Chương 1
NHỮNG KẺ SĂN NGƯỜI
Chiếc xe hơi sang trọng rời khỏi bệnh viện, bon bon qua những tuyến phố đông đúc.
Ngồi sau tay lái là một người phụ nữ khoảng chừng ba mươi mang một vẻ đẹp sắc sảo, đôi mắt toát lên sự nhạy bén. Ngồi ghế phụ là một thiếu nữ chừng mười tám hai mươi, đang ngồi co ro chăm chú nhìn tờ giấy trên tay mình.
Người phụ nữ lớn hơn vừa lái xe vừa nói:
- Em nhớ kĩ, từ lúc này em có tên gọi là Tuyết Trinh nhé, anh Cường đặc biệt thích những cái tên liên quan đến sự ngây thơ, trong trắng.
Thiếu nữ hỏi:
- Chị Hà! Sao em phải khám phụ khoa nữa?
Chị Hà giải thích:
- Trước hết cần phải xem em có bệnh gì không, nhưng quan trọng là chắc chắn em còn trinh tiết. Mỗi lần anh Cường về nước đều cần có một em gái còn trinh nguyên phục vụ, càng ngây thơ, càng khép nép càng tốt. Em đã từng để người khác giới tiếp xúc bên ngoài thân thể chưa?
Tuyết Trinh đỏ mặt:
- Em … em … trước kia em từng có bạn trai, chúng em đã từng hôn nhau, em cũng cho anh ta sờ soạng, nhưng bên dưới thì … chưa từng.
Chị Hà cười, thể hiện khuôn mặt vừa ý:
- Nghe chị truyền thụ một ít kinh nghiệm. Anh Cường có sở thích phải tự tay cởi y phục của bạn tình, kể cả từng chiếc cúc áo, sau khi tắm rửa xong em phải mặc quần áo cho chỉnh tề. Khi anh ấy cởi áo ngực, em phải lấy hai tay ôm ngực lại. Lúc bàn tay anh ta dò xuống phía dưới, em phải khép chặt hai chân. Khi bắt đầu hành sự, em phải kêu đau. Chỉ cần anh Cường thỏa mãn, chẳng những em vừa có tiền thưởng lớn, còn được nhận vào làm nhân sự lâu dài của công ti.
Tuyết Trinh lo lắng:
- Chị Hà, hay là thôi đi! Em thấy mình tội lỗi.
Chị Hà che miệng cười:
- Hi hi! Bây giờ là thời đại nào rồi mà em còn thấy tội với lỗi? Em phải biết rằng lần đầu của phụ nữ chúng ta không sớm hay muộn rồi cũng phải xảy ra mà thôi. Em không dành nó cho gã con trai này thì cũng sẽ dành tặng cho thằng đàn ông khác. Lỡ thì em trao nhầm một tên khố rách áo ôm rồi có được gì, nhưng cũng lần đầu ấy em dâng cho một đại gia giàu có, em sẽ được rất nhiều, rất nhiều thứ.
Thấy Tuyết Trinh vẫn còn bất an, chị Hà giảng tiếp:
- Thật ra chuyện quan hệ nam nữ cũng như ăn cơm hằng ngày, lần đầu em cảm thấy lo lắng, còn sau đó nó trở thành nhu cầu của cơ thể mà thôi. Hồi chị mới tốt nghiệp đại học, chân ướt chân ráo không có được việc làm, nhưng cơ duyên vô tình gặp anh Cường, trao cho ảnh cái màng mỏng vô tri ấy thì nhà xe có đủ, sống như bà hoàng. Bây giờ đám đàn ông trong công ti đều phải xếp hàng cho chị lựa chọn, muốn đứa nào phục vụ thì cho gọi, chán đứa nào thì đá đi, như vậy không phải tự do thoải mái lắm hay sao.
Tuyết Trinh dần bị thuyết phục, gật đầu:
- Chị nói đúng, tại sao phụ nữ chúng ta cứ giữ gìn cho kĩ, rồi cuối cùng phải chịu khổ.
