Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

〘Anh Trai Say Hi║ATSH〙 Người Im Lặng Gặp Người Hay Nói

Chap⁰¹

『Huh, gọi là "anh yêu" đi Hôm nay em không vui thì cầm tiền anh tiêu đi Bao nhiêu câu này dành cho em không thôi Vì bật nhạc anh lên nghe toàn là "Hey, Kewtie" Cho em bờ vai để mà ôm lấy, môi hơi bị khô đang cần hôn đấy Baby leo lên xe qua nhà anh như mọi hôm đấy, coi chừng bị trông thấy Bao lâu nay chụp chung nhưng anh và em chưa bao giờ đăng chỉ lưu ở trong máy thôi Baby ơi, em y như truyện tranh, anh là bài hát không lời Trao cho anh vòng tay vì trời gió đông ời Khi mà anh không còn fame liệu còn em ở trong đời Kể từ khi gặp em anh đã bớt rong chơi Bao câu thơ tràn ra và nó mãi không vơi Mai sau không còn nhau thì đừng khóc em ơi Vì tình yêu ta trao còn lại ở ông trời, yah』
NovelToon
___
Ánh đèn neon từ phía ngoài cửa sổ hắt vào căn hộ cao cấp tại trung tâm Sài Gòn, tạo nên những mảng màu xanh đỏ đan xen trên tấm thảm lông xám. Kim đồng hồ đã điểm hơn 2 giờ sáng. Tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, cánh cửa mở ra, mang theo mùi hương của gió đêm và chút dư âm của mùi khói sân khấu.
Trần Minh Hiếu hay có nghệ danh là HieuThuHai bước vào nhà với đôi vai hơi trĩu xuống vì mệt mỏi sau chuyến lưu diễn dài ngày. Thế nhưng, ngay khi vừa cởi bỏ chiếc áo khoác da, ánh mắt anh khựng lại ở phía phòng khách.
Trên chiếc ghế sofa rộng lớn, một dáng hình nhỏ nhắn đang nằm co quắp, chìm sâu vào giấc ngủ....Đỗ Quỳnh Anh.
Hiếu khẽ thở dài, bước chân vốn dĩ đã nhẹ nay lại càng rón rén hơn. Anh tiến lại gần, đặt túi đồ sang một bên rồi ngồi thụp xuống cạnh mép ghế. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, gương mặt Quỳnh Anh hiện lên rõ nét nhưng cũng đầy mệt mỏi. Làn da cô tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền lộ rõ quầng thâm mờ mờ, dấu vết của những ca phẫu thuật kéo dài hàng tiếng đồng hồ tại bệnh viện.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Sao lại ngủ ở đây...
Hiếu thầm thì, giọng nói trầm thấp pha chút bất lực lẫn xót xa.​Anh đưa tay định vén lọn tóc lòa xòa trên trán cô, nhưng rồi ngón tay lại khựng lại giữa không trung. Hiếu nhận ra, Quỳnh Anh gầy đi quá nhiều. Vòng eo nhỏ nhắn lọt thỏm trong bộ đồ ngủ lụa, xương quai xanh lộ rõ hơn so với lần cuối hai người cùng đi ăn cách đây hai tuần.
_
Người ta thường nói "thanh mai trúc mã" là một lời nguyền, nhưng với Hiếu và Quỳnh Anh, đó là một định mệnh gắn kết từ năm 2 tuổi. Hai đứa trẻ cùng lớn lên ở một khu phố, cùng chia nhau cây kẹo mút, cùng trải qua những năm tháng thanh xuân nổi loạn. Đến nay, tình yêu ấy đã bước sang năm thứ mười , một con số đủ dài để người ta không còn cần những lời thề thốt sáo rỗng.
Quỳnh Anh là một bác sĩ phẫu thuật đầy bản lĩnh. Trên bàn mổ, cô là "nữ vương" với đôi tay thép và cái đầu lạnh. Nhưng khi trút bỏ bộ blouse trắng, cô lại là một "cỗ máy nói" chính hiệu. Cô có thể liến thoắng kể về một ca bệnh hy hữu, về việc hôm nay căng tin bệnh viện nấu món cá kho mặn chát, hay đơn giản là than vãn về việc con mèo hàng xóm cứ nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ.
