Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cuối Cùng Vẫn Khổ. [ Ninh Dương Lan Ngọc × Khổng Tú Quỳnh/NhoDâu_CĐĐGRS2023 ]

Chương 1

Chẳng còn gì.
Em ngồi thẫn thờ trước cửa nhà, tay ôm thân thể của một người phụ nữ trung niên, ánh mắt vô hồn, dường như tất cả cảm xúc đều đã mất hết.
Ánh mắt em nhìn chằm chằm, nhìn mãi vào người đang cầm dao, nhìn người đàn bà vừa cho em một bản án không đáng có.
Người trong tay em là mẹ em, bà ấy bị đâm nhiều nhát, đâm cho đến chết, đâm cho lục phủ ngũ tạng lòi ra như một sợi dây nối dài. Em ngước mắt lên, không phải sợ hãi, chỉ là sự tuyệt vọng sâu thẳm của em đã bước ra.
Chào đón em và người vừa " tuyên án. " em.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Sao chị làm vậy với em?...
Em hỏi, cái vẻ thiếu hồn, cái dáng vẻ như sắp chết ấy là đặc trưng từ cái ngày em nhận ra tất cả đều không hạnh phúc.
Âm thanh em phát ra không phải là sự mệt mỏi thường ngày, cũng chả giống như cái vẻ buồn tủi đêm dài chưa vơi. Nó là sự tan vỡ phát ra tiếng nhưng chẳng ai nghe.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Lan Ngọc, em hận chị...
Lời làm lòng em đau nhất giờ đây đã bước ra khỏi nơi đã cố gắng giam giữ nó.
Tú Quỳnh nhận ra rằng người mình thương chưa bao giờ muốn mình hết khổ, chỉ là chả chịu tin, chẳng chịu tin rằng cô chị tên Lan Ngọc ấy lại có trái tim không mang lòng thương.
Lan Ngọc cười khẩy. Chị ta nhìn em — nhìn "tác phẩm." bản thân đã tạo ra sau một cuộc "vui chơi." quá mức.
Một con người gần như không còn chút hi vọng nào về sự tốt đẹp.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Em đẹp, nhất là khi ở trong cảnh như này.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tú Quỳnh.
Em ngước lên, nhìn vào gương mặt với phần khinh bỉ đang trị vị nhưng lại mang phần thương hại một con nai vàng ngơ ngác, chẳng còn lối về.
Tú Quỳnh ngước lên. Chợt sững lại, mọi giác quan, tất cả cảm xúc vỡ òa khi nhận ra sự thương hại kia.
Không phải gì mừng.
Mà là lầm tưởng.
Em ngỡ người kia thương mình, đang thấy tội lỗi. Lòng vừa mở thì cái nhìn thờ ơ, giễu cợt của Lan Ngọc rơi vào em.
Chết sững, hi vọng dập tắt.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
[ Vuốt má em rồi vỗ nhẹ. ] Em đang tưởng à, Tú Quỳnh yêu dấu? [ Giọng mỉa mai. ]
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Sao mà tội dữ vậy nè, phải tưởng rằng người ta thương hại mình.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
C..chị..
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
[ Mím môi, nén lại cảm xúc. ]
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Cút đi.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Cút đi!.. [ Rưng rưng. ]
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Cút?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ahaha. [ Bật cười thành tiếng. ] Sao tôi phải nghe?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tôi còn muốn xem em sẽ khổ sở thế nào.