Xe lăn bánh vào sảnh khách sạn. Chị Hà đến quầy lễ tân:
- Chúng tôi muốn lên phòng hai lẻ hai.
Lễ tân gật đầu:
- Mời hai chị theo tôi.
Chị Hà đẩy Tuyết Trinh tới:
- Em lên phòng đi, chị ở dưới sảnh uống café đợi.
Lễ tân gõ cửa, bên trong phòng có giọng nam trầm vang ra:
- Cửa không khóa, cứ vào!
Tuyết Trinh đẩy cửa bước vào, trên giường là một người đàn ông trông còn rất trẻ đang nằm xem điện thoại, đắp chăn phủ kín từ bụng trở xuống, để lộ cơ ngực rắn chắc. Thấy thiếu nữ đang ngơ ngác đứng nhìn, anh ta hất hàm:
- Là Thu Hà giới thiệu đến phải không?
Tuyết Trinh khép nép gật đầu. Người đàn ông quét ánh mắt khắp người cô gái, rồi hất hàm:
- Vào tắm rửa sạch sẽ trước đi!
Tuyết Trinh theo lời, sau khi tắm sạch thì mặc quần áo kín đáo bước ra. Người đàn ông vẫy tay, ra hiệu đến gần. Tuyết Trinh rụt rè, ngồi xuống nệm. Người đàn ông hỏi:
- Em tên gì?
Cô gái thỏ thẻ:
- Tuyết Trinh!
Người đàn ông gật gù:
- Tên đẹp, người cũng đẹp. Em chưa từng quan hệ đúng không?
Tuyết Trinh e lệ gật đầu. Người đàn ông thông báo:
- Nếu đúng em là trinh nữ, lần đầu của em có giá năm nghìn đô, được nhận vào bộ phận nhân sự do Thu Hà phụ trách. Còn nếu em nói dối, tôi sẽ trả một trăm đô và không được nhận việc.
Tuyết Trinh mím môi gật đầu. Cường giở chăn, khoe hết thân hình của mình khiến Tuyết Trinh giật mình, nhắm mắt lại. Hắn kéo vai cô gái, vật ngữa xuống giường. Tuyết Trinh như một con chim sẻ trước gió lớn, ôm tay trước ngực. Cường dùng thân mình đè lên cơ thể mỏng manh của cô gái, ngậm lấy đôi môi ửng đỏ, đẩy chiếc lưỡi vào sâu bên trong, tìm lấy lưỡi của nàng. Hạ thể phình to của hắn áp sát, hai bàn tay mơn trớn qua vành tai khiến máu trong người thiếu nữ dâng trào, đầu óc dần mụ mị.
Miệng của gã đàn ông dần di chuyển xuống, dùng răng tháo từng chiếc cúc áo, đôi nhũ hoa phong tình từ từ nở rộ. Chiếc lưỡi của hắn lại chiếm lấy đỉnh cao, bàn tay luồn vào lưng quần cô gái, chậm rãi đẩy xuống.
Cơ thể Tuyết Trinh co giật liên hồi, ngực ưỡn lên cao, khẽ rên một tràng âm thanh của dục vọng. Nàng theo lời dạy của chị Hà, lấy hai bàn tay che ngực, hai chân khép chặt lại.
Gã đàn ông càng thêm phấn kích, tách nhẹ đôi chân nõn nà ra, từ từ nhấn vào. Tuyết Trinh đau đớn la khẽ một tiếng, Cường càng thêm hài lòng, đều đều di chuyển cơ thể. Căn phòng chìm trong tiếng va chạm của xác thịt cùng với âm thanh phát ra của dục vọng.
Có tiếng gõ cửa cốc cốc, Cường châm một điếu thuốc, quay sang Tuyết Trinh đang nằm co ro trong chăn, ra lệnh:
- Ra mở cửa!
Tuyết Trinh ngồi dậy mặc quần áo, xiêu vẹo bước đến nắm cửa. Thu Hà bước vào, nhìn bộ dạng của cô gái, phì cười:
- Anh Cường không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, anh xem, con gái người ta đứng còn không vững rồi.
