáng qua sau ống ta áo. Xuân Liễu cúi đầu, giấu bàn tay vẫn còn mùi gỗ từ hộp trang điểm em bị lục.
Tiểu Lục em lấy em, nghẹn ngào:
Tiểu Lục
Mợ đừng nói nữa…đừng khóc trước mặt họ…
Em không khóc. Nhưng trong đáy mắt, điều gì đó đã chết lặng.
Là niềm tin rằng…dù chỉ một người từng thương mình, sẽ đứng về mình cả thiên hạ quay lưng.
Lê Quang Hùng (mợ cả)
SAO ANH LẠI KHÔNG TIN EM? //gào thét//
Vợ chồng ai cũng có nhau,
Trách chi kẻ đến người sau xen vào.
Thế gian muôn sự biết bao,
Tin người khác lại chán giàu nghĩa ân.
Em trao trọn cả niềm tin,
Tình anh son sắt, ân tình thủy chung.
Nào đâu nay lại ngại ngùng,
Bao lời ong bướm lạ lùng em mang.
Anh đi qua những cửa làng,
Nghe lời phỉnh nịnh, buông màng vợ con.
Em là tất cả, vuông tròn,
Thương anh bao tháng, héo hon bao ngày.
Vợ chồng gánh vác đường dài,
Gian nan đâu quản, ngại sai điều gì.
Sao anh vội vã chia ly,
Bao nhiêu tâm sự, thầm thì người dưng?
Khác chi hoa nở bên đường,
Vừa khoe sắc thắm, vấn vương bụi trần.
Lời cay đắng, ý phân vân,
Cả đời đâu thể gánh phần cho anh.
Con tác giả
Tác giả nay hơi bị xàm
Con tác giả
Chap này hơi đớn chút
Con tác giả
Nhớ tim cho mẹ à nhaaaaaaa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play