Em cúi mặt, lệ không thể kìm được nữa, nó rơi, nó chảy thành dòng.
Từng dòng nóng như nước lạnh, không hất vào nhưng làm em tỉnh, làm Tú Quỳnh ngộ ra rằng bản thân không phải người mà ai cũng thương.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Khóc à? Sao em yếu đuối vậy, Tú Quỳnh ơi?
Không đáp vì tất cả đều đã nghẹn lại.
Từng giọt nhỏ vô tình rơi vào khuôn mặt be bét máu tươi của người phụ nữ đã mãi dừng lại ở độ tuổi trung niên.
Tú Quỳnh ôm chặt. Em bật ra từng tiếng nức chứa đầy bất lực, nỗi đau vẫn bị nhấn mạnh, vẫn chìm vào tận cùng để đánh mạnh vào từng vết đang lành.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
S..sao mà chị lạnh vậy..lạnh như đá...
Em bảo chị lạnh — bảo rằng Lan Ngọc như lá khi chị lại lạnh lùng, ác độc đến mức khó miêu tả.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Lạnh?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ừ thì có thể.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Nhưng miễn là nó làm em khổ, là được.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
...Lan Ngọc, bao giờ mới để em sống?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Em vẫn đang sống mà.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Sống sao...?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Haha..
Em cười một cách bất lực, cười trong sự tuyệt vọng tột cùng. Em chưa bao giờ nghĩ mình đang sống.
Em nghĩ mình đúng hơn là tồn tại. Giữa thế giới vô vàn "bản án vô chủ." chờ em.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Là sống hay tồn tại?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Như nhau thôi, em đã mất mạng đâu.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Cho em tồn tại là cũng nhân văn rồi, em bé yêu.
Cái tiếng "em bé yêu." sao mà nó ngọt nó xoa dịu, nhưng lời trước đó là dao. Vết dao làm em đau đến nghẹt thở.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Em đòi hỏi gì nữa đây?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em muốn sống, không phải tồn tại...
Nhỏ lại dần vì bản thân biết thừa người ta sẽ cười.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ừ.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Bao giờ em tan vỡ mà ra tiếng như thủy tinh đi, khi thấy thì em được sống.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
...
Em không thể như thế được.
Thủy tinh và lòng, nào giống nhau. Đáng ra thủy tinh công khai còn được, chứ đáy lòng em thì e là không.
Nào có ai muốn thấy một đáy lòng mục rữa trong cơn sóng của thương tổn.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Đó là cái giá, của em.
End
KTQ là ebe💃
KTQ là ebe💃
Quá bí tên nên lấy tên fic cũ qua. Chỉ trùng tên, không trùng Idea.
Ngược nặng. Bạo lực. Bad Ending. Không ngọt. Không H/H+.
KTQ là ebe💃
KTQ là ebe💃
Ngược ebe KTQ 1000/10 nha 💃
KTQ là ebe💃
KTQ là ebe💃
Yêu NhoDâu vcl🥰