Nói xong bước lại bên giường, Mạnh Cường vẫn nằm khỏa thân khoe cơ thể trần trụi. Thu Hà õng ẹo:
- Chắc là anh chưa thỏa mãn đâu, để em phục vụ một lần nữa.
Mạnh Cường nhìn về phía Tuyết Trinh:
- Đưa cho cô ấy mười nghìn đô, bố trí vào bộ phận tìm người của em.
Rồi ngồi dậy, mặc lại quần áo, nói với Tuyết Trinh:
- Tối nay đến đây phục vụ anh lần nữa!
Thu Hà lại õng ẹo:
- Anh lại có mới nới cũ rồi, em cũng muốn nữa mà!
Mạnh Cường đứng dây:
- Chuyến về nước lần này công ty chúng ta có nhiệm vụ mới. Phòng nhân sự của em phải tăng cường nhân lực, tìm cho bằng được một đứa trẻ tầm khoảng mười bảy mười tám tuổi.
Thu Hà ngạc nhiên:
- Một đứa trẻ ư? Tìm bằng cách nào?
Mạnh Cường giải thích:
- Công ti đã chế tạo một chiếc máy duy nhất, nếu tiếp xúc với đứa trẻ đó trong bán kính mười mét sẽ phát tín hiệu.
Thấy Thu Hà tỏ vẻ bối rối. Mạnh Cường nói:
- Dù là khó khăn cách mấy vẫn phải tìm được người. Tập đoàn Interstellar đã có kế hoạch trình lên Liên Hiệp Quốc lệnh cấm nghiên cứu vật chất tối, chúng ta phải chạy đua trước khi lệnh cấm này được ban hành.
Chương 2
TAM KIỆT CHỐN HỌC ĐƯỜNG
Trần Ngọc Đường đang ngồi trong thư viện trường, chăm chú đọc sách thì hai đứa bạn cùng lớp Đại Tề và Minh Giới tìm đến. Ngọc Đường chăm học bao nhiêu thì hai đứa bạn này lười biếng bấy nhiêu, bọn chúng tìm đến tất nhiên cũng chẳng có hảo ý gì. Đại Tề giật phăng cuốn sách trên tay Ngọc Đường, gấp lại rồi đọc tên trên bìa:
- “Lược sử thời gian” là cái gì? Mầy lại ngồi ở dưới đất nghĩ chuyện trên trời rồi đúng không?
Ngọc Đường đoạt lại quyển sách, đẩy nhẹ thằng bạn:
- Bọn mầy cứ lo mấy trò chơi của bọn mầy đi, tao đọc sách của tao, nước sông đừng phạm vào nước giếng chứ!
Minh Giới cầm tay Ngọc Đường, kéo lên, cười hì hì:
- Đường Tăng lại giận rồi! Thôi nào, theo bọn tao ra sân trường bàn chút chuyện.
Trần Ngọc Đường lớn lên trong chùa, chỉ nghe trụ trì nói lại là cha mẹ gặp khó khăn nên nhờ chùa nuôi hộ. Do sớm tối tiếp xúc kinh kệ nên tâm tính hiền lành, lại hay nói chuyện đạo lí, sẵn cái tên Ngọc Đường nên bị bạn bè gọi luôn là Đường Tăng, dù bản thân cậu thích học các môn học tự nhiên, sớm theo tư tưởng vô thần.
Minh Giới một tay, Đại Tề một tay lôi xộc Ngọc Đường ra sân, dưới ghế là một đứa bạn khác tên Kim Sa đã đợi sẵn.
