Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Hôn Lễ Giữa Rừng Thông!

Chap 1

Cừu
Cừu
Fic mới của tui
Cừu
Cừu
truyện ngắn nhá
Cừu
Cừu
Có ai đọc hết truyện tui chưa
Cừu
Cừu
Đoán cái kết với tui nha.
_________
Trời đêm mưa nặng hạt.
Một con hẻm phía sau khu cảng tối om, chỉ có ánh đèn vàng chập chờn.
Tiếng bước chân chạy gấp gáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chết tiệt… bị lộ rồi.
Phía sau vang lên tiếng xe thắng gấp và tiếng người la hét.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lũ khốn… dám chơi mình.
Cậu rẽ vào con hẻm nhỏ hơn, nhưng vừa bước thêm vài bước đã khựng lại.
Có người đang đứng chắn ở đầu hẻm.
Một chàng trai áo sơ mi đen, tay cầm ô.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chạy kiểu đó, 30 giây nữa là bị bắt.
Đức Duy nheo mắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tránh ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Tiếng người phía sau càng lúc càng gần.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Chạy đâu rồi?!
Quang Anh nhìn nhanh sang phía sau Đức Duy, rồi nắm tay cậu kéo mạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi theo tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu—
Chưa kịp phản ứng, Quang Anh đã kéo cậu vào một cửa sắt nhỏ bên hông tòa nhà.
Cửa đóng rầm.
Bên ngoài tiếng người chạy ngang qua.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Chắc nó chạy qua đường lớn rồi!
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Đuổi!
Tiếng bước chân xa dần.
Trong nhà kho tối, chỉ còn tiếng mưa rơi và hơi thở gấp.
Đức Duy dựa vào tường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu là ai?
Quang Anh nhìn vết máu trên áo cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người vừa cứu cậu .
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đâu nhờ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh vẫn còn sống.
Đức Duy bật cười khẽ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gan thật.
Quang Anh bước lại gần hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh bị thương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không chết được.
Quang Anh đột nhiên vén áo cậu lên xem vết thương.
Đức Duy lập tức nắm cổ tay Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng có tùy tiện.
Quang Anh không rút tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu không cầm máu thì anh chết thật đấy.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Cuối cùng Đức Duy buông tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tùy cậu.
Quang Anh xé một mảnh băng tạm.
Động tác rất bình tĩnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu không hỏi tôi là ai sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sợ à?
Đức Duy nhìn chằm chằm Quang Anh.
Ánh mắt vừa tò mò vừa đánh giá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tên gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xong rồi.
Đức Duy đứng thẳng dậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Quang Anh gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có nhiều kẻ thù nhỉ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghề nghiệp thôi.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi.
Đức Duy nhìn Quang Anh thêm một lúc lâu.
Rồi đột nhiên hỏi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Muốn kiếm tiền không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu?
Đức Duy nhếch môi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đủ để cậu không phải đứng trong con hẻm này nữa.
Quang Anh không trả lời ngay.
Chỉ hỏi một câu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có nguy hiểm không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rất.
Quang Anh cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghe thú vị đấy.
Đức Duy bật cười thật sự lần đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tốt.
Cậu quay người mở cửa.
Trước khi bước ra, Đức Duy nói một câu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Từ hôm nay… cậu đi theo tôi.

chap 2

Sáng hôm sau.
Một căn penthouse tầng cao.
Quang Anh đứng nhìn thành phố qua cửa kính.
Phía sau là tiếng bước chân.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngủ được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tạm.
Đức Duy ngồi xuống sofa.
Vết thương đã được băng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tối qua cậu cứu tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu không tò mò tôi làm gì à?
Quang Anh quay lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu anh muốn nói thì nói.
Đức Duy nhìn cậu một lúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi điều hành một tổ chức lớn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đoán được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhiều người muốn tôi chết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng đoán được.
Đức Duy bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu bình tĩnh thật.
Một người đàn ông khác bước vào.
Đàn em
Đàn em
Đại ca.
Anh ta nhìn thấy Quang Anh thì khựng lại.
Đàn em
Đàn em
Người này là—
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người của tôi.
Căn phòng im lặng.
Đàn em
Đàn em
Anh mới gặp tối qua mà?
Đàn em
Đàn em
Tin được không?
Đức Duy nhìn sang Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi thấy được.
Quang Anh khoanh tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu nghi thì tôi đi.
Đức Duy lập tức nói.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không.
Cậu đứng dậy đi tới gần Quang Anh.
Khoảng cách rất gần.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu ở lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lý do?
Đức Duy nhìn thẳng vào mắt anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi thích cách cậu nhìn thẳng vào súng tối qua.
Quang Anh hơi nhướng mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh quan sát kỹ nhỉ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi luôn vậy.
Người đàn ông kia thở dài.
Anh ta rời đi , cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn hai người.
Đức Duy ngồi xuống ghế.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Từ hôm nay cậu theo sát tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bảo vệ?
Đức Duy suy nghĩ một lúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không chỉ vậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy là gì?
Đức Duy nhìn anh.
Ánh mắt hơi sâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người duy nhất tôi tin.
Quang Anh im lặng vài giây.
Rồi cười nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh quyết định nhanh thật.
Đức Duy nhún vai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trực giác.
Quang Anh bước tới gần hơn.
Cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu trực giác anh sai thì sao?
Đức Duy không né ánh nhìn đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì tôi tự chịu.
Hai người nhìn nhau.
Không khí hơi căng thẳng
Cuối cùng Quang Anh đứng thẳng dậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi ở lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tốt.
Nhưng ngay lúc đó—
Cửa phòng bật mở.
Người lúc nãy chạy vào.
Đàn em
Đàn em
Đại ca.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện gì?
Đàn em
Đàn em
Lô hàng tối qua… có vấn đề.
Ánh mắt Đức Duy lập tức lạnh đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai làm?
Người kia lắc đầu.
Đàn em
Đàn em
Chưa rõ.
Quang Anh dựa vào bàn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có vẻ anh sắp có việc.
Đức Duy nhìn sang anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và cậu sẽ đi cùng.