Ngược lại, Hiếu - chàng rapper hào nhoáng trên sân khấu, khi ở bên cạnh Quỳnh Anh lại trở thành một người đàn ông kiệm lời đến lạ. Anh không cần nói nhiều, vì anh bận lắng nghe. Anh chu đáo đến mức có thể nhớ rõ lịch trực của cô hơn cả cô, biết rõ cô thích uống cà phê ít sữa nhiều đá vào buổi sáng và sẽ bị dị ứng nếu trong bát phở có quá nhiều hành tây.
Hiếu nhìn xuống chiếc ví đặt trên bàn trà. Trong đó là chiếc thẻ đen mang tên Trần Minh Hiếu mà anh đã đưa cho cô từ lâu với lời nhắn: "Cứ tiêu những gì cậu thích, đó là tiền Hiếu nuôi vợ". Vậy mà, cô bác sĩ bướng bỉnh này chẳng mấy khi đụng đến. Cô bận cứu người, bận trực đêm, bận đến mức quên cả việc chăm sóc chính bản thân mình.
_
​Có lẽ vì cảm nhận được hơi ấm quen thuộc hoặc do tiếng động nhỏ từ chiếc áo khoác của Hiếu, Quỳnh Anh khẽ cựa mình. Đôi lông mày thanh tú nhíu lại, cô từ từ mở mắt.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Hiếu...?// giọng khàn đặc, ngái ngủ. //
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Tôi đây. Sao không vào giường mà nằm? Ngủ ở đây đau lưng lắm.
Hiếu hạ thấp tông giọng, bàn tay to bản nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô.​Quỳnh Anh lờ mờ ngồi dậy, mái tóc rối tung tích tụ sự mệt mỏi của một ngày trực chiến. Cô dụi mắt, nhìn anh một hồi rồi bất ngờ nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy thắt lưng chàng rapper.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đợi cậu về... mà ngủ quên mất. Ca phẫu thuật hôm nay kéo dài hơn dự kiến, tớ mệt quá~
Hiếu để mặc cô tựa đầu vào ngực mình. Anh hít hà mùi hương dược phẩm nhàn nhạt lẫn với mùi hoa oải hương trên tóc cô. Anh nhận thấy cơ thể cô nhẹ bẫng, dường như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Gầy quá rồi đấy.// siết nhẹ vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cô. //
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Thẻ tôi đưa, sao không thấy trừ tiền đi spa hay đi ăn tẩm bổ gì hết vậy? Cậu định làm 'bác sĩ bộ xương' à?
Quỳnh Anh bật cười, giọng cười lanh lảnh đặc trưng của cô vang lên trong căn phòng vắng. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ tinh quái.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Ơ kìa, tớ có dùng mà! Hôm qua tớ vừa quẹt thẻ của 'ngôi sao' Trần Minh Hiếu để mua một... hộp khẩu trang y tế loại xịn đấy nhé. Đắt lắm đấy!
​Hiếu nghe xong chỉ biết lắc đầu cười trừ. Sự chu đáo của anh đôi khi trở nên bất lực trước sự vô tư (thật ra là cố tình) của cô.
_
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Hiếu này...
Quỳnh Anh đột ngột trở nên nghiêm túc. Cô tách ra khỏi vòng tay anh, nhìn sâu vào đôi mắt mệt mỏi của người bạn đời.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Dạo này cậu diễn nhiều quá. Quầng thâm trên mắt cậu còn đậm hơn cả tớ rồi kìa.
​Đó là cái giá của sự nổi tiếng. Trong khi Quỳnh Anh chiến đấu với tử thần trong phòng mổ, Hiếu chiến đấu với áp lực của sự kỳ vọng, với những bản phối chưa ưng ý và những đêm bay show liên tục từ tỉnh này sang tỉnh khác. Họ là hai người trẻ ở đỉnh cao của hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau, nhưng lại tìm thấy điểm chung ở sự kiệt sức và khao khát được thấu hiểu.​Hiếu không trả lời ngay. Anh đứng dậy, đi vào bếp rót một ly nước ấm mang ra cho cô.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Tôi không sao. Thấy cậu bình an là tôi hết mệt.