Minh Giới và Đại Tề đều là con nhà buôn, giàu nứt đố đổ vách, cha mẹ chúng đều có cùng sở thích là cúng dường, người ta đồn thổi là do buôn bán lươn lẹo nên phải cố gắng tích đức, vì vậy từ nhỏ chúng đã hay lui tới chùa, kết thân với Ngọc Đường. Còn Kim Sa trời sinh đã cho khuôn mặt ác nhân, mà tính tình thì cũng rất nóng nảy, tuy chưa từng thượng chân hạ tay với bất kì ai, nhưng nhìn vào khuôn mặt hung thần ác sát của hắn, mọi người đều thấy rén cả. Ba tên này kết thành một nhóm, có cái tên mỹ miều là Tam Kiệt, bởi vì bọn chúng sở hữu ba năng lực kiệt xuất nhất của lớp: học dốt nhất lớp, quậy phá nhất lớp và chơi bời nhất lớp.
Đại Tề thì bị bạn bè bỏ chữ Đại, thêm chữ Thiên, gọi hắn là Tề Thiên nghĩa là phá cả trời cả đất. Minh Giới vốn là cái tên đẹp, vậy mà bị đổi thành Bát Giới với hàm ý giới nào cũng phạm, còn Kim Sa thì biến ra Sa Tăng, đúng với khuôn mặt ôn thần của hắn.
Nhưng bọn chúng không lấy làm tức giận, ngược lại coi đó là lương duyên để lôi kéo Ngọc Đường về phe mình.
Ngọc Đường thấy thái độ của đám Tam Kiệt thì ngờ ngợ:
- Bọn mầy lại muốn gây chuyện gì đây?
Bất chợt cả ba ôm quyền, giọng kéo dài thống thiết:
- Sư phu .. u .. u … phụ! Hãy rủ lòng từ bi mà cứu giúp ba đứa đệ tử này!
Điệu bộ của chúng khiến Ngọc Đường phải phì cười. Kim Sa chạy lại, đấm đấm vào vai cậu:
- Sư phụ, tiết sau là tiết Vật Lý đó!
Ngọc Đường đẩy tay hắn ra:
- Thì sao?
Kim Sa vẫn không dừng tay:
- Nghe đồn lớp bên vừa kiểm tra xong.
Ngọc Đường hiểu ý, thở dài:
- Tao giúp bọn mày thì được nhưng …
Đại Tề nhe răng cười:
- Nhưng giúp bọn tao chính là hại bọn tao chứ gì? Câu này lần nào mày chả nói.
Minh Giới xởi lởi:
- Lần này nữa thôi, chỉ một lần duy nhất nữa, sau này bọn tao hứa sẽ học bài siêng năng.
Ngọc Đường ngao ngán lắc đầu:
- Không biết làm bạn với bọn mầy là duyên hay là nợ nữa.
Đại Tề vỗ vai:
- Yên tâm! Nếu sau này mầy làm sư trụ trì, tao sẽ trở thành phật tử thành tâm nhất, mầy muốn gì tao cúng cái đó.
Kim Sa cũng ưỡn ngực:
- Còn tao sẽ bảo vệ chùa cho mầy miễn phí, cao thủ võ lâm nào đến khiêu chiến tao cũng sẽ đánh bại.
Minh Giới trề môi:
- Nó đâu có muốn đi tu mà hai đứa bây nói vậy.
Vừa lúc đó có một nữ sinh trong bộ áo dài trắng tinh khôi lướt qua sau lưng Ngọc Đường, nhưng là trước mặt Tam Kiệt. Cô gái sở hữu gương mặt thanh thoát mềm mại như tiên nữ, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen tuyền óng mượt bay phấp phới khiến trái tim ba gã trai hư muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Đại Tề nhìn theo không chớp mắt, Minh Giới phải nhắc nhở:
- Tề ơi, lau nước bọt đi, nó chảy xuống cả dưới đất luôn rồi kia kìa!
Đại Tề chép chép miệng:
- Ôi, một đường cong tuyệt mỹ, nàng từ hành tinh nào lạc đến đây?
Kim Sa thì xuýt xoa:
- Minh tinh màn bạc cũng không bằng, ước gì tao được ôm thân hình ấy trong vòng tay một lần nhỉ.
Rồi quay sang Ngọc Đường:
- Người đẹp như vậy mà mầy cũng không buồn liếc mắt nhìn một cái sao?