chap 3

Một giờ sau.
Xe đen dừng trước một nhà kho cũ ở ngoại ô.
Quang Anh bước xuống xe trước, ánh mắt lướt nhanh quanh khu vực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhiều người thật.
Khoảng mười mấy đàn em đang đứng đợi.
Ở giữa là một người đàn ông bị trói vào ghế.
Mặt đầy máu.
Đức Duy bước xuống xe sau cùng.
Đàn em
Đàn em
Đại ca.
Tất cả lập tức cúi đầu.
Đức Duy chỉ gật nhẹ.
Quang Anh nhìn cảnh đó, khẽ nhướng mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Uy thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quen rồi.
Hai người bước vào trong.
Người bị trói lập tức hoảng hốt.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Đại ca! Em… em có thể giải thích!
Đức Duy kéo ghế ngồi đối diện.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bình thản//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giải thích đi.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Em… em không phản bội!
Một tên đàn em ném một chiếc điện thoại xuống bàn.
Đàn em
Đàn em
Tin nhắn của mày với bên kia.
Tên kia lập tức cứng họng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn hắn vài giây//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lô hàng tối qua.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Em… em chỉ nói vị trí thôi… em không ngờ họ dám tấn công anh!
Không khí trong kho lạnh hẳn đi.
Quang Anh dựa vào cột sắt, khoanh tay nhìn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói vị trí còn gì.
Tên kia quay sang Quang Anh.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Mày là ai mà xen vào?!
Đức Duy lên tiếng trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người của tôi.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
//sững lại//
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Anh… anh đại ca… em theo anh 5 năm…
Đức Duy chống tay lên cằm.
Ánh mắt không chút cảm xúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nhớ.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Vậy tha cho em lần này đi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tha xong để mày bán thêm lần nữa à?
kẻ phản bội
kẻ phản bội
//gầm lên//
kẻ phản bội
kẻ phản bội
Câm miệng!
Hắn bất ngờ hất ghế, lao về phía Đức Duy.
Nhưng chưa kịp chạm tới
Một cú đá thẳng vào ngực.
Tên kia ngã lăn ra đất.
Cả nhà kho im lặng.
Đức Duy nhìn cảnh đó.
Ánh mắt hơi thay đổi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhanh thật.
Quang Anh kéo ghế ngồi xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phản xạ thôi.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
//bò dậy, run rẩy// Anh Duy… em sai rồi…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng lên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi ghét nhất hai thứ.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
//run// Đại.. ca..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phản bội… và ngu.
Không ai nói gì.
Đức Duy quay sang Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu nghĩ sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhún vai// người của anh.
Quang Anh nhìn tên kia. Ánh mắt lạnh hẳn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu là tôi…
kẻ phản bội
kẻ phản bội
//hoảng// Đừng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nói chậm rãi//Tôi sẽ không để hắn xuất hiện trước mặt mình lần thứ hai.
Đức Duy nhìn anh vài giây.Rồi cười nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trùng ý tôi.
kẻ phản bội
kẻ phản bội
//gào lên// KHÔNG KHÔNG.
Nhưng Đức Duy đã quay lưng bước ra cửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xử lý đi.
Hai đàn em kéo hắn đi. Tiếng hét xa dần.
Quang Anh bước theo Đức Duy ra ngoài.
Mưa đã tạnh.
Đức Duy dựa vào xe, châm lửa hút thuốc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sợ không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thấy tôi tàn nhẫn không?
Quang Anh nhìn thẳng vào cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu anh mềm lòng thì anh đã chết rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu hiểu nhanh thật.
Quang Anh dựa vào xe bên cạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tin tôi nhanh thật.
Đức Duy thở ra làn khói.
Nhìn anh một lúc lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì cậu không giống họ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giống cái gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không tham… không sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nhìn người giỏi thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chợt nói//Ở lại lâu hơn đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay sang//Tôi chưa nói sẽ đi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play