Quỳnh Anh bĩu môi, nhấp một ngụm nước ấm, cảm giác hơi nóng lan tỏa từ cổ họng xuống bụng, xua tan cái lạnh lẽo của ghế sofa.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Biết rồi, Trần tổng! Cậu cứ làm như tớ là trẻ con không bằng. Tớ là bác sĩ, tớ tự biết sức khỏe mình mà.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Bác sĩ mà để mình ngủ gục trên sofa vì kiệt sức?
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
// câm nín //
_
Hiếu bế bổng Quỳnh Anh lên theo kiểu công chúa. Cô giật mình, theo bản năng vòng tay ôm cổ anh.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Đi ngủ thôi. Ngày mai tôi không có lịch trình, tôi sẽ ở nhà đưa cậu đi làm.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Thật không? Cậu không sợ fan vây kín cổng bệnh viện à?// trêu chọc, rúc đầu vào hõm cổ anh.//
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Sợ chứ. Nhưng sợ cậu ngất xỉu giữa đường vì thiếu chất hơn.
Trên con đường tình yêu 10 năm, họ đã cùng nhau đi qua những ngày tháng trắng tay, khi Hiếu còn là một rapper vô danh và Quỳnh Anh còn thức trắng đêm ôn thi đại học y. Giờ đây, khi một người đã là "quốc dân chồng" trong mắt các fan, một người là "thiên thần áo trắng" cứu giúp bao mạng người, họ vẫn giữ cho mình một góc nhỏ giản đơn như thế.
Hiếu đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô , một nụ hôn chứa đựng tất cả sự trân trọng và bảo vệ.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Ngủ ngon, bác sĩ của tôi...
Quỳnh Anh nhắm mắt lại, nụ cười hạnh phúc vẫn vương trên môi. Giữa thế giới hào nhoáng ngoài kia, cô chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một người đàn ông im lặng nhưng luôn xuất hiện đúng lúc, một người sẵn sàng làm điểm tựa mỗi khi cô kiệt sức.
Và Hiếu cũng thế. Với anh, tiếng huyên náo của vạn người hâm mộ không bao giờ ấm áp bằng tiếng luyên thuyên mỗi ngày của Quỳnh Anh. Bởi vì chỉ khi ở bên cô, Trần Minh Hiếu mới thực sự là chính mình, chứ không phải là một HIEUTHUHAI rực rỡ dưới ánh đèn màu.
Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ còn lại nhịp thở đều đặn của hai tâm hồn đã hòa quyện vào nhau qua một thập kỷ. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn chuyển động, nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngừng lại, chỉ còn tình yêu và sự bình yên ở lại.

Chap⁰²

____________
Ánh nắng ban mai gắt gao của Sài Gòn luồn qua khe rèm sáo, rọi thẳng vào dãy hành lang dài dằng dặc của bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng đặc trưng nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã và tiếng bánh xe đẩy lách cách.
Trong phòng làm việc riêng dành cho bác sĩ trực, Đỗ Quỳnh Anh đang đưa tay day day hai bên thái dương. Cơn nhức đầu từ trận ngủ gục trên sofa đêm qua vẫn chưa tan hết, cộng thêm việc phải đối mặt với "vị khách không mời" đang nằm ườn ra bàn làm việc của mình, khiến cô cảm thấy huyết áp có dấu hiệu tăng nhẹ.
Trần Hoài Ngọc Châu ,cô bạn thân nối khố, cũng là em gái nuôi của "người ấy" đang trong trạng thái cực kỳ tồi tệ. Châu vốn là một họa sĩ vẽ minh họa (Artist) có tiếng trên mạng xã hội, nhưng lúc này trông cô nàng chẳng khác nào một nhân vật bước ra từ truyện kinh dị: tóc tai bù xù, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm vẽ chart, và quan trọng nhất là tinh thần đang trên bờ vực sụp đổ vì deadline.
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Quỳnh Anh ơi... cứu tao... tao hối hận quá!!!