Ngọc Đường thở dài:
- Bộ óc chúng mày thật là bệnh hoạn, nhìn đâu cũng thấy dâm tà. Phải chi đọc sách cũng như vậy thì đâu tới nông nỗi này.
Kim Sa bĩu môi:
- Tội nghiệp cho hòa thượng như mầy quá, cực phẩm nhân gian như vậy mà cũng không biết thưởng thức, sống thế thì thật là phí phạm.
Đại Tề chen vào:
- Nam nhi sinh ra trên đời là để ngắm gái đẹp. Hay là như vầy đi, chờ sau khi ra trường, bọn tao sẽ dẫn mầy đi tẩy trần. Tao cam đoan chỉ cần một lần được sờ vào phụ nữ, mầy sẽ không trở về chùa làm sư nữa đâu.
Ngọc Đường quay lưng:
- Vô học rồi kìa các ông thần!
Thầy Đạt, giáo viên chủ nhiệm, cũng là giáo viên dạy môn vật lí, tuổi chỉ hai mươi chín, nhưng phong thái rất đỉnh đạt, kiến thức thì uyên thâm, là một thần tượng của đám học trò. Tuy thầy nghiêm khắc, nhưng cũng rất hiểu tâm lí học sinh nên khoảng cách thầy trò không lớn lắm.
Cả lớp đang ngồi im lặng, hồi hộp chờ tiết kiểm tra thì thầy bước vào, theo sau là nữ sinh ban nãy. Cô gái đẹp đến mức cả nam nữ trong lớp đều trầm trồ ngước nhìn, thầy giới thiệu:
- Lớp chúng ta đón một thành viên mới, các em cho một tràng pháo tay đón bạn nhé.
Tiếng vỗ tay vang lên, bọn Tam Kiệt thì hứng khởi vỗ cả một tràng dài, sau khi kết thúc còn hú lên một hơi khiến cô gái có vẻ khó chịu. Thầy Đạt nhíu mày:
- Tam Kiệt! Đừng làm mất mặt đàn ông chứ!
Ba tên lè lưỡi, lập lại trật tự. Thầy nhìn nữ sinh:
- Em tự giới thiệu bản thân đi!
Cô gái dáng vẻ tự tin, nói:
- Mình tên Tuyết Băng, mình mới chuyển nhà theo cha mẹ đến đây, mong được các bạn giúp đỡ.
Minh Giới liền cướp lời:
- Mình là Minh Giới, mình sẵn sàng giúp đỡ bạn vô điều kiện.
Nhỏ lớp phó phía trên quay xuống chế giễu:
- Đúng là Bát Giới, thấy gái đẹp là ăn cơm hớt, không biết tự lượng sức mình.
Thầy Đạt nhìn xung quanh lớp rồi chỉ tay:
- Chỗ Ngọc Đường còn trống, em ngồi chung bàn bạn ấy đi! Chịu khó vì đó là bàn cuối rồi.
Đại Tề giơ tay xin có ý kiến:
- Thầy ơi, chỗ em cũng còn trống, thầy cho bạn ngồi với em đi!
Thầy Đạt lắc đầu:
- Tuyết Băng mới chuyển đến, chưa rõ học lực thế nào, ngồi bên ấy cho bạn Đường kèm cặp.
Đại Tề bụm miệng, cười hì hì:
- Thầy có nhầm không? Thầy cũng biết là trước giờ Đường Tăng không bao giờ mở miệng trước kia mà.
Thầy Đạt cũng biết vậy, nên sau khi Tuyết Băng mang cặp sách về vị trí, thầy cũng đi xuống dãy cuối lớp, nhẹ nhàng nói:
- Đường à, thầy đã khuyên bao nhiêu lần rồi, phải cố gắng hòa nhập với các bạn trước, vài tháng nữa ra đời mới hòa nhập được với xã hội. Dù em có học giỏi cách mấy nhưng nếu không hợp tác được với mọi người thì cũng khó làm việc lắm.
Tuyết Băng đứng dậy:
- Em cám ơn thầy, nhưng em thấy mình học cũng ổn, thầy đừng quá bận tâm!
