"Chỗ Mày Ở Đây ,Với Tao Tả Kỳ Hàm À~"
Bản nháp
Từ thửa thơ ấu ,Dương Bác Văn đã là một bóng ma im lặng trong sự giàu có lạnh lẽo.Vật chất thừa thãi nhưng sự hiện diện của bố mẹ lại xa xỉ .Ngôi nhà mang lại ấm áp cho hắn là nhà Hàm.Hàm là người duy nhất nhìn thấy vết bầm dưới tay áo Bác Văn người duy nhất chia sẽ gói bim bim ,người duy nhất lo lắng nấu cháo cho hắn khi ốm .Dương Bác Văn biết sự lo lắng của cậu chính là sợi dây sinh mệnh duy nhất của hắn .Vì lẽ đó , hắn luôn duy trì một chút yếu ớt, một chút bệnh tật, một chút cô đơn trước mặt cậu . Hắn phải bảo đảm rằng , cái cớ để được cậu quan tâm , để được sở hữu sự lo lắng đó , không bao giờ được cắt đứt .Cậu phải luôn ở đây ,luôn có trách nhiệm với sự tồn tại của Dương Bác Văn .
Dương Bác Văn đang sốt , căn phòng ngủ rộng rãi trong nhà hắn đang hơi lộn xộn vì cơn sốt làm hắn chẳng còn tâm trí dọn dẹp. Cậu vừa nhận được tin nhắn cộc lốc của hắn -"Bị cảm"- và phải chạy đến ngay lập tức. Dương Bác Văn nằm bẹp trên giường , mái tóc đen lòa xòa trên trán, khuôn mặt tái nhợt và mệt mỏi, vẻ yếu đuối hiếm hoi hắn không thể che giấu. Cậu cau mày , đặt tô cháo nóng và khay thuốc xuống tủ đầu giường , không nhịn được mà cằn nhằn .Cậu vừa quay lưng định đi lấy khăn ấm,Văn đã vươn cánh tay dài , yếu ớt nhưng đầy cố chấp kéo cậu ngã sụp xuống bên cạnh .Cậu chống tay giữ thăng bằng , bực dọc nhưng không thể thoát ra khỏi lực ôm của hắn ,cậu nói vừa trách móc vừa lo lắng , cố gắng nhích ra
Tả Kỳ Hàm-em
mày đang bị cảm đấy ,ôm làm gì, lây tao thì sao ? Đừng có mà lấy tao
" Dương Bác Văn dụi đầu vào vai cậu , hơi thở nóng hầm hập phả vào cổ cậu.Hắn siết chặt eo cậu , một kiểu hành động vô lý chỉ riêng hắn mới được làm
Dương Bác Văn-hắn
mày bị lây thì kệ mày
hắn lẩm bẩm , giọng khàn đặc , đầy sự mệt mỏi nhưng không kém phần ngang ngược
Dương Bác Văn-hắn
Tao không cần biết. Giờ tao khó chịu.Mày phải ở đây
Tả Kỳ Hàm-em
cậu ngang ngược
Dương Bác Văn-hắn
Tao ngang ngược ?//nhếch môi//
Dương Bác Văn nhếch môi, giọng điệu yếu ớt nhưng không giấu nổi sự bất cần
Dương Bác Văn-hắn
"Vậy thì sao? Mày chịu được không?
chương 2
Hắn vẫn không buông cậu ra, hơi thở nặng nề phả vào cổ cậu, mang theo cái nóng ran của cơn sốt. Bàn tay ghì chặt bên eo cậu bỗng di chuyển, luồn qua lớp áo mỏng, áp vào làn da ấm nóng. Hắn lẩm bẩm, âm giọng trầm khàn
Dương Bác Văn-hắn
Đã đến rồi thì đừng hòng rời đi.
Cả cơ thể hắn như chìm vào cậu, nặng nề và mệt mỏi, nhưng đôi tay lại siết chặt hơn, như thể cậu là điểm tựa duy nhất giữ hắn lại. Hắn tựa cằm lên vai cậu, thở dài một hơi.
Dương Bác Văn-hắn
ở yên đây đi
Dương Bác Văn không đợi câu trả lời của cậu. Hắn cứ thế vùi mặt vào hõm vai cậu, hơi thở nóng hổi và dồn dập khiến cậu cảm nhận rõ ràng cơn sốt đang hành hạ hắn. Hắn không nói gì thêm, chỉ dùng sự im lặng và cái ôm chặt để khẳng định ý muốn. Hắn khẽ cựa quậy, tìm một tư thế thoải mái hơn, đầu hắn gác lên vai cậu, hoàn toàn dựa dẫm
Dương Bác Văn-hắn
Mày không có quyền từ chối
Cậu chỉ biết im lặng mặc cho hắn làm càn vì hắn hiện giờ rất yếu đuối
Giọng hắn vẫn khàn đặc, có chút thì thầm nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết đáng sợ. Bàn tay đang siết eo cậu bỗng nhích lên, vuốt ve nhẹ nhàng dọc sống lưng cậu qua lớp vải
Dương Bác Văn-hắn
biết không
Hắn lại hỏi, như thể muốn nhận được sự đồng thuận từ cậu, dù hành động của hắn đã rõ ràng là áp đặt. Dương Bác Văn dường như đã chìm vào một giấc ngủ chập chờn, nhưng cái ôm vẫn không hề nới lỏng. Hắn lại siết mạnh hơn một chút, tựa hồ sợ cậu sẽ biến mất.