Châu rên rỉ, gương mặt áp sát xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo, ngay sát cạnh hộp bánh bao nóng hổi mà Hiếu đã cẩn thận chuẩn bị cho Quỳnh Anh từ sáng sớm.​Quỳnh Anh thở dài, tay vẫn đang lật giở xấp hồ sơ bệnh án.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Mày lại trốn quản lý đúng không? Sao không ở nhà mà vẽ, chạy sang đây làm gì cho tốn tiền xăng?
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Tao không thể chịu nổi nữa! Manager của tao là một con quỷ hút máu người!// bật dậy, huơ tay múa chân đầy phẫn nộ. //
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Tạo hối hận giờ có kịp không? Tao không muốn làm Artist nữa! Tao muốn bỏ nghề! Về quê nuôi cá và trồng thêm rau cho rồi.
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Truyện thì không ra nổi tình tiết mới, màu sắc thì cứ như đống hỗn độn... Tao thực sự không thể viết tiếp được nữa rồ-
Châu chưa kịp thốt nốt chữ "rồi", thì tiếng loa thông báo của bệnh viện vang lên cắt ngang dòng cảm xúc mãnh liệt của cô nàng.
"Bác sĩ Đỗ Quỳnh Anh, khoa Phẫu thuật thần kinh, chuẩn bị có ca mổ cấp cứu tại phòng số 3. Nhắc lại, bác sĩ Đỗ Quỳnh Anh..."
​Ngay lập tức, thần thái của Quỳnh Anh thay đổi hoàn toàn. Ánh mắt mệt mỏi ban nãy biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một bác sĩ chuyên nghiệp. Cô đứng phắt dậy, vơ lấy chiếc áo blouse trắng treo trên giá, vừa xỏ tay vào áo vừa quay sang nhìn Châu bằng ánh mắt sắc lẹm.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Châu, mày về nhé! Tao có ca mổ rồi. Cấp cứu nên không đùa được đâu!!!
Quỳnh Anh vừa nói vừa vội vàng cầm lấy chiếc bánh bao trên bàn, cắn vội hai miếng để lót dạ. Vị thịt băm và trứng muối quện vào nhau, là chút năng lượng ít ỏi cho một ca mổ có thể kéo dài suốt cả buổi sáng. Nhưng chỉ kịp nhai vội, cô đã đặt nửa chiếc bánh bao còn lại vào lại túi giấy, chỉnh lại cổ áo rồi chạy biến ra khỏi cửa phòng.
Châu ngẩn người nhìn theo bóng lưng gầy nhưng đầy quyết đoán của bạn thân. Cánh cửa phòng làm việc khép lại bằng một tiếng "cạch" khô khốc, để lại cô nàng họa sĩ trong không gian tĩnh lặng đột ngột.
__
Châu ngồi thẫn thờ thêm vài phút. Ánh mắt cô tình cờ rơi vào chiếc thẻ ngân hàng kẹp dưới góc máy tính của Quỳnh Anh ,một chiếc thẻ đen quyền lực mà cô thấy cực kỳ quen mắt.
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Con nhỏ này, làm bác sĩ lương cao thế à mà xài thẻ sang xịn mịn vậy?// lẩm bẩm. //
​Châu vẫn hoàn toàn không hay biết rằng, chiếc thẻ đó chính là của anh trai nuôi mình. Cô cũng không thể ngờ được rằng, người bạn thân nhất và anh trai mình đã bí mật yêu nhau suốt 10 năm qua. Trong mắt Châu, Hiếu là một ông anh lạnh lùng, bận rộn với giới showbiz đầy thị phi, còn Quỳnh Anh là cô bác sĩ tận hiến, yêu nghề đến mức "không thèm lấy chồng".
Sự im lặng của Hiếu và sự kín tiếng của Quỳnh Anh đã tạo nên một màn sương mù hoàn hảo che mắt Châu. Có đôi khi, Châu thấy anh mình đăng những dòng trạng thái ẩn ý về "người ấy", hay Quỳnh Anh thỉnh thoảng lại nghe những bài rap của HIEUTHUHAI lặp đi lặp lại, Châu chỉ đơn giản nghĩ rằng: "Chắc tụi nó cũng là fan của nhau thôi".
__
Nhìn nửa chiếc bánh bao còn in dấu răng của Quỳnh Anh trên bàn, Châu bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Cô nhận ra rằng, dù là bác sĩ phẫu thuật nắm giữ mạng người hay là một họa sĩ vẽ nên những giấc mơ, ai cũng có những áp lực riêng đến nghẹt thở.