Chương 3
CÔ GÁI MANG LÀN GIÓ MỚI
Quả nhiên như bọn Tam Kiệt dự đoán, thầy Đạt cho làm kiểm tra.
Ngọc Đường giải quyết hết nội dung chỉ trong nữa thời gian. Tuyết Băng chậm hơn tí, nhưng có vài câu hỏi vẫn còn đang phân vân lưỡng lự. Đang dò lại kĩ lưỡng thì nghe tiếng bàn chân khẽ nhịp trên sàn, nhìn qua thì thấy Ngọc Đường đang chăm chú xem lại bài làm, trong khi đó, Minh Giới từ đầu giờ chưa làm được chữ nào thì giờ lại lúi cúi tô đáp án.
Minh Giới ngẩng đầu lên thì Ngọc Đường chắc lưỡi, hắn lại cúi đầu tô tiếp.
Hành động của hai người bọn họ khiến Tuyết Băng sinh nghi, nhỏ giả vờ không để ý, nhưng tai lại tập trung nghe cử động lặp lại ấy của Ngọc Đường.
Sau khi có những hành động kì lạ khoảng mười lần thì Ngọc Đường dừng lại, ngồi thẳng lưng, bắt chéo các ngón tay đẩy ra phía trước, ra chiều thư giãn. Lúc này, Kim Sa ngồi phía trước dựng đứng đề kiểm tra của mình lên, giả vờ đang đọc, nhưng kì thực là để cho người phía sau có thể đọc thấy. Tuyết Băng nhìn sơ liền hiểu ngay, nhỏ này với Kim Sa chung mã đề, vậy là Ngọc Đường với Minh Giới chung mã, hành động từ nãy giờ chính là nhắc đáp án cho đồng bọn.
Tuyết Băng nhìn vào đề của mình mà đối chiếu, quả nhiên, cú nhịp chân của Ngọc Đường là đáp án D, cái chắc lưỡi là đáp án A, còn kéo nhẹ đế giày lên mặt sàn là đáp án B, gõ bút xuống mặt bàn là đáp án C.
Tuy nhiên, đề kiểm tra tận hai mươi câu hỏi, Ngọc Đường chỉ truyền tin có mười câu, mười câu còn lại, bọn Tam Kiệt phó thắc cho thần may mắn. Nhưng đối với chúng như thế là hoàn hảo, không cao điểm để thầy giáo nghi ngờ, cũng không dưới trung bình để ở lại lớp.
Bình thường sau mỗi lần kiểm tra như vậy, ba tên yêu quái sẽ rối rít tạ ơn thằng bạn nối khố. Nhưng hôm nay, thầy vừa rời khỏi lớp, bọn con trai đã xúm lại chỗ Tuyết Băng.
Minh Giới lẹ mồm nhất:
- Nhà bạn ở đâu vậy?
Tuyết Băng thật thà:
- Mình ở xóm nhà thờ.
Đại Tề búng tay cái chát:
- May quá! Nhà mình ở cuối đường ấy. Vậy là bọn mình chung đường rồi. Bạn đi học bằng gì?
Đang cao hứng thì có một bàn tay véo vào tai hắn, lôi tuột ra sau, lớp phó Quỳnh Anh phùng mang trợn mắt:
- Bọn mầy mới có mười tám tuổi, chưa phải ba lăm đâu.
Nhỏ Thùy Trâm đứng bên khịt mũi:
- Thấy gái là đứng ngồi không yên, đúng là bọn háo sắc.
Nhỏ lớp phó nắm tay Tuyết Băng:
- Bà vừa mới đến, chưa biết mấy người này ra sao đâu, theo tụi này xuống căn tin, tui nói cho bà biết loại máu của từng tên trong lớp.
Vậy là đám con gái kéo nhau đi mất, bỏ lại mười mấy cặp mắt đang nhìn theo tức tối:
- Xì … đúng là kì đà cản mũi!