Chương 2

Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Nhưng em nào phải kẻ phạm tội..
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em chỉ muốn sống như người ta thôi, sao lại phải lãnh án vậy chị?..
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Tại sao người khổ là em?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Vì em muốn sống.
Tim em lần nữa ra hiệu, báo rằng nó sửa không kịp, khâu vệt lòng không nổi.
Chị nhìn Tú Quỳnh, nhìn con người đang bị đẩy đến bờ vực sụp đổ.
Nhưng đấy cũng đâu là gì, dù sao thì chị còn muốn hơn thế, muốn tất cả đều trở nên khó lòng ngăn chặn. Muốn mình gieo rắc thương đau.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Em có bao giờ tự hỏi xem em sống thì có đáng không chưa, Tú Quỳnh?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em hỏi rồi.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Kết quả là gì?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Có lẽ là không...
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ừ.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Bởi vậy nên em nên chết.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Như em đã trả lời thì em không đáng sống. Mà không đáng sống thì lãnh án rồi chết đi.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Em biết không? Khi em chết thì tất cả mới yên được.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Người ta đâu cần làm, làm gì có ai muốn em sống.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Vậy nên là chết đi, biến mất khỏi thế giới này.
Tim quặn thắt, mỗi lời khác nào dao đâm sâu vào em.
Không đáp. Tất cả đều kẹt lại, tiềm thức giờ chỉ ước được giải thoát, mong rằng sẽ chả còn bị lời nói giết từng chút.
Lan Ngọc quay đi, để lại mớ hỗn độn, để cho Tú Quỳnh ở đó, cùng với "bản án." mà em nên "nhận.".
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Lan Ngọc, sao chị bảo chị thương em?
Bất ngờ em hỏi.
Hi vọng, rất hi vọng vì đấy chính là một cọng rơm cứu mạng em.
Mà chị nào mảy may, tất cả chỉ là một trò đùa, và cả lời thương nặng lòng cũng chỉ là nói cho tim em khâu tạm thời.
Lắc đầu, chẳng thèm đáp.
Bỏ em lại, bỏ em với những thứ đang dần chiếm lấy, để em sống nhưng cũng như không.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Vậy ra là giả...
Em tự nói cho mình hiểu.
Tự cho bản thân tỉnh, thức giấc và bỏ qua những thứ giả dối, đắt tiền ấy.
Nhưng rồi lại khó.
Em lại rơi vào.
Lại mãi tự chìm vào sâu cơn u mê, vào những thứ viễn vọng do mình tự tạo. Em biết, làm gì có ai thương.
Sao mà giờ khổ thế, sống mà cũng như không.
Và rồi...
Sau cái ngày đó hồn em là cái hồn mất nửa. Nửa hồn hoang vắng, kiếm tìm chỗ dựa, nửa hồn thoi thóp, đang gồng mình sống qua từng ngày.
Cái hồn em có nó tan, nó tan thành những hạt li ti giữa không khí. Nó đi, nó chẳng về vì nó biết mình không thể về, nó biết em và nó cần chia xa.
Nó biết Tú Quỳnh của nó chết rồi, chết từ cái lần nó phải chia nửa. Nó nào dám đối mặt, cứ vậy mà lo sợ, hồn hoang nó chạy, nó bỏ tất cả, cũng bỏ luôn con người thất thần muốn sống mà không thể thắng nổi điều gì.
Cái ngày hồn nát em không tỉnh ngộ, em chỉ như mất đi hoàn toàn lí trí. Mất đi những thứ đáng ra ai cũng có.
Em sợ, sợ tất cả mọi thứ, sợ cái này, sợ tiếng người nói và cũng sợ luôn bản thân.
Cái mớ tơ vò lòng em nó lạc hướng, nó đi nhầm qua miền qua đất thương tổn, nó chạm vào từng hạt mần của đau thương. Siết chết trái tim, gây hao tổn tinh thần từng giây.
Mà em không dám gỡ.
Em sợ gỡ rối cuộc sống vô vị. Vì em không sống như người ta, em sống vì những nỗi đau tê dại đang kéo em về.
Cái ngày đó lẻ bóng.
Người thân đã bước đến phương xa. Bỏ tất cả, bỏ mọi thứ và kể cả một Khổng Tú Quỳnh đang lao đao.
.
.
.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Sao em vậy rồi mà chả ai bên cạnh..
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Sao em đau rồi chẳng ai vỗ về? Là em không đáng hay là không ai muốn?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Rốt cuộc thì em tồn tại làm gì?
Em hỏi. Hỏi một cô chị em quen.
Em không biết, chẳng hiểu gì cả, chỉ là vô tình đặt câu hỏi. Ngu ngơ, ngớ ngẩn.
Vì em mất hướng, em lạc trên hàng ngàn con đường dẫn vào bóng tối. Lạc vào đáy lòng đang cầu cứu mà không tài nào giải quyết được gì.
End