Quỳnh Anh có thể vì một ca mổ mà bỏ dở bữa sáng, bỏ dở cả cuộc trò chuyện với bạn thân. Còn cô, dù có than vãn bao nhiêu, thì những nét vẽ vẫn đang chờ đợi cô hoàn thiện.
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Trần Hoài Ngọc Châu⁹⁹
Thôi được rồi, bác sĩ còn cố gắng được, lẽ nào một Artist như mình lại đầu hàng trước mấy trang truyện?
Châu thở hắt ra một hơi dài, lầm bầm một câu chửi thề nho nhỏ rồi nhanh chóng leo lên xe. Cô phải về thôi. Về để đối mặt với những trang vẽ dang dở, về để tiếp tục hành trình sáng tạo đầy gian khổ nhưng cũng đầy tự hào của mình.

Chap⁰³

__
Đêm Sài Gòn tĩnh lặng hơn thường lệ, cái không khí dịu mát của những giờ phút cuối ngày len lỏi qua từng kẽ lá, thổi vào căn hộ một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Sau một ngày dài đứng dưới ánh đèn mổ căng thẳng, Quỳnh Anh tưởng chừng như xương cốt mình đã rệu rã. Thế nhưng, sự hiện diện của Hiếu luôn là liều thuốc giảm đau hữu hiệu nhất mà chẳng loại dược phẩm nào thay thế được.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Legendfest?
Quỳnh Anh lặp lại cái tên đó, thanh âm có chút ngạc nhiên xen lẫn hào hứng. Cô đang tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của Hiếu, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Hôm đó em nghỉ mà đúng không? Đi xem chứ? Lâu rồi nguyên tổ đội không diễn cùng một sân khấu.
​Hiếu thì thầm, giọng anh trầm thấp và chân thành. Vừa dứt lời, anh không để cô kịp phản ứng, đôi cánh tay rắn chắc vốn đã quen với việc cầm micro trên sân khấu nay lại nhẹ nhàng bế bổng cô lên. Quỳnh Anh khẽ "á" lên một tiếng, đôi chân thon dài khua khoắt trong không trung trước khi theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Vé anh lựa cho em rồi, không thích thì đi vào khu hậu trường với anh cũng được, dù gì em đã đồng hành với tổ đội từ lúc mới lập rồi mà...
Hiếu bế cô thẳng ra phía bếp. Anh đặt cô ngồi lên mặt bàn đá đá hoa cương mát lạnh nhưng không quên lót phía dưới một tấm đệm nhỏ. Nói xong, anh quay lưng lại, bắt đầu công việc bếp núc một cách im lặng và thuần thục. Đó là cách Hiếu yêu cô...không phô trương, không ồn ào, chỉ có sự chăm sóc tỉ mỉ trong từng hành động nhỏ nhất.
Trái ngược với vẻ lầm lì, tập trung của Hiếu bên bếp lửa, Quỳnh Anh dường như vừa được "nạp điện" sau khi nghe về Legendfest. Đôi chân cô đung đưa trên không trung, miệng bắt đầu liến thoắng không ngừng nghỉ.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Trời ơi Hiếu, Legendfest năm nay nghe bảo quy mô lớn lắm đúng không? Tớ thấy trên page người ta rần rần từ tháng trước rồi. Mà công nhận nha, lâu lắm rồi mới thấy đầy đủ GERDNANG hội quân sân khấu lớn như vậy.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Cậu biết không, hôm nay ở bệnh viện, mấy đứa thực tập sinh còn ngồi bàn tán xem HIEUTHUHAI sẽ mặc gì, rap bài nào cơ. Tớ nghe mà buồn cười suýt chết, suýt nữa thì tớ bảo là 'Anh ấy sẽ mặc tạp đề nấu cơm cho tôi đấy'!