Kim Sa vê cằm:
- Nhỏ Quỳnh Anh không được tụi bây thả dê nên giận lẫy rồi, thế nào cũng thêm mắm dặm muối nói xấu hết mức có thể thôi.
Đúng như dự kiến, lớp có mười lăm đứa con trai thì hết mười bốn thằng bị nhỏ Quỳnh Anh kể tất cả thói hư tật xấu, phóng đại đến mức người mới lần đầu nghe qua cứ ngỡ họ đều là đám xã hội đen chuyên phá làng phá xóm. Nhưng điều bất ngờ là người không gây thị phi với ai bao giờ lại là kẻ bị bêu riếu nhiều nhất:
- Bà đừng thấy tên Đường “tăng” cứ câm như hến mà tưởng hiền nhá! Chẳng qua hắn tự cho mình học quá giỏi nên khinh thường người khác, không chịu nói chuyện thôi. Tui biết, Đường “tăng” với Tam Kiệt là bạn thân từ nhỏ, mà bọn Tam Kiệt như thế nào ai cũng biết. Nếu không phải Đường “tăng” ở nhờ trong chùa, coi chừng hắn còn quậy phá, háo sắc hơn cả “bát” Giới.
Tuyết Băng vốn có ấn tượng xấu vì hành động chỉ bài cho đám bạn của Ngọc Đường, gật đầu tán đồng:
- Mình cũng cảm thấy mấy bạn ấy không tốt thật. Các bạn yên tâm, mình sẽ không tiếp xúc nhiều với những người ấy đâu.
Nhỏ Quỳnh Anh bày thêm:
- Tốt nhất bà nên vẽ ranh giới với Đường “tăng” đi, nhỡ mà có va chạm, tên đó lải nhải rao giảng đạo đức là bà khùng luôn đó.
Nghe Quỳnh Anh nói vậy, Tuyết Băng cảm thấy rùng mình, bởi vì chỗ ngồi của nhỏ thực sự đang bị vây quanh bởi những thành phần là “cực phẩm nhân gian”. Thấy bạn mới tỏ ý e dè, Quỳnh Anh tỏ lòng hào hiệp:
- Tội nghiệp bà quá! Hay là bà xin thầy chủ nhiệm đổi chỗ đi, tui đã quen rồi, sẽ có cách trị bọn họ.
Tuyết Băng tròn xoe mắt nhìn:
- Ý bạn là … bạn với mình đổi chỗ?
Quỳnh Anh gật gật mấy cái, Tuyết Băng ngập ngừng:
- Nhưng mà mình sợ … mình mới chuyển đến, nói tới nói lui sợ thầy giận.
Quỳnh Anh vẫn hăng hái:
- Vậy để tui trình bày với thầy!
Tuyết Băng lắc đầu:
- Mình nghĩ … thôi đi, mình cố gắng thích nghi chắc cũng được thôi.
Khuôn mặt Quỳnh Anh chùng xuống, có vẻ không vui, ngồi ngậm ống hút mà chả uống giọt nước nào.
Tan học, Tề “thiên” đã nhanh chân lấy xe ra cổng đợi. Trong lớp này, chỉ có một mình hắn do sinh vào đầu năm nên đủ tuổi có bằng lái xe, là đứa con trai duy nhất có thể lượn lờ trên chiếc xe phân khối lớn.
Thấy Tuyết Băng dạo bước đến, Tề “thiên” lập tức rồ ga trờ tới, mời chào:
- Băng đi bộ à? Để mình đưa về nhé!
Tuyết Băng lắc đầu:
- Cám ơn bạn! Cha mình đang đến đón!
Tề “thiên” đành tiu nghỉu nhìn người đẹp lướt qua. Bỗng có tiếng cốc rõ to trên mũ bảo hiểm, quay lại thì thấy ánh mắt hậm hực của Sa “tăng”:
- Thằng dại gái! Tính để tao cuốc bộ về hả?
Đại Tề cười khì khì:
- Thì thỉnh thoảng mầy đi bộ cùng với Đường “tăng” cho có bạn, để nó cứ vừa đi một mình vừa lẩm nhẩm người ta tưởng bị mát dây.