Dương Bác Văn-hắn
Đừng rời đi Tả Kỳ Hàm//giọng nhỏ dần//
Tả Kỳ Hàm-em
yên tâm tao sẽ không đi đâu cả sẽ bên mày mà
Dương Bác Văn-hắn
Cấm mày đi đâu hết
Dương Bác Văn thì thầm, giọng nói khàn đặc ma mị , vẫn vùi mặt vào hõm vai cậu .Hắn dịch chuyển đôi chút , khiến cậu cảm nhận rõ hơn sức nặng của hắn , cái nóng từ cơ thể hắn truyền qua lớp áo
Dương Bác Văn-hắn
Mày muốn ở đây với tao
Hắn tiếp lời , một sự khẳng định chứ không phải câu hỏi
chương 3
Hắn nhích mũi, khẽ cọ vào làn da nhạy cảm ở cổ cậu, như thể đang đánh dấu chủ quyền. Bàn tay đang đặt trên eo bạn bỗng siết chặt hơn, không đau nhưng đủ để bạn hiểu ý chí chiếm hữu của hắn.
Dương Bác Văn-hắn
Nói là mày sẽ không rời đi đâu cả.
Dương Bác Văn-hắn
"Tất nhiên là mày sẽ không đi
Dương Bác Văn khẽ nhếch mép cười, tiếng cười khản đặc vẫn mang theo sự tự mãn quen thuộc. Hắn kéo bạn sát hơn, gần như không còn một kẽ hở nào giữa hai người. Bàn tay luồn xuống hông cậu, giữ chặt, không cho cậu một cơ hội nào để thoát ra
Dương Bác Văn-hắn
Tao biết mày không nỡ bỏ tao
Hắn nhắm mắt lại, dường như tận hưởng hơi ấm từ cơ thể cậu. Mái tóc đen lòa xòa chạm vào má cậu, mềm mại nhưng lại ẩn chứa sự chiếm hữu mãnh liệt.
Dương Bác Văn-hắn
Đừng thử thách tao
Dương Bác Văn thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy vẻ cảnh cáo, nhưng bàn tay vẫn vuốt ve nhẹ nhàng bên hông cậu, như muốn xoa dịu lời nói có phần đe dọa ấy. Hắn khẽ hít sâu, mùi hương quen thuộc của cậu lấp đầy phổi, giúp hắn tạm quên đi sự khó chịu của cơn sốt.
Dương Bác Văn-hắn
Chỉ cần ở yên đây thôi.
Dương Bác Văn khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng hơi thở lại đều hơn một chút. Hắn vẫn gác đầu lên vai cậu, bàn tay vững chãi đặt trên hông, không một chút xê dịch. Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm vào giữa những kẽ tóc cậu.
Dương Bác Văn-hắn
Mày có biết...
Hắn ngừng lại, như thể đang suy nghĩ, hoặc chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này
Dương Bác Văn-hắn
Chỉ cần mày ở đây
Dương Bác Văn lại siết nhẹ eo cậu, hơi thở ấm nóng phả vào tai
Dương Bác Văn-hắn
mọi thứ đều ổn
Đó là một câu nói lạ lùng, đầy sự phụ thuộc, nhưng lại thốt ra từ một người đàn ông vốn luôn kiểm soát mọi thứ.
Dương Bác Văn-hắn
đừng bao giờ rời đi được chứ
Tả Kỳ Hàm-em
Tao sẽ không bao giờ rời đi.
Dương Bác Văn khẽ gầm gừ, giọng nói đầy ám ảnh, kéo cậu càng sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Hắn vùi mặt vào tóc cậu, hít lấy mùi hương quen thuộc, bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve trên lưng cậu.
Dương Bác Văn-hắn
Mày là của tao chỉ riêng tao thôi
Tả Kỳ Hàm-em
um sẽ là của mình mày
Đó không phải là một câu nói suông, mà là lời tuyên bố, một sự thật hiển nhiên trong tâm trí hắn. Hắn nhích người, ép cậu nằm gọn hơn trong vòng tay hắn trên giường, hơi thở trở nên dồn dập hơn một chút
Dương Bác Văn-hắn
Của riêng tao thôi.//giọng khàn đi//
Ánh mắt hắn, dù vẫn còn mờ đi vì sốt, nhưng ẩn chứa sự mãnh liệt, chiếm hữu đến đáng sợ. Hắn ngước nhìn cậu, như muốn khắc ghi hình ảnh này vào tâm trí.
Dương Bác Văn-hắn
Đừng quên điều đó.
Tả Kỳ Hàm-em
sẽ không quên đâu
Dương Bác Văn-hắn
Thứ gì đã thuộc về tao thì chỉ của riêng tao thôi //giọng khàn đặc,siết chặt cậu hơn//
Dương Bác Văn-hắn
mãi mãi là của Dương Bác Văn này
Hắn khẽ hít một hơi sâu, mùi hương quen thuộc của cậu như liều thuốc an thần dịu xuống cơn sốt đang hành hạ. Bàn tay hắn trượt từ hông lên, vuốt ve mái tóc cậu một cách chậm rãi, đầy trìu mến nhưng cũng không kém phần chiếm hữu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play