Quỳnh Anh cười hì hì, đôi mắt híp lại đầy tinh nghịch. Cô tiếp tục kể, từ việc ca mổ sáng nay thành công rực rỡ ra sao, đến việc Ngọc Châu đã đến "phá" phòng làm việc của cô như thế nào.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Mà này, con Châu nó vẫn chưa biết gì đâu nhé! Sáng nay nó sang trốn deadline, nhìn cái thẻ đen của cậu kẹp dưới máy tính của tớ mà nó cứ mắt tròn mắt dẹt. Nó mà biết anh trai nuôi của nó 'nuôi' luôn con bạn thân nhất của nó suốt 10 năm qua chắc nó xỉu tại chỗ mất.
Hiếu vẫn im lặng. Anh đang bận rộn với chảo bít tết sèo sèo khói tỏa. Anh không ngắt lời cô, thi thoảng chỉ khẽ gật đầu hoặc nhếch môi cười nhẹ khi nghe đến đoạn cô trêu chọc em gái mình. Với Hiếu, tiếng nói của Quỳnh Anh giống như một bản nhạc nền quen thuộc, khiến căn nhà không bao giờ cảm thấy lạnh lẽo. Anh thích cách cô kể về thế giới của mình...một thế giới đầy mùi sát trùng và những áp lực nghẹt thở nhưng qua lời cô, mọi thứ bỗng trở nên sống động và nhẹ nhàng hơn.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Cậu nói đúng, tớ đi với tổ đội từ cái thời còn đứng diễn ở mấy cái quán pub nhỏ xíu, âm thanh thì rè, ánh sáng thì chẳng có gì.
Quỳnh Anh bỗng trầm giọng xuống một chút, đôi mắt nhìn vào bóng lưng của Hiếu với vẻ hoài niệm.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Lúc đó cậu còn chưa có cái thẻ đen này đâu nhé, toàn là tớ bao cậu ăn bánh mì sau giờ tập thôi. Nghĩ lại thấy nhanh thật, chớp mắt một cái đã 10 năm.
Mười năm. Từ những ngày Hiếu còn loay hoay với từng con chữ trong cuốn sổ tay cũ kỹ, đến khi anh trở thành gương mặt đại diện của hàng loạt nhãn hàng lớn. Trong suốt hành trình ấy, Quỳnh Anh chưa bao giờ vắng mặt. Cô là người nghe đầu tiên của những bản demo vụng về, là người duy nhất nhìn thấy những giọt mồ hôi và cả những lúc anh bế tắc nhất phía sau ánh hào quang.
​Hiếu tắt bếp. Anh bày đĩa thức ăn được trang trí đẹp mắt lên bàn, ngay cạnh chỗ Quỳnh Anh đang ngồi. Anh không trả lời về những hồi ức đó bằng lời nói, mà bằng cách đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc vướng trên má cô, rồi áp lòng bàn tay ấm nóng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bác sĩ.
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『HieuThuHai』⁹⁹
Ăn đi. Nói nhiều quá thức ăn nguội hết
Hiếu chỉ nói một câu ngắn gọn, nhưng ánh mắt anh chứa đựng sự cưng chiều đến vô tận.​Quỳnh Anh cầm dĩa lên, vừa nhai vừa tiếp tục lẩm bẩm.
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Đỗ Quỳnh Anh⁹⁹
Ngon quá! Mà Hiếu này, khu hậu trường chắc chắn là phải có nước uống và hoa quả cho tớ đấy nhé. Tớ không muốn bị mấy bạn fan của cậu 'lườm' vì dám đứng gần thần tượng của họ đâu...
Hiếu mỉm cười, cầm lấy ly nước đưa cho cô. Anh biết, dù cô có nói bao nhiêu, có đùa nghịch thế nào, thì Legendfest sắp tới sẽ là một dấu mốc quan trọng. Và trên sân khấu rực rỡ kia, giữa hàng vạn tiếng reo hò, anh chỉ cần biết rằng ở một góc nhỏ phía sau cánh gà, luôn có một đôi mắt dõi theo mình, đôi mắt của cô gái đã cùng anh đi qua trọn vẹn một thập kỷ thanh xuân.
Sài Gòn ngoài kia vẫn náo nhiệt, nhưng trong gian bếp nhỏ này, chỉ có tiếng thì thầm của một "cỗ máy nói" và sự săn sóc lặng lẽ của chàng rapper. Một sự bù trừ hoàn hảo, như hai mảnh ghép chưa bao giờ rời xa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play