Chương 3

Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Đừng nghĩ nhiều.
Thùy Trang — người chị mà em vô tình quen được lên tiếng.
Không biết nên nói sao cho Tú Quỳnh hiểu, nhưng nàng ấy lại không muốn em như vậy, như kiểu thấy xót, thấy buồn một chút, cứ buồn ý — buồn vì người trước mặt đang rơi vào một thứ không đáng.
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Không phải ai cũng bên em khi em gục trước tất cả.
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Khi đau không nhất thiết là vỗ về, chỉ cần có người ở bên, lặng nhìn em là ổn. Không thì chính em sẽ khiến mình hạnh phúc hơn.
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Em không chết khi thiếu đi sự dỗ dành.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Nhưng thiếu nó thì em đã bao giờ sống được đâu...
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Thử một ngày đừng tìm kiếm nó đi.
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Em ở bên em, tự em khiến tất cả lành lại.
Tú Quỳnh không đáp thêm gì, cúi mặt và gật gật cho có.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Nhưng mà vì sao em lại như vậy...?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Rõ ràng là em yêu người ta mà. Em thương người ta mà không màng đến điều gì, nhưng tại sao.. [ Nghẹn lại. ]
Dù có trốn, có tránh cỡ nào vẫn không được.
Gần như muốn bật khóc tới nơi. Rõ ràng là Tú Quỳnh biết, biết mình thương ai đó, biết tất cả điều sai, em biết — biết lỗi lầm không nằm ở sự tồn tại vô vị này.
Thùy Trang nhìn em. Nghiêng đầu, có chút thắc mắc khi đôi mắt ấy ngấn nước, tất cả sự mạnh mẽ đều lung lay, mềm mỏng trước thứ gọi là "tình yêu.".
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Sao vậy?
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Có gì không ổn à?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em không biết, không biết vì sao lại vậy.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em không hiểu nữa.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em thấy mình cứ sao sao ý, chắc là thức khuya nhiều.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
" Em sợ..em sợ lắm, Trang ơi. Làm ơn, giết em đi.. "
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
" Cho em chết đi. Em không muốn sống.. "
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
" Tệ quá, chị Ngọc không thương em như lời chị nói. Chị tuyên án em rồi... "
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Nếu một người lúc nào cũng sợ gì đó thì phải làm sao gì?
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Nguyễn Thùy Trang. #TrangPhap
Sao em lại hỏi như vậy?
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Không gì ạ, hỏi vui.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
" Em sợ cái chết. "
Lời nói ra đều đã được chỉnh sửa, đi đúng kịch bản, còn suy nghĩ, lời thật lòng và những tiếng cầu cứu vô vọng bị chôn sâu.
Nhét lại vào, không để lọt ra. Nói chuyện một lúc thì người kia đã đi, rời đi vì có chút việc. Em đứng đó, nhìn Thùy Trang.
Môi mấp máy, muốn kêu lại, muốn nói tất cả. Muốn nàng đưa ra một lời khuyên về việc hiện tại, nhưng rồi lại thôi.
Em cứ nhìn, nhìn mãi một bóng hình, cho đến khi họ đi.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Nếu em chết thì..
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Có ai quan tâm không?
Em hỏi, nhưng chả ai trả lời vì giờ chỉ có mình em.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Em thương người ta quá, giờ phải làm sao?
Lại là một câu hỏi. Giọng nhẹ tênh, mềm mỏng nhưng lại nặng đến khó thở.
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Khổng Tú Quỳnh. #KhongTuQuynh
Lan Ngọc, em thương chị.
Và rồi lại nhắc tên người.
Không ai ở đây.
Chỉ em tự hỏi rồi lại tự nói gì đó. Những thứ đã chôn giấu.
Cuộc sống này nhàm chán, nhưng đôi lúc lại là thước phim bỏ dở, nhưng lại có người không nỡ vứt đi. Đành ngậm ngùi, chìm vào mớ khổ đau để viết tiếp.
.
.
.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tao không thích nó.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tao ghét mấy đưa như nó. Hiền quá mức.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tao ghét nó, nhìn nó thảo mai.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tao thấy nó là phát chán rồi. Như mấy đứa trà xanh trên phim, tỏ ra nhẹ nhàng, dễ tổn thương.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Nó là vết nhơ của đời tao.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Nhưng tao lại đ_o hiểu nổi, sao tự dưng tao thích nó?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Con m_ nó. Chết tiệt!
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Nhưng sao lại như thế với con gái nhà người ta?
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Không thấy quá đáng à?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Đ_o!
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Nó xứng bị vậy.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Không phải tao thì mày không hiểu.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Cái cảm giác ấy nó lạ lắm.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Tao thích nó như thế. Tao thích nó suy sụp, tao không thích nó vui vẻ, không thích có ai chữa lành nó.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Nhìn nó dần chết dần chết mòn trong sự sắp đặt của tao nó lạ lắm.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Nó kích thích mà nó sướng đến điên.
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Chị không thương thì thôi. Để người khác thương.
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Làm vậy quá đáng lắm rồi.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Thì sao?
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Ninh Dương Lan Ngọc. #NinhDuongLanNgoc.
Mày tiếc à? Hay là thích nó rồi?
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Trần Thị Diệu Nhi. #DieuNhi
Ừ, thích.
End
KTQ là ebe💃
KTQ là ebe💃
Đại đại đi, tay ba nhưng chính là NhoDâu nha. Chị Nhi đơn phương meo meo🥰

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play