Kim Sa chộp lấy cái nón bảo hiểm mắc trên xe, đội lên đầu rồi nhảy lên yên xe.
- Vì gái bỏ bạn, coi chừng sau này gặp quả báo!
Đại Tề đề máy, lòng thầm rủa: “Sao tự dưng tao lại vớ phải cục nợ như mầy”.
Chợt Kim Sa vỗ vai, chỉ về phía trước:
- Mầy nhìn đi!
Đại Tề nhìn theo ngón tay, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịt bên lề đường. Tuyết Băng bước đến kéo cửa, lách người ngồi lên ghế sau. Mặc cho Đại Tề ngẩn ngơ, Kim Sa phán:
- Sang dữ! Từ nhà đến đây chưa đến một cây số mà đi lại toàn bằng siêu xe!
Rồi vỗ vỗ vai Đại Tề:
- Chạy đi con cóc ghẻ! Mầy tưởng chỉ cần cái mô tô này mà cưa được nhỏ đó sao?
Chiều đến, Tuyết Băng theo mẹ đi tìm nơi học thêm. Lúc về ngang qua một ngã ba, thấy ven đường có mấy người đang lúi cúi bên một thanh niên đội nón lá lụp xụp bày mấy gánh rau thì dừng xe, mở cửa bước xuống. Một người phụ nữ vừa nhìn thấy đã đon đả:
- Chị Hương cũng ghé mua rau à?
Bà mẹ nhận ra hàng xóm mớ làm quen, liền hỏi:
- Rau này là sao?
Người phụ nữ vừa bốc rau vào túi, vừa giới thiệu:
- Rau này là do chú tiểu trong chùa trồng, vừa sạch vừa non, khỏi lo phân thuốc. Chị mua giúp chỗ này cho mau hết để chú tiểu còn về.
Bà Hương nghiên người nhìn, thắc mắc:
- Chú tiểu hả? Sao không cạo đầu?
Người phụ nữ cười:
- À … tôi nhầm! Thằng bé chỉ ở nhờ đất của chùa thôi, chưa có đi tu. Nó trồng rau bán để kiếm tiền đi học thôi.
Bà Hương cầm bó rau muống:
- Bó này nhiêu tiền vậy cháu?
Tuyết Băng cũng mở cửa bước xuống theo mẹ, vừa lúc thanh niên đội nón lá lụp xụp ngước lên, nhỏ giật mình quay lưng, sợ bạn nhận ra mình sẽ ngại.
Ngọc Đường vớ lấy chiếc túi, chìa về phía bà Hương:
- Cho cháu mười nghìn ạ!
Bà Hương ngạc nhiên:
- Sao rẻ vậy? Lấy cho cô hai bó luôn đi!
Ngọc Đường đưa túi rau rồi cầm lấy tờ tiền, lúng túng:
- Tiền lớn quá, cháu không đủ thối.
Bà Hương quay sang người phụ nữ:
- Chị ba có dư tiền không, lát về nhà tôi trả.
Người phụ nữ lắc đầu:
- Tôi mua hết tiền rồi.
Trong khi Tuyết Băng sợ Ngọc Đường ngại, tên này lại chẳng e dè, nhìn về phía bóng lưng của nhỏ:
- Cô là mẹ của bạn ấy phải không?
Bà Hương gật đầu:
- Cháu biết con gái cô sao?
Ngọc Đường gật đầu:
- Hay sáng mai cô đưa tiền để bạn mang vào lớp cho cháu cũng được.
Xe lăn bánh rồi, Tuyết Băng vẫn ngoái đầu nhìn lại. Bà Hương thì cảm thán:
- Trên đời này có nhiều hoàn cảnh đáng thương thật.
Trong lòng Tuyết Băng thì lại có nhiều cảm xúc lẫn lộn. Trước giờ nhỏ lớn lên ở thành phố, học trường quốc tế nên chưa từng nghĩ rằng có những học sinh sáng ngồi trên ghế nhà trường, chiều phải bương chải mưu sinh như vậy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play